Lạc thế chi nhân - Chương 768: Chuyến Vi Hành: Duyên Gặp Lão Tăng Viên Giác
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia nắng yếu ớt cuối cùng của một ngày dài mệt mỏi. Trong khu vườn nhỏ nằm khuất sau thư phòng, Lâm Dịch đứng lặng lẽ dưới ánh trăng mờ nhạt, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi đen sừng sững như những bức tường thành vĩ đại. Gió đêm mơn man thổi qua những tán cây, mang theo hương đất ẩm và mùi hoa dại thoang thoảng, tạo nên một bản hòa tấu tĩnh lặng, đối lập hoàn toàn với dòng suy nghĩ hỗn loạn đang cuộn trào trong tâm trí hắn.
Những báo cáo tình báo từ các châu quận lân cận, với từng câu chữ nhuốm màu tuyệt vọng và tàn khốc, vẫn còn ám ảnh hắn. Hình ảnh những làng mạc hoang tàn, những cánh đồng khô cằn, và đặc biệt là câu chuyện về những bậc cha mẹ phải bán con để cầu một đường sống, cứ lặp đi lặp lại như một lời nguyền rủa vô hình. Một sự mệt mỏi sâu sắc, không chỉ là sự kiệt sức của thể xác sau bao ngày lo toan chính sự, mà còn là sự bào mòn của tinh thần, đang đè nặng lên vai hắn. Gánh nặng của một vùng đất, của hàng vạn sinh linh đặt trọn niềm tin vào hắn, bỗng chốc trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Hắn là một người hiện đại, quen với việc giải quyết vấn đề bằng logic và kế hoạch, nhưng trước sự sụp đổ của một vương triều, trước sự tan rã của mọi trật tự, hắn cảm thấy mình chỉ như một hạt cát giữa bão táp.
“Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” hắn thầm nhủ, cố gắng bám víu vào nguyên tắc sống đã dẫn lối hắn đến ngày hôm nay. Nhưng giờ đây, câu nói ấy dường như không còn đủ. Sinh tồn cho ai? Sinh tồn để làm gì? Để rồi chứng kiến những thảm cảnh này cứ tiếp diễn, lan rộng như một vết dầu loang không thể kiểm soát? Hắn đã xây dựng Thành An Bình như một ốc đảo yên bình giữa biển loạn, nhưng bức tường loạn lạc bên ngoài ngày càng cao, ngày càng hùng vĩ, đe dọa nuốt chửng tất cả.
Hắn nhớ lại những ngày đầu tiên xuyên không, khi cái đói, cái nghèo là những mối hiểm họa lớn nhất. Khi đó, mục tiêu của hắn đơn giản là đủ ăn, đủ mặc, bảo vệ những người thân yêu. Giờ đây, mục tiêu ấy đã mở rộng, trở thành bảo vệ một vùng đất, một cộng đồng. Nhưng cái giá phải trả cho sự mở rộng ấy là gì? Là sự cô độc của một người lãnh đạo, là những đêm dài trằn trọc không ngủ, là những quyết định khó khăn mà không một ai có thể chia sẻ gánh nặng cùng hắn.
Ánh trăng vằng vặc chiếu rọi xuống khu vườn, vẽ nên những bóng cây lay động như những linh hồn u uẩn. Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nơi hàng ngàn vì sao lấp lánh như những viên kim cương vĩnh cửu. Chúng vẫn ở đó, bất chấp mọi biến động của nhân gian. Một khao khát thoát ly, một mong muốn tìm thấy một ý nghĩa sâu sắc hơn ngoài vòng xoáy quyền lực, đấu đá và sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng hắn. Hắn không muốn trở thành một kẻ tranh bá, cũng chẳng mơ mộng về ngôi vương. Hắn chỉ muốn một cuộc sống bình yên, một cuộc sống mà hắn có thể tự do theo đuổi những giá trị mà hắn tin tưởng. Nhưng hiện thực tàn khốc không cho phép hắn có được sự lựa chọn đơn giản ấy.
Hắn thở dài, một hơi thở mang theo tất cả sự mệt mỏi và ưu tư. Đã đến lúc hắn cần một khoảng lặng, một sự thay đổi không gian để sắp xếp lại tâm trí. Hắn cần nhìn thế giới bằng một con mắt khác, không phải của một người cai trị, mà của một người lữ hành bình thường, để tìm lại sự cân bằng, để tìm lại chính mình. Một chuyến vi hành ngắn ngày, bí mật, là điều hắn cần lúc này. Không thuộc hạ tùng tùng, không quân lính hộ vệ, chỉ có hắn và những suy nghĩ của hắn.
Quyết định đã được đưa ra. Lâm Dịch quay vào thư phòng, thắp một ngọn đèn dầu. Hắn lấy ra một tấm bản đồ cũ, chỉ tay vào một vùng đất xa xôi, ít người biết đến, nơi có những ngọn núi hùng vĩ và những khu rừng nguyên sinh. Đó là nơi hắn muốn đến, để tìm kiếm một sự tĩnh lặng, một sự thoát ly tạm thời khỏi gánh nặng của thế sự. Hắn chuẩn bị hành trang một cách đơn giản nhất: một bộ quần áo vải thô, một ít lương khô, một con dao găm và một túi tiền nhỏ. Không vũ khí, không biểu tượng quyền lực. Hắn muốn trở thành một người bình thường.
Trước khi khởi hành, hắn ghé qua phòng của Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, hai thuộc hạ thân tín nhất. Bọn họ vẫn đang say giấc nồng sau một ngày làm việc mệt mỏi. Hắn nhẹ nhàng đánh thức họ. "Ta cần các ngươi giữ bí mật về chuyến đi này," Lâm Dịch nói, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng. "Trong vài ngày tới, ta sẽ không có mặt ở Thành An Bình. Mọi việc lớn nhỏ, các ngươi hãy cùng nhau bàn bạc và xử lý. Nếu có bất kỳ vấn đề khẩn c��p nào vượt quá khả năng, hãy gửi thư đến địa chỉ ta đã ghi sẵn. Nhưng ta mong, không có việc gì cần đến ta."
Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, dù còn ngái ngủ, cũng lập tức hiểu ra sự nghiêm trọng trong lời nói của chủ công. Họ cúi đầu cung kính, nhận lấy phong thư có ghi địa chỉ và lời dặn dò. "Thuộc hạ xin tuân lệnh, chủ công. Ngài cứ yên tâm, chúng thần sẽ giữ vững Thành An Bình."
Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, giao phó mọi việc cho hai người này là một sự mạo hiểm, nhưng hắn tin tưởng vào năng lực và lòng trung thành của họ. Hơn nữa, chuyến đi này không chỉ là để tìm kiếm sự bình yên cho riêng hắn, mà còn là để thử thách khả năng tự chủ của Thành An Bình. Một vùng đất muốn đứng vững giữa loạn thế không thể chỉ dựa vào một người. Hắn bước ra khỏi phòng, không quay đầu lại. Ánh trăng vẫn treo lơ lửng trên đỉnh đầu, soi sáng con đường mòn dẫn hắn ra khỏi Thành An Bình, hướng về phía những điều chưa biết. Hắn rời đi trong tĩnh lặng, như một bóng ma, mang theo hy vọng mong manh về một sự thanh thản, dù chỉ là tạm thời.
***
Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm u tối. Lâm Dịch đã đi bộ suốt đêm, chỉ dừng lại vài lần để nghỉ ngơi chớp nhoáng. Con đường mòn mà hắn lựa chọn, vốn là một lối đi cũ kỹ của dân phu và thương nhân nhỏ lẻ, giờ đây đã bị cây cối che phủ một phần, dấu vết của sự tàn phá và bỏ hoang hiện rõ mồn một. Nắng ban ngày gắt gao rọi xuống, khiến không khí trở nên oi bức và ngột ngạt. Bụi đất đỏ bám vào áo quần, nhuộm một màu xám xịt. Tiếng côn trùng kêu rỉ rả trong lùm cây, tiếng chim chóc hót líu lo đâu đó xa xăm, tạo nên một bản nhạc đơn điệu của vùng hoang dã. Mùi đất khô, mùi lá mục và mùi hoa dại hăng hắc quyện vào nhau, đánh thức những giác quan vốn đã quen với sự tiện nghi của Thành An Bình.
Hắn đi qua những ngôi làng đổ nát. Những mái nhà tranh xiêu vẹo, những bức tường đất đổ nát, những mảnh sân hoang tàn phủ đầy cỏ dại. Không một bóng người. Chỉ có sự im lặng đến đáng sợ, đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng gió rít qua những khe cửa trống hoác, nghe như tiếng ai đó đang than khóc. Những mảnh ruộng hoang tàn, cỏ dại mọc um tùm, cây cối leo giàn xanh tốt, nuốt chửng dấu vết của một nền văn minh nông nghiệp từng thịnh vượng. Hắn hình dung ra cảnh những người nông dân đã từng gieo hạt, đã từng gặt hái trên những mảnh đất này, giờ đây họ ở đâu? Đã chết vì đói, vì bệnh tật, hay đã trở thành những người tị nạn lang thang, vô gia cư?
Ánh mắt hắn dừng lại trên một vài người dân còn sót lại. Họ là những bóng hình gầy gò, tiều tụy, co ro trong những túp lều tạm bợ bên vệ đường, ánh mắt sợ hãi và đầy cảnh giác. Khi Lâm Dịch đi ngang qua, họ co rúm lại, né tránh ánh nhìn của hắn, như thể sợ hãi bất kỳ sự tiếp xúc nào với thế giới bên ngoài. Sự bất lực và u uất dâng lên trong lòng hắn. Hắn đã cố gắng hết sức để xây dựng một nơi trú ẩn, một ngọn hải đăng giữa biển loạn, nhưng hắn không thể cứu vớt tất cả. Sự tàn phá của chiến tranh, của loạn lạc, thật quá sức tưởng tượng của một người đến từ thế giới hiện đại.
*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn lại thầm nhủ, lời lẽ ấy như một lời nhắc nhở cay nghiệt về bản chất tàn khốc của sinh t��n. Con người ở đây, họ không có lựa chọn. Họ sinh ra trong nghèo khó, lớn lên trong đói khổ, và giờ đây phải đối mặt với sự hủy diệt. Hắn, may mắn được ban cho tri thức từ một thế giới khác, có thể tạo ra một con đường cho riêng mình, nhưng những người này thì sao? Họ không có tri thức, không có quyền lực, chỉ có đôi bàn tay trắng và một số phận bi thảm.
Bất chợt, một lối nhỏ rẽ vào bên trái, dẫn sâu vào một khu rừng rậm rạp hơn. Cây cối ở đây cổ thụ, rễ đâm sâu vào lòng đất, cành lá sum suê đan xen vào nhau, tạo thành một vòm cây xanh mát, che khuất hoàn toàn ánh nắng mặt trời. Không khí trở nên dịu mát hơn, ẩm ướt hơn, mang theo mùi của rêu phong và lá mục. Lâm Dịch cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ, một sự cổ kính và tĩnh mịch mà hắn chưa từng thấy ở những nơi khác. Nó không phải là sự tĩnh lặng của cái chết, mà là sự tĩnh lặng của thời gian, của những điều đã tồn tại từ rất lâu đời. Sự tò mò trỗi dậy trong lòng hắn, thôi thúc hắn bước vào lối mòn bí ẩn đó.
Hắn tiếp tục đi bộ, bước chân lạo xạo trên lớp lá khô và cành cây mục nát. Dưới vòm cây xanh um tùm, ánh sáng chỉ lọt qua lưa thưa, tạo thành những đốm sáng lung linh trên mặt đất. Tiếng côn trùng kêu ve vẩy khắp nơi, tiếng chim hót lảnh lót vọng lại từ sâu trong rừng. Không có dấu vết của con người, chỉ có những tảng đá rêu phong, những gốc cây cổ thụ mang hình dáng kỳ lạ. Hắn cảm thấy mình như đang lạc vào một thế giới khác, một thế giới bị lãng quên, nơi thời gian dường như ngưng đọng.
Mỗi bước chân của hắn đều mang theo một sự cẩn trọng nhất định. Hắn không biết điều gì đang chờ đợi mình phía trước. Có thể là một hang ổ của dã thú, hoặc một địa điểm nguy hiểm nào đó. Nhưng trực giác của hắn mách bảo rằng nơi này không mang theo hiểm nguy, mà mang theo một điều gì đó khác, một điều gì đó mà hắn đang vô thức tìm kiếm. Hắn tin vào trực giác của mình, tin vào khả năng quan sát và phân tích của bản thân. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn lại nghĩ, và tri thức ấy không chỉ đến từ sách vở, mà còn đến từ kinh nghiệm, từ sự nhạy bén của các giác quan.
Dần dần, con đường mòn trở nên rõ ràng hơn, và hắn bắt đầu nhìn thấy những dấu vết của con người: một vài phiến đá được xếp đặt một cách có chủ ý, một đoạn tường gạch đã đổ nát, phủ đầy rêu phong. Có vẻ như lối mòn này dẫn đến một công trình kiến trúc cổ xưa nào đó. Lòng hắn dấy lên một sự phấn khích nhẹ, một tia sáng hiếm hoi trong chuỗi ngày dài mệt mỏi. Hắn bước nhanh hơn, xuyên qua những bụi cây rậm rạp cuối cùng, và một khung cảnh bất ngờ hiện ra trước mắt hắn.
***
Chiều tà, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua những tán lá dày đặc của khu rừng, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên sân chùa đổ nát. Trước mắt Lâm Dịch là một ngôi đền thờ vô danh, ẩn mình sâu trong lòng rừng già, dường như đã bị thời gian và thế sự lãng quên. Cấu trúc của ngôi chùa khá đơn giản, được xây dựng bằng những phiến đá lớn, nay đã phủ đầy rêu phong xanh mướt, những nét chạm khắc trên tường đã phai mờ theo năm tháng, chỉ còn lại những đường nét mơ hồ, nhuốm màu cổ kính. Cổng chùa đã sụp đổ một nửa, những viên ngói vỡ vụn nằm la liệt trên mặt đất. Sân chùa đầy lá khô và cỏ dại, nhưng không khí lại mang một sự tĩnh lặng đến lạ thường, một sự yên bình thoát tục, khác hẳn với sự hỗn loạn mà hắn vừa rời bỏ.
Mùi đất ẩm, mùi gỗ mục và mùi rêu phong nồng nàn quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của những nơi cổ kính, bị bỏ hoang. Nhưng ẩn trong đó, Lâm Dịch còn cảm nhận được một mùi hương thoang thoảng của trầm hương, rất nhẹ, rất thanh, dường như đã được đốt cách đây không lâu. Tiếng gió xào xạc qua những ngọn cây, tiếng côn trùng kêu rỉ rả, và tiếng chim hót xa xăm, tất cả đều hòa vào một bản giao hưởng êm dịu, không hề có sự ồn ào, vội vã của thế gian.
Giữa khung cảnh tiêu điều, hoang phế ấy, một bóng dáng thanh tịnh đang ngồi đó. Một vị lão tăng gầy gò, mặc chiếc áo cà sa cũ kỹ đã bạc màu, đang bình thản cầm một chiếc chổi tre, chậm rãi quét dọn những chiếc lá khô trên sân. Mỗi động tác của ông đều chậm rãi, nhẹ nhàng, như thể ông không chỉ quét dọn lá khô mà còn đang quét đi mọi ưu phiền của thế sự. Gương mặt ông hiền từ, những nếp nhăn hằn sâu trên khóe mắt và trán, nhưng đôi mắt lại sáng ngời, chứa đựng sự từ bi và trí tuệ vô tận. Đó là Lão Tăng Viên Giác.
Lâm Dịch dừng lại ở cổng chùa, bị hút vào phong thái thoát tục của vị lão tăng. Hắn quan sát một lúc lâu, cảm nhận một luồng năng lượng bình yên tỏa ra từ con người ông, như một dòng nước mát lành xoa dịu tâm hồn hắn. Trong thế giới đầy biến động này, nơi mà ai ai cũng tranh giành, đấu đá, chạy theo danh lợi, thì sự xuất hiện của vị lão tăng này, với phong thái an nhiên tự tại, quả thực là một điều kỳ diệu. Hắn cảm thấy mọi gánh nặng, mọi ưu tư trong lòng bỗng chốc được gỡ bỏ phần nào.
Sau vài khoảnh khắc tĩnh lặng, Lâm Dịch bước chân chậm rãi tiến vào sân chùa. Tiếng bước chân hắn lạo xạo trên lớp lá khô, phá vỡ sự tĩnh mịch của không gian. Lão Tăng Viên Giác từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt từ bi nhìn thẳng vào Lâm Dịch. Không có sự ngạc nhiên, không có sự cảnh giác, chỉ có một sự bình thản đến lạ lùng, như thể ông đã biết trước sự xuất hiện của hắn.
Lâm Dịch cúi đầu chào, một cử chỉ tôn kính tự nhiên xuất phát từ sâu thẳm trong lòng. "Chào đại sư. Tiểu sinh vô tình đi lạc vào đây, mong không làm phiền ngài."
Lão Tăng Viên Giác mỉm cười nhẹ. Nụ cười ấy không chứa đựng bất kỳ sự phán xét hay nghi ngờ nào, chỉ có sự bao dung và thấu hiểu. "Khách lạ phương xa. Vô tình tức là hữu duyên. Đạo hữu không làm phiền lão nạp. Ngược lại, sự xuất hiện của đạo hữu lại làm cho nơi đây bớt đi phần tĩnh mịch." Giọng nói của ông trầm ấm, nhẹ nhàng, nghe như tiếng suối chảy, mang theo một sự an ủi lạ kỳ.
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy tò mò. "Đại sư sống ở nơi hoang vắng này một mình sao?"
Viên Giác đặt chổi xuống, từ từ đứng dậy. Dáng người ông tuy gầy gò nhưng lại toát lên một vẻ vững chãi, kiên định. "Lão nạp sống cùng với gió, với trăng, với cỏ cây, với những linh hồn đã khuất. Có gì gọi là một mình đâu, đạo hữu?" Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt dường như đã nhìn thấu mọi lo toan, mọi trăn trở trong tâm can hắn. "Đạo hữu mang trong mình nhiều ưu tư. Loạn thế này, mấy ai thoát khỏi vòng xoáy khổ đau?"
Lâm Dịch khẽ giật mình. Hắn ��ã cố gắng che giấu cảm xúc của mình, nhưng vị lão tăng này dường như đã nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc bên ngoài của hắn. "Đại sư nói đúng. Thế sự biến đổi khôn lường, lòng người cũng khó lường. Tiểu sinh chỉ là một hạt cát giữa biển loạn, cố gắng giữ lấy một chút bình yên cho những người mà mình trân trọng."
"Bình yên… là một cảnh giới, không phải là một địa điểm," Viên Giác chậm rãi nói, giọng điệu đầy triết lý. "Dù đạo hữu có xây thành đắp lũy cao bao nhiêu, nếu trong tâm không tịnh, thì bình yên cũng chỉ là ảo ảnh. Ngược lại, dù giữa chốn loạn lạc, nếu tâm tĩnh thì cảnh cũng tịnh." Ông đưa tay chỉ về phía khu rừng xanh mướt xung quanh. "Vạn vật thế gian đều có linh, chỉ là khí mỏng, người phàm khó cảm. Con người vì chạy theo dục vọng, vì tranh giành quyền lực, mà làm cho linh khí tiêu tán, khiến cho thế giới trở nên khô cằn, hỗn loạn."
Lâm Dịch lắng nghe từng lời của Viên Giác, suy ngẫm sâu sắc. *Linh khí mỏng manh…* khái niệm này dường như không xa lạ với hắn. Ở thế giới hiện đại của hắn, người ta gọi đó là năng lượng, là sự cân bằng của tự nhiên. Ở đây, nó mang một ý nghĩa tâm linh hơn. "Vậy, đại sư cho rằng, sự loạn lạc này là do con người đã làm tổn hại đến 'linh khí' của thế gian?" hắn hỏi, cố gắng hiểu rõ hơn.
Viên Giác gật đầu nhẹ. "Không chỉ vậy. Con người là một phần của thế gian. Khi tâm con người loạn, thì thế gian cũng loạn. Khi con người chạy theo sự hủy diệt, thì thế gian cũng bị hủy diệt. Đạo hữu nhìn thấy những làng mạc hoang tàn, những con người đói khổ trên đường đi, đó chẳng phải là hậu quả của sự tham lam, của lòng ích kỷ sao? Triều đình suy yếu, quan lại tham nhũng, dân chúng lầm than. Đó là sự mục ruỗng từ bên trong, không phải từ bên ngoài."
Lâm Dịch cảm thấy như có một luồng điện chạy qua tâm trí hắn. Những lời của Viên Giác đã chạm đến những suy tư sâu kín nhất của hắn, những điều mà hắn đã cố gắng lý giải bằng logic và tri thức hiện đại. Hắn đã luôn nhìn nhận vấn đề dưới góc độ chính trị, kinh tế, quân sự. Nhưng Viên Giác lại nhìn nhận nó dưới góc độ tâm linh, của sự cân bằng giữa con người và tự nhiên, giữa tâm hồn và thế giới.
"Vậy, đại sư, làm thế nào để tìm được sự bình yên trong loạn thế này? Làm thế nào để bảo vệ những người mà ta trân trọng, khi mà mọi thứ dường như đang sụp đổ?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói mang theo sự khát khao, sự mệt mỏi đã được bộc lộ rõ ràng.
Viên Giác lại mỉm cười, nụ cười hiền từ ấy như xua tan đi phần nào gánh nặng trong lòng Lâm Dịch. "Đạo hữu đã tự có câu trả lời rồi. Bảo vệ những người mình trân trọng, đó là căn nguyên của sự bình yên. Nhưng bình yên không phải là không chiến đấu, mà là chiến đấu với một cái tâm thanh tịnh, không vướng bận dục vọng. Linh khí tuy mỏng, nhưng vẫn tồn tại. Con người nếu biết quay về với bản tâm, tu dưỡng đức hạnh, thì linh khí sẽ lại tụ họp. Thế giới tu hành không phải là nơi xa vời, mà là ở ngay trong tâm mỗi người, ở sự kết nối với vạn vật. Đạo hữu có duyên với thế giới này, ắt sẽ có con đường riêng của mình."
Ông đưa tay lên, nhẹ nhàng đặt lên vai Lâm Dịch. Bàn tay ông khô ráp nhưng lại ấm áp lạ thường. "Mệt mỏi không phải là yếu đuối, mà là dấu hiệu của sự cố gắng. Hãy để tâm mình được nghỉ ngơi, để nó lắng đọng. Rồi đạo hữu sẽ nhìn thấy rõ con đường phía trước."
Lâm Dịch cúi đầu một lần nữa, lòng hắn tràn đầy sự kính phục và biết ơn. Những lời của Viên Giác không phải là lời khuyên cụ thể, nhưng chúng lại mở ra một cánh cửa mới trong tâm hồn hắn, gợi ý về một thế giới khác, nơi chân lý không chỉ nằm ở tri thức và quyền lực, mà còn nằm ở sự tu dưỡng tâm hồn, ở sự kết nối với vũ trụ. Hắn biết, mình sẽ phải đối mặt với một lựa chọn lớn hơn trong tương lai: tiếp tục tranh bá thiên hạ hay tìm kiếm sự bình an nội tại, hoặc dung hòa cả hai. Nhưng dù là lựa chọn nào, hắn cũng sẽ không còn nhìn thế giới một cách phiến diện như trước.
"Đa tạ đại sư đã khai thị. Tiểu sinh xin ghi nhớ." Lâm Dịch nói, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy kiên định. Hắn quay người, nhìn về phía cổng chùa, nơi ánh nắng chiều tà đang dần tắt hẳn. "Thời gian không còn sớm, tiểu sinh xin cáo từ."
Viên Giác gật đầu, ánh mắt vẫn hiền từ. "Đạo hữu cứ đi. Hữu duyên ắt sẽ tương ngộ."
Lâm Dịch bước đi, mỗi bước chân đều mang theo một sự nhẹ nhõm đến lạ thường. Hắn không còn cảm thấy sự mệt mỏi đeo bám, thay vào đó là một sự thanh thản trong tâm hồn, như thể một tảng đá nặng đã được dỡ bỏ. Mùi hương trầm thoang thoảng vẫn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về cuộc gặp gỡ định mệnh này. Hắn biết, mình sẽ không bao giờ quên vị lão tăng ẩn dật này, và những lời khai thị của ông sẽ là ngọn đèn soi sáng cho hắn trên con đường chông gai phía trước. Dù thế giới bên ngoài vẫn đang chìm trong hỗn loạn, nhưng trong lòng hắn, một hạt giống bình yên đã được gieo mầm.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.