Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 767: Bức Tranh Loạn Thế: Ánh Mắt Ra Xa

Đêm đã khuya, nhưng trong thư phòng của Lâm Dịch, ánh nến vẫn chập chờn rọi sáng, xua đi phần nào bóng tối đang bao trùm. Mùi giấy cũ, mực tàu và một chút hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không khí trang nghiêm mà lại chất chứa sự căng thẳng. Lâm Dịch ngồi phía sau bàn gỗ lim nặng trịch, tấm bản đồ Đại Hạ đã ngả màu úa vàng được trải rộng, những đường nét sông núi, châu thành hiện lên dưới ánh sáng yếu ớt như một bức tranh phác họa về một đế chế đang rạn nứt. Khuôn mặt hắn, vốn đã gầy gò vì những tháng ngày lao tâm khổ tứ ở vùng biên thùy, giờ đây lại càng thêm trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén và từng trải của một kẻ đến từ thế giới khác. Mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản, vài sợi lòa xòa trước trán càng tô đậm vẻ mệt mỏi nhưng không hề suy suyển của hắn. Trang phục thô sơ, vá víu, nhưng lại toát lên một khí chất kiên định, không thể lay chuyển.

Đối diện hắn là ba người thân tín nhất: Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ và Binh trưởng Triệu. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô thường trực, giờ đây cũng mang vẻ nghiêm trọng hiếm thấy, đôi mắt nhanh nhẹn dáo dác nhìn quanh như muốn thu thập mọi thông tin dù là nhỏ nhất. Hắn đứng thẳng, sẵn sàng lắng nghe mọi mệnh lệnh. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, đứng sừng sững như một ngọn núi nhỏ, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt đầy lo lắng cho vùng đất này. Vết sẹo nhỏ trên má hắn như một minh chứng cho những ngày tháng lao động vất vả. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo quen thuộc trên má, mặc bộ giáp trụ gọn gàng, toát lên vẻ nghiêm nghị và chuyên nghiệp của một quân nhân. Ông im lặng, nhưng ánh mắt kiên định luôn hướng về Lâm Dịch, sẵn sàng tiếp nhận chỉ thị.

Cuộc họp bắt đầu trong sự im lặng nặng nề, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa sổ khẽ rít lên, như một khúc nhạc báo hiệu cho những biến động lớn lao. Lâm Dịch đưa tay miết nhẹ theo đường biên giới phía tây trên bản đồ, nơi mà chỉ vài ngày trước, tàn quân thổ phỉ của Hắc Sa Bang đã gây ra tội ác.

“Vụ thổ phỉ vừa qua, và dòng người tị nạn không ngừng đổ về, cho ta thấy một điều…” Lâm Dịch lên tiếng, giọng hắn trầm lắng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc, như muốn chắc chắn rằng những gì hắn sắp nói sẽ được tiếp nhận một cách nghiêm túc nhất. “…chúng ta chỉ đang nhìn thấy bề mặt. Bức tranh lớn hơn đang mục ruỗng nhanh chóng hơn ta tưởng.”

Hắn không nói suông. Trong đầu hắn, những suy nghĩ chạy đua không ngừng. *Một băng thổ phỉ dám ngang nhiên cướp bóc sát biên giới, lại còn liên quan đến một bang phái có tên tuổi như Hắc Sa Bang. Điều đó cho thấy trật tự pháp luật ở các châu lân cận đã sụp đổ đến mức nào. Những kẻ như vậy sẽ không dám hành động nếu không có sự bảo kê hoặc một sự trống rỗng quyền lực nào đó.* Hắn nhớ lại những lời đe dọa của tên đầu lĩnh thổ phỉ, sự ngạo mạn của hắn khi nhắc đến Hắc Sa Bang. Đó không chỉ là một lời đe dọa, mà còn là một dấu hiệu của sự hỗn loạn đang lan rộng.

Binh trưởng Triệu gật đầu, ánh mắt ông lộ rõ vẻ lo lắng. “Bẩm Quan gia, những tin tức mà thuộc hạ thu thập được cũng không mấy khả quan. Các trạm gác biên giới phía Tây Bắc đã mất liên lạc từ nửa tháng trước. Thương nhân đi về cũng nói rằng các con đường buôn bán trở nên vô cùng nguy hiểm. Tin tức từ thương nhân cũng vô cùng tệ. Các châu thành lân cận dường như đã tự ý lập quyền, cướp bóc lẫn nhau, không còn tuân theo triều đình nữa. Dân chúng đổ xô chạy nạn, không ít người đã chết trên đường.”

Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm, vẻ mặt đau xót. “Khốn nạn! Bọn chúng còn không bằng cầm thú. Chắc chắn là đám quan lại thối nát đã bỏ mặc dân chúng!”

Lâm Dịch đưa tay lên, ra hiệu cho Vương Đại Trụ giữ im lặng. “Đúng vậy,” hắn tiếp lời, giọng nói không một chút cảm xúc thừa thãi, chỉ có sự lạnh lùng của một nhà chiến lược đang phân tích tình hình. “Tình hình có lẽ còn tệ hơn những gì chúng ta biết. Triều đình Đại Hạ đã suy yếu đến mức không thể kiểm soát các địa phương. Điều đó có nghĩa là, vùng đất của chúng ta – Thành An Bình – sẽ phải đối mặt với không chỉ là những tên thổ phỉ nhỏ lẻ, mà là cả một làn sóng hỗn loạn, thậm chí là sự nhòm ngó của những thế lực lớn hơn, những kẻ đã lợi dụng sự suy yếu của triều đình để củng cố quyền lực riêng.”

Hắn chỉ tay lên bản đồ, khoanh vùng các khu vực lân cận, nơi mà theo báo cáo của Binh trưởng Triệu, tình hình đang trở nên đặc biệt nghiêm trọng. “Chúng ta cần phải biết rõ. Biết rõ từng ngọn nguồn của sự mục ruỗng này. Ai đang kiểm soát cái gì? Những thế lực nào đang nổi lên? Quân đội triều đình ở đâu? Dân chúng đang sống ra sao? Những thông tin đó sẽ là chìa khóa để chúng ta có thể bảo vệ vùng đất này.”

Đối với Lâm Dịch, tri thức không chỉ là sức mạnh, mà còn là áo giáp và vũ khí. Trong một thế giới mà hắn không có thiên phú tu luyện, không có 'bàn tay vàng', thì khả năng phân tích, suy luận và đưa ra quyết định dựa trên thông tin chính xác là con đường duy nhất để hắn và những người xung quanh hắn có thể sinh tồn. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn thầm nghĩ. *Và càng không có chỗ cho sự mơ mộng viển vông. Nếu muốn tồn tại, phải tự mình giành lấy từng cơ hội, từng thông tin, từng mảnh đất an toàn.*

Hắn nhìn Trần Nhị Cẩu, ánh mắt sắc bén như dao. “Nhị Cẩu, mạng lưới ngầm của ngươi đã phát triển đến đâu rồi?”

Trần Nhị Cẩu lập tức đáp, giọng nói nhanh nhẹn nhưng đầy tự tin. “Bẩm Đại ca, mạng lưới đã vươn tới các châu Định Bắc, Thanh Châu và thậm chí là một phần của Phong Châu. Tuy nhiên, do tình hình loạn lạc, việc truyền tin trở nên khó khăn hơn. Nhiều chi nhánh đã mất liên lạc.”

Lâm Dịch gật đầu. “Vậy thì, nhiệm vụ của ngươi là củng cố lại mạng lưới đó, và cử những người tin cậy nhất đi sâu vào các vùng đất này. Không chỉ là dò hỏi tin tức, mà phải vẽ lại bức tranh toàn cảnh. Ai là kẻ đứng đầu các bang phái giang hồ mới nổi? Có dấu hiệu nào của quân phản loạn không? Và đặc biệt, hãy chú ý đến những tin đồn về ‘người lạ’ hoặc những kẻ có võ công cao cường bất thường. Ta muốn biết mọi thứ.”

“Rõ, Đại ca!” Trần Nhị Cẩu đáp, ánh mắt đầy quyết tâm. *Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!* Câu nói cửa miệng của hắn không chỉ là sự trung thành, mà còn là sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng lãnh đạo của Lâm Dịch.

Sau đó, Lâm Dịch quay sang Binh trưởng Triệu. “Triệu Binh trưởng, ta cần ngươi điều động các đội quân tinh nhuệ nhất, những người có kinh nghiệm trận mạc và khả năng thích nghi cao. Họ sẽ trá hình thành thương nhân, hành khách, hoặc thậm chí là dân tị nạn, len lỏi vào các châu quận lân cận. Nhiệm vụ của họ là trinh sát, quan sát, và báo cáo. Không được phép gây sự, không được phép bộc lộ thân phận. An toàn là trên hết.”

Binh trưởng Triệu lập tức đứng nghiêm, tay đặt lên ngực. “Thuộc hạ tuân lệnh! Ta sẽ đích thân lựa chọn những người lính ưu tú nhất, và đảm bảo họ được huấn luyện kỹ càng về khả năng ẩn mình và thu thập thông tin.” Ông hiểu rằng, đây không phải là một nhiệm vụ đơn thuần của binh lính, mà là một cuộc chiến thầm lặng, nơi trí tuệ và sự cẩn trọng được đặt lên hàng đầu.

Cuối cùng, Lâm Dịch nhìn Vương Đại Trụ. “Đại Trụ, ngươi sẽ chịu trách nhiệm hậu cần cho cả hai đội. Đảm bảo họ có đủ lương thực, trang bị, và các vật phẩm cần thiết để thực hiện nhiệm vụ dài ngày. Đồng thời, ngươi cũng phải tăng cường lực lượng phòng thủ biên giới. Chúng ta không thể lơ là cảnh giác ngay tại nhà. Hơn nữa, ta muốn ngươi cùng một số binh lính tinh nhuệ, đã từng là thợ săn giỏi, truy quét s��u hơn vào các khu rừng giáp biên, tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào còn sót lại của băng thổ phỉ vừa bị ta tiêu diệt, hoặc những băng phái khác có ý đồ xấu. Không được để sót bất kỳ mầm họa nào.”

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. “Đại nhân cứ yên tâm. Thuộc hạ sẽ đảm bảo chu toàn mọi việc. Biên giới sẽ được canh giữ chặt chẽ, và sẽ không một tên thổ phỉ nào có thể ẩn náu trong rừng mà không bị phát hiện.” Giọng hắn vang dội, đầy kiên quyết, như một lời cam kết sắt đá.

Lâm Dịch khẽ gật đầu. Hắn biết, gánh nặng trên vai mình và những người thân cận ngày càng lớn. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* nhưng để sinh tồn một cách bền vững, hắn không thể chỉ phòng thủ. Hắn phải chủ động, phải biết địch biết ta. Chỉ khi hiểu rõ bức tranh hỗn loạn bên ngoài, hắn mới có thể tìm ra con đường sống sót cho vùng đất nhỏ bé này. Ánh nến chập chờn, hắt bóng hắn lên tường, kéo dài như một người khổng lồ đang oằn mình gánh vác cả một thế giới đang sụp đổ.

***

Sáng sớm hôm sau, trước cả khi bình minh ló rạng, một làn sương mỏng giăng mắc khắp quân doanh của Thành An Bình. Không khí se lạnh, mang theo hơi ẩm của đất và mùi cỏ dại. Trong không gian mờ ảo đó, có tiếng bước chân đều đặn của binh lính tuần tra, tiếng vũ khí va chạm nhẹ khi kiểm tra, và một sự im lặng trang nghiêm báo hiệu cho một nhiệm vụ quan trọng sắp sửa bắt đầu. Mùi mồ hôi, kim loại và đất ẩm đặc trưng của quân doanh quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí kỷ luật, sẵn sàng hành động.

Binh trưởng Triệu, trong bộ giáp trụ gọn gàng, đứng giữa sân tập, ánh mắt sắc bén quét qua từng gương mặt của các đội quân nhỏ đã được ông đích thân lựa chọn. Họ là những người lính tinh nhuệ nhất, không chỉ giỏi võ nghệ mà còn thông minh, khéo léo, có khả năng ngụy trang và thích nghi với nhiều hoàn cảnh khác nhau. Mỗi người đều mang trên mình một vẻ mặt căng thẳng nhưng đầy quyết tâm. Một số được trang bị đồ giả dạng thương nhân, lưng đeo gánh hàng hóa đơn giản. Một số khác trông như những khách lữ hành bình thường, tay chống gậy tre, vai khoác túi vải. Thậm chí có cả những người giả dạng dân tị nạn, quần áo cũ kỹ, gương mặt lấm lem, ánh mắt chứa đựng sự sợ hãi giả tạo.

Trần Nhị Cẩu, với bộ y phục giản dị như một kẻ lang thang, cũng có mặt ở đó. Hắn đang dặn dò tỉ mỉ những thành viên trong mạng lưới ngầm của mình – những người sẽ len lỏi sâu hơn vào các đô thị, hòa mình vào dòng người, vào chợ búa, quán rượu để nghe ngóng tin tức. Hắn nói nhỏ nhẹ, nhưng từng lời đều chắc chắn, rõ ràng, không bỏ sót chi tiết nào.

“Nhớ kỹ,” Binh trưởng Triệu cất giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực, phá vỡ sự im lặng. “Nhiệm vụ của các ngươi là thám thính, không phải giao chiến. Chúng ta không có ý định gây sự với bất kỳ thế lực nào vào lúc này. Mục tiêu duy nhất là thu thập thông tin. Tránh mọi xung đột không cần thiết. An toàn là trên hết.” Ông nhấn mạnh từng từ, ánh mắt nghiêm nghị. “Nếu bị phát hiện, hãy tìm cách thoát thân bằng mọi giá. Mạng sống của các ngươi quý hơn bất kỳ thông tin nào. Nếu không thể thoát, hãy tìm cách hủy bỏ mọi thứ có thể gây bất lợi cho Thành An Bình.”

Những người lính gật đầu đồng loạt, âm thanh trầm đục như lời thề. Họ hiểu rõ tính chất nguy hiểm của nhiệm vụ này. Đi sâu vào vùng đất đang loạn lạc không khác gì bước vào miệng hổ.

Trần Nhị Cẩu tiếp lời, giọng hắn trầm hơn mọi khi, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng chất chứa sự tin tưởng vào những người dưới quyền. “Mỗi ba ngày một lần, cố gắng gửi tin tức về. Dù chỉ là một mẩu nhỏ, cũng có thể giúp ích rất nhiều cho Đại ca. Nếu không thể gửi tin trực tiếp, hãy tìm cách gửi qua các điểm hẹn đã định. Nếu quá thời hạn mà không có tin tức, chúng ta sẽ cử người đi tìm. Nhưng hãy nhớ, đó là phương án cuối cùng.” Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt từng người. “Chúng ta là mắt và tai của Đại ca. An nguy của Thành An Bình phụ thuộc vào những gì các ngươi mang về. Cẩn trọng, khôn khéo, và hãy trở về an toàn.”

Trong lòng Trần Nhị Cẩu, có một sự lo lắng không hề nhẹ. Hắn biết rõ sự nguy hiểm đang chờ đợi những người này. Từ khi đi theo Lâm Dịch, hắn đã chứng kiến nhiều điều, đã học được nhiều điều. Hắn hiểu rằng, Đại ca của hắn không bao giờ đưa ra những quyết định thiếu suy nghĩ. Nhiệm vụ này, dù nguy hiểm, là vô cùng cần thiết. *Đại ca nói đúng, chúng ta chỉ đang nhìn thấy bề nổi. Cái gọi là ‘thiên hạ thái bình’ đã mục ruỗng từ lâu rồi. Nếu không biết rõ tình hình, thì sớm muộn gì Thành An Bình cũng sẽ bị nhấn chìm trong biển loạn.* Hắn thầm cầu nguyện cho những người lính, những thành viên của hắn sẽ bình an trở về. Niềm tin vào Lâm Dịch là động lực lớn nhất của hắn. Hắn tin rằng, chỉ cần Lâm Dịch còn đó, Thành An Bình sẽ vượt qua mọi khó khăn.

Những đội thăm dò lặng lẽ rời khỏi quân doanh, hòa vào bóng đêm và sương sớm. Từng nhóm một, họ biến mất vào màn sương dày đặc, như những bóng ma, mang theo hy vọng và gánh nặng của một vùng đất đang tìm cách sinh tồn. Tiếng bước chân dần xa, rồi hoàn toàn chìm vào sự im lặng của buổi sớm. Lâm Dịch không trực tiếp có mặt tại quân doanh, nhưng thông qua thuộc hạ, hắn nắm rõ mọi hoạt động, mọi chi tiết nhỏ nhất. Hắn biết rằng, đây chỉ là bước khởi đầu cho một cuộc chiến thầm lặng, một cuộc chiến mà thông tin chính là vũ khí mạnh nhất, và sự kiên nhẫn chính là lá chắn vững chắc nhất. Dù không nhìn thấy, hắn vẫn cảm nhận được cái lạnh thấu xương của sương sớm, cái mùi đất ẩm đặc trưng của miền biên viễn, và sự căng thẳng đang bao trùm lên từng người lính, từng thành viên của mạng lưới tình báo. Họ đang bước vào một thế giới vô định, nơi mà mỗi bước đi đều có thể là ranh giới giữa sống và chết, giữa sự thật và dối trá.

***

Nhiều ngày sau đó, thư phòng của Lâm Dịch chìm trong một bầu không khí nặng nề, căng thẳng hơn bao giờ hết. Ánh sáng ban ngày yếu ớt, âm u chiếu qua khung cửa sổ, nhưng dường như không thể xua đi được vẻ u tối bao trùm căn phòng. Chồng báo cáo và thư từ chất cao trên bàn, mỗi cuộn giấy đều mang theo một mùi giấy và mực đậm đặc, trộn lẫn với hương vị chua chát của sự mục nát, của những tin tức không mấy tốt lành.

Lâm Dịch ngồi đó, tĩnh lặng như một pho tượng, nhưng ánh mắt hắn không ngừng di chuyển trên từng dòng chữ, từng nét vẽ trên những tấm bản đồ mới được cập nhật. Hắn vẫn gầy gò, khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vẻ khắc khổ, đôi mắt sâu thẳm giờ đây còn ẩn chứa nhiều trăn trở hơn. Trang phục thô sơ vẫn vậy, nhưng giờ đây, nó lại khiến hắn trông càng thêm kiên cường, như một cây tùng bách đứng vững giữa phong ba bão táp.

Tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, phá vỡ sự im lặng. Một người đưa tin trẻ tuổi, dáng người nhanh nhẹn nhưng giờ đây lộ rõ vẻ mệt mỏi, bước vào. Trang phục của hắn gọn gàng nhưng phủ đầy bụi đường, ánh mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ và căng thẳng. Hắn quỳ gối trước Lâm Dịch, trình lên một chồng báo cáo cuộn tròn, được niêm phong cẩn thận.

“Bẩm Quan gia, đây là những báo cáo mới nhất từ các đội trinh sát và mạng lưới ngầm của Nhị Cẩu.” Giọng người đưa tin khàn đặc, có chút run rẩy, như thể những gì hắn chứng kiến trên đường đã vắt kiệt sức lực và tinh thần của hắn.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ra hiệu cho người đưa tin đặt các cuộn giấy lên bàn. Hắn đưa tay cầm lấy cuộn báo cáo đầu tiên, mở ra. Hắn đọc nhanh, từng dòng chữ như xát muối vào tâm trí. Sắc mặt hắn ngày càng trở nên nghiêm trọng, hàng lông mày khẽ cau lại, đôi môi mím chặt. Hắn không nói gì, chỉ tiếp tục đọc, lật từng cuộn báo cáo một cách nhanh chóng nhưng tỉ mỉ.

Các báo cáo miêu tả một tình cảnh kinh hoàng. Châu Định Bắc, một châu thành từng phồn thịnh, giờ đây đã trở thành một đống đổ nát. “Cả thành đã bị bỏ hoang, chỉ còn lại xương trắng. Cỏ dại mọc um tùm, gió thổi qua những con phố vắng lặng chỉ mang theo tiếng rên rỉ của những linh hồn vất vưởng.” Người đưa tin viết, những nét chữ run rẩy như thể chính hắn cũng đang run sợ khi nhớ lại cảnh tượng đó. “Dân chúng không chết vì chiến tranh, mà chết vì đói khát, vì bệnh tật. Quan lại đã bỏ chạy từ lâu, để lại dân chúng bơ vơ.”

Một báo cáo khác đến từ Thanh Châu còn thảm khốc hơn. “Các lãnh chúa địa phương tranh giành nhau từng mảnh đất, không màng đến sinh linh. Chúng cướp bóc lẫn nhau, cướp bóc dân chúng. Người dân buộc phải ăn cả vỏ cây, rễ cỏ. Nhiều gia đình đã phải bán con cái để có thể sống sót qua ngày.” Lâm Dịch nắm chặt cuộn báo cáo, từng khớp ngón tay trắng bệch. *Bán con cái…* Từ ngữ đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu hắn, như một lời nguyền rủa về sự tàn khốc của thế giới này. Hắn nhớ lại những ngày đầu tiên hắn xuyên không đến đây, cái đói, cái nghèo đã khiến hắn phải vật lộn từng ngày. Nhưng ít ra, khi đó vẫn còn một trật tự mong manh. Giờ đây, trật tự đã hoàn toàn tan rã.

Một số báo cáo còn nhắc đến những tin đồn rợn người về “ác nhân” lập trại. “Chúng là những kẻ không có nhân tính, tập hợp thành các băng đảng lớn, sống bằng cách cướp bóc, bóc lột dã man những người dân tị nạn yếu đuối. Chúng không chỉ cướp tài sản, mà còn cướp đi cả hy vọng, cả mạng sống của con người.” Tin tức từ Phong Châu còn nhắc đến “những bang phái lạ” với võ công cao cường đang nổi lên, thâu tóm các vùng đất, lập nên những quy tắc riêng, bất chấp pháp luật triều đình. “Chúng tự xưng là ‘Lực lượng Thiên Mệnh’, ‘Thủ hộ giả’, nhưng hành động thì không khác gì bọn cướp…”

Lâm Dịch đặt các báo cáo xuống, tay siết chặt, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời chiều tà đang âm u, có gió thổi mạnh. *Hóa ra không chỉ là tàn quân… mà còn là những kẻ cơ hội, những con mãnh thú đã tỉnh giấc.* Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc. Sự mục ruỗng của Đại Hạ Vương Triều đã tạo ra một khoảng trống quyền lực khổng lồ, và những kẻ tham vọng, tàn nhẫn đã nhanh chóng lấp đầy khoảng trống đó. *Đây không còn là một cuộc chiến nhỏ lẻ, đây là sự sụp đổ của cả một đế chế.*

Hắn nhắm mắt lại, hình ảnh về sự tàn phá, về những thành phố hoang tàn, những con người đói khát, những kẻ ác nhân tàn bạo cứ hiện lên rõ nét trong tâm trí. Một gánh nặng khổng lồ đè nén lên vai hắn. *Thành An Bình, ốc đảo nhỏ bé mà ta đã cố gắng xây dựng, có thể tồn tại được bao lâu trước bức tường loạn lạc đang bao vây này?* Câu hỏi đó cứ ám ảnh hắn. Hắn không thể chỉ lo cho vùng đất của mình mà bỏ mặc những gì đang diễn ra bên ngoài. Sự hỗn loạn đó, sớm muộn gì cũng sẽ lan đến đây.

Hắn mở mắt ra, ánh mắt giờ đây không còn sự hoài niệm hay trầm tư, mà thay vào đó là sự kiên định sắt đá. Hắn quay sang người đưa tin, ra lệnh, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. “Ngươi đã vất vả rồi. Hãy đi nghỉ ngơi. Sau đó, tiếp tục theo dõi các nguồn tin khác. Ta muốn có thêm thông tin về những ‘bang phái lạ’ đó. Ai là kẻ đứng sau chúng? Chúng có mục đích gì? Và quan trọng nhất, chúng có gì khác biệt so với những bang phái giang hồ bình thường?”

Người đưa tin cúi đầu, vâng lệnh rồi lặng lẽ rút lui. Lâm Dịch lại một lần nữa đối mặt với chồng báo cáo và tấm bản đồ Đại Hạ. *Sự sụp đổ của Đại Hạ Vương Triều là không thể tránh khỏi,* hắn nhận ra. *Chính quyền trung ương đã hoàn toàn mất kiểm soát. Các thế lực mới đang nổi lên, tranh giành quyền lực. Và ta… ta phải làm gì để bảo vệ những người ta trân trọng?*

Bức tranh loạn thế này buộc hắn phải đưa ra những quyết định táo bạo hơn. Không thể chỉ phòng thủ bị động. Hắn cần phải củng cố sức mạnh của mình, không chỉ về quân sự mà còn về kinh tế, về dân số. Những tin tức về các bang phái lạ với võ công cao cường báo hiệu sự xuất hiện ngày càng rõ nét của các thế lực giang hồ và tu hành, kéo Lâm Dịch vào những cuộc đối đầu phức tạp hơn. Sự tuyệt vọng của dân chúng ở các vùng lân cận cũng là một áp lực lớn, tạo ra dòng người tị nạn không ngừng, nhưng đồng thời cũng là một cơ hội để hắn thu hút nhân tài và dân số, nếu hắn có thể bảo vệ họ.

Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đang dần buông xuống. Gió rít qua khe cửa, mang theo cái lạnh thấu xương. Hắn không cảm thấy bi lụy, cũng không quá lạc quan. Chỉ có sự trầm lắng của một người đang gánh vác một trọng trách lớn lao. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn thầm nhủ. *Và ta sẽ dùng nó để dựng lên một bức tường thành vững chắc, một ngọn hải đăng giữa biển loạn này.* Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và hắn sẽ làm mọi thứ để giữ vững vùng đất mà hắn đã dày công xây dựng.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free