Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 769: Vô Thường Thế Gian: Lời Thiền Giữa Loạn

Ánh nắng ban mai vẫn còn e ấp, len lỏi qua từng kẽ lá cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường mòn phủ đầy sương đêm. Lâm Dịch bước đi, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng và kiên định, như thể những lời khai thị của Lão Tăng Viên Giác đêm qua đã gột rửa đi phần nào bụi trần trong tâm hồn hắn. Hắn không vội vã. Cái cảm giác thanh thản lạ thường vẫn còn vương vấn, xua đi phần nào những lo toan, bộn bề mà hắn phải đối mặt hàng ngày. Dù thế giới bên ngoài vẫn đang chìm trong hỗn loạn, nhưng trong lòng hắn, một hạt giống bình yên đã được gieo mầm, và hắn muốn vun đắp cho nó.

Hắn trở lại ngôi chùa cổ hoang phế, nơi đã thắp lên một ngọn lửa mới trong tâm trí hắn. Không khí nơi đây vẫn vậy, tĩnh mịch và thoát tục, như thể thời gian và sự mục ruỗng của thế gian không thể chạm tới. Tiếng chim hót líu lo trên vòm cây, tiếng gió xào xạc luồn qua những tán lá già nua, và đâu đó, một mùi hương trầm thoang thoảng dịu nhẹ, không quá nồng nàn mà chỉ đủ để nhắc nhở về sự hiện diện của một cõi tâm linh. Hắn dễ dàng tìm thấy Lão Tăng Viên Giác. Vị lão tăng gầy gò, mặc chiếc áo cà sa cũ kỹ, đang cặm cụi quét dọn lá rụng trong sân. Từng nhát chổi của ông đều chậm rãi, nhẹ nhàng và đều đặn, như thể mỗi chiếc lá rụng đều mang một ý nghĩa đặc biệt, cần được nâng niu. Mái tóc bạc phơ của ông lay động khe khẽ theo từng cử động, và trên gương mặt hiền từ, đôi mắt ông vẫn toát lên vẻ từ bi và trí tuệ sâu thẳm.

Lâm Dịch dừng lại ở cổng, lặng lẽ quan sát một lúc lâu. Hắn không muốn phá vỡ sự tĩnh mịch này, sự bình yên mà vị lão tăng đang kiến tạo bằng chính hành động đơn giản của mình. Hắn nhận ra, đây không chỉ là hành động quét dọn thông thường, mà là một dạng thiền định, một cách để hòa mình vào dòng chảy của vạn vật. Cái vẻ bình thản, thoát tục của Viên Giác không hề thay đổi, như thể ông đã hòa mình vào cảnh vật, trở thành một phần không thể tách rời của ngôi chùa cổ kính này. Không có vẻ gì là ngạc nhiên hay bất ngờ khi thấy Lâm Dịch quay lại. Dường như, trong mắt ông, mọi sự đều đã được an bài, mọi cuộc gặp gỡ đều là duyên phận.

Hít một hơi thật sâu, Lâm Dịch chắp tay, cúi đầu thật thấp để bày tỏ sự kính trọng. "Tiểu sinh Lâm Dịch, tham kiến đại sư." Giọng hắn trầm tĩnh, mang theo chút cung kính chân thành.

Viên Giác ngẩng đầu lên, ngừng tay chổi. Ông không nói gì, chỉ mỉm cười nhẹ. Nụ cười ấy, như ánh nắng ban mai, không chói chang nhưng đủ ấm áp để sưởi ấm lòng người. Đôi mắt ông khẽ nheo lại, dường như đang nhìn thấu vào tận sâu thẳm tâm can của Lâm Dịch, nhưng không hề mang ý dò xét, chỉ là sự thấu hiểu và từ bi. Ông khẽ gật đầu, sau đó chỉ tay về phía một tảng đá phẳng lì cạnh gốc cây bồ đề cổ thụ, nơi rêu phong đã bám đầy, tạo thành một chiếc ghế tự nhiên hoàn hảo. "Đạo hữu cứ tự nhiên." Giọng nói của ông vẫn vậy, trầm ấm và bình yên, như tiếng chuông chùa vọng lại từ một cõi xa xăm.

Lâm Dịch hiểu ý, bước lại gần tảng đá, phủi nhẹ lớp bụi và rêu khô trên mặt đá rồi ngồi xuống. Cảm giác thô ráp, mát lạnh của tảng đá truyền qua lớp quần áo mỏng, nhắc nhở hắn về sự hiện hữu của tự nhiên. Hắn nhìn Viên Giác, vị lão tăng đã tiếp tục công việc quét dọn của mình. "Đại sư, tiểu sinh vẫn còn băn khoăn về những lời người đã nói tối qua. Về 'linh khí mỏng manh', về sự vô thường của thế gian, và về cách tìm kiếm bình yên giữa loạn lạc." Hắn không cố gắng che giấu sự tò mò hay những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong lòng. Hắn biết, trước mặt một người như Viên Giác, mọi sự giả tạo đều là vô ích. "Tiểu sinh đã sống trong loạn thế này đủ lâu để hiểu sự tàn khốc của nó. Nhưng những lời của đại sư đã mở ra một góc nhìn hoàn toàn khác, vượt xa những gì tiểu sinh từng biết."

Viên Giác đặt chiếc chổi sang một bên, từ tốn bước đến tảng đá đối diện Lâm Dịch, ngồi xuống. Ông không vội vàng trả lời, chỉ nhắm mắt lại một lát, như đang lắng nghe tiếng lòng của vạn vật xung quanh, hoặc đang chìm đắm vào cõi hư không. Ánh nắng đã lên cao hơn một chút, xuyên qua tán lá, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên mặt đất. Mùi hương của đất ẩm và rêu phong càng lúc càng rõ, hòa quyện với mùi trầm thoang thoảng, tạo nên một không khí vừa u tịch vừa thanh tịnh.

"Đạo hữu, sinh lão bệnh tử, thành trụ hoại không... Đó là quy luật tự nhiên của vũ trụ này." Viên Giác mở mắt, ánh mắt hiền từ nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Thế gian vạn vật, đều là vô thường. Sinh rồi diệt, thành rồi bại, như một giấc mộng. Một triều đại hưng thịnh đến mấy, cũng có ngày suy tàn. Một con người hùng mạnh đến đâu, cũng có lúc phải đối mặt với bệnh tật và cái chết. Tất cả chỉ là một vòng luân hồi không ngừng nghỉ."

Lâm Dịch lắng nghe, những lời của Viên Giác không phải là điều hắn chưa từng nghe qua, nhưng ở thời điểm này, giữa một thế giới đang sụp đổ, chúng lại mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Hắn đã chứng kiến sự tàn khốc của chiến tranh, sự mục nát của vương triều, những nỗ lực tưởng chừng vô vọng của mình để bảo vệ một góc nhỏ bình yên. *Liệu mọi nỗ lực của mình có phải là vô nghĩa?* Câu hỏi đó len lỏi trong tâm trí hắn. Nếu tất cả đều là vô thường, đều sẽ tàn lụi, vậy thì cái gì là đáng để hắn theo đuổi, để hắn hy sinh? Sự sống còn của một vương triều, của một vùng đất, của những con người mà hắn trân trọng... liệu chúng có ý nghĩa gì trong vòng luân hồi vĩ đại này? Suy nghĩ đó khiến hắn cảm thấy một sự trống rỗng, một nỗi hoài nghi đang lớn dần.

Viên Giác dường như nhận ra sự băn khoăn trong ánh mắt Lâm Dịch. Ông khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy bao dung. "Chấp niệm vào một hình thái, một kết quả, chỉ chuốc lấy khổ đau. Đạo hữu thấy những làng mạc hoang tàn, những xác người đói khổ, lòng có xót xa không?"

"Tiểu sinh có." Lâm Dịch đáp, giọng nói khẽ run lên. Hắn nhớ lại những cảnh tượng đã thấy trên đường đi, những gương mặt thất thần của dân chúng, những ngôi nhà cháy rụi, những đứa trẻ mồ côi. Đó là những hình ảnh ám ảnh, thôi thúc hắn phải hành động, phải bảo vệ.

"Đó là lòng từ bi. Lòng từ bi không phải là chấp niệm, mà là sự thấu hiểu nỗi khổ đau của chúng sinh. Vô thường không có nghĩa là không hành động, không có nghĩa là buông xuôi. Vô thường là thấu hiểu rằng mọi thứ đều thay đổi, để không bám víu vào nó, để không sợ hãi sự thay đổi." Viên Giác nói, giọng ông vẫn bình thản nhưng chứa đựng một sức mạnh nội tại đáng kinh ngạc. "Cái gọi là 'sinh', là một sự khởi đầu, một cơ hội. Cái gọi là 'diệt', là một sự kết thúc, một sự chuyển hóa. Giữa sự sinh và diệt, có quá trình 'trụ' và 'hoại'. Con người, vì không thấu hiểu, vì sợ hãi sự 'diệt', mà nảy sinh chấp niệm, tham lam, sân hận, khiến cho thế gian ngày càng chìm sâu vào khổ đau."

Lâm Dịch cảm thấy như có một bức màn đang được vén lên trong tâm trí hắn. Hắn luôn nhìn nhận sự sụp đổ của Đại Hạ như một thảm họa, một sự thất bại. Nhưng Viên Giác lại nhìn nó như một phần của quy luật tự nhiên. *Vậy thì, sự can thiệp của mình, những nỗ lực của mình, liệu có phải là đang đi ngược lại quy luật đó?* Hắn tự hỏi. Nhưng rồi, hắn lại nhớ đến những người hắn đã cứu, những sinh mạng hắn đã bảo vệ. Chẳng lẽ, điều đó cũng là vô nghĩa?

Viên Giác tiếp lời, như thể đọc được suy nghĩ của hắn. "Linh khí mỏng manh, tựa sợi tơ vướng mắc giữa cõi trần và cõi hư vô. Nó không phải là sức mạnh để tranh giành, mà là cầu nối để thấu hiểu. Phàm nhân thấy nó là thần thông, người tu hành thấy nó là bản nguyên." Ông đưa tay lên, nhẹ nhàng lướt qua không khí. Lâm Dịch theo dõi động tác đó, cảm thấy như có một luồng khí vô hình đang chảy giữa không gian. "Linh khí không phải là một thứ gì đó có thể nhìn thấy, chạm vào được bằng mắt thịt. Nó là sự tinh túy của vạn vật, là hơi thở của đất trời, là sự kết nối giữa mọi sinh linh. Khi con người sống thuận theo tự nhiên, biết trân trọng sự sống, thì linh khí sẽ tụ họp. Khi con người tham lam, hủy diệt, thì linh khí sẽ tiêu tán, khiến cho thế gian trở nên khô cằn, hỗn loạn."

Những lời này khiến Lâm Dịch liên tưởng đến những gì hắn đã đọc về môi trường, về sự cân bằng sinh thái ở thế giới hiện đại của hắn. *Vậy ra, 'linh khí' chính là cái năng lượng sống, cái sự cân bằng mà con người hiện đại đang cố gắng bảo vệ?* Hắn nhận ra, khái niệm này không hề xa lạ, chỉ là cách diễn đạt khác mà thôi. Nhưng điều mà Viên Giác nói lại sâu sắc hơn nhiều. "Vậy thì, tu luyện, là để làm gì, thưa đại sư? Là để tăng cường 'linh khí' cho bản thân, hay là để thấu hiểu nó?"

Viên Giác gật đầu hài lòng. "Cả hai, mà cũng không phải cả hai. Tu hành không phải là để trở thành người phi thường, mà là để trở về với bản chất của mình, là để thấu hiểu mối liên hệ giữa mình và vạn vật. Khi con người thấu hiểu, tâm trí sẽ thanh tịnh. Khi tâm trí thanh tịnh, tự nhiên sẽ cảm nhận được linh khí, và có thể vận dụng nó. Nhưng mục đích cuối cùng không phải là để mưu cầu sức mạnh, mà là để tìm thấy sự bình an, để sống hòa hợp với vũ trụ."

Ông đứng dậy, tiến đến một cây đa cổ thụ gần đó, chạm tay vào thân cây sần sùi, nhắm mắt lại. "Cây cối hít thở, đất trời luân chuyển. Tất cả đều là linh khí. Phàm nhân thấy nó là cây, là đá, nhưng người tu hành thấy nó là sự sống, là năng lượng. Sự mục ruỗng của Đại Hạ, của thế gian này, không chỉ là do sự tham lam của con người, mà còn là do sự đánh mất đi sự kết nối với linh khí, sự đánh mất đi bản tâm thanh tịnh."

Lâm Dịch cảm thấy những lời này như một dòng suối mát lạnh chảy vào tâm hồn khô cằn của hắn. Hắn đã luôn dựa vào logic, vào tri thức hiện đại để giải quyết mọi vấn đề. Nhưng những gì Viên Giác nói lại vượt ra ngoài phạm trù của logic thông thường, chạm đến một khía cạnh tâm linh sâu sắc. *Thế giới tu hành không phải là nơi xa vời, mà là ở ngay trong tâm mỗi người, ở sự kết nối với vạn vật.* Câu nói đó của Viên Giác đêm qua lại vang vọng trong đầu hắn. Hắn đã luôn nghĩ rằng tu hành là điều gì đó siêu phàm, thần bí, chỉ dành cho những người có "thiên phú", mà hắn thì không. Nhưng Viên Giác lại nói rằng nó nằm ở bản tâm, ở sự thấu hiểu.

"Vậy, đại sư, làm thế nào để tìm được sự bình yên trong loạn thế này? Làm thế nào để bảo vệ những người mà ta trân trọng, khi mà mọi thứ dường như đang sụp đổ?" Lâm Dịch hỏi lại, giọng nói lần này không còn sự mệt mỏi, mà thay vào đó là sự khao khát được khai sáng. Hắn đã luôn tin rằng "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu", và "tri thức là vũ khí mạnh nhất". Nhưng giờ đây, hắn cảm thấy rằng có lẽ còn có một thứ gì đó vượt lên trên cả hai điều đó.

Viên Giác quay lại, đôi mắt hiền từ nhìn Lâm Dịch. "Đạo hữu đã tự có câu trả lời rồi. Bảo vệ những người mình trân trọng, đó là căn nguyên của sự bình yên. Nhưng bình yên không phải là không chiến đấu, mà là chiến đấu với một cái tâm thanh tịnh, không vướng bận dục vọng." Ông ngồi xuống tảng đá lần nữa, đối diện với Lâm Dịch. "Cái gọi là 'bình an nội tại', không phải là thoát ly thế sự, mà là giữa dòng chảy cuồn cuộn, vẫn giữ được tâm mình bất động. Giữa biển lớn sóng dữ, một chiếc thuyền nhỏ vẫn có thể vững vàng nếu người chèo thuyền giữ được sự bình tĩnh và tập trung."

"Con đường của thí chủ, liệu có phải đang tìm kiếm một sự bình yên như vậy?" Viên Giác hỏi, ánh mắt ông dường như đang thăm dò tận sâu thẳm tâm hồn Lâm Dịch. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nó vận hành theo quy luật của riêng nó. Con người chỉ có thể tìm thấy sự bình yên khi chấp nhận quy luật đó, và tìm thấy vị trí của mình trong nó, chứ không phải là cố gắng chống lại nó bằng mọi giá. Không phải là buông xuôi, mà là hành động với sự tỉnh thức."

Lâm Dịch cảm thấy một luồng điện chạy qua tâm trí hắn. Những lời của Viên Giác không phải là lời khuyên cụ thể, nhưng chúng lại mở ra một cánh cửa mới trong tâm hồn hắn, gợi ý về một thế giới khác, nơi chân lý không chỉ nằm ở tri thức và quyền lực, mà còn nằm ở sự tu dưỡng tâm hồn, ở sự kết nối với vũ trụ. Hắn đã luôn nhìn nhận vấn đề dưới góc độ chính trị, kinh tế, quân sự, tìm kiếm những giải pháp thực tế, hữu hình. Nhưng Viên Giác lại nhìn nhận nó dưới góc độ tâm linh, của sự cân bằng giữa con người và tự nhiên, giữa tâm hồn và thế giới. Hắn nhận ra, sự "sinh tồn" không chỉ là đấu tranh vật chất mà còn là đấu tranh tinh thần, và "linh khí mỏng manh" không chỉ là một khái niệm xa vời mà có thể là một phần cốt lõi của thực tại.

Viên Giác đứng dậy, bước đến cạnh gốc cây bồ đề cổ thụ, chậm rãi nhắm mắt lại. "Vạn vật hữu hình, đều là không. Vô hình vô tướng, lại là chân thật." Ông nói, giọng nói như hòa vào tiếng gió, tiếng chim. "Con người thường chấp vào cái hữu hình, quên mất cái vô hình. Con người thường chạy theo cái giả tướng, quên mất cái chân thật. Nếu đạo hữu có thể thấu hiểu điều này, thì mọi sự băn khoăn sẽ tan biến."

Buổi trưa trôi qua trong sự tĩnh lặng và những lời thiền định sâu sắc. Lâm Dịch không còn hỏi nhiều, chỉ lắng nghe, để những lời của Viên Giác thấm sâu vào tâm trí hắn. Hắn cảm thấy mình đang đứng trước một ngã rẽ lớn trong nhận thức. Từ một người luôn đặt nặng giá trị của vật chất và quyền lực, hắn đang dần bị kéo về phía một thế giới khác, nơi giá trị tinh thần và sự kết nối với vũ trụ được đề cao. Hắn biết, mình sẽ phải đối mặt với một lựa chọn lớn hơn trong tương lai: tiếp tục tranh bá thiên hạ hay tìm kiếm sự bình an nội tại, hoặc dung hòa cả hai. Nhưng dù là lựa chọn nào, hắn cũng sẽ không còn nhìn thế giới một cách phiến diện như trước.

Mặt trời đã bắt đầu khuất dạng phía tây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời bằng những vệt cam, hồng rực rỡ. Ánh hoàng hôn buông xuống, phủ một màu vàng cam lên ngôi chùa cổ kính, khiến cảnh vật trở nên huyền ảo và u tịch hơn bao giờ hết. Tiếng chim hót đã thưa thớt dần, nhường chỗ cho tiếng côn trùng kêu rả rích từ những bụi cây rậm rạp. Mùi hương đất ẩm và rêu phong càng lúc càng nồng, hòa quyện với chút khói trầm còn vương vấn trong không khí.

Lâm Dịch đứng dậy, lòng hắn tràn đầy sự kính phục và biết ơn. Những lời của Viên Giác không phải là lời khuyên cụ thể cho các vấn đề chính trị, quân sự mà hắn đang đối mặt, nhưng chúng lại mở ra một chiều sâu mới trong suy nghĩ của hắn về cuộc đời, về mục đích sống và về bản chất của thế giới này. Hắn nhận ra rằng "sinh tồn" không chỉ là đấu tranh vật chất mà còn là đấu tranh tinh thần, và "linh khí mỏng manh" không chỉ là một khái niệm xa vời mà có thể là một phần cốt lõi của thực tại. Hắn cúi đầu thật sâu, một lần nữa chắp tay. "Đa tạ đại sư đã khai thị. Tiểu sinh xin ghi nhớ những lời này."

Viên Giác mở mắt, gật đầu nhẹ. Đôi mắt ông vẫn hiền từ, không vướng bận. "Đạo hữu cứ đi. Hữu duyên ắt sẽ tương ngộ."

Lâm Dịch quay người, chậm rãi bước đi, rời khỏi ngôi chùa với một tâm trạng hoàn toàn khác. Mỗi bước chân đều mang theo một sự nhẹ nhõm đến lạ thường. Hắn không còn cảm thấy sự mệt mỏi đeo bám, thay vào đó là một sự thanh thản trong tâm hồn, như thể một tảng đá nặng đã được dỡ bỏ. Gió nhẹ thoảng qua, mang theo chút hơi lạnh của buổi chiều tà, lướt trên da thịt hắn. Hắn thỉnh thoảng lại đưa tay sờ vào túi áo, nơi hắn vẫn thường mang theo những vật dụng nhỏ, như để tự trấn an mình giữa những suy tư mới.

Dọc con đường mòn, những tán cây rậm rạp đổ bóng xuống, tạo thành những hình thù kỳ dị. Hắn đi qua những bụi cây dại, nghe tiếng lá khô dưới chân lạo xạo. Thế giới bên ngoài vẫn đang chìm trong hỗn loạn, nhưng trong lòng hắn, một hạt giống bình yên đã được gieo mầm, một hạt giống của sự thấu hiểu và chấp nhận. Hắn thầm nhủ sẽ không bỏ qua những gợi ý về 'linh khí mỏng manh' và thế giới tu hành mà Viên Giác đã hé lộ. Có một lực hút bí ẩn nào đó, một sự tò mò không thể kìm nén, đang kéo hắn về phía những điều kỳ diệu và chưa được khám phá.

Ánh mắt hắn xa xăm, nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào màn đêm. Hắn biết, mình sẽ không bao giờ quên vị lão tăng ẩn dật này, và những lời khai thị của ông sẽ là ngọn đèn soi sáng cho hắn trên con đường chông gai phía trước. Những lời triết lý của Viên Giác chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến cách Lâm Dịch đối mặt với các vấn đề chính trị, quân sự trong tương lai, có thể khiến hắn nhìn nhận mọi thứ dưới một góc độ khác, ít chấp niệm hơn. Sự tồn tại của thế giới tu hành và 'linh khí mỏng manh' đã được Viên Giác hé lộ rõ ràng hơn, báo hiệu Lâm Dịch sẽ sớm phải tiếp xúc sâu hơn với các thế lực này.

Lâm Dịch bước đi, bóng hắn đổ dài trên con đường mòn. Hắn không biết phía trước là gì, nhưng hắn biết rằng, từ giờ trở đi, cách hắn nhìn nhận thế giới và vị trí của mình trong đó đã hoàn toàn thay đổi. Con đường phía trước vẫn đầy thử thách, nhưng hắn đã có thêm một la bàn tinh thần, một ngọn hải đăng tâm hồn để dẫn lối.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free