Lạc thế chi nhân - Chương 770: Bí Ẩn Vô Hình: Những Lời Gợi Mở Về Thế Giới Khác
Mặt trời đã bắt đầu khuất dạng phía tây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời bằng những vệt cam, hồng rực rỡ. Ánh hoàng hôn buông xuống, phủ một màu vàng cam lên ngôi chùa cổ kính, khiến cảnh vật trở nên huyền ảo và u tịch hơn bao giờ hết. Tiếng chim hót đã thưa thớt dần, nhường chỗ cho tiếng côn trùng kêu rả rích từ những bụi cây rậm rạp. Mùi hương đất ẩm và rêu phong càng lúc càng nồng, hòa quyện với chút khói trầm còn vương vấn trong không khí.
Lâm Dịch đứng dậy, lòng hắn tràn đầy sự kính phục và biết ơn. Những lời của Viên Giác không phải là lời khuyên cụ thể cho các vấn đề chính trị, quân sự mà hắn đang đối mặt, nhưng chúng lại mở ra một chiều sâu mới trong suy nghĩ của hắn về cuộc đời, về mục đích sống và về bản chất của thế giới này. Hắn nhận ra rằng "sinh tồn" không chỉ là đấu tranh vật chất mà còn là đấu tranh tinh thần, và "linh khí mỏng manh" không chỉ là một khái niệm xa vời mà có thể là một phần cốt lõi của thực tại. Hắn cúi đầu thật sâu, một lần nữa chắp tay. "Đa tạ đại sư đã khai thị. Tiểu sinh xin ghi nhớ những lời này."
Viên Giác mở mắt, gật đầu nhẹ. Đôi mắt ông vẫn hiền từ, không vướng bận. "Đạo hữu cứ đi. Hữu duyên ắt sẽ tương ngộ."
Lâm Dịch quay người, chậm rãi bước đi, rời khỏi ngôi chùa với một tâm trạng hoàn toàn khác. Mỗi bước chân đều mang theo một sự nhẹ nhõm đến lạ thường. Hắn không còn cảm thấy sự mệt mỏi đeo bám, thay vào đó là một sự thanh thản trong tâm hồn, như thể một tảng đá nặng đã được dỡ bỏ. Gió nhẹ thoảng qua, mang theo chút hơi lạnh của buổi chiều tà, lướt trên da thịt hắn. Hắn thỉnh thoảng lại đưa tay sờ vào túi áo, nơi hắn vẫn thường mang theo những vật dụng nhỏ, như để tự trấn an mình giữa những suy tư mới.
Dọc con đường mòn, những tán cây rậm rạp đổ bóng xuống, tạo thành những hình thù kỳ dị. Hắn đi qua những bụi cây dại, nghe tiếng lá khô dưới chân lạo xạo. Thế giới bên ngoài vẫn đang chìm trong hỗn loạn, nhưng trong lòng hắn, một hạt giống bình yên đã được gieo mầm, một hạt giống của sự thấu hiểu và chấp nhận. Hắn thầm nhủ sẽ không bỏ qua những gợi ý về 'linh khí mỏng manh' và thế giới tu hành mà Viên Giác đã hé lộ. Có một lực hút bí ẩn nào đó, một sự tò mò không thể kìm nén, đang kéo hắn về phía những điều kỳ diệu và chưa được khám phá.
Ánh mắt hắn xa xăm, nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào màn đêm. Hắn biết, mình sẽ không bao giờ quên vị lão tăng ẩn dật này, và những lời khai thị của ông sẽ là ngọn đèn soi sáng cho hắn trên con đường chông gai phía trước. Những lời triết lý của Viên Giác chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến cách Lâm Dịch đối mặt với các vấn đề chính trị, quân sự trong tương lai, có thể khiến hắn nhìn nhận mọi thứ dưới một góc độ khác, ít chấp niệm hơn. Sự tồn tại của thế giới tu hành và 'linh khí mỏng manh' đã được Viên Giác hé lộ r�� ràng hơn, báo hiệu Lâm Dịch sẽ sớm phải tiếp xúc sâu hơn với các thế lực này.
Lâm Dịch bước đi, bóng hắn đổ dài trên con đường mòn. Hắn không biết phía trước là gì, nhưng hắn biết rằng, từ giờ trở đi, cách hắn nhìn nhận thế giới và vị trí của mình trong đó đã hoàn toàn thay đổi. Con đường phía trước vẫn đầy thử thách, nhưng hắn đã có thêm một la bàn tinh thần, một ngọn hải đăng tâm hồn để dẫn lối.
***
Hoàng hôn đã buông mình trọn vẹn khi Lâm Dịch cưỡi ngựa trở về đồn gác biên giới quen thuộc của mình. Những tường thành đá xám sừng sững hiện ra trong ánh sáng lờ mờ cuối ngày, cao lớn và vững chãi, như một lời khẳng định về sức mạnh vật chất mà hắn đã dày công xây dựng. Những tháp canh vươn cao, hình dáng lính gác tuần tra in đậm trên nền trời tím sẫm, trông như những bức tượng không bao giờ mỏi mệt. Tiếng vó ngựa của hắn khẽ khàng lướt qua lớp đất đá lổn nhổn, chỉ đủ để tạo nên âm thanh lạo xạo đều đặn, hòa vào bản giao hưởng của buổi chiều tà nơi biên thùy.
M��i bụi đất khô cằn quyện với mùi mồ hôi mặn chát của lính tráng, thoang thoảng đâu đó là mùi kim loại từ vũ khí và mùi khói bếp ấm nồng từ doanh trại, tạo nên một bản sắc rất riêng của nơi này. Bầu không khí nơi đây vẫn vậy, căng thẳng, kỷ luật, và luôn thường trực sự cảnh giác, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, mọi thứ dường như đã được phủ một lớp màn khác, huyền ảo và đầy bí ẩn hơn. Hắn lướt mắt qua những gương mặt quen thuộc của những người lính đang đứng gác cổng, những người đã cùng hắn trải qua bao khó khăn, gian khổ. Họ vẫn ở đó, trung thành và kiên định.
"Chào đại nhân!" Một tên lính trẻ tuổi, gương mặt còn non nớt nhưng ánh mắt đã đầy sự kiên cường, vội vàng chắp tay hành lễ khi nhận ra bóng dáng quen thuộc của vị lãnh chúa.
Lâm Dịch chỉ đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ, ánh mắt xa xăm không còn dừng lại ở hình dáng quen thuộc của đồn gác, mà xuyên qua nó, nhìn về phía những ngọn núi xa xăm chìm trong màn đêm thăm thẳm. Hắn không nói gì, cứ thế chậm rãi thúc ngựa đi qua cổng chính, để lại phía sau những ánh nhìn tò mò nhưng đầy kính phục của binh lính.
Trong lòng hắn, một cuộc đối thoại nội tâm không ngừng diễn ra. "Linh khí mỏng manh... Một loại năng lượng vô hình? Liệu nó có ảnh hưởng đến sự kiên cố của những bức tường đá này không? Liệu nó có quyết định sức mạnh của những binh lính đang đứng gác kia không?" Hắn thầm nghĩ. Tư duy logic của người hiện đại trong hắn cố gắng tìm kiếm một lời giải thích khoa học cho những khái niệm siêu nhiên mà Viên Giác đã gợi mở. "Nếu linh khí thực sự tồn tại, và nó đang suy giảm, thì điều đó có ý nghĩa gì đối với thế giới này? Đối với Đại Hạ? Đối với những nỗ lực sinh tồn của mình?"
Hắn vẫn nhớ rõ lời của Viên Giác: "Thế giới này, linh khí ngày càng mỏng manh, tựa hồ một ngọn đèn dầu sắp cạn, rực rỡ trước khi tắt lịm." Câu nói đó cứ vang vọng trong tâm trí hắn, tạo nên một sự bất an khó tả. Hắn đã luôn tin vào sức mạnh của con người, vào sự phát triển của tri thức và kỹ thuật. Hắn đã dùng trí tuệ hiện đại của mình để xây dựng nên một vùng đất an toàn giữa bối cảnh loạn lạc này, nơi mà "tri thức là vũ khí mạnh nhất". Nhưng bây giờ, có một thứ gì đó vượt ngoài tầm hiểu biết, một khái niệm mà ngay cả khoa học hiện đại cũng chưa thể lý giải, đang len lỏi vào suy nghĩ của hắn, thách thức toàn bộ nền tảng nhận thức của hắn.
Hắn nhớ lại cái cảm giác nhẹ nhõm, thanh thản khi rời khỏi ngôi chùa, một sự bình yên nội tâm hiếm có giữa biển cả hỗn loạn của thế giới này. Đó là một cảm giác quý giá, nhưng cũng là một lời nhắc nhở rằng có những giá trị vượt trên cả quyền lực, vật chất và danh vọng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn luôn tự nhủ. Nhưng sinh tồn để làm gì? Để giành lấy quyền lực? Để xây dựng một đế chế? Hay để tìm kiếm một ý nghĩa sâu xa hơn của cuộc sống, một sự kết nối với những điều vô hình mà Viên Giác đã nhắc đến?
Đèn lồng đã được thắp sáng dọc theo đường đi trong đồn gác, những đốm sáng vàng cam yếu ớt cố gắng xua đi bóng tối đang bao trùm. Những người lính gác bắt đầu thay ca, tiếng giày nặng n�� va vào nền đá, tiếng nói chuyện thì thầm. Mọi thứ diễn ra một cách có trật tự, kỷ luật, nhưng trong mắt Lâm Dịch, nó lại trở nên mong manh đến lạ. Nếu thực sự có một thứ gọi là "linh khí", một nguồn sức mạnh vô hình duy trì sự cân bằng của thế giới, và nó đang cạn kiệt, thì tất cả những nỗ lực của con người, dù vĩ đại đến đâu, cũng chỉ là phù du.
Hắn chậm rãi tiến về phía khu nhà ở của mình, bóng hắn đổ dài trên nền đất, như một phần của màn đêm đang dần nuốt chửng mọi thứ. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn tìm hiểu sâu hơn về những điều này, không phải vì muốn tu luyện hay trở thành một tiên nhân, mà vì hắn cần phải hiểu bản chất của thế giới mà mình đang sinh tồn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn đã luôn tin vào điều đó. Nhưng nếu có những quy luật vô hình, những sức mạnh siêu nhiên đang chi phối mọi thứ, thì liệu "sự công bằng" đó có còn ý nghĩa nữa không?
Lâm Dịch tháo yên ngựa, giao lại cho lính hầu, sau đó bước vào phòng. Hắn không cảm thấy mệt mỏi thể xác, nhưng tâm trí hắn lại quay cuồng với những câu hỏi không lời đáp. Đêm nay, chắc chắn sẽ là một đêm dài. Hắn sẽ phải vật lộn với những khái niệm mới, với sự thách thức đối với tư duy hiện đại của mình, và với một nỗi tò mò không thể kìm nén về "thế giới khác" mà Viên Giác đã hé lộ. Hạt giống đã được gieo, và nó đang nảy mầm, lặng lẽ thay đổi cách Lâm Dịch nhìn nhận mọi thứ xung quanh.
***
Đêm khuya, ánh trăng bạc rọi qua khung cửa sổ, đổ một vệt sáng mờ ảo lên sàn gỗ trong thư phòng của Lâm Dịch. Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió hú nhẹ lọt qua khe cửa, như một lời thì thầm của vũ trụ. Mùi mực và giấy cũ quyện với hương trà thoang thoảng từ ấm trà đã nguội lạnh trên bàn, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, cổ kính.
Lâm Dịch ngồi trước bàn, dưới ánh nến lập lòe yếu ớt, trên tay là một cuốn sách cổ đã ố vàng, bìa sách sờn rách, nội dung là những ghi chép về địa lý, tài nguyên và những truyền thuyết xa xưa của Đại Hạ. Hắn đã lật giở từng trang, tìm kiếm m���t cách vô vọng, cố gắng chắt lọc ra bất kỳ thông tin nào có thể liên quan đến "linh khí" hay những hiện tượng siêu nhiên mà Viên Giác đã nhắc đến. Cẩm Nang Kế Sách, cuốn sách mà hắn luôn coi là bảo bối, là kim chỉ nam cho mọi chiến lược, hôm nay nằm im lìm bên cạnh, bị lãng quên. Tâm trí Lâm Dịch đang bị chiếm giữ bởi một mối bận tâm hoàn toàn khác, một điều vượt quá mọi tính toán và mưu lược thế tục.
"Linh khí mỏng manh... Liệu có phải là một dạng năng lượng vô hình, đang cạn kiệt hay chỉ là một khái niệm trừu tượng của thế giới này?" Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn phá vỡ sự tĩnh mịch của căn phòng. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào Cổ Ngọc Phù đeo trên cổ, cảm nhận sự mát lạnh quen thuộc của nó. Từ ngày xuyên không đến đây, vật phẩm này luôn bên hắn, nhưng hắn chưa bao giờ thực sự hiểu rõ nguồn gốc hay công dụng của nó. Có chăng, nó cũng liên quan đến cái gọi là "linh khí" kia? Ánh sáng từ ngọn nến hắt lên bề mặt Cổ Ngọc Phù, khiến nó lấp lánh một cách huyền ảo, như ẩn chứa một bí mật cổ xưa nào đó.
Lâm Dịch đã trải qua nhiều giờ đồng hồ, lật giở không biết bao nhiêu cuốn sách. Từ những ghi chép về các loại khoáng vật quý hiếm, những loại thảo dược hiếm có, cho đến những truyền thuyết dân gian về tiên nhân, yêu quái, hay những vùng đất linh thiêng. Hắn kỳ vọng tìm thấy một manh mối, một từ ngữ, một miêu tả nào đó có thể giải thích "linh khí" dưới góc độ mà hắn có thể chấp nhận – một góc độ khoa học, logic.
"Đây có thể là một dạng năng lượng trường, giống như điện từ trường hay trường hấp dẫn?" Hắn tự hỏi. "Hay nó là một loại vật chất siêu vi, chỉ có thể được cảm nhận bởi những người có khả năng đặc biệt? Nếu nó cạn kiệt, thì điều đó có nghĩa là các quy luật vật lý của thế giới này đang thay đổi? Hay là bản thân thế giới đang 'chết dần'?"
Từng câu hỏi tuôn trào trong đầu hắn, mỗi câu hỏi lại mở ra một vực thẳm mới của sự không chắc chắn. Hắn, một người từng tự hào về khả năng phân tích, giải quyết vấn đề dựa trên dữ liệu và logic, giờ đây lại cảm thấy mình lạc lõng gi��a một biển lớn những khái niệm mơ hồ. Những lời của Viên Giác không chỉ là một lời khai thị triết lý, mà còn là một đòn giáng mạnh vào sự tự tin của hắn về khả năng thấu hiểu thế giới.
Hắn cầm bút lông, chấm vào nghiên mực, vẽ nguệch ngoạc trên một tấm bản đồ cũ kỹ. Hắn khoanh vùng những nơi được cho là có "linh khí" dồi dào trong các truyền thuyết, những ngọn núi cao chót vót, những con sông lớn, những hang động sâu thẳm. Nhưng tất cả đều chỉ là những câu chuyện không có bằng chứng cụ thể, không có hệ thống đo lường, không có định nghĩa rõ ràng.
"Nếu 'linh khí' là có thật, và nó là nguồn gốc của tu hành, thì tại sao nó lại 'mỏng manh'?" Hắn suy tư. "Liệu có phải là do con người đã khai thác quá mức? Hay là do một chu kỳ tự nhiên của vũ trụ? Và cái 'thế giới khác' mà Viên Giác nói đến, liệu có phải là một không gian song song, một chiều không gian khác, hay là một nền văn minh đã đạt đến cảnh giới cao hơn, nơi 'linh khí' vẫn còn dồi dào?"
Sự tò mò của Lâm Dịch không chỉ dừng lại ở việc lý giải khái niệm, mà còn mở rộng ra ý nghĩa của nó đối với tương lai. Nếu "linh khí mỏng manh" là một thực tế, thì những nỗ lực xây dựng, chiến đấu, giành giật quyền lực của thế giới phàm tục có còn ý nghĩa gì? Liệu có phải tất cả đều đang diễn ra trên một con tàu đang chìm dần, mà không ai hay biết, ngoại trừ những người như Viên Giác?
Hắn cảm thấy một nỗi hoang mang nhẹ, nhưng ngay lập tức, sự hứng thú của người hiện đại, luôn khao khát khám phá và chinh phục tri thức, đã lấn át. Hắn không sợ những điều chưa biết, mà ngược lại, chúng kích thích bản năng tìm tòi của hắn. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn nhắc nhủ mình. Và giờ đây, hắn đang đứng trước ngưỡng cửa của một kho tàng tri thức hoàn toàn mới, một thế giới mà hắn chưa bao giờ nghĩ tới.
Hắn khẽ thở dài, đặt cuốn sách xuống. Ánh nến đã gần tàn, chỉ còn lại một đốm lửa nhỏ chập chờn. Hắn ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn treo lơ lửng giữa trời, sáng vằng vặc, như một đôi mắt bí ẩn đang dõi theo hắn. Cảm giác mát lạnh từ Cổ Ngọc Ph�� trên ngực lại rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của những điều vô hình.
Lâm Dịch biết, việc tìm hiểu về "linh khí mỏng manh" và "thế giới tu hành" sẽ không phải là một con đường dễ dàng. Nó sẽ đòi hỏi hắn phải vứt bỏ những định kiến, những kiến thức đã ăn sâu vào tiềm thức, và mở lòng đón nhận những điều mà trước đây hắn cho là hoang đường. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Con đường phía trước, dù đầy rẫy những bí ẩn và hiểm nguy, nhưng cũng hứa hẹn những khám phá kỳ thú, những chân trời tri thức mới mà hắn chưa từng chạm tới. Hắn sẽ tìm hiểu, hắn sẽ khám phá, không phải để thay đổi thế giới, mà để hiểu rõ hơn về thế giới mình đang sống, và để tìm ra vị trí thực sự của mình trong đó.
***
Sáng hôm sau, không khí se lạnh của buổi sớm mai tràn vào phòng họp chiến lược của Lâm Dịch. Căn phòng được xây dựng kiên cố, với những bức tường đá dày và một chiếc bàn gỗ lớn đặt ở trung tâm. Ánh sáng mờ nhạt từ những ô cửa sổ nhỏ vừa đủ để soi rõ những b���n đồ quân sự trải rộng trên mặt bàn và những gương mặt nghiêm nghị của các thuộc hạ. Mùi đất ẩm từ đêm qua vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi giấy mới từ những báo cáo và mùi hương gỗ cổ thụ của căn phòng.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt vẫn giữ vẻ trầm tư quen thuộc, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại lộ rõ một sự phân tâm khó che giấu. Bên cạnh hắn là Trần Nhị Cẩu, đang chăm chú lắng nghe báo cáo từ một vị tướng lĩnh trẻ về tình hình quân lương và binh mã ở phía Tây. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, là người trung thành và đáng tin cậy nhất của Lâm Dịch.
"Bẩm đại ca, tình hình quân lương và binh mã ở phía Tây đã được chuẩn bị ổn thỏa. Nguồn cung cấp lương thực từ các vùng lân cận đã về đủ, và binh lính cũng đã được bổ sung thêm năm trăm người mới, đang tích cực huấn luyện." Vị tướng lĩnh trẻ báo cáo, giọng nói dứt khoát, đầy tự tin.
Lâm Dịch gật đầu, cố gắng tập trung vào những con số v�� thông tin khô khan đó. Hắn lướt mắt qua bản đồ, điểm chỉ vào một vài vị trí chiến lược, đặt ra vài câu hỏi sắc bén về công tác phòng thủ và hậu cần. Hắn vẫn là Lâm Dịch của mọi ngày, một lãnh đạo tài ba, mưu lược, luôn đặt "sinh tồn" và an nguy của vùng đất này lên hàng đầu.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm trí, những lời của Lão Tăng Viên Giác vẫn không ngừng vang vọng. "Linh khí mỏng manh... Vô thường thế gian... Thế giới khác..." Những khái niệm đó cứ như những hạt sạn nhỏ, len lỏi vào từng khe hở trong suy nghĩ của hắn, khiến hắn không thể hoàn toàn tập trung vào thực tại.
Khi vị tướng lĩnh trẻ kết thúc báo cáo, Lâm Dịch đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu," hắn nói, giọng điệu có chút khác lạ, không còn là sự dứt khoát thường ngày mà pha lẫn một chút tò mò, "ngươi có bao giờ nghe nói về... một loại năng lượng vô hình nào đó tồn tại trong đất trời không? Thứ mà người ta gọi là 'linh khí'?"
Câu hỏi của Lâm Dịch bất ngờ đến mức khiến cả Trần Nhị Cẩu và những người khác trong phòng họp đều ngạc nhiên. Vị tướng lĩnh trẻ đang định cất lời, chợt khựng lại, nhìn Lâm Dịch với vẻ khó hiểu. Trần Nhị Cẩu chớp mắt vài cái, gương mặt lộ rõ vẻ bối rối. Hắn gãi đầu, cố gắng nhớ lại.
"Linh khí? Đại ca nói cái gì vậy?" Trần Nhị Cẩu lắp bắp, đôi mắt sáng nhanh nhẹn thường ngày giờ lại lộ vẻ mơ hồ. "Có phải là mấy cái chuyện thần tiên trong thoại bản không, đại ca? Mấy cái chuyện về tiên nhân luyện khí, phi thăng gì đó?" Hắn cười trừ, như thể Lâm Dịch đang đùa giỡn. "Mấy cái đó thì... Nhị Cẩu chỉ nghe mấy bà già kể chuyện đêm khuya cho con nít thôi chứ... làm gì có thật."
Lời đáp của Trần Nhị Cẩu, dù tự nhiên và chất phác, lại như một gáo nước lạnh tạt vào những suy tư của Lâm Dịch. Hắn nhận ra, những điều Viên Giác nói, những bí ẩn về thế giới tu hành, dường như vẫn còn quá xa lạ đối với thế giới phàm tục này, quá xa lạ với những người đang vật lộn với cơm áo gạo tiền, với sự sinh tồn cơ bản giữa loạn lạc.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, nhưng ngay lập tức che giấu sự phân tâm của mình. Hắn nhận ra rằng mình đã quá đột ngột, quá lộ liễu. Với những người xung quanh, những khái niệm này có thể bị coi là chuyện hoang đường, thậm chí là dấu hiệu của sự mê tín, điều mà hắn luôn muốn tránh xa. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn lại thầm nhắc nhở bản thân, nhưng giờ đây, tri thức ấy lại đối mặt với một bức tường vô hình.
"À, không có gì." Lâm Dịch vội vàng nói, giọng điệu trở lại vẻ bình tĩnh thường ngày, "Ta chỉ chợt nhớ đến một cuốn sách cũ từng đọc, thấy nhắc đến nên tiện hỏi thôi. Ngươi không cần bận tâm." Hắn khéo léo chuyển chủ đề, quay lại với tấm bản đồ trên bàn. "Được rồi, tình hình phía Tây tạm thời ổn định. Vậy còn phía Đông thì sao? Các báo cáo về việc giặc cướp hoành hành ở vùng Lạc Dương đã đến đâu rồi?"
Trần Nhị Cẩu và những người khác thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng trở lại với chủ đề chính. Họ không nhận ra, hay có lẽ là không dám nhận ra, sự xao nhãng thoáng qua của vị lãnh chúa. Nhưng Lâm Dịch biết, những lời của Viên Giác đã gieo một hạt giống sâu sắc trong tâm hồn hắn, một hạt giống của sự tò mò không thể dập tắt.
Trong khi lắng nghe các báo cáo tiếp theo, Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng ánh mắt hắn thỉnh thoảng lại lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai bắt đầu chiếu rọi, xua tan đi sự u ám của đêm tối. Hắn biết, việc tìm hiểu về "linh khí mỏng manh" và "thế giới khác" sẽ không thể diễn ra công khai, ít nhất là vào lúc này. Hắn cần phải cẩn trọng, phải tìm kiếm thông tin một cách kín đáo, và phải tự mình khám phá.
Cổ Ngọc Phù trên cổ hắn vẫn nằm im lìm dưới lớp áo, nhưng Lâm Dịch cảm thấy như nó đang ấm dần lên, như một lời đáp không lời cho những suy nghĩ của hắn. Liệu vật phẩm này có phải là chìa khóa để mở ra cánh cửa đến thế giới mà Viên Giác đã nhắc đến? Liệu nó có liên quan đến cái "linh khí" đang suy giảm kia?
Sự phân tâm của Lâm Dịch cho thấy những lời của Viên Giác đã thực sự gieo một hạt giống sâu sắc trong tâm hồn hắn, một hạt giống có thể thay đổi mục tiêu cuối cùng của hắn. Con đường phía trước vẫn là loạn lạc, vẫn là những cuộc chiến tranh giành quyền lực, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, một con đường khác đang dần hiện ra, một con đường của sự khám phá, của những bí ẩn siêu nhiên, và của một ý nghĩa cuộc sống lớn lao hơn. Hắn sẽ tiếp tục sống sót, tiếp tục bảo vệ những người mình yêu thương, nhưng giờ đây, hắn còn có một mục tiêu khác, một mục tiêu vượt xa khỏi những ranh giới của thế giới phàm tục.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.