Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 65: Bão Tố Ập Đến: Lời Đe Dọa Từ Trần Thị

Ánh trăng đã lặn từ lâu, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên len lỏi qua rặng tre già, đánh thức Thôn Làng Sơn Cước khỏi giấc ngủ. Một ngày mới bắt đầu, nhưng không khí trong làng không hề mang vẻ trong lành, yên bình thường thấy. Thay vào đó, một sự im lặng nặng nề bao trùm, tựa như một dải sương mù vô hình, bóp nghẹt tiếng cười đùa thường ngày của lũ trẻ hay tiếng gà gáy giòn giã. Chỉ có tiếng gió thổi vi vu qua những tán cây, mang theo mùi khói bếp lẫn mùi đất ẩm, càng khiến lòng người thêm thấp thỏm.

Tại cổng làng, Lâm Dịch đứng đó, dáng người gầy gò của một thiếu niên mười bảy tuổi nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời suy tư. Anh nhìn chăm chú ra con đường mòn dẫn vào làng, nơi những vết bánh xe của đoàn người Lý Hổ hôm qua vẫn còn hằn rõ trên lớp đất mềm. Dù màn đêm đã xóa nhòa nhiều dấu tích, nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh của sự hống hách, kiêu ngạo ấy vẫn còn rõ mồn một. Anh biết, sự rút lui của Lý Hổ chỉ là tạm thời, một sự lùi bước mang tính chiến thuật, hay đúng hơn là một cái tát vào lòng tự tôn của Trần Thị Gia Tộc. Và cái giá của việc đó, chắc chắn sẽ không hề rẻ.

Bên cạnh Lâm Dịch, Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, đang kiểm tra lại mấy cọc gỗ được dựng tạm bợ làm chốt canh gác. Khuôn mặt chất phác của hắn đanh lại, vết sẹo nhỏ trên má căng ra theo từng cử động. Hắn thở dài, tiếng thở mang theo nỗi lo lắng không thể che giấu. “Lâm ca, ta vẫn thấy lo. Tên Lý Hổ đó không dễ bỏ qua đâu. Hắn ta chỉ tạm thời rút lui vì không muốn làm lớn chuyện trước mặt mọi người thôi. Trần Gia sẽ không để yên đâu.”

Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng nhanh nhẹn, cũng đang giúp Đại Trụ buộc lại mấy sợi dây thừng, đôi mắt sáng lướt qua Lâm Dịch. “Đại ca, có cần ta đi do thám trước không? Biết đâu chúng lại giở trò gì đó từ phía sau?”

Lâm Dịch không trả lời ngay. Anh nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của làng xóm, mùi của sự sống, của mồ hôi và đất đai. Trong thâm tâm, anh không hề ngạc nhiên trước nỗi lo của Đại Trụ và Nhị Cẩu. Anh đã đoán trước được điều này. *Quả nhiên, ta không thể cứ mãi bị động. Chúng sẽ không chịu thua dễ dàng.* Trần Thị Gia Tộc, một thế lực đã bám rễ sâu vào vùng đất này hàng trăm năm, sẽ không chấp nhận bị một thôn làng nhỏ bé, nghèo khó làm mất mặt. Lời từ chối kiên quyết hôm qua của dân làng, dưới sự dẫn dắt của anh, không phải là một chiến thắng, mà là một lời tuyên chiến. Một lời tuyên chiến mà anh không hề muốn, nhưng lại buộc phải chấp nhận để bảo vệ những gì anh trân quý.

Anh mở mắt, nhìn hai người đồng đội trung thành. “Không cần. Đi do thám lúc này không an toàn. Chúng ta không biết chúng sẽ hành động như thế nào. Việc cần làm bây giờ là giữ vững sự cảnh giác và đoàn kết. Sáng sớm hôm nay, ta đã yêu cầu Trưởng thôn Lão Vương và các trưởng lão tập hợp dân làng tại quảng trường. Chúng ta cần một kế hoạch rõ ràng để đối phó với những gì sắp tới.”

Đại Trụ gật đầu, siết chặt nắm đấm. “Đại ca nói sao, chúng ta làm vậy. Chỉ cần đại ca chỉ đường, Đại Trụ này không sợ bất cứ kẻ nào!”

Nhị Cẩu cũng vội vàng phụ họa: “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ để chúng đến, lần này chúng ta sẽ không để chúng muốn làm gì thì làm!”

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa nhưng chứa đựng sự tin tưởng. Anh biết, đó là điểm tựa vững chắc nhất của anh ở nơi đây: lòng tin của những người dân chất phác này. Anh quay người, bước đi về phía quảng trường làng, nơi ánh nắng mặt trời đã bắt đầu chiếu rọi, làm bừng sáng những mái nhà tranh đơn sơ. Tiếng bước chân anh chậm rãi nhưng kiên định, mỗi bước đi đều mang theo một gánh nặng vô hình. Anh cảm nhận được ánh mắt của dân làng dõi theo mình, ánh mắt vừa sợ hãi, vừa hy vọng, vừa tin tưởng.

Khi anh đến quảng trường, Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, đã đứng đó cùng Lão Hồ và một vài trưởng lão khác. Dân làng đã tập trung đông đủ, từng nhóm nhỏ xì xào bàn tán. Không khí căng thẳng đến mức có thể cảm nhận được từng hơi thở nặng nề. Lâm Dịch thấy vẻ mệt mỏi và thấp thỏm trên từng gương mặt. Họ là những người nông dân quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, sống dựa vào từng thửa ruộng, từng mùa vụ. Giờ đây, cuộc sống yên bình của họ đang bị đe dọa bởi một thế lực mà họ không thể hiểu nổi, không thể chống lại bằng sức lực đơn thuần.

Trưởng thôn Lão Vương thấy Lâm Dịch đến, vội vàng tiến lại, vẻ mặt đầy lo lắng. “Lâm Dịch, cậu đến rồi. Ta đã tập hợp dân làng theo lời cậu dặn. Nhưng... liệu có ổn không? Trần Gia... chúng ta có nên...”

Lâm Dịch đặt tay lên vai Trưởng thôn Lão Vương, ánh mắt kiên định. “Trưởng thôn, chúng ta không còn đường lùi. Chúng ta đã từ chối chúng một lần, nếu bây giờ chúng ta nhượng bộ, chúng sẽ càng được nước lấn tới. Chúng ta phải cho chúng thấy, Thôn Làng Sơn Cước không dễ bị bắt nạt.” Anh liếc nhìn Lão Hồ, người đang đứng dựa vào một gốc cây cổ thụ, đôi mắt tinh anh nheo lại quan sát mọi thứ. Lão Hồ khẽ gật đầu, như một sự đồng tình ngầm.

Lâm Dịch bước lên một tảng đá cao giữa quảng trường, ánh mắt quét qua từng gương mặt dân làng. “Mọi người! Hôm qua, chúng ta đã cùng nhau đứng lên, từ chối những yêu sách vô lý của Lý Hổ. Đó là một việc làm dũng cảm, thể hiện sự đoàn kết của Thôn Làng Sơn Cước chúng ta.” Anh dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm vào lòng người. “Nhưng như Lão Hồ đã nói, đây mới chỉ là khởi đầu. Trần Thị Gia Tộc sẽ không dễ dàng bỏ qua. Chúng sẽ tìm cách khác, tàn độc hơn để ép buộc chúng ta.”

Những tiếng xì xào lo lắng lại nổi lên. Một vài người cúi mặt xuống đất, sự sợ hãi hiện rõ trong ánh mắt. Lâm Dịch biết, anh cần phải củng cố tinh thần của họ. “Chúng ta có hai lựa chọn: Một là cúi đầu, chấp nhận bị chúng bóc lột đến tận xương tủy, mất đi đất đai, nhà cửa, thậm chí là cả tự do. Hai là tiếp tục đứng lên, đoàn kết chống lại chúng. Con đường thứ hai có thể khó khăn, có thể nguy hiểm, nhưng đó là con đường duy nhất để chúng ta giữ lấy cuộc sống của mình, giữ lấy Thôn Làng Sơn Cước này!”

Lời nói của Lâm Dịch vang vọng khắp quảng trường, tuy không quá lớn nhưng lại chứa đựng một sức nặng khó tả. Dân làng ngẩng đầu lên, ánh mắt dần chuyển từ sợ hãi sang quyết tâm. Tiếng “Đúng vậy!” hay “Chúng ta không cúi đầu!” bắt đầu vang lên rải rác, rồi dần dần hòa thành một tiếng hô đồng lòng. Lâm Dịch nhìn thấy sự kiên cường lóe lên trong ánh mắt họ, và anh biết, đó là tất cả những gì anh cần. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự đoàn kết chính là nền tảng của sinh tồn.* Anh sẽ không để ai phá vỡ nó.

Giữa buổi sáng, khi nắng gắt bắt đầu rọi xuống đỉnh đầu, và không khí trở nên oi ả hơn, một tiếng vó ngựa dồn dập bất ngờ xé tan bầu không khí tĩnh lặng. Từ xa, một đám bụi mù mịt cuộn lên, báo hiệu sự xuất hiện của kẻ không mời mà đến. Dân làng lập tức im bặt, quay đầu nhìn về phía cổng làng. Sự sợ hãi lại hiện rõ trên khuôn mặt họ, nhưng lần này, xen lẫn trong đó là một sự căm phẫn và một chút gì đó cố chấp.

“Chúng đến rồi!” Vương Đại Trụ gằn giọng, siết chặt cây gậy gỗ trong tay. Trần Nhị Cẩu cũng đứng sát bên cạnh, gương mặt đỏ bừng vì tức giận.

Lâm Dịch, đứng trên tảng đá, nhìn thẳng về phía con đường. Một toán người ngựa do Lý Hổ dẫn đầu, cùng Lão Cai và khoảng hơn chục tên tay sai hung tợn, xông thẳng vào quảng trường làng. Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng quát tháo thô lỗ của bọn chúng vang vọng khắp nơi, làm trẻ con giật mình khóc thét, làm gà vịt hoảng loạn bay toán loạn. Đoàn người này hung hãn và đông hơn hẳn lần trước, mỗi tên đều mang vẻ mặt bặm trợn, giắt theo kiếm và gậy gộc.

Lý Hổ cưỡi con ngựa ô to lớn, vẻ mặt hằn học và giận dữ. Vết sẹo nhỏ trên lông mày hắn giật giật, đôi mắt hắn tóe lửa nhìn quét qua đám đông dân làng. Hắn không phí lời chào hỏi, cũng chẳng có chút giả vờ khách sáo nào. Giọng hắn khản đặc, đầy vẻ khinh miệt và hung hăng, vang vọng khắp quảng trường.

“Lão già Vương! Hôm qua các ngươi dám cả gan cãi lệnh? Dám chống đối Trần Thị Gia Tộc ta sao? Hôm nay, ta không nói nhiều!” Lý Hổ quất mạnh chiếc roi da xuống đất, tiếng “chát” khô khốc vang lên, làm cát bụi bay mù mịt. Con ngựa của hắn hí vang, giậm chân bất an. “Ta thay mặt Trần Gia chủ tuyên bố! Kể từ bây giờ, cống nạp tăng gấp đôi! Ai không nộp đủ, đất đai nhà cửa sẽ bị Trần Thị tịch thu hết! Cút ra khỏi làng cho ta! Trần Gia sẽ không chứa chấp lũ phản phúc, vô ơn!”

Lời tuyên bố của Lý Hổ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt dân làng. Tiếng xì xào lo sợ lại nổi lên. Tăng gấp đôi cống nạp? Điều đó có nghĩa là họ sẽ phải làm việc quần quật cả năm trời mà vẫn không đủ ăn, không đủ sống. Còn tịch thu đất đai? Đó là mạng sống của họ! Đất đai là tất cả những gì họ có, là nguồn sống của bao thế hệ. Mất đất đai thì khác gì mất đi sinh mệnh?

Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ càng thêm tái mét. Ông ta run rẩy bước tới, nhưng giọng nói vẫn cố gắng giữ lại chút bình tĩnh, dù nó run rẩy không kìm được. “Lý... Lý Hổ gia, xin ngài bớt giận. Dân làng chúng tôi đã quá khó khăn rồi, không thể nào... Chúng tôi không thể chịu nổi mức cống nạp đó. Xin ngài xem xét lại...”

Lý Hổ cười khẩy, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. “Không thể chịu nổi? Vậy thì cút! Cút khỏi đây mà chết đói ngoài đường! Trần Gia không cần lũ khốn nạn các ngươi!” Hắn giơ roi lên, dường như muốn quất thẳng vào Trưởng thôn Lão Vương.

Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò nhưng kiên định bước lên, chắn trước Trưởng thôn. Đó là Lâm Dịch. Ánh mắt anh sắc lạnh, không hề nao núng trước sự hung hãn của Lý Hổ, mặc cho gió mạnh táp vào mặt, làm bay lọn tóc bù xù của anh. Dưới ánh nắng gắt, gương mặt anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến đáng sợ.

“Lý Hổ,” Lâm Dịch cất tiếng, giọng anh trầm ổn, rõ ràng, như một dòng nước lạnh xoa dịu không khí đang nóng rực. “Ngươi nói lời này thay cho Trần Thị Gia Tộc hay là ý riêng của ngươi? Việc tăng cống nạp và tịch thu đất đai phải có lệnh của quan phủ, ngươi có giấy tờ gì chứng minh không?”

Lời nói của Lâm Dịch như một nhát dao đâm thẳng vào điểm yếu của Lý Hổ. Hắn giật mình, chiếc roi da đang giơ cao khựng lại giữa không trung. Hắn ta đâu có giấy tờ gì! Tất cả chỉ là lời đe dọa trắng trợn, dựa vào quyền uy của Trần Thị Gia Tộc để bóc lột. Bằng tư duy logic của một người hiện đại, Lâm Dịch đã nhìn thấu bản chất của vấn đề và sử dụng luật pháp – dù chỉ là một phần nhỏ trong cái thế giới mục ruỗng này – để phản công. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, và anh sẽ sử dụng nó để đối phó với bạo lực thô thiển.

Cách Thôn Làng Sơn Cước không xa, trên con đường mòn cổ xuyên qua những dải đồi thoai thoải, Đội trưởng tuần tra Lý Cương đang dẫn vài người lính đi tuần tra theo tuyến đường mòn quen thuộc. Anh ta, với thân hình khỏe mạnh, vóc dáng vạm vỡ, mặc bộ giáp cũ kỹ đã sờn rách vài chỗ, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt cảnh giác quét qua hai bên đường. Tiếng bước chân đều đặn của đội lính, tiếng binh khí va chạm khẽ khàng, tiếng gió thổi vi vu qua những cành cây khô, tất cả tạo nên một âm thanh đặc trưng của một buổi tuần tra thường nhật.

Bỗng nhiên, một tiếng ồn ào bất thường, những tiếng quát tháo hung hăng và tiếng vó ngựa dồn dập từ phía Thôn Làng Sơn Cước vọng lại, phá tan sự yên tĩnh của buổi sáng. Lý Cương lập tức dừng bước, đưa tay ra hiệu cho đội lính nấp vào lùm cây ven đường. Anh ta nhíu mày, lắng nghe kỹ hơn. Tiếng động càng lúc càng lớn, càng lúc càng rõ, mang theo một vẻ hỗn loạn và căng thẳng.

“Đội trưởng, hình như có chuyện gì đó ở Thôn Làng Sơn Cước,” một người lính thì thầm, vẻ mặt lo lắng.

Lý Cương không trả lời. Anh ta nhẹ nhàng bò lên một gò đất cao gần đó, tầm nhìn thoáng đãng hướng về phía làng. Từ vị trí này, anh ta có thể nhìn thấy rõ cảnh tượng đang diễn ra ở quảng trường. Đoàn người ngựa hung hãn của Lý Hổ, những tên tay sai mặt mày bặm trợn, và giữa đám đông dân làng đang xì xào lo sợ, là bóng dáng gầy gò của Lâm Dịch đứng chắn trước Trưởng thôn Lão Vương, đối đầu trực diện với Lý Hổ.

Ánh mắt Lý Cương lộ rõ vẻ khó chịu và bất lực. Anh ta đã quá quen với những cảnh tượng như thế này. Trần Thị Gia Tộc, một thế lực cường hào ở vùng này, từ lâu đã thao túng mọi thứ, từ ruộng đất đến quan lại. Chúng bóc lột dân lành, ức hiếp kẻ yếu, nhưng không một ai dám đứng ra chống lại. Quan phủ trên danh nghĩa là cai quản, nhưng thực chất lại bị Trần Thị mua chuộc, hoặc ít nhất là bị chúng uy hiếp đến mức không dám can thiệp.

*Lại là đám người Trần Thị. Bọn chúng ngày càng quá đáng. Nhưng mình thì làm được gì đây?* Lý Cương thở dài thườn thượt trong lòng. Anh là một đội trưởng tuần tra nhỏ bé, chỉ có vài ba người lính dưới quyền. Đối đầu với Trần Thị Gia Tộc, với số lượng tay sai đông đảo và sự hậu thuẫn của quyền lực ngầm, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Dù trong lòng anh rất muốn ra tay giúp đỡ những người dân lương thiện, nhưng anh biết, hành động bộc phát của mình sẽ không chỉ vô ích mà còn có thể đẩy đội lính của anh vào nguy hiểm, thậm chí là khiến bản thân anh phải trả giá đắt.

Anh nắm chặt chuôi kiếm bên hông, tiếng kim loại cọ xát với da bao kiếm nghe ken két. Nỗi tức giận và sự bất lực lẫn lộn trong tâm trí anh. Anh là một quan chức, có bổn phận bảo vệ dân chúng, nhưng chính cái hệ thống thối nát này lại trói buộc anh, khiến anh không thể làm gì. Anh nhìn thấy Lâm Dịch, một thiếu niên gầy gò, đang dũng cảm đối mặt với Lý Hổ. Một tia hy vọng nhỏ bé lóe lên trong lòng anh, rồi lại vụt tắt. Hy vọng đó quá mong manh, quá xa vời.

Lý Cương đứng đó một lúc lâu, ánh mắt vẫn hướng về phía làng với vẻ lo lắng khôn nguôi. Anh ta nhìn thấy Lý Hổ giận dữ, nhìn thấy Lâm Dịch kiên định. Anh ta nhìn thấy sự sợ hãi và căm phẫn của dân làng. Cuối cùng, anh ta thở dài một tiếng nặng nề, xoay người lại, ánh mắt kiên quyết.

“Cứ tiếp tục tuần tra,” Lý Cương ra lệnh cho đội lính, giọng nói của anh ta có chút nặng nề, nhưng không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào. “Không có lệnh, không được phép can thiệp.” Anh ta biết, đây là lựa chọn duy nhất của mình lúc này. Anh ta không thể thay đổi cả một hệ thống, nhưng ít nhất, anh ta có thể giữ vững vị trí của mình, chờ đợi một cơ hội khác, một thời điểm khác. Và có lẽ, chàng trai trẻ Lâm Dịch kia, sẽ là một tia hy vọng mới, một hạt mầm cho sự thay đổi. Anh ta ra hiệu cho đội lính tiếp tục đi tuần, tiếng bước chân đều đặn của họ lại vang lên trên con đường mòn, xa dần khỏi tiếng ồn ào đang diễn ra ở Thôn Làng Sơn Cước.

Tại quảng trường làng Sơn Cước, sự kiên định của Lâm Dịch trước câu hỏi về “giấy tờ chứng minh” đã khiến Lý Hổ sững sờ. Gương mặt hắn từ đỏ bừng vì giận dữ chuyển sang xanh mét vì xấu hổ và bối rối. Hắn ta, kẻ quen thói dùng vũ lực và lời lẽ hống hách, chưa bao giờ nghĩ rằng một thiếu niên ở cái làng hẻo lánh này lại dám dùng cái gọi là “luật pháp” để phản bác hắn. Lý Hổ gầm gừ, đôi mắt hung tợn đảo qua lại, tìm kiếm một lý do để phản công. Lão Cai và những tên tay sai khác cũng nhìn nhau, không biết phải làm gì.

“Giấy tờ? Ngươi muốn giấy tờ gì? Lời của Lý Hổ ta, lời của Trần Thị Gia Tộc ta chính là luật!” Lý Hổ cố gắng lấy lại uy phong, nhưng giọng hắn đã không còn vẻ tự tin như lúc ban đầu. Hắn biết, trong lòng dân chúng, lời nói suông không có giá trị bằng một tờ công văn đóng dấu đỏ chót của quan phủ. Và điều đó, hắn lại không có.

“Nếu lời ngươi là luật, vậy thì luật của triều đình là gì?” Lâm Dịch không lùi bước, giọng anh vẫn bình tĩnh, nhưng mỗi lời nói ra lại như một mũi kim sắc nhọn đâm vào chỗ đau của Lý Hổ. “Nếu Trần Thị Gia Tộc có quyền ban bố luật lệ, vậy thì triều đình Đại Hạ còn tồn tại để làm gì? Hay Trần Thị muốn thay thế triều đình?”

Câu hỏi của Lâm Dịch không chỉ là một sự phản bác, mà còn là một lời cảnh báo ngầm. Anh đang ngụ ý rằng hành động của Lý Hổ không chỉ là ức hiếp dân lành, mà còn là vượt quyền, thậm chí là mưu phản triều đình. Đây là một tội danh cực kỳ nghiêm trọng, dù chỉ là lời nói suông, cũng đủ khiến Lý Hổ phải chột dạ.

Lý Hổ tái mặt. Hắn ta hung hãn, nhưng không phải kẻ ngu ngốc. Hắn hiểu ý Lâm Dịch. Trần Thị Gia Tộc có thế lực lớn, nhưng không thể ngang nhiên chống đối triều đình. Lời nói của Lâm Dịch, nếu truyền đến tai quan trên, có thể gây ra rắc rối lớn cho Trần Gia, cho dù chúng có thể giải quyết được.

Nhận thấy sự chần chừ của Lý Hổ, và được Lâm Dịch củng cố tinh thần, dân làng bắt đầu xôn xao, rồi dần dần, tiếng hô đồng lòng vang lên mạnh mẽ hơn.

“Không nộp! Chúng ta không nộp!”

“Đất đai là của chúng ta! Không ai có quyền tịch thu!”

“Trần Gia cường hào ác bá!”

Những tiếng hô vang dội, hòa lẫn với tiếng gió mạnh, tạo thành một làn sóng phản kháng mạnh mẽ. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng ngay phía sau Lâm Dịch, ánh mắt đầy quyết tâm, sẵn sàng lao vào nếu có bất kỳ xung đột nào xảy ra. Lão Hồ, Trưởng thôn Lão Vương và các trưởng lão khác, tuy vẫn còn lo lắng, nhưng cũng đứng thẳng người hơn, ánh mắt kiên định nhìn về phía Lý Hổ. Sự đoàn kết đã biến nỗi sợ hãi thành sức mạnh.

Lý Hổ nghiến răng ken két, quắc mắt nhìn Lâm Dịch và đám dân làng đang hò hét. Hắn ta muốn ra tay, muốn dùng vũ lực để dập tắt sự phản kháng này ngay lập tức. Nhưng ánh mắt kiên định của Lâm Dịch, cùng với những lời lẽ sắc bén của anh, đã khiến hắn phải chùn bước. Hắn biết, nếu hắn ra tay lúc này, không chỉ mang tiếng là kẻ ức hiếp dân lành một cách vô cớ, mà còn có thể bị Lâm Dịch lợi dụng để tố cáo lên quan phủ, khiến Trần Gia phải đối mặt với những rắc rối không đáng có. Hắn ta thà để Trần Gia chủ tự giải quyết chuyện này hơn là tự mình làm hỏng việc.

“Tốt! Tốt lắm, Lâm Dịch!” Lý Hổ gằn giọng, khuôn mặt vặn vẹo vì tức giận. Hắn chỉ thẳng ngón tay vào Lâm Dịch, rồi quét qua đám đông dân làng. “Ngươi dám chống đối ta? Ngươi dám chống đối Trần Gia? Ngươi sẽ phải trả giá! Trần Gia sẽ không bỏ qua cho cái làng nhỏ bé này đâu! Hãy nhớ lời ta nói!”

Lâm Dịch vẫn đứng yên, đôi mắt sắc bén không hề rời khỏi Lý Hổ. “Trần Gia muốn gì, cứ việc đến. Nhưng Thôn Làng Sơn Cước sẽ không cúi đầu.”

Câu nói của Lâm Dịch như một lời tuyên bố dõng dạc, một lời thách thức gửi thẳng đến Trần Thị Gia Tộc. Và ngay lập tức, dân làng đáp lại bằng tiếng hô vang dội, đầy khí thế.

“Không cúi đầu! Không cúi đầu!”

Tiếng hô vang lên mạnh mẽ, như một lời thề nguyện tập thể, như một bức tường thành vô hình bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước. Lý Hổ tức tối, phất tay ra lệnh rút quân. “Đi! Chúng ta đi!” Hắn ta quất roi, thúc ngựa quay đầu, cùng với đám tay sai hung hăng rời đi trong bụi mù. Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng quát tháo của hắn dần xa, rồi mất hút sau rặng cây.

Dân làng thở phào nhẹ nhõm, nhưng bầu không khí vẫn còn nặng nề. Họ đã chiến thắng một trận nhỏ, nhưng ai cũng hiểu, đây chỉ là khởi đầu. Ánh mắt họ đổ dồn về phía Lâm Dịch, vừa ngưỡng mộ, vừa lo âu. Họ biết, chàng thiếu niên gầy gò này đã trở thành người lãnh đạo của họ, là người duy nhất có thể bảo vệ họ khỏi sự bóc lột của Trần Thị Gia Tộc.

Lâm Dịch bước xuống tảng đá, nhìn về phía con đường mòn, nơi bụi vẫn còn bay lơ lửng. Anh biết, Lý Hổ sẽ quay lại, và lần tới, chúng sẽ không còn nhân nhượng nữa. Trần Thị Gia Tộc sẽ dùng mọi thủ đoạn, từ gây áp lực lên quan phủ, tìm cách chia rẽ dân làng từ bên trong, thậm chí là dùng đến bạo lực thực sự. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng*, và anh cũng không mong chờ điều đó. Anh chỉ có thể tự mình tạo ra sự công bằng, hay ít nhất là một cơ hội để sinh tồn.

Anh quay sang Trưởng thôn Lão Vương, giọng nói trầm tĩnh. “Trưởng thôn, chúng ta cần phải củng cố hệ thống canh gác. Không cho phép bất kỳ ai lạ mặt ra vào làng một cách tùy tiện nữa. Đặc biệt là những người của Trần Gia hoặc Bang Hắc Sa. Chúng ta cần một hệ thống cảnh báo sớm hiệu quả.” Anh liếc nhìn Lão Hồ, người đang vuốt chòm râu bạc, ánh mắt tinh anh nhìn xa xăm. “Và quan trọng nhất, chúng ta phải giữ vững sự đoàn kết này. Đây mới là khởi đầu của một cuộc chiến dài.”

Lão Hồ khẽ gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm. “Sóng gió lớn hơn đang chờ phía trước, cậu nhóc. Trần Gia chủ sẽ không hài lòng với việc này đâu. Chúng sẽ cử người có quyền lực cao hơn, hoặc dùng đến những thủ đoạn bẩn thỉu hơn. Hãy cẩn thận.”

Lời cảnh báo của Lão Hồ càng củng cố thêm suy nghĩ của Lâm Dịch. Anh biết, áp lực sẽ ngày càng lớn. Anh cần phải tìm kiếm thêm đồng minh, những thế lực có thể đối trọng với Trần Thị. Có lẽ đã đến lúc anh phải chủ động tìm hiểu sâu hơn về thế giới tu hành, về những bí ẩn mà Lão Hồ đã từng ám chỉ. Hoặc có lẽ, anh có thể lợi dụng sự bất lực của những quan chức có lương tâm như Đội trưởng tuần tra Lý Cương, để tạo ra một đòn bẩy chống lại Trần Thị.

Khi màn đêm dần buông xuống, mang theo hơi sương lành lạnh, Lâm Dịch lại một mình đứng ở cổng làng. Anh nhìn ra con đường đất dẫn vào làng, nơi bóng đêm đã nuốt chửng những vết bụi của đoàn người Lý Hổ. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió thổi vi vu qua những rặng tre, tất cả đều trở nên u tịch. Ánh trăng mờ ảo bắt đầu ló dạng, chiếu rọi một vầng sáng yếu ớt xuống mặt đất. Lâm Dịch biết, cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu. Và anh, một người đàn ông hiện đại lạc vào thế giới cổ đại này, sẽ phải dùng tất cả tri thức và mưu lược của mình để bảo vệ những gì anh yêu thương. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và anh sẽ không bao giờ từ bỏ.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free