Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 778: Bức Màn Hé Mở: Chuẩn Bị Cho Vô Hình

Lâm Dịch đứng thẳng người, đưa tay ra hiệu, phác thảo một số vùng trên bản đồ đang treo trên tường thư phòng. “Hãy mở rộng mạng lưới ra các thị trấn, làng mạc xa xôi, thậm chí là những nơi bị lãng quên. Những thông tin này có thể ẩn chứa trong những di tích cổ xưa, những ngôi đền đổ nát, hay thậm chí là trong trí nhớ của những người già nhất.” Hắn giao cho Trần Nhị Cẩu một danh sách chi tiết các loại thông tin cần tìm kiếm, bao gồm cả những từ khóa mà hắn đã ghi lại trong đêm.

“Ngoài ra,” Lâm Dịch nói thêm, “cần tìm hiểu về bất kỳ dị tượng nào xảy ra trong những năm gần đây. Mưa đá bất thường, hạn hán kéo dài không lý do, sự xuất hiện của những loài vật lạ, hay những căn bệnh không thể chữa khỏi. Mọi thứ đều có thể liên quan đến sự suy yếu của linh khí.”

Trần Nhị Cẩu chăm chú lắng nghe, ghi nhớ từng lời của Lâm Dịch. Hắn biết, dù có vẻ kỳ lạ, nhưng mỗi quyết định của đại ca đều có lý do sâu xa, và luôn mang lại kết quả. Hắn không cần phải hiểu, chỉ cần làm theo một cách triệt để.

Ánh mắt Lâm Dịch quét qua vùng đất của mình, nơi những ngôi nhà mới đang mọc lên, những cánh đồng đang xanh tươi, những con người đang cần mẫn làm việc. Trước đây, hắn chỉ thấy một lãnh thổ cần được bảo vệ, một nơi trú ẩn an toàn mà hắn đã xây dựng bằng mồ hôi và trí tuệ. Nhưng giờ đây, hắn thấy một mảnh ghép của một bí ẩn lớn hơn, một phần của một thế giới đang trải qua sự thay đổi sâu sắc.

Hắn hiểu rằng, để thực sự sinh tồn, để bảo vệ những người hắn yêu thương, hắn không thể chỉ đối phó với những kẻ thù trần tục. Hắn phải chuẩn bị cho những thách thức siêu nhiên, cho những quy luật vũ trụ mà hắn mới chỉ bắt đầu hé mở. Cổ Ngọc Phù ấm áp trên ngực hắn như một lời hứa hẹn, một chìa khóa tiềm năng. Con đường phía trước sẽ không chỉ là những trận chiến quyền lực, mà còn là một hành trình khám phá bản chất của thế giới, một cuộc tìm kiếm sự thật về sự tồn tại. Và Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị lạc vào thế giới cổ đại, đã sẵn sàng để đối mặt với nó.

***

Đêm khuya, trời quang mây, ánh trăng vằng vặc như một tấm gương bạc treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, rọi xuống vạn vật một vẻ đẹp hư ảo, tĩnh mịch. Trong thư phòng của Lâm Dịch, ánh nến lung lay bập bùng, hắt những cái bóng dài, nhảy nhót trên vách tường gỗ sẫm màu. Không gian yên tĩnh đến lạ lùng, chỉ có tiếng gió khẽ xào xạc qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh mỏng manh của đêm muộn. Mùi mực, mùi giấy cũ và mùi gỗ đánh bóng thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí trầm tư, tĩnh lặng nhưng lại ẩn chứa sự căng thẳng của một tâm trí đang hoạt động hết công suất. Lâm Dịch ngồi trước bàn làm việc, thân hình gầy gò của hắn như bị nuốt chửng bởi chiếc ghế gỗ lớn, khuôn mặt thanh tú nhưng thường mang vẻ trầm tư của hắn giờ đây càng thêm phần sâu sắc dưới ánh nến yếu ớt. Đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén, giờ đây đang dán chặt vào tấm bản đồ lớn của Đại Hạ trải rộng trước mặt.

Đây không phải là một bản đồ chiến lược thông thường. Dù vẫn có những ký hiệu về ranh giới chính trị, quân sự, nhưng ánh mắt của Lâm Dịch lại không tập trung vào những đường nét quen thuộc ấy. Thay vào đó, hắn chăm chú nhìn vào những khoảng trống, những vùng núi rừng chưa được khám phá, những dòng sông uốn lượn qua những vùng đất hoang vu, và đặc biệt là những ký hiệu nhỏ, lạ mắt mà hắn tự vẽ ra bằng mực đỏ. Đó là những "điểm bất thường", những nơi mà hắn đã nghe loáng thoáng qua những câu chuyện dân gian, những lời đồn đại mơ hồ từ những người lính, những thương nhân lang thang, hay thậm chí là từ những ghi chép cũ kỹ mà hắn vô tình đọc được. Một chấm đỏ nhỏ đánh dấu một khu rừng nơi người ta đồn có cây cổ thụ biết nói. Một đường gạch chéo đánh dấu một thung lũng mà người ta tránh xa vì những tiếng động kỳ lạ vào ban đêm. Hay một hình tròn quanh một ngọn núi mà dân làng kể rằng có những luồng sáng lạ xuất hiện vào những đêm trăng tròn.

Hắn vuốt nhẹ Cổ Ngọc Phù treo trên cổ, mảnh ngọc giờ đây không còn mang lại cảm giác ấm áp như thường lệ, mà lại có một sự lạnh lẽo khó tả, như thể nó đang phản ứng lại với chính sự lạnh lẽo trong suy nghĩ của hắn. "Linh khí suy tàn... thế giới tu hành... những gì Viên Giác nói không phải là mê tín," hắn lẩm bẩm trong tâm trí, giọng nói nội tâm trầm lắng, mang theo một chút hoài nghi nhưng cũng đầy tò mò. "Nó là một hệ thống năng lượng, một quy luật mà mình chưa hiểu rõ. Và nếu nó đang suy yếu, thì điều gì sẽ thay thế? Điều gì sẽ trỗi dậy?" Câu hỏi đó cứ lẩn quẩn trong đầu hắn, buộc hắn phải đối mặt với một thực tế mà tri thức hiện đại của hắn chưa từng được chuẩn bị.

Lâm Dịch ghi chép không ngừng vào một cuốn sổ tay nhỏ, những nét chữ thư pháp gọn gàng nhưng lại chứa đựng những khái niệm vượt ngoài thời đại này. Hắn vẽ các sơ đồ, cố gắng liên kết những mảnh thông tin rời rạc từ Lão Tăng Viên Giác với những quan sát của chính mình về thế giới xung quanh. Hắn vẽ một biểu đồ hình sin, cố gắng hình dung chu kỳ hưng thịnh và suy tàn của linh khí mà Viên Giác đã đề cập, và đặt câu hỏi về vị trí hiện tại của họ trên chu kỳ đó. Hắn tự hỏi, liệu sự suy tàn này có phải là một quá trình tự nhiên, hay là hậu quả của một sự kiện nào đó trong quá khứ xa xăm? Liệu có cách nào để đảo ngược nó, hay ít nhất là thích nghi với nó một cách hiệu quả?

Suy nghĩ của hắn nhanh chóng chuyển sang những hiện tượng mà hắn đã chứng kiến hoặc nghe nói đến. Những tu sĩ ngày càng yếu kém, những phép thuật không còn thần thông như trong truyền thuyết. Hay những dị tượng mà hắn đã nghe Trần Nhị Cẩu báo cáo từ các vùng xa xôi: những vụ mất tích bí ẩn, những cơn bão cát không đúng mùa, hay sự xuất hiện của những loài cây cỏ, động vật chưa từng thấy. Tất cả những điều đó, trong mắt một người hiện đại như hắn, đều cần một lời giải thích logic, một quy luật khoa học nào đó, dù nó có thể là khoa học của thế giới này.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, lặp lại câu thần chú đã dẫn dắt hắn qua bao nhiêu khó khăn. Nhưng giờ đây, cái "sinh tồn" đó không chỉ còn là đối phó với đói nghèo, quan lại tham nhũng hay chiến tranh. Nó đã mở rộng ra một cấp độ mới, một cấp độ mà hắn gọi là "sinh tồn siêu nhiên". "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn viết thêm một dòng vào cuốn sổ, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc thu thập thông tin. Hắn không thể chiến đấu với những gì hắn không hiểu. Hắn không thể bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những người hắn yêu thương, nếu hắn mù quáng trước những mối đe dọa vô hình, những quy luật vũ trụ mà hắn mới chỉ bắt đầu hé mở. Cảm giác lạnh lẽo từ Cổ Ngọc Phù càng lúc càng rõ ràng, như một lời nhắc nhở rằng thế giới này còn nhiều bí ẩn hơn những gì hắn từng tưởng tượng.

Hắn lại nhìn tấm bản đồ, những chấm đỏ, những ký hiệu tự vẽ giờ đây không còn là những điểm tò mò đơn thuần, mà là những manh mối tiềm năng dẫn đến sự thật về linh khí, về thế giới tu hành. Có lẽ, những truyền thuyết cổ xưa không chỉ là câu chuyện hoang đường, mà là những ghi chép méo mó về một quá khứ mà linh khí vẫn còn thịnh vượng. Có lẽ, những di tích đổ nát không chỉ là tàn tích của một nền văn minh đã mất, mà là những cánh cổng dẫn đến những bí mật bị chôn vùi. Hắn thở dài, ánh nến bỗng nhiên nhấp nháy mạnh hơn một chút, như thể cũng đang cùng hắn suy tư về gánh nặng của một thế giới đang dần hé lộ những bí ẩn to lớn của nó. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn nghĩ, "và nó cũng không nợ ai một sự dễ dàng."

***

Sáng sớm, mặt trời vừa lên khỏi rặng núi phía đông, nhuộm vàng những mái ngói của dinh thự. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo chút hơi sương còn vương vấn trên những tán lá. Trong một sân sau nhỏ, kín đáo, chỉ có tiếng côn trùng kêu đêm đã tàn và tiếng chim hót líu lo chào ngày mới. Mùi đất ẩm và hương hoa nhài thoang thoảng từ góc vườn xen lẫn vào làn gió nhẹ, tạo nên một không gian yên bình đến lạ. Thế nhưng, bầu không khí giữa ba người đàn ông trong sân lại căng thẳng đến lạ thường.

Lâm Dịch đứng giữa sân, thân hình gầy gò của hắn, trong bộ trang phục thô sơ, vá víu quen thuộc, như toát lên một vẻ kiên định đến khó tin. Gương mặt thanh tú của hắn nghiêm nghị hơn thường lệ, đôi mắt sâu thẳm quét qua Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đang đứng đối diện. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, đứng thẳng tắp, sẵn sàng nhận lệnh. Bên cạnh hắn là Lý Hổ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt hung dữ với vết sẹo nhỏ trên lông mày, cũng im lặng đợi chờ. Cả hai đều cảm nhận được sự nghiêm trọng bất thường trong thần thái của Lâm Dịch.

“Trong vùng và các trấn lân cận,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm ấm nhưng rõ ràng, từng lời nói như đinh đóng cột, “ta muốn các ngươi ngầm điều tra. Bất cứ tin đồn nào về người có khả năng phi thường, những hiện tượng kỳ lạ mà khoa học không giải thích được, hay những địa điểm có lời đồn ma quỷ, linh thiêng... đều phải ghi chép lại. Đừng gây chú ý, và tuyệt đối không được hành động manh động.” Hắn nhấn mạnh hai từ "ngầm điều tra" và "tuyệt đối không manh động", như muốn khắc sâu vào tâm trí hai thuộc hạ. Đối với Lâm Dịch, những chuyện này giống như việc tìm kiếm dữ liệu thô, không được phép làm nhiễu loạn môi trường thí nghiệm.

Trần Nhị Cẩu nghe xong, vẻ mặt lộ rõ sự ngạc nhiên, pha chút bối rối. “Đại ca, ý người là... những chuyện hoang đường ấy sao?” Hắn gãi đầu, thắc mắc. Từ trước đến nay, đại ca luôn chỉ đạo họ làm những việc thực tế, liên quan đến lương thực, quân sự, kinh tế. Những chuyện ma quỷ, thần tiên này, trong mắt những người dân thường như họ, chỉ là chuyện hão huyền của các bà già.

Lý Hổ, mặc dù không ngây ngô như Nhị Cẩu, nhưng cũng không kém phần tò mò. Hắn là một người thẳng thắn, đơn giản, chỉ cần biết nhiệm vụ rõ ràng là sẽ dốc sức hoàn thành. “Vậy chúng ta cần tìm hiểu những gì cụ thể?” Hắn hỏi, giọng có phần thô kệch nhưng đầy quyết tâm.

Lâm Dịch không hề trách cứ sự ngạc nhiên của họ. Hắn hiểu rằng những gì hắn đang yêu cầu là quá xa lạ với thế giới quan của họ. Hắn chỉ hít một hơi thật sâu, ánh mắt lại thêm phần sâu thẳm. “Mọi thứ. Từ những câu chuyện về dị nhân, quái vật, đến những nơi có linh khí đặc biệt, hay những tàn tích cổ xưa không rõ nguồn gốc.” Hắn không giải thích "linh khí" là gì, vì hắn biết họ sẽ không thể hiểu. Hắn chỉ liệt kê những dấu hiệu bên ngoài, những biểu hiện mà họ có thể nhận biết được.

Hắn lấy ra một Cẩm Nang Kế Sách nhỏ, bên trong là những trang giấy ghi chép chi chít những từ khóa, những loại hiện tượng cần được chú ý. “Đây là danh sách chi tiết. Các ngươi hãy chia nhau ra, mỗi người phụ trách một khu vực. Trần Nhị Cẩu, ngươi có khả năng giao tiếp tốt, hãy tập trung vào các thị trấn, nơi có nhiều người qua lại, nhiều câu chuyện được lưu truyền. Lý Hổ, ngươi mạnh mẽ, cẩn trọng, hãy đi đến những vùng núi rừng hẻo lánh, những làng mạc xa xôi, nơi còn lưu giữ nhiều truyền thuyết cổ.” Lâm Dịch giao cho hai người một danh sách các loại thông tin cần tìm kiếm, nhấn mạnh sự cẩn trọng và bí mật. Hắn không muốn bất cứ ai khác biết về nhiệm vụ này, đặc biệt là những kẻ thù tiềm tàng mà hắn chưa thể gọi tên.

“Khi thu thập thông tin, hãy nhớ một điều,” Lâm Dịch nói tiếp, giọng hắn hạ thấp, “đừng tin tuyệt đối bất cứ điều gì. Hãy ghi chép lại mọi thứ, dù là hoang đường nhất. Nhiệm vụ của các ngươi là thu thập, không phải là phán xét. Và quan trọng nhất, nếu phát hiện ra bất kỳ điều gì thực sự kỳ lạ, hay những người có khả năng khác thường, tuyệt đối không được tự ý hành động. Lập tức trở về báo cáo cho ta. Rõ chưa?”

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ nhìn nhau, rồi đồng thanh đáp: “Rõ, Đại ca!” Vẻ bối rối ban đầu của Nhị Cẩu đã dần tan biến, thay vào đó là sự tập trung cao độ. Lý Hổ thì gật đầu dứt khoát, nắm chặt tay như thể đã sẵn sàng lao vào nhiệm vụ. Dù không hiểu hết, nhưng họ tuyệt đối tin tưởng vào Lâm Dịch. Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Lý Hổ cũng vậy. Mỗi mệnh lệnh của Lâm Dịch, dù có vẻ khó hiểu đến đâu, cuối cùng đều chứng tỏ được sự đúng đắn và mang lại lợi ích cho vùng đất này.

Lâm Dịch nhìn hai người họ khuất dạng sau hàng cây, trong lòng hắn cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng cũng đầy lo lắng. Hắn đang cử những người thân cận nhất của mình vào một thế giới mà hắn còn chưa hiểu rõ. Một thế giới của những điều không thể giải thích, của những mối đe dọa không thể định lượng. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Để sinh tồn trong cái thế giới loạn lạc này, hắn không thể chỉ nhìn vào những gì trước mắt. Hắn phải nhìn xuyên qua bức màn của sự mê tín, của truyền thuyết, để tìm kiếm chân tướng. Hắn phải chuẩn bị cho những điều mà ngay cả khoa học hiện đại cũng chưa chắc đã có câu trả lời. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn lại tự nhủ, "và nó cũng không nợ mình một sự dễ dàng."

***

Buổi chiều tà, nắng vàng nhạt trải đều trên những mái nhà tranh, nhuộm màu ấm áp cho con đường đất dẫn vào làng. Gió dịu mát luồn qua những hàng tre, mang theo mùi hương của khói bếp và đất ẩm. Lâm Dịch bước chậm rãi trên con đường quen thuộc, hướng về căn nhà nhỏ của Lão Hồ. Đây là một nơi mà hắn thường ghé thăm khi cần tìm hiểu về lịch sử, phong tục địa phương, hay đơn giản là để tìm một chút bình yên giữa bộn bề công việc.

Căn nhà của Lão Hồ nằm khuất sau một khóm trúc, giản dị nhưng ấm cúng. Mùi thảo dược và gỗ cũ thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi nước trà mới pha, tạo nên một cảm giác an lành, thoát tục. Tiếng nước reo nhẹ từ ấm trà đang sôi trên bếp lò đất nhỏ làm xua đi sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ của không gian. Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ như tuyết, đang ngồi trên chiếc ghế gỗ mục, nheo đôi mắt tinh anh nhìn ra khoảng sân nhỏ. Khi thấy Lâm Dịch, ông khẽ mỉm cười, nụ cười hiền hậu, chất phác.

“Lâm thiếu gia đến rồi à?” Lão Hồ khàn khàn nói, giọng ông trầm ấm như tiếng gió thoảng qua khe núi. “Mời vào, mời vào. Trà mới pha đây.”

Lâm Dịch bước vào, cúi đầu chào lão Hồ một cách cung kính. “Lão Hồ, người vẫn khỏe chứ? Hôm nay tiểu tử có chút chuyện muốn thỉnh giáo người.” Hắn ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nhận lấy chén trà n��ng từ tay lão Hồ. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay, xua đi chút lạnh lẽo còn vương vấn trong tâm trí hắn.

Lão Hồ chậm rãi nhấp một ngụm trà, ánh mắt ông xa xăm như đang lướt qua hàng thế kỷ của lịch sử. “Hà... Ta thì vẫn thế thôi. Ngươi bận rộn như vậy mà còn nhớ đến lão già này là may rồi. Có chuyện gì mà khiến Lâm thiếu gia phải đích thân đến đây?” Ông vẫn giữ phong thái bình thản, uyên bác, nhưng Lâm Dịch cảm nhận được một chút lo lắng ẩn sâu trong ánh mắt già nua ấy khi hắn bắt đầu câu chuyện.

“Lão Hồ, người đã sống ở đây lâu năm, trải qua nhiều thời loạn lạc,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm tĩnh, không vội vã. “Tiểu tử muốn hỏi người, có nghe về những chuyện kỳ lạ, những người có năng lực đặc biệt hay những nơi bị cấm trong vùng này không? Những truyền thuyết cổ xưa, những câu chuyện mà người dân thường đã lãng quên, về những vị thần, những con thú linh, hay những thảm họa tự nhiên không thể giải thích được...”

Lão Hồ nghe xong, đôi mắt tinh anh của ông khẽ nheo lại, cái nhìn sắc sảo lướt qua Lâm Dịch, như muốn đọc thấu tâm can hắn. Một thoáng im lặng bao trùm căn nhà, chỉ còn tiếng nước sôi liu riu và tiếng gió khẽ lay động tán trúc. “Hà... Chuyện xưa cũ, người trẻ như ngươi sao lại quan tâm? Người ta nói, khi linh khí suy yếu, quỷ quái lộng hành, nhưng cũng là lúc những điều kỳ diệu nhất bị lãng quên...” Ông thở dài một tiếng, đặt chén trà xuống bàn, rồi bắt đầu kể, giọng ông trầm bổng như một khúc hát cổ.

Ông kể về những “Phong Ấn Chi Địa” bí ẩn, nằm sâu trong Linh Thú Sơn Mạch, nơi mà người dân trong vùng thường truyền tai nhau rằng có những thế lực cổ xưa bị phong ấn, không ai dám bén mảng tới. Người ta nói rằng đó là nơi linh khí bị bóp méo, nơi mà thời gian và không gian dường như không còn tuân theo quy luật thông thường. Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, đầu óc hắn liên tục so sánh những gì Lão Hồ nói với lời Viên Giác về sự suy tàn của linh khí. Phải chăng, những Phong Ấn Chi Địa này là những nơi linh khí bị tổn hại nặng nề nhất, hoặc là nơi những di sản của một thời đại linh khí thịnh vượng bị chôn vùi?

Lão Hồ lại kể về “Huyền Thiên Tông” trong truyền thuyết, một môn phái tu hành hùng mạnh đã biến mất từ hàng ngàn năm trước, chỉ còn lại những tàn tích đổ nát và những câu chuyện mơ hồ. Người ta nói Huyền Thiên Tông là nơi quy tụ những cao thủ tu luyện đỉnh cao, những người có thể hô mưa gọi gió, di sơn đảo hải. Nhưng rồi, một đêm nọ, tông môn này bỗng dưng biến mất, không để lại dấu vết, như thể bị nuốt chửng bởi hư không. Lâm Dịch nghĩ đến lời Viên Giác về chu kỳ linh khí, và tự hỏi liệu sự biến mất của Huyền Thiên Tông có liên quan đến một giai đoạn suy tàn cực độ của linh khí hay không. "Cổ Ngọc Phù của mình có thể có liên hệ gì với những di tích này không?" hắn thầm nghĩ, cảm giác lạnh lẽo từ mảnh ngọc trên ngực lại càng rõ rệt.

Ông cũng kể về những “Linh Vật” từng xuất hiện trong các thời loạn lạc xa xưa, những con thú kỳ lạ có sức mạnh phi thường, không thuộc bất kỳ loài nào được biết đến. Chúng có thể là chim bằng sải cánh che phủ cả bầu trời, hay rồng thiêng phun lửa hủy diệt mọi thứ. Lão Hồ nói rằng những Linh Vật này thường xuất hiện khi thế gian đại loạn, khi âm dương nghịch chuyển, như những điềm báo cho sự thay đổi lớn lao của trời đất.

Lâm Dịch lắng nghe không sót một lời, thỉnh thoảng hắn lại hỏi những câu hỏi sâu sắc để khai thác thêm thông tin. “Vậy Lão Hồ, những câu chuyện về những người có thể chữa lành mọi bệnh tật, hay những đạo sĩ có thể triệu hồi sấm sét, có phải là thật không? Và tại sao bây giờ chúng ta không còn thấy những điều như vậy nữa?”

Lão Hồ lại thở dài. “Hà... Chuyện đó thì lão già này cũng không rõ. Chỉ biết rằng, thời thế thay đổi, trời đất cũng thay đổi. Như câu nói cổ: Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Huống hồ là quy luật của trời đất. Có lẽ, những điều kỳ diệu đó đã ngủ yên, chờ đợi một thời cơ mới để thức tỉnh.” Ông ngừng lại, đôi mắt nheo nheo nhìn ra xa, như thể đang nhìn thấy một tương lai mờ mịt. Ông cũng kể về những dị tượng gần đây mà ông đã nghe, những dòng sông bỗng dưng đổi dòng, những ngọn núi bỗng dưng rung chuyển không lý do, hay những vùng đất màu mỡ bỗng dưng trở nên cằn cỗi. Ông không giải thích được, chỉ gọi đó là "ý trời."

Lâm Dịch gật đầu, trong lòng hắn một dòng suy nghĩ cuộn trào. Những lời của Lão Hồ, dù mang màu sắc mê tín và truyền thuyết, nhưng lại trùng khớp một cách đáng ngạc nhiên với những gì Viên Giác đã hé lộ. "Phong Ấn Chi Địa" có thể là những nơi linh khí bị biến động mạnh mẽ. "Huyền Thiên Tông" có thể là một minh chứng cho sự suy tàn của một nền văn minh tu hành cổ đại. Và những "Linh Vật" có thể là những sinh vật được sinh ra từ sự hỗn loạn của linh khí đang suy yếu. Hắn nhận ra, tri thức dân gian, dù không chính xác, nhưng lại chứa đựng những hạt nhân của sự thật, những mảnh ghép rời rạc về một thế giới mà hắn đang cố gắng lắp ghép lại.

Hắn nhìn chén trà đã nguội trong tay, rồi lại nhìn Lão Hồ, người đang chìm đắm trong những ký ức xa xăm. Lâm Dịch hiểu rằng, những gì hắn đang đối mặt không chỉ là một cuộc chiến tranh giành quyền lực trần tục, mà là một cuộc tìm kiếm sự thật về bản chất của thế giới này. Hắn phải chuẩn bị cho những mối đe dọa vô hình, những quy luật vũ trụ mà hắn mới chỉ bắt đầu hé mở. Cổ Ngọc Phù trên ngực hắn, giờ đây, không còn chỉ là một vật kỷ niệm, mà đã trở thành một biểu tượng cho hành trình khám phá không ngừng nghỉ của hắn. Hắn không thể dựa vào khoa học hiện đại để giải thích mọi thứ trong thế giới này, nhưng hắn có thể dùng tư duy logic và khả năng thích nghi của mình để tìm ra quy luật, để tạo ra "phương án dự phòng" cho những mối đe dọa phi truyền thống. Lâm Dịch đứng dậy, cúi đầu chào Lão Hồ một cách chân thành. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, không chỉ là những trận chiến quyền lực, mà còn là một cuộc hành trình khám phá bản chất của thế giới, một cuộc tìm kiếm sự thật về sự tồn tại.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free