Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 773: Bàn Cờ Loạn Thế: Âm Mưu Từ Xa

Dòng chữ trên giấy cứ thế nối tiếp nhau, sắc nét và dứt khoát. Hắn biết, quyết định này sẽ tiêu tốn rất nhiều tài nguyên và công sức, nhưng đó là lựa chọn duy nhất. Đại Hạ đã sụp đổ, và vùng đất của hắn, dù nhỏ bé, sẽ phải tự mình đứng vững giữa cơn bão loạn lạc. Sự sụp đổ không thể tránh khỏi của Đại Hạ Vương Triều đã được khẳng định, báo hiệu một kỷ nguyên mới của hỗn loạn và các thế lực cát cứ sẽ nổi lên mạnh mẽ hơn. Việc Lâm Dịch phải ra lệnh củng cố phòng bị và chuẩn bị cho dân tị nạn cho thấy vùng đất của anh sẽ trở thành một mục tiêu hoặc một điểm nóng trong tương lai gần. Nỗi ám ảnh về 'linh khí' và 'thế giới khác' của Lâm Dịch, dù bị thực tại chiến tranh tạm gác lại, vẫn ngấm ngầm tồn tại, gợi ý rằng những bí ẩn này sẽ sớm trở thành một phần không thể tách rời khỏi cuộc chiến sinh tồn của anh. Cổ Ngọc Phù tiếp tục phát ra ánh sáng mờ ảo, như một lời nhắc nhở về vai trò tiềm ẩn của nó trong việc kết nối Lâm Dịch với thế giới tu hành.

Hắn đặt bút xuống, nhìn vào những mệnh lệnh đã viết. Đây không phải là chiến tranh mà hắn khao khát, không phải là cuộc chiến để tranh giành quyền lực hay danh vọng. Đây là cuộc chiến để sinh tồn, để bảo vệ những gì hắn đã gây dựng, để giữ lấy một chút bình yên giữa biển lửa loạn lạc. Và trên con đường đó, những bí ẩn về "linh khí" và "thế giới khác" vẫn sẽ dõi theo hắn, như một lời hứa hẹn về một cánh cửa chưa được mở, về một sức mạnh tiềm ẩn có thể thay đổi tất cả. Nhưng trước mắt, hắn phải làm những gì một người đàn ông hiện đại được rèn giũa trong tư duy thực tế phải làm: chuẩn bị, tính toán, và đối mặt.

***

Đêm đã về khuya trên Thành Cổ Thiên Phong. Gió đông hun hút thổi qua những mái ngói cong vút, mang theo tiếng rít rờn rợn như lời than khóc của một vương triều đang hấp hối. Các con đường lát đá xanh cổ kính giờ đây vắng vẻ đến lạ thường, chỉ còn tiếng bước chân tuần tra thưa thớt của binh lính và tiếng quạ kêu thảm thiết từ những cây cổ thụ trong hoàng thành. Mùi hương của gia vị nồng nàn, thức ăn đường phố hấp dẫn từng là đặc trưng của kinh đô phồn hoa, giờ đã bị lấn át bởi mùi khói bếp lạnh lẽo và hơi ẩm mục nát tỏa ra từ những ngóc ngách ít người qua lại. Bầu không khí căng thẳng, nặng nề bao trùm lấy mọi thứ, như thể cả thành phố đang nín thở chờ đợi một tai ương vô hình.

Trong thư phòng của Thẩm Đại Nhân, ánh nến leo lét trên bàn gỗ mun cổ kính cũng không đủ xua đi cái lạnh buốt xương của đêm đông. Bóng ông ta đổ dài, méo mó trên bức tường phủ đầy những bức thư pháp cổ xưa. Thẩm Đại Nhân, giờ đây trông còn gầy gò và bạc phơ hơn nhiều so với trước, mái tóc hoa râm lòa xòa trên vầng trán nhăn nheo, đôi mắt hõm sâu quầng thâm như chứa đựng vô vàn những đêm không ngủ. Khuôn mặt dài của ông ta, từng được coi là toát lên vẻ uyên bác, giờ đây chỉ còn là một bức tượng của sự mệt mỏi và tuyệt vọng. Bàn tay xương xẩu, gân guốc của ông ta run rẩy cầm một bức mật báo cuộn tròn, viền giấy đã sờn cũ vì bị vò nát nhiều lần. Mỗi từ, mỗi dòng chữ trên bức mật báo ấy như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của một vương triều đã mục ruỗng. Nó không phải là tin tức về một thất bại nhỏ, một cuộc rút lui chiến lược, mà là một bản cáo trạng tang tóc về sự sụp đổ không thể cứu vãn.

Lão quản gia, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng, vẫn đứng lặng lẽ bên cạnh, ánh mắt tinh tường của ông ta dường như không bỏ sót bất kỳ một biểu cảm nhỏ nào trên khuôn mặt chủ nhân. Vẻ khúm núm thường thấy của ông ta giờ đây pha lẫn một sự cẩn trọng đến cực điểm, như thể đang chờ đợi một hiệu lệnh quan trọng.

Thẩm Đại Nhân hít một hơi thật sâu, tiếng thở nghe như tiếng gió rít qua khe cửa, rồi từ từ đặt bức mật báo xuống bàn, đập mạnh một cái, khiến những cây nến trên bàn cũng phải chao đảo.

"Chúng... chúng ta đã thua sạch," giọng ông ta khàn đặc, yếu ớt, nhưng chất chứa một sự phẫn uất tột cùng. "Đạo quân chủ lực của Tiền Phong quân, đạo quân phòng thủ cuối cùng của kinh đô... đã bị đánh tan tác tại cửa ải Hổ Lao. Tin tức này... không thể sai được. Triều đình đã hết đường cứu chữa. Đại Hạ... đã hoàn toàn mục ruỗng!"

Ông ta ngửa mặt lên trần nhà, nhắm nghiền mắt, một giọt nước mắt khô khốc lăn dài trên gò má hằn sâu. Bao nhiêu năm gắn bó với triều đình, bao nhiêu tham vọng, bao nhiêu mưu tính... tất cả giờ đây đều tan thành mây khói, theo làn khói bụi của chiến trường xa xăm. Thế nhưng, trong cái khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng ấy, một tia sáng lạnh lẽo chợt lóe lên trong đôi mắt mờ đục của Thẩm Đại Nhân.

"Đại nhân," Lão quản gia khẽ lên tiếng, giọng điệu trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự sắc sảo lạ thường, "đây cũng là cơ hội cuối cùng của ngài."

Thẩm Đại Nhân mở mắt, ánh mắt ông ta tập trung vào Lão quản gia, như thể vừa bừng tỉnh sau một cơn mê. "Cơ hội... đúng vậy. Ngươi nói đúng, lão Cát à. Cơ hội... nhưng là cơ hội cho ai? Cho những kẻ man rợ phương Bắc tràn xuống? Hay cho những thế lực cát cứ đang nhe nanh múa vuốt khắp nơi? Ta sẽ không để Lâm Dịch hay bất kỳ kẻ nào khác hưởng lợi từ sự đổ nát này! Hắn... hắn chỉ là một tên tiểu tử biên thùy, một kẻ không có gốc gác, không có thân phận, sao có thể nắm giữ những thứ mà ta đã khao khát cả đời?"

Nỗi oán hận đối với Lâm Dịch, dù không trực tiếp, vẫn âm ỉ trong lòng Thẩm Đại Nhân từ lâu. Ông ta thấy ở Lâm Dịch một sự đe dọa tiềm ẩn, một kẻ ngoại lai đang từng bước kiến tạo một thế lực mới, khác biệt hoàn toàn với những quy tắc cũ mà ông ta đã quen thuộc. Giờ đây, trong cơn hỗn loạn tột cùng này, nỗi oán hận đó càng bùng lên mạnh mẽ.

Lão quản gia khẽ cúi đầu, bàn tay gầy guộc vuốt ve chòm râu bạc. "Đúng vậy, thưa đại nhân. Cơ hội cho kẻ có tầm nhìn, có mưu lược. Ngài đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu rồi."

Thẩm Đại Nhân gật gù, khuôn mặt ông ta từ từ lấy lại vẻ mưu mô thường thấy. Ông ta đứng dậy, bước đến một góc thư phòng, nơi một tấm bản đồ lớn đã cũ kỹ, sờn rách được cuộn gọn gàng. Ông ta dùng tay mở tấm bản đồ ra, trải phẳng nó trên mặt bàn rộng. Đó là một tấm bản đồ của toàn bộ Đại Hạ Vương Triều, với những con sông, ngọn núi, những thành trấn lớn nhỏ được vẽ bằng mực tàu đen thẫm. Giờ đây, trên tấm bản đồ ấy, những đường nét đỏ tươi được vẽ nguệch ngoạc, đánh dấu những vùng đất đang chìm trong khói lửa chiến tranh, những mũi tên chỉ hướng quân địch tiến công, và những vòng tròn khoanh vùng các thế lực cát cứ mới nổi.

Mùi giấy cũ, mực tàu và chút hơi ẩm từ những đêm mưa gió tỏa ra từ tấm bản đồ, như một lời nhắc nhở về sự hao mòn của thời gian và sự mục nát của một đế chế. Thẩm Đại Nhân dùng ngón tay gầy guộc của mình lướt qua từng vùng đất, ánh mắt ông ta sáng lên một cách kỳ lạ, như một con diều hâu đang nhìn xuống con mồi.

"Đại Hạ đã chết," ông ta nói, giọng điệu trở nên lạnh lùng và dứt khoát hơn. "Nhưng tro tàn của nó vẫn có thể nuôi dưỡng những mầm mống mới. Và ta... ta sẽ là người gieo hạt giống ấy." Ông ta chỉ vào một vùng đất ở phía Đông, gần biên giới, nơi Lâm Dịch đang xây dựng thế lực của mình. "Vùng đất của tên tiểu tử Lâm Dịch kia... hắn tưởng hắn có thể an phận thủ thường ư? Không, loạn thế này, không ai có thể đứng ngoài cuộc."

Ông ta sau đó chỉ vào một loạt các điểm trên bản đồ, từ các thành trấn nhỏ bé đến những vùng núi non hiểm trở, nơi được cho là có các thế lực giang hồ, các lãnh chúa địa phương vẫn còn giữ được chút thực lực. "Lão Cát, ngươi hãy lập tức phái người đi liên lạc với những kẻ này. Ta cần một mạng lưới vững chắc. Tiền bạc, lụa là, mỹ nữ... bất cứ thứ gì có thể mua chuộc được sự trung thành của chúng. Những kẻ cơ hội này, chúng sẽ không từ chối khi thấy được lợi ích. Chúng ta sẽ lợi dụng sự tham lam của chúng để tạo ra sự hỗn loạn lớn hơn nữa."

Lão quản gia gật đầu, rút ra một cuốn sổ nhỏ và bút lông, bắt đầu ghi chép cẩn thận. "Vâng, thưa đại nhân. Ta sẽ đích thân giám sát việc này."

"Chưa hết," Thẩm Đại Nhân tiếp tục, ánh mắt ông ta lóe lên vẻ xảo quyệt. "Lời đồn... là vũ khí mạnh hơn vạn quân. Chúng ta sẽ gieo rắc những tin đồn ly gián, những câu chuy��n thêu dệt về sự yếu kém của triều đình, về sự bất lực của các quan lại trung thành, và đặc biệt là về sự lộng quyền của những kẻ đang nổi lên. Ta muốn những tin đồn này lan truyền khắp nơi, từ các quán trà, tửu lầu cho đến chợ búa, làng xã. Nhắm vào những người mà ta coi là mối đe dọa, đặc biệt là... tên Lâm Dịch kia. Hãy để hắn biết rằng, dù hắn có xây dựng bao nhiêu thành trì vững chắc, thì trái tim con người mới là thứ dễ bị lung lay nhất."

Ông ta cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo, méo mó trên khuôn mặt gầy gò. "Hãy nói rằng hắn là kẻ vong ân bội nghĩa, lợi dụng sự suy yếu của triều đình để cát cứ, rằng hắn đang nuôi mộng xưng vương. Hoặc nói rằng hắn là một kẻ tu hành tà đạo, đang dùng tà thuật để khống chế dân chúng. Càng hoang đường, càng dễ tin trong thời loạn. Ta cần sự chia rẽ, sự nghi kỵ. Khi lòng người không còn tin tưởng lẫn nhau, mọi thứ sẽ sụp đổ nhanh hơn."

"Còn ngân lượng?" Lão quản gia hỏi, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã hình dung ra một kế hoạch phức tạp đang được triển khai.

Thẩm Đại Nhân vẫy tay. "Ngươi đừng lo. Ta đã chuẩn bị đủ rồi. Những tài sản mà ta đã tích lũy bao năm qua, những mối quan hệ bí mật mà ta đã gây dựng... tất cả sẽ được sử dụng cho mục đích này. Đại Hạ đang chết, nhưng ta sẽ không chết theo nó. Ta sẽ tái sinh từ đống tro tàn này, và xây dựng một trật tự mới... một trật tự mà ta nắm giữ!"

Tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn, như thể thiên địa cũng đang rùng mình trước những mưu đồ thâm độc đang được bày ra. Thẩm Đại Nhân đứng đó, bóng ông ta đổ dài, cao lớn và đáng sợ dưới ánh nến leo lét, như một con quỷ đang chuẩn bị bước ra từ bóng tối của loạn thế. Mùi trầm hương thoang thoảng từ một lư hương cổ cạnh bàn, tưởng chừng thanh tịnh, giờ lại mang một vẻ u ám, gợi liên tưởng đến những nghi lễ ma quái hơn là sự thanh tịnh của thiền định. Cái lạnh lẽo của đêm đông thấm sâu vào da thịt, nhưng trong lòng Thẩm Đại Nhân, ngọn lửa tham vọng đang cháy bùng lên dữ dội, đủ sức sưởi ấm cho cả một mùa đông dài bất tận.

***

Cùng lúc đó, tại vùng đất của Lâm Dịch, màn đêm cũng đã buông xuống, nhưng không khí lại hoàn toàn khác biệt. Bầu trời trong vắt, hàng ngàn vì sao lấp lánh như những viên kim cương rắc trên tấm nhung đen, và cơn gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hương đất ẩm và mùi khói bếp ấm áp từ những căn nhà xa xa. Không có tiếng quạ kêu thảm thiết, chỉ có tiếng côn trùng rả rích và tiếng tuần tra đều đặn của đội dân binh, mang đến một cảm giác yên bình đến lạ lùng, gần như là một ảo ảnh giữa biển lửa loạn lạc của Đại Hạ.

Trong thư phòng của mình, Lâm Dịch đang ngồi trước bàn, ánh đèn dầu tỏa ra thứ ánh sáng vàng dịu, ấm áp. Hắn không có sự xa hoa của Thẩm Đại Nhân, thư phòng của hắn đơn giản nhưng ngăn nắp, với những kệ sách chất đầy tre trúc, giấy tờ và bản đồ. Trên bàn, một chồng báo cáo mới nhất được đặt gọn gàng, cạnh một tách trà thảo mộc còn bốc hơi nghi ngút. Hắn gầy hơn một chút so với trước, do những đêm dài trằn trọc và công việc không ngừng nghỉ, nhưng đôi mắt hắn vẫn giữ được vẻ sắc bén, sâu thẳm, phản chiếu sự từng trải và khả năng phân tích của một người hiện đại. Khuôn mặt thanh tú của hắn thường mang vẻ trầm tư, nhưng lúc này, sự tập trung cao độ hiện rõ trên từng đường nét.

Hắn đang xem xét kỹ lưỡng các báo cáo mới nhất từ các tiền đồn và mạng lưới tình báo mà hắn đã mất công gây dựng. Chúng không phải là những mật báo chấn động như của Thẩm Đại Nhân, mà là những mẩu tin vụn vặt, những ghi chú tóm tắt về tình hình các vùng lân cận. Anh chú ý đến những tin tức mơ hồ về sự gia tăng hoạt động của các bang phái nhỏ ở những thành trấn xa xôi, hay những lời đồn thổi về việc các quan lại địa phương ở một số vùng bắt đầu thay đổi thái độ, từ trung thành với triều đình sang tỏ thái độ thờ ơ, thậm chí là có dấu hiệu ngầm liên kết với các thế lực khác. Những biến động bất thường trong dòng chảy thương mại, những chuyến hàng lớn nhỏ đột nhiên đổi hướng, hay những mặt hàng khan hiếm bất chợt xuất hiện ở những nơi không ngờ tới cũng khiến hắn phải để tâm.

"Sự sụp đổ của Đại Hạ đang tạo ra một khoảng trống quyền lực khổng lồ," Lâm Dịch thầm nghĩ, ngón tay hắn khẽ gõ nhịp trên mặt bàn. "Và những con rắn độc đang bắt đầu ngóc đầu dậy để tranh giành miếng mồi. Không chỉ là những lãnh chúa cát cứ lộ liễu, mà còn là những kẻ ẩn mình trong bóng tối, lợi dụng sự hỗn loạn để gây rối."

Hắn nhấm nháp ngụm trà, vị đắng chát của thảo mộc lan tỏa trong khoang miệng, giúp hắn giữ được sự tỉnh táo. Hắn đã trải qua quá nhiều biến cố, chứng kiến quá nhiều sự thối nát và tàn khốc của thế giới này để còn ngây thơ tin vào sự ngẫu nhiên. Những tin tức rời rạc này, thoạt nhìn không liên quan, nhưng dưới con mắt của Lâm Dịch, chúng lại tạo thành một bức tranh đáng lo ngại.

"Những lời đồn này... có vẻ như được dàn dựng," hắn lẩm bẩm, mắt dừng lại ở một dòng ghi chú về tin đồn thất thiệt lan truyền về một vị quan huyện ở vùng phía Tây, nói rằng ông ta đã cấu kết với bọn cướp. "Thậm chí cả những thay đổi nhỏ trong thái độ của các quan lại địa phương... cũng không phải tự nhiên mà có. Ai đứng sau những chuyện này? Và vì mục đích gì?"

Lâm Dịch rút ra một cuốn sổ tay nhỏ, trang giấy đã ngả màu ố vàng, và một cây bút lông. Hắn ghi chú cẩn thận những điểm đáng ngờ, những cái tên được nhắc đến nhiều lần, những địa điểm mà các hoạt động bất thường diễn ra. Sau đó, hắn trải một tấm bản đồ lớn của vùng đất mình và các khu vực lân cận lên bàn. Tấm bản đồ này được vẽ một cách tỉ mỉ, chi tiết hơn nhiều so với những bản đồ thông thường, với những ký hiệu riêng mà chỉ Lâm Dịch mới hiểu. Hắn dùng bút khoanh tròn một số điểm trên bản đồ, nối chúng lại bằng những đường nét đứt quãng, như thể đang tìm kiếm một sự liên kết vô hình.

Mùi mực mới và giấy thơm thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi trà và hương gỗ ấm áp của thư phòng. Hắn cảm nhận được sự ấm áp dễ chịu của ánh đèn dầu trên bàn tay mình, một sự tương phản rõ rệt với cái lạnh lẽo mà Thẩm Đại Nhân đang cảm thấy.

"Cần phải tăng cường trinh sát, phái thêm thám báo đến các vùng lân cận để nắm bắt động thái của các thế lực. Chuẩn bị lương thảo, tích trữ nước và các vật phẩm thiết yếu. Đồng thời, xây dựng thêm các tuyến phòng thủ, củng cố mọi phòng tuyến hiện có. Mỗi tấc đất, mỗi sinh mạng đều quý giá," hắn tự nhủ, lặp lại những mệnh lệnh đã viết trước đó, nhưng giờ đây, chúng lại mang một ý nghĩa sâu sắc hơn.

Hắn biết rằng, với sự sụp đổ của Đại Hạ, vùng đất của hắn sẽ trở thành một hòn đảo an toàn giữa biển cả hỗn loạn, và điều đó đồng nghĩa với việc nó sẽ trở thành mục tiêu của nhiều kẻ. Nhưng không chỉ là những cuộc tấn công quân sự trực diện, mà còn là những âm mưu ngầm, những cuộc chiến không tiếng súng nhằm phá hoại sự ổn định từ bên trong.

Hắn khẽ thở dài, đưa mắt nhìn về phía góc bàn, nơi Cổ Ngọc Phù vẫn nằm yên lặng, cạnh chồng sách cũ. Ánh sáng mờ ảo của nó, yếu ớt đến gần như vô hình trong ánh đèn dầu, vẫn đều đặn tỏa ra. Hắn cầm nó lên, cảm nhận sự mát lạnh quen thuộc của ngọc, và một dòng năng lượng rất khẽ, rất mơ hồ len lỏi vào lòng bàn tay. Đó là một sự an ủi kỳ lạ trong bối cảnh hỗn loạn này, một lời nhắc nhở về những bí ẩn chưa được giải đáp, về một trật tự khác tồn tại song song với sự mục nát của thế giới phàm tục.

"Những lời về 'linh khí' dường như quá xa vời trong thời điểm này," hắn lại thầm nhủ, "nhưng liệu có phải chính lúc này, những thứ siêu nhiên đó mới thực sự có giá trị?" Hắn vẫn tin rằng tri thức, dù là tri thức của thế giới cũ hay những bí ẩn của thế giới này, đều là vũ khí mạnh nhất. Và có lẽ, chìa khóa để giải mã những bí ẩn đó lại nằm ở chính vật phẩm nhỏ bé này.

Tuy nhiên, hắn buộc phải gạt bỏ những suy nghĩ đó sang một bên. Trách nhiệm trước mắt của hắn là thực tại nghiệt ngã. Hắn đặt Cổ Ngọc Phù xuống, ánh mắt trở lại sự kiên định. Hắn cầm bút, bắt đầu viết những tin nhắn khẩn cấp gửi cho Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu (thông qua người đưa tin đáng tin cậy).

Nội dung tin nhắn không chỉ là những mệnh lệnh chung chung về phòng bị, mà còn là những chỉ thị cụ thể và tinh vi hơn. Hắn yêu cầu họ tăng cường giám sát các hoạt động ngầm, đặc biệt là theo dõi sát sao những tin đồn đang lan truyền trong dân chúng, phân tích nguồn gốc và mục đích của chúng. Hắn muốn họ để ý đến sự thay đổi thái độ của các quan lại ở các vùng lân cận, những dấu hiệu của sự móc nối hay phản bội.

"Mọi thông tin, dù nhỏ nhất, đều phải được báo cáo về đây. Đừng bỏ qua bất cứ điều gì. Ngay cả một lời thì thầm trong chợ cũng có thể là khởi đầu của một âm mưu lớn." Hắn viết, nét chữ dứt khoát, mạnh mẽ.

Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự sụp đổ của Đại Hạ sẽ không chỉ mang đến chiến tranh trực diện, mà còn là những cuộc chiến ngầm, những âm mưu chồng chất âm mưu. Hắn phải đối mặt với một cuộc chiến lớn hơn, phức tạp hơn, nơi tri thức và mưu lược sẽ là những vũ khí tối thượng. Những kẻ thù mới sẽ xuất hiện, không chỉ là những đạo quân hùng mạnh, mà còn là những kẻ thâm độc, xảo quyệt lợi dụng lòng người.

Lâm Dịch đặt bút xuống, nhìn vào những mệnh lệnh đã viết. Dù mệt mỏi, trong lòng hắn vẫn dâng lên một sự quyết tâm sắt đá. Hắn không khao khát quyền lực, nhưng hắn sẽ không lùi bước khi sự tồn vong của những người hắn bảo vệ bị đe dọa. Hắn sẽ phải sử dụng mọi tri thức, mọi kinh nghiệm của mình để đối phó với cơn sóng ngầm đang cuộn trào dưới bề mặt yên tĩnh. Sự khởi đầu của một cuộc đối đầu chính trị và quân sự phức tạp hơn giữa Lâm Dịch và một thế lực vô hình đang thành hình, không chỉ là chiến tranh trực diện. Các loại âm mưu Thẩm Đại Nhân sử dụng (tin đồn, mua chuộc, ly gián) sẽ trở thành những thách thức cụ thể mà Lâm Dịch phải đối mặt trong tương lai gần. Lâm Dịch sẽ cần một mạng lưới tình báo mạnh hơn và khả năng phân tích chính trị sâu sắc hơn để đối phó với những mối đe dọa ngầm này.

Giữa đêm khuya thanh vắng, Lâm Dịch ngồi đó, như một ngọn hải đăng cô độc giữa biển đêm, chuẩn bị đón nhận những con sóng dữ dội nhất của loạn thế. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn s��ng.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free