Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 67: Lời Phản Bác Sắc Bén: Khi Trí Tuệ Đối Đầu Cường Quyền

Màn đêm dần buông xuống sâu hơn, gió vẫn gào thét bên ngoài, nhưng trong căn phòng nhỏ, một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm đã được nhen nhóm. Lâm Dịch đã bắt đầu vạch ra một kế hoạch, một chiến lược mới để đối phó với những chiêu trò xảo quyệt của Trần Thị. Anh biết, đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng và phức tạp hơn nhiều so với những gì anh từng đối mặt. Nhưng anh không đơn độc. Và anh sẽ không bao giờ từ bỏ. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và anh sẽ chiến đấu vì nó, vì những người anh yêu thương, bằng tất cả trí tuệ và mưu lược mà anh có. Ngọn đèn dầu trong phòng vẫn lay lắt, nhưng ánh sáng trong đôi mắt Lâm Dịch thì rực rỡ hơn bao giờ hết, phản chiếu quyết tâm đối đầu với bão tố đang ập đến.

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu tiên của ngày mới còn chưa kịp xuyên qua màn sương mờ ảo giăng kín Thôn Làng Sơn Cước, nhưng trong căn nhà nhỏ của Trưởng thôn Lão Vương, không khí đã căng như dây đàn. Ngọn đèn dầu từ đêm qua đã tắt, nhưng những khuôn mặt ngồi quanh chiếc bàn gỗ thô mộc vẫn hằn rõ vẻ suy tư, lo lắng. Trưởng thôn Lão Vương, với vóc dáng thấp bé và khuôn mặt khắc khổ, liên tục đưa tay xoa xoa vầng trán nhăn nheo. Ông ta có vẻ đã không ngủ. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, dù còn trẻ, cũng lộ rõ sự mệt mỏi trên gương mặt, nhưng ánh mắt họ vẫn kiên định hướng về Lâm Dịch. Riêng Lão Hồ, người cố vấn già dặn, vẫn giữ vẻ bình thản, mái tóc bạc phơ như sương sớm, đôi mắt tinh anh nheo lại dưới ánh sáng lờ mờ hắt vào từ khung cửa sổ.

Mùi khói bếp từ những ngôi nhà xung quanh bắt đầu phảng phất vào không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và cỏ dại sau đêm sương. Xa xa, tiếng gà gáy vang vọng, xen lẫn tiếng lợn ụt ịt trong chuồng và tiếng trẻ con tỉnh giấc gọi mẹ. Dù vậy, bên trong căn phòng này, mọi âm thanh dường như bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng nặng nề. Lâm Dịch chậm rãi đặt chén trà đã nguội lạnh xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng vang vọng trong không gian. Anh nhìn từng người, ánh mắt dừng lại ở Trưởng thôn Lão Vương, người đang cúi đầu, bàn tay run rẩy.

“Trưởng thôn, Lý Hổ và bọn chúng muốn dùng sự sợ hãi để chia rẽ chúng ta,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng anh trầm ổn, đủ để trấn an nhưng cũng đủ để truyền tải sự nghiêm trọng. “Chúng ta không thể để điều đó xảy ra. Cái mà chúng ta cần lúc này không chỉ là sự kiên cường, mà còn là sự thông minh để đối phó.”

Trưởng thôn Lão Vương ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục nhìn Lâm Dịch với vẻ tuyệt vọng pha lẫn chút hy vọng mong manh. “Nhưng Lâm công tử à, Lý Hổ hắn hung hãn, lại có Trần Thị gia tộc chống lưng. Dân làng chúng ta, bao đời nay quen cúi đầu chịu đựng, liệu có giữ vững được không? Mấy hôm nay, tin đồn đã lan đi khắp nơi, có người đã bắt đầu lo sợ, muốn nộp cống nạp gấp đôi để được yên thân rồi.”

Lão Hồ khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu kinh nghiệm và sự từng trải. Ông chậm rãi vuốt chòm râu bạc phơ, đôi mắt tinh anh ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. “Cái gốc của cường quyền là sự sợ hãi. Nhổ được gốc đó, chúng sẽ tự đổ. Trần Thị không phải là không có điểm yếu. Cái mà chúng ta thiếu không phải là sức mạnh thể chất, mà là sức mạnh của niềm tin và sự đoàn kết không thể phá vỡ.” Ông ngước nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. “Lâm công tử nói đúng. Lúc này, chúng ta cần một kế hoạch khôn ngoan hơn là đối đầu trực diện bằng vũ lực.”

Lâm Dịch gật đầu đồng tình với Lão Hồ. Anh hiểu rõ tâm lý của dân làng. Họ đã bị áp bức quá lâu, nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào máu thịt. Để thay đổi điều đó, anh không thể chỉ dùng lời nói. Anh cần một minh chứng, một hành động cụ thể để khẳng định rằng Trần Thị không phải là bất khả chiến bại, và rằng Thôn Làng Sơn Cước có thể đứng vững.

“Tôi đã nghĩ kỹ rồi,” Lâm Dịch nói, ánh mắt anh sáng lên một cách lạ thường, như thể mọi lo lắng đều đã tan biến, nhường chỗ cho sự tính toán và quyết đoán. Anh đưa tay vỗ nhẹ vào vai Vương Đại Trụ, người đang cau mày đầy vẻ bất an. “Đại Trụ, Nhị Cẩu, hai người hãy đi khắp làng, nói chuyện với từng nhà. Giải thích cho họ nghe về những gì Lý Hổ và tay sai đã làm. Đừng chỉ nói, hãy chỉ ra sự vô lý, sự trắng trợn của chúng. Hãy nói rằng, nếu hôm nay chúng ta lùi bước, ngày mai chúng sẽ đòi nhiều hơn, và đến một lúc nào đó, chúng ta sẽ chẳng còn gì cả. Hãy nhắc họ về những gì chúng ta đã cùng nhau xây dựng, về ý nghĩa của việc bảo vệ mảnh đất này.”

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ nhưng thường ngày chất phác, lúc này lại toát ra vẻ nghiêm trọng. “Lâm ca, anh cứ yên tâm. Em sẽ nói cho họ hiểu. Em sẽ nói rằng Trần Thị đang muốn biến chúng ta thành nô lệ, không có đất, không có nhà, sống kiếp ăn xin!” Giọng anh ta hơi lạc đi vì căm phẫn.

Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn hơn, cũng gật đầu lia lịa. “Đúng vậy, Lâm ca! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Em sẽ đi với Đại Trụ, bọn em sẽ làm cho dân làng hiểu rõ bộ mặt thật của lũ cường hào kia!”

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Anh tin tưởng vào sự trung thành và nhiệt huyết của hai người bạn. Sau đó, anh quay sang Trưởng thôn Lão Vương. “Trưởng thôn, ông hãy triệu tập một cuộc họp làng ngay tại quảng trường vào giữa trưa nay. Nói với mọi người rằng đây là cuộc họp khẩn cấp để bàn về vận mệnh của làng. Hãy đảm bảo mọi người đều có mặt. Quan trọng nhất, hãy giữ cho dân làng một tinh thần đoàn kết. Đừng để họ sợ hãi. Hãy nói rằng chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.”

Trưởng thôn Lão Vương gật đầu, sự lo lắng trên khuôn mặt ông vơi đi đôi chút, thay vào đó là một tia hy vọng. “Được… được, Lâm công tử. Ta sẽ làm theo lời ngươi. Nhưng… khi Lý Hổ đến, chúng ta sẽ nói gì với hắn?”

“Khi Lý Hổ đến, tôi sẽ là người nói chuyện với hắn,” Lâm Dịch đáp, giọng anh dứt khoát, không một chút do dự. “Chúng ta sẽ không dùng vũ lực, nhưng chúng ta sẽ dùng lý lẽ. Tôi sẽ vạch trần bộ mặt thật của Trần Thị trước toàn thể dân làng. Chúng ta sẽ chứng minh rằng những yêu sách của chúng là vô căn cứ, là trái với lẽ trời và luật pháp.”

Lâm Dịch bắt đầu vạch ra các điểm mấu chốt để phản bác Lý Hổ. “Thứ nhất, thỏa thuận cống nạp giữa làng ta và Trần Thị đã có từ nhiều đời, được lập thành văn tự, dù là văn tự thô sơ của dân làng, nhưng vẫn là minh chứng. Hơn nữa, những năm gần đây, điều kiện sản xuất của làng ta ngày càng khó khăn, thiên tai hạn hán liên miên, việc tăng cống nạp gấp đôi là hoàn toàn vô lý, không đúng với tình hình thực tế. Việc này trái với nguyên tắc tương trợ, cùng tồn tại giữa bá tánh và thế gia. Nếu Trần Thị ép buộc, đó là hành vi bóc lột quá đáng, sẽ gây mất lòng dân, ảnh hưởng đến uy tín của Trần Thị – thứ mà họ luôn coi trọng, dù chỉ là bề ngoài.”

Anh tiếp tục, từng lời từng chữ đều có trọng lượng. “Thứ hai, việc đe dọa tịch thu đất đai là hoàn toàn không có cơ sở pháp lý. Đất đai là sinh mệnh của dân làng, được truyền từ đời này sang đời khác. Ngay cả triều đình cũng không dễ dàng tịch thu đất của dân mà không có lý do chính đáng. Trần Thị không phải là quan phủ, không có quyền lực đó. Họ chỉ là một thế gia. Nếu họ làm vậy, đó là hành vi vượt quyền, sẽ bị quan phủ làm khó dễ nếu chúng ta có bằng chứng và trình báo. Dù quan phủ có mục ruỗng, nhưng một vụ việc lớn như thế này, nếu bị đẩy ra ánh sáng, sẽ gây ảnh hưởng không nhỏ đến Trần Thị. Chúng ta phải cho Lý Hổ thấy rằng chúng ta không phải là những kẻ không biết gì, không thể bị dọa dẫm dễ dàng.”

Lâm Dịch nhíu mày, suy nghĩ nội tâm của anh lướt qua nhanh chóng. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng điều đó không có nghĩa là ta phải chấp nhận mọi sự bất công. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ta sẽ dùng nó để chống lại sự hống hách của cường quyền.* Anh biết Lý Hổ không phải là người thông minh, hắn chỉ quen dùng nắm đấm và lời đe dọa. Một khi đối mặt với lý lẽ sắc bén, hắn sẽ lúng túng, và sự lúng túng đó sẽ là điểm yếu để anh khai thác.

“Và cuối cùng,” Lâm Dịch nói, ánh mắt anh lóe lên tia sáng của sự tính toán, “chúng ta phải nhấn mạnh sự đoàn kết của dân làng. Hãy để Lý Hổ thấy rằng, những chiêu trò gieo rắc sợ hãi của hắn đã không có tác dụng. Khi mọi người đồng lòng, ngay cả một thế gia lớn như Trần Thị cũng phải cân nhắc trước khi hành động lỗ mãng. Chúng ta sẽ đứng ở đây, kiên quyết bảo vệ quyền lợi của mình, không một ai lùi bước.”

Lão Hồ gật đầu liên tục, một nụ cười mờ nhạt xuất hiện trên khuôn mặt già nua. “Hay lắm, Lâm công tử. Cái mà Trần Thị sợ nhất không phải là vài tên dân làng yếu ớt, mà là sự phản kháng có tổ chức, có lý lẽ. Một khi chúng ta chứng minh được rằng chúng ta không còn là những con cừu non, chúng sẽ phải suy nghĩ lại.”

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu nhìn Lâm Dịch với vẻ ngưỡng mộ không che giấu. Trưởng thôn Lão Vương thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng trong lòng. Dù vẫn còn lo lắng, nhưng ông đã cảm thấy một tia hy vọng mới bùng lên. Trong căn nhà gỗ nhỏ, một kế hoạch đã được hình thành, và những hạt mầm của sự kiên cường đã được gieo rắc vào lòng những người dân chân chất. Họ sẽ không lùi bước.

***

Giữa trưa, cái nắng gắt của mùa hè vùng biên thùy như trút xuống quảng trường Thôn Làng Sơn Cước. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, nhưng không khí lại đặc quánh sự căng thẳng. Mùi đất khô nồng nặc bốc lên, hòa lẫn với mùi mồ hôi của đám đông dân làng đang tụ tập. Họ đứng chen chúc dưới cái nắng thiêu đốt, ánh mắt đầy lo âu, nhưng không còn sự hoảng loạn như những lần trước. Lời nói của Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu từ sáng sớm đã có tác dụng, gieo vào lòng họ một sự kiên định mong manh.

Bất chợt, một đám bụi bốc lên từ con đường dẫn vào làng, kéo theo tiếng vó ngựa và tiếng bước chân ồn ào. Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt hung dữ và vết sẹo nhỏ trên lông mày, dẫn đầu một nhóm khoảng chục tên tay sai. Hắn cưỡi một con ngựa ô to lớn, vẻ mặt hống hách và đầy vẻ đắc ý, như thể hắn là kẻ thống trị toàn bộ vùng đất này. Bên cạnh hắn là Lão Cai, dáng người thô kệch, vẻ mặt hung ác với vết sẹo dài trên trán, ánh mắt ranh mãnh đảo quanh, tìm kiếm sự sợ hãi trên gương mặt dân làng.

Đoàn người của Trần Thị dừng lại giữa quảng trư��ng, ngay trước đám đông. Tiếng vó ngựa dẫm lên nền đất khô khốc vang lên chói tai, như một lời đe dọa không lời. Dân làng lùi lại một chút, nhưng không ai bỏ chạy. Trưởng thôn Lão Vương, với khuôn mặt tái mét, đứng run rẩy trước đám đông. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng ngay cạnh ông, nắm chặt cây gậy trong tay, ánh mắt đầy cảnh giác. Lão Hồ đứng lùi lại một chút, đôi mắt tinh anh chăm chú quan sát mọi thứ.

Lý Hổ không mất thời gian cho những lời chào hỏi xã giao. Hắn nhảy xuống ngựa, chân dẫm mạnh xuống đất, tạo ra một tiếng thịch đầy uy lực. Hắn đưa mắt quét một lượt qua đám đông, vẻ mặt đầy khinh miệt. “Lũ tiện dân các ngươi còn dám chống đối? Ta đã cho các ngươi cơ hội, nhưng xem ra, các ngươi muốn nếm mùi đau khổ mới chịu phục tùng!” Giọng hắn vang vọng, mang theo sự đe dọa rõ ràng. “Cống nạp phải tăng gấp đôi, không thì đất đai về tay Trần gia hết! Đừng có mà đổ lỗi cho ta khi các ngươi phải ăn đất mà sống!”

Sự im lặng bao trùm quảng trường, chỉ còn tiếng gió lùa qua những mái nhà và tiếng tim đập thình thịch của dân làng. Nỗi sợ hãi tưởng chừng đã bị đẩy lùi lại bắt đầu bò trườn trở lại. Nhưng đúng lúc đó, một bóng người gầy gò, hơi xanh xao nhưng lại toát ra vẻ điềm tĩnh lạ thường, bước ra khỏi đám đông. Đó là Lâm Dịch. Anh đứng chắn trước Trưởng thôn Lão Vương, đối diện trực tiếp với Lý Hổ, tầm mắt ngang bằng, không hề nao núng. Khuôn mặt thanh tú của anh trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén của một người đã từng trải qua nhiều sóng gió hơn cái tuổi 17 của mình.

“Lý đại ca,” Lâm Dịch cất tiếng, giọng anh trầm ấm nhưng rõ ràng, từng lời từng chữ như được cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thốt ra. Anh không gọi Lý Hổ là ‘ngươi’ mà dùng từ ‘đại ca’, một cách xưng hô vừa có vẻ tôn trọng bề ngoài, vừa ngầm thể hiện sự ngang hàng. “Xin hỏi, dựa vào luật lệ nào, hay văn bản nào, mà Trần gia lại có quyền thay đổi thỏa thuận cũ và đòi hỏi vô lý như vậy? Việc tăng cống nạp gấp đôi, và đe dọa tịch thu đất đai của dân làng, rõ ràng là không có tiền lệ, cũng không có cơ sở.”

Lý Hổ sững sờ trong giây lát. Hắn quen với việc dân làng cúi đầu run rẩy trước những lời đe dọa của hắn, chứ không phải một thiếu niên dám đứng ra đối chất bằng lý lẽ như thế này. Khuôn mặt hắn đỏ bừng lên vì tức giận. “Luật lệ? Văn bản? Lời ta nói là luật! Ý của Trần gia là trời! Các ngươi dám chất vấn ta?” Hắn gầm lên, tay nắm chặt chuôi đao bên hông, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống Lâm Dịch.

“Lý đại ca nói vậy là không đúng rồi,” Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng kinh ngạc. Anh bước thêm một bước, thu hẹp khoảng cách giữa mình và Lý Hổ, buộc đối phương phải nhìn thẳng vào mắt mình. Cái nắng gắt của buổi trưa hắt vào mặt anh, khiến anh nheo mắt một chút, nhưng ánh nhìn vẫn không hề lay chuyển. “Ngay cả triều đình cũng có luật pháp, có văn bản ban hành. Trần Thị gia tộc dù lớn mạnh đến đâu, cũng chỉ là một thế gia, chứ không phải là triều đình. Việc thay đổi thỏa thuận cống nạp, hay đe dọa tịch thu đất đai, phải có sự đồng thuận của cả hai bên, hoặc ít nhất là có một lý do chính đáng, được quan phủ công nhận. Nếu không, đó chẳng khác nào cướp bóc, bóc lột trắng trợn.”

Lão Cai, kẻ tay sai hung ác của Lý Hổ, thấy chủ mình bị Lâm Dịch dồn vào thế bí, liền bước ra, định chen vào. “Thằng ranh con này! Mày ăn nói láo xược! Dám dạy đời Lý đại ca sao? Tin hay không ta chặt đầu mày ngay tại đây!”

Nhưng trước khi Lão Cai kịp làm gì, Lâm Dịch đã quay sang hắn, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo. “Lão Cai, ngươi chỉ là một tên tay sai, không có quyền lên tiếng ở đây. Đây là chuyện giữa Thôn Làng Sơn Cước và Trần Thị, không phải là nơi để ngươi thể hiện sự hung hãn mù quáng.”

Lời nói của Lâm Dịch như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Lão Cai. Hắn ta cứng họng, khuôn mặt đỏ tía lên vì vừa tức giận vừa bẽ mặt. Lý Hổ cũng cau mày, hắn không ngờ Lâm Dịch lại có thể đối đáp sắc bén đến vậy, không chỉ dồn hắn vào thế bí mà còn khiến tay sai của hắn mất mặt.

“Lý đại ca, hãy nhìn xung quanh đi,” Lâm Dịch tiếp tục, giọng anh trở nên mạnh mẽ hơn, vang vọng khắp quảng trường. “Dân làng Sơn Cước chúng tôi đã sống ở đây bao đời nay. Chúng tôi đã cày cấy, đã đổ mồ hôi nước mắt để tạo ra của cải. Chúng tôi luôn tuân thủ thỏa thuận cống nạp, dù cuộc sống có khó khăn đến mấy. Nhưng bây giờ, Trần Thị lại muốn tăng gấp đôi, ép chúng tôi vào đường cùng. Điều đó có công bằng không? Có hợp tình hợp lý không?”

Lâm Dịch quay sang đám đông dân làng, ánh mắt anh chạm đến từng người. “Hỡi bà con cô bác, các người đã nghe rõ chưa? Lý Hổ muốn cướp đi công sức của chúng ta, muốn cướp đi mảnh đất tổ tiên để lại! Chúng ta có chấp nhận không?”

Trong giây lát, sự im lặng lại bao trùm. Nhưng lần này, nó không phải là sự im lặng của sợ hãi, mà là sự im lặng của sự tức giận đang dâng trào. Rồi, một giọng nói vang lên, rồi hai, rồi ba, cho đến khi cả quảng trường cùng hô vang: “Không chấp nhận! Không chấp nhận!”

Tiếng hô vang của dân làng như một làn sóng, đánh thẳng vào tai Lý Hổ và bọn tay sai. Hắn ta trố mắt nhìn, không thể tin vào những gì đang xảy ra. Những khuôn mặt khắc khổ, vốn quen cúi đầu, giờ đây lại ngẩng cao, ánh mắt đầy phẫn nộ và kiên định. Lâm Dịch đã thành công trong việc biến nỗi sợ hãi thành sự phẫn nộ, biến sự nghi ngờ thành sự đoàn kết vững chắc.

“Lý đại ca thấy đấy,” Lâm Dịch nói, ánh mắt anh đầy vẻ thách thức. “Dân làng chúng tôi không ngu ngốc. Chúng tôi biết đâu là lẽ phải, đâu là sự bất công. Nếu Trần Thị vẫn cố tình làm khó dễ, chúng tôi sẽ không ngồi yên chịu trận. Chúng tôi sẽ cùng nhau đến quan phủ, trình bày mọi chuyện. Chúng tôi sẽ cho triều đình biết về hành vi bóc lột trắng trợn của Trần Thị gia tộc. Một thế gia lớn như Trần Thị, liệu có muốn danh tiếng của mình bị hủy hoại chỉ vì những hành vi tham lam, vô lý như thế này không?”

Câu nói của Lâm Dịch như một đòn giáng mạnh vào Lý Hổ. Hắn ta biết, dù quan phủ có mục ruỗng đến đâu, nhưng nếu một vụ việc lớn như thế này bị phanh phui, gây ra sự bất mãn rộng lớn trong dân chúng, Trần Thị cũng sẽ phải chịu áp lực. Danh tiếng và uy tín của một thế gia là thứ cực kỳ quan trọng, và Trần Thị luôn cố gắng duy trì vẻ ngoài đạo mạo của mình.

Lý Hổ cảm thấy họng mình khô khốc. Hắn không thể phản bác Lâm Dịch bằng lý lẽ, vì hắn chẳng có lý lẽ gì cả. Hắn chỉ có thể dựa vào sức mạnh và sự đe dọa, nhưng lúc này, trước sự đoàn kết của dân làng và lý lẽ sắc bén của Lâm Dịch, những thứ đó dường như mất đi tác dụng. Hắn nhìn Lão Cai, Lão Cai cũng chỉ biết lắc đầu, vẻ mặt bối rối và căm phẫn.

Lâm Dịch đã chiến thắng trong cuộc đối đầu này, không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ, bằng sự hiểu biết về tâm lý con người và những quy tắc ngầm của thế giới này. Dân làng bắt đầu hô vang tên anh: “Lâm công tử vạn tuế! Lâm công tử vạn tuế!” Tiếng reo hò vang dội khắp quảng trường, đánh tan cái nắng gắt buổi trưa, thổi bùng lên một ngọn lửa hy vọng và niềm tin.

***

Cái nắng gắt của buổi trưa dần dịu đi, nhường chỗ cho ánh chiều tà vàng óng, trải dài trên những mái nhà tranh và con đường đất của Thôn Làng Sơn Cước. Lý Hổ, với khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận và bẽ mặt, cuối cùng không thể trụ vững trước lý lẽ của Lâm Dịch và sự đoàn kết của dân làng. Hắn ta nghiến răng ken két, ánh mắt tóe lửa nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, như muốn khắc sâu hình ảnh đối thủ vào trong tâm trí.

“Tốt! Tốt lắm!” Lý Hổ gầm lên, giọng hắn khàn đặc vì căm phẫn. Hắn quay lưng lại với Lâm Dịch và đám đông dân làng, leo lên ngựa một cách cục cằn. Lão Cai và những tên tay sai khác cũng vội vàng lên ngựa theo, không dám nhìn thẳng vào những ánh mắt căm ghét của dân làng. “Cứ cứng đầu đi, rồi các ngươi sẽ thấy hậu quả của việc chống đối Trần gia! Đừng tưởng thắng được một lần mà vênh váo! Trần Thị sẽ không bỏ qua đâu!”

Lời đe dọa cuối cùng của Lý Hổ vang vọng trong không khí, đầy vẻ hằn học và báo hiệu một cơn bão lớn hơn sắp ập đến. Sau đó, đoàn người của Trần Thị phi ngựa đi mất, để lại sau lưng một đám bụi mù mịt và một không khí căng thẳng nhưng cũng đầy nhẹ nhõm.

Khi bóng dáng Lý Hổ khuất hẳn sau rặng tre, cả quảng trường làng vỡ òa trong tiếng reo hò. “Thắng rồi! Chúng ta thắng rồi!” “Lâm công tử vạn tuế! Lâm công tử vạn tuế!” Dân làng ôm chầm lấy nhau, nhảy cẫng lên vì vui sướng. Nỗi sợ hãi đã tan biến, thay vào đó là niềm tự hào và sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch.

Trưởng thôn Lão Vương, với khuôn mặt giờ đây đã rạng rỡ hẳn lên, bước tới nắm chặt tay Lâm Dịch. “Lâm công tử! Ngươi… ngươi đã cứu cả làng! Ngươi thật sự là phúc tinh của Thôn Làng Sơn Cước!” Ông ta xúc động đến mức nước mắt rưng rưng.

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cũng vỗ vai Lâm Dịch, ánh mắt họ tràn đầy ngưỡng mộ. “Lâm ca, anh quá đỉnh! Thấy Lý Hổ mặt đỏ tía tai mà em sướng cả người!” Trần Nhị Cẩu cười toe toét.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, nhưng ánh mắt anh vẫn giữ một vẻ trầm tư. Anh biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ, một cuộc đối đầu cục bộ. Lý Hổ chỉ là con chó giữ nhà, và chủ của hắn – Trần Thị gia tộc – mới là kẻ đáng sợ thực sự. Cuộc chiến còn dài, và những gì sắp tới sẽ phức tạp và tàn khốc hơn nhiều.

Anh trấn an dân làng, khuyên họ trở về nhà và giữ vững tinh thần cảnh giác. Sau đó, anh cùng Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lão Hồ đi ra bờ suối gần làng. Làn gió nhẹ buổi chiều tà thổi qua, mang theo hơi nước mát lạnh và mùi cỏ cây thoang thoảng. Tiếng suối chảy róc rách, đều đặn như nhịp thở của tự nhiên, tạo nên một không gian yên bình đến lạ.

Lâm Dịch ngồi xuống một tảng đá phẳng lì bên bờ suối, nhìn về phía xa, nơi bóng hoàng hôn đang dần bao phủ những đỉnh núi trùng điệp. Ánh sáng cuối ngày nhuộm đỏ cả một vùng trời, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn man mác.

“Lý Hổ chỉ là con chó giữ nhà,” Lâm Dịch khẽ nói, giọng anh trầm thấp, hòa lẫn vào tiếng suối chảy. “Chủ của hắn mới là kẻ đáng sợ. Chúng ta còn nhiều việc phải làm.”

Vương Đại Trụ ngồi xuống bên cạnh anh, vẻ mặt nghiêm trọng. “Lâm ca nói đúng. Lão già đó chắc chắn sẽ không để yên. Hắn sẽ về báo cáo với Trần gia, và rồi họ sẽ cử người mạnh hơn đến.”

Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu đồng tình. “Lý Hổ thua bẽ mặt thế này, chắc chắn sẽ tìm cách trả thù.”

Lão Hồ, với dáng người còng lưng, chậm rãi bước đến, đôi mắt tinh anh nheo lại khi nhìn về phía chân trời. “Đúng vậy. Trần Thị sẽ không từ bỏ dễ dàng. Chúng đã quen với việc bóc lột và đàn áp. Lần này, Lâm công tử đã cho chúng một bài học về lý lẽ, nhưng chúng sẽ không học hỏi điều đó. Chúng sẽ chỉ học cách dùng sức mạnh lớn hơn để đè bẹp.”

Lâm Dịch gật đầu. Anh biết Lão Hồ nói đúng. *Thế giới này vận hành bởi quyền lực, thân phận và sự tàn khốc của sinh tồn.* Anh không thể mãi mãi dựa vào lý lẽ để chống lại một thế lực cường hào. Lý lẽ chỉ có tác dụng khi đối phương còn quan tâm đến danh tiếng hoặc còn một chút lý trí. Nhưng khi bị dồn vào đường cùng, cường hào sẽ sử dụng vũ lực.

“Chúng ta cần một chiến lược lâu dài hơn,” Lâm Dịch nói, tay anh đưa xuống vốc một nắm nước suối mát lạnh, để những dòng nước len qua kẽ tay rồi tan vào dòng chảy. “Việc đối phó từng vụ việc chỉ là giải pháp tạm thời. Trần Thị gia tộc không chỉ có Lý Hổ. Chúng còn có những kẻ quyền lực hơn, xảo quyệt hơn. Chúng ta cần phải tìm kiếm đồng minh, hoặc ít nhất là tạo ra một sức mạnh đủ lớn để khiến Trần Thị phải cân nhắc.”

Nội tâm Lâm Dịch bắt đầu xoay chuyển nhanh chóng. Anh biết gánh nặng trên vai mình ngày càng lớn. Sự tin tưởng của dân làng, những tiếng reo hò vừa rồi, không chỉ là niềm vinh dự mà còn là một trách nhiệm to lớn. Anh không thể để họ thất vọng, không thể để họ phải chịu đựng thêm nữa. Anh phải bảo vệ những người anh yêu thương, bảo vệ mảnh đất này.

*Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Anh đã luôn tự nhủ điều đó. Nhưng giờ đây, sinh tồn không chỉ là cho riêng anh, mà còn cho cả Thôn Làng Sơn Cước. Để sinh tồn, anh phải không ngừng tiến lên, không ngừng tìm kiếm những giải pháp mới, ngay cả khi nó có nghĩa là phải đối đầu với những thế lực tưởng chừng như không thể đánh bại. Ánh hoàng hôn dần lặn, mang theo những tia sáng cuối cùng của một ngày, nhưng trong đôi mắt Lâm Dịch, ánh lửa quyết tâm lại càng bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đối diện với những thử thách lớn hơn đang chờ đợi phía trước.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free