Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 70: Bằng Chứng Vô Hình: Cuộc Đối Đầu Thuế Vụ

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương lạnh lẽo và tiếng côn trùng rả rích từ rừng sâu vọng lại. Thôn Làng Sơn Cước chìm vào một vẻ yên bình giả tạo, chỉ có những ánh lửa le lói từ các căn nhà tranh vách đất còn sót lại chút hơi ấm. Dân làng đã tản đi, tiếng reo hò mừng rỡ ban nãy cũng đã lắng xuống, để lại một khoảng lặng đầy suy tư. Lâm Dịch đứng đó, nơi con đường mòn dẫn ra khỏi làng, nơi bóng Lý Hổ và đám tay sai đã khuất dạng. Gió đêm lùa qua mái tóc bù xù của anh, mang theo mùi đất ẩm và khói bếp, một mùi hương quen thuộc đến ám ảnh.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận phổi mình căng đầy khí lạnh. Chiến thắng này, dù mang lại tiếng reo hò và sự ngưỡng mộ từ dân làng, trong mắt anh chỉ là một vết gợn nhỏ trên dòng sông chảy xiết của cuộc đời. Lời của Lão Hồ vẫn văng vẳng bên tai, như một hồi chuông cảnh tỉnh: "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Ngươi đã rất khéo léo. Nhưng Trần gia sẽ không bỏ qua đâu. Lần này, ngươi đã giáng một đòn nặng vào uy tín của Lý Hổ. Hắn sẽ bị chủ nhân hắn trách phạt, và điều đó sẽ khiến hắn càng căm hận chúng ta hơn. Hắn sẽ báo cáo lên trên, và lần sau, kẻ đến có lẽ không còn là hắn nữa."

Lâm Dịch biết Lão Hồ nói đúng. Anh đã quá quen với cái vòng luẩn quẩn của quyền lực và sự áp bức trong thế giới này. Lý Hổ, kẻ kiêu ngạo và nóng nảy ấy, giờ đây chắc chắn đang mang một mối hận thù sâu sắc. Hắn ta sẽ không cam chịu thất bại, nhất là khi uy danh bị chà đạp trước mặt dân chúng. Và Trần Thị Gia Tộc, một thế lực cường hào đã bám rễ sâu nơi biên thùy này, sẽ không dễ dàng chấp nhận việc bị một thiếu niên vô danh tiểu tốt liên tục làm mất mặt. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh tự nhủ. Để sinh tồn, không chỉ là sống sót qua ngày, mà còn là bảo vệ những người anh trân trọng, anh phải chủ động.

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu tiến lại gần, vẻ mặt họ vẫn còn hân hoan. "Lâm ca, chúng ta thắng thật rồi! Lý Hổ lần này chắc phải về chịu tội với lão quản sự của hắn!" Trần Nhị Cẩu cười hì hì, đôi mắt nhanh nhẹn ánh lên vẻ khoái chí. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ nhưng khuôn mặt chất phác, cũng gật đầu đồng tình, "Đúng vậy, ta chưa từng thấy hắn nhục nhã như vậy. Chắc từ nay hắn sẽ không dám đến quấy phá làng ta nữa đâu."

Lâm Dịch khẽ lắc đầu, nụ cười nhạt nhòa trên môi. "Không đâu, Đại Trụ, Nhị Cẩu. Đây chỉ là một chiến thắng tạm thời. Chúng ta đã làm Lý Hổ mất mặt, hắn sẽ càng căm hận chúng ta hơn. Và Trần Thị Gia Tộc sẽ không bao giờ bỏ qua dễ dàng. Chắc chắn chúng sẽ cử người khác đến, hoặc dùng thủ đoạn mạnh tay hơn." Giọng anh trầm lắng, không giấu được vẻ lo lắng đang cuộn trào trong lòng. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai một thiếu niên gầy gò, nhưng ánh mắt anh lại ẩn chứa sự kiên cường và quyết đoán.

"Vậy chúng ta phải làm sao, Lâm ca?" Trần Nhị Cẩu hỏi, vẻ mặt bớt đi phần hân hoan, thay vào đó là sự lo lắng.

"Chúng ta phải chuẩn bị," Lâm Dịch đáp, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi đen sẫm in hình trên nền trời đêm. "Lần này, chúng ta sẽ không thể chỉ dựa vào Hương Ước hay mưu trí nữa. Chúng ta cần một sức mạnh thực sự." Anh biết, cái gọi là "sức mạnh thực sự" trong thế giới này không chỉ là võ lực, mà còn là kinh tế, là mạng lưới thông tin, là những đồng minh đáng tin cậy. Anh cần phải khai thác mọi nguồn lực có thể, từ những thảo dược quý hiếm trong rừng sâu đến những mối quan hệ bất ngờ.

Đêm đó, Lâm Dịch trằn trọc không ngủ. Những kế hoạch táo bạo hơn, vượt ra ngoài tầm thôn làng bé nhỏ này, đã bắt đầu hình thành trong đầu anh. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai và hiểm nguy, nhưng anh sẽ không lùi bước. Ánh lửa quyết tâm lại càng bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong đôi mắt sâu thẳm của anh, đối diện với những thử thách lớn hơn đang chờ đợi phía trước.

***

Sáng hôm sau, mặt trời còn chưa lên cao quá khỏi đỉnh núi, nhưng một làn gió lạnh đã cuốn theo những tin tức không mấy tốt lành. Tiếng la ó, tiếng quát tháo từ đầu làng đã đánh thức dân chúng Thôn Làng Sơn Cước khỏi giấc ngủ còn dang dở. Lâm Dịch, vừa đặt chân ra khỏi cửa, đã nghe thấy tiếng Lý Hổ gầm lên, hung hãn hơn bao giờ hết.

"Các ngươi tưởng thoát được sao? Hừ! Bổn gia ta đây nhận lệnh từ Trần Thị Gia Tộc, hôm nay đến thu 'thuế phụ thu' cho vùng biên cương! Không nộp đủ, đừng trách ta không khách khí!"

Giọng nói của Lý Hổ vang vọng khắp làng, mang theo sự tức giận và uất ức bị dồn nén từ những lần thất bại trước. Lần này, hắn dẫn theo đám tay sai đông đảo hơn hẳn, vẻ mặt đứa nào đứa nấy đều dữ tợn, tay lăm lăm gậy gộc. Chúng đứng dàn hàng ngang ngay trước cổng làng, chắn ngang con đường mòn quen thuộc, vẻ mặt hung hăng, đầy vẻ thị uy. Mùi mồ hôi chua và đất ẩm, cùng với mùi thuốc lá rẻ tiền từ đám tay sai xộc thẳng vào mũi Lâm Dịch.

Dân làng bắt đầu tụ tập, ánh mắt họ tràn ngập sự sợ hãi và bất lực. Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, run rẩy bước ra, cố gắng giải thích: "Lý Hổ đại nhân... thuế má đã nộp đủ cả rồi, sao lại có thêm phụ thu..."

Lý Hổ trừng mắt, đẩy lão Trưởng thôn lùi lại một bước. "Hừ! Triều đình ban bố lệnh khẩn, biên cương bất ổn, cần thêm chi phí quân lương! Đây là lệnh trên, các ngươi dám không tuân theo? Dám cãi lời triều đình sao?!" Hắn nói to, cố tình nhấn mạnh hai chữ "triều đình", như muốn dùng uy thế của vương triều để áp đặt.

Lâm Dịch bước ra, theo sau là Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Vương Đại Trụ nắm chặt tay, vẻ mặt đầy căm phẫn. Trần Nhị Cẩu thì đã sục sôi, định xông lên đôi co, nhưng Lâm Dịch kịp thời đưa tay giữ lại. Anh vẫn mặc bộ trang phục thô sơ, vá víu, thân hình gầy gò của một thiếu niên 17 tuổi có vẻ yếu ớt giữa đám người vạm vỡ của Lý Hổ. Nhưng đôi mắt anh lại sắc bén, trầm tĩnh lạ thường, ẩn chứa sự từng trải của một người đến từ thế giới khác.

"Lý Hổ huynh," Lâm Dịch lên tiếng, giọng nói trầm ổn, không nhanh không chậm, cắt ngang lời gào thét của Lý Hổ. "Thuế phụ thu? Xin hỏi Lý Hổ huynh, đây là thuế do triều đình ban ra, hay là 'thuế' do Trần Thị Gia Tộc tự ý đặt ra?"

Câu hỏi của Lâm Dịch như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Lý Hổ. Mặt hắn biến sắc, từ đỏ bừng vì giận dữ chuyển sang tái mét. Hắn ta biết rõ cái gọi là "thuế phụ thu" này chỉ là cái cớ để Trần Thị Gia Tộc vơ vét thêm tài sản của dân chúng. Hắn ấp úng: "Ngươi... ngươi nói bậy bạ gì đó! Đây... đây là quy định của triều đình! Ngươi dám nghi ngờ triều đình sao?!"

"Nếu là quy định của triều đình, hẳn phải có văn bản, có ấn tín của quan phủ, niêm yết rõ ràng ở các huyện trấn, các làng xã chứ?" Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt sắc lẹm xuyên thẳng vào vẻ bối rối của Lý Hổ. "Hay chỉ là một lời nói suông từ miệng Lý Hổ huynh, rồi lại đổ lỗi cho triều đình?"

Lý Hổ tức đến nổ phổi. Hắn ta chưa bao giờ gặp phải một kẻ nào lại dám ăn nói thẳng thừng và lý lẽ sắc bén như Lâm Dịch. Hắn giận dữ gầm lên: "Ngươi... ngươi dám..." Hắn đưa tay định vung gậy, nhưng đôi mắt Lâm Dịch vẫn không hề nao núng, khiến hắn ta chùn lại. Hắn cảm thấy như có một lực vô hình đang chặn đứng hắn, một sự trầm tĩnh đáng sợ toát ra từ chàng trai trẻ này. Dân làng bắt đầu xì xào, những câu hỏi của Lâm Dịch chạm đúng vào sự nghi ngờ bấy lâu nay của họ. Trưởng thôn Lão Vương và Lão Hồ cũng chăm chú lắng nghe, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng pha chút hy vọng.

Lâm Dịch biết, việc đối đầu trực diện chỉ là bước đầu. Anh cần có chứng cứ, có thông tin. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh đã khắc cốt ghi tâm câu nói đó. Để đánh bại một cường hào, không thể chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp, mà phải dựa vào trí tuệ và thông tin. Anh cần biết rõ khoản thuế này là thật hay giả, là do triều đình hay là do lũ cường hào này tự ý đặt ra.

"Hôm nay, ta sẽ không nói nhiều với ngươi." Lâm Dịch nói, giọng điệu kiên quyết. "Nhưng ta sẽ tìm hiểu rõ ràng. Nếu đây là thuế của triều đình, dân làng chúng ta sẽ đóng. Nhưng nếu không phải, nếu đây là sự bóc lột trắng trợn, thì đừng trách chúng ta không để yên."

Lý Hổ tức tối, nhưng trước sự trầm tĩnh và kiên quyết của Lâm Dịch, cùng với sự xì xào của dân làng, hắn ta không dám manh động ngay lập tức. Hắn chỉ có thể nghiến răng, trừng mắt nhìn Lâm Dịch, rồi quay sang đám tay sai. "Hừ! Chúng ta đi! Để ta xem các ngươi còn cứng miệng được bao lâu!"

Đám Lý Hổ lại rút lui trong sự nhục nhã lần thứ ba, nhưng lần này, lời đe dọa của hắn ta có vẻ yếu ớt hơn nhiều. Dân làng thở phào nhẹ nhõm, nhưng Lâm Dịch biết, đây chỉ là một sự trì hoãn ngắn ngủi. Anh cần phải hành động ngay lập tức.

***

Khi màn đêm buông xuống Thương Hải Thành, thành phố nhỏ nơi giao thương sầm uất nhất vùng biên thùy, Quán Bar Hắc Phong như bừng tỉnh. Ánh đèn lồng đỏ, vàng leo lét treo lủng lẳng trước cửa quán, hắt những vệt sáng mờ ảo xuống con hẻm tối tăm, ẩm ướt. Từ bên trong, tiếng nhạc xập xình, tiếng la hét say xỉn, tiếng ly chén va chạm, và cả những tiếng cười khinh khỉnh vọng ra, hòa vào nhau tạo thành một thứ âm thanh hỗn độn, ồn ào đến nhức óc. Mùi rượu nồng, khói thuốc lá hăng nồng, cùng với mùi mồ hôi và ẩm mốc của không khí cũ kỹ quện vào nhau, tạo nên một thứ mùi khó chịu đặc trưng của những chốn ăn chơi trác táng.

Lâm Dịch, trong một bộ y phục bình thường, cũ kỹ, khoác thêm chiếc áo choàng màu xám để che giấu thân phận, lặng lẽ bước vào. Anh cúi thấp đầu, đôi mắt sắc bén lướt qua từng góc quán. Nơi đây thiếu ánh sáng trầm trọng, chỉ có vài ngọn nến và đèn lồng treo trên tường, khiến bóng người đổ dài trên sàn gỗ dính nhớp. Những chiếc bàn gỗ thô, những quầy rượu riêng tư được ngăn cách bởi rèm vải đã cũ nát. Đây là nơi mà Lão Hồ Ly, một kẻ chuyên buôn tin tức, thường lui tới.

Anh tìm thấy Lão Hồ Ly ở một góc khuất, ngồi sau một chiếc bàn nhỏ, lưng còng xuống, đôi mắt tinh anh nheo lại dưới lớp tóc bạc phơ. Ông ta đang thì thầm gì đó với một gã đàn ông râu quai nón, tay gã kia vừa đặt một túi bạc lên bàn. Lão Hồ Ly mỉm cười gian xảo, rồi nhanh chóng cất túi bạc vào tay áo. Một kẻ môi giới thông tin, một con cáo già xảo quyệt, Lâm Dịch thầm nghĩ. Nhưng chính những kẻ như vậy mới là người nắm giữ những bí mật mà người bình thường không thể chạm tới.

Lâm Dịch lặng lẽ tiến đến, chờ cho gã râu quai nón rời đi. Tiếng bước chân của anh gần như bị nuốt chửng bởi tiếng ồn ào của quán bar. Lão Hồ Ly ngước lên, đôi mắt ông ta lướt qua Lâm Dịch một cách nhanh chóng, đánh giá.

"Nghe nói Lão Hồ Ly am hiểu chuyện thiên hạ, đặc biệt là những chuyện mà người ngoài khó biết..." Lâm Dịch thấp giọng nói, cố gắng át đi tiếng ồn. "Ta có một thắc mắc, không biết ngài có thể giải đáp?"

Lão Hồ Ly nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy vẻ giảo hoạt. "Chà, khách quen? Chuyện gì cũng có giá của nó, tiểu huynh đệ. Đặc biệt là những chuyện 'khó biết'..." Ông ta nhấc một miếng bạc nhỏ trên bàn lên, ngắm nghía dưới ánh đèn lờ mờ, như muốn ám chỉ giá trị của thông tin.

Lâm Dịch không vòng vo. "Trần Thị Gia Tộc gần đây lại đòi 'thuế phụ thu' ở Thôn Làng Sơn Cước của ta. Ta muốn biết, khoản thuế này có thật là do triều đình ban ra, hay là do ai đó tự ý đặt ra để trục lợi?"

Ánh mắt Lão Hồ Ly thoáng qua một tia ngạc nhiên, rồi nhanh chóng trở lại vẻ bình thường. Ông ta đặt miếng bạc xuống, chống cằm, nhìn Lâm Dịch như đang cân nhắc. "Ồ, chuyện này à... Cũng không phải là chuyện gì quá khó biết. Nhưng giá của nó thì không hề rẻ đâu, tiểu huynh đệ."

Lâm Dịch rút từ trong tay áo ra một miếng bạc nhỏ hơn, đặt lên bàn. "Đây là tiền đặt cọc. Nếu thông tin của ngài chính xác và hữu ích, ta sẽ trả thêm hậu hĩnh." Anh biết, với những kẻ như Lão Hồ Ly, tiền bạc là thứ duy nhất có thể lay động được chúng.

Lão Hồ Ly nhướng mày, cầm miếng bạc lên, cẩn thận cân nhắc trong lòng bàn tay. "Hừm... cũng không tệ." Ông ta khẽ tằng hắng, rồi hạ giọng, nói nhanh như sợ bị ai đó nghe thấy. "Triều đình đúng là có ban bố lệnh thu phụ thu biên cương, nhưng đó là từ ba tháng trước, và chỉ áp dụng cho các vùng đất đã ổn định, có lợi tức cao. Thôn Làng Sơn Cước của các ngươi là vùng biên thùy nghèo khó, lại nằm trong diện miễn giảm thuế nhiều năm, làm sao có thể bị đánh thuế phụ thu? Hơn nữa, số tiền phụ thu mà triều đình quy định chỉ là một phần nhỏ so với cái giá mà Trần Thị Gia Tộc đang đòi hỏi."

Lâm Dịch chăm chú lắng nghe, từng lời của Lão Hồ Ly đều được anh ghi nhớ kỹ lưỡng. "Vậy là Trần Thị Gia Tộc đã tự ý đặt ra khoản thuế này, và còn thu cao hơn mức cho phép?"

Lão Hồ Ly gật đầu, vẻ mặt thêm phần gian xảo. "Không chỉ vậy, ta còn nghe nói, Trần Thị Gia Tộc đã đút lót cho một quan lại nhỏ ở huyện để 'hợp thức hóa' khoản phụ thu này. Hắn ta chỉ là một tên tham quan nhỏ, không có quyền lực thực sự, nhưng hắn lại có con dấu, và hắn đã ký vào một vài văn bản giả mạo, cho phép Trần Thị Gia Tộc thu thuế phụ thu ở một số làng xã nhất định, trong đó có cả làng của ngươi. Nhưng văn bản đó không hề có hiệu lực pháp lý trên toàn huyện, chứ đừng nói là toàn vương triều." Lão Hồ Ly nói, rồi khẽ đẩy một mảnh giấy nhỏ, đã được gấp gọn, về phía Lâm Dịch. "Đây là một bản sao chép sơ lược của văn bản đó, cùng với một vài thông tin về tên quan lại kia. Ngươi có thể dùng nó làm bằng chứng."

Lâm Dịch nhanh chóng nắm lấy mảnh giấy, cẩn thận giấu vào tay áo. "Đa tạ Lão Hồ Ly. Thông tin này rất hữu ích. Ta sẽ không quên ơn ngài."

Lão Hồ Ly cười ha hả, tiếng cười khàn khàn như tiếng quạ kêu. "Chà, tiểu huynh đệ có vẻ là người trọng lời hứa. Ta mong chờ tấm bạc hậu hĩnh của ngươi." Ông ta lại nhặt miếng bạc nhỏ lên, ngắm nghía, ánh mắt sáng lên đầy vẻ thực dụng.

Lâm Dịch đứng dậy, gật đầu chào. "Ta sẽ không để ngài thất vọng." Anh quay lưng rời khỏi quán bar ồn ào, hỗn loạn, cảm thấy như mình vừa bước ra khỏi một thế giới khác. Mùi rượu và khói vẫn còn vương vấn trên áo, nhưng trong lòng anh đã có một tia sáng rõ ràng. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh lại tự nhủ. Anh đã có thứ mình cần để đối phó với Lý Hổ và Trần Thị Gia Tộc.

***

Đêm đã về khuya, ánh trăng vằng vặc treo trên nền trời đen thẫm, rọi xuống Thôn Làng Sơn Cước một vẻ tĩnh mịch, huyền ảo. Gió đêm rì rào, mang theo hơi lạnh của núi rừng. Lâm Dịch trở về nhà, thắp ngọn đèn dầu leo lét, rồi ngồi xuống bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Anh lấy ra mảnh giấy mà Lão Hồ Ly đã đưa, cẩn thận trải ra.

Những nét chữ nguệch ngoạc trên mảnh giấy phác thảo sơ lược về khoản thuế phụ thu, ngày tháng ban bố, và đặc biệt là tên của vị quan lại ở huyện đã "hợp thức hóa" nó. "Cái tên Lý Hổ này, tưởng ăn được mình dễ vậy sao?" Lâm Dịch thầm cười khẩy, trong lòng tràn ngập một cảm giác nhẹ nhõm pha lẫn chút châm biếm. "Hừm, 'thuế phụ thu' mà không có văn bản chính thức của triều đình, lại còn có dấu hiệu cấu kết với quan lại địa phương... Có vẻ như Trần Thị Gia Tộc đã lộ đuôi rồi."

Anh đối chiếu thông tin trên mảnh giấy với những gì Lão Hồ Ly đã nói, mọi thứ đều khớp. Trần Thị Gia Tộc đã lợi dụng sự kém hiểu biết của dân làng và sự thối nát của quan lại địa phương để vơ vét tiền bạc một cách trắng trợn. Đây không chỉ là một hành vi bóc lột, mà còn là một sự lừa đảo, lợi dụng danh nghĩa triều đình. Lâm Dịch biết, việc vạch trần điều này sẽ không chỉ đánh vào túi tiền của Trần Thị, mà còn đánh vào uy tín và quyền lực của chúng.

Trong lúc lục lọi lại hành trang cũ của thân thể thiếu niên để tìm một chiếc bút và giấy để ghi chép lại những điểm chính, Lâm Dịch vô tình chạm vào một vật thể lạnh lẽo, cứng rắn nằm sâu trong đáy túi vải. Anh rút nó ra. Đó là một miếng ngọc bội cũ kỹ, hình dáng không quá tinh xảo, chất ngọc đã ngả màu vàng ố vì thời gian. Anh nhớ mình đã thấy nó từ khi xuyên không, nó là vật tùy thân của chủ nhân cũ của thân xác này, nhưng anh chưa từng để ý đến nó.

Lâm Dịch cầm miếng ngọc bội lên, cảm nhận một luồng khí lạnh lẽo, kỳ lạ lan tỏa từ nó vào lòng bàn tay. Luồng khí này không mang theo sự âm u hay đáng sợ, mà trái lại, nó có một vẻ trong trẻo, tinh khiết đến lạ lùng. Anh khẽ nhíu mày, đưa miếng ngọc lại gần mắt, quan sát kỹ lưỡng. Trên bề mặt ngọc, có khắc vài ký tự cổ xưa mà anh không tài nào nhận ra. "Miếng ngọc này... mình nhớ nó đã ở đây từ khi mình xuyên không, nhưng chưa từng để ý. Sao giờ lại cảm thấy nó khác lạ thế này?" Anh tự hỏi.

Trong thế giới hiện đại, anh chưa từng tin vào những chuyện huyền bí. Nhưng từ khi xuyên không đến Đại Hạ vương triều này, anh đã chứng kiến không ít điều kỳ lạ, từ những câu chuyện về tu luyện đến những loài thảo dược có công dụng thần kỳ. Miếng ngọc bội này, hay còn gọi là Cổ Ngọc Phù, dường như cũng ẩn chứa một bí mật nào đó. Anh quyết định giữ lại nó, dù chưa hiểu rõ công dụng. Nó có thể là chìa khóa cho một điều gì đó lớn lao hơn, hoặc đơn giản chỉ là một vật phẩm mang lại may mắn. Dù sao đi nữa, một vật phẩm kỳ lạ như vậy, tốt hơn hết là giữ cho riêng mình.

Với thông tin đã có và một chút tò mò về miếng ngọc bội vừa phát hiện, Lâm Dịch cảm thấy tự tin hơn bao giờ hết. Anh biết, ngày mai sẽ là một ngày đầy sóng gió. Nhưng anh đã sẵn sàng.

***

Trưa hôm sau, cái nắng gay gắt của vùng biên thùy đổ xuống Thôn Làng Sơn Cước, khiến không khí trở nên oi bức, ngột ngạt. Lần này, Lý Hổ quay lại, nhưng không còn là sự hung hăng bộc phát nữa, mà thay vào đó là một vẻ mặt đầy âm hiểm và quyết tâm. Hắn ta dẫn theo một toán tay sai đông hơn nữa, trang bị đầy đủ gậy gộc, dao kiếm, đứng dàn hàng ngang trước đình làng.

"Đừng có mà kéo dài thời gian! Nộp hay không nộp? Hôm nay không nộp, đừng trách ta đốt nhà!" Lý Hổ gầm lên, giọng hắn ta khàn đặc vì giận dữ. Hắn ta đã bị chủ nhân trách phạt nặng nề sau những lần thất bại trước Lâm Dịch, và lần này, hắn ta nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ, bất chấp thủ đoạn. Mùi khói thuốc lá và mồ hôi chua từ đám tay sai xộc lên, hòa lẫn với mùi đất khô và lá cây bị cháy xém từ mặt trời, tạo nên một bầu không khí căng thẳng tột độ.

Dân làng tụ tập, ánh mắt họ đầy sợ hãi. Họ biết Lý Hổ không nói đùa. Những ngôi nhà tranh vách đất của họ có thể bốc cháy bất cứ lúc nào. Trưởng thôn Lão Vương run rẩy, chuẩn bị quỳ xuống cầu xin.

Nhưng trước khi lão Trưởng thôn kịp làm gì, Lâm Dịch đã bước ra, dáng người gầy gò nhưng thẳng tắp, ánh mắt kiên định. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng ngay phía sau anh, vẻ mặt căng thẳng nhưng đầy quyết tâm.

"Lý Hổ," Lâm Dịch lên tiếng, giọng nói trầm ổn, lạnh lùng, cắt ngang lời hăm dọa của đối phương. Anh giơ cao mảnh giấy mà Lão Hồ Ly đã đưa cho, mảnh giấy mỏng manh như một bằng chứng không thể chối cãi. "Ngươi nói đây là 'thuế phụ thu' cho triều đình? Vậy xin hỏi, tại sao trong văn bản của triều đình ban hành năm ngoái, không hề có khoản thuế này? Và tại sao, số tiền các ngươi thu lại cao hơn gấp đôi so với mức 'phụ thu' mà Trần Thị Gia Tộc đã đút lót cho một quan lại nhỏ ở huyện để 'hợp thức hóa' nó?"

Lời của Lâm Dịch như một tiếng sét đánh ngang tai Lý Hổ. Mặt hắn ta biến sắc, từ đỏ bừng vì giận dữ chuyển sang trắng bệch như tờ giấy. Ánh mắt hắn ta đầy hoảng sợ, không tin nổi rằng Lâm Dịch lại có thể biết được những thông tin mật như vậy. Cả đám tay sai cũng xôn xao, nhìn nhau đầy nghi hoặc.

"Ngươi... ngươi nói bậy! Lão Cai, lên cho ta! Đánh chết cái tên mồm mép này!" Lý Hổ gào lên, cố gắng che đậy sự bàng hoàng bằng cơn thịnh nộ. Lão Cai, với vết sẹo dài trên trán, dáng người thô kệch, vâng lời xông lên, cây gậy to bản vung thẳng vào Lâm Dịch.

"Khoan đã!" Lâm Dịch không hề lùi bước. Anh vẫn đứng yên, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào Lý Hổ. "Ngươi có thể đánh ta, nhưng ngươi không thể che giấu sự thật. Nếu ngươi dám đánh ta, ta sẽ lập tức mang bằng chứng này lên huyện, lên phủ, thậm chí là kinh thành! Ngươi nghĩ, một tên cường hào nhỏ bé ở biên thùy như Trần Thị Gia Tộc, có thể chống lại lệnh triều đình, chống lại công lý được sao? Ngươi nghĩ, vị quan lại đã nhận hối lộ kia, có thể thoát tội khi sự việc bị phanh phui không?"

Những lời của Lâm Dịch như những lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào tim Lý Hổ. Hắn ta biết, Lâm Dịch không nói dối. Hắn biết rõ Trần Thị Gia Tộc đã làm những gì. Nếu sự việc này bị lộ ra ngoài, không chỉ hắn ta mà cả Trần Thị Gia Tộc, thậm chí là vị quan lại đã cấu kết với chúng, đều sẽ gặp rắc rối lớn. Vị quan nhỏ kia chỉ có thể che mắt được dân đen, chứ không thể qua mặt được các quan lớn hơn nếu có người tố cáo.

Lão Cai cũng chùn bước, cây gậy trên tay hắn ta run rẩy. Hắn nhìn Lý Hổ, rồi nhìn Lâm Dịch, trong lòng đầy hoảng sợ. Hắn không muốn vì một khoản thuế phi pháp mà rước họa vào thân.

Dân làng bắt đầu xôn xao, những tiếng xì xào bàn tán vang lên. Ánh mắt họ từ sợ hãi chuyển sang phẫn nộ, rồi lại nhìn Lâm Dịch với vẻ ngưỡng mộ và tin tưởng. Họ đã quá quen với việc bị cường hào bóc lột, nhưng đây là lần đầu tiên có người dám đứng lên vạch trần bộ mặt thật của chúng một cách rõ ràng như vậy.

Lý Hổ đứng như trời trồng, mặt hắn ta lúc đỏ lúc trắng, rồi lại tái mét. Hắn ta muốn ra lệnh tấn công, nhưng hắn ta không dám. Hắn ta không thể chịu được hậu quả nếu lời của Lâm Dịch là thật và sự việc bị phanh phui. Trần Quản Sự sẽ không bao giờ tha thứ cho hắn ta.

Cuối cùng, hắn ta nghiến răng, trừng mắt nhìn Lâm Dịch như muốn nuốt sống anh. "Hừ! Hôm nay coi như ngươi may mắn! Chúng ta đi!" Hắn gầm lên, rồi quay lưng bỏ đi, đám tay sai cũng vội vã theo sau. Sự rút lui của chúng mang theo một vẻ nhục nhã khó tả, không còn chút khí phách nào, không còn vẻ hung hăng ban đầu mà chỉ còn sự tức tối và căm phẫn đến tột độ. Lý Hổ biết, hắn đã lại thất bại. Và lần này, hắn đã bị giáng một đòn chí mạng vào uy tín.

Lâm Dịch thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt anh vẫn giữ vẻ trầm tư sâu sắc. Chiến thắng này, dù vang dội, vẫn chỉ là tạm thời. Lý Hổ sẽ bị chủ nhân trách phạt, và Trần Thị Gia Tộc sẽ không bao giờ bỏ qua cho anh. Hắn sẽ báo cáo lên trên, và lần sau, kẻ đến có lẽ không còn là hắn nữa, mà là một nhân vật quyền lực hơn, xảo quyệt hơn, hoặc một biện pháp mạnh tay hơn rất nhiều. Có thể là Lý Quản Sự, hoặc thậm chí là binh lính.

Dân làng vỡ òa trong tiếng reo hò mừng rỡ, lại một lần nữa bao vây Lâm Dịch, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và tin tưởng. Họ không hiểu hết những mưu kế phức tạp của Lâm Dịch, nhưng họ biết ơn anh vì đã một lần nữa cứu họ khỏi tai ương.

Lão Hồ, với đôi mắt tinh anh, quan sát Lâm Dịch. Ông đã nhận ra tiềm năng phi thường của chàng trai trẻ này. Mối quan hệ với Lão Hồ Ly, kẻ môi giới tin tức xảo quyệt, cũng đã mở ra một cánh cửa mới cho Lâm Dịch, cho thấy anh có thể khai thác các mối quan hệ "ngầm" để phục vụ mục đích của mình. Và Cổ Ngọc Phù, miếng ngọc bội cũ kỹ với luồng khí lạnh lẽo kỳ lạ, vẫn còn nằm trong túi áo của anh, như một lời nhắc nhở về những bí ẩn chưa được khám phá trong thế giới này, về những yếu tố tu hành và siêu nhiên có thể đóng vai trò quan trọng trong tương lai.

Lâm Dịch nhìn về phía con đường mòn, nơi bóng Lý Hổ đã khuất dạng. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai và hiểm nguy. Nhưng anh sẽ không lùi bước. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Và để sinh tồn lâu dài, để bảo vệ những người anh trân trọng, anh phải mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn. Ánh lửa quyết tâm lại càng bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong đôi mắt sâu thẳm của anh. Cuộc chiến thực sự, anh biết, chỉ mới bắt đầu.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free