Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 74: Bủa Vây Vô Hình: Kế Sách Ly Gián Của Lý Hổ

Bầu không khí căng như dây đàn đã được nới lỏng chút ít sau lời hiệu triệu của Lâm Dịch, nhưng không có nghĩa là mọi thử thách đã qua. Ngược lại, cơn bão tố thực sự chỉ mới bắt đầu. Những người dân làng Sơn Cước, sau đêm lắng nghe Lâm Dịch, mang theo một ngọn lửa hy vọng mong manh, nhưng đồng thời cũng là một gánh nặng lo âu mới. Họ biết, sự đoàn kết là sức mạnh, nhưng sức mạnh ấy sẽ phải đối mặt với một kẻ thù xảo quyệt hơn, ẩn mình trong vỏ bọc của 'quy tắc' và 'luật lệ'.

Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng sau đỉnh núi, rải những tia nắng vàng nhạt lên những mái nhà tranh còn vương hơi sương, một sự kiện không mong đợi đã xảy ra. Tiếng chiêng trống nhỏ vang lên từ phía cổng làng, không phải là tiếng báo động thú dữ hay giặc cướp, mà là một âm thanh khô khốc, mang theo sự đe dọa thầm lặng. Dân làng tụ tập ở quảng trường, nét mặt vẫn còn in hằn sự mệt mỏi và lo lắng từ đêm qua. Lão Vương, vị trưởng thôn thấp bé, với khuôn mặt khắc khổ và dáng người khom lưng, đứng trước đám đông, đôi tay siết chặt vào nhau, vẻ mặt tái mét như tờ giấy. Ông đã nghe ngóng được tin tức từ những người canh cổng, và linh cảm xấu đã dâng lên trong lòng.

Một toán người đang tiến vào làng. Dẫn đầu không ai khác chính là Lý Hổ. Nhưng hôm nay, Lý Hổ trông khác hẳn. Hắn không còn mặc bộ trang phục thô kệch thường ngày của một kẻ cường hào địa phương. Thay vào đó, hắn khoác lên mình một bộ xiêm y có vẻ "công cán" hơn, tuy không phải là gấm vóc lụa là nhưng cũng là loại vải tốt, được may đo chỉnh tề. Thắt lưng da bóng loáng, trên tay cầm một cuộn giấy lớn, vẻ mặt hắn ngạo mạn, bước đi nghênh ngang như thể đang tuần tra lãnh địa riêng của mình. Đằng sau hắn là Lão Cai, tên tay sai quen thuộc với vết sẹo dài trên trán, cùng với vài tên lạ mặt khác, tất cả đều mang vẻ mặt hung dữ, trịch thượng, ánh mắt quét qua dân làng đầy vẻ khinh miệt.

Lâm Dịch đứng lẫn trong đám đông, nép mình vào một góc khuất, phía sau lưng là Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Đôi mắt sâu thẳm của hắn không ngừng quan sát từng cử chỉ, biểu cảm của Lý Hổ và đám tay sai. Hắn không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, từ cách Lý Hổ ưỡn ngực, khệnh khạng tiến lên, đến cái cách mà hắn quắc mắt nhìn đám dân làng, như thể họ là những con vật thấp kém. Mùi khói bếp thoang thoảng trong không khí sớm mai, quyện lẫn mùi đất ẩm và mùi của những con vật nuôi trong chuồng, nhưng bầu không khí thì nặng trĩu, ngột ngạt hơn bao giờ hết.

Lý Hổ đứng giữa quảng trường, hắng giọng một tiếng rõ to, tiếng chiêng trống ngừng hẳn. Hắn giơ cao cuộn giấy trong tay, giọng nói oang oang, đầy vẻ tự mãn: "Bổn quan phụng mệnh Trần Thị Gia Tộc, nay ban bố các điều khoản mới nhằm ổn định trật tự và 'hỗ trợ' phát triển cho Thôn Làng Sơn Cước!" Hắn nhấn mạnh từ "bổn quan" và "hỗ trợ" như thể đó là một ân huệ to lớn. "Kể từ nay, tất cả các tài nguyên chung của làng, bao gồm suối nguồn tinh lực ở rìa rừng, và khu rừng săn bắn phía Bắc sẽ do Trần Thị Gia Tộc quản lý để 'bảo vệ' và 'phát triển' tài nguyên một cách bền vững!"

Trưởng thôn Lão Vương nghe đến đây, đôi môi run rẩy, lắp bắp: "Nhưng... nhưng đây là tài nguyên của làng ta bấy lâu nay... là nơi dân làng ta vẫn trông cậy để sinh tồn..."

Lý Hổ liếc nhìn Lão Vương với ánh mắt khinh bỉ, hừ lạnh một tiếng: "Lão Vương, ngươi đã già rồi nên lẩm cẩm sao? Trần Thị Gia Tộc đang làm điều tốt cho các ngươi! Để những tài nguyên quý giá này trong tay đám dân đen các ngươi, chẳng mấy chốc sẽ cạn kiệt! Chúng ta sẽ cử người đến trông coi, hướng dẫn các ngươi khai thác một cách hợp lý. Đương nhiên, những sản phẩm thu hoạch được từ những nơi này, cũng như mọi sản phẩm từ canh tác, săn bắt trong làng, cũng sẽ chịu 'thuế bảo hộ' theo quy định mới!"

Những lời của Lý Hổ như gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm can dân làng. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, từ những tiếng thì thầm nhỏ bé đến những câu hỏi đầy hoang mang. "Cái gì? Thuế bảo hộ là gì?" "Suối nguồn tinh lực cũng bị chúng nó chiếm sao?" "Thế này thì làm sao mà sống được?" Những ánh mắt lo lắng, hoang mang bắt đầu chuyển động, có người nhìn về phía Trưởng thôn, có người lại vô thức liếc nhìn về phía Lâm Dịch, nhưng cũng có những ánh mắt bắt đầu nghi ngờ.

"Có phải vì thằng Lâm Dịch mà chúng nó mới để ý đến làng mình không?" Một tiếng xì xào nhỏ vang lên, đủ để lọt vào tai Lâm Dịch.

Lâm Dịch vẫn đứng yên, nét mặt không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng nội tâm hắn thì đang quay cuồng. Hắn đã dự liệu được chiêu này, nhưng mức độ xảo quyệt của nó vẫn khiến hắn phải rùng mình. "Quả nhiên, mưu kế này thâm độc hơn nhiều," hắn thầm nghĩ. "Bọn chúng không trực tiếp dùng vũ lực hay tiền bạc mua chuộc, mà lại khoác lên mình tấm áo của 'quy định', của 'luật lệ' để hợp pháp hóa sự bóc lột. Đây không chỉ là việc cướp đoạt tài nguyên, mà còn là một đòn đánh thẳng vào tâm lý, vào sự đoàn kết của dân làng."

Hắn đã nhận ra ý đồ của Lý Quản Sự. Cái gọi là 'thuế bảo hộ', 'quản lý tài nguyên' chỉ là cái cớ để Trần Thị Gia Tộc thò bàn tay bẩn thỉu vào mọi ngóc ngách của cuộc sống dân làng. Bằng cách này, chúng sẽ kiểm soát được toàn bộ sản lượng, nguồn thu nhập của Thôn Làng Sơn Cước, và đẩy dân làng vào thế bị động, phụ thuộc hoàn toàn. Nếu dân làng phản kháng, chúng sẽ viện cớ 'không tuân thủ quy định', 'phá hoại trật tự' để dùng vũ lực đàn áp, mà vẫn giữ được vỏ bọc hợp pháp.

Nhưng điều đáng sợ hơn, là ý đồ chia rẽ. Những lời xì xào về việc "vì thằng Lâm Dịch" đã chứng minh điều đó. Trần Thị Gia Tộc không chỉ muốn bóc lột, chúng còn muốn phá vỡ sự đoàn kết mà Lâm Dịch đã dày công xây dựng. Chúng biết Lâm Dịch là người đã giúp làng phát triển suối nguồn tinh lực, đã giúp cải thiện phương pháp săn bắt, canh tác. Giờ đây, khi những thành quả đó bị chiếm đoạt, sự oán giận của dân làng sẽ không chỉ đổ lên đầu Trần Thị Gia Tộc, mà còn có thể quay sang Lâm Dịch, người mà họ từng tin tưởng. Đó là một kế sách 'nhất tiễn hạ song điêu', vừa bóc lột vừa ly gián, thâm độc gấp trăm lần so với những chiêu trò vũ lực trước đây của Lý Hổ. Lâm Dịch siết chặt nắm tay trong ống tay áo, ánh mắt sắc lạnh như dao, quét qua từng gương mặt dân làng đang xôn xao. Hắn cần phải thật bình tĩnh, quan sát, và tìm ra điểm yếu trong cái lưới nhện mà Trần Thị Gia Tộc đang giăng ra. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và trong tình thế này, tri thức là vũ khí mạnh nhất.

Lý Hổ vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt về những 'lợi ích' mà Trần Thị Gia Tộc sẽ mang lại, về 'sự ổn định' và 'sự phát triển' khi họ 'can thiệp' vào mọi mặt đời sống của làng. Hắn không quên điểm mặt những 'tiến bộ' mà làng đã đạt được gần đây, gián tiếp khẳng định rằng chính những 'tiến bộ' này đã khiến Trần Thị Gia Tộc phải 'quan tâm' đặc biệt. Những lời lẽ hoa mỹ, được Lý Quản Sự chuẩn bị kỹ lưỡng, được Lý Hổ phát ra một cách trôi chảy một cách đáng ngạc nhiên, khiến nhiều dân làng ngây thơ cảm thấy hoang mang, không biết nên tin vào đâu. Họ chỉ biết rằng, cuộc sống của họ đang đứng trước một mối đe dọa lớn, và lần này, nó đến dưới một hình thái mà họ chưa từng biết cách đối phó.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, mang theo một làn gió nhẹ se lạnh, Lâm Dịch cùng Lão Hồ, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đã tụ tập tại căn nhà nhỏ của Lão Hồ. Bên trong, mùi khói gỗ từ bếp lò đã tắt quyện với mùi đất ẩm và chút hương thảo dược thoang thoảng, tạo nên một không gian vừa ấm cúng vừa tĩnh lặng. Lão Hồ cẩn thận pha một ấm trà nóng, hơi nước bốc lên nghi ngút làm mờ đi khuôn mặt khắc khổ của ông. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ngồi đối diện, vẻ mặt đầy lo lắng, đôi mắt không rời khỏi Lâm Dịch.

"Bọn chúng không dùng vũ lực trực tiếp," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm tĩnh, phá vỡ sự im lặng. "Mà dùng 'quy định', dùng 'luật lệ' để bóc lột. Cái này còn khó đối phó hơn đánh nhau trực diện rất nhiều." Hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong cổ họng. "Mục tiêu của chúng không chỉ là tiền bạc, mà còn là chia rẽ chúng ta, phá vỡ sự đoàn kết của làng."

Lão Hồ khẽ gật đầu, đôi mắt tinh anh nheo lại: "Đúng vậy, Trần Thị Gia Tộc luôn như vậy. Chúng không bao giờ ra mặt làm chuyện xấu một cách công khai. Chúng sẽ biến những người yếu bóng vía thành tai mắt, biến những người tham lam thành tay sai. Chúng sẽ làm cho dân làng quay lưng lại với nhau, và cuối cùng là với người đứng ra bảo vệ họ." Ông thở dài, nhấp một ngụm trà. "Ta đã từng chứng kiến những chuyện tương tự ở những làng lân cận. Ban đầu là những 'quy định' tưởng chừng vô hại, rồi dần dần siết chặt, đến khi dân làng không còn đường sống. Kẻ nào đứng lên phản kháng sẽ bị cô lập, bị vu oan, và cuối cùng bị tiêu diệt một cách hợp pháp."

Vương Đại Trụ nghe đến đây, bực bội đấm mạnh vào lòng bàn tay: "Vậy thì làm sao? Chẳng lẽ cứ ngồi nhìn chúng nó cướp đoạt mọi thứ sao? Ta đi đánh thẳng mặt tên Lý Hổ kia! Thà đánh một trận sống mái còn hơn là cứ bị chúng nó dắt mũi như vậy!" Khuôn mặt chất phác của anh đỏ bừng vì tức giận, vết sẹo nhỏ trên má như hằn sâu hơn.

Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng và sẵn sàng hành động: "Đại ca, có kế sách gì không? Chúng ta không thể để chúng tùy tiện làm càn như vậy được!"

Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn đặt chén trà xuống, đứng dậy và bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm dần bao phủ khắp thôn làng. Ánh trăng non bắt đầu ló dạng, rải một vệt sáng bạc lên những mái nhà tranh, lên những con đường đất. Tiếng côn trùng rả rích từ đâu đó vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của miền quê. Hắn biết, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu nói đúng. Sự tức giận của họ là hoàn toàn chính đáng. Nhưng đánh nhau không phải là giải pháp.

"Đánh nhau không giải quyết được vấn đề," Lâm Dịch chậm rãi nói, giọng nói vẫn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự kiên định. "Chúng ta không có đủ binh lực để đối đầu trực diện với Trần Thị Gia Tộc, đặc biệt là khi chúng đã dùng 'quy định' làm lá chắn. Đánh nhau lúc này chỉ khiến chúng ta rơi vào bẫy, tạo cớ cho chúng đàn áp hợp pháp, và càng khiến dân làng chia rẽ hơn." Hắn quay người lại, ánh mắt quét qua ba người bạn, dừng lại ở Lão Hồ. "Chúng ta phải tìm cách khiến những 'quy định' này tự sụp đổ, hoặc biến nó thành lợi thế của mình."

Lão Hồ gật gù, vuốt chòm râu bạc: "Lời của Lâm Dịch là đúng. Cường hào không sợ võ lực, chúng chỉ sợ cái đầu. Chúng ta phải dùng mưu, dùng kế, khiến chúng tự vấp ngã trên con đường chúng đã chọn."

"Nhưng làm thế nào?" Vương Đại Trụ vẫn còn hoài nghi. "Chúng nó đã nắm trong tay mọi thứ rồi."

"Không," Lâm Dịch lắc đầu. "Chúng ta không phải không có gì. Chúng ta có sự đoàn kết, có tri thức, và quan trọng nhất, chúng ta có một thứ mà chúng không có: sự hiểu biết về bản chất của những 'quy định' này. Chúng ta biết chúng được tạo ra để bóc lột, để kiếm lợi. Và bất cứ thứ gì được tạo ra để kiếm lợi, đều có điểm yếu của nó."

Hắn dừng lại một chút, như đang sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu. "Kế sách của Lý Quản Sự thông qua Lý Hổ, nhìn bề ngoài thì có vẻ hoàn hảo, nhưng nó dựa trên một tiền đề sai lầm: rằng dân làng Sơn Cước là những kẻ ngu muội, dễ dàng bị dắt mũi. Chúng đánh giá thấp ý chí sinh tồn của chúng ta, và sự khát khao tự do của chúng ta." Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, ánh trăng đã lên cao hơn, soi rõ hơn những vệt sáng huyền ảo trên mặt đất. "Chúng ta sẽ không để chúng đạt được mục đích. Chúng ta sẽ chứng minh rằng, ý chí của một cộng đồng đoàn kết, dù nhỏ bé, cũng có thể lay chuyển được những thế lực tưởng chừng như không thể đánh đổ."

Lời nói của Lâm Dịch mang theo một sức mạnh kỳ lạ, xoa dịu đi sự bực bội và lo lắng của Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Họ vẫn chưa hiểu rõ Lâm Dịch sẽ làm gì, nhưng họ tin tưởng vào hắn. Lão Hồ, với kinh nghiệm sống dày dặn, nhìn thấy được ngọn lửa trí tuệ đang bùng cháy trong đôi mắt của Lâm Dịch. Ông biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng với Lâm Dịch, mọi thứ đều có thể. Ông đã nhìn đúng người.

***

Đêm đã khuya. Cả thôn làng Sơn Cước chìm vào giấc ngủ yên bình, chỉ còn tiếng gió nhẹ lùa qua những ngọn cây, và tiếng côn trùng rả rích từ phía rừng núi. Lâm Dịch một mình rời khỏi nhà Lão Hồ, bước chân nhẹ nhàng, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Hắn không về nhà ngay, mà rẽ lối, đi thẳng vào Rừng Trúc Thanh Tịnh, nơi hắn thường tìm đến khi cần sự tĩnh lặng để suy nghĩ.

Ánh trăng vằng vặc chiếu sáng cả khu rừng, xuyên qua những tán lá tre dày đặc, tạo nên những vệt sáng bạc huyền ảo trên mặt đất. Mùi tre tươi mát, mùi đất ẩm và không khí trong lành của đêm khuya lan tỏa, xoa dịu tâm trí hắn. Lâm Dịch bước đi chậm rãi giữa những hàng tre cao vút, tiếng lá tre xào xạc theo mỗi cơn gió nhẹ, như những lời thì thầm của rừng già.

Trong đầu hắn, những mảnh ghép thông tin từ cuộc họp ban chiều, từ lời kể của Lão Hồ, từ phản ứng của dân làng, và bản chất xảo quyệt của Lý Quản Sự dần được sắp xếp lại. Trần Thị Gia Tộc muốn cô lập hắn, muốn khiến dân làng mất lòng tin vào hắn. Lý Hổ chỉ là con rối, một công cụ để thực hiện những âm mưu thâm độc hơn. Mục tiêu của chúng không chỉ là tài nguyên, mà còn là quyền lực, là sự kiểm soát tuyệt đối.

Lâm Dịch nhớ lại những kiến thức về luật pháp, kinh tế, và tâm lý học đám đông từ thế giới cũ. Ở thế giới của hắn, những chiêu trò như thế này không hề xa lạ. Chúng được gọi là "khuôn khổ pháp lý để bóc lột", "chính sách độc quyền trá hình", hay "kiểm soát xã hội bằng áp lực kinh tế". Hắn biết, để chống lại những thứ này, không thể dùng vũ lực, mà phải dùng chính những "quy định" đó để phản đòn.

Mấu chốt là phải đánh vào lợi ích, và chứng minh rằng những 'quy định' này chỉ mang lại hại chứ không có lợi cho bất kỳ ai, kể cả những kẻ thực thi nó. Trần Thị Gia Tộc muốn kiểm soát suối nguồn tinh lực, khu rừng săn bắn, và mọi sản vật của làng. Vậy thì, hãy để chúng kiểm soát. Nhưng chúng sẽ kiểm soát như thế nào? Chúng sẽ thu thuế ra sao? Chúng có thực sự hiểu được giá trị của những thứ đó, hay chỉ nhìn thấy bề mặt?

Suy nghĩ của Lâm Dịch dần trở nên rõ ràng. Kế hoạch của Lý Quản Sự có một điểm yếu chết người: sự tham lam. Chúng muốn mọi thứ, nhưng chúng không muốn bỏ công sức. Chúng muốn lợi nhuận, nhưng chúng không muốn đối mặt với rủi ro. Và quan trọng hơn, chúng không hiểu được bản chất đặc thù của Thôn Làng Sơn Cước, nơi mà tài nguyên không phải là vô tận, và sự cân bằng sinh thái là tối quan trọng.

Hắn nhớ lại lời hứa của mình với dân làng, lời hiệu triệu về sự đoàn kết và ý chí kiên cường. Hắn không thể để những lời xì xào nghi ngờ kia lan rộng. Hắn phải hành động nhanh chóng, không chỉ để bảo vệ tài nguyên, mà còn để củng cố lòng tin, để chứng minh rằng "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," nhưng con người có thể tự tạo ra sự công bằng cho chính mình bằng trí tuệ và ý chí.

Một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu Lâm Dịch. Một kế hoạch, tuy chưa hoàn hảo, nhưng đã dần thành hình. Hắn sẽ không đối đầu trực diện, mà sẽ "thuận theo" những "quy định" của Trần Thị Gia Tộc, nhưng theo một cách mà chúng không thể ngờ tới. Hắn sẽ biến những quy định tưởng chừng như xiềng xích đó thành một cái bẫy, để chính Trần Thị Gia Tộc phải tự mắc vào. Hắn sẽ bảo vệ tài sản của làng, không phải bằng cách từ chối trao nó đi, mà bằng cách biến nó thành một gánh nặng đối với những kẻ tham lam.

Ánh mắt Lâm Dịch dần trở nên kiên định, toát lên vẻ quyết đoán. Hắn đã tìm thấy con đường. Con đường này đầy chông gai, đòi hỏi sự tỉ mỉ, kiên nhẫn, và một chút mưu mẹo. Nhưng hắn tin rằng, hắn có thể làm được. Hắn sẽ phải dùng chính trí tuệ và khả năng phân tích của một người hiện đại để đối phó với sự xảo quyệt của cường hào cổ đại.

Đêm dần trôi, trăng đã lên đến đỉnh đầu, rọi sáng cả khu rừng trúc tĩnh mịch. Lâm Dịch vẫn đứng đó, trong màn đêm se lạnh, ánh mắt sáng rực như hai vì sao, vẽ nên những nét phác thảo cuối cùng cho kế hoạch của mình. Cuộc đối đầu sắp tới sẽ không phải là một trận chiến võ lực, mà là một cuộc đấu trí căng thẳng, nơi Lâm Dịch sẽ lần đầu tiên dùng mưu trí để giải quyết mâu thuẫn trực tiếp với Lý Hổ và Trần Thị Gia Tộc, bảo vệ không chỉ tài sản của làng, mà còn cả niềm tin và sự đoàn kết của những người mà hắn trân trọng.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free