Lạc thế chi nhân - Chương 777: Thấu Hiểu Thật Tướng: Thế Giới Của Linh Khí Suy Tàn
Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn vẫn vang lên trong thạch động, như một nhịp đập chậm rãi của thời gian, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, nó lại vang vọng như tiếng chuông báo hiệu một sự thay đổi lớn lao, một sự thật chấn động đang dần hé lộ. Lời của Viên Giác không chỉ là một kiến thức đơn thuần; nó là một sự lật đổ toàn bộ quan niệm của hắn về thế giới này. Linh khí suy tàn. Điều đó có nghĩa là không phải chỉ Đại Hạ vương triều đang mục ruỗng, không phải chỉ con người đang sa đọa, mà chính nền tảng duy trì sự sống, sự tồn tại của cả một thế giới đang dần bị bào mòn. Hắn đã từng nghĩ rằng chiến tranh và loạn lạc là do lòng tham của con người, do sự mục ruỗng của vương triều, do sự bất công của xã hội. Nhưng giờ đây, một góc nhìn hoàn toàn khác được mở ra. Phải chăng, sự suy tàn của Đại Hạ, sự hỗn loạn của nhân gian, không chỉ là kết quả của những yếu tố chính trị hay xã hội, mà còn là một hệ quả tất yếu của sự suy yếu linh khí? Nếu vậy, những biện pháp mà hắn đang áp dụng, những mưu kế chính trị, những cuộc chiến tranh giành quyền lực, liệu có thực sự giải quyết được tận gốc vấn đề, hay chỉ là những nỗ lực vô vọng trên một con tàu đang chìm dần?
Một xung đột nội tâm mạnh mẽ nổ ra trong tâm trí Lâm Dịch. Với tư duy khoa học và thực tế của hắn, việc chấp nhận một khái niệm siêu nhiên như "linh khí suy tàn" là một thử thách lớn. Nhưng những lời Viên Giác nói lại quá logic, quá khớp với những gì hắn đã chứng kiến. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và nó cũng không nhất thiết phải tuân theo những định luật vật lý mà hắn từng học ở thế giới cũ. Hắn phải đối mặt với sự thật rằng thế giới này còn nhiều bí ẩn hơn hắn tưởng, và những kiến thức hiện đại của hắn, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng có giới hạn. Ánh mắt Lâm Dịch chạm vào Cổ Ngọc Phù. Hắn nhớ lại những lần chiếc phù này phát sáng một cách kỳ lạ, những lần nó dường như truyền cho hắn một luồng năng lượng khó tả. Liệu Cổ Ngọc Phù có phải là một công cụ để cảm nhận, thậm chí là điều khiển linh khí? Hay nó là một thứ gì đó khác, một vật phẩm từ thời đại linh khí thịnh vượng?
“Vậy… nếu linh khí đang suy yếu,” Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm hơn một chút, “thì liệu có cách nào để đảo ngược quá trình đó không? Hay chúng ta chỉ có thể chấp nhận số phận, nhìn thế giới này dần tàn lụi?”
Viên Giác nhìn Lâm Dịch, đôi mắt lão khẽ ánh lên một tia sáng. “Đó là câu hỏi mà không ít người đã tìm kiếm câu trả lời trong suốt ngàn năm qua, Lâm thí chủ. Có lẽ, con người không thể đảo ngược được quy luật của trời đất. Nhưng không có nghĩa là không có con đường. Tu hành không chỉ là hấp thu linh khí để cường hóa bản thân. Tu hành, suy cho cùng, là tu tâm, là tìm kiếm sự bình an nội tại, sự hòa h��p với vạn vật. Ngay cả khi linh khí suy yếu, con người vẫn có thể tìm thấy ý nghĩa, tìm thấy sức mạnh từ bên trong mình.”
Lời nói của Viên Giác như một tia chớp xẹt qua tâm trí Lâm Dịch. *Bình an nội tại?* Hắn đã chiến đấu, đã xây dựng, đã bảo vệ, tất cả vì một cuộc sống ổn định, một nơi trú ẩn an toàn cho những người hắn yêu thương. Nhưng liệu đó có phải là tất cả? Trong sâu thẳm, hắn có khao khát một điều gì đó lớn lao hơn, một sự hiểu biết sâu sắc hơn về bản chất của cuộc sống, của thế giới này. Những cuộc tranh đấu trần tục, những âm mưu quyền lực, liệu có thực sự mang lại hạnh phúc và sự bình yên vĩnh cửu? Hay chúng chỉ là những vòng xoáy không ngừng nghỉ, kéo con người vào những cuộc chiến không hồi kết? Nhiều câu hỏi mới lại dấy lên trong đầu Lâm Dịch, thay thế những câu hỏi cũ. Lão tăng Viên Giác đã không chỉ vén màn bí ẩn về linh khí, mà còn gieo vào lòng hắn một hạt mầm của sự nghi vấn về con đường mà hắn đang đi, về mục đích cuối cùng của hắn. Hắn không biết liệu mình có nên tìm kiếm m��t con đường khác để đạt được “bình an nội tại” như Viên Giác gợi ý hay không, hay vẫn tiếp tục dấn thân vào những cuộc chiến tranh giành quyền lực để bảo vệ những gì mình trân trọng. Mối đe dọa từ Thẩm Đại Nhân và các thế lực khác giờ đây không chỉ là chính trị hay quân sự, mà còn có thể liên quan đến một sự suy yếu sâu sắc hơn của thế giới, khiến cho các biện pháp thông thường trở nên kém hiệu quả. Hang động chìm trong sự tĩnh lặng. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn vẫn vang lên, như nhịp đập chậm rãi của thời gian. Lâm Dịch nhìn vào ánh mắt của Viên Giác, tìm kiếm câu trả lời, nhưng tất cả những gì hắn thấy là sự bình thản, từ bi, và một trí tuệ sâu thẳm. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ còn nhiều điều bí ẩn, nhiều sự thật cần được khám phá. Và có lẽ, chính trong sự suy tàn này, một cơ hội mới, một con đường mới sẽ mở ra, không chỉ cho riêng hắn, mà cho cả thế giới này.
***
Hoàng hôn dần buông xuống trên Linh Thú Sơn Mạch, vẽ lên những vệt màu cam và tím trầm buồn trên nền trời phía Tây. Không khí se lạnh dần bao trùm lấy khu rừng già, mang theo mùi đất ẩm, nhựa thông và một chút hương ozon còn vương vấn sau cơn giông chiều. Tiếng gầm gừ xa xăm của một loài thú hoang dội lại từ thung lũng sâu, cùng tiếng chim hót thưa thớt cố gắng níu giữ chút ánh sáng cuối cùng. Dưới tán cây cổ thụ cao vút, con đường mòn phủ đầy lá mục trở nên mờ ảo, chỉ còn tiếng lá cây xào xạc dưới chân là đủ để phá vỡ sự tĩnh mịch bao trùm. Bầu không khí hoang dã, nguyên thủy của sơn mạch càng làm tăng thêm vẻ trầm lắng, u tịch khi bóng đêm sắp sửa nuốt chửng mọi thứ.
Lâm Dịch bước đi trong im lặng, mỗi bước chân đều nặng nề như thể đang mang vác một gánh nặng vô hình. Gương mặt hắn, vốn thanh tú nhưng thường mang vẻ trầm tư, giờ đây lại càng sâu lắng hơn, không còn vẻ sắc bén, cảnh giác thường ngày mà thay vào đó là sự suy tư tột độ. Đôi mắt hắn nhìn xa xăm, xuyên qua những tán lá rậm rạp, như đang cố gắng nhìn thấu một điều gì đó vượt ra ngoài tầm mắt. Trần Nhị Cẩu đi ngay phía sau, vóc dáng trung b��nh, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn không ngừng liếc nhìn Lâm Dịch với vẻ lo lắng. Hắn không dám lên tiếng, sợ phá vỡ dòng suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu đại ca. Hắn biết, mỗi khi Lâm Dịch trầm tư như vậy, đó là lúc hắn đang xử lý những vấn đề vô cùng quan trọng, hoặc đối mặt với những thách thức lớn lao.
“Đại ca, ngài không sao chứ? Sắc mặt ngài có vẻ không được tốt,” Trần Nhị Cẩu rốt cuộc cũng không nhịn được, khẽ cất tiếng hỏi, giọng nói mang theo sự quan tâm chân thành.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi những bóng cây đang ngả dài. “Không sao, chỉ là có chút suy nghĩ.” Hắn biết Trần Nhị Cẩu lo lắng cho mình, nhưng những điều lão tăng Viên Giác vừa nói quá đỗi thâm sâu, quá đỗi phi lý đối với thế giới quan mà hắn đã xây dựng từ khi xuyên không đến đây. *Linh khí suy tàn... thế giới này, rốt cuộc là gì?*
Hắn đưa tay vuốt nhẹ Cổ Ngọc Phù đang treo bên hông, cảm nhận một chút ấm áp mơ hồ từ nó. Chiếc phù này, từ khi hắn có được, đã nhiều l��n thể hiện những điều kỳ lạ, những khả năng không thể giải thích bằng khoa học. Liệu nó có phải là một chìa khóa, một công cụ để hiểu rõ hơn về cái gọi là "linh khí" mà Viên Giác đã đề cập? Hay nó chỉ là một vật phẩm ngẫu nhiên, một sự trùng hợp khi hắn mang nó theo bên mình vào những thời khắc quan trọng?
Thế giới này, với Lâm Dịch, từng là một phiên bản cổ đại của lịch sử Trung Quốc, với những yếu tố hư cấu thêm vào. Hắn đã cố gắng dùng kiến thức hiện đại để sinh tồn, để cải thiện cuộc sống, để bảo vệ những người xung quanh. Hắn đã xem xét mọi vấn đề dưới góc độ kinh tế, chính trị, quân sự, xã hội học. Nhưng bây giờ, Viên Giác đã mở ra một chiều không gian hoàn toàn mới: siêu nhiên, huyền bí. "Linh khí suy tàn" không chỉ là một khái niệm, nó là một định luật cơ bản của vũ trụ này, một định luật đang thay đổi, và sự thay đổi đó đang ảnh hưởng đến mọi mặt của cuộc sống. Nó giải thích tại sao tu hành trở nên khó khăn, tại sao những truyền thuyết về tiên nhân, thần thú chỉ còn là dĩ vãng. Nó giải thích cả sự mục ruỗng của Đại Hạ, sự khó khăn trong việc phát triển nông nghiệp, sự cằn cỗi của đất đai, những dịch bệnh hoành hành. Tất cả không chỉ là do con người, mà còn do một quy luật vũ trụ đang dần đi đến hồi kết.
Lâm Dịch tự hỏi, liệu những nỗ lực của hắn có phải là vô vọng? Hắn đang cố gắng xây dựng một hòn đảo an toàn trên một con tàu đang chìm dần. Nhưng rồi hắn lại nghĩ, dù con tàu có chìm, thì những người trên đó vẫn cần một nơi trú ẩn, một bữa ăn, một tia hy vọng. Sinh tồn vẫn là ưu tiên hàng đầu. Nhưng giờ đây, khái niệm "sinh tồn" đã mang một ý nghĩa rộng lớn hơn, sâu sắc hơn. Không chỉ là sinh tồn trước chiến tranh, đói nghèo, mà còn là sinh tồn trong một thế giới đang dần mất đi nguồn năng lượng cơ bản của nó.
Trần Nhị Cẩu thấy Lâm Dịch vẫn im lặng, chỉ khẽ vuốt Cổ Ngọc Phù và chìm sâu vào suy nghĩ. Hắn hiểu rằng lúc này không nên quấy rầy. Với bản tính trung thành và khả năng quan sát tinh tế, Trần Nhị Cẩu chủ động đi trước dẫn đường, giữ một khoảng cách vừa đủ ��ể Lâm Dịch có không gian riêng, đồng thời vẫn đảm bảo an toàn cho đại ca trong khu rừng hoàng hôn dần xuống. Hắn không hiểu hết những gì Viên Giác đã nói, nhưng hắn cảm nhận được sự thay đổi trong Lâm Dịch. Một sự thay đổi không chỉ ở vẻ mặt, mà ở cả khí chất, ở cái cách Lâm Dịch nhìn thế giới xung quanh. Và hắn biết, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, hắn sẽ luôn ở bên cạnh, làm những gì Lâm Dịch yêu cầu. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" – đó không chỉ là một câu nói, mà là cả một lời thề nguyện.
Dưới ánh trăng mờ nhạt bắt đầu rọi xuống từ kẽ lá, con đường trở về dường như dài hơn, tĩnh mịch hơn. Lâm Dịch vẫn bước đi, nhưng tâm trí hắn đã vượt ra ngoài không gian và thời gian, cố gắng sắp xếp lại toàn bộ kiến thức của mình, tìm kiếm một lời giải thích, một con đường đi mới trong thế giới đang dần bị bóc trần những bí ẩn sâu xa nhất của nó. Cảm giác ấm áp từ Cổ Ngọc Phù như một lời nhắc nhở, một tia hy vọng mỏng manh trong bức màn bí ẩn đang dần bao trùm lấy thế giới này.
***
Đêm đã khuya, chỉ còn tiếng nến cháy lách tách đều đặn trong thư phòng yên tĩnh, phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm. Mùi giấy cũ, mực viết và gỗ đánh bóng thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí tập trung, trang nghiêm. Bên ngoài, trời se lạnh, tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa như một hơi thở dài của màn đêm.
Lâm Dịch ngồi trước bàn làm việc, ánh nến lung linh chiếu rọi khuôn mặt gầy gò, thanh tú của hắn. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, giờ đây lại lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng vẫn đầy kiên định. Trên bàn, một bản đồ vùng đất của hắn được trải rộng, bên cạnh là Cẩm Nang Kế Sách dày cộp và một vài cuốn thư tịch cũ được hắn sưu tầm. Hắn đang ghi chép liên tục vào một quyển sổ, ngòi bút lông sột soạt trên giấy, cố gắng hệ thống hóa những lời Viên Giác đã nói.
"Linh khí suy tàn... một dạng năng lượng vũ trụ đang cạn kiệt. Giống như Trái Đất của ta đang đối mặt với việc cạn kiệt tài nguyên hóa thạch, nhưng ở một quy mô lớn hơn, và tác động sâu sắc hơn đến mọi sinh vật sống. Tu hành, hấp thu linh khí để cường hóa bản thân, không khác gì việc khai thác nguồn năng lượng đó. Khi nguồn cạn kiệt, liệu có thể tiếp tục khai thác? Hay phải tìm một nguồn năng lượng mới, một phương pháp khai thác khác?"
Hắn viết nguệch ngoạc các công thức, sơ đồ tư duy lên giấy. Một bên là những khái niệm quen thuộc: năng lượng nhiệt, năng lượng điện, năng lượng nguyên tử, entropy, định luật bảo toàn năng lượng. Một bên là những từ ngữ mới mẻ và đầy bí ẩn: linh khí, tu hành, nội tại, bình an, vạn vật. Hắn cố gắng tìm kiếm điểm chung, sự liên kết giữa hai thế giới tri thức tưởng chừng như đối lập.
"Linh khí có phải là một dạng năng lượng trường? Hay là một loại hạt cơ bản chưa được phát hiện? Nếu nó suy yếu, liệu có phải là do vũ trụ này đang dần 'chết đi' theo quy luật entropy? Hay là một chu kỳ tự nhiên, một 'mùa đông' của linh khí, chờ đợi một 'mùa xuân' mới sau hàng vạn năm?"
Sự đối lập giữa 'linh khí' và 'năng lượng' hiện đại, giữa 'tu hành' và 'tiến hóa' khiến hắn suy nghĩ mãi. Trong thế giới của hắn, con người tiến hóa thông qua chọn lọc tự nhiên, thông qua sự thích nghi với môi trường, và thông qua sự phát triển của trí tuệ và công nghệ. Còn ở đây, con người cường hóa bản thân thông qua tu hành, hấp thu linh khí, một con đường dường như siêu việt hơn, nhưng lại đang đứng trước nguy cơ cạn kiệt.
"Hóa ra, thế giới này không phải là một 'tiểu thuyết võ hiệp' đơn thuần, cũng không phải là một 'lịch sử cổ đại' bị bóp méo. Nó là một thế giới có quy luật riêng, nhưng những quy luật đó đang suy yếu. Linh khí... là một dạng năng lượng. Sự suy tàn của nó giống như một nền văn minh mất đi nguồn tài nguyên thiết yếu. Vậy thì, 'tu hành' có phải là cách để thích nghi, để khai thác những gì còn sót lại, hay là một cuộc chiến chống lại sự suy thoái tất yếu?"
Lâm Dịch lật giở Cẩm Nang Kế Sách, đôi mắt hắn lướt qua những trang ghi chép về chính trị, kinh tế, quân sự. Những kế hoạch đã được vạch ra tỉ mỉ, những mục tiêu rõ ràng. Nhưng giờ đây, chúng dường như trở nên nhỏ bé, thậm chí có phần phù phiếm trước bức tranh lớn lao hơn về sự suy tàn của cả một thế giới. Hắn đã cố gắng xây dựng một xã hội công bằng hơn, hiệu quả hơn, một nơi mà tri thức là vũ khí mạnh nhất, nơi con người có thể sống sót và phát triển. Nhưng nếu cả thế giới đang dần cạn kiệt sức sống, thì những nỗ lực đó liệu có ý nghĩa gì?
Hắn lại chuyển sang một cuốn thư tịch cổ, những trang giấy ố vàng, chữ viết đã mờ theo thời gian. Cuốn sách này nói về những truyền thuyết xa xưa, về các vị tiên nhân, về những phép thuật thần thông quảng đại. Trước đây, hắn xem chúng như những câu chuyện dân gian thú vị, không hơn không kém. Nhưng bây giờ, mỗi câu chữ lại mang một ý nghĩa mới, một trọng lượng khác. Phải chăng, những câu chuyện đó không hoàn toàn là hư cấu, mà là những ký ức mờ nhạt về một thời đại mà linh khí thịnh vượng, một thời đại mà con người có thể đạt đến những cảnh giới siêu phàm?
Lâm Dịch dừng lại, đưa tay chạm vào Cổ Ngọc Phù vẫn đeo trên cổ. Một chút ấm áp mơ hồ lan tỏa từ miếng ngọc vào lòng bàn tay hắn. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận. Chiếc phù này đã từng nhiều lần cứu hắn thoát khỏi hiểm nguy, đã từng giúp hắn có được những nhận thức kỳ lạ. Liệu nó có khả năng cảm nhận linh khí? Hay bản thân nó là một vật phẩm được tạo ra từ linh khí thịnh vượng, mang trong mình một phần năng lượng cổ xưa? Đây có thể là manh mối duy nhất mà hắn có để bắt đầu khám phá những bí ẩn này.
"Viên Giác nói 'bình an nội tại', 'tu tâm'. Phải chăng, trong một thế giới đang suy tàn, cách duy nhất để sống sót không phải là tranh giành quyền lực bên ngoài, mà là tìm kiếm sức mạnh từ bên trong? Liệu có phải là một dạng 'tu luyện' không cần linh khí, một con đường khác để con người có thể thích nghi và tồn tại?"
Hắn nghĩ đến những lời Viên Giác gợi mở về những con đường tu hành không phụ thuộc hoàn toàn vào linh khí bên ngoài, hoặc những phương pháp tìm kiếm 'nội tại' trong thời loạn lạc. Điều này khiến hắn liên tưởng đến các triết lý phương Đông về thiền định, về sự khai mở ti���m năng của bản thân, về việc tìm kiếm sự hài hòa giữa con người và vũ trụ. Đó không phải là một sự từ bỏ, mà là một sự chuyển hướng chiến lược, một sự thích nghi thông minh hơn.
Lâm Dịch thở dài. Đầu óc hắn quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi. Nhưng hắn biết, đây không phải là lúc để tuyệt vọng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và bây giờ hắn cần phải thu thập thêm tri thức, tìm hiểu sâu hơn về bản chất của linh khí, về lịch sử của thế giới này, về những con đường tu hành khác. Chỉ khi hiểu rõ bản chất của vấn đề, hắn mới có thể tìm ra giải pháp, hoặc ít nhất là một con đường để sinh tồn và bảo vệ những người hắn trân trọng.
***
Sáng sớm hôm sau, không khí trong lành, mát mẻ bao trùm vùng đất của Lâm Dịch. Tiếng gà gáy vang vọng từ phía làng, hòa cùng tiếng bước chân hối hả của quân lính đang luyện tập và dân chúng bắt đầu một ngày mới. Bầu không khí bận rộn nhưng có trật tự, mang đến cảm giác về một vùng đất đang phát triển, một nơi mà cuộc sống vẫn tiếp diễn một cách mạnh mẽ giữa thời loạn lạc.
Lâm Dịch đứng trong sân nhỏ, ánh sáng ban mai chiếu rọi thân hình gầy gò của hắn, nhưng gương mặt hắn đã lấy lại vẻ bình tĩnh thường thấy. Tuy nhiên, ánh mắt hắn lại sâu hơn, chứa đựng một sự kiên định mới, một quyết tâm ẩn chứa sau vẻ ngoài trầm tư. Hắn đã thức trắng đêm, nhưng tâm trí hắn đã được sắp xếp lại, những câu hỏi đêm qua đã được chuyển hóa thành những mục tiêu rõ ràng.
Trần Nhị Cẩu bước tới, cung kính cúi đầu. Vẻ ngây ngô trên gương mặt hắn dường như đã bớt đi một chút, thay vào đó là sự nghiêm túc khi đối mặt với Lâm Dịch. Phía sau hắn là hai ba người thuộc hạ tin cậy khác, những người đã đồng hành cùng Lâm Dịch qua bao thăng trầm.
“Đại ca, ngài có gì phân phó?” Trần Nhị Cẩu hỏi, giọng nói vẫn tự nhiên nhưng đầy vẻ sẵn sàng.
Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu, sau đó quét mắt qua những người còn lại. Hắn không giải thích chi tiết về cuộc gặp Viên Giác, về "linh khí suy tàn" hay những khái niệm siêu hình khác. Những điều đó quá xa vời, quá khó hi���u đối với những người đang phải vật lộn với cuộc sống hàng ngày. Nhưng hắn biết, để đối phó với một nguy cơ lớn như vậy, hắn cần phải có thông tin.
“Nhị Cẩu,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm ấm nhưng rõ ràng, “ta cần ngươi tập hợp một số người thông minh, đáng tin cậy. Những người có khả năng đọc viết tốt, có đầu óc suy luận, và quan trọng nhất là phải tuyệt đối trung thành.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những gương mặt trước mặt, như để nhấn mạnh tầm quan trọng của nhiệm vụ này.
“Nhiệm vụ của họ,” Lâm Dịch tiếp tục, “là tìm kiếm mọi thư tịch cổ, ghi chép dân gian, hay bất cứ mẩu chuyện nào liên quan đến ‘linh khí’, ‘tu hành’, ‘tiên nhân’ hay ‘thế lực siêu nhiên’ trong vùng này, và cả những vùng lân cận nếu có thể. Càng mơ hồ, càng cũ kỹ càng tốt. Đặc biệt chú ý đến những câu chuyện về ‘thời đại vàng son’ của tu hành và lý do ‘suy tàn’ của nó. Không bỏ sót bất cứ thứ gì, dù chỉ là một câu nói vu vơ của lão già nào đó bên bếp lửa.”
Trần Nhị Cẩu nghe xong, vẻ mặt lộ rõ sự ngạc nhiên. Hắn chưa từng thấy Lâm Dịch quan tâm đến những chuyện huyền bí như vậy. Từ trước đến nay, đại ca luôn tập trung vào những vấn đề thực tế: lương thực, quân sự, kinh tế, chính trị. Nhưng sự ngạc nhiên đó nhanh chóng được thay thế bằng sự chấp hành tuyệt đối. “Rõ, Đại ca! Nhị Cẩu sẽ lập tức làm theo.” Hắn cúi đầu, rồi quay sang ra hiệu cho những người khác.
Lâm Dịch đứng thẳng người, đưa tay ra hiệu, phác thảo một số vùng trên bản đồ đang treo trên tường thư phòng. “Hãy mở rộng mạng lưới ra các thị trấn, làng mạc xa xôi, thậm chí là những nơi bị lãng quên. Những thông tin này có thể ẩn chứa trong những di tích cổ xưa, những ngôi đền đổ nát, hay thậm chí là trong trí nhớ của những người già nhất.” Hắn giao cho Trần Nhị Cẩu một danh sách chi tiết các loại thông tin cần tìm kiếm, bao gồm cả những từ khóa mà hắn đã ghi lại trong đêm.
“Ngoài ra,” Lâm Dịch nói thêm, “cần tìm hiểu về bất kỳ dị tượng nào xảy ra trong những năm gần đây. Mưa đá bất thường, hạn hán kéo dài không lý do, sự xuất hiện của những loài vật lạ, hay những căn bệnh không thể chữa khỏi. Mọi thứ đều có thể liên quan đến sự suy yếu của linh khí.”
Trần Nhị Cẩu chăm chú lắng nghe, ghi nhớ từng lời của Lâm Dịch. Hắn biết, dù có vẻ kỳ lạ, nhưng mỗi quyết định của đại ca đều có lý do sâu xa, và luôn mang lại kết quả. Hắn không cần phải hiểu, chỉ cần làm theo một cách triệt để.
Ánh mắt Lâm Dịch quét qua vùng đất của mình, nơi những ngôi nhà mới đang mọc lên, những cánh đồng đang xanh tươi, những con người đang cần mẫn làm việc. Trước đây, hắn chỉ thấy một lãnh thổ cần được bảo vệ, một nơi trú ẩn an toàn mà hắn đã xây dựng bằng mồ hôi và trí tuệ. Nhưng giờ đây, hắn thấy một mảnh ghép của một bí ẩn lớn hơn, một phần của một thế giới đang trải qua sự thay đổi sâu sắc.
Hắn hiểu rằng, để thực sự sinh tồn, để bảo vệ những người hắn yêu thương, hắn không thể chỉ đối phó với những kẻ thù trần tục. Hắn phải chuẩn bị cho những thách thức siêu nhiên, cho những quy luật vũ trụ mà hắn mới chỉ bắt đầu hé mở. Cổ Ngọc Phù ấm áp trên ngực hắn như một lời hứa hẹn, một chìa khóa tiềm năng. Con đường phía trước sẽ không chỉ là những trận chiến quyền lực, mà còn là một hành trình khám phá bản chất của thế giới, một cuộc tìm kiếm sự thật về sự tồn tại. Và Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị lạc vào thế giới cổ đại, đã sẵn sàng để đối mặt với nó.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.