Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 771: Màn Sương Tri Thức: Cuộc Săn Tìm Bí Ẩn Linh Khí

Trần Nhị Cẩu và những người khác thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng trở lại với chủ đề chính. Họ không nhận ra, hay có lẽ là không dám nhận ra, sự xao nhãng thoáng qua của vị lãnh chúa. Nhưng Lâm Dịch biết, những lời của Viên Giác đã gieo một hạt giống sâu sắc trong tâm hồn hắn, một hạt giống của sự tò mò không thể dập tắt. Trong khi lắng nghe các báo cáo tiếp theo, Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng ánh mắt hắn thỉnh thoảng lại lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai bắt đầu chiếu rọi, xua tan đi sự u ám của đêm tối. Hắn biết, việc tìm hiểu về "linh khí mỏng manh" và "thế giới khác" sẽ không thể diễn ra công khai, ít nhất là vào lúc này. Hắn cần phải cẩn trọng, phải tìm kiếm thông tin một cách kín đáo, và phải tự mình khám phá.

Cổ Ngọc Phù trên cổ hắn vẫn nằm im lìm dưới lớp áo, nhưng Lâm Dịch cảm thấy như nó đang ấm dần lên, như một lời đáp không lời cho những suy nghĩ của hắn. Liệu vật phẩm này có phải là chìa khóa để mở ra cánh cửa đến thế giới mà Viên Giác đã nhắc đến? Liệu nó có liên quan đến cái "linh khí" đang suy giảm kia? Sự phân tâm của Lâm Dịch cho thấy những lời của Viên Giác đã thực sự gieo một hạt giống sâu sắc trong tâm hồn hắn, một hạt giống có thể thay đổi mục tiêu cuối cùng của hắn. Con đường phía trước vẫn là loạn lạc, vẫn là những cuộc chiến tranh giành quyền lực, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, một con đường khác đang dần hiện ra, một con đường của sự khám phá, của những bí ẩn siêu nhiên, và của một ý nghĩa cuộc sống lớn lao hơn. Hắn sẽ tiếp tục sống sót, tiếp tục bảo vệ những người mình yêu thương, nhưng giờ đây, hắn còn có một mục tiêu khác, một mục tiêu vượt xa khỏi những ranh giới của thế giới phàm tục.

***

Buổi chiều tà, khi những vệt nắng cuối cùng còn vương trên đỉnh cây cổ thụ, Lâm Dịch một mình trên lưng ngựa, chậm rãi trở về l��nh địa của mình. Con đường mòn cổ xưa, len lỏi giữa những hàng cây xanh rậm rạp, giờ đây dường như mang một vẻ gì đó khác lạ. Tiếng lá xào xạc dưới vó ngựa, tiếng côn trùng rỉ rả không ngớt, và mùi đất ẩm hòa lẫn hương hoa dại phảng phất trong không khí mát lành. Tất cả những âm thanh, mùi hương quen thuộc ấy, hôm nay lại gợi lên trong lòng Lâm Dịch một cảm giác vừa tĩnh lặng vừa phiêu lưu, như thể hắn đang đi trên một con đường chưa từng đặt chân đến.

Hắn khẽ vuốt ve bờm con ngựa chiến, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây tím hồng đang dần tan vào bóng tối. Dọc đường, hắn quan sát những cánh đồng lúa đang vào mùa trĩu hạt, những mái nhà tranh đơn sơ ẩn mình dưới bóng cây, và những con người cần mẫn đang vác cuốc trở về sau một ngày lao động vất vả. Những hình ảnh bình dị, quen thuộc ấy, giờ đây bỗng trở nên khác lạ dưới lăng kính của những lời Viên Giác.

"Linh khí mỏng manh."

Chỉ mấy chữ đơn giản ấy mà cứ quanh quẩn trong tâm trí hắn. Hắn tự hỏi, liệu có phải cái "linh khí" mà lão tăng nhắc đến, cái thứ mà theo Viên Giác là nguồn gốc của mọi sự sống và tu luyện, đang hiện hữu ngay trong đất đai này không? Ngay trong không khí hắn đang hít thở, trong từng ngọn cỏ, từng hạt bụi, trong mỗi giọt sương đêm hay những tia nắng ban mai? Hay nó là một thứ gì đó siêu việt hơn, nằm ngoài tầm nhận thức của giác quan phàm tục?

Lâm Dịch nhíu mày. Với tư duy khoa học từ thế giới cũ, hắn luôn tin vào những gì có thể quan sát, đo lường và chứng minh. Nhưng những lời của Viên Giác lại mở ra một cánh cửa hoàn toàn khác. "Liệu có phải mình đã quá hạn hẹp trong suy nghĩ?" Hắn tự hỏi, giọng nội tâm trầm lắng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và cũng không nợ ai một sự giải thích thấu đáo. Có lẽ, khái niệm 'khoa học' của mình chỉ là một phần rất nhỏ trong bức tranh vĩ đại của vũ trụ."

Hắn nhớ lại những điều Viên Giác đã nói về sự vô thường của vạn vật, về sinh tử luân hồi, về cái gọi là "thế giới khác". Trong thế giới cũ của hắn, đó là những khái niệm thuộc về triết học, tôn giáo, hoặc thậm chí là khoa học viễn tưởng. Nhưng ở Đại Hạ này, nơi những câu chuyện về tiên nhân, yêu ma vẫn được truyền miệng như một phần không thể thiếu của cuộc sống, và giờ đây, lại có một lão tăng uyên thâm khẳng định sự tồn tại của "linh khí", mọi thứ trở nên mơ hồ và khó nắm bắt hơn bao giờ hết.

"Vậy nếu linh khí thực sự tồn tại, nó hoạt động như thế nào?" Hắn miên man suy nghĩ. "Có giống như năng lượng nguyên tử, năng lượng điện từ, hay năng lượng trường mà mình từng học không? Hay nó là một dạng vật chất tối, một lực lượng siêu nhiên mà khoa học chưa chạm tới?" Đầu óc hắn quay cuồng với hàng loạt giả thuyết, cố gắng tìm một điểm tựa logic để bám víu. Nhưng càng nghĩ, hắn càng nhận ra sự giới hạn của chính mình. Những lý thuyết vật lý, sinh học, hóa học mà hắn từng thuộc lòng, dường như trở nên vô dụng trước khái niệm "linh khí" này.

Hắn đưa tay chạm vào chiếc Cổ Ngọc Phù ẩn dưới lớp áo, cảm nhận hơi ấm nhè nhẹ từ nó. Chiếc phù ngọc này, vốn là một vật tùy thân bí ẩn, từng nhiều lần cứu mạng hắn một cách khó hiểu. Có phải, nó chính là một "vật dẫn linh khí" như trong những tiểu thuyết tiên hiệp mà hắn từng đọc? Hay nó là một công cụ để cảm nhận, để khai thác cái nguồn năng lượng vô hình ấy? "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn nhắc nhở bản thân. "Và giờ đây, ta đang đứng trước một tri thức hoàn toàn mới, một thứ vũ khí tiềm năng có thể thay đổi cục diện."

Nhưng con đường để có được tri thức này, rõ ràng không phải là những lớp học, những phòng thí nghiệm quen thuộc. Nó là một con đường của sự tìm tòi, khám phá trong bóng tối, giữa những lời đồn đại, những thư tịch cổ xưa và những lời nói mơ hồ. Hắn không thể công khai tìm hiểu, không thể hỏi bất kỳ ai. Cái nhìn bối rối của Trần Nhị Cẩu đã là một lời cảnh báo.

Ngựa vẫn bước đều, đưa hắn về phía lãnh địa thân thuộc. Màn đêm đã buông xuống, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẫm. Gió đêm mơn man qua mặt, mang theo hơi lạnh từ núi rừng. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tươi mới của không khí. Hắn cố gắng "cảm nhận" cái gọi là "linh khí" ấy, nhưng ngoài sự tĩnh lặng và mùi hương của thiên nhiên, hắn chẳng thấy gì khác biệt.

"Có lẽ, nó cần một phương pháp đặc biệt để cảm nhận," hắn tự nhủ. "Hoặc... có lẽ mình vẫn chưa đủ 'duyên'." Từ "duyên" này, cũng là một khái niệm mà Viên Giác đã nhắc đến. Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại, lại đang phải học cách suy nghĩ theo những quy tắc của một thế giới cổ đại, huyền bí. Cảm giác này thật kỳ lạ, nhưng cũng đầy thách thức. Hắn không sợ hãi, mà trái lại, sự tò mò trong hắn càng bùng cháy dữ dội. Hắn không thể bỏ qua một khả năng, một bí ẩn lớn đến vậy. Hắn phải tìm hiểu, phải khám phá. Dù cho con đường ấy có chông gai đến mấy, dù cho những gì hắn tìm thấy có thể phá vỡ mọi niềm tin cố hữu của hắn.

***

Đêm khuya, trong thư phòng riêng của Lâm Dịch, ánh nến lung lay hắt những cái bóng dài lên tường, tạo nên một không khí tĩnh mịch và có chút huyền ảo. Bên ngoài, tiếng gió lùa qua khe cửa sổ rít lên từng hồi, thi thoảng xen l���n tiếng côn trùng đêm. Mùi giấy cũ, gỗ đánh bóng và một chút hương trầm nhẹ nhàng quyện vào nhau, lấp đầy không gian. Lâm Dịch ngồi trước bàn làm việc, thân hình gầy gò của hắn hơi khom xuống, tập trung cao độ vào những cuốn sách và ghi chép đang bày la liệt trước mặt.

Trên bàn, bên cạnh những tấm bản đồ quân sự chi tiết, những thư tịch về quản lý hành chính và binh pháp mà hắn thường xuyên tham khảo, giờ đây còn xuất hiện thêm một chồng sách cũ kỹ, bìa đã ố vàng, mép giấy sờn rách. Đó là những cuốn sách về phong thủy, bói toán, những truyền thuyết dân gian về tiên nhân, yêu quái, hay những ghi chép mơ hồ về "kỳ nhân dị sĩ" mà hắn đã thu thập được trong kho tàng sách của lãnh địa. Hắn đặt chiếc Cổ Ngọc Phù lên một mảnh lụa đen tuyền, ngay giữa đống tài liệu hỗn độn ấy, chăm chú quan sát. Ánh nến hắt lên bề mặt ngọc, khiến nó lấp lánh một thứ ánh sáng xanh xám kỳ lạ. Thỉnh thoảng, hắn đưa ngón tay khẽ chạm nhẹ vào mặt ngọc, cố gắng cảm nhận bất kỳ sự khác biệt nào.

"Nếu 'linh khí' là một dạng năng lượng," hắn lẩm bẩm trong độc thoại nội tâm, "thì nó phải tuân theo một quy luật nào đó. Nhưng quy luật đó là gì? Có giống như định luật bảo toàn năng lượng, hay định luật hấp dẫn không? Hay nó là một dạng năng lượng mới, chưa từng được khám phá ở thế giới của mình?"

Hắn lật giở một cuốn sách cổ về "Thiên Địa Khí", những nét chữ Hán cổ bay bướm, khó hiểu. Đa phần là những lý thuyết mơ hồ về âm dương ngũ hành, về sự cân bằng của vũ trụ, về "khí vận" của một dòng họ hay một vương triều. Không có bất kỳ công thức, phương pháp đo lường hay thí nghiệm cụ thể nào. "Đây không phải là khoa học," hắn lắc đầu, nhưng vẫn cố gắng đọc từng chữ, từng dòng. "Đây là triết học, là một hệ thống tư tưởng... nhưng có thể ẩn chứa những hạt nhân chân lý."

Hắn nhớ lại những lời Viên Giác: "Linh khí mỏng manh." Từ "mỏng manh" ấy gợi cho hắn nghĩ đến những nguồn tài nguyên đang cạn kiệt, những loài động vật đang bị tuyệt chủng. "Nếu linh khí đang suy giảm, vậy nguyên nhân là gì? Có phải do con người tàn phá thiên nhiên, hay do một chu kỳ tự nhiên của vũ trụ? Nếu nó có thể suy giảm, vậy có cách nào để bồi đắp, để phục hồi nó không?"

Lâm Dịch vẽ ra một sơ đồ trên một tờ giấy trắng, cố gắng hệ thống hóa những gì hắn đang suy nghĩ. Một bên là "Linh khí", một bên là "Năng lượng". Hắn gạch nối giữa chúng, đặt ra những câu hỏi về bản chất, nguồn gốc, sự vận hành, và ảnh hưởng của chúng. Hắn tự đặt mình vào vai trò của một nhà khoa học đang nghiên cứu một hiện tượng hoàn toàn mới, không có bất kỳ nền tảng nào. Sự hoài nghi cố hữu từ thế giới cũ vẫn còn đó, nhưng sự tò mò và quyết tâm khám phá đã lớn hơn tất cả.

"Viên Giác nói về 'thế giới khác'," hắn tiếp tục suy luận. "Liệu có phải là một chiều không gian khác, hay một hành tinh khác? Hay chỉ là một trạng thái tồn tại khác của thế giới này, mà chỉ những người tu luyện mới có thể cảm nhận và tiếp cận?" Hắn nhớ lại hình ảnh Viên Giác, sự thanh tịnh, điềm nhiên và cái nhìn thấu đáo của vị lão tăng. Ánh mắt ấy, ẩn chứa một sự hiểu biết sâu xa về vạn vật, mà không một cuốn sách nào, không một công thức khoa học nào có thể giải thích được. Đó là một sự hiểu biết đến từ trải nghiệm, từ sự lĩnh ngộ.

Hắn lại đưa tay chạm vào Cổ Ngọc Phù. Lần này, hắn không chỉ chạm mà còn cố gắng tập trung tinh thần, lắng nghe, cảm nhận. Hắn nhắm mắt lại, thả lỏng cơ thể, cố gắng loại bỏ mọi tạp niệm, như cách mà Viên Giác đã hướng dẫn về việc "tĩnh tâm". Hắn không biết liệu mình có đang làm đúng hay không, nhưng hắn vẫn kiên trì. Hắn cảm thấy một chút ấm áp từ ngọc phù, một chút rung động nhẹ nhàng, nhưng đó có phải là "linh khí" hay chỉ là sự tưởng tượng của hắn? Hắn không thể chắc chắn.

"Nếu nó tồn tại, tại sao lại mỏng manh? Tại sao không được ghi chép rõ ràng hơn trong các thư tịch?" Câu hỏi này cứ vang vọng trong đầu hắn. Hắn lật giở thêm vài cuốn nữa, những cuốn truyện ký về những cuộc gặp gỡ với "tiên nhân", những ghi chép về "pháp thuật" hay "thần thông". Tất cả đều mơ hồ, đầy tính chất thần thoại, không có một chút gì mang tính hệ thống hay logic. Hắn nhận ra, tri thức về "linh khí" và "tu hành" ở thế giới này, nếu có, không phải là thứ được phổ biến rộng rãi. Nó giống như một tri thức bí mật, chỉ được truyền dạy trong một số ít người, hoặc đã bị thất truyền qua thời gian.

Cảm giác thất vọng bắt đầu len lỏi. Thư phòng của hắn, vốn là nơi chứa đựng nguồn tri thức dồi dào nhất của lãnh địa, giờ đây lại trở nên hạn hẹp trước khao khát khám phá của hắn. Những gì hắn tìm thấy chỉ là những mảnh ghép rời rạc, không đủ để tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh. Hắn cần một nguồn thông tin khác, một nguồn thông tin đáng tin cậy hơn, hoặc ít nhất là một nguồn thông tin có hệ thống hơn. Nhưng tìm ở đâu giữa cái thế giới loạn lạc này?

Ánh nến dần lụi tàn, báo hiệu đêm đã khuya. Lâm Dịch ngẩng đầu lên, xoa xoa thái dương. Đôi mắt hắn vẫn sáng quắc, nhưng sâu thẳm ẩn chứa một sự mệt mỏi cùng với quyết tâm không lay chuyển. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ. "Nhưng để sinh tồn bền vững, có lẽ ta cần hiểu rõ hơn về bản chất của thế gi��i này, về những quy luật vô hình đang chi phối nó." Hắn quyết định, không thể chỉ dựa vào những gì có sẵn. Hắn phải chủ động tìm kiếm.

***

Ngày hôm sau, giữa trưa, cái nắng gắt của mùa hè Đại Hạ hắt xuống Thành Cổ Thiên Phong, khiến không khí oi bức đến ngột ngạt. Bụi đường bay mù mịt theo mỗi cỗ xe ngựa hay bước chân người qua lại. Thế nhưng, bên trong tiệm sách cổ "Vạn Thư Lâu" nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, lại có một bầu không khí hoàn toàn khác. Mát mẻ hơn hẳn nhờ những bức tường đá dày và mái ngói rêu phong, nơi đây vẫn giữ được vẻ yên tĩnh, thậm chí là có chút u tịch.

Tiếng lật sách sột soạt, tiếng ho khan nhẹ của ông chủ tiệm, và đôi khi là tiếng rì rầm của một vài khách hàng đang say sưa đọc sách, tạo nên một bản giao hưởng trầm lắng, gợi cảm giác thời gian như ngưng đọng. Mùi giấy cũ, mực khô, gỗ mục và hơi ẩm nhẹ nhàng lan tỏa trong không gian, mang theo một hương vị đặc trưng của tri thức và lịch sử. Lâm Dịch, cải trang trong bộ thường phục đơn giản, che kín dung mạo bằng một chiếc mũ rộng vành, bước vào tiệm sách. Thân hình gầy gò của hắn lẩn khuất giữa những kệ sách cao ngất ngưởng, phủ đầy bụi thời gian.

Ông chủ tiệm sách, một lão già gầy gò, đeo kính, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh tường ẩn sau lớp kính dày, vẫn ngồi bất động sau quầy sách cũ kỹ của mình. Hắn dường như đã trở thành một phần của tiệm sách, một pho tượng sống giữa vô vàn trang giấy.

Lâm Dịch bước chậm rãi giữa các kệ sách, ngón tay hắn lướt nhẹ qua những gáy sách sờn cũ, như đang tìm kiếm một thứ gì đó vô hình. Hắn cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự sốt ruột khó tả. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "nhưng vũ khí này lại khó tìm đến vậy."

Sau một hồi dạo quanh, hắn tiến đến quầy của ông chủ tiệm. "Xin hỏi lão bản," Lâm Dịch cất lời, giọng điệu thăm dò, khách sáo, "ngài có những cuốn sách nào nói về các loại 'khí' trong trời đất không? Hay những câu chuyện về những người có khả năng đặc biệt, những vùng đất bí ẩn chăng?" Hắn cố gắng dùng nh��ng từ ngữ mơ hồ nhất, tránh gây sự chú ý.

Ông chủ tiệm sách ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục nhìn xuyên qua lớp kính dày, quét một lượt từ đầu đến chân Lâm Dịch. Gương mặt khắc khổ của lão không biểu lộ nhiều cảm xúc, chỉ có một chút hoài nghi thoáng qua. "Khí?" Lão lặp lại, giọng chậm rãi, khàn khàn như tiếng lá khô. "Khí vận, khí chất thì có. Khí tức của con người, khí thế của vương triều... thì sách ở đây không thiếu. Nhưng những thứ khác... đa phần là lời đồn, truyền thuyết dân gian, không đáng tin cậy cho lắm."

Lão đưa tay chỉ vào một chồng sách nhỏ trên kệ gần đó. "Ngươi muốn tìm loại sách nào? Sách về phong thủy, bói toán, xem tướng thì có vài cuốn. Hoặc là những truyện ký về ma quỷ, thần tiên, các dị nhân có khả năng phi phàm... Nhưng những thứ đó chỉ là để giải trí, không thể làm thật được."

Lâm Dịch đi đến chồng sách mà ông chủ tiệm vừa chỉ. Hắn chọn vài cuốn. Một cuốn là "Quỷ Cổ Ngoại Truyện", kể về những phép thuật kỳ dị của Quỷ Cổ Tử. Một cuốn khác là "Dị Văn Lục", tập hợp những câu chuyện hoang đường về yêu ma, thần quái. Và một cuốn nữa, có tên "Thiên Địa Huyền Cơ", nhưng khi lật ra, bên trong chỉ toàn là những đồ hình bát quái, những lý thuyết về thiên văn chiêm tinh mà hắn không thể nào hiểu nổi.

"Chẳng có gì cụ thể về 'linh khí' hay 'tu hành'," Lâm Dịch nghĩ thầm, biểu cảm thất vọng dần hiện rõ trên khuôn mặt. "Tất cả chỉ là những câu chuyện hư cấu, những lý thuyết mơ hồ, không có một chút cơ sở nào để nghiên cứu hay kiểm chứng." Hắn càng lúc càng nhận ra sự khó khăn trong cuộc tìm kiếm này. Tri thức về tu hành, nếu thực sự tồn tại, có lẽ đã bị che giấu quá kỹ, hoặc bị biến đổi thành những câu chuyện dân gian để tránh sự truy lùng của thế tục.

"Lão bản," Lâm Dịch lại quay sang hỏi, giọng điệu vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, "ngài có cuốn sách nào ghi chép về những di tích cổ xưa, những nơi được cho là có 'khí trường' đặc biệt, hay những nơi mà 'tiên nhân' từng lui tới không?" Hắn cố gắng gợi mở theo một hướng khác.

Ông chủ tiệm lại nhíu mày, trầm ngâm một lát. "Di tích cổ ư? Đại Hạ này không thiếu. Nhưng đa phần là những phế tích của các vương triều cũ, hay những ngôi mộ của các bậc đế vương. Còn 'khí trường' đặc biệt... thì ta không rõ. Có lẽ ngươi nên tìm đến những đạo quán trên núi, hoặc những ngôi chùa cổ, may ra họ có lưu giữ những ghi chép về những nơi như vậy." Lão lại đưa ra một vài cuốn địa chí địa phương, ghi lại lịch sử và những truyền thuyết về các vùng đất. Nhưng những ghi chép đó cũng chỉ dừng lại ở mức mô tả phong cảnh, lịch sử, chứ không hề đề cập đến những khái niệm siêu nhiên mà Lâm Dịch đang tìm kiếm.

Lâm Dịch thở dài trong lòng. Ông chủ tiệm sách này, tuy có vẻ uyên bác, nhưng lại hoàn toàn xa lạ với những khái niệm mà Viên Giác đã nói. Điều này càng chứng tỏ rằng, tri thức về thế giới tu hành không phải là thứ dễ dàng tìm thấy trong những nơi công cộng như thế này. Nó thuộc về một thế giới khác, một mạng lưới khác, hoàn toàn tách biệt với thế giới phàm tục mà hắn đang sống.

Hắn mua vài cuốn sách truyền thuyết và địa chí, dù biết r��ng chúng không thể cung cấp những thông tin trực tiếp mà hắn cần. "Đây chỉ là bước đầu," hắn tự nhủ khi trả tiền cho ông chủ tiệm, "ít nhất mình cũng có thêm vài manh mối, vài hướng đi để suy luận."

Khi Lâm Dịch bước ra khỏi tiệm sách, ánh nắng chói chang của buổi trưa lại ập vào mắt hắn. Hắn nheo mắt, cảm thấy như mình vừa bước ra khỏi một cánh cửa thời gian, từ một thế giới của những bí ẩn cổ xưa trở về với thực tại khắc nghiệt. Con đường phía trước, dù đã rõ ràng về mục tiêu, nhưng lại mịt mờ về phương hướng. Sự khó khăn trong việc tìm kiếm tri thức về tu hành báo hiệu rằng Lâm Dịch sẽ phải tìm kiếm những nguồn thông tin khác, có thể là những người tu hành thực sự hoặc những di tích cổ. Việc Lâm Dịch không từ bỏ dù thông tin khan hiếm cho thấy quyết tâm của anh sẽ dẫn anh đến những khám phá sâu sắc hơn về thế giới tu hành. Cổ Ngọc Phù, vẫn nằm yên dưới lớp áo, dường như là chìa khóa duy nhất mà hắn đang nắm giữ. Bối cảnh loạn lạc vẫn tiếp diễn, nhưng Lâm Dịch lại dành thời gian cho việc tìm hiểu tri thức siêu nhiên, gợi ý rằng những hiểu biết này có thể sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc anh đối phó với chiến tranh và định hình tương lai của mình. Con đường tìm kiếm tri thức về linh khí, về thế giới khác, chỉ vừa mới bắt đầu.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free