Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 66: Dạ Khúc Chia Rẽ: Âm Mưu Gieo Rắc Hoang Mang

Màn đêm buông xuống Thôn Làng Sơn Cước, nuốt chửng những vệt bụi cuối cùng còn vương vấn trên con đường mòn sau khi đoàn người Lý Hổ rút đi. Gió heo may se lạnh luồn qua những rặng tre rì rào, mang theo hơi sương ẩm ướt và chút hương đất nồng nồng. Trong ngôi nhà nhỏ của mình, Lâm Dịch đứng bên khung cửa sổ đã cũ kỹ, ánh mắt sâu thẳm dõi vào màn đêm tĩnh mịch. Tiếng côn trùng rả rích vọng lên từ cánh đồng, hòa cùng tiếng chó sủa xa xa, tạo nên một bản dạ khúc u tịch, nhưng trong lòng anh lại dậy sóng.

Anh đã cố gắng trấn an Lâm phụ, Lâm mẫu và Tiểu Nguyệt, nói rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi, rằng dân làng đã đoàn kết và Trần Thị sẽ không thể làm gì. Nhưng chính anh biết rõ, đó chỉ là những lời xoa dịu cần thiết. Lời đe dọa của Lý Hổ vẫn văng vẳng trong đầu: “Trần Gia sẽ không bỏ qua cho cái làng nhỏ bé này đâu!” Lý Hổ, bề ngoài hung hãn, thô lỗ, nhưng lại không phải kẻ ngu dốt. Hắn đã chùn bước khi đối mặt với sự đoàn kết của dân làng và sự sắc bén trong lời lẽ của Lâm Dịch. Điều đó cho thấy, đằng sau hắn, ắt có một bộ óc xảo quyệt hơn đang chỉ đạo. Một bộ óc hiểu rõ rằng, muốn chế ngự một cộng đồng, không chỉ cần vũ lực, mà còn cần phải bẻ gãy ý chí, gieo rắc sợ hãi và chia rẽ từ bên trong.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Anh tựa người vào khung cửa gỗ thô ráp, cảm nhận từng đợt gió lạnh lướt qua da thịt. Cái thế giới cổ đại này, khắc nghiệt và tàn khốc hơn anh nghĩ. Con người không chỉ đối mặt với thiên tai, bệnh tật, mà còn phải chịu đựng sự chèn ép của những kẻ có quyền thế. Trần Thị Gia Tộc, một thế lực đã ăn sâu bám rễ, chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tha món lợi béo bở từ Thôn Làng Sơn Cước. Chúng đã thất bại trong việc uy hiếp trực tiếp, vậy thì tiếp theo sẽ là gì?

Anh nhớ lại những bài học về chiến tranh tâm lý, về các phương pháp thao túng đám đông mà anh từng đọc trong lịch sử hiện đại. Đối với một cộng đồng nông dân chất phác, dễ tin người và cả tin vào những thế lực thần bí, những lời đồn thổi, những hành vi uy hiếp tinh thần có thể còn đáng sợ hơn cả một trận đòn roi công khai. “Lý Hổ... không đơn giản là kẻ vũ phu,” Lâm Dịch tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng. “Hắn có kẻ đứng sau chỉ điểm. Chia rẽ, gieo rắc sợ hãi... đó là cách để bẻ gãy ý chí của một cộng đồng. Một khi niềm tin lung lay, sự đoàn kết sẽ tan vỡ. Và khi đó, chúng ta sẽ không còn gì để chống lại chúng.”

Đôi tay anh vô thức nắm chặt, khớp xương trắng bệch dưới ánh trăng mờ. Lo lắng là điều không thể tránh khỏi, nhưng quyết tâm thì càng thêm kiên định. Anh không phải là một chiến binh, cũng không có thiên phú tu luyện. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh vẫn luôn tin vào điều đó. Và trong tình huống này, anh phải dùng tri thức để phán đoán, để suy luận, để tìm ra cách đối phó với những chiêu trò mà Trần Thị sẽ dùng. Anh bắt đầu phác thảo trong đầu các kịch bản có thể xảy ra: chúng sẽ cử người xâm nhập, gieo rắc tin đồn về sự bất lực của Lâm Dịch, về những hậu quả kinh hoàng nếu dân làng tiếp tục chống đối. Chúng sẽ gây ra những vụ việc nhỏ nhặt, không quá nghiêm trọng nhưng đủ để khiến dân làng hoang mang, nghi ngờ lẫn nhau. Có thể là phá hoại mùa màng, làm hư hỏng công cụ, hoặc tệ hơn là uy hiếp trực tiếp từng cá nhân yếu thế.

Lâm Dịch hít một hơi sâu, mùi đất ẩm và cỏ khô lùa vào phổi, mang theo chút vị chát của sương đêm. Anh biết, anh không thể để điều đó xảy ra. Anh không thể để những người đã tin tưởng anh, đã đặt cả sinh mạng và tương lai vào lời hứa của anh, phải chịu đựng sự chia rẽ và nỗi sợ hãi. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh nhắc nhở bản thân. Nhưng sinh tồn của một cá nhân trong thế giới này là vô nghĩa nếu không thể bảo vệ được những người xung quanh. Cuộc chiến này, không chỉ là của riêng anh, mà là của cả Thôn Làng Sơn Cước.

Trong bóng tối, đôi mắt Lâm Dịch ánh lên một tia sắc bén. Anh không mong chờ sự công bằng từ thế giới này. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Anh phải tự tạo ra nó, hoặc ít nhất, tạo ra một con đường sống cho mình và những người anh yêu thương. Anh cần phải suy nghĩ nhanh, suy nghĩ sâu, và hành động dứt khoát. Một kế hoạch phản công, không phải bằng sức mạnh vũ lực, mà bằng trí tuệ, bằng sự khôn khéo, đã bắt đầu nhen nhóm trong tâm trí anh. Anh sẽ không để Trần Thị Gia Tộc đạt được mục đích của chúng.

***

Sáng hôm sau, mặt trời không còn rực rỡ như mọi khi, thay vào đó là một bầu trời u ám, mây xám giăng kín, nặng trĩu. Cả Thôn Làng Sơn Cước chìm trong một bầu không khí ảm đạm, ngột ngạt, như báo hiệu một tai ương sắp đến. Dân làng vẫn thức dậy sớm, nhưng tiếng gà gáy không còn giòn giã, tiếng trẻ con chơi đùa cũng thưa thớt hơn. Thay vào đó là những tiếng thì thầm, những ánh mắt lén lút nhìn nhau, chứa đựng sự lo âu và cả nghi ngờ.

Ngay từ sáng sớm, những bóng người lạ đã bắt đầu xuất hiện trong làng. Không phải là Lý Hổ hung hãn, cũng không phải là đám tay sai ồn ào như hôm qua. Lần này, chúng âm thầm hơn, len lỏi vào từng ngõ ngách, từng con đường đất nhỏ dẫn đến các căn nhà tranh vách đất. Dẫn đầu là Lão Cai, gã đàn ông dáng người thô kệch với vết sẹo dài trên trán, vẻ mặt hung ác quen thuộc. Nhưng khác với thái độ hống hách, ra mặt gây sự thường thấy, Lão Cai và nhóm người của hắn lại hành động một cách mờ ám, khó nắm bắt hơn.

Chúng không đánh đập ai, cũng không cướp bóc tài sản. Thay vào đó, chúng bắt đầu những hành vi quấy rối nhỏ nhặt, đủ để gây khó chịu và gieo rắc nỗi sợ hãi. Tại giếng làng, nơi các bà các chị thường tụ tập lấy nước và trò chuyện, Lão Cai đứng dựa vào thành giếng, đôi mắt ti hí quét qua từng người phụ nữ đang run rẩy. Hắn không nói gì to tát, chỉ khẽ thì thầm với người bên cạnh, đủ để những người khác nghe thấy. “Mấy người nghĩ chống đối được Trần Thị sao? Sớm muộn gì cũng phải quỳ gối thôi. Chỉ là... ai quỳ trước thì ít đau hơn.” Giọng hắn khinh khỉnh, pha chút chế nhạo, như thể hắn đang nói về một sự thật hiển nhiên mà ai cũng phải chấp nhận. Mùi hôi hám từ người hắn và đám tay sai hòa lẫn vào không khí, khiến những người phụ nữ phải tránh xa, lén lút bưng tai nhưng trong lòng không khỏi bất an.

Một lúc sau, một bà lão lưng còng, tay run run gánh gồng rau cỏ ra chợ làng. Khi bà vừa đặt gánh xuống, Lão Cai “vô tình” đi ngang qua, chân hắn hất mạnh, làm đổ lăn lóc cả gánh rau non mướt vừa được hái từ vườn. Rau củ vương vãi trên nền đất, nhuốm bùn dơ bẩn. Bà lão tái mặt, vội vàng cúi xuống nhặt, nhưng nước mắt đã rơm rớm. Lão Cai chỉ cười khẩy, liếc nhìn những người dân đang đứng quanh, rồi bỏ đi mà không một lời xin lỗi. Những người chứng kiến chỉ dám nhìn nhau, không ai dám lên tiếng. Ánh mắt họ đầy thương xót cho bà lão, nhưng cũng chất chứa nỗi sợ hãi.

Không chỉ vậy, dọc theo con đường làng, những luống rau non mới gieo của một vài hộ gia đình bỗng dưng bị dẫm nát, những công cụ làm nông như cuốc, xẻng của những người được cho là "cứng đầu" trong làng thì "vô tình" bị làm hư hại, mẻ lưỡi hoặc gãy cán. Đây không phải là sự phá hoại quy mô lớn, nhưng nó lại tấn công trực diện vào kế sinh nhai của từng gia đình, gieo rắc sự bất lực và phẫn nộ thầm lặng.

Cùng với những hành động phá hoại nhỏ nhặt đó là những lời đồn đại, những tin tức giả mạo được đám tay sai của Lý Hổ tung ra. Chúng thì thầm to nhỏ với nhau ở những nơi công cộng, ở những quán nước ven đường, hay thậm chí là ghé vào tai một vài người dân cả tin. "Lâm Dịch chỉ là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa, hắn đang lừa dối mọi người để làm lớn chuyện thôi." "Trần Thị đã có cách để khiến làng này phải trả giá, chúng ta nên sớm biết điều mà nghe theo, kẻo đến lúc không còn gì." "Quan phủ đã nhận tiền của Trần Thị rồi, chẳng ai dám đứng ra bảo vệ chúng ta đâu. Chống đối vô ích thôi."

Những lời nói đó, dù chỉ là thì thầm, nhưng lại như những hạt giống độc gieo vào lòng đất màu mỡ của sự sợ hãi và hoang mang. Dân làng bắt đầu nhìn nhau với ánh mắt nghi ngờ. Những người vốn kiên định bỗng chốc dao động. Tiếng thở dài, tiếng than vãn xuất hiện ngày càng nhiều.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ nhưng gương mặt chất phác, đi tuần quanh làng cùng Trần Nhị Cẩu. Cả hai đều mang vẻ mặt nặng trĩu. Họ đã chứng kiến những hành vi uy hiếp tinh vi này, và cảm thấy bất lực. Vương Đại Trụ cố gắng trấn an một vài dân làng đang lo lắng, nhưng lời nói của anh dường như không đủ sức xua tan bóng tối đang bao trùm.

“Lâm huynh liệu có bảo vệ được chúng ta mãi không?” Một người đàn ông trung niên thì thầm hỏi Vương Đại Trụ, đôi mắt đầy vẻ thất vọng.

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, cũng cảm thấy bức xúc. Anh ta đã nghe thấy không ít lời xì xào, bàn tán về Lâm Dịch, về sự liều lĩnh của anh. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" là câu cửa miệng của anh, nhưng lúc này, niềm tin đó đang bị thử thách bởi chính những người dân làng của mình. Mùi đất ẩm và khói bếp vẫn quẩn quanh, nhưng không khí thì ngột ngạt đến khó thở.

Bầu trời vẫn u ám, những đám mây xám nặng nề trôi qua chậm chạp, như linh hồn của sự sợ hãi và hoang mang đang bao trùm Thôn Làng Sơn Cước. Trần Thị Gia Tộc đã thay đổi chiến thuật, và lần này, chúng đang tấn công vào nơi yếu mềm nhất: trái tim và niềm tin của mỗi người dân.

***

Chiều tối cùng ngày, bầu trời vẫn âm u, nặng trĩu những đám mây. Gió mạnh dần, thổi hun hút qua những khe cửa, mang theo cái lạnh cắt da thịt và tiếng lá cây xào xạc. Trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, ngọn đèn dầu lay lắt chiếu sáng một góc phòng, hắt bóng những gương mặt đang ngồi quanh chiếc bàn gỗ đơn sơ. Không khí trong phòng nặng nề, ngột ngạt hơn cả cơn gió đang gào thét bên ngoài. Lâm Dịch ngồi đối diện với Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lão Hồ, gương mặt anh trầm tĩnh đến lạ thường, nhưng đôi mắt thì sắc bén và đầy suy tư.

Vương Đại Trụ là người đầu tiên lên tiếng, giọng anh trầm đục, mang theo vẻ lo lắng không giấu giếm. “Lâm huynh, dân làng bắt đầu lo sợ thật rồi. Mấy kẻ đó chỉ đi qua lại, nói mấy lời bóng gió, nhưng lại khiến lòng người bất an. Chúng không đánh đập ai, cũng không cướp bóc, nhưng lại phá hoại nhỏ nhặt, và quan trọng hơn là gieo rắc tin đồn khắp nơi.” Anh kể lại chi tiết những vụ việc đã xảy ra trong ngày: gánh rau bị đổ, luống rau bị dẫm nát, công cụ bị làm hỏng. Anh cũng nhắc đến những lời thì thầm, những ánh mắt nghi ngờ mà anh đã thấy. “Có người còn nói... hay chúng ta cứ nộp theo ý Trần Thị đi, dù sao cũng là ít đau khổ hơn. Họ sợ hãi, Lâm huynh. Sợ hãi sự trả thù của Trần Thị, sợ hãi rằng chúng ta sẽ không thể chống lại được mãi.”

Trần Nhị Cẩu tiếp lời, nét mặt anh ta lộ rõ sự bức xúc và một chút hoang mang. “Đúng vậy, Lâm ca. Mấy tên tay sai của Lý Hổ cứ loanh quanh trong làng, nhìn chằm chằm vào nhà dân, rồi lại thì thầm với nhau. Chúng còn nói là ‘Lâm Dịch đang lừa dối mọi người’, ‘Trần Thị đã có cách để khiến làng này phải trả giá’. Có mấy ông già bà cả thì thào với nhau, nói rằng ‘chống đối làm gì cho khổ, đằng nào cũng không thoát được’. Em đã cố gắng trấn an họ, nhưng... lời em nói không có trọng lượng như lời của anh.” Anh ta siết chặt nắm tay, cảm thấy bất lực trước sự thay đổi trong tâm lý của dân làng. Mùi trà nóng Lâm Dịch vừa pha phảng phất trong không khí, nhưng không đủ để làm dịu đi sự căng thẳng.

Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc phơ, chậm rãi vuốt chòm râu, đôi mắt tinh anh nheo lại dưới ánh đèn dầu. Ông không vội vã, nhưng mỗi lời nói ra đều mang theo sự thâm trầm và kinh nghiệm sống. “Trần Thị đã thay đổi chiêu trò,” ông khẽ nói, giọng nói khàn khàn nhưng rõ ràng. “Chúng biết không thể dùng vũ lực công khai, vì làm vậy sẽ gây ra sự phản kháng mạnh mẽ hơn, và còn có thể bị quan phủ làm khó dễ nếu gây ra án mạng lớn. Hơn nữa, chúng ta đã đoàn kết. Nên chúng gieo mầm nghi ngờ, khiến chúng ta tự sụp đổ từ bên trong. Đây là một chiêu độc, Lâm Dịch. Độc hơn bất kỳ đòn roi hay lời đe dọa nào.”

Lâm Dịch lắng nghe từng lời, đôi mắt anh không ngừng quét qua gương mặt của từng người, phân tích biểu cảm, sự lo lắng và cả sự kiên định còn sót lại. Anh biết Lão Hồ nói đúng. Đây chính là chiến thuật “chia để trị”, một đòn tâm lý cực kỳ hiệu quả đối với một cộng đồng đang đứng trước bờ vực của sự thay đổi. Sự đoàn kết của dân làng, dù mạnh mẽ, nhưng lại mong manh như một sợi chỉ trước những lời thì thầm, những hành động phá hoại ngầm và nỗi sợ hãi cố hữu.

“Đúng vậy,” Lâm Dịch khẽ gật đầu, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy kiên quyết. “Chúng ta không thể để chúng đạt được mục đích. Một khi dân làng chia rẽ, mọi sự phản kháng đều sẽ trở nên vô nghĩa. Chúng ta cần phải có một đòn phản công, không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ, để đập tan sự hoang mang này.”

Anh nhìn vào gương mặt của Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, những người đồng hành trung thành của mình. Anh cũng nhìn Lão Hồ, người cố vấn già dặn. “Sự sợ hãi là điều tự nhiên,” anh tiếp tục, “nhưng chúng ta không thể để nó điều khiển chúng ta. Trần Thị muốn chúng ta nghi ngờ nhau, muốn chúng ta tự từ bỏ. Vậy thì, chúng ta phải làm ngược lại.”

Suy nghĩ của Lâm Dịch bắt đầu xoay chuyển nhanh chóng. Anh biết, anh không thể chỉ dựa vào lời nói suông. Anh cần một hành động cụ thể, một bằng chứng rõ ràng để củng cố niềm tin của dân làng, để chứng minh rằng anh không phải là kẻ lừa dối, và rằng Trần Thị không phải là bất khả chiến bại. Anh cần một kế hoạch để biến nỗi sợ hãi thành sự phẫn nộ, để biến sự nghi ngờ thành sự đoàn kết vững chắc hơn.

“Kế hoạch của chúng ta,” Lâm Dịch nói, đôi mắt anh ánh lên tia sáng của sự tính toán, “không chỉ là phòng thủ. Chúng ta phải chủ động. Chúng ta phải cho Trần Thị thấy rằng chúng ta không dễ bị lung lay, và quan trọng hơn, chúng ta phải cho dân làng thấy rằng chúng ta có khả năng tự bảo vệ mình.”

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu nhìn anh đầy vẻ mong chờ, trong khi Lão Hồ khẽ gật đầu, một nụ cười mờ nhạt xuất hiện trên khuôn mặt già nua. Ông đã thấy tia sáng đó trong mắt Lâm Dịch nhiều lần trước đây, khi chàng thiếu niên này đưa ra những ý tưởng táo bạo mà không ai ngờ tới.

“Chúng ta cần thông tin,” Lâm Dịch nói, giọng anh chắc nịch. “Thông tin về Trần Thị, về những điểm yếu của chúng. Chúng ta cũng cần phải củng cố lòng tin của dân làng, bằng cách này hay cách khác. Và chúng ta phải cho những kẻ đang gieo rắc sợ hãi thấy rằng, chúng sẽ phải trả giá.”

Khi màn đêm dần buông xuống sâu hơn, gió vẫn gào thét bên ngoài, nhưng trong căn phòng nhỏ, một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm đã được nhen nhóm. Lâm Dịch đã bắt đầu vạch ra một kế hoạch, một chiến lược mới để đối phó với những chiêu trò xảo quyệt của Trần Thị. Anh biết, đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng và phức tạp hơn nhiều so với những gì anh từng đối mặt. Nhưng anh không đơn độc. Và anh sẽ không bao giờ từ bỏ. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và anh sẽ chiến đấu vì nó, vì những người anh yêu thương, bằng tất cả trí tuệ và mưu lược mà anh có. Ngọn đèn dầu trong phòng vẫn lay lắt, nhưng ánh sáng trong đôi mắt Lâm Dịch thì rực rỡ hơn bao giờ hết, phản chiếu quyết tâm đối đầu với bão tố đang ập đến.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free