Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 69: Hương Ước Vô Hình: Khi Lễ Giáo Cản Bước Cường Quyền

Không khí trong Thôn Làng Sơn Cước buổi sớm hôm ấy không còn sự náo nhiệt thường ngày, mà chìm trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể cả ngôi làng đang nín thở chờ đợi điều gì đó. Sương mù giăng mắc khắp lối đi đất, phủ một lớp màn mỏng lên những mái nhà tranh đơn sơ và những hàng cây xanh rì còn đọng hơi sương đêm. Không khí se lạnh buổi sớm len lỏi qua từng khe cửa, mang theo chút ẩm ướt và mùi khói gỗ còn vương vấn từ những bếp lửa vừa nhóm. Tiếng gà gáy vẫn vang vọng đâu đó từ xa, tiếng chó sủa lác đác, nhưng tất cả đều trở nên yếu ớt, lạc lõng trong cái không gian đầy lo âu ấy.

Dân làng, thay vì bận rộn với công việc đồng áng hay chuẩn bị bữa sáng, lại tụ tập thành từng nhóm nhỏ, xì xào bàn tán. Những ánh mắt lo lắng, hoang mang không ngừng liếc về phía con đường mòn dẫn vào làng, nơi Lý Hổ và đám tay sai đã rút đi trong tức tưởi chiều qua. Họ không dám nói lớn, sợ rằng tiếng nói của mình sẽ xé tan cái lớp vỏ bọc bình yên mỏng manh này, và thu hút tai họa quay trở lại sớm hơn dự kiến. Những nếp nhăn trên trán họ hằn sâu thêm, chất chứa bao nỗi sợ hãi về tương lai. Liệu Trần Thị Gia Tộc có buông tha cho họ? Liệu những thắng lợi nhỏ nhoi của Lâm Dịch có đủ để bảo vệ họ trước một thế lực hùng mạnh đến vậy?

Trong góc sân nhà mình, Lâm Dịch đứng bên hiên, tựa vào cột gỗ đã sờn cũ, đôi mắt sâu thẳm lẳng lặng quan sát toàn cảnh. Gương mặt anh vẫn giữ vẻ bình thản thường thấy, nhưng sâu bên trong, bộ óc hiện đại của anh đang vận hành hết công suất. Anh biết, sự nhục nhã mà Lý Hổ phải gánh chịu hôm qua không chỉ khiến hắn căm ghét anh, mà còn đẩy hắn vào thế bí. Trần Thị Gia Tộc sẽ không chấp nhận một thất bại liên tiếp như vậy. Sự kiên nhẫn của Lý Hổ đã cạn kiệt, và lần này, hắn sẽ không chỉ dọa dẫm hay dùng lời lẽ suông nữa. Hắn sẽ dùng vũ lực, hoặc ít nhất là một thứ gì đó tàn bạo hơn, trực tiếp hơn.

"Liệu chúng có quay lại không?" Một người đàn bà trung niên thều thào hỏi, tay mân mê vạt áo đã bạc màu.

"Chắc chắn rồi. Trần gia làm sao nuốt trôi cục tức này được." Một người đàn ông khác đáp, giọng nói đầy chua chát. "Lần này sẽ thế nào đây?"

Lâm Dịch khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và cỏ khô vấn vít trong không khí. Anh đã dự liệu được điều này ngay từ khi Lý Hổ quay lưng bỏ đi. Mỗi chiến thắng, dù nhỏ, đều đi kèm với một cái giá, và cái giá của việc làm mất mặt cường quyền chính là sự trả đũa tàn khốc hơn. Anh không sợ hãi, nhưng gánh nặng trách nhiệm đè trên vai anh lại càng thêm trĩu nặng. Hàng chục, hàng trăm con người này đang đặt niềm tin vào anh, vào khả năng của một thiếu niên gầy gò, không thiên phú tu luyện. Anh không thể gục ngã, không thể để họ thất vọng.

Vương Đại Trụ, với dáng người vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đứng bên cạnh Lâm Dịch, ánh mắt kiên định. Hắn cầm chắc một cây gậy gỗ thô, tay còn lại siết chặt một con dao phay cũ kỹ. Trần Nhị Cẩu, dù còn vẻ ngây ngô, nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn của hắn cũng không ngừng quét ngang dọc, cảnh giác cao độ. Cả hai đều không nói một lời, chỉ im lặng đứng đó, như hai bức tường thành vững chắc bên cạnh Lâm Dịch. Sự hiện diện của họ, dù không thể thay đổi cục diện nếu xảy ra xung đột vũ trang lớn, nhưng lại là một nguồn động viên tinh thần to lớn đối với Lâm Dịch.

"Lâm ca... liệu chúng ta có nên..." Trần Nhị Cẩu rụt rè lên tiếng, nhưng rồi lại thôi, không biết nên nói gì. Hắn tin tưởng Lâm Dịch tuyệt đối, nhưng sự lo lắng vẫn hiện rõ trong từng cử chỉ.

Lâm Dịch chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn nhìn về phía con đường mòn. "Chờ xem." Giọng anh trầm thấp, đủ để hai người bạn thân cận nghe thấy. "Dù thế nào, cũng phải đối mặt."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. "Lâm ca cứ nói, Đại Trụ này sẽ làm theo." Hắn siết chặt vũ khí trong tay, sẵn sàng chiến đấu.

Trưởng thôn Lão Vương, với dáng người thấp bé và khuôn mặt khắc khổ, lướt qua đám đông, cố gắng trấn an dân làng bằng vài lời nói yếu ớt. Ông cũng không giấu được vẻ lo sợ, cứ vài phút lại liếc về phía Lâm Dịch, như tìm kiếm một điểm tựa vô hình. Ông biết, chỉ có Lâm Dịch mới có thể nghĩ ra cách đối phó với Trần Thị Gia Tộc tàn độc kia.

Đột nhiên, một tiếng vó ngựa dồn dập vọng đến từ phía đường lớn, phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Tiếng vó ngựa không phải một, mà là hàng chục con, kéo theo tiếng bánh xe kẽo kẹt và tiếng bước chân thô bạo của một toán người đông đảo. Ngay sau đó là những tiếng quát tháo hung hăng, chói tai, xé toạc màn sương mù còn vương lại.

"Thằng nhãi ranh Lâm Dịch đâu? Lão tử Lý Hổ đây! Hôm nay sẽ cho chúng mày biết tay!" Tiếng Lý Hổ, khàn đặc và đầy giận dữ, vang vọng khắp làng, mang theo một làn sóng kinh hoàng ập đến.

Dân làng lập tức co rúm lại, những tiếng xì xào tắt hẳn, thay vào đó là những tiếng thở dốc, run rẩy. Trẻ con đang chơi đùa vội vã chạy về nép sau lưng cha mẹ. Một số người đàn bà yếu bóng vía bắt đầu rấm rứt khóc.

Lâm Dịch khẽ nheo mắt. Quả nhiên, Lý Hổ đã quay lại, và lần này, hắn không còn vẻ bẽ mặt như chiều qua. Hắn mang theo sự giận dữ tột độ và quyết tâm dùng vũ lực để trấn áp. Từ xa, anh đã thấy toán người hùng hổ tiến vào làng. Chúng đông hơn hẳn lần trước, không chỉ có gậy gộc mà còn lấp loáng những lưỡi dao, lưỡi kiếm dưới ánh sáng lờ mờ của buổi sớm. Dáng người vạm vỡ, hung dữ của Lý Hổ dẫn đầu, theo sau là Lão Cai với vết sẹo dài trên trán, gương mặt cũng không kém phần hung ác. Đám tay sai của chúng, với vẻ mặt bặm trợn và trang phục rách rưới nhưng đầy vẻ đe dọa, tràn vào làng như một dòng lũ dữ tợn. Mùi mồ hôi, mùi rượu nồng và mùi bụi đất của chúng xộc thẳng vào mũi, mang theo một cảm giác ngột ngạt, khó chịu. Cơn bão đã thực sự ập đến Thôn Làng Sơn Cước.

***

Mặt trời đã lên cao, rọi những tia nắng gay gắt xuống Thôn Làng Sơn Cước. Không khí trở nên oi bức, ngột ngạt, không chỉ bởi cái nóng giữa trưa mà còn bởi sự căng thẳng tột độ đang bao trùm khắp làng. Lý Hổ, dẫn theo toán tay sai hung hãn, không dừng lại ở đầu làng hay bất kỳ nhà dân nào, mà hùng hổ tiến thẳng đến khu vực giếng làng. Đây là trái tim của Thôn Làng Sơn Cước, là nguồn sống duy nhất cung cấp nước sạch cho toàn bộ dân làng. Giếng được xây bằng đá ong cổ kính, miệng giếng phủ rêu phong, xung quanh là một khoảng sân nhỏ nơi dân làng thường tụ tập gánh nước, giặt giũ và trò chuyện. Nó không chỉ là một công trình, mà còn là biểu tượng của sự sống, của sự gắn kết và tài sản chung thiêng liêng của cả cộng đồng.

Lý Hổ đứng sừng sững bên miệng giếng, thân hình vạm vỡ che khuất cả ánh nắng. Vẻ mặt hắn đỏ gay vì giận dữ, vết sẹo nhỏ trên lông mày co giật liên hồi. Hắn đảo mắt nhìn quanh đám dân làng đang co rúm lại trong sợ hãi, rồi gầm lên một tiếng như dã thú. "Thằng nhãi ranh Lâm Dịch đâu? Hôm nay lão tử sẽ cho chúng mày biết tay! Phá nát cái giếng này cho ta! Để xem chúng mày lấy gì mà sống!"

Vừa dứt lời, hắn phất tay ra hiệu. Đám tay sai lập tức vung gậy, vác cuốc xẻng xông vào, định đập phá thành giếng. Tiếng gậy gộc va chạm vào đá, tiếng cuốc xẻng cọ xát ken két, tạo nên một âm thanh chói tai, như xé nát trái tim của mỗi người dân Sơn Cước.

"Không được! Dừng lại!" Trưởng thôn Lão Vương, khuôn mặt khắc khổ giờ đây tái mét đi vì sợ hãi, lao ra định ngăn cản. "Giếng là mạch sống của làng! Các ngươi không thể làm vậy!" Ông cố gắng dùng thân hình thấp bé của mình để che chắn lấy giếng, nhưng nhanh chóng bị một tên tay sai đẩy mạnh, ngã nhào xuống đất.

"Cút ra!" Tên tay sai gầm gừ, đạp mạnh vào vai Trưởng thôn. "Lão già thối tha này! Đừng có cản đường!"

Sự sợ hãi bao trùm dân làng. Một vài người đàn ông trẻ tuổi hơn, thấy Trưởng thôn bị đánh, liền xông lên định phản kháng. "Thả Trưởng thôn ra!" Một tiếng la hét vang lên yếu ớt. Nhưng họ nhanh chóng bị đám côn đồ đông đảo hơn đánh dạt ra, bị gậy gộc quật tới tấp. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ hòa lẫn với tiếng va chạm khô khốc của vũ khí. Mùi máu tanh thoang thoảng bắt đầu len lỏi trong không khí oi bức.

Lý Hổ, đứng nhìn cảnh tượng đó với vẻ mặt hả hê, như trút được cơn giận kìm nén bấy lâu. Hắn nhếch mép cười khẩy khi thấy đám dân làng yếu ớt bị đàn áp. Hắn giơ tay lên, chuẩn bị giáng một cú đấm vào một dân làng già yếu vừa la lên phản đối hắn. "Dám chống đối sao? Lão tử sẽ cho chúng mày biết thế nào là đau đớn!"

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, một bóng người gầy gò nhưng đầy kiên định vụt lao ra. Lâm Dịch, cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, đã nhanh chóng xông tới. Vương Đại Trụ vung cây gậy gỗ trong tay, chặn đứng cú đấm của Lý Hổ nhắm vào người dân làng già. Tiếng "rắc" khô khốc vang lên khi gậy gỗ của Đại Trụ chạm vào cánh tay Lý Hổ.

"Lý Hổ, ngươi dừng tay!" Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói tuy không quá lớn nhưng lại vang vọng rõ ràng trong không khí căng thẳng, như một tiếng sấm sét giữa trời quang. Ánh mắt anh sắc bén, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Lý Hổ, không hề có chút sợ hãi. "Ngươi muốn phá giếng, muốn đánh dân làng già yếu, ngươi có biết mình đang làm gì không?"

Lý Hổ dừng lại, giật mình nhìn Lâm Dịch. Sự xuất hiện của anh một cách bình tĩnh và đầy khí phách khiến hắn bất ngờ. "Mày... thằng nhãi ranh!" Hắn gầm lên, tay nắm chặt lại, chuẩn bị lao vào Lâm Dịch. "Mày lại muốn giở trò gì nữa? Hôm nay không có lời nói nào cứu được mày đâu!"

Lâm Dịch không hề lùi bước. Anh đứng thẳng tắp, thân hình tuy gầy gò nhưng lại toát ra một khí chất kiên cường khó tả. Anh nhìn thẳng vào những lưỡi dao, lưỡi kiếm đang chĩa về phía mình, rồi chậm rãi cất lời, giọng điệu đĩnh đạc và đầy uy tín, như thể đang giảng giải một điều hiển nhiên. "Lý Hổ, ngươi là người của Trần Thị Gia Tộc, ngươi đại diện cho uy tín của một thế gia lớn. Chẳng lẽ ngươi lại muốn Trần Thị Gia Tộc mang tiếng là kẻ phá hoại, là kẻ coi thường Hương Ước Sơn Cước hay sao?"

Lời nói của Lâm Dịch như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Lý Hổ. Hương Ước Sơn Cước! Cái tên ấy khiến hắn khựng lại. Đó là một bộ quy tắc ngầm cổ xưa, được truyền từ đời này sang đời khác trong các thôn làng vùng biên ải này, không phải là luật pháp triều đình, nhưng lại có sức nặng không tưởng trong lòng dân chúng. Hương Ước quy định rõ ràng về việc bảo vệ những tài sản chung như giếng làng, cây cầu, đền thờ sơn thần; nó cũng cấm kỵ việc xâm phạm thân thể người già yếu, trẻ nhỏ, và những người không có khả năng tự vệ. Quan trọng hơn, Hương Ước còn đi kèm với những lời nguyền, những câu chuyện về 'sự trừng phạt của sơn thần' nếu bất kỳ ai dám vi phạm. Dù Lý Hổ là kẻ hung hãn, nhưng hắn lớn lên ở vùng đất này, hắn biết rõ những lời đồn đại ấy ăn sâu vào tâm trí dân chúng như thế nào. Hắn có thể coi thường luật pháp, nhưng không thể coi thường nỗi sợ hãi và tín ngưỡng của dân làng, bởi vì nếu Trần Thị Gia Tộc bị mang tiếng là kẻ "phạm thượng", "coi thường sơn thần", thì uy tín của chúng sẽ bị tổn hại nghiêm trọng, thậm chí còn có thể kích động sự phản kháng mạnh mẽ hơn từ các làng xung quanh.

"Hương Ước Sơn Cước? Mày nói cái quái gì vậy?" Lão Cai, đứng sau Lý Hổ, cố gắng giữ vẻ hung hăng, nhưng giọng hắn đã có chút run rẩy. Hắn cũng lớn lên ở đây, hắn biết những câu chuyện về lời nguyền đáng sợ ấy.

Lâm Dịch không để tâm đến Lão Cai, ánh mắt anh vẫn ghim chặt vào Lý Hổ. "Giếng làng là mạch sống, là tài sản thiêng liêng được Hương Ước bảo vệ. Đánh người già yếu, kẻ tay không tấc sắt là điều cấm kỵ. Nếu các ngươi phá giếng, nếu các ngươi đánh dân làng vô cớ, thì không chỉ là dân làng Sơn Cước này phẫn nộ, mà cả những thôn làng lân cận cũng sẽ coi Trần Thị Gia Tộc là kẻ ác độc, là kẻ coi thường lễ nghĩa, coi thường thần linh. Chẳng lẽ Trần Quản Sự lại muốn mang danh xấu như vậy? Hay là... Lý Hổ ngươi dám tự tiện hành động, không màng đến thể diện của Trần Thị Gia Tộc?"

Câu nói cuối cùng của Lâm Dịch như một đòn chí mạng. Hắn đánh trúng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của Lý Hổ: bị Trần Quản Sự trách phạt, bị mất đi sự tin tưởng của chủ nhân. Lý Hổ có thể hung hãn, nhưng hắn vẫn chỉ là tay sai. Uy tín của Trần Thị Gia Tộc, thể diện của Trần Quản Sự mới là thứ quan trọng. Nếu hắn tự ý hành động, gây ra hậu quả nghiêm trọng về mặt danh tiếng, thì dù có hoàn thành nhiệm vụ, hắn cũng khó tránh khỏi hình phạt.

Lão Hồ, với thân hình gầy gò và lưng còng, đứng lẫn trong đám đông dân làng. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại, quan sát toàn bộ diễn biến. Khóe môi ông khẽ nhếch lên một nụ cười thâm trầm. "Đúng là có gan, còn hiểu cả luật làng. Chẳng dễ gì có được người như vậy." Ông khẽ gật đầu, ngụ ý lời Lâm Dịch là hoàn toàn chính xác. Cái gọi là Hương Ước, tuy không có văn bản cụ thể hay được luật pháp triều đình công nhận, nhưng nó lại là một sợi dây vô hình ràng buộc sâu sắc trong tâm thức của những người dân vùng biên ải.

Lý Hổ đứng như trời trồng, hai nắm đấm siết chặt đến nỗi khớp ngón tay trắng bệch. Khuôn mặt hắn lúc xanh, lúc tím, sự giận dữ tột độ hòa lẫn với một nỗi lo sợ mơ hồ. Hắn muốn xông lên xé xác Lâm Dịch ra từng mảnh, nhưng những lời nói của Lâm Dịch, kèm theo sự gật đầu của Lão Hồ (một người già có uy tín trong làng), đã ghim chặt hắn lại. Hắn không thể mạo hiểm. Hắn không thể để mình trở thành kẻ phá hoại thanh danh của Trần Thị Gia Tộc.

***

Lý Hổ nghiến răng ken két, từng thớ thịt trên khuôn mặt vạm vỡ của hắn co giật liên hồi. Hắn trừng mắt nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đỏ ngầu như muốn nuốt chửng đối phương. Cơn giận dữ tột độ cuộn trào trong lồng ngực, thiêu đốt lý trí hắn. Hắn muốn xông vào, dùng vũ lực để dập tắt cái ngọn lửa kiêu ngạo trong đôi mắt của Lâm Dịch, muốn chứng minh rằng quyền lực và bạo lực mới là thứ tối thượng. Nhưng những lời nói sắc bén của Lâm Dịch, cùng với cái gật đầu thâm trầm của Lão Hồ, đã tạo ra một bức tường vô hình, chặn đứng mọi hành động bốc đồng của hắn. Hắn biết rõ, Hương Ước Sơn Cước, dù chỉ là những lời truyền miệng, những phong tục cổ xưa, nhưng lại có sức nặng không thua kém gì luật pháp triều đình trong tâm trí những người dân nơi đây. Trần Thị Gia Tộc có thể cường quyền, nhưng cũng không thể dễ dàng đối đầu với sự phẫn nộ của cả một vùng, đặc biệt là khi sự phẫn nộ ấy được gắn liền với tín ngưỡng và lời nguyền của sơn thần.

"Mày... thằng nhãi ranh khốn kiếp!" Lý Hổ gằn từng tiếng, giọng nói khàn đặc như tiếng gầm của dã thú bị thương. Hắn chỉ vào mặt Lâm Dịch, ngón tay run rẩy. "Ngươi giỏi lắm, Lâm Dịch! Dám dùng mấy cái luật làng thối nát này để chống đối lão tử! Nhưng đừng tưởng mọi chuyện dừng lại ở đây! Sẽ có ngày ngươi phải trả giá đắt! Lão tử sẽ báo cáo lên trên, để xem Trần Quản Sự sẽ xử lý mày như thế nào!"

Nói rồi, hắn quay phắt người lại, không thèm nhìn đám dân làng đang hoảng sợ nữa. "Đi! Về hết! Hôm nay coi như cho chúng mày thêm một mạng!" Hắn phất tay ra hiệu cho đám tay sai. Đám côn đồ, tuy vẫn còn vẻ hung hăng nhưng cũng đã giảm đi vài phần khí thế, lật đật thu dọn cuốc xẻng, gậy gộc rồi theo sau Lý Hổ. Chúng rút lui nhanh chóng, để lại phía sau một làn bụi đất cuộn lên dưới ánh nắng chiều tà. Tiếng vó ngựa và tiếng bước chân ồn ào dần xa, cho đến khi chỉ còn là những âm thanh yếu ớt lẫn vào tiếng gió xào xạc trên những hàng cây. Lần này, sự rút lui của chúng mang theo một vẻ nhục nhã khó tả, không còn chút khí phách nào.

Lâm Dịch khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt anh vẫn giữ vẻ trầm tư sâu sắc. Anh biết, Hương Ước chỉ là một bức màn mỏng, một lá chắn tạm thời để chặn đứng sự hung hãn nhất thời của Lý Hổ. Nó đủ để khiến Lý Hổ phải suy tính, phải cân nhắc thiệt hơn. Vấn đề là, bức màn ấy sẽ tồn tại được bao lâu? Một khi Trần Thị Gia Tộc nhận ra rằng Hương Ước chỉ là một lời đe dọa vô hình, không có giá trị pháp lý, chúng sẽ không ngần ngại sử dụng những thủ đoạn tàn độc hơn, trực tiếp hơn.

"Lâm công tử lại thắng rồi!"

"Trần gia lại phải rút lui!"

"Lâm công tử là phúc tinh của làng ta!"

Dân làng, sau giây phút căng thẳng tột độ, giờ đây vỡ òa trong tiếng reo hò mừng rỡ. Họ xúm xít lại quanh Lâm Dịch, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ, tin tưởng và cả lòng biết ơn sâu sắc. Họ không hiểu hết những mưu kế phức tạp của Lâm Dịch, nhưng họ biết ơn anh vì đã một lần nữa cứu họ khỏi tai ương. Tiếng la hét, tiếng hò reo vang vọng khắp làng, xua tan đi bầu không khí ngột ngạt trước đó.

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cũng không giấu được vẻ vui mừng. "Lâm ca đúng là lợi hại!" Vương Đại Trụ vỗ vai Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác rạng rỡ. "Lý Hổ lần này chắc tức đến nổ phổi mất thôi!" Trần Nhị Cẩu cười tít mắt, "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Lần này hắn phải chịu thua rồi!"

Lão Hồ chậm rãi tiến đến bên Lâm Dịch, đôi mắt tinh anh của ông vẫn không ngừng quan sát. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Ngươi đã rất khéo léo. Nhưng Trần gia sẽ không bỏ qua đâu. Lần này, ngươi đã giáng một đòn nặng vào uy tín của Lý Hổ. Hắn sẽ bị chủ nhân hắn trách phạt, và điều đó sẽ khiến hắn càng căm hận chúng ta hơn. Hắn sẽ báo cáo lên trên, và lần sau, kẻ đến có lẽ không còn là hắn nữa." Giọng Lão Hồ trầm bổng, như một lời tiên tri về những hiểm nguy sắp tới. Ông khẽ nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt có chút suy tư, như thể ông đã nhận ra tiềm năng phi thường của chàng trai trẻ này.

Lâm Dịch gật đầu. Lời Lão Hồ nói hoàn toàn trùng khớp với suy nghĩ của anh. Anh biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ, một khoảng lặng ngắn ngủi trước cơn bão lớn hơn. Lý Hổ sẽ bị Trần Quản Sự trách phạt, và để lấy lại thể diện, Trần Thị Gia Tộc sẽ không ngần ngại cử một nhân vật quyền lực hơn, xảo quyệt hơn, hoặc sử dụng một biện pháp mạnh tay hơn rất nhiều. Có lẽ là Lý Quản Sự, hoặc thậm chí là binh lính.

Anh nhìn về phía con đường mòn dẫn ra khỏi làng, nơi bóng Lý Hổ và đám tay sai đã khuất dạng. Ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Một cảm giác mệt mỏi và gánh nặng trách nhiệm ập đến, nhưng ngay lập tức bị ý chí kiên cường và tinh thần chiến đấu thay thế. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Anh đã luôn tự nhủ điều đó. Dựa vào mưu trí và luật lệ địa phương chỉ là giải pháp tạm thời. Để bảo vệ những người anh trân trọng, để bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước này, anh cần một sức mạnh thực sự.

*Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Và để sinh tồn lâu dài, để không phải đối mặt với những hiểm nguy tương tự một cách bị động, anh cần phải chủ động. Anh cần xây dựng sức mạnh về kinh tế, về quân sự, và quan trọng nhất là tìm kiếm những đồng minh đáng tin cậy. Anh cần khai thác mọi nguồn lực có thể, từ những thảo dược quý hiếm trong rừng sâu đến những mối quan hệ bất ngờ. Cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu, và anh cần một chiến lược lâu dài, vượt ra ngoài khuôn khổ của thôn làng bé nhỏ này.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu mùi khói bếp và đất ẩm. Trong đầu anh, những kế hoạch táo bạo hơn, vượt ra ngoài tầm thôn làng, đã bắt đầu hình thành. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai và hiểm nguy, nhưng anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ chiến đấu, không phải để xưng bá, mà để bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng. Anh sẽ phải hy sinh nhiều hơn, đối mặt với những hiểm nguy chưa từng có, nhưng anh chấp nhận. Ánh lửa quyết tâm lại càng bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong đôi mắt sâu thẳm của anh, đối diện với những thử thách lớn hơn đang chờ đợi phía trước.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free