Lạc thế chi nhân - Chương 68: Mưu Kế Độc Kế: Đánh Trực Diện Vào Tâm Lý Lý Hổ
Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn sau rặng núi, để lại màn đêm buông xuống, bao trùm Thôn Làng Sơn Cước trong một vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ. Tiếng suối vẫn róc rách, nhưng dường như nó không còn mang lại sự yên bình tuyệt đối như buổi chiều nữa. Lâm Dịch, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lão Hồ vẫn ngồi bên bờ suối, bóng họ in dài trên mặt đất dưới ánh trăng mờ. Chiến thắng nhỏ nhoi hôm nay không đủ để xua tan nỗi lo lắng trong lòng Lâm Dịch. Anh biết, Lý Hổ chỉ là một mũi dùi cùn, nhưng mũi dùi đó lại được chống lưng bởi một thanh kiếm sắc bén mang tên Trần Thị gia tộc.
“Trần Thị sẽ không bỏ qua đâu,” Lão Hồ lặp lại, giọng ông trầm tĩnh như tiếng suối, nhưng ẩn chứa sự từng trải của một người đã nhìn thấu nhân thế. “Chúng đã quen với việc bóc lột, đàn áp. Lần này, Lâm công tử đã cho chúng một bài học về lý lẽ, nhưng chúng sẽ không học hỏi điều đó. Chúng sẽ chỉ học cách dùng sức mạnh lớn hơn để đè bẹp.”
Lâm Dịch gật đầu. Anh vốc một nắm nước suối mát lạnh, để những dòng nước len qua kẽ tay rồi tan vào dòng chảy. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nghĩ. Quyền lực luôn đi đôi với sự tàn bạo, và những kẻ có quyền lực sẽ không bao giờ chấp nhận thất bại trước kẻ yếu thế hơn, đặc biệt là khi sự thất bại đó làm tổn hại đến danh dự và uy quyền của chúng.
“Chúng ta cần một chiến lược lâu dài hơn,” Lâm Dịch nói, ánh mắt anh dõi về phía con đường dẫn ra khỏi làng, nơi Lý Hổ và đám tay sai đã rút lui. “Việc đối phó từng vụ việc chỉ là giải pháp tạm thời. Trần Thị gia tộc không chỉ có Lý Hổ. Chúng còn có những kẻ quyền lực hơn, xảo quyệt hơn. Chúng ta cần phải tìm kiếm đồng minh, hoặc ít nhất là tạo ra một sức mạnh đủ lớn để khiến Trần Thị phải cân nhắc.”
Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm, vẻ mặt kiên nghị. “Lâm ca cứ nói, tụi em sẵn sàng làm theo.” Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!”
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Anh tin tưởng vào những người bạn này. Họ có thể không có trí tuệ siêu phàm, nhưng sự trung thành và dũng cảm của họ là vô giá. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi đất ẩm và hơi sương đêm. Trong đầu anh, những mảnh ghép của một kế hoạch mới bắt đầu hình thành.
Sáng hôm sau, mặt trời vừa ló rạng sau đỉnh núi, Thôn Làng Sơn Cước đã rộn ràng những tiếng xì xào bàn tán. Tin tức về việc Lâm Dịch đã đánh bại Lý Hổ bằng lời lẽ sắc bén đã lan truyền khắp nơi, mang theo một làn sóng hưng phấn và tự hào. Trẻ con chạy nhảy, gà gáy te te, tiếng chó sủa lanh lảnh, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thôn dã. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà mái tranh bay lượn trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi cỏ dại. Mọi thứ dường như bình yên hơn sau chiến thắng nhỏ bé hôm qua, nhưng trong sâu thẳm, một nỗi lo lắng vẫn tiềm ẩn. Người dân tụ tập thành từng nhóm nhỏ, không ngừng nhắc lại từng câu từng chữ mà Lâm Dịch đã nói, từng vẻ mặt tức tối của Lý Hổ. Họ nhìn nhau, ánh mắt vừa tự hào vừa mang chút e dè.
Trong ngôi nhà nhỏ của mình, Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lão Hồ đang ngồi quây quần bên chiếc bàn gỗ thô sơ, ánh sáng ban mai xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, chiếu rõ những đường vân trên mặt gỗ. Lão Hồ khẽ nhấp một ngụm trà thảo mộc nóng hổi, đôi mắt tinh anh nheo lại.
“Hổ đói không dễ từ bỏ miếng mồi, nhất là khi nó đã bị lột da trước mặt bầy đàn,” Lão Hồ nói, giọng chậm rãi, như đang suy ngẫm từng lời. “Lý Hổ bị mất mặt hôm qua, hắn sẽ không cam tâm. Chắc chắn Trần gia sẽ có động thái mới, và lần này sẽ không chỉ là lời nói suông.”
Lâm Dịch gật đầu, đặt chiếc bút lông xuống sau khi phác thảo vài dòng chữ nguệch ngoạc trên tấm giấy mỏng. "Đúng vậy. Chúng ta không thể chờ đợi mà phải chủ động. Cuộc đối đầu lần này, chúng ta cần một mưu kế không chỉ để đẩy lùi, mà còn để khiến hắn mất mặt hoàn toàn, mất đi sự tin tưởng của kẻ đứng sau hắn. Trần Thị có thể mạnh, nhưng chúng cũng cần những tay sai biết việc, những kẻ có uy tín để thực thi ý đồ của chúng. Nếu Lý Hổ trở thành một trò cười, một kẻ bất tài, thì hắn sẽ không còn giá trị lợi dụng nữa.”
Vương Đại Trụ vò đầu. “Lâm ca nói thì đúng, nhưng làm sao để hắn mất mặt hoàn toàn đây? Lần này hắn chắc chắn sẽ không đến một mình, mà còn mang theo nhiều người hơn, có thể là cả Lý Quản Sự nữa.”
Trần Nhị Cẩu cũng có vẻ lo lắng. “Đại ca, đám côn đồ của Lý Hổ đông lắm. Nếu hắn chơi bẩn, chúng ta khó mà đỡ nổi.”
Lâm Dịch ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua từng người. “Chúng ta sẽ không đỡ nổi nếu đối đầu trực diện. Nhưng chúng ta có trí tuệ. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhớ không? Lần này, chúng ta sẽ không chỉ phản bác lời lẽ của hắn, mà còn đào sâu vào bản chất của Trần Thị, làm lung lay niềm tin của chính tay sai của chúng.”
Anh đưa tay chỉ vào bản phác thảo trên bàn. “Đại Trụ, Nhị Cẩu, hai ngươi cần chuẩn bị một số ‘chứng cứ’ và ‘cái bẫy’ nhỏ. Lý Hổ luôn muốn thể hiện mình là kẻ hiểu biết, là người được Trần Thị trọng dụng. Chúng ta sẽ đánh vào điểm yếu đó. Hãy nhớ, kẻ mạnh không phải lúc nào cũng là kẻ chiến thắng, mà kẻ biết cách vận dụng trí óc mới là người làm chủ cuộc chơi.”
Lâm Dịch giải thích kế hoạch chi tiết. Anh muốn Đại Trụ và Nhị Cẩu thu thập thông tin về những vụ việc tương tự ở các thôn làng lân cận, nơi Trần Thị đã dùng chiêu trò 'góp đất' hoặc 'thu hoạch sớm' và kết quả là dân làng bị bóc lột trắng trợn. Anh cũng chỉ dẫn họ cách sắp đặt một vài tình huống nhỏ, những lời đồn đại khéo léo, để gieo mầm nghi ngờ vào chính đám tay sai của Lý Hổ.
“Trần Thị muốn ‘phát triển chung’ ư? Muốn ‘chia sẻ lợi nhuận’ ư?” Lâm Dịch mỉm cười lạnh lùng. “Vậy thì chúng ta sẽ dùng chính những lời lẽ đó để xoay chuyển tình thế. Chúng ta sẽ buộc Lý Hổ phải tự chứng minh hắn là kẻ nói dối, là kẻ bất tài. Ta muốn hắn không chỉ thất bại trong việc uy hiếp chúng ta, mà còn thất bại trong việc thực hiện ý đồ của chủ nhân hắn. Điều đó mới là nỗi sỉ nhục lớn nhất đối với một kẻ kiêu ngạo như hắn.”
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu lắng nghe một cách chăm chú. Dù không hiểu hết mọi ngóc ngách trong kế hoạch phức tạp của Lâm Dịch, nhưng sự tin tưởng vào người lãnh đạo của họ là tuyệt đối. Họ hiểu rằng Lâm Dịch không chỉ nghĩ đến việc bảo vệ họ trước mắt, mà còn nhìn xa hơn, cho một tương lai bền vững của thôn làng.
“Được! Lâm ca cứ yên tâm, tụi em sẽ làm đúng như lời anh dặn!” Đại Trụ gật đầu chắc nịch.
Lão Hồ xoa xoa chòm râu bạc, khẽ thở dài. “Lâm công tử quả nhiên là người có trí tuệ siêu phàm. Nhưng cũng đừng quên, cây cao gió lớn. Càng thể hiện tài năng, càng dễ bị kẻ khác dòm ngó. Đây chỉ là bước đầu, cuộc chiến còn dài.”
Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đã rực rỡ, chiếu sáng cả thôn làng. Anh biết chứ. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để sinh tồn trong thế giới này, anh không thể lùi bước hay che giấu năng lực của mình. Anh phải chiến đấu, phải tiến lên, không ngừng tìm kiếm những giải pháp mới, ngay cả khi nó có nghĩa là phải đối đầu với những thế lực tưởng chừng như không thể đánh bại.
***
Khoảng giữa trưa, khi mặt trời lên đến đỉnh đầu và nắng gắt đổ lửa xuống Thôn Làng Sơn Cước, một đám người ồn ào bất chợt xuất hiện ở đầu làng, phá tan không khí yên bình vốn có. Tiếng hô hào thô lỗ, tiếng bước chân dồn dập vang lên, báo hiệu sự trở lại của kẻ không mời mà đến. Lý Hổ, với vẻ mặt hằn học và hung dữ hơn bao giờ hết, dẫn đầu đám tay sai, khoảng hai mươi tên, nhiều hơn hẳn lần trước. Chúng trang bị gậy gộc, dao kiếm lăm le, trông thật sự đáng sợ. Mùi mồ hôi của đám côn đồ hòa lẫn với mùi bụi đất bị khuấy động, tạo nên một thứ mùi khó chịu, ngột ngạt. Bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng tột độ, áp lực đè nặng lên từng nóc nhà, từng người dân.
Dân làng, đang lúi húi với công việc đồng áng hay sửa sang nhà cửa, giật mình ngẩng đầu. Nụ cười trên môi họ vụt tắt, thay vào đó là ánh mắt lo lắng, hoảng sợ. Họ nhanh chóng tụ tập lại, xì xào bàn tán, nhưng tất cả đều hướng về một phía: ngôi nhà của Lâm Dịch.
Lý Hổ không thèm chào hỏi Trưởng thôn Lão Vương đang run rẩy đứng nép mình bên cạnh gốc đa cổ thụ. Hắn sải bước thẳng vào giữa làng, giậm chân rầm rầm trên nền đất, khiến bụi tung mù mịt. Vết sẹo nhỏ trên lông mày hắn dường như cũng co giật, thể hiện sự tức giận tột độ.
“Các ngươi!” Lý Hổ gầm lên, giọng hắn khản đặc vì giận dữ. “Lão tử hôm nay không nói chuyện tay chân, mà nói chuyện công lý! Trần gia ta có hảo ý, muốn giúp các ngươi thoát khỏi đói nghèo, nhưng các ngươi lại không biết điều! Lần trước, Lâm Dịch ngươi đã dùng lời lẽ dối trá để lừa gạt dân làng này, để chống đối Trần gia ta. Hôm nay, ta đến đây để nói rõ ràng cho các ngươi biết, cái gọi là ‘công lý’ của Trần gia ta!”
Lão Cai, với vết sẹo dài trên trán, đứng cạnh Lý Hổ, gương mặt hung ác, hắn phụ họa thêm: “Đúng vậy! Trần gia ta thấy các ngươi trồng trọt vất vả, nhưng thu hoạch lại kém cỏi. Nay Trần gia ta có ý tốt, muốn giúp các ngươi ‘phát triển chung’, để cuộc sống các ngươi được ấm no, sung túc hơn!”
Nói đoạn, Lý Hổ rút ra một tấm da dê cũ kỹ, bên trên có vài dòng chữ viết tay nguệch ngoạc. “Đây là ‘Thỏa thuận phát triển chung’ của Trần gia ta! Chúng ta sẽ ‘góp đất’ của các ngươi, và Trần gia sẽ ‘đầu tư’ hạt giống tốt, kỹ thuật canh tác mới, rồi sẽ ‘chia sẻ lợi nhuận’ với các ngươi. Nghe rõ chưa? Là ‘chia sẻ lợi nhuận’ đó!” Hắn cố tình nhấn mạnh cụm từ “chia sẻ lợi nhuận” với vẻ mặt khinh khỉnh, như thể đang ban phát ân huệ.
Dân làng xì xào to hơn. Một số người nghe đến “chia sẻ lợi nhuận” thì thoáng chút dao động, nhưng ánh mắt nhanh chóng trở lại vẻ hoài nghi khi nhìn thấy đám tay sai hung hãn và khuôn mặt độc ác của Lý Hổ. Họ đã quá quen với những lời hứa hẹn sáo rỗng từ những kẻ cường hào.
Trưởng thôn Lão Vương, với khuôn mặt khắc khổ, nhăn nhó định lên tiếng nhưng lại bị Lão Cai trừng mắt, đành nuốt lời vào bụng.
Đúng lúc này, Lâm Dịch chậm rãi bước ra từ trong đám đông. Anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, thân hình gầy gò của anh tạo nên một sự tương phản rõ rệt với vẻ vạm vỡ, hung tợn của Lý Hổ. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua đám tay sai, rồi dừng lại trên khuôn mặt Lý Hổ. Ánh nắng gắt chiếu thẳng vào anh, nhưng anh không hề nao núng.
“Lý huynh đến đây để nói chuyện công lý ư?” Lâm Dịch cất tiếng, giọng anh trầm ổn, rõ ràng, vang vọng trong không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. “Thật đúng lúc. Tại hạ cũng đang muốn được Lý huynh khai sáng về cái gọi là ‘công lý’ của Trần gia.”
Lý Hổ cau mày, hắn không ngờ Lâm Dịch lại có thể bình tĩnh đến vậy. Hắn đã chuẩn bị sẵn một tràng hùng biện đầy uy hiếp, nhưng thái độ điềm nhiên của đối phương khiến hắn có chút bối rối.
“Ngươi… ngươi đừng có giở trò khôn lỏi!” Lý Hổ gầm gừ. “Hôm nay, ta không đến để nghe ngươi lý lẽ! Đây là quyết định của Trần gia! Các ngươi có chấp nhận hay không? Nếu không, thì đừng trách Trần gia ta ra tay vô tình!”
Lâm Dịch không đáp lời Lý Hổ ngay. Anh khẽ quay đầu, nhìn lướt qua dân làng. Ánh mắt anh như một luồng điện, truyền đi sự trấn an và kiên định. Dân làng, vốn đang hoang mang, dường như tìm thấy được một điểm tựa vững chắc trong đôi mắt ấy. Nỗi sợ hãi trong họ dịu xuống đôi chút, thay vào đó là sự mong chờ, hy vọng.
Anh quay lại, đối mặt trực diện với Lý Hổ. “Lý huynh nói Trần gia có hảo ý, muốn giúp đỡ chúng tôi thoát khỏi đói nghèo, muốn ‘phát triển chung’ và ‘chia sẻ lợi nhuận’?”
Lý Hổ hất hàm, vênh váo. “Đúng vậy! Chẳng lẽ ngươi nghĩ Trần gia ta lại đi lừa gạt các ngươi sao?”
Lâm Dịch cười khẩy, một nụ cười nhạt nhòa nhưng lại mang theo một sự châm biếm sâu sắc. “Nếu Trần gia thực sự có hảo ý, và muốn giúp đỡ dân làng chúng tôi, sao không phải là một hợp đồng rõ ràng, minh bạch, với các điều khoản cụ thể về tỷ lệ chia sẻ, về trách nhiệm của mỗi bên, về thời hạn? Mà lại là một yêu cầu mơ hồ, với những từ ngữ chung chung như ‘góp đất’, ‘đầu tư’, ‘chia sẻ’?”
Lý Hổ ngớ người. Hắn chưa từng nghĩ đến những câu hỏi này. Từ trước đến nay, chỉ cần hắn đưa ra yêu cầu, dân làng sẽ phải răm rắp tuân theo.
Lâm Dịch tiếp lời, giọng anh vẫn bình thản, nhưng mỗi lời nói ra như một mũi dao sắc bén, găm thẳng vào sự tự mãn của Lý Hổ. “Nghe nói Lý huynh là người thân cận của Trần gia, được Trần Quản Sự tin tưởng giao phó trọng trách. Chắc hẳn Lý huynh phải là người hiểu rõ nhất ý định của chủ nhân, cũng như những điều khoản chi tiết của bản ‘thỏa thuận phát triển chung’ này, đúng không?”
Lý Hổ ấp úng. “Cái… cái đó… là Trần Quản Sự quyết định. Ta… ta chỉ là người truyền đạt lại thôi!”
Lâm Dịch nhướn mày. “Ồ, vậy ra Lý huynh chỉ là người truyền đạt? Vậy thì, xin Lý huynh hãy giải thích cho dân làng chúng tôi nghe, ‘góp đất’ là góp bao nhiêu, góp trong bao lâu? ‘Đầu tư’ là đầu tư những gì, bao nhiêu tiền của? Và cái gọi là ‘chia sẻ lợi nhuận’ thì tỷ lệ chia sẻ là bao nhiêu? Là Trần gia được mấy phần, dân làng chúng tôi được mấy phần? Hay là Trần gia được chín phần, chúng tôi được một phần, thậm chí là không có gì, như những gì đã xảy ra ở Thôn Làng Phù Sa, hay Thôn Làng Bách Việt năm ngoái?”
Những lời này của Lâm Dịch như một tiếng sét đánh ngang tai Lý Hổ. Hắn trợn mắt nhìn Lâm Dịch. Làm sao hắn biết được những chuyện ở Thôn Làng Phù Sa và Bách Việt? Đó là những thôn làng cách đây khá xa, và những vụ việc đó đều được Trần gia ém nhẹm.
Dân làng nghe Lâm Dịch nhắc đến Thôn Làng Phù Sa và Bách Việt, nơi tiếng xấu về việc Trần Thị bóc lột đã lan truyền, bỗng nhiên xôn xao hẳn lên. Ánh mắt họ từ hoài nghi chuyển sang căm phẫn, rồi lại đầy tin tưởng nhìn Lâm Dịch.
“Hay là Lý huynh không đủ khả năng để hiểu rõ ý định của chủ nhân?” Lâm Dịch nói thêm, giọng anh như một lời thì thầm, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, đánh thẳng vào tử huyệt kiêu ngạo của Lý Hổ. “Hay là Lý huynh chỉ là một kẻ sai vặt, một tên sai khiến, chỉ biết dùng vũ lực và lời đe dọa, chứ không hề có chút đầu óc hay trí tuệ nào để hiểu được những kế hoạch phức tạp của Trần gia? Trần gia ta có hảo ý, nhưng lại cử một kẻ như Lý huynh đến đây để ‘giúp đỡ’ dân làng chúng tôi, thì e rằng, hảo ý đó cũng chẳng còn lại bao nhiêu.”
Lý Hổ cứng người. Hắn có thể chịu đựng mọi lời lăng mạ về ngoại hình, về sự thô bạo, nhưng bị chê là ngu dốt, là kẻ bất tài, là không hiểu rõ ý đồ của chủ nhân, thì đó là một đòn chí mạng vào lòng tự trọng của hắn. Khuôn mặt vạm vỡ của hắn đỏ tía, các gân xanh nổi lên trên trán. Hắn nghiến răng kèn kẹt, đôi mắt vằn lên tia máu.
“Ngươi… ngươi dám xúc phạm ta!” Lý Hổ gầm lên, tay hắn run rẩy nắm chặt chuôi dao.
Lâm Dịch vẫn đứng đó, bình tĩnh như pho tượng. “Ta chỉ nói sự thật. Nếu Lý huynh hiểu rõ, xin hãy giải thích chi tiết hơn những điều mơ hồ này. Nếu không thể, vậy thì Lý huynh đến đây với tư cách gì? Là người đại diện cho Trần gia, hay chỉ là một kẻ cường hào, muốn mượn danh Trần gia để cướp bóc của dân làng?”
Lý Hổ tức đến mức muốn xông vào xé xác Lâm Dịch ngay lập tức. Hắn đã hoàn toàn mất bình tĩnh. Hắn đã bị Lâm Dịch dồn vào thế bí, không có lời nào để phản bác. Hắn không có thông tin chi tiết, không có lý lẽ, và cũng không đủ trí tuệ để bịa đặt một câu chuyện hợp lý ngay tại chỗ. Hắn chỉ quen dùng sức mạnh để áp đặt, chứ chưa bao giờ phải đối mặt với một cuộc đấu trí như thế này.
Khi Lý Hổ định vùng lên, Lão Cai, dù gương mặt cũng nhăn nhó vì tức giận, nhưng vẫn còn giữ được chút lý trí, vội vàng níu tay hắn lại. “Đại ca! Bình tĩnh! Đừng để hắn khiêu khích!”
Lão Cai nhận ra tình thế bất lợi. Lý Hổ đã hoàn toàn bị Lâm Dịch lấn át về mặt lý lẽ. Nếu hắn xông lên đánh người trong lúc này, không những không giải quyết được vấn đề mà còn khiến Trần gia bị mang tiếng xấu hơn nữa, và quan trọng hơn, sẽ mất đi cái cớ để tiếp tục đòi hỏi.
Lâm Dịch cười khẩy, ánh mắt anh lướt qua đám tay sai của Lý Hổ. “Xem ra, Lý huynh cũng không hiểu rõ ý đồ của chủ nhân mình cho lắm. Hay là, Trần gia vốn dĩ không có ý tốt, mà chỉ muốn dùng những lời lẽ hoa mỹ để che đậy ý đồ bóc lột? Nếu thế, Lý huynh chính là kẻ đồng lõa, kẻ tiếp tay cho cái ác, và là kẻ ngu dốt nhất khi tự biến mình thành trò cười cho thiên hạ.”
Lời nói của Lâm Dịch như những vết cứa sâu vào tâm trí Lý Hổ. Hắn giận đến tím mặt, tay chân run rẩy. Đám tay sai của hắn cũng bắt đầu xì xào. Vài tên nhìn nhau, ánh mắt lộ vẻ nghi ngờ. Chúng từng nghe những câu chuyện tương tự về các thôn làng khác, nơi Trần Thị đã dùng chiêu trò tương tự để chiếm đoạt đất đai. Lời của Lâm Dịch đã gieo mầm mống bất an vào lòng chúng.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, đứng ở hai bên Lâm Dịch, đã chuẩn bị sẵn sàng. Vương Đại Trụ nắm chặt cán rìu, Trần Nhị Cẩu thủ sẵn một cây côn gỗ. Ánh mắt họ sắc lạnh, đầy cảnh giác. Chỉ cần Lý Hổ có động thái bạo lực, họ sẽ lập tức phản ứng. Đám côn đồ của Lý Hổ, dù đông đảo, nhưng nhìn thấy khí thế kiên cường của dân làng và sự chuẩn bị của Đại Trụ, Nhị Cẩu, cũng chùn bước. Chúng biết, nếu đánh nhau ở đây, chúng sẽ không dễ dàng chiến thắng như những lần trước.
Lý Hổ nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ trong đám tay sai của mình, nhìn thấy sự kiên cường của dân làng, và sự bình tĩnh đáng sợ của Lâm Dịch. Hắn hiểu rằng, hôm nay hắn đã thất bại hoàn toàn. Hắn không thể dùng lý lẽ để thắng, cũng không thể dùng vũ lực để dọa nạt. Hắn đã bị Lâm Dịch biến thành một kẻ hề giữa thanh thiên bạch nhật.
***
Lý Hổ nghiến răng ken két, ánh mắt hằn học nhìn Lâm Dịch như muốn nuốt chửng. Hắn không thể chịu đựng thêm sự sỉ nhục này. Lão Cai thấy hắn sắp mất kiểm soát hoàn toàn, vội vàng kéo tay hắn, ghé sát tai nói nhỏ: "Đại ca, chúng ta rút thôi. Lần này không ổn rồi. Để thêm nữa, e rằng sẽ mất mặt hơn."
Lý Hổ hất tay Lão Cai ra, nhưng lời nói của Lão Cai đã kịp chạm đến chút lý trí cuối cùng của hắn. Hắn không thể để mình trở thành trò cười hoàn toàn, và quan trọng hơn, hắn không muốn để Trần gia biết được sự bất tài của mình. Hắn quay phắt lại, khuôn mặt vặn vẹo vì tức giận.
"Tốt! Tốt lắm, Lâm Dịch!" Lý Hổ gầm lên, giọng hắn khản đặc và lạc đi vì giận dữ. Hắn chỉ thẳng ngón tay vào mặt Lâm Dịch, đôi mắt đỏ ngầu như dã thú. "Ngươi nhớ lấy lời này! Rồi sẽ có ngày ngươi phải quỳ xuống cầu xin Trần gia ta! Đến lúc đó, đừng trách ta không nói trước! Thôn Làng Sơn Cước các ngươi sẽ phải trả giá đắt cho sự ngông cuồng này!"
Nói đoạn, Lý Hổ quay lưng lại, phất tay ra hiệu cho đám tay sai. "Đi! Về!" Hắn sải bước nhanh chóng ra khỏi làng, đám tay sai lật đật theo sau, không dám ngoảnh đầu nhìn lại. Những bước chân thô bạo của chúng khuấy động bụi đất, để lại một vệt mờ đục trong không khí. Tiếng hô hào ồn ào của chúng dần xa, cho đến khi chỉ còn là những âm thanh yếu ớt lẫn vào tiếng gió chiều.
Dân làng thở phào nhẹ nhõm. Một làn sóng vui mừng bùng nổ, nhưng không quá ồn ào như lần trước. Họ đã học được cách kiềm chế cảm xúc, hiểu rằng nguy hiểm vẫn còn rình rập. Tuy nhiên, niềm tin và sự kính trọng mà họ dành cho Lâm Dịch lại càng sâu sắc hơn. Họ xúm xít lại, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
"Lâm công tử lại thắng rồi!"
"Trần gia lần này mất mặt thật sự!"
"May mà có Lâm công tử, nếu không thì làng ta đã bị chúng chiếm hết đất rồi!"
Trưởng thôn Lão Vương, lúc này mới dám thở mạnh, khuôn mặt ông hiện rõ sự nhẹ nhõm. Ông bước đến bên Lâm Dịch, đôi mắt rưng rưng. "Lâm công tử... Ngươi thật sự là... là phúc tinh của làng ta! Ngươi đã cứu chúng ta khỏi một kiếp nạn nữa rồi!"
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu vỗ vai Lâm Dịch, miệng cười tươi rói. "Lâm ca đúng là lợi hại! Lý Hổ lần này không còn mặt mũi nào nữa rồi!" Trần Nhị Cẩu hào hứng nói.
Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt anh không hề có chút biểu cảm chiến thắng nào. Anh nhìn theo bóng lưng của Lý Hổ khuất dần sau rặng cây, ánh mắt anh vẫn giữ một vẻ trầm tư sâu sắc. Anh biết, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là một giai đoạn trong cuộc chiến. Lời đe dọa của Lý Hổ không phải là lời nói suông. Trần Thị gia tộc sẽ không từ bỏ dễ dàng. Thất bại này sẽ chỉ khiến chúng càng thêm tức giận và sử dụng những thủ đoạn tàn độc hơn.
Trong lòng Lâm Dịch vang vọng tiếng nói của Lão Hồ: *Thế giới này vận hành bởi quyền lực, thân phận và sự tàn khốc của sinh tồn.* Lý lẽ chỉ có thể tạm thời đẩy lùi cường quyền, nhưng không thể tiêu diệt nó. Anh đã thành công trong việc đánh bại Lý Hổ về mặt trí tuệ, làm hắn mất mặt, nhưng điều đó cũng có nghĩa là anh đã tự đặt mình vào vị trí đối đầu trực tiếp với toàn bộ Trần Thị gia tộc.
Gánh nặng trên vai anh càng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Sự tin tưởng của dân làng, những tiếng reo hò ca ngợi, không chỉ là niềm vinh dự mà còn là một trách nhiệm khổng lồ. Anh không thể để họ thất vọng, không thể để họ phải chịu đựng thêm nữa. Anh phải bảo vệ những người anh yêu thương, bảo vệ mảnh đất này.
Lão Hồ chậm rãi bước đến bên Lâm Dịch, khẽ đặt tay lên vai anh. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Trần gia sẽ không bỏ qua đâu. Lần này, chúng ta đã giáng một đòn nặng vào uy tín của Lý Hổ. Hắn sẽ bị chủ nhân hắn trách phạt, và điều đó sẽ khiến hắn càng căm hận chúng ta hơn."
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu mùi đất và cỏ khô dưới ánh nắng chiều tà. Trong đầu anh, những suy nghĩ chạy đua không ngừng. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Anh đã luôn tự nhủ điều đó. Nhưng giờ đây, sinh tồn không chỉ là cho riêng anh, mà còn cho cả Thôn Làng Sơn Cước. Để sinh tồn, anh phải không ngừng tiến lên, không ngừng tìm kiếm những giải pháp mới, ngay cả khi nó có nghĩa là phải đối đầu với những thế lực tưởng chừng như không thể đánh bại.
Anh nhìn về phía xa, nơi những đỉnh núi trùng điệp dần ngả màu tím dưới ánh chiều tà. Một cảm giác mệt mỏi chợt ập đến, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi ý chí kiên cường. Anh biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Trần Thị gia tộc sẽ không cử Lý Hổ đến nữa. Lần sau, có lẽ không còn là lời nói, không còn là những chiêu trò lừa bịp, mà sẽ là vũ lực, hoặc một kẻ quyền lực và xảo quyệt hơn rất nhiều. Anh cần một chiến lược lâu dài hơn, một sức mạnh đủ lớn để đối phó với cơn bão sắp ập đến. Anh cần tìm kiếm đồng minh, cần khai thác mọi nguồn lực có thể.
Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn kiên định, ánh lửa quyết tâm lại càng bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đối diện với những thử thách lớn hơn đang chờ đợi phía trước. Anh biết, để bảo vệ những gì anh trân trọng, anh sẽ phải hy sinh nhiều hơn, đối mặt với những hiểm nguy chưa từng có.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.