Lạc thế chi nhân - Chương 73: Bão Đổ Bộ: Lời Hiệu Triệu Của Thanh Niên Sơn Cước
Bên ngoài gian phòng riêng, tiếng ồn ào của quán trọ vẫn tiếp diễn, như một dòng chảy không ngừng của cuộc sống, một dòng chảy vô tư lự không hay biết về âm mưu vừa được dệt nên trong bóng tối. Nhưng bên trong, một mối liên minh nguy hiểm vừa được thiết lập, một cái bẫy vô hình đang từ từ giăng ra, chờ đợi để nghiền nát Thôn Làng Sơn Cước và Lâm Dịch. Cuộc chiến thực sự đã chuyển sang một giai đoạn mới, tàn khốc và tinh vi hơn rất nhiều. Lâm Dịch sẽ phải tìm cách phá vỡ thế bao vây này, tìm kiếm những con đường giao thương mới, những đối tác mới, nếu không muốn chứng kiến ngôi làng mà hắn đã cố gắng bảo vệ phải lụi tàn trong đói khổ. Cuộc đối đầu cam go và tàn khốc hơn rất nhiều đang chờ đợi.
***
Vài ngày sau, Thôn Làng Sơn Cước vẫn thức giấc với tiếng gà gáy eo óc, tiếng chim hót lảnh lót trong vòm lá xanh biếc, và mùi khói bếp thân thuộc vấn vít trong không khí se lạnh cuối thu. Trời trong xanh, gió nhẹ thổi qua những mái nhà tranh, lướt trên những con đường đất đã quen thuộc với bước chân của bao thế hệ. Mọi thứ dường như vẫn yên bình, nhưng Lâm Dịch, với đôi mắt tinh tường và tâm trí nhạy bén của kẻ mang linh hồn từ thế giới khác, đã cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế, một gợn sóng bất an đang từ từ lan tỏa.
Hắn dạo quanh làng, bước chân chậm rãi trên con đường mòn quen thuộc dẫn ra chợ. Thân hình gầy gò của Lâm Dịch, vốn đã xanh xao vì thiếu ăn và lao động vất vả, nay càng thêm phần trầm tư dưới ánh nắng ban mai. Khuôn mặt thanh tú của thiếu niên 17 tuổi này thường mang vẻ suy tư, và đôi mắt sâu thẳm của hắn ẩn chứa sự từng trải cùng sắc bén của một người hiện đại, giờ đây đang quét qua mọi ngóc ngách, thu thập từng mảnh thông tin nhỏ nhất. Tóc đen bù xù, được buộc đơn giản sau gáy, khẽ lay động theo làn gió nhẹ. Trang phục thô sơ, vá víu, nhưng không làm lu mờ đi khí chất điềm tĩnh, có phần sắc sảo của hắn.
Chợ làng, vốn là nơi sầm uất nhất vào mỗi buổi sáng, nay lại vắng vẻ đến lạ. Những chiếc xe ngựa chở hàng từ các trấn lân cận, thường xuyên lạch cạch đổ về, giờ đây vắng bóng. Các sạp hàng rau củ, thịt cá, vải vóc đều thưa thớt hơn hẳn. Những người phụ nữ buôn bán, vốn dĩ luôn tươi cười mời chào, nay lại mang vẻ mặt lo âu, lời nói cũng ít đi vài phần. Lâm Dịch dừng lại bên một sạp bán trứng. Người phụ nữ bán hàng, vốn là Thím Ba, thường ngày hay nói cười, nay lại thở dài thườn thượt.
"Thím Ba, hôm nay sao chợ lại vắng thế?" Lâm Dịch hỏi, giọng trầm tĩnh nhưng ánh mắt đầy dò xét.
Thím Ba ngẩng đầu, khuôn mặt nhăn nheo hằn rõ vẻ lo lắng. "Ai mà biết được chứ, Dịch nhi. Mấy hôm nay chẳng thấy xe hàng nào vào làng. Rau củ quả thì đắt đỏ lên gấp đôi, gấp ba rồi. Mấy thương lái quen mặt cũng chẳng thấy bóng dáng đâu. Cứ thế này thì làm sao mà dân làng sống nổi đây?" Bà ta lắc đầu, ánh mắt hoang mang nhìn ra con đường trống vắng. "Chợ búa ế ẩm, tiền thì không có, mà gạo muối lại cứ đội giá lên trời. Không biết có chuyện gì đã xảy ra nữa."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, trong lòng đã có câu trả lời. "Dạ, con hiểu rồi." Hắn không nói thêm, chỉ mua vài quả trứng rồi tiếp tục đi. Hắn đi qua các sạp hàng khác, lắng nghe những lời bàn tán xôn xao của dân làng. "Củi đóm cũng khó mua hơn rồi!", "Hôm qua muốn mua chút muối mà giá đã tăng gần gấp rưỡi!", "Mấy người lạ mặt cứ lảng vảng ở đầu làng mấy hôm nay. Không biết là ai."
Mỗi câu nói, mỗi vẻ mặt lo âu, mỗi sự thiếu hụt hàng hóa đều là những mảnh ghép hoàn hảo, khớp vào bức tranh mà Lâm Dịch đã vẽ ra trong đầu. Hắn biết, đây chính là đòn đánh đầu tiên của Trần Thị Gia Tộc. Chúng không dùng vũ lực, không dùng quyền uy trực diện, mà lại chọn cách bóp nghẹt kinh tế, cô lập Thôn Làng Sơn Cước. "Cuối cùng thì cũng bắt đầu rồi," Lâm Dịch tự nhủ, một chút mỉa mai thoáng qua trong suy nghĩ. "Đúng là một chiêu bài thâm độc, tinh vi hơn nhiều so với đám Lý Hổ chỉ biết dùng bạo lực."
Hắn đã dự đoán được điều này sau khi nghe Lão Hồ kể về những tin đồn và thái độ khác thường của Lý Quản Sự. Trần Thị Gia Tộc, một thế lực địa phương, không thể chịu đựng được sự "bướng bỉnh" của một thôn làng nhỏ bé. Chúng sẽ dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích. Và với Lâm Dịch, tri thức chính là vũ khí mạnh nhất của hắn. Hắn đã đọc qua không biết bao nhiêu sách vở lịch sử, những câu chuyện về các cuộc bao vây, cô lập trong chiến tranh, trong kinh tế. Hắn biết rõ, chiêu bài này không mới, nhưng lại vô cùng hiệu quả, đặc biệt là với một cộng đồng nhỏ bé, phụ thuộc vào bên ngoài như Thôn Làng Sơn Cước.
Ánh mắt Lâm Dịch trở nên sắc lạnh. Hắn không sợ hãi, mà thay vào đó là một sự quyết tâm mãnh liệt. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn, với tư cách là người được số phận đưa đẩy đến đây, phải gánh vác trách nhiệm bảo vệ những người xung quanh mình. Hắn phải tìm ra cách để phá vỡ thế bao vây này, dù khó khăn đến mấy. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sinh tồn không chỉ của riêng hắn, mà của cả cái làng nhỏ đã cưu mang hắn, của gia đình hắn. Hắn tiếp tục đi, nhưng bước chân đã mang theo một sự khẩn trương, một ý định rõ ràng. Hắn cần phải hành động, và phải hành động nhanh chóng.
***
Chiều tối cùng ngày, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây, mang theo cái lạnh se sắt của cuối thu. Trong căn nhà gỗ đơn sơ của Lâm Dịch, mùi cơm nấu và khói bếp vẫn vấn vít, nhưng không khí lại nặng trĩu một sự lo âu. Lâm Dịch ngồi bên bàn, kể lại những gì mình đã quan sát được ở chợ cho Lâm phụ và Lâm mẫu. Lâm phụ, người đàn ông chất phác với làn da rám nắng và bàn tay thô ráp vì lao động, trầm ngâm lắng nghe, ánh mắt hiền lành nhưng chất chứa nhiều suy tư. Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với dáng người nhỏ nhắn và khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian, không ngừng thở dài, đôi mắt lo âu nhìn con trai.
"Mấy hôm nay, quả thật là chợ búa vắng hẳn. Ngay cả rau cải nhà mình mang ra bán cũng khó khăn hơn trước nhiều," Lâm mẫu nói, giọng đầy phiền muộn. "Không biết rồi gạo có tăng giá nữa không. Cứ thế này thì ăn uống kham khổ lắm."
Lâm phụ gật đầu. "Cha cũng thấy rồi. Mấy người đi săn trong rừng về cũng nói, đường ra trấn giờ có nhiều người lạ mặt, ăn mặc như dân giang hồ. Chúng cứ lảng vảng, hỏi han này nọ. Ai mà muốn đi qua đó nữa."
Đúng lúc đó, Lão Hồ, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, bước vào. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại, quét qua Lâm Dịch rồi đến Lâm phụ. "Ta có tin tức đây," ông nói, giọng điệu nghiêm trọng hơn hẳn mọi khi. Lão Hồ thường hay ghé qua nhà Lâm Dịch để trò chuyện, trao đổi tin tức, đặc biệt là từ khi Lâm Dịch bắt đầu thể hiện sự mưu trí của mình.
"Lão Hồ, ông ngồi đi." Lâm Dịch mời. "Con cũng vừa nói chuyện với cha mẹ về tình hình ở chợ."
Lão Hồ gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế gỗ. "Chuyện không đơn giản chỉ là chợ búa vắng vẻ đâu, Dịch nhi. Ta đã cho người đi dò la. Đúng như ta dự đoán, các con đường chính dẫn vào làng chúng ta, đặc biệt là con đường ra trấn lớn, đang bị kiểm soát lỏng lẻo bởi những nhóm người lạ mặt. Bọn chúng không công khai chặn đường, nhưng lại gây khó dễ, dọa nạt các thương nhân. Có mấy thương lái quen mặt đã bị bọn chúng ‘thuyết phục’ không được vào làng chúng ta nữa."
Lão Hồ dừng lại, nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "E rằng, đây chính là chiêu mới của Trần Thị Gia Tộc. Chúng muốn siết cổ chúng ta, để chúng ta tự đầu hàng. Chúng biết không thể dùng vũ lực trắng trợn, không thể trực tiếp đối đầu với cái gọi là 'Hương Ước' của con, nên chúng dùng cách này để cô lập chúng ta, cắt đứt nguồn sống của Thôn Làng Sơn Cước."
Lâm Dịch siết chặt tay, ánh mắt lóe lên một tia lạnh lẽo. "Không thể để chúng làm vậy. Chúng ta phải hành động." Hắn đã lường trước được điều này, nhưng khi nghe Lão Hồ xác nhận, cảm giác tức giận và áp lực vẫn dâng trào. Trách nhiệm đặt nặng lên vai hắn.
Lâm mẫu nghe vậy thì hoảng hốt. "Hành động gì chứ con? Bọn chúng là Trần Thị Gia Tộc! Chúng ta chỉ là một thôn làng nhỏ bé. Liệu có nguy hiểm không con?" Nước mắt bà rơm rớm, người mẹ nào cũng lo lắng cho sự an nguy của con mình.
Lâm phụ đặt tay lên vai vợ, cố gắng trấn an bà. Ông quay sang Lâm Dịch, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng chất chứa niềm tin. "Con trai à, con tính làm gì? Cha biết con có mưu trí, nhưng đối đầu với một thế lực như Trần Thị Gia Tộc thì không phải chuyện đùa."
Lâm Dịch hít một hơi sâu, trấn tĩnh lại. "Cha, mẹ, con biết đây là chuyện lớn. Nhưng chúng ta không thể khoanh tay đứng nhìn. Nếu không phản kháng, chúng sẽ ép chúng ta đến đường cùng. Khi đó, không chỉ gạo muối khan hiếm, mà mọi thứ khác cũng sẽ bị chúng khống chế, bóc lột. Rồi chúng ta sẽ trở thành nô lệ cho chúng mà thôi."
Hắn nhìn Lão Hồ, ánh mắt sắc bén. "Lão Hồ, ông thấy sao? Chúng ta có thể làm gì lúc này?"
Lão Hồ vuốt chòm râu bạc, trầm ngâm. "Tình hình rất nghiêm trọng. Chúng ta không có binh lực, cũng không có tài lực để đối đầu trực diện. Nhưng chúng ta có đoàn kết, và chúng ta có trí tuệ của con, Dịch nhi." Lão Hồ vốn là người từng trải, hiểu rõ sự mục ruỗng của quan trường và quyền lực của thế gia. Ông biết, chỉ có Lâm Dịch mới có thể dẫn dắt dân làng vượt qua kiếp nạn này. "Trước mắt, chúng ta cần phải thông báo cho toàn bộ dân làng biết rõ tình hình, để họ không hoang mang, mà cùng nhau tìm cách ứng phó. Sau đó, chúng ta phải tìm kiếm các tuyến đường giao thương mới, hoặc phát triển các nguồn lực nội tại của làng để chống lại sự phong tỏa này."
Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Chúng ta không thể để Trần Thị Gia Tộc chia rẽ chúng ta bằng sự sợ hãi. Họ muốn chúng ta đói khát, tuyệt vọng để rồi tự cúi đầu. Nhưng chúng ta sẽ không làm vậy." Hắn đứng dậy, bước ra cửa, nhìn về phía màn đêm thăm thẳm. Trong bóng tối, hắn hình dung ra những con đường bị chặn, những thương nhân bị dọa nạt, và những gương mặt lo âu của dân làng. Áp lực đè nặng lên vai, nhưng cũng chính là động lực để hắn phải suy nghĩ, phải tìm kiếm một con đường.
"Ngày mai, chúng ta sẽ triệu tập một cuộc họp toàn làng. Con sẽ giải thích mọi chuyện, và chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với nó." Giọng Lâm Dịch tuy trầm tĩnh nhưng đầy kiên quyết. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải chiến đấu. Không phải bằng binh đao, mà bằng ý chí và trí tuệ."
Lâm phụ và Lâm mẫu nhìn nhau, rồi lại nhìn đứa con trai trưởng thành hơn tuổi của mình. Dù vẫn còn lo lắng, nhưng trong ánh mắt họ đã thấp thoáng một niềm tin. Lão Hồ gật đầu, môi mấp máy vài lời cổ vũ. "Đ��ợc. Ta sẽ giúp con. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Chúng ta sẽ vượt qua."
***
Sáng hôm sau, bầu trời vẫn âm u, những đám mây xám xịt kéo đến vần vũ, và một cơn gió mạnh bất chợt thổi qua, rít lên từng hồi như tiếng ai than vãn, khiến không khí càng thêm nặng nề và ảm đạm. Cái lạnh cuối thu len lỏi vào từng ngóc ngách, làm những tán lá cây khô xào xạc trên con đường đất dẫn vào quảng trường trung tâm Thôn Làng Sơn Cước. Dù thời tiết không thuận lợi, nhưng dân làng đã tụ tập đông đủ, tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt, mang theo sự bất an và hoang mang rõ rệt.
Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, đứng ở giữa quảng trường. Ông cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng đôi mắt lại không ngừng đảo quanh, lộ rõ sự lo lắng. Bên cạnh ông là Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, nhưng khuôn mặt chất phác của anh cũng hằn rõ vẻ bồn chồn. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, đứng cạnh Vương Đại Trụ, thỉnh thoảng lại đưa tay gãi đầu vì lo lắng. Lão Hồ, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, đứng phía sau Trưởng thôn, đôi mắt tinh anh nheo lại, quét qua từng gương mặt dân làng.
Không khí căng như dây đàn. Ai nấy đều cảm nhận được có chuyện chẳng lành, nhưng không ai dám nói to ra. Những tin đồn về chợ búa vắng vẻ, giá cả leo thang, và những người lạ mặt lảng vảng ở đầu làng đã lan truyền khắp thôn.
Bất chợt, một bóng người gầy gò, thanh tú bước ra giữa quảng trường. Đó là Lâm Dịch. Hắn mặc trang phục thô sơ, vá víu, nhưng khí chất lại không hề tầm thường. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua từng gương mặt lo âu của dân làng, từ những người già nua đến những thanh niên trai tráng, từ những bà mẹ bế con đến những đứa trẻ thơ ngây đang nép vào lòng cha mẹ. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi, sự bất an đang bao trùm lên cộng đồng này. Một cảm giác nặng trĩu dâng lên trong lòng, nhưng ngay lập tức, Lâm Dịch trấn tĩnh lại. Hắn biết, lúc này, hắn không được phép run sợ, không được phép để lộ một chút yếu mềm nào. Hắn là người họ đang đặt niềm tin vào.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực vang vọng khắp quảng trường, lấn át cả tiếng gió rít và tiếng xì xào bàn tán.
"Hỡi những người dân của Thôn Làng Sơn Cước!"
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn. Tiếng xì xào dần tắt lịm, chỉ còn tiếng gió thổi vi vu qua những tán cây.
"Những ngày qua, chắc hẳn mọi người đều đã cảm nhận được sự thay đổi. Chợ búa vắng vẻ, hàng hóa khan hiếm, giá cả leo thang. Những chiếc xe ngựa chở hàng không còn đến, những thương lái quen mặt cũng mất hút. Và những kẻ lạ mặt, với ánh mắt dò xét, thường xuyên lảng vảng quanh làng chúng ta."
Lâm Dịch dừng lại, để những lời của mình thấm vào tâm trí từng người. Hắn không nói vòng vo, không che giấu sự thật. "Đây không phải là sự trùng hợp. Đây không phải là ngẫu nhiên. Đây là một mưu kế được dệt nên bởi Trần Thị Gia Tộc."
Một tiếng thở hắt ra đồng loạt vang lên trong đám đông. Một vài người bắt đầu xì xào trở lại, nhưng ánh mắt đã chuyển từ hoang mang sang căm phẫn.
"Chúng ta đã nhiều lần đối đầu với bọn chúng. Chúng đã dùng vũ lực, dùng quyền thế để ép buộc chúng ta. Nhưng chúng ta đã dùng 'Hương Ước', dùng lý lẽ để bảo vệ công bằng, bảo vệ cuộc sống của mình. Và chúng đã thất bại." Lâm Dịch nói, giọng nói vang lên đầy kiên định. "Nhưng Trần Thị Gia Tộc không dễ dàng bỏ cuộc. Chúng đã thay đổi chiêu bài. Chúng không dùng vũ lực trực diện nữa, mà dùng cách tinh vi hơn, thâm độc hơn."
Hắn đưa tay chỉ ra phía con đường mòn dẫn ra khỏi làng. "Chúng đã cấu kết với các bang phái giang hồ, những kẻ không bị ràng buộc bởi luật pháp hay đạo lý. Chúng không chặn đường công khai, mà chúng dùng thủ đoạn để gây khó dễ, dọa nạt, thậm chí là mua chuộc các thương nhân, buộc họ phải từ bỏ việc giao thương với Thôn Làng Sơn Cước chúng ta. Chúng muốn cô lập chúng ta, cắt đứt nguồn cung ứng, khiến chúng ta đói khát, tuyệt vọng. Chúng muốn chúng ta phải tự cúi đầu, phải tự dâng nạp tài sản, dâng nạp sự tự do của mình cho chúng!"
Lời nói của Lâm Dịch như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến dân làng bừng tỉnh. Sự sợ hãi ban đầu dần chuyển hóa thành sự phẫn nộ. Những nắm đấm siết chặt, những ánh mắt bùng lên lửa giận.
"Nhưng chúng ta là ai?" Lâm Dịch hỏi lớn, giọng nói như một lời hiệu triệu. "Chúng ta là dân làng Sơn Cước! Chúng ta đã sinh ra và lớn lên trên mảnh đất này, đã cùng nhau trải qua bao khó khăn, gian khổ. Chúng ta đã cùng nhau dựng nhà, cùng nhau cày cấy, cùng nhau bảo vệ làng khỏi thú dữ. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua nạn đói, đã cùng nhau chống lại sự áp bức của Lý Hổ và Trần Thị Gia Tộc! Chúng ta có thể nghèo khó, có thể không có binh lực hùng hậu, nhưng chúng ta có ý chí kiên cường, có sự đoàn kết, và chúng ta có một trái tim không bao giờ chịu khuất phục!"
"Chúng ta sẽ không bao giờ đầu hàng!" Vương Đại Trụ, người vẫn luôn tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch, bất chợt gầm lên, nắm đấm giơ cao trong không khí. Khuôn mặt chất phác của anh giờ đây tràn đầy sự quyết tâm.
"Đúng vậy! Chúng ta sẽ không bao giờ đầu hàng!" Trần Nhị Cẩu cũng hô vang theo, ánh mắt rực lửa. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Kẻ nào dám làm hại làng ta, ta sẽ liều mạng với chúng!"
Tiếng hô ứng của Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu như một đốm lửa châm vào ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng dân làng. Từ những tiếng xì xào, phẫn nộ, giờ đây đã biến thành những tiếng hô vang đồng loạt, mạnh mẽ hơn.
Lâm Dịch giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng. "Chúng ta đang đối mặt với một thử thách mới, không phải bằng vũ lực mà bằng mưu kế. Trần Thị Gia Tộc muốn cô lập chúng ta, khiến chúng ta đói khát, tuyệt vọng để rồi phải cúi đầu. Nhưng chúng ta là dân làng Sơn Cước! Chúng ta sẽ không bao giờ đầu hàng!"
Hắn nhìn thẳng vào từng khuôn mặt, ánh mắt đầy sự quả quyết. "Chúng ta sẽ không để chúng đạt được mục đích. Chúng ta sẽ tìm ra con đường mới, sẽ phát triển những gì chúng ta có. Chúng ta sẽ đoàn kết lại, giúp đỡ lẫn nhau. Chúng ta sẽ biến khó khăn thành cơ hội. Đây không chỉ là cuộc chiến của một vài người, mà là cuộc chiến của tất cả chúng ta!"
Trưởng thôn Lão Vương, người vẫn còn chút run rẩy ban đầu, giờ đây đã gật đầu lia lịa, ánh mắt nhìn Lâm Dịch đầy vẻ khâm phục và tin tưởng. Ông biết, mình đã tìm thấy một người lãnh đạo thực sự, một người có thể dẫn dắt Thôn Làng Sơn Cước vượt qua cơn bão tố này. Lão Hồ cũng khẽ mỉm cười, đôi mắt tinh anh lóe lên một tia sáng hài lòng. Ông đã nhìn đúng người.
"Từ hôm nay," Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, "chúng ta sẽ cùng nhau tìm kiếm các tuyến đường giao thương mới. Chúng ta sẽ cùng nhau phát triển các nguồn lực nội tại của làng, những sản vật mà rừng núi này ban tặng. Chúng ta sẽ không để bất kỳ kẻ nào cắt đứt sự sống của chúng ta. Chúng ta sẽ chứng minh cho Trần Thị Gia Tộc thấy rằng, Thôn Làng Sơn Cước không phải là nơi dễ dàng bị chèn ép!"
Tiếng reo hò vang dậy khắp quảng trường. Không còn sự hoang mang, không còn sự sợ hãi. Thay vào đó là một tinh thần đoàn kết mạnh mẽ, một ý chí kiên cường bất khuất. Mỗi người dân làng Sơn Cước đều cảm nhận được ngọn lửa hy vọng đang bùng cháy trong lòng. Họ biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng họ không đơn độc. Họ có Lâm Dịch, và họ có nhau.
Dưới bầu trời âm u, trong cơn gió lạnh cuối thu, lời hiệu triệu của Lâm Dịch đã thổi bùng lên ngọn lửa kháng cự trong trái tim mỗi người dân làng. Cuộc chiến sinh tồn của Thôn Làng Sơn Cước đã bước sang một giai đoạn mới, gay go hơn, nhưng cũng đầy hy vọng hơn bao giờ hết. Lâm Dịch biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu. Hắn sẽ phải đối mặt với những thách thức phức tạp hơn, vượt ra ngoài phạm vi làng xã này. Hắn sẽ cần đến sự hỗ trợ của Lão Hồ, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và tất cả dân làng. Nhưng ít nhất, ngay lúc này, họ đã đoàn kết lại, sẵn sàng chiến đấu.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.