Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 779: Loạn Tượng Khởi Đầu: Tin Dữ Triều Đình Đến Biên Cương

Lâm Dịch đặt nhẹ cây bút lông xuống phiến đá mài mực đã khô, ánh mắt vẫn miên man trên những ghi chép lộn xộn về "Phong Ấn Chi Địa" và "Huyền Thiên Tông" mà hắn vừa tổng hợp từ lời kể của Lão Hồ. Những nét chữ nguệch ngoạc, thô sơ phác họa lại những truyền thuyết cổ xưa, những lời đồn đại về linh vật, về các thế lực tu hành đã biến mất. Hắn đã cố gắng sắp xếp chúng theo một logic khoa học, tìm kiếm những điểm chung, những quy luật ẩn giấu đằng sau lớp vỏ mê tín dị đoan. Cái cảm giác lạnh lẽo quen thuộc từ mảnh Cổ Ngọc Phù trên ngực khẽ nhói lên, như một lời nhắc nhở rằng thế giới này còn vô vàn điều bí ẩn mà hắn mới chỉ chạm đến lớp vỏ ngoài. Hắn không thể dựa vào khoa học hi���n đại để giải thích mọi thứ ở đây, nhưng hắn tin rằng tư duy logic và khả năng thích nghi của một người hiện đại sẽ giúp hắn tìm ra quy luật, dù đó là quy luật của năng lượng, của linh khí, hay của lòng người.

Ánh bình minh le lói qua khung cửa sổ thư phòng, vẽ lên nền đất những vệt sáng vàng nhạt. Gió sớm lùa vào, mang theo mùi ẩm của đất sau một đêm sương và hương cỏ dại từ khu vườn nhỏ. Thư phòng của Lâm Dịch, dù không bề thế, nhưng lại gọn gàng và đầy ắp những thư tịch, bản đồ, và cả những ghi chép riêng của hắn. Mùi mực tàu, giấy cũ và một chút hương trầm thoang thoảng tạo nên một không gian tĩnh lặng, nơi hắn có thể suy tư mà không bị quấy rầy. Hắn đang hình dung về một tấm bản đồ lớn hơn, không chỉ là những ranh giới chính trị hay địa lý, mà là một bức tranh vũ trụ rộng lớn hơn, nơi những dòng chảy linh khí vô hình định hình số phận của cả một thế giới. Đó là một hành trình dài và đầy rủi ro, nhưng Lâm Dịch biết, để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn phải hiểu rõ bản chất của cái thế giới mà hắn đang tồn tại.

Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa gấp gáp, dồn dập vang lên, phá tan sự tĩnh mịch của buổi sáng. Tiếng gõ cửa không phải kiểu thông thường mà là sự hoảng loạn, vội vã, như có lửa cháy sau lưng. Lâm Dịch nhíu mày, cảm giác bất an dấy lên trong lòng. Hắn đã xây dựng một hệ thống thông tin khá tốt, và những tín hiệu như thế này thường báo hiệu một tin tức cực kỳ quan trọng, hoặc cực kỳ xấu.

"Đại ca! Đại ca!"

Giọng Trần Nhị Cẩu vang lên từ bên ngoài, hụt hơi và có chút run rẩy, khác hẳn với sự nhanh nhẹn, lanh lợi thường ngày của hắn. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, dằn nén cảm giác nặng nề trong lòng. Hắn biết, thời điểm này, sự bình tĩnh của hắn là yếu tố quan trọng nhất.

"Vào đi, Nhị Cẩu," Lâm Dịch đáp, giọng vẫn điềm tĩnh, như thể không có gì có thể làm hắn xao động.

Cửa mở, Trần Nhị Cẩu xông vào, dáng người lanh lẹ thường ngày giờ đây lại có vẻ hơi lảo đảo. Gương mặt hắn tái mét, mồ hôi lấm tấm trên trán, dù tiết trời sáng sớm vẫn còn se lạnh. Đôi mắt nhanh nhẹn thường ngày giờ tràn ngập sự hoảng hốt. Hắn thở hổn hển, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng.

"Đại ca... tin... tin khẩn cấp từ kinh đô..." Trần Nhị Cẩu lắp bắp, hai tay nắm chặt lại, tựa hồ đang cố gắng giữ cho mình không ngã quỵ. "Hoàng đế bệ hạ... bệnh nặng... triều đình... triều đình hoàn toàn mất kiểm soát!"

Lâm Dịch không nói gì, chỉ giơ tay ra hiệu cho Nhị Cẩu bình tĩnh lại. Hắn đứng dậy, bước đến bên cạnh Nhị Cẩu, đặt tay lên vai hắn. Bàn tay của hắn, dù không quá mạnh mẽ, nhưng lại truyền đến một sự trấn an kỳ lạ. "Nói rõ ràng, Nhị Cẩu. Đừng hoảng loạn. Chuyện gì đã xảy ra?"

Trần Nhị Cẩu hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa lại nhịp thở. "Báo... báo từ kinh đô nói rằng, Hoàng đế bệ hạ đã nằm liệt giường hơn nửa tháng. Các thái y đều bó tay. Quyền hành trong triều đã rơi vào tay các phe phái, tranh giành nhau dữ dội. Các quận huyện xa xôi đã bắt đầu tự trị, không còn nghe lệnh triều đình nữa. Quân lính... quân lính ở biên cương cũng bắt đầu có dấu hiệu bỏ ngũ, cướp bóc... Tình hình... tình hình loạn lắm rồi, đại ca!"

Lời nói của Trần Nhị Cẩu như những nhát búa giáng vào bức tường bình yên giả tạo mà Lâm Dịch đã dày công xây dựng. Trong nội tâm hắn, một giọng nói lạnh lùng vang vọng: "Nó đến rồi sao? Sự suy tàn không thể tránh khỏi..." Hắn đã biết trước ngày này sẽ đến. Từ lâu, hắn đã nhận ra sự mục ruỗng từ bên trong của Đại Hạ Vương Triều. Một triều đình mà quyền lực nằm trong tay những kẻ tham lam, vô năng, nơi dân chúng bị áp bức bóc lột đến tận xương tủy, thì sớm muộn gì cũng sụp đổ. Những cuộc trò chuyện với Lão Tăng Viên Giác về chu kỳ linh khí, về sự hưng thịnh rồi suy tàn của vạn vật càng khắc sâu trong hắn niềm tin đó. Triều đại nào cũng có sinh có diệt, như cây cỏ vậy thôi. Chỉ là lần này, cây đã mục rỗng từ gốc rễ. Loạn lạc là điều không tránh khỏi.

Nhưng biết là một chuyện, đối mặt lại là chuyện khác. Lâm Dịch cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đang đè lên vai mình. Hắn đã từng mơ ước về một cuộc sống bình yên, một góc nhỏ an toàn giữa thế giới cổ đại khắc nghiệt này. Nhưng thực tế phũ phàng luôn đẩy hắn vào những vòng xoáy của quyền lực và sinh tồn. Hắn không có 'bàn tay vàng', không có thiên phú tu luyện, nhưng hắn có tri thức, có mưu lược, và quan trọng nhất là hắn có những người cần hắn bảo vệ.

"Tin tức này được xác thực đến mức nào?" Lâm Dịch hỏi, giọng vẫn điềm tĩnh, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự sắc bén.

"Được xác thực, đại ca," Nhị Cẩu đáp, đã lấy lại được chút bình tĩnh. "Người đưa tin là tiểu nhị của Hắc Lang Khách Điếm ở Thành Dương. Hắn vốn là người của chúng ta cài vào, đã tốn rất nhiều công sức để vượt qua bao trạm kiểm soát, nguy hiểm trùng trùng mới mang được tin về. Tin tức này đã được vài thương nhân từ kinh đô chạy về xác nhận. Kinh đô hiện giờ đã là một mớ hỗn độn rồi."

Lâm Dịch gật đầu. Hắn tin vào mạng lưới tình báo mà mình đã xây dựng. Mặc dù còn non trẻ, nhưng đó là một trong những công cụ hiệu quả nhất của hắn trong việc nắm b��t thông tin. Hắn quay người, bước về phía bàn, cầm lên một tấm bản đồ. Đây không phải bản đồ linh khí mà là bản đồ địa lý của Đại Hạ. Hắn trải bản đồ ra, dùng tay miết nhẹ lên những đường biên giới, những con sông, ngọn núi. Vùng đất của hắn, một điểm nhỏ bé ở biên thùy, giờ đây lại trở thành một ốc đảo mong manh giữa biển lớn bão tố.

"Hoàng đế bệnh nặng, triều đình mất kiểm soát..." Lâm Dịch lẩm bẩm, nội tâm bắt đầu phân tích. "Đây không chỉ là một biến cố, mà là một điểm ngoặt. Triều đại Đại Hạ đã đến hồi kết rồi. Các thế lực cát cứ sẽ nổi lên như nấm sau mưa. Giang hồ sẽ càng thêm hỗn loạn. Và... những kẻ tu hành, liệu họ có tận dụng cơ hội này để lộ diện, hay sẽ tiếp tục ẩn mình?"

Hắn nhớ lại lời của Lão Hồ về những "Phong Ấn Chi Địa" và "Linh Vật" xuất hiện khi thế gian đại loạn. Phải chăng, sự suy tàn của triều đại cũng là một phần của "ý trời", một giai đoạn hỗn loạn cần thiết để kích hoạt những bí ẩn sâu xa hơn của thế giới? Hay đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên? Dù sao đi nữa, hắn không thể bỏ qua bất kỳ khả năng nào. Sự sụp đổ của một đế chế không chỉ mang đến nguy cơ, mà còn là cơ hội để những kẻ có dã tâm trỗi dậy. Và với những kẻ không có dã tâm như hắn, đó là cuộc chiến sinh tồn để bảo vệ những gì mình có.

Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít thở đều. Hắn đã chuẩn bị cho ngày này từ lâu. Từ khi đặt chân đến thế giới này, hắn đã xác định rằng sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và để sinh tồn, hắn phải luôn đi trước một bước, luôn có phương án dự phòng. Phương án dự phòng cho chiến tranh. Phương án dự phòng cho đói kém. Và giờ đây, phương án dự phòng cho sự sụp đổ của cả một vương triều.

"Nhị Cẩu, ngươi đã làm tốt lắm," Lâm Dịch mở mắt, nhìn thuộc hạ của mình. "Hãy đi nghỉ ngơi một chút. Sau đó, ta muốn ngươi triệu tập Lý Hổ và vài thân tín khác đến phòng họp vào tối nay. Không được để tin tức này lan rộng ra ngoài một cách không kiểm soát. Trước mắt, hãy giữ vững trật tự. Ta sẽ tự mình đi trấn an dân chúng."

Trần Nhị Cẩu g���t đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm. Dù hoảng loạn, nhưng nhìn thấy sự bình tĩnh và quyết đoán của đại ca, hắn lại có thêm niềm tin. "Vâng, đại ca. Nhị Cẩu sẽ làm theo lời đại ca." Hắn khẽ cúi đầu rồi rời đi, bước chân đã vững vàng hơn nhiều.

Lâm Dịch vẫn đứng đó, mắt nhìn chằm chằm vào bản đồ. Một cuộc đại loạn đang hình thành. Hắn đã từng nghĩ mình có đủ thời gian để tìm hiểu về linh khí và những bí ẩn của thế giới. Nhưng có lẽ, chính sự hỗn loạn này sẽ đẩy nhanh quá trình đó. Hoặc, nó sẽ nhấn chìm tất cả. Dù thế nào đi nữa, hắn không thể ngồi yên chờ đợi. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và bây giờ, hắn cần tất cả tri thức có thể để đối mặt với cơn bão sắp tới. Hắn cũng cần phải hiểu được, liệu trong cái loạn thế này, những thế lực tu hành mà Lão Tăng Viên Giác đã nhắc đến, có lộ diện hay không. Và nếu họ lộ diện, họ sẽ đứng về phía nào? Hay họ chỉ là những kẻ đứng ngoài cuộc, coi thường thế giới phàm tục đang chìm trong biển máu? Cái Cổ Ngọc Phù trên ngực lại khẽ rung lên, như một lời nhắc nhở rằng, có những cuộc chiến không chỉ diễn ra trên chiến trường, mà còn ở những chiều không gian khác, những quy luật khác.

***

Tin tức về sự suy yếu của triều đình Đại Hạ, dù đã được Lâm Dịch cố gắng kiểm soát, nhưng vẫn lan nhanh như cháy rừng trong ngôi làng nhỏ. Nó không đến từ một nguồn tin chính thức, mà từ những lời thì thầm, những ánh mắt hoảng hốt, những khuôn mặt tái mét của những người dân bu��n bán từ các thị trấn lớn hơn trở về. Giữa trưa, khi mặt trời lên đến đỉnh điểm, đổ một thứ nắng gắt như thiêu như đốt xuống quảng trường làng, nơi vốn là trung tâm sinh hoạt của dân chúng, giờ đây lại trở thành một biển người hỗn loạn.

Tiếng thì thầm xôn xao biến thành tiếng bàn tán ồn ào, rồi thành những tiếng khóc than, những lời than vãn. "Trời ơi là trời! Triều đình sụp đổ thì chúng ta biết sống sao đây? Quân loạn có kéo đến đây không?" Giọng Thím Ba, với cái miệng loa thường ngày, giờ đây lại mang theo sự bi lụy và lo lắng thái quá, vang vọng khắp quảng trường. Bà ôm đứa cháu nhỏ, nước mắt lưng tròng, đôi mắt nhỏ bé đảo liên tục, tìm kiếm một sự trấn an. Khuôn mặt bà, vốn đã nhiều nếp nhăn vì hay cười, giờ lại càng nhăn nhúm lại vì sợ hãi.

Xung quanh, những người dân khác cũng không khá hơn. Những khuôn mặt chất phác của nông dân, vốn chỉ quen với việc đồng áng, giờ đây lại tràn ngập sự hoang mang. Họ tụ tập thành từng nhóm nhỏ, không ngừng hỏi nhau, không ngừng đưa ra những lời phỏng đoán ��áng sợ về tương lai. Một số người bắt đầu bàn tán về việc bỏ làng đi lánh nạn, số khác lại lo lắng về những mùa màng sắp tới, về cái đói, cái rét sẽ ập đến khi không còn triều đình bảo hộ. Mùi lo lắng, mùi mồ hôi và mùi đất bụi quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đang cố gắng duy trì trật tự. Hắn đứng trên một tảng đá cao, giọng nói to rõ ràng, cố gắng át đi tiếng ồn ào. "Mọi người bình tĩnh! Mọi người bình tĩnh lại! Có Lâm đại ca ở đây, chúng ta sẽ không sao đâu! Vùng đất này có Lâm đại ca bảo vệ!" Hắn nói bằng tất cả niềm tin của mình vào Lâm Dịch, nhưng giọng hắn cũng có chút bất an, đôi mắt hắn cũng lộ rõ vẻ lo lắng khi nhìn vào đám đông đang cuộn trào. Vết sẹo nhỏ trên má hắn, từng là dấu ấn của một tai nạn thời thơ ấu, giờ như khắc sâu thêm sự kiên cường nhưng cũng đầy bất lực của một người đàn ông phải đối mặt với một biến cố quá lớn.

Nhưng những lời trấn an của Vương Đại Trụ không mang l��i hiệu quả như mong đợi. "Lâm đại ca có thể làm được gì chứ? Đó là cả Đại Hạ mà!" Một người dân làng lên tiếng, giọng đầy vẻ tuyệt vọng. "Một mình Lâm đại ca làm sao chống lại cả một thiên hạ đang loạn lạc? Chúng ta chỉ là một vùng biên ải nhỏ bé, rồi cũng sẽ bị nuốt chửng thôi!" Những lời nói đó như một ngọn lửa châm vào đống rơm khô, khiến sự hoảng loạn càng bùng lên dữ dội hơn.

Đúng lúc đó, một bóng người từ từ bước ra từ con đường dẫn vào dinh thự của Lâm Dịch. Đó là Lâm Dịch. Hắn không xuất hiện một cách vội vã hay khoa trương. Từng bước chân hắn đều rất nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sự kiên định lạ thường. Hắn vẫn mặc bộ y phục vải thô sơ, mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản, nhưng khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây lại càng thêm trầm tư. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua đám đông, nhìn rõ từng vẻ mặt hoảng loạn, từng ánh mắt sợ hãi, từng bờ vai run rẩy. Hắn nhìn thấy Thím Ba đang khóc lóc, nhìn thấy Vương Đại Trụ đang cố gắng hết sức để trấn an, và cả những ánh mắt tuyệt vọng đang đổ dồn về phía hắn.

Lâm Dịch không nói gì ngay lập tức. Hắn chỉ đứng đó, để ánh mắt của mình truyền đi một thông điệp vô hình: sự hiện diện của hắn. Hắn cảm nhận được sức nóng của mặt trời gay gắt trên đỉnh đầu, nghe thấy tiếng gió xao xác thổi qua những mái nhà tranh, và ngửi thấy mùi khói bếp lẫn mùi mồ hôi của đám đông. Hắn biết, đây là thời điểm không thể lùi bước. Hắn phải là điểm tựa, là ngọn hải đăng cho những con người bé nhỏ này giữa biển lớn bão tố.

"Mọi người!" Lâm Dịch cất tiếng, giọng hắn không quá to, nhưng lại vang vọng một cách rõ ràng, đủ để át đi những tiếng ồn ào đang dần lắng xuống. "Ta hiểu nỗi lo lắng của mọi người. Nhưng hoảng loạn sẽ không giải quyết được vấn đề gì."

Hắn bước chậm rãi về phía Vương Đại Trụ, rồi đứng cạnh hắn trên tảng đá. Dáng người hắn không vạm vỡ như Vương Đại Trụ, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt. "Đúng là tình hình triều đình đang rất hỗn loạn. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta phải đầu hàng số phận." Hắn nhìn thẳng vào từng khuôn mặt trong đám đông. "Chúng ta đã cùng nhau xây dựng vùng đất này từ con số không. Chúng ta đã cùng nhau chống lại lũ cướp, cùng nhau vượt qua nạn đói. Chúng ta đã biến một nơi hoang tàn thành một vùng đất an cư lạc nghiệp."

"Và bây giờ, khi cơn bão lớn nhất đang đến, chẳng lẽ chúng ta lại bỏ cuộc sao?" Giọng Lâm Dịch không hề gay gắt, mà lại trầm ấm và đầy sức mạnh. "Triều đình có thể sụp đổ, nhưng vùng đất này, làng này, gia đình chúng ta, vẫn phải đứng vững."

Những lời của Lâm Dịch như một dòng nước mát dội vào ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng dân chúng. Sự hoảng loạn lắng xuống, thay vào đó là những ánh mắt chăm chú, đầy hy vọng. Họ nhìn vào vị "đại ca" của mình, người đã luôn dẫn dắt họ vượt qua mọi khó khăn.

Lâm Dịch tiếp tục: "Chúng ta sẽ không ngồi yên chờ đợi số phận. Chúng ta sẽ cùng nhau chuẩn bị. Chúng ta sẽ tăng cường phòng thủ. Chúng ta sẽ tích trữ lương thực. Chúng ta sẽ tự cứu lấy mình, và bảo vệ những người chúng ta yêu thương." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt kiên định. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng chúng ta có thể tự mình tạo ra sự công bằng cho chính mình, cho vùng đất này."

Hắn nhìn thẳng vào Vương Đại Trụ, người đang đứng cạnh hắn, ánh mắt đã lấy lại được sự kiên cường. "Vương Đại Trụ, ngươi hãy giúp ta trấn an mọi người. Nói cho họ biết, chúng ta sẽ không bỏ rơi ai. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, giọng nói đầy quyết tâm: "Rõ, đại ca! Mọi người nghe đây! Đại ca đã nói, chúng ta sẽ cùng nhau! Không ai bị bỏ lại!"

Đám đông vẫn còn lo lắng, nhưng ít nhất, họ đã tìm thấy một điểm tựa. Ánh mắt họ dõi theo Lâm Dịch khi hắn rời khỏi quảng trường, biết rằng hắn sẽ không để họ phải đối mặt với cơn bão một mình. Lâm Dịch bước đi, trong lòng vẫn ngổn ngang suy nghĩ. Hắn đã tạm thời trấn an được dân chúng, nhưng đó chỉ là giải pháp tình thế. Cuộc chiến thực sự, giờ mới bắt đầu.

***

Chiều tối, gió heo may đã bắt đầu thổi, mang theo cái se lạnh đặc trưng của mùa thu biên ải. Lâm Dịch bước vào căn nhà nhỏ của Lão Hồ. Ngôi nhà vẫn yên tĩnh và giản dị như mọi khi, với mùi thuốc bắc và hương trà phảng phất trong không khí. Lão Hồ đang ngồi bên bếp lửa nhỏ, tay giữ một ấm trà bằng đất nung, đôi mắt tinh anh nheo lại nhìn ngọn lửa. Lưng ông đã còng hơn, tóc bạc phơ, nhưng thần thái vẫn toát lên vẻ trầm mặc, uyên thâm.

"Ngồi đi, Lâm tiểu tử," Lão Hồ lên tiếng, giọng nói khàn khàn nhưng đầy ấm áp, như thể ông đã đoán trước được sự xuất hiện của Lâm Dịch. "Lão già này biết ngươi sẽ đến."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện ông. Hắn nhìn ấm trà đang bốc hơi nghi ngút, cảm nhận sự tĩnh lặng hiếm hoi trong tâm hồn mình. Bên ngoài, những cơn gió heo may đang rít lên khe khẽ, như than thở cho một thế giới đang dần chìm vào hỗn loạn.

"Lão Hồ, người đã chứng kiến nhiều đời, người nghĩ sao về tình hình hiện tại?" Lâm Dịch hỏi, giọng trầm lắng. Hắn không cần phải nói rõ là tình hình nào, vì hắn biết Lão Hồ đã nắm bắt đ��ợc mọi chuyện. Những người già như Lão Hồ, dù không ra ngoài nhiều, nhưng lại có một sự nhạy bén đặc biệt với thời cuộc, và một nguồn thông tin ngầm mà ít ai biết.

Lão Hồ khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt nhìn xa xăm qua khung cửa sổ nhỏ, nơi màn đêm đang dần buông xuống. "Triều đại nào cũng có sinh có diệt, như cây cỏ vậy thôi. Có hưng thịnh rồi ắt có suy tàn. Chỉ là lần này, cây đã mục rỗng từ gốc rễ quá lâu rồi. Loạn lạc là điều không tránh khỏi." Ông ngừng lại, đặt chén trà xuống. "Lão già này đã sống đủ lâu để thấy vài triều đại hưng vong. Đại Hạ này, thoạt nhìn tưởng vững chắc, nhưng thực chất đã rỗng ruột từ nhiều năm về trước. Giờ đây, chỉ cần một cơn gió mạnh, nó sẽ đổ sập."

Những lời của Lão Hồ không khác gì những gì Lâm Dịch đã suy nghĩ, nhưng được thốt ra từ miệng một người đã trải qua nhiều thăng trầm của lịch sử, lại mang một sức nặng khác. "Vậy theo người, chúng ta nên làm gì trong lúc này?" Lâm Dịch hỏi, không giấu giếm sự tìm kiếm lời khuyên.

Lão Hồ thở dài một tiếng, đôi mắt u hoài. "Làm gì ư? Người sống trong loạn thế, chỉ có thể cố gắng giữ lấy một ngọn đèn trong đêm tối mà thôi. Giữ lấy những người thân yêu, giữ lấy vùng đất của mình, giữ lấy cái tâm không bị vẩn đục bởi sự tàn khốc. Quan trọng là cái tâm của người cầm quyền. Giữ được một ngọn đèn trong đêm tối đã là phúc lớn."

"Ngọn đèn trong đêm tối..." Lâm Dịch lẩm bẩm, câu nói này chạm đến tận sâu thẳm trong lòng hắn. Hắn không tham vọng xưng bá, không muốn làm anh hùng. Hắn chỉ muốn bảo vệ những người xung quanh, bảo vệ cái "ngọn đèn" mà hắn đã dày công thắp lên ở nơi biên ải này.

Lão Hồ tiếp tục, giọng nói nhỏ dần như tiếng gió đêm: "Loạn thế sẽ sinh anh hùng, nhưng cũng sẽ nuốt chửng vô số sinh linh vô tội. Sẽ có kẻ nhân danh chính nghĩa để cướp bóc, có kẻ nhân danh bảo vệ để tàn sát. Lòng người lúc đó sẽ khó lường hơn bao giờ hết. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Huống hồ là quy luật của trời đất."

Lâm Dịch im lặng lắng nghe. Hắn biết Lão Hồ không chỉ nói về những biến động chính trị. Ông đang nói về bản chất của con người khi đối mặt với sự hỗn loạn. Hắn đã từng chứng kiến điều đó trong thế giới hiện đại, và giờ đây, ở thế giới cổ đại này, nó lại càng trở nên rõ ràng hơn.

"Những điều kỳ lạ mà người từng kể, những 'Phong Ấn Chi Địa', 'Linh Vật'..." Lâm Dịch khẽ khàng hỏi, chuyển sang chủ đề khác, "Liệu chúng có liên quan gì đến sự hỗn loạn này không?"

Lão Hồ nheo mắt nhìn Lâm Dịch, như thể đang cân nhắc điều gì đó. "Có lẽ có, có lẽ không. Lão già này chỉ biết rằng, khi âm dương nghịch chuyển, trời đất biến động, thì những thứ vốn ẩn mình sẽ có cơ hội lộ diện. Giống như khi dòng sông cạn, những tảng đá ngầm mới hiện ra vậy. Có lẽ, những biến cố của thế gian, suy cho cùng, cũng chỉ là một phần của quy luật tự nhiên, một chu kỳ mà con người nhỏ bé không thể can thiệp." Ông lại thở dài, ánh mắt ẩn chứa sự u hoài về thời cuộc.

"Một chu kỳ..." Lâm Dịch suy nghĩ. Lời của Lão Hồ trùng khớp một cách kỳ lạ với lời của Lão Tăng Viên Giác về sự suy tàn của linh khí và chu kỳ hưng thịnh - suy vong của thế giới. Phải chăng, sự sụp đổ của một triều đại cũng là một biểu hiện của sự suy yếu của linh khí, hay là một phần của quá trình "thanh lọc" mà thế giới phải trải qua?

"Nhưng dù quy luật có là gì, chúng ta vẫn phải sống, phải chiến đấu để bảo vệ những gì mình có," Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. "Không thể ngồi yên chờ đợi số phận."

"Đúng vậy," Lão Hồ gật đầu, nở một nụ cười hiền hậu. "Đó là cái đáng quý của con người. Dù đứng trước bão tố lớn đến đâu, vẫn muốn vươn lên. Ta tin ngươi, Lâm tiểu tử, ngươi sẽ làm được."

Lâm Dịch cúi đầu chào Lão Hồ một cách chân thành. Những lời của ông, dù không trực tiếp đưa ra giải pháp, nhưng lại củng cố thêm ý chí và định hướng cho hắn. Hắn không thể chống lại quy luật của trời đất, nhưng hắn có thể cố gắng hết sức để tạo ra một vùng đất an toàn, một "ngọn đèn" không bao giờ tắt giữa đêm tối loạn lạc. Hắn rời khỏi nhà Lão H��, bước chân vững vàng hơn, dù gió heo may bên ngoài vẫn rít lên những hồi dài, như khúc ca ai oán của một triều đại đang hấp hối.

***

Đêm khuya, ánh trăng bạc chiếu rọi qua khung cửa sổ, hắt lên tấm bản đồ trải rộng trên bàn trong phòng họp của Lâm Dịch. Căn phòng, thường ngày chỉ dùng để tiếp khách hoặc xử lý công vụ, giờ đây lại mang một bầu không khí căng thẳng, nghiêm nghị. Mùi mực và giấy mới hòa lẫn với mùi trà thoang thoảng từ những chén trà đã nguội.

Lâm Dịch đứng đó, một tay chống lên bàn, ánh mắt vẫn tập trung vào bản đồ. Bên cạnh hắn là Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, cả hai đều giữ vẻ mặt nghiêm trọng, sẵn sàng lắng nghe mệnh lệnh. Lâm Dịch đã triệu tập họ đến đây ngay sau khi rời khỏi nhà Lão Hồ, không chút chậm trễ. Hắn biết, thời gian là vàng bạc, và mỗi giây phút chần chừ đều có thể phải trả giá bằng máu và nước mắt.

"Tình hình đã rõ ràng," Lâm Dịch cất tiếng, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy uy lực, khiến không khí trong phòng càng thêm phần trang trọng. "Đại Hạ không còn c���u vãn được nữa. Triều đình đã sụp đổ trên thực tế. Một cuộc đại loạn đang cận kề."

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ gật đầu. Dù đã có chút chuẩn bị tinh thần, nhưng khi nghe chính Lâm Dịch xác nhận, trong lòng họ vẫn dâng lên một nỗi lo lắng khôn tả. Tuy nhiên, họ tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói quen thuộc của Nhị Cẩu không được thốt ra lúc này, thay vào đó là sự im lặng đầy kiên định.

"Chúng ta không thể trông chờ vào bất kỳ ai khác," Lâm Dịch tiếp tục, ánh mắt sắc bén quét qua hai người. "Chúng ta phải tự cứu lấy mình, cứu lấy vùng đất này, và bảo vệ những người chúng ta trân trọng." Hắn dùng ngón tay chỉ vào một khu vực trên bản đồ, chính là vùng đất của hắn. "Đây là nhà của chúng ta. Và chúng ta sẽ không để bất kỳ kẻ nào xâm phạm."

Hắn nhấc tay khỏi bản đồ, ánh mắt nhìn thẳng vào Nhị Cẩu và Lý Hổ. "Nhị Cẩu, Lý Hổ, nhiệm vụ của các ngươi bây giờ không chỉ là thu thập tin tức về những hiện tượng kỳ lạ nữa, mà phải mở rộng ra. Ưu tiên hàng đầu là tình hình quân sự. Các thế lực mới nổi ở các quận huyện lân cận. Tàn quân của Đại Hạ. Các băng nhóm giang hồ lợi dụng thời cơ. Bất kỳ thông tin nào liên quan đến sự di chuyển của quân đội, sự hình thành của các thế lực cát cứ, đều phải báo về cho ta ngay lập tức, càng chi tiết càng tốt."

Trần Nhị Cẩu ghi nhớ từng lời, ánh mắt đầy quyết tâm. "Rõ, đại ca! Nhị Cẩu sẽ lập tức triển khai người đi thu thập tin tức. Chúng ta sẽ mở rộng mạng lưới tình báo ra xa hơn nữa."

"Lý Hổ," Lâm Dịch quay sang Lý Hổ, "Ngươi phụ trách công tác chuẩn bị phòng thủ. Tăng cường tuần tra biên giới. Kiểm tra lại tất cả vũ khí, thành lũy. Khẩn trương tích trữ lương thực, thuốc men. Ta không muốn bất kỳ sự thiếu sót nào. Đồng thời, trấn an dân chúng. Nhưng cũng phải để họ hiểu rõ tình hình, để họ cùng chúng ta chuẩn bị. Luyện tập cho dân binh. Mỗi người dân phải biết cách tự bảo vệ mình và gia đình."

Lý Hổ nắm chặt tay, giọng nói vang dội: "Rõ, đại ca! Ta sẽ đốc thúc mọi việc. Chúng ta sẽ biến vùng đất này thành một pháo đài vững chắc!"

Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, công việc trước mắt sẽ rất nặng nề. Không chỉ là những vấn đề quân sự hay hậu cần. Hắn còn phải đối mặt với nỗi sợ hãi, sự hoang mang trong lòng dân chúng. Hắn phải giữ vững niềm tin cho họ, rằng vùng đất này sẽ đứng vững, rằng họ sẽ được bảo vệ.

"Về những thông tin về 'linh khí' và 'Huyền Thiên Tông' mà ta đã giao cho các ngươi thu thập," Lâm Dịch hạ giọng, "vẫn tiếp tục. Nhưng bây giờ, hãy đặt chúng vào một vị trí ưu tiên thấp hơn. Dù sao, chúng ta vẫn cần phải hiểu rõ bản chất của thế giới này. Có thể, chính trong sự hỗn loạn này, những bí ẩn đó sẽ dần hé lộ." Hắn nhìn vào Cổ Ngọc Phù trên ngực mình, cảm giác lạnh lẽo vẫn hiện hữu, như một lời nhắc nhở về một thế giới rộng lớn hơn, vượt ra ngoài những cuộc chiến tranh giành quyền lực trần tục.

Hắn cũng biết, sự hoang mang của dân chúng và việc hắn phải trấn an họ cho thấy tầm ảnh hưởng và trách nhiệm ngày càng lớn của anh. Nó cũng gợi ý về những thách thức lớn hơn trong việc quản lý và giữ vững lòng dân trong thời loạn. Lời của Lão Hồ về sự 'sinh diệt của triều đại' và 'cây mục rỗng từ gốc rễ' càng nhấn mạnh sự suy tàn không thể đảo ngược của Đại Hạ, báo hiệu cho sự xuất hiện của các lãnh chúa mới và cuộc chiến tranh bá. Việc hắn giao nhiệm vụ thu thập tin tức về 'tình hình quân sự, các thế lực mới nổi' cho Nhị Cẩu và Lý Hổ trực tiếp dẫn đến việc anh phải đối phó với các lãnh chúa mới nổi và tàn quân của Đại Hạ Vương Triều trong các chương tiếp theo. Ánh mắt Lâm Dịch khi nhìn bản đồ, giờ đây không chỉ thấy ranh giới mà còn thấy 'một bức tranh vũ trụ rộng lớn hơn', báo hiệu rằng những khám phá về linh khí và thế giới tu hành sẽ không bị dừng lại bởi biến động chính trị, mà có thể sẽ càng trở nên cấp thiết hoặc liên quan mật thiết hơn.

Lâm Dịch đưa tay lên xoa xoa thái dương. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, không chỉ là những trận chiến quyền lực, mà còn là một cuộc hành trình khám phá bản chất của thế giới, một cuộc tìm kiếm sự thật về sự tồn tại. Nhưng hắn không đơn độc. Hắn có những người tin tưởng hắn, những người sẵn sàng cùng hắn đối mặt với mọi thử thách.

"Vậy nhé," Lâm Dịch nói, giọng đầy dứt khoát. "Hãy bắt đầu ngay từ bây giờ. Chúng ta sẽ cho cả thế giới biết, dù Đại Hạ có sụp đổ, vùng đất này sẽ vẫn đứng vững." Hắn nhìn vào ánh trăng qua khung cửa sổ, cảm nhận cái lạnh của đêm khuya, nhưng trong lòng lại bùng lên một ngọn lửa kiên cường. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và tri thức là vũ khí mạnh nhất." Lâm Dịch thầm nhủ, hắn sẽ dùng tất cả những gì mình có để bảo vệ ngọn đèn của mình giữa đêm tối hỗn loạn này.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free