Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 772: Cơn Sóng Đổ Vỡ: Tin Chiến Bại Và Ám Ảnh Linh Khí

Khi Lâm Dịch bước ra khỏi tiệm sách, ánh nắng chói chang của buổi trưa đã dịu đi phần nào, nhưng vẫn gay gắt chiếu vào mắt hắn. Hắn nheo mắt, cảm giác như mình vừa bước ra khỏi một cánh cửa thời gian, từ một thế giới của những bí ẩn cổ xưa trở về với thực tại khắc nghiệt. Con đường đá lởm chởm dưới chân vẫn vậy, tiếng rao hàng của tiểu thương vẫn ồn ào, mùi dầu mỡ từ quán ăn ven đường vẫn nồng nặc. Mọi thứ đều chân thực đến mức đáng sợ, như muốn kéo hắn trở lại với vòng xoáy sinh tồn mà hắn đã quen thuộc.

Hắn siết chặt túi sách trong tay, nơi chứa đựng những cuốn "Quỷ Cổ Ngoại Truyện", "Dị Văn Lục" và "Thiên Địa Huyền Cơ" – những mảnh vụn tri thức mơ hồ mà hắn đã cố gắng chắp vá. "Chẳng có gì cụ thể về 'linh khí' hay 'tu hành'," hắn tự nhủ, bước chân chậm rãi trên con đường trở về. "Tất cả chỉ là những câu chuyện hư cấu, những lý thuyết mơ hồ, không có một chút cơ sở nào để nghiên cứu hay kiểm chứng." Hắn càng lúc càng nhận ra sự khó khăn trong cuộc tìm kiếm này. Tri thức về tu hành, nếu thực sự tồn tại, có lẽ đã bị che giấu quá kỹ, hoặc bị biến đổi thành những câu chuyện dân gian để tránh sự truy lùng của thế tục.

Trời dần ngả về chiều khi Lâm Dịch về đến lãnh địa của mình. Hắn đi thẳng vào thư phòng, đặt chồng sách lên bàn gỗ mun cũ kỹ. Ánh nến đã được thắp lên, nhảy nhót trong không khí, hắt những bóng đổ dài lên giá sách cao ngất. Mùi giấy cũ, mực và hương trầm thoang thoảng trong căn phòng quen thuộc này, tạo nên một không gian tĩnh mịch, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào của phố thị ban ngày. Hắn ngồi xuống ghế, đưa tay vuốt ve bìa sách sờn cũ, rồi chuyển ánh mắt sang Cổ Ngọc Phù đang nằm yên lặng bên cạnh.

Tấm ngọc phù cổ xưa, với những hoa văn đã mờ nhạt theo thời gian, vẫn tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo, yếu ớt đến mức gần như không thể nhận ra, nhưng lại rõ ràng trong mắt Lâm Dịch. Ánh sáng ấy không phải từ ngọn nến, cũng không phải phản chiếu từ bất kỳ nguồn sáng nào khác. Nó là một sự tồn tại độc lập, một lời trêu ngươi thầm lặng cho sự tò mò không ngừng của hắn. "Linh khí mỏng manh... thế giới khác..." Lâm Dịch thì thầm, giọng nói như tan vào không khí đặc quánh của đêm. "Liệu có phải là một sự thật bị che giấu, hay chỉ là những lời mê tín giữa thời loạn lạc?"

Hắn lật giở một trang của "Dị Văn Lục", đọc lướt qua những câu chuyện về yêu quái hút tinh khí, về các vị tiên nhân cưỡi mây đạp gió. Những câu chữ cổ điển, bay bổng, vẽ nên một thế giới kỳ ảo, nhưng lại không hề cung cấp bất kỳ một phương pháp, một chỉ dẫn cụ thể nào để tiếp cận cái gọi là "linh khí" ấy. Hắn nhớ lại những kiến thức khoa học từ thế giới cũ, về năng lượng, về vật lý, về những định luật tự nhiên bất biến. "Làm sao những thứ này có thể tồn tại song song?" Hắn day trán, cảm thấy đầu óc nặng trĩu. Sự mâu thuẫn giữa hai thế giới, giữa hai hệ thống tri thức, luôn là một gánh nặng trong tâm trí hắn.

"Nếu có một thế lực siêu nhiên, một nguồn sức mạnh nằm ngoài hiểu biết thông thường," Lâm Dịch tự vấn, "liệu nó có thể thay đổi cục diện chiến tranh này không? Hay chỉ là một sự phân tâm không cần thiết trong lúc nước sôi lửa bỏng?" Trách nhiệm bảo vệ vùng đất, bảo vệ những con người đã đặt niềm tin vào hắn, luôn là ưu tiên hàng đầu, là sợi dây kéo hắn về với thực tại. Nhưng những lời của Lão Tăng Viên Giác, như một hạt mầm đã gieo, cứ âm ỉ lớn dần trong tâm trí, không ngừng thúc đẩy hắn tìm kiếm một câu trả lời. Hắn không thể hoàn toàn gạt bỏ nó, bởi lẽ, nếu "linh khí" thực sự tồn tại, nếu có một "thế giới khác" với những quy tắc riêng, thì việc hiểu biết về nó có thể mở ra những cánh cửa mới, những con đường mà hắn chưa từng nghĩ tới.

Hắn đưa ngón tay khẽ chạm vào Cổ Ngọc Phù. Một cảm giác mát lạnh, rất nhẹ, truyền qua đầu ngón tay hắn. Nó không phải là cảm giác lạnh của đá thông thường, mà là một sự mát mẻ tinh khiết, tĩnh lặng, như thể nó đang hấp thụ một chút nhiệt từ cơ thể hắn. Cảm giác ấy, dù mong manh, lại đủ để khẳng định rằng, Cổ Ngọc Phù không chỉ là một món đồ trang sức vô tri. Nó ẩn chứa một điều gì đó, một bí mật mà hắn chưa thể chạm tới. "Đây chỉ là bước đầu," hắn tự nhủ, ánh mắt vẫn không rời Cổ Ngọc Phù. "Ít nhất mình cũng có thêm vài manh mối, vài hướng đi để suy luận." Con đường phía trước, dù đã rõ ràng về mục tiêu, nhưng lại mịt mờ về phương hướng. Sự khó khăn trong việc tìm kiếm tri thức về tu hành báo hiệu rằng Lâm Dịch sẽ phải tìm kiếm những nguồn thông tin khác, có thể là những người tu hành thực sự hoặc những di tích cổ. Việc Lâm Dịch không từ bỏ dù thông tin khan hiếm cho thấy quyết tâm của anh sẽ dẫn anh đến những khám phá sâu sắc hơn về thế giới tu hành. Cổ Ngọc Phù, vẫn nằm yên dưới lớp áo, dường như là chìa khóa duy nhất mà hắn đang nắm giữ. Bối cảnh loạn lạc v��n tiếp diễn, nhưng Lâm Dịch lại dành thời gian cho việc tìm hiểu tri thức siêu nhiên, gợi ý rằng những hiểu biết này có thể sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc anh đối phó với chiến tranh và định hình tương lai của mình. Con đường tìm kiếm tri thức về linh khí, về thế giới khác, chỉ vừa mới bắt đầu.

Hắn tắt nến, bóng tối bao trùm căn phòng, chỉ còn ánh sáng mờ ảo từ Cổ Ngọc Phù lập lòe như một vì sao xa xăm. Hắn nằm xuống giường, nhưng tâm trí vẫn không ngừng phân tích, sắp xếp. Những câu chuyện cổ tích, những truyền thuyết hoang đường từ những cuốn sách cũ lại trộn lẫn với những lời gợi mở của Viên Giác, tạo thành một mớ hỗn độn trong đầu hắn. Hắn biết, mình cần phải tách bạch rõ ràng giữa thực tại và những bí ẩn này. Nhưng càng tách bạch, hắn lại càng thấy hai thế giới dường như đang dần hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh phức tạp hơn rất nhiều so với những gì hắn từng hình dung.

***

Sáng hôm sau, bình minh vừa ló dạng, nhưng không khí trong phòng họp đã nặng trĩu. Căn phòng, thường ngày tràn ngập ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn, nay lại bị bao phủ bởi một thứ ánh sáng xám xịt, u ám, xuyên qua lớp sương mù mỏng manh giăng mắc bên ngoài. Một mùi ẩm mốc nhẹ từ gỗ cũ và mùi khói bếp từ xa vọng lại, càng làm tăng thêm vẻ ảm đạm. Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt tái mét, đứng nép mình bên cạnh Binh trưởng Triệu, người lính dày dạn kinh nghiệm. Cả hai đều mang theo một vẻ lo lắng không che giấu, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Trước mặt họ là Lâm Dịch, ngồi thẳng lưng sau chiếc bàn gỗ lớn, ánh mắt sắc bén lướt qua từng người một. Một tấm bản đồ quân sự lớn, vẽ tay tỉ mỉ, được trải ra trên bàn, những đường nét của sông núi, thành trấn hiện lên rõ ràng.

"Đại ca... tình hình rất xấu!" Trần Nhị Cẩu mở lời, giọng nói run rẩy đến mức khó nghe. Hắn cố gắng hít một hơi thật sâu, nhưng dường như không khí cũng không đủ để làm dịu đi sự hoảng loạn trong lòng. "Quân triều đình... đạo quân của tướng Tôn đã bị tiêu diệt hoàn toàn ở Lạc Thủy Quan, không một ai sống sót trở về! Còn đạo quân của tướng Lý cũng bị đánh tan tác ở phía Bắc, chỉ còn lại chưa đến ba thành binh lực, đang rút chạy tán loạn về Thành Cổ Thiên Phong!"

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hắn đã dự liệu được tình hình triều đình sẽ xấu đi, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy, và thảm hại đến mức độ này. Hắn đưa tay ra hiệu cho Nhị Cẩu bình tĩnh, rồi quay sang Binh trưởng Triệu, người vẫn đứng nghiêm nghị như một pho tượng.

Binh trưởng Triệu bước lên một bước, giọng nói trầm ổn hơn, nhưng không giấu nổi vẻ nghiêm trọng. "Bẩm chủ công, tình hình vượt quá mọi dự đoán. Kẻ địch là liên quân của ba thế lực cát cứ mới nổi: Tề Gia của Tề Tín, Bách Hộ Giáo của Lý Mộc, và tàn quân của Hắc Phong Trại đã được tổ chức lại dưới trướng của một kẻ tự xưng là 'Độc Nhãn Vương'. Chúng phối hợp ăn ý, và có vẻ như không còn e ngại triều đình nữa. Lạc Thủy Quan bị đánh úp từ ba phía, tướng Tôn do khinh địch, lại không có tiếp viện kịp thời, nên bị diệt gọn. Còn đạo quân của tướng Lý, bị dụ vào bẫy phục kích ở Bình Nguyên Xích Thổ, chịu tổn thất nặng nề. Tin tức này gây chấn động khắp nơi, dân chúng hoảng loạn bỏ chạy, đã có nhiều đoàn người tị nạn bắt đầu đổ về phía Nam."

Lâm Dịch im lặng lắng nghe, ánh mắt vẫn không rời bản đồ. Hắn đưa ngón trỏ vuốt nhẹ dọc theo tuyến đường từ Lạc Thủy Quan đến Bình Nguyên Xích Thổ, rồi dừng lại ở Thành Cổ Thiên Phong. Những thông tin mà Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu cung cấp, tuy thô sơ, nhưng đủ để hắn vẽ nên một bức tranh toàn cảnh về sự sụp đổ.

"Lạc Thủy Quan..." Lâm Dịch chậm rãi cất lời, giọng điệu trầm tĩnh đến lạ thường, như thể đang nói về một trận cờ tàn chứ không phải vận mệnh của cả một vương triều. "Địa hình thế nào? Số lượng binh mã địch? Tướng Tôn đã phạm sai lầm gì cụ thể? Quân triều đình liệu có còn khả năng phản công không khi đã chịu tổn thất lớn như vậy?" Hắn đặt câu hỏi một cách dứt khoát, không một chút hoảng loạn, từng từ ngữ đều mang trọng tâm, như một lưỡi dao mổ xẻ vấn đề.

Binh trưởng Triệu cúi đầu, lấy từ trong tay áo ra một tấm bản đồ chi tiết hơn, có lẽ là do thám đã vẽ. "Lạc Thủy Quan nằm giữa hai dãy núi hiểm trở, chỉ có một con đường độc đạo xuyên qua. Tướng Tôn đã bố trí binh lực ở đó, nhưng lại quá tập trung vào phòng thủ chính diện, bỏ qua các đường núi nhỏ. Liên quân địch đã lợi dụng địa hình, chia quân thành ba cánh, một cánh tấn công chính diện, hai cánh còn lại luồn qua đường núi, bất ngờ đánh vào hậu phương và sườn của quân triều đình. Tướng Tôn đã phạm sai lầm cơ bản khi không nắm rõ địa hình và đánh giá thấp sự phối hợp của địch. Về số lượng, ước tính liên quân có khoảng ba vạn người, trong khi quân tướng Tôn chỉ có một vạn rưỡi. Sau thất bại này, quân triều đình ở Thành Cổ Thiên Phong e rằng khó lòng gượng dậy được. Lương thảo cạn kiệt, binh sĩ mất tinh thần, lại phải đối mặt với dòng người tị nạn đổ về, áp lực là rất lớn."

Trần Nhị Cẩu nghe Binh trưởng Triệu nói mà mặt mày càng lúc càng xanh xao. Hắn nhìn Lâm Dịch, trong lòng vừa lo lắng cho cục diện chung, vừa thầm thán phục sự bình tĩnh đến đáng s�� của đại ca mình. Trong khi mọi người đều hoảng loạn, Lâm Dịch vẫn giữ được sự tỉnh táo, từng câu hỏi đều đi thẳng vào trọng tâm, không hề có chút cảm xúc thừa thãi.

Lâm Dịch gật đầu, ra hiệu cho Binh trưởng Triệu cất bản đồ chi tiết đi. Hắn lại nhìn vào tấm bản đồ tổng quát trên bàn, ngón tay khẽ gõ nhẹ. "Ba vạn quân... không phải là số lượng lớn, nhưng đủ để gây ra sự hỗn loạn này. Quan trọng hơn, chúng đã cho thấy sự phối hợp và mưu lược. Điều đó có nghĩa là các thế lực cát cứ không còn chỉ là những toán cướp hay quân phản loạn nhỏ lẻ nữa. Chúng đang dần hình thành những đội quân có tổ chức, có chiến lược."

"Và chúng sẽ không ngừng lại ở đó," Lâm Dịch nói thêm, giọng nói chậm rãi nhưng đầy sức nặng. "Sau khi tiêu diệt quân triều đình, chúng sẽ hướng đến đâu? Lạc Thủy Quan và Bình Nguyên Xích Thổ đều nằm trên con đường huyết mạch dẫn về Thành Cổ Thiên Phong. Nếu Thành Cổ Thiên Phong thất thủ, thì toàn bộ khu vực phía Bắc sẽ hoàn toàn rơi vào tay các thế lực cát cứ. Vậy thì, vùng đất của chúng ta, nằm ở rìa phía Nam, sẽ trở thành điểm đến tiếp theo của những dòng người tị nạn, và có thể, là mục tiêu của những kẻ săn mồi mới."

Hắn đứng dậy, đi vòng quanh bàn, ánh mắt quét qua từng ngóc ngách căn phòng, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời trong không gian. Mùi trà nóng mới pha tỏa ra, hòa với mùi giấy cũ, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với những tin tức chiến bại thảm khốc. "Vương triều Đại Hạ... đã mục ruỗng đến tận xương tủy rồi." Hắn thở dài, một tiếng thở dài ẩn chứa cả sự tiếc nuối và nhận thức tàn khốc. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn trong một thế giới đang sụp đổ, e rằng cần nhiều hơn là chỉ đơn thuần là kiếm ăn và phòng thủ." Hắn nhìn Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu. "Các ngươi đã làm tốt. Hãy tiếp tục thu thập tin tức, đặc biệt là về động thái của các thế lực cát cứ và tình hình dân chúng. Ta cần biết rõ hơn về hướng di chuyển của các đoàn người tị nạn, và liệu có bất kỳ thế lực nào khác đang cố gắng lợi dụng sự hỗn loạn này hay không."

***

Chiều muộn cùng ngày, bầu trời vẫn nặng trĩu những đám mây xám xịt, che khuất ánh mặt trời. Ánh sáng yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp kính cửa sổ của thư phòng Lâm Dịch, tạo nên một không gian mờ ảo, càng làm tăng thêm vẻ trầm tư trên khuôn mặt hắn. Lâm Dịch vẫn một mình trong thư phòng, tấm bản đồ quân sự lớn vẫn trải rộng trên bàn. Hắn không còn gõ ngón tay nữa, mà dùng bút lông, chấm vào nghiên mực, rồi tỉ mẩn khoanh tròn những điểm nóng, gạch chéo những tuyến đường rút lui và những nơi có thể trở thành mục tiêu tiếp theo. Đầu óc hắn quay cuồng với những con số: số lượng binh lực địch, lương thảo cần thiết cho dân tị nạn, dân số hiện tại của vùng đất, khả năng phòng thủ của từng tuyến. Mỗi nét bút đều nặng trĩu sự tính toán và lo lắng.

Mùi mực mới và mùi gỗ mun quen thuộc hòa quyện vào nhau, nhưng không thể xua đi cái mùi của hiểm nguy đang cận kề. Hắn nhận ra rằng Đại Hạ đã thực sự đi vào con đường sụp đổ không thể cứu vãn. Không còn là suy yếu nữa, mà là tan rã. Những trụ cột cuối cùng c���a vương triều đang sụp đổ từng cái một, kéo theo cả một đế chế vào vực thẳm hỗn loạn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, giọng nói khẽ khàng đến mức gần như không nghe thấy. "Và nó cũng chẳng quan tâm đến những người yếu thế. Chỉ có kẻ mạnh mới có quyền định đoạt số phận của mình."

Những suy nghĩ của hắn lại vô thức quay về lời Lão Tăng Viên Giác, về một "thế giới khác", về "linh khí mỏng manh". Liệu có tồn tại một trật tự, một sức mạnh nào đó có thể vượt lên trên sự hỗn loạn này không? Liệu những kẻ tu hành, những người có khả năng phi phàm mà hắn từng đọc trong sách cũ, có thể thay đổi cục diện? Hay đó chỉ là những ảo ảnh, những câu chuyện mê tín được thêu dệt để an ủi con người trong những lúc tuyệt vọng nhất?

Hắn thở dài, gạt bỏ những suy nghĩ xa vời đó. "Những lời về 'linh khí' dường như quá xa vời trong thời điểm này," hắn tự nhủ, "nhưng liệu có phải chính lúc này, những thứ siêu nhiên đó mới thực sự có giá trị?" Một phần trong hắn vẫn tin rằng tri thức, dù là tri thức của thế giới cũ hay những bí ẩn của thế giới này, đều là vũ khí mạnh nhất. Nhưng trước mắt, hắn phải đối mặt với thực tại. Vùng đất này sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến sinh tồn thực sự. Ai sẽ là kẻ tiếp theo đặt chân đến đây? Những thế lực cát cứ mới nổi, những tàn quân triều đình tan rã, hay những toán cướp lợi dụng thời loạn?

Cổ Ngọc Phù, vẫn nằm yên lặng trên bàn, cạnh chồng sách cũ, vẫn tỏa ra một ánh sáng mờ ảo, yếu ớt đến gần như vô hình trong ánh chiều tà. Nó như một lời nhắc nhở thầm lặng rằng, dù thực tại có nghiệt ngã đến đâu, vẫn còn những bí ẩn chưa được giải đáp, những sức mạnh chưa được khám phá. Nhưng Lâm Dịch buộc phải gạt bỏ những suy nghĩ đó sang một bên. Trách nhiệm của hắn bây giờ là bảo vệ những người dân vô tội, bảo vệ những công trình mà hắn đã dốc sức xây dựng.

Hắn nhấc bút, bắt đầu viết những mệnh lệnh khẩn cấp. "Không thể ngồi yên. Cần phải tăng cường trinh sát, phái thêm thám báo đến các vùng lân cận để nắm bắt động thái của các thế lực. Chuẩn bị lương thảo, tích trữ nước và các vật phẩm thiết yếu. Đồng thời, xây dựng thêm các tuyến phòng thủ, củng cố mọi phòng tuyến hiện có. Mỗi tấc đất, mỗi sinh mạng đều quý giá." Hắn ra lệnh cho các quản sự bắt đầu phân phát lương thực dự trữ, chuẩn bị nơi ăn chốn ở cho dòng người tị nạn chắc chắn sẽ đổ về. Hắn cũng yêu cầu các thợ rèn tăng cường sản xuất vũ khí, và các đội tuần tra phải tăng cường cảnh giác.

Dòng chữ trên giấy cứ thế nối tiếp nhau, sắc nét và dứt khoát. Hắn biết, quyết định này sẽ tiêu tốn rất nhiều tài nguyên và công sức, nhưng đó là lựa chọn duy nhất. Đại Hạ đã sụp đổ, và vùng đất của hắn, dù nhỏ bé, sẽ phải tự mình đứng vững giữa cơn bão loạn lạc. Sự sụp đổ không thể tránh khỏi của Đại Hạ Vương Triều đã được khẳng định, báo hiệu một kỷ nguyên mới của hỗn loạn và các thế lực cát cứ sẽ nổi lên mạnh mẽ hơn. Việc Lâm Dịch phải ra lệnh củng cố phòng bị và chuẩn bị cho dân tị nạn cho thấy vùng đất của anh sẽ trở thành một mục tiêu hoặc một điểm nóng trong tương lai gần. Nỗi ám ảnh về 'linh khí' và 'thế giới khác' của Lâm Dịch, dù bị thực tại chiến tranh tạm gác lại, vẫn ngấm ngầm tồn tại, gợi ý rằng những bí ẩn này sẽ sớm trở thành một phần không thể tách rời khỏi cuộc chiến sinh tồn của anh. Cổ Ngọc Phù tiếp tục phát ra ánh sáng mờ ảo, như một lời nhắc nhở về vai trò tiềm ẩn của nó trong việc kết nối Lâm Dịch với thế giới tu hành.

Hắn đặt bút xuống, nhìn vào những mệnh lệnh đã viết. Đây không phải là chiến tranh mà hắn khao khát, không phải là cuộc chiến để tranh giành quyền lực hay danh vọng. Đây là cuộc chiến để sinh tồn, để bảo vệ những gì hắn đã gây dựng, để giữ lấy một chút bình yên giữa biển lửa loạn lạc. Và trên con đường đó, những bí ẩn về "linh khí" và "thế giới khác" vẫn sẽ dõi theo hắn, như một lời hứa hẹn về một cánh cửa chưa được mở, về một sức mạnh tiềm ẩn có thể thay đổi tất cả. Nhưng trước mắt, hắn phải làm những gì một người đàn ông hiện đại được rèn giũa trong tư duy thực tế phải l��m: chuẩn bị, tính toán, và đối mặt.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free