Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 79: Bão Đêm Đen: Mùa Màng Tàn Phá, Lòng Người Chia Rẽ

Màn đêm buông xuống Thôn Làng Sơn Cước đêm qua dường như không còn mang theo sự bình yên thường lệ. Lâm Dịch đứng bên cửa sổ căn nhà tranh, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía con đường mòn dẫn ra trấn. Lời nói của Lão Hồ về Phán quan Trần và quyền lực của Trần Thị Gia Tộc vẫn văng vẳng bên tai hắn, như một lời cảnh báo. Hắn biết, một khi đã chọc vào ổ kiến lửa, không thể mong đợi chúng sẽ ngồi yên. Con đường phía trước, hắn đã nói với dân làng, sẽ đầy rẫy hiểm nguy. Nhưng nguy hiểm sẽ đến nhanh đến vậy sao? Lâm Dịch khẽ thở dài, trong lòng dấy lên một dự cảm không lành. Hắn hiểu rõ, sự thành công ban đầu trong việc thiết lập kênh tiêu thụ độc lập với Lý Bác chỉ là một mũi khoan nhỏ vào bức tường kiên cố của Trần Thị. Một khi lỗ hổng đó đủ lớn để chúng nhận ra mối đe dọa, chúng sẽ không ngần ngại dùng mọi thủ đoạn để bịt kín nó. Hắn đã chuẩn bị cho điều đó, nhưng sự chuẩn bị không bao giờ là đủ khi đối mặt với một thế lực tàn bạo, không có giới hạn đạo đức như Trần Thị. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi đất ẩm và cỏ cây sau cơn mưa phùn ban chiều, cố gắng xua đi những lo lắng đang quấn lấy tâm trí. Nhưng tâm can hắn vẫn không thể an tĩnh.

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, đánh thức vạn vật sau một đêm dài. Tiếng gà gáy râm ran đâu đó trong làng, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, và mùi khói bếp quen thuộc bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với hơi sương còn vương vấn trên những mái nhà tranh. Mọi thứ lẽ ra phải là một buổi sáng bình yên như bao ngày khác ở Thôn Làng Sơn Cước. Thế nhưng, sự bình yên mong manh ấy đã bị xé toạc một cách tàn nhẫn bởi một âm thanh chói tai: tiếng la hét thất thanh, xen lẫn tiếng khóc nức nở vang vọng từ phía cánh đồng.

Lâm Dịch, vừa tỉnh giấc sau một đêm trằn trọc, giật mình. Hắn vội vã bật dậy, cảm giác dự cảm tồi tệ đêm qua bỗng trở thành hiện thực một cách lạnh lẽo. Vừa bước ra khỏi cửa, hắn đã thấy Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, mặt mày tái mét, đang chạy như bay về phía hắn.

“Lâm Dịch! Xảy ra chuyện rồi!” Vương Đại Trụ hổn hển, cả người đẫm mồ hôi. “Ruộng… ruộng của Lão Hứa bị phá rồi!”

Trần Nhị Cẩu, đôi mắt đỏ hoe vì giận dữ, tiếp lời: “Không chỉ Lão Hứa! Ruộng của nhà chú Tư, nhà bác Sáu cũng bị chúng giẫm nát hết cả!”

Không cần nói thêm một lời nào, Lâm Dịch lập tức lao đi, theo sau là Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Khi họ đến cánh đồng, cảnh tượng trước mắt khiến hắn phải nheo mắt lại, trong lòng dấy lên một cơn sóng lạnh lẽo. Hàng chục mảnh ruộng, nơi những cây giống mới được Lâm Dịch hướng dẫn gieo trồng, nơi dân làng đã đổ biết bao mồ hôi và hy vọng, giờ đây chỉ còn là một bãi chiến trường hoang tàn. Đất đai bị xới tung, những cây mạ xanh non bị nhổ bật gốc, thân cây bị giẫm nát không thương tiếc. Những luống rau đã bắt đầu bén rễ cũng bị cào xới, vứt ngổn ngang. Mùi đất ẩm bị xới tung, mùi cây cỏ bị dập nát hòa quyện vào không khí, tạo nên một sự hỗn độn đến đáng sợ.

Lão Hứa, người đàn ông gầy gò, gương mặt rám nắng quen thuộc, đang quỳ sụp xuống bên mảnh ruộng của mình, đôi tay run rẩy bới tìm những thân cây mạ còn sót lại. Ông khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào như xé toạc cả không gian buổi sáng. “Trời ơi! Cả mùa màng của ta, của ta! Ai, ai lại nhẫn tâm đến vậy? Ta đã làm gì nên tội?” Đôi mắt ông ngấn lệ, nhìn chằm chằm vào những gì còn lại của công sức bao ngày. Nỗi tuyệt vọng hiện rõ trên khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu trong từng nếp nhăn.

Xung quanh, hàng chục người dân làng cũng đã có mặt, tiếng xì xào bàn tán, tiếng than vãn và cả những lời nguyền rủa vang lên. Họ đứng thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt hoảng sợ nhìn vào cảnh tượng tan hoang trước mắt, như thể cơn ác mộng tồi tệ nhất của họ đã trở thành hiện thực.

“Là Lý Hổ! Ta thấy bọn chúng lảng vảng đêm qua!” Một người dân làng A, giọng run rẩy, chỉ tay về phía bìa rừng. Hắn ta trông có vẻ sợ hãi tột độ, hai vai rụt lại.

“Đúng vậy! Bọn chó chết! Bọn chúng muốn chúng ta chết đói sao?” Một người dân làng B khác gào lên, nắm chặt tay, khuôn mặt đỏ bừng vì căm phẫn. Nhưng trong sâu thẳm ánh mắt hắn vẫn là sự bất lực và sợ hãi.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cố gắng dùng giọng nói của mình để trấn an đám đông đang dần trở nên hỗn loạn. “Bình tĩnh! Mọi người bình tĩnh đã! Đừng hoảng loạn!” Nhưng lời nói của hắn dường như chìm nghỉm trong tiếng than khóc và bàn tán.

Lâm Dịch không nói một lời nào. Hắn cúi người xuống, ánh mắt sắc bén lướt qua từng chi tiết trên mặt đất. Hắn kiểm tra những cây mạ bị nhổ bật gốc, những vết chân in hằn trên nền đất ẩm. Đó không phải là những vết chân của những kẻ đi cướp bóc thông thường. Chúng có vẻ to và nặng, in sâu xuống đất, cho thấy có khá nhiều người đã đi lại một cách thô bạo. Hắn cũng nhận ra một vài vết gót giày sắc nhọn, không phải là loại giày vải thô của nông dân. Đây là những vết tích của những kẻ chuyên nghiệp, không phải hành động bộc phát. Mùi rượu nồng thoang thoảng còn vương lại trong không khí, trộn lẫn với mùi đất và cây cỏ dập nát, càng khẳng định thêm rằng đây là một hành động có chủ đích, được thực hiện bởi những kẻ côn đồ say xỉn, không biết ghê tay.

Trong đầu Lâm Dịch, một loạt suy nghĩ nhanh chóng hiện lên. *Lý Hổ. Trần Thị Gia Tộc.* Hắn đã đoán được. Đây chính là "sự trả đũa" mà hắn đã lường trước, nhưng lại đến một cách tàn bạo hơn hắn nghĩ. Chúng không chỉ muốn phá hoại kinh tế, chúng muốn phá hoại tinh thần của dân làng. Chúng muốn gieo rắc sự sợ hãi, chia rẽ, và dập tắt ngọn lửa hy vọng vừa mới nhen nhóm. Hắn biết, đây là một đòn tâm lý hiểm độc. Chúng muốn dân làng quay lưng lại với hắn, cho rằng chính những nỗ lực thay đổi của hắn đã mang lại tai họa này.

“Lâm Dịch, chúng ta phải làm gì bây giờ?” Trần Nhị Cẩu hỏi, giọng khàn đặc. “Cả mùa màng của Lão Hứa… coi như mất trắng rồi.”

Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn vẫn tiếp tục kiểm tra, ánh mắt quét qua từng góc ruộng, như một thám tử đang tìm kiếm manh mối. Hắn nhận thấy không phải tất cả các ruộng đều bị phá hoại. Chỉ một số hộ gia đình, đặc biệt là những người đã nhiệt tình nhất trong việc làm theo chỉ dẫn của hắn, mới bị nhắm đến. Đây không phải là hành động ngẫu nhiên. Đây là một thông điệp rõ ràng, một lời đe dọa trực tiếp.

Hắn đứng thẳng dậy, nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng loạn của Lão Hứa. “Lão Hứa, ông đừng quá lo lắng. Chúng ta sẽ tìm cách khắc phục.” Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt kiên định. Hắn biết, lúc này, hơn bao giờ hết, dân làng cần một điểm tựa, một niềm tin. Hắn không thể để nỗi sợ hãi lan tràn.

Hắn quay sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. “Đại Trụ, Nhị Cẩu, hai người giúp ta xem xét kỹ càng. Ghi lại những hộ nào bị phá hoại, mức độ thiệt hại. Nhớ kỹ, đừng bỏ qua bất cứ chi tiết nào.”

“Rõ!” Vương Đại Trụ đáp dứt khoát, dù trong lòng hắn cũng đang sôi sục lửa giận. Trần Nhị Cẩu gật đầu, bắt đầu đi lại quanh các thửa ruộng, ánh mắt đầy căm hờn.

Lâm Dịch nhìn đám đông dân làng vẫn đang xì xào bàn tán, chia làm nhiều phe phái. Một số người vẫn còn sợ hãi tột độ, một số người thì phẫn nộ, đòi phải trả thù. Nhưng cũng có một vài ánh mắt bắt đầu hướng về phía hắn với sự nghi ngờ, thậm chí là trách móc. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự chia rẽ, nghi kỵ sẽ sớm bùng phát mạnh mẽ hơn. Hắn phải tìm cách đối phó, không chỉ với kẻ thù bên ngoài mà còn với chính những nỗi sợ hãi và sự mất niềm tin đang lớn dần trong lòng dân làng. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Hắn tự nhắc nhở mình. Và để sinh tồn, không chỉ cần miếng ăn, mà còn cần sự đoàn kết, cần một ý chí thép.

Sau khi kiểm tra hiện trường kỹ lưỡng, ghi lại những dấu vết và thiệt hại, dân làng tụ tập tại quán trà nhỏ của Lão Hồ. Quán trà, nơi thường ngày là nơi chia sẻ những câu chuyện vui buồn, nơi những tiếng cười giòn tan hòa cùng tiếng chén bát lách cách, giờ đây tràn ngập một không khí nặng nề, u ám. Mùi trà thơm thoang thoảng của Lão Hồ dường như cũng không thể xua đi được mùi đất ẩm, mùi cây cỏ dập nát còn vương vấn trên quần áo và trong tâm trí mỗi người. Lão Hồ, với dáng người gầy gò, lưng còng, ngồi trầm ngâm phía sau quầy, đôi mắt tinh anh nheo lại, nhìn từng người ra vào. Hắn chậm rãi nhấp một ngụm trà, ánh mắt ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc.

Những lời bàn tán, tranh cãi nổ ra. Tiếng nói át cả tiếng gió khẽ lay động mái lá. Một số người dân, đặc biệt là những người có mùa màng bị phá hoại nặng, bắt đầu tỏ ra tuyệt vọng và hoang mang tột độ. Lão Hứa, sau khi đã vơi đi phần nào nước mắt, giờ đây ngồi co ro trong một góc, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không.

“Ta đã bảo rồi, đừng chọc vào Trần Thị!” Dân làng C, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt nhăn nhó, đập mạnh tay xuống bàn, giọng nói đầy bất mãn và sợ hãi. “Giờ thì sao? Chúng ta sẽ chết đói mất! Cả vụ mùa này coi như đổ sông đổ biển rồi!” Hắn ta nhìn quanh, ánh mắt đầy trách móc.

Một người dân làng D khác, một phụ nữ trẻ với khuôn mặt xanh xao, bỗng bật khóc nức nở. “Tất cả là tại Lâm Dịch! Cậu ta làm đủ thứ chuyện, giờ thì hại cả làng! Tại sao chúng ta không cứ cam chịu như trước? Ít ra còn có cái ăn, cái mặc!” Lời nói của nàng, dù chỉ là sự tuyệt vọng, nhưng lại như những mũi dao đâm thẳng vào không khí đang căng thẳng.

Lâm phụ và Lâm mẫu cũng có mặt, khuôn mặt hằn rõ sự lo lắng. Lâm mẫu đôi khi lại đưa tay lau khóe mắt, không dám nhìn thẳng vào những ánh mắt trách móc đang hướng về con trai mình. Lâm phụ thì ngồi im lặng, đôi bàn tay thô ráp đan vào nhau, ánh mắt đầy bất an.

Trần Nhị Cẩu, nghe những lời đổ lỗi ấy, lập tức nổi giận. Hắn đứng phắt dậy, đập bàn. “Nói bậy! Ca ca làm là vì cả làng! Bọn chó săn Trần Thị mới là kẻ đáng trách!” Hắn ta muốn lao vào cãi vã, nhưng Vương Đại Trụ đã kịp thời giữ lại.

“Nhị Cẩu, bình tĩnh!” Vương Đại Trụ thì thầm, nhưng ánh mắt hắn cũng đầy phẫn nộ. “Bây giờ cãi vã không giải quyết được gì.”

Lão Hồ, với giọng nói thâm trầm và chậm rãi, cuối cùng cũng lên tiếng, cố gắng làm dịu đi không khí căng thẳng. “Trần Thị… chúng đang muốn chia rẽ chúng ta. Hãy cẩn trọng trong lời nói.” Lão Hồ quay sang nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ẩn chứa sự lo ngại sâu sắc. Hắn biết rõ âm mưu của Trần Thị, và hắn cũng biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chi���n cam go.

Lâm Dịch vẫn im lặng, ngồi ở một góc, lắng nghe mọi ý kiến, từ những lời than vãn đầy tuyệt vọng đến những lời đổ lỗi cay nghiệt. Hắn không phản bác gay gắt, mà chỉ im lặng quan sát biểu cảm của từng người. Hắn thấy rõ sự sợ hãi, sự hoang mang, sự giận dữ, và cả sự nghi ngờ đang lớn dần trong lòng dân làng. Hắn hiểu rằng, đây chính là mục tiêu của Trần Thị. Chúng muốn gieo mầm mống chia rẽ, để dân làng tự quay lưng lại với nhau, và quay lưng lại với hắn, người đã hứa hẹn về một tương lai tốt đẹp hơn.

*Một đòn tâm lý hoàn hảo.* Lâm Dịch nghĩ thầm. *Chúng đã thành công một phần. Sự đoàn kết mà ta đã cố gắng xây dựng, giờ đây đang bị lung lay dữ dội.* Hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nặng lên vai. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Lời nói này hắn đã từng nói, và giờ đây nó lại vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn biết, để vực dậy niềm tin đã mất, hắn cần phải làm nhiều hơn là chỉ đưa ra lời hứa. Hắn cần một hành động cụ thể, một giải pháp hữu hiệu.

Hắn nhìn Lão Hứa, người đang co ro trong góc, đôi mắt vô hồn. Nhìn thấy sự tuyệt vọng ấy, Lâm Dịch cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên. Hắn đã hứa sẽ mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn, nhưng giờ đây, chính sự xuất hiện của hắn, chính những ý tưởng của hắn, lại vô tình kéo dân làng vào một cuộc chiến khốc liệt hơn. Nhưng hắn không hối hận. Hắn biết, nếu không làm gì, dân làng cũng sẽ chết mòn dưới sự áp bức của Trần Thị. Đây chỉ là một bước ngoặt, một thử thách không thể tránh khỏi.

Lâm Dịch khẽ xoa trán, cảm nhận sự căng thẳng đang dâng lên trong từng thớ thịt. Hắn cần phải suy nghĩ, cần phải tìm ra một con đường. Không phải là một con đường để tránh né, mà là một con đường để đối đầu, để bảo vệ. Lão Hồ khẽ lắc đầu, ánh mắt hướng về Lâm Dịch như một lời nhắc nhở, một sự đồng cảm thầm lặng. Lão biết, gánh nặng trên vai thiếu niên này là quá lớn, nhưng lão cũng tin tưởng vào sự kiên cường và trí tuệ của hắn. Cuộc trò chuyện cứ thế kéo dài, không có hồi kết, chỉ có những lời than vãn và sự tuyệt vọng ngày càng chồng chất. Lâm Dịch vẫn ngồi đó, lặng lẽ, như một tảng đá giữa dòng nước lũ, nhưng trong tâm trí hắn, những ý nghĩ đã bắt đầu cuộn chảy, tìm kiếm một tia sáng trong màn đêm u tối.

Khi màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương lạnh lẽo và ánh trăng non yếu ớt, Thôn Làng Sơn Cước chìm trong một sự tĩnh lặng khác thường. Không còn tiếng cười nói rộn ràng, không còn ánh lửa bập bùng từ những căn bếp. Một nỗi lo sợ vô hình bao trùm lấy từng mái nhà, từng con người.

Trong căn nhà tranh đơn sơ của Lâm Dịch, ngọn đèn dầu le lói chiếu sáng khuôn mặt lo âu của Lâm phụ và Lâm mẫu. Lâm Tiểu Nguyệt đã ngủ say trên chiếc giường tre, hơi thở đều đặn, không hay biết chuyện gì đang xảy ra bên ngoài, không cảm nhận được bầu không khí căng thẳng đang đè nặng lên gia đình mình. Lâm Dịch ngồi đối diện Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, trên chiếc bàn gỗ ọp ẹp bày một bản đồ làng vẽ nguệch ngoạc bằng than củi. Không khí nặng nề bao trùm, chỉ có tiếng gió đêm xào xạc ngoài cửa sổ và tiếng côn trùng rả rích từ đâu đó vọng lại.

“Dịch nhi à,” Lâm mẫu cất tiếng, giọng nói run rẩy. “Hay là… chúng ta cứ nghe lời Trần Thị đi? Cứ nộp thuế như chúng muốn, đừng làm gì khác nữa. Ít ra còn giữ được cái mạng, còn có cái để ăn. Ta sợ lắm… Ta sợ con sẽ gặp chuyện gì đó.” Nàng đưa tay lên che miệng, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má đã hằn rõ dấu vết thời gian. Nỗi sợ hãi mất đi đứa con trai duy nhất, người trụ cột của gia đình, khiến nàng không thể kìm nén được cảm xúc.

Lâm phụ, với vẻ mặt khắc khổ, cũng thở dài. “Tiểu Dịch, con đừng làm gì dại dột. Chúng ta không thể đối đầu với chúng. Trần Thị Gia Tộc quá lớn, quá mạnh. Chúng ta chỉ là những người dân thường, không có quyền thế, không có tiền bạc. Con đã làm được nhiều rồi, nhưng… đôi khi, nhượng bộ cũng là một cách để sinh tồn.” Ánh mắt ông tràn đầy tình yêu thương và sự bất lực. Ông không muốn con trai mình phải gánh vác quá nhiều, không muốn thấy con gặp nguy hiểm.

Lâm Dịch nghe những lời nói của cha mẹ, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót. Hắn hiểu rõ nỗi lo của họ. Đối với những người đã quen với việc cúi đầu cam chịu, việc chống lại quyền lực áp bức là một điều gì đó xa vời, thậm chí là điên rồ. Tuy nhiên, hắn cũng biết rằng, việc nhượng bộ lúc này chỉ là một giải pháp tạm thời, một sự trì hoãn cho một kết cục tồi tệ hơn.

“Ca ca, chúng ta không thể cứ chịu nhục mãi được!” Vương Đại Trụ, với vẻ mặt kiên quyết, đập nhẹ nắm đấm xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ trong căn phòng im ắng. “Nhị Cẩu và ta sẵn sàng làm theo lời ca ca! Bọn chúng phá hoại mùa màng của Lão Hứa, của chú Tư… chúng ta không thể cứ khoanh tay đứng nhìn!” Đôi mắt hắn ánh lên ngọn lửa giận dữ và quyết tâm.

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, khuôn mặt còn non nớt nhưng ánh mắt đã đầy vẻ kiên cường. “Đúng vậy, ca ca! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Chúng ta phải cho bọn chúng biết tay!”

Lâm Dịch nhìn những người thân yêu của mình, nhìn những người bạn đã đặt trọn niềm tin vào hắn. Hắn cảm nhận được gánh nặng của sự kỳ vọng, của trách nhiệm. Hắn biết, mình không thể làm họ thất vọng.

Hắn xoa trán, đôi mắt sắc bén lướt qua bản đồ làng vẽ nguệch ngoạc trên bàn. Hắn trầm tư, suy nghĩ về từng lời nói của dân làng, từng dấu vết trên ruộng đồng, từng hành động của Trần Thị. *Đây không chỉ là phá hoại mùa màng.* Hắn tự nhủ, giọng nội tâm trầm lắng và phân tích. *Đây là một đòn tâm lý. Chúng muốn bẻ gãy ý chí phản kháng của làng, muốn phá vỡ sự đoàn kết mà ta đã cố gắng xây dựng. Và chúng đã thành công một phần.*

Lâm Dịch nhớ lại những ánh mắt trách móc, những lời đổ lỗi ở quán trà. Hắn biết, niềm tin của dân làng vào hắn đang bị lung lay. Nếu hắn không có một biện pháp đủ mạnh, đủ thuyết phục, thì mọi nỗ lực của hắn sẽ trở thành công cốc. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn lại tự nhắc nhở mình. Hắn phải dùng trí tuệ của người hiện đại để giải quyết vấn đề này, không chỉ bằng bạo lực.

*Trần Thị Gia Tộc không chỉ muốn thu thuế. Chúng muốn kiểm soát hoàn toàn Thôn Làng Sơn Cước, biến nơi đây thành một nguồn cung cấp tài nguyên ổn định, và quan trọng hơn, một ví dụ răn đe cho bất kỳ ai có ý định chống đối.* Lâm Dịch nhìn vào bản đồ, nơi hắn đã đánh dấu những vị trí ruộng bị phá hoại. Hắn nhận ra một điều: những ruộng bị phá hoại đều nằm ở rìa làng, dễ dàng tiếp cận từ bên ngoài, và chủ yếu là của những hộ dân tích cực nhất. *Một thông điệp rõ ràng, một lời đe dọa trực diện.*

Hắn cũng nghĩ đến Lý Hổ. Tên này là một con chó săn trung thành của Trần Thị. Hắn sẽ không ngần ngại làm bất cứ điều gì để lấy lòng chủ nhân. *Chúng không chỉ nhắm vào kinh tế, mà còn nhắm vào an ninh của làng.* Suy nghĩ này khiến Lâm Dịch cảm thấy lạnh người. Nếu chúng có thể phá hoại mùa màng dễ dàng như vậy, thì chúng cũng có thể làm những điều tồi tệ hơn.

“Chúng ta cần một kế hoạch,” Lâm Dịch cất tiếng, giọng hắn trầm tĩnh nhưng đầy kiên định, phá vỡ sự im lặng nặng nề. Hắn nhìn cha mẹ mình, rồi quay sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. “Không chỉ là kế hoạch khắc phục mùa màng, mà là kế hoạch bảo vệ làng, bảo vệ chính chúng ta.”

Lâm mẫu nhìn con trai, ánh mắt vẫn còn lo lắng, nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng mong manh. Lâm phụ cũng nín thở, lắng nghe.

“Chúng ta không thể cứ ngồi yên chờ đợi chúng đến phá hoại thêm,” Lâm Dịch tiếp tục. “Chúng ta phải chủ động. Nhưng không phải bằng cách đối đầu trực diện một cách mù quáng. Chúng ta cần một chiến lược khôn ngoan hơn.”

Hắn đưa tay chỉ vào bản đồ. “Đầu tiên, chúng ta phải củng cố an ninh. Chúng ta cần một đội tuần tra ban đêm, không chỉ để canh gác ruộng đồng, mà còn để giám sát mọi động tĩnh từ bên ngoài làng. Đại Trụ, Nhị Cẩu, hai người sẽ là người chỉ huy đội này.”

“Rõ!” Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đồng thanh đáp, ánh mắt sáng rực.

“Thứ hai, chúng ta không thể để sự việc này gây chia rẽ trong làng.” Lâm Dịch nhìn Lâm phụ và Lâm mẫu. “Những lời đổ lỗi, những sự hoang mang là thứ mà Trần Thị muốn thấy. Chúng ta phải vực dậy tinh thần dân làng. Chúng ta sẽ tổ chức một buổi họp toàn thể, công khai mọi chuyện, và đưa ra giải pháp.”

“Giải pháp gì, con trai?” Lâm phụ hỏi, giọng nói đầy căng thẳng.

“Chúng ta sẽ không chỉ khắc phục những ruộng bị phá hoại,” Lâm Dịch đáp, ánh mắt hắn ánh lên một tia sáng quyết đoán. “Chúng ta sẽ làm tốt hơn. Chúng ta sẽ cho chúng thấy rằng, dù chúng có phá hoại thế nào, chúng ta vẫn sẽ đứng dậy mạnh mẽ hơn. Chúng ta sẽ trồng lại, và trồng nhiều hơn, hiệu quả hơn. Ta sẽ hướng dẫn mọi người cách phòng vệ, cách ngụy trang để bảo vệ mùa màng. Và chúng ta sẽ tìm cách biến những thiệt hại này thành một lợi thế.”

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt. *Đây là một cuộc chiến dai dẳng, không phải một trận đánh. Và trong chiến tranh, không thể chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp. Phải dùng trí óc.* Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và đầy rẫy hiểm nguy. Nhưng ít nhất, Thôn Làng Sơn Cước đã có một con đường để đi, một hướng đi để tự mình viết nên số phận. Họ đã không còn là những kẻ cam chịu. Họ đã bắt đầu chiến đấu, bằng chính đôi tay và trí óc của mình. Đó là một khởi đầu, một khởi đầu đầy khó khăn, nhưng cũng đầy hứa hẹn, trong màn đêm đen của sự áp bức. Ngọn đèn dầu trong căn nhà vẫn leo lét, nhưng trong ánh mắt Lâm Dịch, một ngọn lửa kiên cường đã bùng lên, soi sáng con đường phía trước.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free