Lạc thế chi nhân - Chương 776: Lời Khuyên Từ Viên Giác: Bí Mật Linh Khí Đang Suy Tàn
Phía Tây Nam của Đại Hạ, những công trình mới vẫn đang sừng sững vươn lên giữa làn khói bếp bảng lảng mỗi sớm mai. Tiếng búa đẽo đá, tiếng cưa xẻ gỗ, tiếng hô hào của những người thợ xây trộn lẫn với tiếng trẻ con nô đùa xa xa, tạo nên một bản giao hưởng lao động đầy sức sống. Mùi gỗ mới thơm nồng, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm thoang thoảng, và mùi khói bếp quen thuộc từ các khu dân cư mới xây dựng. Tất cả hòa quyện, vẽ nên một bức tranh về một vùng đất đang chuyển mình, một trung tâm đang phát triển từng ngày giữa bối cảnh loạn lạc của thiên hạ. Nơi đây, sự năng động và hối hả không làm mất đi trật tự, mà ngược lại, nó còn củng cố thêm niềm tin vào một tương lai ổn định.
Lâm Dịch ngồi trước bàn làm việc, ánh nắng sớm mai xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ, rải những vệt sáng vàng óng lên chồng báo cáo cao ngất. Đôi mắt hắn sâu thẳm, lướt qua từng dòng chữ, từng con số về tình hình an ninh, sản xuất, và các hoạt động tình báo. Hắn gầy gò hơn trước, nhưng không phải vì suy yếu, mà vì sự tập trung cao độ đã rút cạn năng lượng của hắn. Vẻ trầm tư thường trực trên khuôn mặt thanh tú, đôi khi, một nếp nhăn thoáng hiện giữa hai hàng lông mày, cho thấy hắn đang vật lộn với những suy tính phức tạp. Thẩm Đại Nhân vẫn là một cái gai trong mắt, một mối đe dọa tiềm tàng không ngừng ám ảnh trong tâm trí hắn. Những báo cáo từ Thiên Phong Thương Hội, dù chỉ là những mảnh vụn thông tin về các tuyến đường bị chặn, những thương đoàn bị cướp bóc ở xa, hay sự thay đổi giá cả đột ngột của một vài loại hàng hóa thiết yếu, đều được Lâm Dịch cẩn trọng xem xét, phân tích. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân không phải là kẻ đơn giản. Hắn ta không chỉ nhắm vào quân sự, mà còn tìm cách bóp nghẹt kinh tế, gây chia rẽ lòng dân, biến nơi Lâm Dịch đang xây dựng thành một ốc đảo cô lập giữa biển loạn. Chiếc Hắc Mộc Lệnh, món quà từ Trương Quản Sự, vẫn nằm trong hộp gỗ đàn hương trên bàn, một tín vật gợi nhắc về một thế giới ngầm đầy rẫy những bí ẩn mà hắn vẫn chưa hoàn toàn chạm tới.
Đúng lúc đó, cánh cửa khẽ mở. Trần Nhị Cẩu bước vào, dáng người trung bình, gương mặt có chút ngây ngô thường trực, nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, lanh lợi. Y mang theo một phong thư được niêm phong cẩn thận, trên đó chỉ có một dấu ấn hình bông sen giản dị. Mùi sáp niêm phong thoang thoảng trong không khí.
“Đại ca,” Nhị Cẩu cung kính nói, giọng hơi hạ thấp, “có tiểu hòa thượng từ Linh Thú Sơn Mạch mang đến. Nói là thư mời của Lão Tăng Viên Giác.”
Lâm Dịch ngẩng đầu, ánh mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên rồi nhanh chóng trở lại vẻ trầm tĩnh. Hắn nhận lấy phong thư, bóc lớp niêm phong, rồi mở lá thư mời. Bên trong, nét chữ viết tay thanh thoát, không cầu kỳ, chỉ vỏn vẹn vài dòng mời hắn đến Thạch Động Ẩn Cư để đàm đạo.
Một nụ cười nhạt chợt nở trên môi Lâm Dịch. Hắn đặt lá thư xuống, khẽ thở dài. “Viên Giác… đúng lúc ta đang có quá nhiều suy nghĩ cần được giải đáp.��� Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ngọn núi xa xa ẩn hiện trong sương sớm. Tâm trí hắn lúc này rối bời như tơ vò, vừa phải đối phó với những âm mưu chính trị của Thẩm Đại Nhân, vừa phải lo cho sự an nguy của vùng đất, lại vừa phải đấu tranh với những câu hỏi mơ hồ về bản chất của thế giới này mà Viên Giác đã từng gợi mở. Lời mời này, đến vào thời điểm này, không khác gì một tia sáng le lói dẫn lối trong bóng đêm mờ mịt. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một khát khao được tìm hiểu, được khám phá những bí ẩn vượt ra ngoài tầm hiểu biết hiện đại của mình. Có lẽ, những lời Viên Giác nói về “linh khí mỏng manh” không phải là một cách nói ẩn dụ, mà là một sự thật mà hắn cần phải đối diện.
Trần Nhị Cẩu thấy Lâm Dịch trầm ngâm, y không dám quấy rầy, chỉ đứng đó chờ đợi. Một lúc sau, y mới dè dặt hỏi: “Đại ca, ngài có cần thêm người đi cùng không? Đường Linh Thú Sơn Mạch dạo này không yên ổn lắm. Thỉnh thoảng có tin đồn về thú dữ hoành hành, lại còn có những kẻ giang hồ trốn tránh truy bắt, ẩn náu trong đó. E rằng…”
Lâm Dịch lắc đầu. “Không cần quá nhiều. Chỉ cần ngươi và một vài huynh đệ tinh nhuệ là đủ. Sẽ không có chuyện gì đâu.” Hắn tin vào giác quan của mình. Viên Giác không phải là kẻ sẽ hại hắn, và nếu có bất kỳ thế lực nào dám động đến hắn trên đường đến gặp một cao tăng ẩn sĩ, đó sẽ là một sự mạo phạm không đáng có. Hơn nữa, việc mang quá nhiều người sẽ làm mất đi sự kín đáo, trầm mặc của chuyến đi này. Hắn cần sự yên tĩnh để lắng nghe, để suy ngẫm.
“Vậy… đại ca sẽ đi ngay?” Nhị Cẩu hỏi, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
“Ngay lập tức.” Lâm Dịch đứng dậy, vươn vai. “Ngươi sắp xếp đi. Dặn dò mọi người ở lại cẩn trọng. Các báo cáo về Thẩm Đại Nhân vẫn phải được theo dõi sát sao. Tô Mẫn sẽ lo liệu mọi việc ở đây.” Hắn biết, đây là một chuyến đi quan trọng, không chỉ cho riêng hắn mà có thể còn cho cả tương lai của vùng đất này. Những bí ẩn về thế giới tu hành, về bản chất của linh khí, có thể là chìa khóa để hắn hiểu rõ hơn v�� những gì đang diễn ra, và cách để hắn đối phó với nó. Những kiến thức hiện đại của hắn, dù hữu ích đến đâu, cũng có giới hạn trong một thế giới mà hắn vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ. Và đôi khi, để tìm ra câu trả lời cho những vấn đề hiện thực, người ta lại phải đi tìm kiếm những lời giải đáp từ những điều tưởng chừng như siêu nhiên. “Hãy nhớ,” Lâm Dịch dặn dò thêm, “Tuyệt đối không để lộ hành tung của ta. Càng ít người biết càng tốt.” Hắn không muốn chuyến đi này bị lợi dụng, hay bị bất kỳ kẻ nào xen vào. Đặc biệt là Thẩm Đại Nhân, kẻ luôn rình rập mọi cơ hội để gây rối. Nhị Cẩu gật đầu, hiểu ý. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!”
***
Giữa trưa, ánh nắng vàng óng xuyên qua những tán lá cổ thụ rậm rạp, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên con đường mòn cổ kính dẫn sâu vào Linh Thú Sơn Mạch. Không khí mát mẻ, trong lành, mang theo mùi đất ẩm, nhựa thông đặc trưng của rừng già, và hương hoa dại thoang thoảng ẩn mình đâu đó. Thi thoảng, một làn gió nhẹ lướt qua, khiến lá cây xào x���c dưới chân, rồi lại trả lại sự tĩnh lặng đến lạ thường cho khu rừng. Tiếng chim hót vang vọng từ những cành cây cao, xen lẫn tiếng suối chảy róc rách đâu đó phía xa, và đôi lúc, một tiếng gầm gừ xa xăm của thú rừng vọng lại, nhắc nhở về sự hoang dã, nguyên thủy của nơi này.
Đoàn người của Lâm Dịch, vỏn vẹn năm sáu người, lặng lẽ tiến sâu vào lòng núi. Trần Nhị Cẩu và hai binh lính khác đi trước mở đường, bước chân nhẹ nhàng, ánh mắt cảnh giác quét qua từng lùm cây, từng tảng đá. Họ là những người tinh nhuệ nhất, được Lâm Dịch tin tưởng giao phó nhiệm vụ quan trọng này. Phía sau, Lâm Dịch bước đi vững chãi, trang phục thô sơ, giản dị, gần như hòa mình vào không gian rừng núi. Trên thắt lưng hắn, Cổ Ngọc Phù lấp lánh nhẹ dưới ánh nắng, như một điểm nhấn duy nhất trên tổng thể mộc mạc của hắn.
Tâm trí Lâm Dịch lúc này quay cuồng như một dòng sông chảy xiết. Vừa là những tính toán về Thẩm Đại Nhân và các bước đối phó, vừa là nỗi lo về số phận của Đại Hạ, một vương triều đang trên đà suy tàn. Nhưng trên tất cả, là những câu hỏi mơ hồ về thế giới tu hành, về “linh khí mỏng manh” mà Viên Giác đã từng gợi mở.
*Thật kỳ lạ,* Lâm Dịch tự nhủ trong đầu, *giữa lúc loạn lạc thế này, một lời mời từ cao tăng lại khiến mình cảm thấy bình yên đến vậy… Hay là do mình đang tìm kiếm một thứ gì đó vượt xa những tranh đấu trần tục?*
Hắn đã từng là một người đàn ông hiện đại, lớn lên trong kỷ nguyên của khoa học và công nghệ. Đối với hắn, những khái niệm như “linh khí” hay “tu hành” chỉ là những câu chuyện cổ tích, những hư cấu của trí tưởng tượng. Nhưng kể từ khi xuyên không đến thế giới này, hắn đã chứng kiến quá nhiều điều vượt ngoài tầm lý giải khoa học. Thế giới này không vận hành theo những quy luật vật lý mà hắn từng biết. Sự tồn tại của những “thế lực tu hành” dù vẫn còn ẩn mình, nhưng đã được nhắc đến đủ nhiều để hắn không thể xem nhẹ. Và chính Viên Giác, một lão tăng mà hắn tôn trọng, lại là người hé lộ những mảnh ghép đầu tiên của bức tranh lớn hơn.
Lâm Dịch bước chậm lại một chút, để những suy nghĩ của mình được rõ ràng hơn. Hắn cảm nhận không khí trong rừng, sự tĩnh lặng đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng lá cây xào xạc hay tiếng côn trùng vo ve. Hắn cố gắng cảm nhận một điều gì đó khác biệt, một luồng năng lượng vô hình mà Viên Giác đã từng nói đến. Nhưng tất cả những gì hắn cảm thấy chỉ là sự trong lành của tự nhiên, cái lạnh của đá và đất, và mùi hương của cây cỏ.
*Phải chăng mình quá thực tế, quá lý trí để cảm nhận được ‘linh khí’ đó?* Hắn tự hỏi. *Hay là nó thực sự ‘mỏng manh’ đến mức không thể nhận biết bằng giác quan thông thường?*
Ánh mắt hắn lướt qua những thân cây cổ thụ cao vút, những tảng đá rêu phong, những dòng suối trong vắt. Nơi này mang một vẻ đẹp nguyên sơ, hoang dại, nhưng cũng ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng nào đó. Trần Nhị Cẩu quay lại nhìn Lâm Dịch, thấy hắn đang trầm ngâm, y không nói gì, chỉ tiếp tục dẫn đường. Nhị Cẩu đã đi theo Lâm Dịch đủ lâu để hiểu rằng đôi khi, đại ca của y cần không gian riêng để suy nghĩ. Y chỉ đảm bảo rằng con đường luôn an toàn, và không có bất kỳ mối đe dọa nào có thể chạm tới Lâm Dịch.
Lâm Dịch chạm tay vào Cổ Ngọc Phù trên thắt lưng. Một cảm giác mát lạnh quen thuộc truyền đến đầu ngón tay. Chiếc phù này đã theo hắn từ những ngày đầu xuyên không, một vật phẩm kỳ lạ mà đến giờ hắn vẫn chưa hiểu hết công dụng. Phải chăng nó có liên quan đến cái gọi là “linh khí” kia? Hắn từng nghĩ nó chỉ là một vật phẩm trấn an tinh thần, một biểu tượng của sự may mắn. Nhưng càng tiếp xúc với Viên Giác, càng nghe những lời gợi mở của lão tăng, hắn càng cảm thấy chiếc Cổ Ngọc Phù này ẩn chứa một bí mật sâu xa hơn.
Con đường càng lúc càng dốc, càng lắt léo. Những vách đá dựng đứng, những khe núi sâu hun hút dần hiện ra. Tiếng gầm gừ của thú rừng dường như gần hơn, và không khí bắt đầu trở nên ẩm ướt hơn. Những tia nắng không còn rọi tới được nhiều, thay vào đó là những mảng bóng tối u ám bao trùm. Trần Nhị Cẩu ra hiệu cho binh lính đi chậm lại, cảnh giác cao độ.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất và đá ẩm ướt tràn ngập lồng ngực. Hắn đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc đối thoại không giống bất kỳ cuộc đối thoại nào hắn từng có. Hắn biết, Viên Giác sẽ không nói những chuyện tầm thường. Lão tăng sẽ vén bức màn về một thế giới khác, một khía cạnh của thực tại mà Lâm Dịch, với tư duy hiện đại của mình, vẫn còn nhiều hoài nghi. Nhưng hắn đã sẵn sàng lắng nghe, sẵn sàng đón nhận những điều mới mẻ, dù nó có đi ngược lại với mọi kiến thức mà hắn từng có. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn trong thế giới này, hắn phải hiểu rõ nó, từ những quy luật trần tục nhất cho đến những bí ẩn sâu xa nhất.
***
Chiều tà, đoàn người cuối cùng cũng đến được Thạch Động Ẩn Cư. Hang động nằm khuất sâu trong một khe núi hẹp, được bao phủ bởi những dây leo chằng chịt và những tảng đá rêu phong. Không khí ở đây mát lạnh hơn hẳn, mang theo mùi đất và đá ẩm đặc trưng, xen lẫn một chút hương trầm thoang thoảng, nhẹ nhàng bay ra từ bên trong. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá vang vọng trong không gian tĩnh mịch, tạo nên một âm thanh kỳ lạ, vừa thư thái vừa cô lập.
Trần Nhị Cẩu ra hiệu cho binh lính dừng lại bên ngoài, dặn dò họ giữ khoảng cách và cảnh giác. Y quay sang Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. “Đại ca, ngài vào trong cẩn thận. Nhị Cẩu sẽ chờ ở đây.”
Lâm Dịch gật đầu, vỗ nhẹ vai y. “Yên tâm đi. Sẽ không có chuyện gì đâu.” Hắn hít một hơi sâu, rồi bước vào trong hang động.
Bên trong hang động không quá rộng, nhưng đủ để cảm nhận được sự ấm cúng và thanh tịnh. Ánh sáng lờ mờ từ một ngọn đèn dầu nhỏ đặt trên phiến đá chiếu rọi, soi rõ một bóng dáng gầy gò đang ngồi tĩnh tọa trên một phiến đá lớn giữa hang. Đó chính là Lão Tăng Viên Giác. Lão mặc một chiếc áo cà sa cũ kỹ, đã bạc màu theo thời gian, lưng thẳng tắp, đôi mắt nhắm nghiền. Vẻ mặt lão hiền từ, toát lên sự bình yên và trí tuệ sâu sắc.
Lâm Dịch bước đến, không gây ra một tiếng động nào. Hắn đứng đó một lát, lặng lẽ quan sát lão tăng. Xúc giác của hắn cảm nhận rõ không khí mát lạnh trong hang, mùi khói nhẹ từ đèn dầu và mùi ẩm của đá. Hắn chờ đợi.
Một lúc sau, Viên Giác khẽ mở mắt. Đôi mắt lão trong veo, chứa đựng sự từ bi và một chiều sâu không thể dò được. Lão nhìn Lâm Dịch, mỉm cười nhẹ. “Lâm thí chủ, đã lâu không gặp. Vẫn khỏe chứ?” Giọng lão trầm bổng, bình thản, như tiếng suối chảy, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, khiến người nghe cảm thấy an lòng.
Lâm Dịch chắp tay cúi chào. “Đa tạ Viên Giác đại sư quan tâm. Vãn bối vẫn ổn. Vãn bối nhận được thư mời của đại sư, liền lập tức đến đây. Không biết đại sư có điều gì muốn chỉ giáo?”
Viên Giác khẽ phất tay, ý bảo Lâm Dịch ngồi xuống phiến đá đối diện. “Chỉ giáo thì không dám. Chỉ là, có vài điều muốn cùng Lâm thí chủ đàm đạo. Lần trước, ta có nói về ‘linh khí mỏng manh’… hôm nay, ta muốn nói rõ hơn về điều đó.” Lão dừng lại một chút, ánh mắt nhìn sâu vào khoảng không vô định trong hang động, như thể đang nhìn thấy cả một dòng chảy thời gian.
Lâm Dịch lắng nghe, trái tim hắn đập nhanh hơn một chút. Đây rồi, điều mà hắn đã mong đợi. Hắn cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng nội tâm hắn lại tràn đầy sự tò mò và một chút hoài nghi khoa học cố hữu. Hắn chạm vào Cổ Ngọc Phù, thầm nhắc nhở bản thân phải cởi mở, phải tiếp nhận.
“Lâm thí chủ,” Viên Giác bắt đầu, giọng nói trầm bổng vang vọng trong hang động tĩnh mịch, “linh khí thế gian này… đang cạn dần.”
Lâm Dịch nhíu mày, ánh mắt hắn sắc bén, cố gắng phân tích từng lời của lão tăng. “Linh khí mỏng manh, ngài nói vậy là sao? Có phải chỉ là một cách nói ẩn dụ cho sự suy thoái đạo đức, hay sự yếu kém của con người trong thời loạn?”
Viên Giác lắc đầu nhẹ. “Không, Lâm thí chủ. Không phải ẩn dụ. Đó là một sự thật hiển nhiên, một quá trình mà vạn vật đều phải trải qua. Vạn vật đều có chu kỳ thịnh suy. Núi cao rồi sẽ mòn, biển lớn rồi sẽ cạn. Ngay cả những vì sao trên trời cũng có ngày tàn lụi. Linh khí cũng vậy.” Lão khẽ thở dài, một tiếng thở dài chất chứa bao nhiêu năm tháng và sự thấu hiểu về lẽ luân hồi. “Từ ngàn năm trước, nó đã dần suy yếu, trở nên ‘mỏng manh’ như sương khói ban mai khi mặt trời lên cao. Mặc dù nó vẫn hiện hữu, vẫn bao trùm vạn vật, nhưng mật độ đã giảm đi đáng kể, trở nên khó cảm nhận hơn, khó sử dụng hơn.”
Lâm Dịch im lặng. Hắn cố gắng hình dung một khái niệm trừu tượng như “linh khí” đang dần cạn kiệt. Với tư duy của hắn, hắn liên tưởng đến việc cạn kiệt tài nguyên thiên nhiên, đến sự ô nhiễm môi trường. Phải chăng linh khí cũng là một dạng “tài nguyên” của thế giới này?
“Đó là lý do vì sao tu hành ngày nay khó khăn đến vậy,” Viên Giác tiếp tục, như thể đọc được suy nghĩ của hắn. “Những người có thể cảm nhận được linh khí, có thể dẫn dắt nó vào cơ thể để luyện hóa, ngày càng ít đi. Và những người có thể đạt được những tầng cấp cao hơn, những phép màu cổ xưa như trong truyền thuyết, thì gần như không còn nữa. Chúng chỉ còn là những câu chuyện được kể lại từ thời đại hoàng kim của linh khí, khi trời đất còn tràn đầy năng lượng, và con người có thể thông thiên địa, giao cảm với vạn vật.”
*Vậy ra ‘linh khí mỏng manh’ không phải là một cách nói ẩn dụ…* Lâm Dịch trầm ngâm. Hắn nhớ lại những lời đồn đại về các môn phái ẩn mình, về những cao thủ giang hồ với võ công siêu phàm. Hắn từng nghĩ đó chỉ là những lời thêu dệt quá mức, nhưng giờ đây, lời giải thích của Viên Giác đã mở ra một góc nhìn hoàn toàn mới. Nếu linh khí đang cạn kiệt, thì việc tu luyện sẽ trở nên vô cùng khó khăn, và những bậc cao thủ sẽ trở nên quý hiếm, ẩn dật. Điều đó giải thích tại sao hắn chưa từng thấy một “tiên nhân” nào trong thế giới này, dù những câu chuyện về họ vẫn được lưu truyền.
Viên Giác nhìn Lâm Dịch, ánh mắt lão ẩn chứa một sự thấu hiểu. “Sự suy tàn này không chỉ ảnh hưởng đến tu hành, Lâm thí chủ. Nó còn làm suy yếu cả thế giới này, khiến nó dễ bị tổn thương hơn bao giờ hết. Khi nguồn năng lượng căn bản của trời đất cạn kiệt, nó sẽ dẫn đến sự mất cân bằng. Chiến tranh, bệnh tật, thiên tai… tất cả đều trở nên ��c liệt hơn. Ngay cả những năng lượng hỗn loạn, những thế lực tà ác cũng dễ dàng trỗi dậy hơn, vì sự phòng vệ tự nhiên của thế giới đã yếu đi.”
Lời giải thích của Viên Giác khiến Lâm Dịch rùng mình. Hắn đã từng nghĩ rằng chiến tranh và loạn lạc là do lòng tham của con người, do sự mục ruỗng của vương triều. Nhưng giờ đây, một góc nhìn hoàn toàn khác được mở ra. Phải chăng, sự suy tàn của Đại Hạ, sự hỗn loạn của nhân gian, không chỉ là kết quả của những yếu tố chính trị hay xã hội, mà còn là một hệ quả tất yếu của sự suy yếu linh khí? Nếu vậy, những biện pháp mà hắn đang áp dụng, những mưu kế chính trị, những cuộc chiến tranh giành quyền lực, liệu có thực sự giải quyết được tận gốc vấn đề, hay chỉ là những nỗ lực vô vọng trên một con tàu đang chìm dần?
Một xung đột nội tâm mạnh mẽ nổ ra trong tâm trí Lâm Dịch. Với tư duy khoa học và thực tế của hắn, việc chấp nhận một khái niệm siêu nhiên như "linh khí suy tàn" là một thử thách lớn. Nhưng những lời Viên Giác nói lại quá logic, quá khớp với những gì hắn đã chứng kiến. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và nó cũng không nhất thiết phải tuân theo những định luật vật lý mà hắn từng học. Hắn phải đối mặt với sự thật rằng thế giới này còn nhiều bí ẩn hơn hắn tưởng, và những kiến thức hiện đại của hắn, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng có giới hạn.
Ánh mắt Lâm Dịch chạm vào Cổ Ngọc Phù. Hắn nhớ lại những lần chiếc phù này phát sáng một cách kỳ lạ, những lần nó dường như truyền cho hắn một luồng năng lượng khó tả. Liệu Cổ Ngọc Phù có phải là một công cụ để cảm nhận, thậm chí là điều khiển linh khí? Hay nó là một thứ gì đó khác, một vật phẩm từ thời đại linh khí thịnh vượng?
“Vậy… nếu linh khí đang suy yếu,” Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm hơn một chút, “thì liệu có cách nào để đảo ngược quá trình đó không? Hay chúng ta chỉ có thể chấp nhận số phận, nhìn thế giới này dần tàn lụi?”
Viên Giác nhìn Lâm Dịch, đôi mắt lão khẽ ánh lên một tia sáng. “Đó là câu hỏi mà không ít người đã tìm kiếm câu trả lời trong suốt ngàn năm qua, Lâm thí chủ. Có lẽ, con người không thể đảo ngược được quy luật của trời đất. Nhưng không có nghĩa là không có con đường. Tu hành không chỉ là hấp thu linh khí để cường hóa bản thân. Tu hành, suy cho cùng, là tu tâm, là tìm kiếm sự bình an nội tại, sự hòa hợp với vạn vật. Ngay cả khi linh khí suy yếu, con người vẫn có thể tìm thấy ý nghĩa, tìm thấy sức mạnh từ bên trong mình.”
Lời nói của Viên Giác như một tia chớp xẹt qua tâm trí Lâm Dịch. *Bình an nội tại?* Hắn đã chiến đấu, đã xây dựng, đã bảo vệ, tất cả vì một cuộc sống ổn định, một nơi trú ẩn an toàn cho những người hắn yêu thương. Nhưng liệu đó có phải là tất cả? Trong sâu thẳm, hắn có khao khát một điều gì đó lớn lao hơn, một sự hiểu biết sâu sắc hơn về bản chất của cuộc sống, của thế giới này. Những cuộc tranh đấu trần tục, những âm mưu quyền lực, liệu có thực sự mang lại hạnh phúc và sự bình yên vĩnh cửu? Hay chúng chỉ là những vòng xoáy không ngừng nghỉ, kéo con người vào những cuộc chiến không hồi kết?
Nhiều câu hỏi mới lại dấy lên trong đầu Lâm Dịch, thay thế những câu hỏi cũ. Lão tăng Viên Giác đã không chỉ vén màn bí ẩn về linh khí, mà còn gieo vào lòng hắn một hạt mầm của sự nghi vấn về con đường mà hắn đang đi, về mục đích cuối cùng của hắn. Hắn không biết liệu mình có nên tìm kiếm một con đường khác để đạt được “bình an nội tại” như Viên Giác gợi ý hay không, hay vẫn tiếp tục dấn thân vào những cuộc chiến tranh giành quyền lực để bảo vệ những gì mình trân trọng. Mối đe dọa từ Thẩm Đại Nhân và các thế lực khác giờ đây không chỉ là chính trị hay quân sự, mà còn có thể liên quan đến một sự suy yếu sâu sắc hơn của thế giới, khiến cho các biện pháp thông thường trở nên kém hiệu quả.
Hang động chìm trong sự tĩnh lặng. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn vẫn vang lên, như nhịp đập chậm rãi của thời gian. Lâm Dịch nhìn vào ánh mắt của Viên Giác, tìm kiếm câu trả lời, nhưng tất cả những gì hắn thấy là sự bình thản, từ bi, và một trí tuệ sâu thẳm. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ còn nhiều điều bí ẩn, nhiều sự thật cần được khám phá. Và có lẽ, chính trong sự suy tàn này, một cơ hội mới, một con đường mới sẽ mở ra, không chỉ cho riêng hắn, mà cho cả thế giới này.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.