Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 71: Tiếng Vọng Từ Sơn Cước: Báo Cáo Của Lý Hổ

Con đường mòn cổ xưa, nơi những thân cây cổ thụ uốn mình qua bao năm tháng, nay chìm trong một thứ không khí nặng nề đến nghẹt thở. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá rậm rạp, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt, nhưng không tài nào xua đi được bóng tối đang bao phủ tâm hồn Lý Hổ. Hắn sải bước nặng nề, đôi chân vạm vỡ giẫm lên những phiến đá lởm chởm, tạo ra tiếng động khô khốc, vang vọng giữa không gian tĩnh lặng. Mỗi bước đi của hắn dường như kéo theo một gánh nặng vô hình, một sự nhục nhã ê chề đang gặm nhấm tâm can. Vết sẹo nhỏ trên lông mày hắn giật giật, khiến gương mặt vốn đã hung dữ nay càng thêm méo mó vì căm phẫn.

Lý Hổ nghiến răng, một tiếng rít khẽ thoát ra từ kẽ môi. Hắn thề chưa bao giờ cảm thấy uất ức đến vậy. Ba lần! Ba lần hắn quay về Thôn Làng Sơn Cước, ba lần hắn bị một thằng nhóc miệng còn hôi sữa qua mặt, biến hắn thành trò cười trước mặt đám dân đen. Cái cảm giác bị khuất phục, bị biến thành con rối trong vở kịch của một kẻ vô danh, cứ như một mũi kim độc đang từ từ ngấm sâu vào huyết mạch, đốt cháy từng thớ thịt. Hắn nhớ lại ánh mắt khinh miệt của Lâm Dịch, cái vẻ bình thản đến đáng ghét khi đối diện với sự hung hăng của hắn, những lời lẽ sắc bén như dao găm vạch trần mọi âm mưu. Hắn đá mạnh một hòn đá ven đường, khiến nó văng xa vào bụi rậm, ẩn chứa tất cả sự bực tức và bất lực không thể trút bỏ.

“Thằng chó chết! Thằng ranh con khốn kiếp!” Lý Hổ lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì căm hờn. Mùi đất ẩm và lá mục sau cơn mưa đêm qua hòa quyện với hương hoa dại thoang thoảng, tạo nên một mùi hương tươi mát của rừng núi, nhưng đối với hắn lúc này, tất cả chỉ là sự châm chọc, càng khiến hắn thêm khó chịu.

Lão Cai, với dáng người thô kệch và vết sẹo dài trên trán, lẽo đẽo theo sau, không dám hó hé nửa lời. Hắn co rúm người lại mỗi khi Lý Hổ lẩm bẩm chửi rủa. Hắn cũng sợ, sợ cái cơn thịnh nộ của Lý Hổ sẽ bùng phát sang mình. Nhưng hơn hết, hắn sợ cái thằng nhóc Lâm Dịch kia. Sợ cái cách Lâm Dịch nói ra những lời lẽ đanh thép, sợ cái ánh mắt lạnh như băng khi đối diện với cái chết, sợ những bằng chứng mà Lâm Dịch đưa ra. Hắn đã từng chứng kiến không ít kẻ ngông cuồng ở thôn làng, nhưng chưa bao giờ thấy ai gan góc và mưu trí đến thế. Cái cây gậy to bản hắn vung ra lúc nãy, giờ vẫn còn cảm giác run rẩy trong tay. Hắn đã thấy cái chết lóe lên trong mắt Lâm Dịch khi hắn định ra tay, nhưng rồi những lời nói của hắn ta lại buộc hắn phải chùn bước. Đó không phải là một dân làng bình thường, đó là một con cáo già đội lốt thiếu niên.

“Đáng lẽ phải đánh chết quách nó đi!” Lý Hổ đột nhiên gầm lên, quay phắt lại nhìn Lão Cai, đôi mắt đỏ ngầu. “Ngươi cũng vậy! Hèn nhát! Một thằng nhãi ranh mà cũng không xử lý được!”

Lão Cai giật mình, vội vàng cúi gằm mặt xuống. “Bẩm… bẩm huynh, đâu phải là không xử lý được. Chỉ là… hắn ta… hắn ta quá quỷ quyệt. Hắn viện dẫn Hương Ước, rồi lại… lại nói về chuyện thu thuế bất hợp pháp. Nếu… nếu huynh đệ chúng ta thật sự ra tay… e rằng… e rằng sẽ rước họa vào thân.” Giọng Lão Cai lí nhí, đầy vẻ sợ sệt. Hắn cố gắng giải thích, cố gắng biện minh cho sự chùn bước của mình, nhưng trong lòng hắn biết, đó chỉ là cái cớ để che đậy sự hèn nhát. Hắn không muốn vì một vài đồng bạc lẻ mà phải mất mạng, hay tệ hơn là bị triều đình xử tội.

“Họa cái con mẹ ngươi!” Lý Hổ trừng mắt, túm lấy cổ áo Lão Cai. “Ngươi nghĩ ta không biết sao? Ngươi sợ! Ngươi và đám tay sai của ta đều sợ! Một thằng nhãi ranh mà khiến các ngươi sợ hãi đến mức không dám động thủ! Ta… ta thật không ngờ có ngày ta lại có những huynh đệ vô dụng như các ngươi!” Hắn buông Lão Cai ra, đẩy mạnh khiến Lão Cai loạng choạng suýt ngã. Sự thất bại này không chỉ là của riêng hắn, mà còn là của cả đội quân tay sai, khiến hắn cảm thấy bị phản bội và càng thêm bẽ mặt.

Lão Cai ôm lấy cổ, ho khan vài tiếng, không dám nói thêm lời nào. Hắn chỉ biết cúi đầu đi theo, lắng nghe tiếng bước chân nặng nề và những lời chửi rủa không ngớt của Lý Hổ. Tiếng côn trùng kêu rả rích giữa những bụi cây ven đường, tiếng lá xào xạc theo mỗi cơn gió nhẹ, tất cả dường như đang chế giễu sự thất bại thảm hại của bọn họ. Họ đi nhanh nhất có thể, như muốn chạy trốn khỏi sự nhục nhã đang bám riết, mong mau chóng thoát khỏi con đường mòn này để đối mặt với số phận nghiệt ngã đang chờ đợi ở dinh thự Trần Thị Gia Tộc. Lý Hổ biết, một cơn bão lớn hơn đang chờ đợi hắn, và Lý Quản Sự sẽ không dễ dàng bỏ qua cho sự vô năng này.

***

Khi Lý Hổ và đám tay sai đặt chân đến dinh thự Trần Thị Gia Tộc, mặt trời đã lên cao, xuyên qua những tán cây cổ thụ trong khuôn viên, rải những mảng nắng vàng óng ả xuống sân. Tuy nhiên, không khí trong dinh thự lại mang một vẻ u ám và lạnh lẽo khác thường. Bên trong gian phòng tiếp khách rộng rãi, nơi mà mỗi món đồ trang trí đều toát lên vẻ xa hoa và quyền lực, Lý Quản Sự đang ngồi thanh thản bên chiếc bàn gỗ lim bóng loáng. Ông ta không vội vã, chỉ nhấp một ngụm trà nóng hổi từ chiếc chén sứ thanh nhã, đôi mắt nheo lại thưởng thức hương vị trà thoang thoảng. Mùi trầm cao cấp thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi gỗ đánh bóng và một chút hương hoa nhài từ khu vườn bên ngoài, tạo nên một bầu không khí tinh tế, đầy vẻ xa hoa nhưng cũng tiềm ẩn sự lạnh lùng và tính toán. Tiếng lụa xào xạc từ bộ áo bào của những người hầu đi lại nhẹ nhàng, cùng với tiếng nhạc nhẹ nhàng vọng từ xa, càng làm nổi bật vẻ yên bình giả tạo của nơi này.

Lý Hổ tiến vào, bộ dạng rệu rã, quần áo lấm lem bụi đường. Hắn không còn vẻ hung hăng, ngạo mạn thường ngày, thay vào đó là sự thất bại và nhục nhã hiện rõ trên khuôn mặt. Lão Cai và đám tay sai đứng phía sau, rụt rè, không dám ngẩng đầu.

Lý Quản Sự từ tốn đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động thanh mảnh vang vọng trong căn phòng. Ông ta ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc lạnh lướt qua Lý Hổ, rồi dừng lại ở vẻ mặt thảm hại của hắn. Một nụ cười nhạt nhẽo, khinh khỉnh nở trên khóe môi nhăn nheo của ông ta.

“Ngươi quay về rồi à, Lý Hổ?” Giọng Lý Quản Sự nhỏ nhẹ, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, khiến Lý Hổ rùng mình. “Chuyện nhỏ nhặt đó mà cũng làm không xong, còn bày ra cái bộ dạng này là sao? Ta nhớ không nhầm thì đây là lần thứ ba ngươi trở về với bộ dạng thất bại thảm hại như vậy, phải không?”

Lý Hổ quỳ sụp xuống, đầu cúi gằm, không dám đối diện với ánh mắt của Lý Quản Sự. Hắn biết, mỗi lời nói của ông ta đều như một nhát dao đâm vào sự tự ái và lòng tự trọng của hắn. “Bẩm Quản Sự, không phải thuộc hạ vô năng… mà là thằng nhóc Lâm Dịch đó… nó quá quỷ quyệt, không giống một dân làng bình thường!” Giọng hắn đầy vẻ uất ức và căm phẫn, xen lẫn một chút khó hiểu và bất ngờ. Hắn cố gắng biện minh cho sự thất bại của mình, đổ lỗi cho sự xảo quyệt của Lâm Dịch.

“Quỷ quyệt?” Lý Quản Sự nhướng mày, ngón tay gầy gò khẽ gõ nhịp nhẹ lên bàn trà. “Ta nghe nói ngươi đã dùng đủ mọi cách, từ đe dọa vũ lực, cho đến việc viện cớ thu thuế phụ thu. Vậy mà vẫn không làm gì được một thằng nhóc thôn dã? Ngươi đang nói đùa với ta đấy à, Lý Hổ?”

“Thuộc hạ không dám!” Lý Hổ vội vàng đáp, giọng run rẩy. Hắn bắt đầu kể lại chi tiết các sự kiện, từ lần đầu tiên hắn định dùng vũ lực để uy hiếp dân làng, bị Lâm Dịch dùng “Hương Ước” cản trở như thế nào. Hắn nhấn mạnh sự ngạc nhiên của hắn khi một thằng nhóc lại có thể viện dẫn những luật lệ cổ xưa của làng một cách mạch lạc và thuyết phục đến vậy, khiến hắn và đám tay sai không thể tiếp tục manh động. “Hắn ta nói về việc tôn trọng tài sản chung, về việc bảo vệ người già yếu, còn cảnh báo về hậu quả tâm linh nếu chúng ta vi phạm. Dân làng thì tin hắn răm rắp, nhìn chúng thuộc hạ như nhìn kẻ thù. Chúng thuộc hạ… không thể ra tay, sợ rằng sẽ bị dân làng phản kháng dữ dội.”

Lý Quản Sự lắng nghe, đôi mắt sắc lạnh vẫn không hề rời khỏi Lý Hổ. Ông ta nhấp thêm một ngụm trà, vẻ mặt vẫn bình thản, nhưng trong lòng đã có một chút khó chịu. “Hương Ước? Thú vị. Vậy là hắn biết dùng mưu trí, không chỉ là một tên nhãi ranh dựa vào mồm mép.”

“Sau đó, thuộc hạ lại quay lại, lần này lấy cớ thu thuế phụ thu,” Lý Hổ tiếp tục, giọng càng thêm tức tối. “Chúng thuộc hạ đã nghiên cứu rất kỹ, đây là khoản thuế Trần Thị Gia Tộc chúng ta đã tự ý đặt ra để bóc lột dân đen. Tưởng chừng lần này sẽ không ai dám phản kháng. Nào ngờ… nào ngờ Lâm Dịch lại một lần nữa đứng ra!”

Lý Hổ kể về việc Lâm Dịch đã yêu cầu giải thích rõ ràng về khoản thuế, về việc hắn đã lén lút rời làng đi tìm Lão Hồ Ly để xác minh thông tin. “Bẩm Quản Sự, hắn ta không chỉ tìm hiểu luật lệ, hắn ta còn tìm hiểu những kẻ chuyên làm môi giới tin tức, những kẻ mà ngay cả chúng ta cũng phải kiêng dè ít nhiều. Hắn ta còn tìm được bằng chứng, nói rằng khoản thuế này là bất hợp pháp, là do Trần Thị Gia Tộc chúng ta tự ý đặt ra, thậm chí còn liên quan đến một vị quan lại nhỏ đã nhận hối lộ để ‘hợp thức hóa’ một phần!”

Đến đây, Lý Hổ ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc và uất ức. “Hắn ta có trong tay bằng chứng, bẩm Quản Sự! Hắn ta dọa sẽ mang những bằng chứng đó lên huyện, lên phủ, thậm chí là kinh thành! Hắn ta còn nói, một tên cường hào nhỏ bé ở biên thùy như Trần Thị Gia Tộc, làm sao có thể chống lại lệnh triều đình, chống lại công lý? Hắn ta còn hỏi, vị quan lại đã nhận hối lộ kia, có thể thoát tội khi sự việc bị phanh phui không? Những lời nói đó… như những lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào tim thuộc hạ. Thuộc hạ… thuộc hạ không thể phản bác, cũng không dám ra tay.”

Lý Quản Sự buông chén trà xuống, một tiếng “cách” nhỏ vang lên. Đôi mắt ông ta nheo lại, tia lạnh lẽo trong đó càng thêm rõ rệt. Ngón tay gầy gò của ông ta ngừng gõ nhịp, thay vào đó là sự siết chặt nhẹ vào mép bàn. Một tên nhãi ranh thôn dã lại có thể vạch trần âm mưu của Trần Thị Gia Tộc một cách công khai, lại còn dám dọa tố cáo lên cấp trên? Điều này vượt quá sự lường trước của ông ta. Sự khinh thường ban đầu đã nhường chỗ cho sự khó chịu, và một chút bất ngờ. Ông ta không ngờ một kẻ xuất thân hèn kém như Lâm Dịch lại có thể có được những thông tin mật như vậy, và lại còn dám sử dụng chúng một cách táo bạo đến thế.

“Vậy là, ngươi lại một lần nữa rút lui trong nhục nhã?” Lý Quản Sự nói, giọng vẫn nhỏ nhẹ, nhưng hàm chứa sự mỉa mai và áp lực lớn hơn gấp bội. “Để một thằng nhãi ranh khiến ngươi mất hết mặt mũi, mất hết uy tín của Trần Thị Gia Tộc trước mặt đám dân đen?”

Lý Hổ cúi đầu thấp hơn nữa, thân hình vạm vỡ run rẩy. “Thuộc hạ… thuộc hạ đáng chết. Nhưng Quản Sự, thuộc hạ thề, thằng nhóc Lâm Dịch đó… hắn ta không phải người thường. Hắn ta có một cái đầu… một cái đầu quá thông minh. Thuộc hạ không hiểu sao hắn ta lại biết những chuyện đó, lại có thể ứng biến nhanh đến vậy. Hắn ta dường như… dường như biết trước mọi đường đi nước bước của chúng ta.” Trong giọng Lý Hổ, không chỉ có sự căm phẫn, mà còn có cả một chút bối rối, một chút hoang mang trước sự mưu trí vượt xa tưởng tượng của Lâm Dịch. Lão Cai đứng cạnh, run rẩy không ngừng, từng giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, hắn ta cũng không hiểu sao Lâm Dịch lại có thể làm được điều đó.

Lý Quản Sự không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ quan sát Lý Hổ. Đôi mắt ông ta như muốn xuyên thủng tâm can hắn, tìm kiếm một lời nói dối, một sự lấp liếm. Nhưng ông ta nhận ra, Lý Hổ không hề nói dối. Sự kinh ngạc và uất ức trong lời nói của hắn là thật. Một thằng nhóc thôn dã, chỉ bằng lời nói và mưu trí, đã khiến một kẻ hung hăng, bạo lực như Lý Hổ phải chịu ba lần thất bại, thậm chí còn khiến hắn phải nghi ngờ về khả năng của chính mình. Điều này khiến Lý Quản Sự phải suy nghĩ lại. Một mối đe dọa mới, tinh vi hơn, đã xuất hiện.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu le lói sau những rặng núi xa xăm, nhuộm đỏ vòm trời bằng những gam màu cam và tím, Lý Quản Sự vẫn ngồi một mình trong phòng làm việc. Căn phòng tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ khẽ rít lên, và đôi khi là tiếng lá cây xào xạc bên ngoài. Mùi trầm dịu nhẹ vẫn thoang thoảng, hòa cùng mùi mực tàu và giấy cũ, tạo nên một không gian lạnh lẽo, tràn ngập sự tính toán và âm mưu.

Ông ta ngồi đó, một tay chống cằm, đôi mắt sâu thẳm nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những cây cổ thụ trong khuôn viên dinh thự đung đưa nhè nhẹ trong gió. Trong đầu ông ta, từng lời Lý Hổ nói đang được phân tích, mổ xẻ một cách tỉ mỉ. Sự khinh thường ban đầu đối với “thằng nhóc thôn dã” đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho sự thận trọng và một chút hứng thú lạ lùng.

“Hương Ước? Thuế má?” Lý Quản Sự lẩm bẩm, giọng khẽ đến mức chỉ có thể tự mình nghe thấy. “Một thằng nhóc thôn dã mà dám vạch trần mọi chuyện, khiến Lý Hổ phải rút lui ba lần ư? Thú vị thật…” Ông ta nhắm mắt lại, hình dung lại cảnh tượng mà Lý Hổ đã miêu tả. Một thiếu niên đứng vững vàng trước đám tay sai hung hăng, dùng lời lẽ sắc bén để đẩy lùi cường quyền. Điều đó không thể xảy ra một cách ngẫu nhiên.

Ông ta mở mắt ra, đôi mắt sắc lạnh lóe lên một tia sáng kỳ lạ. “Hay là có kẻ đứng sau giật dây? Một kẻ nào đó muốn đối đầu với Trần Thị Gia Tộc, nhưng lại chọn một thằng nhóc làm con tốt thí?” Nhưng rồi ông ta lại lắc đầu nhẹ. Dựa vào những gì Lý Hổ miêu tả, cách Lâm Dịch ứng biến quá nhanh nhạy, quá tự nhiên, không giống như một kẻ bị giật dây. Hơn nữa, việc Lâm Dịch tìm đến Lão Hồ Ly để xác minh thông tin về khoản thuế bất hợp pháp lại càng chứng tỏ sự độc lập và mưu trí của hắn. Một kẻ giật dây sẽ không để con tốt thí của mình hành động tùy tiện như vậy.

“Hay là Thôn Làng Sơn Cước đó có gì đó đặc biệt?” Ông ta lại tự hỏi. Một ngôi làng nhỏ bé, nghèo nàn ở biên thùy, lại có một kẻ như Lâm Dịch xuất hiện? Điều này có vẻ không hợp lý. Trần Thị Gia Tộc đã bóc lột vùng này bao năm qua, chưa từng gặp phải sự phản kháng nào mãnh liệt và thông minh đến vậy.

Lý Quản Sự đứng dậy, bước đến giá sách cũ kỹ nhưng được bảo quản cẩn thận. Ông ta lướt ngón tay gầy gò trên những gáy sách, rồi rút ra một cuốn sổ nhỏ, bìa da đã sờn cũ. Đây là cuốn sổ ghi chép những thông tin mật về các vùng đất, các gia tộc nhỏ và những mối quan hệ lợi ích của Trần Thị Gia Tộc. Ông ta lật giở vài trang, tìm đến phần ghi chép về Thôn Làng Sơn Cước. Không có gì đặc biệt. Chỉ là một ngôi làng nghèo, dân cư thưa thớt, không có tài nguyên quý giá, không có thế lực ngầm nào bảo hộ.

Ông ta quay trở lại bàn, đặt cuốn sổ xuống. Dùng bút lông chấm vào nghiên mực, ông ta cẩn thận ghi chú vài dòng vào cuốn sổ. Nét chữ sắc sảo, dứt khoát, phản ánh sự tỉ mỉ và tính cách cẩn trọng của ông ta. “Lâm Dịch – Thôn Làng Sơn Cước. Mưu trí, ứng biến nhanh, có khả năng thu thập thông tin mật. Đã đánh bại Lý Hổ ba lần. Cần chú ý đặc biệt.”

Sau khi ghi chú xong, Lý Quản Sự khẽ nhấp một ngụm trà đã nguội lạnh. Ánh mắt ông ta lóe lên một tia sắc lạnh, một nụ cười nhạt hiện trên môi, nhưng nụ cười đó không hề mang ý vui vẻ, mà ẩn chứa đầy sự nguy hiểm và tính toán. “Không thể để một kẻ không biết trời cao đất dày như vậy phá hỏng kế hoạch của Trần Thị Gia Tộc.” Ông ta đã đưa ra quyết định. Lý Hổ đã thất bại, và sự thất bại của hắn đã hé lộ một con cá nhỏ nhưng lại chứa đầy những chiếc gai sắc nhọn. Con cá này, nếu không được xử lý ngay, có thể gây ra những vết thương sâu sắc.

Ông ta vỗ tay hai cái. Cửa phòng mở ra, một cận vệ mặc đồ đen lặng lẽ bước vào, cúi đầu chờ lệnh. “Chuẩn bị xe ngựa. Và cử hai đội hộ vệ tinh nhuệ nhất. Ngày mai, ta sẽ đích thân đi Thôn Làng Sơn Cước một chuyến.” Giọng Lý Quản Sự vẫn nhỏ nhẹ, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo một sức nặng ngàn cân, một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. Ông ta không muốn những rắc rối nhỏ nhặt này làm ảnh hưởng đến những kế hoạch lớn hơn của Trần Thị Gia Tộc. Lâm Dịch, dù có mưu trí đến đâu, cũng chỉ là một thằng nhóc thôn dã. Và Lý Quản Sự, sẽ đích thân cho hắn biết, thế nào là quyền lực thực sự.

Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, màn đêm buông xuống bao trùm dinh thự Trần Thị Gia Tộc. Nhưng trong căn phòng làm việc của Lý Quản Sự, một ngọn lửa nguy hiểm vừa được nhóm lên, báo hiệu một cuộc đối đầu cam go và tàn khốc hơn rất nhiều đang chờ đợi Lâm Dịch và Thôn Làng Sơn Cước. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free