Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 72: Kế Sách Mới: Án Ngữ Đường Làng

Ánh bình minh đầu tiên vừa ló dạng, nhuộm vàng những mái ngói cong vút của dinh thự Trần Thị Gia Tộc. Không khí sáng sớm còn vương chút se lạnh và ẩm ướt của sương đêm, nhưng trong thư phòng rộng lớn, không gian lại mang một vẻ căng thẳng, tĩnh mịch đến lạ. Lý Quản Sự, với dáng người gầy gò, lưng hơi khom, đang ngồi sau bàn trà gỗ lim bóng loáng, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự tinh ranh, khẽ nhấp một ngụm trà nóng. Hương trà thanh nhẹ lan tỏa, quyện với mùi gỗ trầm lắng của căn phòng, tạo nên một bầu không khí có vẻ an yên nhưng lại ẩn chứa những toan tính lạnh lẽo.

Đối diện ông ta, Lý Hổ đứng thẳng tắp, thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại có vẻ nặng nề. Vết sẹo nhỏ trên lông mày hắn dường như càng hằn sâu hơn, khuôn mặt vẫn còn nguyên vẻ bực tức, bất mãn và có chút tủi hổ. Hắn cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt dò xét của Lý Quản Sự, chỉ thỉnh thoảng lại siết chặt nắm đấm, để lộ những khớp xương trắng bệch. Sự thất bại liên tiếp dưới tay một thiếu niên thôn dã đã gặm nhấm lòng tự trọng của hắn, biến sự hung hăng thường ngày thành một cục tức nghẹn ứ nơi lồng ngực.

Lý Quản Sự đặt chén trà xuống, tiếng sứ chạm mặt bàn gỗ thanh tao vang lên trong không gian tĩnh lặng, nghe như một hồi chuông cảnh báo. Ánh mắt ông ta lướt qua Lý Hổ, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt sương còn đọng trên lá cây, lấp lánh như những viên ngọc. Tay ông ta khẽ gõ nhịp trên mặt bàn, mỗi tiếng gõ đều như chạm vào dây thần kinh đang căng thẳng của Lý Hổ.

“Lý Hổ,” giọng Lý Quản Sự nhỏ nhẹ, không hề mang theo chút giận dữ nào, nhưng lại khiến Lý Hổ giật mình, “ngươi còn nhớ ta đã nói gì không? Hổ dữ không bằng hùm thiêng, nhưng hùm thiêng đôi khi cũng phải ngậm ngùi trước kẻ khôn ngoan.” Ông ta dừng lại, chờ đợi phản ứng.

Lý Hổ khẽ nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. “Thuộc hạ... thuộc hạ ghi nhớ lời Quản Sự dạy bảo. Nhưng tên tiểu tử đó...” Hắn ngập ngừng, không tìm được từ ngữ thích hợp để miêu tả Lâm Dịch. Mưu trí? Xảo quyệt? Hay chỉ đơn thuần là may mắn? Hắn không biết. Hắn chỉ biết mỗi lần đối đầu, hắn đều trở thành kẻ thua cuộc thảm hại.

Lý Quản Sự khẽ lắc đầu. “Ngươi không hiểu. Hắn không chỉ là một tên tiểu tử.” Ánh mắt ông ta chợt trở nên sắc lạnh, như thể xuyên thấu qua vạn vật. “Hắn là một cái gai. Và cái gai, không thể nhổ bằng tay trần. Phải dùng kìm.” Ông ta nói, giọng điệu trở nên kiên quyết hơn, “Trần Thị Gia Tộc chúng ta, từ trước đến nay, luôn dùng sức mạnh để trấn áp. Nhưng sức mạnh không phải lúc nào cũng là giải pháp tốt nhất, đặc biệt là khi đối thủ của ngươi lại là một kẻ biết cách lợi dụng sơ hở của quy tắc, một kẻ có mưu trí.”

Lý Hổ nghiến răng. “Xin Quản Sự cho phép thuộc hạ quay lại, lần này sẽ không nương tay!” Hắn vẫn không cam tâm, vẫn muốn dùng bạo lực để rửa sạch nỗi nhục.

“Vô dụng!” Lý Quản Sự khẽ gắt, nhưng chỉ là một âm thanh nhỏ đủ để dập tắt ngọn lửa trong lòng Lý Hổ. “Nếu ngươi dùng bạo lực, ngươi nghĩ hắn sẽ làm gì? Hắn sẽ biến ngươi thành kẻ độc ác, biến Trần Thị Gia Tộc thành kẻ cướp bóc trắng trợn, rồi dùng cái gọi là ‘Hương Ước’ hay ‘phép vua’ để chống lại chúng ta. Những thứ đó thoạt nhìn có vẻ yếu ớt, nhưng một khi đã được hắn lợi dụng, chúng sẽ trở thành vũ khí sắc bén, đâm ngược vào chính chúng ta. Ngươi đã thấy đấy, lần này hắn thậm chí còn tìm được Lão Hồ Ly để vạch trần sai phạm thuế má. Ngươi nghĩ đó là hành động của một kẻ thôn dã bình thường sao?”

Lý Hổ im bặt. Hắn không thể phủ nhận điều đó. Cái cách Lâm Dịch biến những tưởng chừng như vô hại thành lợi thế của mình khiến hắn cảm thấy bất lực và phẫn nộ tột cùng.

Lý Quản Sự thở dài, vẻ mặt trở nên trầm tư. “Trần Thị Gia Tộc chúng ta không thể tự mình bôi nhọ thanh danh vì một ngôi làng nhỏ bé. Chúng ta có những kế hoạch lớn hơn, những mối làm ăn quan trọng hơn. Thôn Làng Sơn Cước và tên Lâm Dịch kia chỉ là một vết bẩn nhỏ, nhưng nếu không xử lý đúng cách, nó có thể lan rộng, thu hút sự chú ý không cần thiết.” Ông ta khẽ day day thái dương, như thể đang cân nhắc một ván cờ lớn. “Ta đã suy nghĩ kỹ. Chúng ta sẽ không động đến một cọng cỏ hay một người dân.”

Lý Hổ ngẩng đầu lên, vẻ mặt nghi hoặc. “Vậy... vậy chúng ta sẽ làm gì?”

Ánh mắt Lý Quản Sự lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. “Chúng ta sẽ siết chặt vòng vây, cắt đứt đường sống của chúng. Khi đó, tự khắc chúng sẽ phải quỳ gối.” Giọng ông ta đều đều, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo một sức nặng ngàn cân, một sự quyết đoán tàn nhẫn. “Thôn Làng Sơn Cước dựa vào cái gì để sinh tồn? Dựa vào những sản vật ít ỏi, dựa vào việc giao thương với bên ngoài để đổi lấy nhu yếu phẩm. Chúng ta sẽ chặn đứng con đường đó.”

Lý Hổ vẫn chưa hiểu rõ. “Chặn đứng... bằng cách nào, thưa Quản Sự?”

“Ngươi nghĩ xem,” Lý Quản Sự mỉm cười nhạt, nụ cười không hề mang ý vui vẻ mà ẩn chứa đầy sự nguy hiểm. “Những thương nhân nào dám bén mảng đến Thôn Làng Sơn Cước nếu biết rằng làm ăn ở đó sẽ gặp phiền phức lớn với Trần Thị Gia Tộc? Những con đường nào dẫn ra vào thôn làng? Chúng ta không cần ra tay đánh đập, cướp bóc. Chúng ta chỉ cần tạo ra một ‘rào cản vô hình’, khiến cho mọi hoạt động kinh tế của Thôn Làng Sơn Cước trở nên đình trệ, cho đến khi chúng không thể chịu đựng được nữa.”

Ông ta đứng dậy, bước đến tấm bản đồ lớn treo trên tường, chỉ vào vị trí của Thôn Làng Sơn Cước và những con đường mòn xung quanh. “Đây là con đường chính, dẫn từ thôn ra Thành Thiên Phong. Đây là con đường phụ, dẫn đến một vài thôn làng nhỏ khác. Tất cả đều phải qua vùng đất mà Trần Thị Gia Tộc có ảnh hưởng. Chúng ta sẽ không ra mặt. Chúng ta sẽ dùng người khác.”

Lý Hổ bắt đầu mường tượng ra kế hoạch. Hắn không khỏi rùng mình trước sự tinh vi và tàn nhẫn của nó. Không đổ máu, không gây tiếng xấu, nhưng lại có thể bóp nghẹt một ngôi làng đến chết. Hắn nhìn Lý Quản Sự, trong lòng vừa kính phục, vừa e ngại. “Vậy... vậy thuộc hạ có thể làm gì?”

Lý Quản Sự quay lại, nhìn thẳng vào Lý Hổ. “Ngươi và Lão Cai, hãy giám sát chặt chẽ các con đường ra vào Thôn Làng Sơn Cước. Không để bất kỳ thương nhân nào dễ dàng qua lại. Nếu có kẻ ngoan cố, không cần ra tay đánh đập, chỉ cần ‘gây khó dễ’ một chút. Ví dụ như kiểm tra gắt gao hàng hóa, yêu cầu giấy tờ rườm rà, hay đơn giản là ‘vô tình’ làm hỏng một vài món đồ. Dần dần, sẽ không ai muốn làm ăn với Thôn Làng Sơn Cước nữa. Hơn nữa, ta sẽ có một đối tác mới. Người này sẽ giúp chúng ta ‘mua’ tất cả sản vật từ Thôn Làng Sơn Cước, với một cái giá ‘hợp lý’.”

Ông ta nhấn mạnh từ “hợp lý”, đôi mắt lóe lên vẻ khinh miệt. “Đến lúc đó, Lâm Dịch có mưu trí đến mấy cũng chẳng thể làm gì. Hắn có thể dùng lời lẽ để chống lại bạo lực, nhưng hắn không thể dùng lời lẽ để chống lại đói nghèo, chống lại sự túng quẫn. ‘Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu’, không phải chỉ với hắn, mà với tất cả dân làng. Khi người dân bị bóp nghẹt đến đường cùng, họ sẽ tự quay lưng lại với kẻ đã ‘gây rắc rối’ cho họ. Hắn sẽ tự tay hủy hoại cái uy tín mà hắn đã dày công xây dựng.”

Lý Hổ nghe vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy hả hê. Đây mới là cách trả thù đích đáng. Không cần trực tiếp ra tay, nhưng lại có thể khiến Lâm Dịch phải chịu đựng sự giày vò từ chính những người mà hắn muốn bảo vệ. “Thuộc hạ đã rõ!” Hắn cúi đầu, vẻ mặt không còn bực tức mà thay vào đó là sự mong chờ và một chút tàn nhẫn.

Lý Quản Sự khẽ gật đầu, đưa tay lên vỗ nhẹ vào vai Lý Hổ. “Ngươi hãy chuẩn bị, lát nữa ta sẽ có một cuộc gặp mặt quan trọng. Ngươi hãy ở lại đây, suy nghĩ kỹ về những điều ta đã nói, và chuẩn bị cho những nhiệm vụ sắp tới. Nhớ kỹ, không được để lộ bất kỳ dấu vết nào của Trần Thị Gia Tộc. Tất cả phải diễn ra một cách tự nhiên, như một sự trùng hợp ngẫu nhiên của số phận.”

Lý Hổ cung kính đáp lời, rồi lặng lẽ rời khỏi thư phòng. Cánh cửa gỗ lim đóng lại, để lại Lý Quản Sự một mình trong không gian yên tĩnh. Ông ta quay trở lại bàn, nhấp thêm một ngụm trà đã nguội lạnh. Ánh mắt sắc bén nhìn ra xa xăm, nơi những tia nắng ban mai đã lên cao, chiếu rọi rực rỡ cả khu vườn. Kế hoạch đã định. Giờ là lúc triển khai. Lâm Dịch, ngươi có thể thoát khỏi móng vuốt của một con hổ, nhưng ngươi sẽ không thể thoát khỏi cái bẫy vô hình mà ta đã giăng ra. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và Trần Thị Gia Tộc cũng không ngoại lệ.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Quán Trọ Lạc Nguyệt ở Thành Thiên Phong đã trở nên nhộn nhịp. Tòa nhà gỗ hai tầng được thắp sáng bởi những chiếc đèn lồng đỏ treo dọc hành lang và trước cửa, tạo nên một vẻ ấm cúng, mời gọi. Bên trong quán, tiếng trò chuyện ồn ào, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười nói và cả tiếng xì xào của những người khách ra vào tạo nên một bản hòa tấu sôi động của cuộc sống. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng nàn và cả chút khói gỗ từ bếp lò quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan của thực khách.

Trong một gian phòng riêng ở lầu hai, tách biệt khỏi sự ồn ào bên dưới, Lý Quản Sự đã ngồi chờ sẵn. Gian phòng được bày biện đơn giản nhưng tinh tế: một bộ bàn trà làm từ gỗ lim được đánh bóng cẩn thận, một bình hoa sứ cắm vài cành đào đông đỏ rực, và một bức tranh thủy mặc treo trên tường. Hương trầm cao cấp thoang thoảng trong không gian, mang lại cảm giác thư thái nhưng cũng đầy trang trọng.

Không lâu sau, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên ngoài cửa, rồi một người đàn ông dáng người trung bình, vẻ mặt khôn ngoan, ăn mặc gọn gàng bước vào. Đó chính là Bang chủ Thanh Long của Bang Thanh Long, một thế lực giang hồ không nhỏ ở vùng biên thùy này. Ông ta không có vẻ ngoài bặm trợn hay hung hãn như những tay giang hồ khác, mà toát lên một khí chất điềm tĩnh, đầy dò xét.

“Bang chủ Thanh Long quả nhiên danh bất hư truyền, phong thái ung dung, khí độ bất phàm,” Lý Quản Sự mỉm cười, đứng dậy chắp tay chào. Giọng nói của ông ta nhỏ nhẹ, mang theo chút nịnh hót đặc trưng của kẻ quen luồn cúi, nhưng ẩn sâu bên trong là sự tính toán lạnh lùng. “Hôm nay Lý mỗ có một mối làm ăn, muốn nhờ cậy Bang chủ.”

Bang chủ Thanh Long khẽ gật đầu, mỉm cười đáp lễ. Ánh mắt ông ta sắc sảo, lướt nhanh qua Lý Quản Sự, như muốn đọc vị đối phương. Ông ta ngồi xuống đối diện Lý Quản Sự, động tác chậm rãi, toát lên sự cẩn trọng. “Lý Quản Sự quá lời rồi. Bang Thanh Long chỉ là bang phái nhỏ bé, kiếm miếng cơm manh áo nơi biên thùy. Không biết Lý Quản Sự muốn nhờ vả việc gì?” Giọng điệu của ông ta trầm thấp, mang theo chút thăm dò, không hề biểu lộ cảm xúc rõ ràng. Ông ta đã nghe danh Lý Quản Sự là một kẻ thâm sâu, xảo quyệt, không phải hạng người dễ đối phó.

Lý Quản Sự rót trà mời Bang chủ Thanh Long, chén trà sứ trắng ngần tỏa ra hơi ấm nhẹ. “Bang chủ khiêm tốn rồi. Ở vùng này, không ai không biết đến Bang Thanh Long, và cái uy của Bang chủ. Lý mỗ hôm nay đến đây, chính là muốn cùng Bang chủ mở ra một con đường làm ăn mới, đôi bên cùng có lợi.”

Bang chủ Thanh Long nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết của nó. Ông ta không vội vàng trả lời, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Lý Quản Sự tiếp tục.

“Chuyện là thế này,” Lý Quản Sự bắt đầu, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng từng lời lại như những sợi tơ vô hình, từ từ quấn chặt lấy đối phương. “Thôn Làng Sơn Cước, một ngôi làng nhỏ bé ở gần đây, có một vài sản vật quý. Nhưng đường vận chuyển ra ngoài có chút khó khăn. Chúng ta – ý Lý mỗ là Trần Thị Gia Tộc – muốn ‘giúp’ họ tiêu thụ những sản vật đó... với giá hợp lý hơn.” Ông ta khẽ nhếch mép, nụ cười ẩn ý. “Đổi lại, Bang chủ sẽ nhận được một phần không nhỏ từ lợi nhuận, và cả sự ‘hậu thuẫn’ của Trần Thị Gia Tộc trong những hoạt động sau này. Việc giao thương với các thôn làng nhỏ, thu mua sản vật với giá cả phải chăng, rồi bán lại ra thị trường lớn với giá cao hơn, là một mối làm ăn vô cùng béo bở. Mà Bang Thanh Long lại có lực lượng, có mạng lưới vận chuyển, là đối tác không thể tốt hơn.”

Bang chủ Thanh Long đặt chén trà xuống, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Lý Quản Sự. “Giá hợp lý hơn... và sự hậu thuẫn. Nghe có vẻ hấp dẫn.” Ông ta nói, giọng điệu vẫn bình thản, nhưng trong lòng đã dấy lên sự cân nhắc. Ông ta biết rõ Trần Thị Gia Tộc không phải là những kẻ làm từ thiện. Chắc chắn phía sau mối làm ăn béo bở này là một âm mưu nào đó. Một thôn làng nhỏ bé, làm gì có sản vật quý đến mức Trần Thị Gia Tộc phải đích thân ra tay? Và cái giá “hợp lý hơn” mà Lý Quản Sự nói, chắc chắn là một cái giá ép buộc, chèn ép.

“Bang chủ là người thông minh, chắc hẳn đã hiểu rõ ý Lý mỗ.” Lý Quản Sự khẽ cười. “Thôn Làng Sơn Cước đó gần đây có chút ‘bướng bỉnh’. Có lẽ là do một vài cá nhân không biết điều, muốn chống đối Trần Thị Gia Tộc. Chúng ta không muốn dùng biện pháp mạnh, làm ảnh hưởng đến danh tiếng. Nhưng chúng ta cũng không thể để họ tiếp tục làm loạn, ảnh hưởng đến lợi ích chung.”

Bang chủ Thanh Long khẽ nhếch mép. “Ồ, thì ra là có rắc rối. Nghe nói Trần Thị Gia Tộc đã nhiều lần ‘ghé thăm’ thôn làng đó, nhưng có vẻ không được như ý?” Ông ta thăm dò. Chuyện Lý Hổ thất bại liên tiếp đã lan truyền trong giới giang hồ, dù Trần Thị Gia Tộc cố gắng che giấu.

Lý Quản Sự không hề tỏ ra bối rối. Ông ta chỉ mỉm cười nhẹ. “Đôi khi, dùng bạo lực không phải là cách giải quyết tốt nhất, đặc biệt là khi đối thủ lại là một kẻ thích chơi trò ‘lý lẽ’. Chúng ta cần một phương pháp khác, tinh vi hơn, ít gây chú ý hơn. Bang Thanh Long chính là lựa chọn hoàn hảo. Bang chủ chỉ cần thu mua tất cả sản vật của Thôn Làng Sơn Cước, và ngăn cản bất kỳ thương nhân nào khác tiếp cận họ. Chuyện này, với thế lực của Bang Thanh Long, chắc không khó.”

Lý Quản Sự nói xong, thò tay vào trong tay áo, lấy ra một chiếc túi vải nặng trịch, đặt lên bàn. Tiếng bạc lách cách vang lên khe khẽ. Ông ta mở miệng túi, để lộ ra những thỏi bạc lấp lánh, phản chiếu ánh sáng từ đèn lồng, trông vô cùng bắt mắt. “Đây là chút thành ý của Trần Thị Gia Tộc. Số bạc này chỉ là tiền đặt cọc, Bang chủ cứ coi như là chi phí ban đầu cho việc ‘đi lại’ và ‘thuyết phục’ các thương nhân khác. Lợi nhuận về sau, chắc chắn sẽ không làm Bang chủ thất vọng.”

Bang chủ Thanh Long không vội vàng chạm vào túi bạc. Ánh mắt ông ta vẫn dò xét, nhìn Lý Quản Sự rồi lại nhìn sang túi bạc. Ông ta biết, một khi đã nhận số bạc này, Bang Thanh Long sẽ chính thức bị cuốn vào vòng xoáy mâu thuẫn của Trần Thị Gia Tộc. Nhưng lợi ích mà Lý Quản Sự đưa ra quá lớn, đủ để ông ta phải suy nghĩ nghiêm túc. Ngăn cản giao thương, thu mua sản vật với giá thấp, rồi bán ra với giá cao, lại được Trần Thị Gia Tộc hậu thuẫn – đây quả thực là một cơ hội vàng để Bang Thanh Long mở rộng thế lực và tích lũy tài sản. Hơn nữa, việc gây khó dễ cho một thôn làng nhỏ thì không có gì là khó.

Ông ta nhếch mép cười, một nụ cười không rõ ý. “Lý Quản Sự quả là một con người hào phóng. Mối làm ăn này, Bang Thanh Long nhận lời.”

Lý Quản Sự mỉm cười hài lòng. “Hợp tác vui vẻ!” Ông ta nâng chén trà, mời Bang chủ Thanh Long. “Với sự giúp sức của Bang chủ, tin rằng Thôn Làng Sơn Cước sẽ sớm nhận ra vị thế của mình, và cái gọi là ‘Hương Ước’ hay ‘lý lẽ’ của kẻ đó sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”

Bang chủ Thanh Long cũng nâng chén trà lên, chạm nhẹ vào chén của Lý Quản Sự. “Kẻ nào dám chống đối Trần Thị Gia Tộc, đó là tự tìm đường chết. Bang Thanh Long chỉ là làm theo lẽ phải, giúp Trần Thị Gia Tộc ‘giáo huấn’ những kẻ không biết điều.” Giọng nói của ông ta nhỏ nhẹ, nhưng ẩn chứa một sự tàn nhẫn không kém.

Lý Quản Sự không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt sắc lạnh lóe lên một tia sáng đắc thắng. Kế hoạch đã hoàn hảo. Thôn Làng Sơn Cước sẽ bị cô lập, bị bóp nghẹt về kinh tế. Lâm Dịch, dù có mưu trí đến mấy, cũng sẽ phải quỳ gối trước sức mạnh của đồng tiền và sự đói nghèo. Hắn sẽ phải đối mặt với những thế lực giang hồ không bị ràng buộc bởi bất kỳ luật lệ nào, một cuộc chiến mà hắn không thể dùng lời lẽ hay ‘Hương Ước’ để chiến thắng. Và Lý Hổ, kẻ đầy sự căm ghét, sẽ có những nhiệm vụ “nhỏ nhặt” nhưng đủ để quấy nhiễu, khiến Lâm Dịch sống không yên.

Bên ngoài gian phòng riêng, tiếng ồn ào của quán trọ vẫn tiếp diễn, như một dòng chảy không ngừng của cuộc sống. Nhưng bên trong, một mối liên minh nguy hiểm vừa được thiết lập, một cái bẫy vô hình đang từ từ giăng ra, chờ đợi để nghiền nát Thôn Làng Sơn Cước và Lâm Dịch. Cuộc chiến thực sự đã chuyển sang một giai đoạn mới, tàn khốc và tinh vi hơn rất nhiều. Lâm Dịch sẽ phải tìm cách phá vỡ thế bao vây này, tìm kiếm những con đường giao thương mới, những đối tác mới, nếu không muốn chứng kiến ngôi làng mà hắn đã cố gắng bảo vệ phải lụi tàn trong đói khổ. Cuộc đối đầu cam go và tàn khốc hơn rất nhiều đang chờ đợi.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free