Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 775: Phòng Bị Tăng Cường, Mạng Lưới Sâu Sắc

Lâm Dịch đặt bút xuống, nhìn vào những kế hoạch đã vạch ra trên tấm bản đồ Đại Hạ rộng lớn, giờ đây chi chít những dấu vết của sự suy tàn và hỗn loạn. Ánh mắt hắn kiên định nhìn về phía kinh đô cũ, nơi từng là biểu tượng của quyền lực và trật tự, giờ đã trở thành một đống đổ nát, cả về vật chất lẫn tinh thần. Trong sâu thẳm tâm trí hắn, dù đang bận rộn với âm mưu của Thẩm Đại Nhân và sự sinh tồn của vùng đất, những câu hỏi về 'linh khí mỏng manh' và bản chất thực sự của thế giới này vẫn là một dòng chảy ngầm, một bí ẩn kích thích sự tò mò. Hắn biết, có lẽ một ngày nào đó, những bí ẩn đó sẽ trở thành một phần không thể tách rời khỏi cuộc chiến sinh tồn của hắn. Nhưng trước mắt, hắn phải đối mặt với thực tại nghiệt ngã này. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, với những cuộc chiến không chỉ bằng gươm đao mà còn bằng trí tuệ và m��u lược. Nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng. Hắn sẽ là ngọn hải đăng kiên cường giữa biển cả loạn lạc, bảo vệ những gì hắn trân trọng, và dùng chính tri thức của mình để đối phó với cơn sóng ngầm đang cuộn trào dưới bề mặt yên tĩnh. Sự khởi đầu của một cuộc đối đầu chính trị và quân sự phức tạp hơn giữa Lâm Dịch và một thế lực vô hình đang thành hình, không chỉ là chiến tranh trực diện, mà là một cuộc chiến của những âm mưu chồng chất âm mưu. Lâm Dịch đã sẵn sàng.

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ban mai trong trẻo xuyên qua khung cửa sổ bằng giấy dầu, rọi vào căn phòng làm việc mới xây. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm thoang thoảng lẫn với mùi gỗ thông mới và nhựa cây từ những thanh xà ngang, tạo nên một không khí vừa tươi mới vừa mang nét hoang dã đặc trưng của vùng đất biên thùy. Âm thanh rì rào của gió nhẹ lướt qua những rặng cây xa xa, xen lẫn tiếng chim hót líu lo, báo hiệu một ngày mới an bình, nhưng trong căn phòng này, sự an bình đó chỉ là vẻ bề ngoài.

Lâm Dịch ngồi trước bàn gỗ lớn, tấm bản đồ Đại Hạ đ�� được cất đi, thay vào đó là những bản đồ chi tiết hơn về vùng đất của hắn và các khu vực lân cận, cùng với hàng chồng báo cáo viết tay từ khắp nơi đổ về. Khuôn mặt gầy gò của hắn, thường mang vẻ trầm tư, giờ đây lại càng thêm vẻ cảnh giác. Đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông hiện đại, ẩn chứa sự từng trải và sắc bén, lướt qua từng dòng chữ, từng ký hiệu trên bản đồ. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có 'bàn tay vàng', nhưng hắn có trí óc, có tri thức. Và trong một thế giới đang dần trở lại với sự nguyên thủy, hoang dã của luật rừng, tri thức lại là thứ vũ khí mạnh mẽ nhất.

Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu đứng đối diện hắn, vẻ mặt nghiêm nghị. Dáng người trung bình của Nhị Cẩu, thường ngày hay cười, giờ đây lại đầy vẻ nghiêm túc. Đôi mắt sáng, nhanh nhẹn của hắn phản chiếu sự tập trung cao độ. Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má, đứng thẳng tắp trong bộ giáp trụ gọn gàng, toát lên vẻ tận tụy và kiên trung.

“Tình hình gần đây thế nào?” Lâm Dịch lên tiếng, giọng nói trầm ổn, “Những dấu hiệu bất thường đã lan đến đâu rồi?” Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, một âm thanh khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

Trần Nhị Cẩu bước lên một bước, ôm quyền đáp: “Thưa chủ công, các tin đồn về việc Đại Hạ suy tàn lan nhanh như cháy rừng. Không chỉ dừng lại ở những lời xì xào trong quán rượu hay chợ búa, mà còn được những kẻ lạ mặt cố tình gieo rắc, thậm chí còn có những bản cáo trạng giả mạo của triều đình, nói về việc các thế gia lớn ở kinh đô đã bị tiêu diệt, hay Hoàng đế đã bị phế truất. Ở vùng X, quan lại địa phương đột nhiên trở nên tham lam vô độ, chèn ép dân lành, nhưng lại được một thế lực bí ẩn ngầm chống lưng, khiến dân chúng căm phẫn. Ở vùng Y, một bang phái giang hồ nhỏ bé trước đây bỗng nhiên nổi lên như cồn, với vũ khí sắc bén và binh lính được huấn luyện bài bản một cách bất thường, có vẻ có sự hậu thuẫn bí ẩn từ bên ngoài. Chúng còn ngang nhiên cướp bóc các đoàn hàng của thương nhân, gây rối loạn các tuy��n đường quan trọng.” Nhị Cẩu ngừng lại, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. “Họ dường như đang cố ý tạo ra sự hỗn loạn, chủ công.”

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt không chút ngạc nhiên. Hắn đã dự đoán được điều này. “Còn về an ninh biên giới thì sao, Triệu huynh?”

Binh trưởng Triệu bước tới, giọng nói dứt khoát nhưng đầy vẻ cảnh giác: “Thưa chủ công, biên giới phía Tây Bắc, nơi giáp với Dã Thú Sơn Mạch, đã xuất hiện nhiều toán thổ phỉ lớn hơn trước. Chúng không còn là những nhóm nhỏ lẻ, ô hợp như trước nữa, mà có vẻ có tổ chức, thậm chí còn có những dấu hiệu của việc được huấn luyện quân sự. Chúng thường xuyên quấy phá các làng mạc nhỏ ở vùng đệm, chặn đường cướp bóc dân tị nạn và thương nhân yếu thế. Điều đáng lo ngại hơn là, chúng dường như đang cố tình thăm dò các chốt tiền tiêu của chúng ta, nhưng không tiến sâu vào vùng đất. Có vẻ như chúng đang chờ đợi một hiệu lệnh nào đó, hoặc đang cố đánh giá thực lực của chúng ta.” Binh trưởng Triệu nắm chặt nắm đấm. “Chúng ta cần tăng cường lực lượng tuần tra và củng cố các đồn gác, chủ công. Nếu để chúng tiếp tục quấy nhiễu, dân tâm sẽ hoang mang, và nguồn lực của chúng ta sẽ bị phân tán.”

Lâm Dịch nhìn bản đồ, tay hắn chỉ vào vài điểm cụ thể. “Đúng như ta dự đoán. Đây không phải là sự hỗn loạn ngẫu nhiên. Đây là một cuộc tấn công có chủ đích, một ván cờ vây đang được giăng ra.” Hắn liếc nhìn Trần Nhị Cẩu. “Nhị Cẩu, ngươi hãy mở rộng mạng lưới tai mắt của chúng ta sâu hơn nữa vào các vùng đó. Không chỉ là tin tức về các sự kiện, mà phải là nguồn gốc của các sự kiện. Ai đứng sau những tin đồn? Ai cung cấp vũ khí và tiền bạc cho các bang phái giang hồ và thổ phỉ? Ai đang thao túng các quan lại địa phương? Phải đào sâu, đào đến tận gốc rễ. Hãy sử dụng những thủ đoạn mà chúng ta đã từng dùng để thâm nhập vào Thiên Phong Thương Hội, thậm chí là tinh vi hơn. Ta muốn biết từng nước đi của con người đứng sau tất cả những chuyện này.”

Trần Nhị Cẩu nghiêm túc ghi chép, ánh mắt đầy quyết tâm. “Thuộc hạ đã rõ! Tuyệt đối không để Thẩm Đại Nhân có bất kỳ bí mật nào trước mắt chúng ta.”

Lâm Dịch quay sang Binh trưởng Triệu. “Triệu huynh, triển khai ngay kế hoạch phòng thủ cấp hai. Xây dựng thêm các chốt tiền tiêu ở những khu vực trọng yếu, đặc biệt là các con đường dẫn vào vùng đất của chúng ta từ phía Tây Bắc và Tây Nam. Đồng thời, tăng cường huấn luyện binh sĩ, tập trung vào khả năng phản ứng nhanh, phối hợp tác chiến trong địa hình phức tạp, và kỹ năng phòng thủ các tuyến đường. Ta muốn mỗi binh sĩ của chúng ta không chỉ biết cầm vũ khí, mà còn phải biết suy nghĩ, biết phối hợp. Chúng ta không chỉ phòng thủ, mà còn phải sẵn sàng phản công bất cứ lúc nào.”

Binh trưởng Triệu ôm quyền, giọng vang dội: “Rõ! Thuộc hạ sẽ đốc thúc binh lính, đảm bảo các tuyến phòng thủ vững chắc như núi, không kẻ nào có thể vượt qua.”

Lâm Dịch hít một hơi sâu, nhìn về phía xa xăm. Trong đầu hắn, một giọng nói vang vọng: *Thẩm Đại Nhân, ngươi muốn chơi cờ vây, ngươi muốn biến cả Đại Hạ thành bàn cờ của riêng ngươi. Nhưng ta sẽ không để ngươi toại nguyện. Ta sẽ biến mỗi quân cờ của ngươi thành con dao găm tự đâm vào chính mình. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và mưu lược là lá chắn kiên cố nhất. Ngươi có thể có quyền lực, có tiền bạc, nhưng ngươi không có sự thấu hiểu về bản chất của sự hỗn loạn, cũng như cách để biến nó thành lợi thế của mình.*

Không khí trong phòng căng thẳng nhưng đầy quyết đoán. Lâm Dịch biết rằng đây chỉ là khởi đầu. Cuộc đối đầu với Thẩm Đại Nhân sẽ không đơn thuần là những trận chiến quân sự, mà là một cuộc chiến của trí tuệ, của mưu lược, của sự kiên nhẫn. Và hắn, Lâm Dịch, đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó. Hắn sẽ bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những người dân đã đặt niềm tin vào hắn, bằng mọi giá.

Buổi chiều cùng ngày, gió nhẹ hiu hiu thổi qua những rặng tre xanh mướt bên ngoài văn phòng của Tô Mẫn. Ánh nắng dịu dàng chiếu vào căn phòng, làm nổi bật mùi gỗ đánh bóng và hương trầm nhẹ nhàng phảng phất, tạo nên một không khí thanh tịnh, kỷ luật nhưng cũng không kém phần mạnh mẽ. Tô Mẫn, trong b��� trang phục nhã nhặn, gọn gàng, đang ngồi tại bàn làm việc, chăm chú xem xét các sổ sách và bản ghi chép. Gương mặt thông minh của nàng, cùng đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư, tập trung cao độ vào những con số và biểu đồ phức tạp. Nàng biết, trong thời loạn lạc, kinh tế và thông tin chính là huyết mạch của sự sinh tồn, và trách nhiệm của nàng nặng nề hơn bao giờ hết.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, Tô Mẫn ngẩng đầu. “Mời vào.”

Lâm Dịch bước vào, mang theo vẻ mặt suy tư. Hắn nhẹ nhàng khép cửa lại, bước đến trước bàn làm việc của Tô Mẫn. “Tô Mẫn, tình hình bên ngoài ngày càng phức tạp. Các hoạt động của Thẩm Đại Nhân đang leo thang, không chỉ là những tin đồn thất thiệt mà còn là những hành động cụ thể nhằm gây rối loạn thị trường và an ninh. Để giữ vững vùng đất của chúng ta, nguồn cung cấp hàng hóa thiết yếu và thông tin tình báo là hai yếu tố sống còn. Chúng ta không thể để bất cứ ai cắt đứt huyết mạch này.”

Tô Mẫn đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng ánh lên sự quyết đoán. “Thiếp hiểu, chủ công. Thiếp đã chuẩn bị một số phương án để đảm bảo đường vận chuyển và duy trì các mối quan hệ với Thiên Phong Thương Hội. Trong bối cảnh loạn lạc này, việc vận chuyển hàng hóa trở nên vô cùng nguy hiểm. Các tuyến đường truyền thống có thể bị chặn, bị cướp bóc bởi thổ phỉ hoặc các bang phái giang hồ được kích động. Do đó, Thiên Phong Thương Hội, hay bất kỳ thương hội lớn nào khác, sẽ đòi hỏi nhiều hơn để mạo hiểm trong thời điểm này. Họ không chỉ cần lợi nhuận, mà còn cần sự đảm bảo về an toàn, và thậm chí là thông tin độc quyền để định hướng kinh doanh trong một thị trường đầy biến động.”

Lâm Dịch gật đầu. “Đúng vậy. Chúng ta sẽ cho họ thứ họ muốn, miễn là không ảnh hưởng đến lợi ích cốt lõi của dân chúng và sự ổn định của vùng đất. Lợi nhuận là động lực của thương nhân, nhưng sự an toàn và ổn định mới là nền tảng bền vững. Hãy nhấn mạnh sự ổn định của vùng đất chúng ta. Giữa một biển cả hỗn loạn, vùng đất này của chúng ta chính là một ốc đảo an toàn, một bến đỗ vững chắc cho các thương nhân. Đó chính là tài sản lớn nhất của họ lúc này, là thứ mà tiền bạc không mua được. Chúng ta có thể ưu đãi về thuế, cung cấp sự bảo hộ mạnh mẽ cho các đoàn xe, thậm chí là chia sẻ một phần thông tin về tình hình an ninh tuyến đường mà chúng ta có được từ mạng lưới của Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu. Đổi lại, ta cần sự hợp tác sâu rộng hơn từ Thiên Phong Thương Hội.”

Hắn ngừng một lát, ánh mắt trở nên sắc bén hơn. “Và quan trọng nhất, Tô Mẫn, ta cần thông tin. Thông tin về các tuyến đường an toàn nhất, về các thế lực mới nổi lên dọc theo các tuyến đường đó, và đặc biệt là bất kỳ dấu hiệu nào của Thẩm Đại Nhân. Hắn ta chắc chắn sẽ sử dụng các kênh thương mại để vận chuyển tài vật, hoặc để gieo rắc tin tức bất lợi. Ta muốn cô dùng mạng lưới của Thiên Phong Thương Hội để làm tai mắt cho chúng ta. Mọi giao dịch kinh tế bất thường, mọi sự thay đổi trong giá cả các mặt hàng thiết yếu, mọi hành động thu mua hoặc phá giá hàng hóa một cách cố ý, đ���u phải được báo cáo ngay lập tức. Chúng ta cần hiểu rõ dòng chảy của thị trường để nhận diện những bàn tay đen đang cố gắng thao túng.”

Tô Mẫn khẽ gật đầu, ánh mắt nàng ánh lên sự tán đồng. “Thiếp sẽ lập tức sắp xếp cuộc gặp với Trương Quản Sự. Hắn ta là người khôn ngoan, thực dụng, và biết đánh giá cao lợi ích. Với tình hình hiện tại, hắn ta sẽ hiểu được giá trị của lời đề nghị này. Một ốc đảo an toàn giữa biển loạn chính là thứ mà mọi thương nhân khao khát. Thiếp tin rằng hắn sẽ không từ chối một cơ hội hợp tác mang lại lợi ích lâu dài và sự bảo đảm an toàn cho thương hội của mình.”

Nàng với tay lấy một cuộn giấy đã chuẩn bị sẵn từ trong ngăn bàn, nhẹ nhàng trải ra. Trên đó là những điều khoản cụ thể về việc tăng cường bảo hộ, ưu đãi thuế, và các yêu cầu về thông tin mà Lâm Dịch vừa đề cập, cùng với những phân tích về lợi ích mà Thiên Phong Thương Hội sẽ nhận được. “Đây là những điều thiếp đã phác thảo dựa trên những phân tích về tình hình kinh tế và các mối quan hệ hiện có. Chủ công có muốn xem qua không?”

Lâm Dịch nhìn cuộn giấy, rồi lại nhìn vào đôi mắt của Tô Mẫn. “Cô làm rất tốt, Tô Mẫn. Ta tin tưởng vào khả năng phán đoán và sự sắc bén của cô. Hãy cứ theo những gì cô đã chuẩn bị. Chỉ cần đảm bảo rằng lợi ích của dân chúng ta luôn được đặt lên hàng đầu, và chúng ta không bị phụ thuộc vào bất kỳ một thế lực thương mại nào.”

Tô Mẫn cúi đầu. “Thiếp đã rõ. Thiếp sẽ không để chủ công thất vọng.”

Lâm Dịch và Tô Mẫn trao đổi ánh mắt, cả hai đều toát lên sự quyết tâm. Hắn biết, Tô Mẫn không chỉ là một quản lý kinh tế tài ba, mà còn là một cánh tay phải đắc lực, thấu hiểu ý định của hắn và có khả năng biến những ý tưởng của hắn thành hành động cụ thể, hiệu quả. Giữa lúc loạn lạc, có được những người cộng sự như vậy, là một điều may mắn không thể đong đếm. Cuộc chiến này không phải của riêng hắn, mà là của tất cả những người đã cùng hắn gây dựng nên vùng đất này.

Chiều muộn, khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên những mái nhà ngói đỏ và những con đường đất nện của vùng đất Lâm Dịch, Tô Mẫn đã có mặt tại chi nhánh của Thiên Phong Thương Hội. Xung quanh đó, tiếng trò chuyện ồn ào của tiểu thương, tiếng rao hàng vang vọng từ chợ búa gần kề, tiếng bánh xe ngựa lăn đều trên đường, cùng với mùi gia vị nồng nàn, thức ăn đường phố hấp dẫn và hương trầm thoang thoảng từ các đền thờ, tạo nên một không khí sôi động, tràn đầy năng lượng. Thỉnh thoảng, từ phía xa, còn có thể nghe thấy tiếng va chạm nhẹ của kim loại, như là tiếng kiếm hay dao đang được mài dũa, hay thậm chí là một dao động linh khí yếu ớt thoáng qua, nhắc nhở về sự hiện diện của giang hồ và những bí ẩn của thế giới tu hành.

Trong một phòng khách trang nhã của Thiên Phong Thương Hội, được trang hoàng bằng những bức tranh thủy mặc và đồ gốm sứ tinh xảo, Tô Mẫn ngồi đối diện với Trương Quản Sự. Trương Quản Sự, với ngoại hình trung bình, ăn mặc gọn gàng nhưng toát lên vẻ khôn ngoan, đang nhấm nháp trà, ánh mắt sắc bén đánh giá Tô Mẫn và lời đề nghị của cô. Ông ta có vẻ mặt hơi xảo quyệt, nhưng đôi mắt lại thể hiện sự tinh tường, biết nhìn người.

“Vùng đất của Lâm đại nhân quả là một ốc đảo hiếm hoi trong biển loạn này,” Trương Quản Sự lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng ẩn chứa sự tính toán. “Tình hình các nơi khác đang hỗn loạn không ngừng. Các tuyến đường thương mại trở nên nguy hiểm gấp bội, cướp bóc hoành hành, thuế má chồng chất. Tuy nhiên, việc vận chuyển hàng hóa qua các vùng đang bất ổn, dù chỉ là để đến được vùng đất an toàn của quý vị, cũng không phải là không có rủi ro lớn. Thiên Phong Thương Hội của chúng tôi luôn đặt lợi nhuận lên hàng đầu, nhưng sự an toàn của nhân viên và hàng hóa cũng là điều không thể bỏ qua.” Ông ta khẽ đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ.

Tô Mẫn mỉm cười nhẹ, ánh mắt nàng vẫn bình tĩnh và sắc sảo. “Thiên Phong Thương Hội có mạng lưới rộng khắp, Trương Quản Sự. Mạng lưới đó không chỉ là những chi nhánh trải dài khắp Đại Hạ, mà còn là những mối quan hệ ngầm, những kênh thông tin mà ít ai có được. Nếu chúng ta hợp tác chặt chẽ hơn, lợi nhuận sẽ không chỉ là tiền bạc, mà còn là sự an toàn cho các đoàn xe của quý vị, và đặc biệt là thông tin độc quyền về thị trường và tình hình chính trị đang biến động không ngừng. Lâm đại nhân sẵn sàng cung cấp sự bảo hộ mạnh mẽ và ưu đãi về thuế cho các chuyến hàng của quý thương hội khi chúng đi qua vùng đất của chúng ta. Chúng ta không chỉ bảo vệ hàng hóa của quý vị, mà còn tạo ra một hành lang an toàn, một điểm trung chuyển lý tưởng cho các giao thương từ các vùng khác.”

Trương Quản Sự nhướng mày, tỏ vẻ hứng thú. “Thông tin... đúng là thứ quý giá nhất lúc này. Giữa lúc loạn lạc, một tin tức chính xác có thể đáng giá hơn ngàn vàng, giúp chúng tôi tránh được những tổn thất không đáng có, hoặc nắm bắt những cơ hội mới. Đặc biệt là từ một nơi được quản lý tốt, ổn định và có tầm nhìn như vùng đất của Lâm đại nhân. Vậy, chúng ta có thể trao đổi những gì?” Ông ta nhìn thẳng vào Tô Mẫn, ánh mắt dò xét.

Tô Mẫn đáp lại cái nhìn đó mà không hề nao núng. “Thiếp cần thông tin về những tuyến đường an toàn nhất, những mối đe dọa mới nổi, và bất kỳ tin tức nào về các động thái chính trị lớn từ các vùng lân cận. Đặc biệt là những tin tức liên quan đến những kẻ muốn gây bất ổn, những bang phái giang hồ nổi lên một cách bất thường, hay những giao dịch hàng hóa có dấu hiệu thao túng thị trường. Chúng ta cũng cần biết về nguồn cung và cầu của các mặt hàng thiết yếu ở các khu vực khác, để có thể chủ động điều tiết thị trường của chúng ta.”

Trương Quản Sự cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự xảo quyệt nhưng cũng đầy hài lòng. “Được thôi. Mối quan hệ này có thể mang lại lợi ích cho cả hai bên. Thiên Phong Thương Hội của chúng tôi cần một nơi an toàn để hoạt động, một thị trường ổn định để buôn bán, và một nguồn thông tin đáng tin cậy để định hướng. Đổi lại, chúng tôi sẽ tăng cường cung cấp hàng hóa thiết yếu cho vùng đất của quý vị, đảm bảo nguồn cung ổn định ngay cả trong lúc khó khăn nhất. Chúng tôi cũng sẽ chia sẻ thông tin mà chúng tôi thu thập được thông qua mạng lưới của mình, những tin tức về các tuyến đường, các thế lực mới, và những biến động thị trường. Và tất nhiên, vùng đất của Lâm đại nhân sẽ là trụ sở chính của Thiên Phong Thương Hội ở phía Tây Nam này, một trung tâm thương mại quan trọng, và các đoàn xe của chúng tôi sẽ được ưu tiên bảo hộ, được phép sử dụng các trạm nghỉ và kho bãi của quý vị.”

Hai bên trao đổi ánh mắt, rồi cùng gật đầu. Đó là một thỏa thuận sòng phẳng, một sự hợp tác mang tính chiến lược trong thời buổi loạn lạc. Tô Mẫn rút ra cuộn giấy đã chuẩn bị sẵn, Trương Quản Sự cũng lấy ra một bản hợp đồng tương tự từ trong tay áo. Hai bên ký vào bản hợp đồng mới, trên đó có đóng dấu ấn của Thiên Phong Thương Hội và của Lâm Dịch, tiếng bút sột soạt trên giấy khô khan vang lên như một lời cam kết.

Khi mọi thủ tục hoàn tất, Trương Quản Sự nhẹ nhàng đặt một chiếc Hắc Mộc Lệnh lên bàn. Đó là một tấm thẻ bằng gỗ mun đen tuyền, chạm khắc tinh xảo những hoa văn cổ xưa, tỏa ra một khí tức cổ kính và b�� ẩn. “Đây là Hắc Mộc Lệnh của Thiên Phong Thương Hội,” ông ta nói, giọng hơi hạ thấp. “Với tấm lệnh này, mọi chi nhánh của Thiên Phong Thương Hội trên khắp Đại Hạ đều sẽ cung cấp mọi sự hỗ trợ và thông tin mà quý vị cần, trong khả năng cho phép của họ. Nó cũng là một tín vật cho thấy sự hợp tác sâu rộng của chúng ta. Nó sẽ giúp quý vị liên lạc với những người có tầm ảnh hưởng trong mạng lưới của chúng tôi, và có thể, cả những người không trực tiếp thuộc về Thiên Phong Thương Hội nhưng có mối liên hệ mật thiết với chúng tôi.”

Tô Mẫn nhìn chiếc Hắc Mộc Lệnh, cảm giác mát lạnh của gỗ truyền vào đầu ngón tay khi nàng chạm vào nó. Nàng biết, Thiên Phong Thương Hội không chỉ là một thương hội đơn thuần. Nó còn có một mạng lưới ngầm, một thế lực ẩn mình có thể ảnh hưởng đến cả giang hồ lẫn quan trường. Việc Trương Quản Sự trao ra chiếc Hắc Mộc Lệnh này cho thấy ông ta không chỉ coi trọng Lâm Dịch và vùng đất của hắn, mà còn muốn kéo Lâm Dịch vào một mối quan hệ sâu sắc hơn, phức tạp hơn, có thể là ��ể tự bảo vệ mình trong cuộc chiến tranh giành quyền lực đang diễn ra khắp nơi.

Tô Mẫn khẽ cúi đầu. “Đa tạ Trương Quản Sự. Thiếp tin rằng sự hợp tác này sẽ mang lại lợi ích lớn cho cả hai bên.”

Trương Quản Sự mỉm cười hài lòng. Ông ta biết, với sự ổn định và tầm nhìn của Lâm Dịch, cùng với mạng lưới rộng lớn của Thiên Phong Thương Hội, đây sẽ là một liên minh mạnh mẽ, một lực lượng đáng gờm trong bối cảnh loạn lạc của Đại Hạ. Và với chiếc Hắc Mộc Lệnh kia, Lâm Dịch sẽ có thêm một cánh cửa để bước vào thế giới ngầm của thông tin và quyền lực.

Lâm Dịch, trong suy nghĩ của hắn, đã hình dung ra những điều này. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân sẽ không chỉ dừng lại ở những âm mưu đơn giản. Hắn ta có thể sẽ kéo theo sự can dự của các thế lực giang hồ khác, hoặc thậm chí là những kẻ có liên hệ với thế giới tu hành, nếu cảm thấy cần thiết. Vùng đất của Lâm Dịch, với sự ổn định và phát triển vượt trội giữa bối cảnh hỗn loạn, chắc chắn sẽ trở thành một điểm nóng thu hút sự chú ý. Tuy nhiên, hắn đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó. Sự hợp tác sâu rộng với Thiên Phong Thương Hội sẽ mở ra nhiều kênh thông tin và tài nguyên hơn cho Lâm Dịch, giúp anh đối phó với những thách thức lớn hơn trong tương lai. Việc Lâm Dịch tập trung vào cả phòng thủ quân sự và củng cố kinh tế, thông tin cho thấy anh đang chuẩn bị cho một cuộc xung đột quy mô lớn hơn, không chỉ là chiến tranh trực diện. Mạng lưới tình báo được mở rộng sẽ sớm mang về những thông tin quan trọng, không chỉ về Thẩm Đại Nhân mà còn về các thế lực tu hành đang dần hé lộ. Chiếc Hắc Mộc Lệnh được Trương Quản Sự sử dụng như một tín vật cho thấy quyền lực ngầm của Thiên Phong Thương Hội và có thể là một liên kết đến các thế lực khác. Hắn sẽ nắm vững mọi lá bài trên bàn cờ, để không ai có thể làm lung lay hòn đá tảng vững chắc mà hắn đã dày công xây dựng.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free