Lạc thế chi nhân - Chương 75: Mưu Trí Giữa Chợ: Vạch Trần Âm Mưu Cường Hào
Ánh trăng đã lặn tự bao giờ, nhường chỗ cho những vệt hồng cam đầu tiên của bình minh len lỏi qua kẽ lá tre. Không khí trong Rừng Trúc Thanh Tịnh không còn se lạnh nữa, mà đã được sưởi ấm bởi những tia nắng yếu ớt đầu ngày, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi hương thanh khiết của đất rừng. Lâm Dịch hít sâu một hơi, cảm nhận luồng khí mát lành tràn vào phổi, xua tan đi chút mệt mỏi sau một đêm dài suy tư. Hắn đã đứng đó, giữa những hàng tre cao vút, cho đến khi vầng dương ló dạng, nhuộm vàng cả khu rừng. Kế hoạch đã thành hình, rõ ràng như những nét vẽ trên tấm bản đồ trong tâm trí hắn.
Hắn trở về làng khi sương vẫn còn đọng trên mái nhà tranh và những con đường đất. Mùi khói bếp đã bắt đầu bay lên từ các căn nhà, báo hiệu một ngày mới đang đến. Dân làng Sơn Cước, dù đang phải đối mặt với những lo lắng và bất an từ các ‘quy định’ mới của Trần Thị Gia Tộc, vẫn duy trì nhịp sống thường ngày của mình, như những cái cây kiên cường bám rễ vào đất mẹ, dù bão tố có đến bao nhiêu lần đi chăng nữa. Họ không biết, trong đêm qua, một ngọn lửa nhỏ đã được thắp lên trong tâm trí của chàng trai trẻ Lâm Dịch, ngọn lửa của mưu trí và quyết tâm, sẵn sàng đối đầu với bóng tối đang bao trùm.
Sáng muộn hôm đó, quảng trường làng Sơn Cước tấp nập và căng thẳng hơn ngày thường. Nắng đã lên cao, rải vàng trên những mái tranh cũ kỹ và con đường đất ẩm ướt. Tiếng trẻ con chơi đùa thường ngày nay đã im bặt, thay vào đó là những tiếng xì xào lo lắng, những ánh mắt dò xét đổ dồn về phía trung tâm quảng trường. Tại đó, Lý Hổ, với bộ dạng của một 'quan sai' trịch thượng, khoác trên mình bộ trang phục có phần diêm dúa nhưng không kém phần phô trương, đang đứng chễm chệ, bên cạnh là Lão Cai với gương mặt hung dữ, và một đám tay sai ăn mặc thô kệch nhưng mang theo gậy gộc, tỏ vẻ hống hách. Một cuộn giấy lớn, được buộc bằng sợi dây đỏ, nằm trên chiếc bàn gỗ ọp ẹp đặt giữa quảng trường, như một bản án vô hình treo lơ lửng trên đầu dân làng.
Trưởng thôn Lão Vương, dáng người nhỏ bé, khuôn mặt khắc khổ và luôn tỏ vẻ lo lắng, đang đứng đối diện với Lý Hổ, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng đôi tay run rẩy đã tố cáo sự bất an trong lòng ông. Bên cạnh ông là một số dân làng, phần lớn là những người già cả và phụ nữ, họ đứng túm tụm lại, ánh mắt đầy sợ hãi và hoang mang. Mùi khói gỗ từ các bếp lò, mùi đất ẩm và mùi mồ hôi căng thẳng của đám đông hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.
Lý Hổ hắng giọng, tiếng nói của hắn vang vọng khắp quảng trường, pha lẫn sự tự mãn và hống hách. "Các ngươi nghe rõ đây!" Hắn vỗ mạnh tay lên cuộn giấy, "Từ nay, theo 'quy định' mới của Trần Thị Gia Tộc, suối nguồn tinh lực phía Tây và khu rừng săn bắn phía Bắc, vốn được xem là nguồn lợi chung của làng các ngươi, sẽ thuộc quyền quản lý của Trần Thị Gia Tộc chúng ta. Mỗi giọt nước, mỗi con thú săn được, mỗi cành củi khô lượm về, đều phải nộp thuế theo quy định!"
Dân làng bắt đầu xì xào. Những tiếng thì thầm lo lắng lan nhanh như cháy rừng. Suối nước và rừng săn bắn là huyết mạch của Thôn Làng Sơn Cước, là nơi cung cấp nước uống, thức ăn và củi đốt cho bao thế hệ. Mất đi chúng, cuộc sống của họ sẽ trở nên khó khăn gấp bội.
"Nhưng đây là nguồn sống của làng ta bao đời nay..." Trưởng thôn Lão Vương yếu ớt lên tiếng, giọng ông lạc đi trong sự tức giận và tuyệt vọng. "Lý quản sự, ngài xem xét lại... chúng tôi đâu thể sống thiếu những thứ đó?"
Lão Cai, kẻ tay sai trung thành của Lý Hổ, bước tới một bước, trừng mắt nhìn Trưởng thôn. "Hừ! Quy định đã ban ra, kẻ nào dám chống đối là chống lại triều đình! Các ngươi muốn tạo phản sao?" Lời lẽ của hắn như một gáo nước lạnh dội vào sự phản kháng yếu ớt của dân làng, khiến họ co rúm lại, không dám thốt thêm lời nào.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt giờ đây đỏ ngầu vì tức giận, nắm chặt hai bàn tay thô ráp của mình, gân xanh nổi lên trên cánh tay. Trần Nhị Cẩu, dù vóc dáng trung bình nhưng đôi mắt sáng quắc, cũng nghiến răng ken két, gương mặt hơi ngây ngô thường ngày giờ đây đầy vẻ căm phẫn. Cả hai đều muốn xông lên, muốn dùng sức mạnh để đối đáp với sự vô lý này, nhưng một bàn tay gầy guộc, đầy nếp nhăn của Lão Hồ đã nhẹ nhàng đặt lên vai họ, ngăn lại. Lão Hồ không nói gì, chỉ lắc đầu nhẹ, ánh mắt tinh anh của ông nhìn thẳng vào Lý Hổ, rồi lướt qua đám đông dân làng, như đang tìm kiếm một điều gì đó.
Tiếng Lý Hổ cười phá lên, tiếng cười của kẻ đắc thắng. Hắn đưa tay giật mạnh cuộn giấy, xé toạc lớp dây buộc, rồi đập mạnh xuống bàn. "Đây là 'Công văn' chính thức! Kẻ nào không tuân theo sẽ bị trừng trị thích đáng!" Hắn nói, nhấn mạnh từng chữ, như muốn khắc sâu nỗi sợ hãi vào tâm trí mỗi người dân làng. Những tiếng xì xào nhỏ dần rồi im bặt, chỉ còn lại tiếng gió heo may thổi qua những mái nhà tranh, mang theo hơi thở của sự bất lực và cam chịu.
Chính lúc đó, giữa những ánh mắt tuyệt vọng và những tiếng thở dài nặng nề, một bóng người gầy gò, hơi xanh xao nhưng dáng đi vững chãi, từ từ bước ra từ đám đông. Hắn không hề nổi bật về ngoại hình, chỉ là một thiếu niên với bộ trang phục thô sơ, vá víu, mái tóc đen hơi bù xù. Nhưng ánh mắt hắn, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, lại toát lên một vẻ trầm tĩnh lạ thường, khác hẳn với sự hoảng loạn xung quanh.
Đó là Lâm Dịch. Sự xuất hiện của hắn như một ngọn gió lạ thổi vào bầu không khí ngột ngạt. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ bước tới, đứng cách Lý Hổ vài bước chân, ánh mắt bình thản nhưng đầy sự quan sát. Trong lòng hắn, những mảnh ghép cuối cùng của kế hoạch đã được ráp nối hoàn chỉnh. Lý Hổ đã tự mình đặt bẫy, và hắn sẽ là người giăng lưới.
***
Khi Lý Hổ đang cố gắng trấn áp dân làng bằng những lời lẽ đe dọa và sự hống hách quen thuộc, một âm thanh lạ từ phía con đường dẫn vào làng chợt thu hút sự chú ý của mọi người. Tiếng bánh xe nghiến ken két trên nền đất đá, tiếng vó ngựa dồn dập, và tiếng phu xe thúc giục. Một cỗ xe ngựa, được trang trí khá lộng lẫy so với tiêu chuẩn của vùng biên, từ từ lăn bánh vào quảng trường làng, dừng lại bên rìa đám đông. Bụi đất đỏ bay lên mù mịt, rồi nhanh chóng tan đi trong không khí nắng gắt giữa trưa.
Cánh cửa xe mở ra, một người phu xe nhanh nhẹn bước xuống, rồi kính cẩn đỡ một vị quan lại bước ra. Đó là Quan Đại Nhân, với trang phục chỉnh tề, áo bào xanh thẫm thêu hoa văn tinh xảo, râu dài bạc phơ nhưng đôi mắt vẫn tinh anh và sắc bén. Phong thái của ông ta toát lên vẻ uy nghi và quyền lực, khiến những người dân làng vốn đã sợ sệt càng thêm rụt rè cúi đầu. Đi theo sau ông là Quan huyện phó, vẻ mặt nhợt nhạt, dáng người thấp bé, luôn cúi mình luồn cúi, lấm lét nhìn xung quanh như một con chuột chũi. Sự xuất hiện bất ngờ của hai vị quan khiến không khí trong làng vốn đã căng thẳng nay càng trở nên nặng nề hơn.
Lý Hổ thoáng giật mình. Hắn không ngờ lại có quan lại cấp cao đến tận đây. Tuy nhiên, hắn nhanh chóng lấy lại vẻ tự mãn. Hắn nghĩ rằng mình là người của Trần Thị Gia Tộc, có thế lực hậu thuẫn, lại đang thực thi 'quy định' của gia tộc, chắc hẳn sẽ được quan phủ ủng hộ. Hắn thậm chí còn nở một nụ cười nửa miệng, định tiến lên chào hỏi để tỏ vẻ thân cận.
Nhưng Lâm Dịch không cho hắn cơ hội đó. Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này. Khi ánh mắt của Quan Đại Nhân lướt qua đám đông và dừng lại ở cuộn giấy trên bàn, Lâm Dịch chậm rãi bước lên, đứng đối diện với Lý Hổ, khoảng cách vừa đủ để lời nói của hắn không bị chìm lấp mà cũng không quá xấc xược.
"Lý quản sự," Lâm Dịch cất giọng, không cao cũng không thấp, nhưng đủ trầm tĩnh để thu hút sự chú ý. Giọng hắn không mang theo vẻ tức giận hay sợ hãi, chỉ có sự điềm đạm và lý lẽ, như một dòng nước mát lạnh chảy qua lòng những người dân làng đang bốc hỏa. "Ngài nói đây là quy định của Trần Thị Gia Tộc, vậy tiểu nhân mạn phép hỏi, cuộn 'công văn' này có dấu triện của quan phủ không? Có được triều đình phê chuẩn không? Hay chỉ là lời nói suông của một gia tộc muốn lấn chiếm tài nguyên của dân nghèo?"
Lời nói của Lâm Dịch như một lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào điểm yếu của Lý Hổ. Hắn vốn dĩ chỉ là một tên tay sai, được giao cho một cuộn giấy không hơn không kém, không hề có bất kỳ dấu triện hay phê chuẩn chính thức nào từ triều đình hay quan phủ. Khuôn mặt vạm vỡ của Lý Hổ lập tức biến sắc, từ vẻ tự mãn chuyển sang lúng túng. Hắn đổ mồ hôi hột, cố gắng bao biện: "Ngươi... ngươi dám vu khống! Đây là ý của Trần Thị Gia Chủ! Ý của Gia Chủ chính là ý trời!"
Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười mỉa mai thoáng hiện trên đôi môi mỏng. Trong thế giới của hắn, những lời lẽ "ý Gia Chủ là ý trời" chỉ là trò hề của kẻ lạm quyền. "Trần Thị Gia Chủ có lớn hơn triều đình không?" Hắn hỏi ngược lại, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng đầy uy lực. "Nếu không có chiếu lệnh, không có văn bản pháp lý được cấp trên thông qua, thì đây chỉ là sự cưỡng đoạt trắng trợn. Chẳng lẽ quan phủ lại dung túng cho hành vi này, làm mất đi sự bình yên của vùng biên, mất đi lòng dân? Làm sao một 'quy định' có thể tự động phế bỏ những tập quán làng xã đã tồn tại hàng trăm năm, vốn được chính triều đình công nhận và bảo hộ?"
Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt sắc bén lướt qua Lý Hổ, rồi dừng lại ở Quan Đại Nhân đang đứng cách đó không xa. Vị quan này vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng đôi mắt ông ta đã nheo lại, thể hiện sự chú ý đặc biệt đến cuộc đối thoại. "Thưa Quan Đại Nhân," Lâm Dịch nói, giọng điệu chuyển sang cung kính nhưng vẫn không kém phần kiên định. "Tiểu dân tin rằng, một vị quan thanh liêm như ngài sẽ không chấp nhận một hành vi bóc lột trá hình, dựa trên những 'quy định' không có căn cứ pháp lý, làm tổn hại đến cuộc sống an lành của trăm họ. Chẳng lẽ 'thiên lý' và 'uy tín của quan trường' lại có thể bị một gia tộc tùy tiện chà đạp như vậy?"
Lời nói của Lâm Dịch, một sự kết hợp tinh tế giữa lý lẽ sắc bén, sự hiểu biết về luật pháp (dù là luật pháp cổ đại nhưng nguyên tắc vẫn tương đồng), và việc khéo léo viện dẫn đến uy tín của quan phủ, đã khiến Lý Hổ hoàn toàn cứng họng. Hắn quay phắt lại, thấy ánh mắt sắc lạnh của Quan Đại Nhân đang nhìn chằm chằm vào mình. Quan huyện phó thì rụt cổ lại, gương mặt càng thêm nhợt nhạt, mồ hôi lạnh toát ra, không dám ho he một lời. Cả quảng trường chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động những hàng cây. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào Quan Đại Nhân, chờ đợi phán quyết của ông. Lâm Dịch đã biến một cuộc đối đầu trực diện thành một cuộc đấu trí, nơi hắn không chỉ bảo vệ tài nguyên của làng, mà còn khéo léo đẩy Lý Hổ và Trần Thị Gia Tộc vào thế khó xử trước mặt quan trên.
***
Nắng chiều đã dịu hơn, không còn gay gắt như giữa trưa. Những tia nắng vàng nhạt xiên qua những ngọn cây, rải lên quảng trường làng những mảng sáng tối đan xen. Bầu không khí vẫn đặc quánh sự căng thẳng, nhưng giờ đây, một tia hy vọng đã le lói trong lòng dân làng Sơn Cước. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào Quan Đại Nhân, người vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, đôi mắt ẩn chứa nhiều suy nghĩ. Ông ta đã lắng nghe toàn bộ cuộc đối thoại, quan sát thái độ lúng túng của Lý Hổ và sự điềm tĩnh, lý lẽ sắc bén của Lâm Dịch. Với kinh nghiệm làm quan lâu năm, ông ta thừa hiểu những thủ đoạn bóc lột trá hình như thế này, và càng không muốn Trần Thị Gia Tộc làm ô uế danh tiếng của mình hay gây bất ổn cho vùng biên, nơi ông ta có trách nhiệm giữ gìn an ninh.
Sau một lúc im lặng cân nhắc, Quan Đại Nhân khẽ ho một tiếng, tiếng ho vang dội trong không khí tĩnh lặng, thu hút sự chú ý tuyệt đối của mọi người. Giọng ông ta trầm ổn, rõ ràng, mang theo sự uy nghiêm của một vị quan triều đình. "Lý quản sự," ông ta nói, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Lý Hổ đang run rẩy. "Lời của Lâm Dịch có lý. Việc thu thuế và quản lý tài nguyên, đặc biệt là những nguồn sống thiết yếu của dân chúng, phải có văn bản rõ ràng, có dấu triện của quan phủ và chiếu lệnh từ cấp trên. Nếu không, sao có thể tùy tiện áp đặt lên dân chúng, làm xáo trộn cuộc sống và phá vỡ những tập quán đã có từ lâu đời?"
Lý Hổ, mặt đỏ tía tai, cố gắng lắp bắp: "Thưa Quan Đại Nhân... đây là ý của Trần Thị Gia Chủ... Gia Chủ đã dặn dò..."
Quan Đại Nhân khoát tay, cắt ngang lời hắn. "Ý của Gia Chủ chỉ là ý của Gia Chủ. Nhưng quy định của triều đình mới là luật pháp. Nếu Trần Thị Gia Tộc muốn quản lý tài nguyên của Thôn Làng Sơn Cước, thì phải tuân thủ đúng trình tự, trình lên quan phủ để xem xét, phê chuẩn. Nếu không có những điều đó, thì những 'quy định' mà ngươi mang tới đây..." Ông ta liếc nhìn cuộn giấy trên bàn, ánh mắt đầy sự khinh thường, "...chỉ là tờ giấy lộn mà thôi."
Ông ta dừng lại, nhìn quanh một lượt, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở Lâm Dịch, rồi lại quay sang Lý Hổ. "Tạm thời, các quy định này không có hiệu lực. Mọi thứ trong Thôn Làng Sơn Cước vẫn giữ nguyên như cũ. Suối nguồn và rừng săn bắn vẫn là của chung dân làng. Ngươi hãy trở về và trình lên bằng chứng xác đáng, văn bản có dấu triện của triều đình, thì bấy giờ mới có thể bàn bạc tiếp."
Lời phán quyết của Quan Đại Nhân như một tiếng sét đánh ngang tai Lý Hổ. Hắn tức tối đến đỏ mặt tía tai, nghiến răng ken két, hai bàn tay nắm chặt đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Nhưng trước mặt một vị quan cấp cao, hắn không dám cãi lời. Hắn biết mình đã thua, thua một cách nhục nhã, không chỉ trước mặt dân làng mà còn trước mặt quan trên. Hắn liếc nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự căm thù và thù hận, như muốn nuốt sống đối phương.
"Vâng... tiểu nhân tuân lệnh..." Lý Hổ nghiến răng, cúi đầu một cách miễn cưỡng, giọng nói chứa đầy sự uất ức. Hắn không thể chờ đợi thêm một giây phút nào nữa ở nơi này. Quay lưng lại, hắn giật lấy cuộn giấy 'công văn' rách nát trên bàn, rồi lầm lũi dẫn Lão Cai và đám tay sai rút lui. Bóng dáng hống hách ban đầu giờ đây chỉ còn là sự thảm hại, như một con chó thua trận cụp đuôi bỏ chạy. Lão Cai cũng không dám ngẩng mặt lên, vội vã đi theo chủ. Sự nhục nhã của Lý Hổ báo hiệu rằng Trần Thị Gia Tộc sẽ không dễ dàng bỏ qua thất bại này, và sẽ có những động thái trả đũa hoặc áp bức tinh vi hơn trong tương lai.
Khi bóng dáng Lý Hổ và đám tay sai khuất dạng sau con đường mòn, một sự im lặng ngắn ngủi bao trùm quảng trường, rồi đột nhiên vỡ òa thành một tràng reo hò vang dội. "Lâm Dịch! Lâm Dịch vạn tuế!" "Lâm Dịch cứu làng rồi!" Tiếng reo hò xen lẫn tiếng khóc của những người phụ nữ, tiếng hò hét phấn khích của đàn ông, và tiếng vỗ tay rầm rộ. Dân làng như trút được gánh nặng nghìn cân, họ vây quanh Lâm Dịch, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ, kính phục và biết ơn.
Trưởng thôn Lão Vương, nước mắt rưng rưng, bước đến nắm lấy tay Lâm Dịch. "Lâm Dịch... con đã cứu làng ta một phen rồi! Nếu không có con, không biết chúng ta sẽ phải sống thế nào..."
Lão Hồ, với ánh mắt tinh anh và nụ cười mãn nguyện, khẽ vỗ vai Lâm Dịch. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Lâm Dịch à, lão đã nói rồi, con không phải người thường." Lão Hồ gật gù, ánh mắt đầy sự tán thưởng.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu thì hò reo phấn khích, đấm nhẹ vào vai Lâm Dịch. "Đại ca lợi hại quá!" Trần Nhị Cẩu kêu lên. "Làm chúng ta cứ tưởng phải đánh nhau một trận!" Vương Đại Trụ cười sảng khoái.
Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng trong lòng hắn, một cảm giác nhẹ nhõm và một chút tự hào đang dâng lên. Hắn đã bảo vệ được tài sản chung của làng, không phải bằng vũ lực, mà bằng mưu trí và trí tuệ. Chiến thắng này, dù nhỏ, nhưng củng cố niềm tin và sự đoàn kết của dân làng, biến họ thành một lực lượng vững chắc hơn dưới sự lãnh đạo của hắn, chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn sắp tới.
Quan Đại Nhân, sau khi ra phán quyết, vẫn đứng đó, quan sát cảnh tượng xung quanh. Ông ta thấy Lâm Dịch không hề kiêu ngạo trước sự tung hô của dân làng, mà vẫn giữ thái độ khiêm tốn. Ông ta chậm rãi bước đến gần Lâm Dịch, khẽ gật đầu. Ánh mắt ông ta không còn vẻ nghiêm nghị lạnh lùng nữa, mà ẩn chứa nhiều suy nghĩ và một sự đánh giá cao. "Người trẻ tuổi, ngươi có cái đầu không tồi." Quan Đại Nhân nói, giọng nói trầm ấm hơn nhiều. "Hãy nhớ, triều đình cần những người có tài và biết trọng đạo lý."
Lâm Dịch cúi đầu đáp lễ. "Tiểu dân chỉ làm những gì cần phải làm để bảo vệ những người mà mình trân trọng, thưa Quan Đại Nhân." Hắn không nói nhiều, nhưng lời nói của hắn đủ để Quan Đại Nhân hiểu được tâm ý. Quan Đại Nhân đã nhận ra năng lực và mưu trí của Lâm Dịch, điều này gợi ý một mối quan hệ phức tạp hơn giữa hai người trong tương lai, có thể là đồng minh hoặc đối tác chiến lược khi Lâm Dịch cần tiếp cận các cấp quyền lực cao hơn.
Đêm dần buông xuống, ánh trăng bạc lại bắt đầu xuất hiện trên nền trời xanh thẫm. Dân làng Sơn Cước, sau một ngày đầy lo âu và cuối cùng là vỡ òa trong niềm vui, trở về nhà với những nụ cười trên môi. Mùi khói bếp lại bay lên, nhưng giờ đây nó mang theo hơi ấm của sự bình yên và niềm tin vào tương lai. Lâm Dịch đứng một mình giữa quảng trường vắng lặng, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao. Hắn biết, đây chỉ là một trận chiến nhỏ, một khởi đầu. Trần Thị Gia Tộc, với bản chất tham lam và xảo quyệt của mình, sẽ không dễ dàng buông tha. Cuộc đối đầu sẽ còn tiếp diễn, và sẽ ngày càng phức tạp hơn, đòi hỏi hắn phải có những chiến lược đối phó tinh vi hơn.
Nhưng hôm nay, hắn đã chứng minh được rằng, dù "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," nhưng con người có thể tự tạo ra sự công bằng cho chính mình bằng trí tuệ và ý chí. Và đó là một khởi đầu không tồi chút nào.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.