Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 766: Thanh Trừ Thổ Phỉ: Lời Cảnh Báo Sắt Đá

Ánh trăng cuối cùng cũng lặn, nhường chỗ cho những tia nắng ban mai yếu ớt đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đá lạnh lẽo. Trong thư phòng của phủ thự, mùi mực mới và hương trà nhàn nhạt vẫn còn vương vấn, quyện lẫn với chút ẩm lạnh của sương đêm vừa tan. Lâm Dịch vẫn ngồi yên vị tại bàn, tay đặt trên một chồng báo cáo mới tinh, ánh mắt không rời khỏi một tấm bản đồ da dê được trải rộng. Nó không phải là tấm bản đồ của Đại Hạ vương triều rộng lớn, mà chỉ là một phiên bản chi tiết của vùng đất nhỏ bé mà hắn đang ngày đêm vun đắp – Thành An Bình. Những dòng sông, con đường, những thôn làng mới được khoanh vẽ, tất cả đều là dấu hiệu của sự bành trướng, của một sinh mệnh đang vươn mình giữa loạn thế.

Hắn khẽ day day thái dương. Mặc dù đêm qua không hề chợp mắt, nhưng tinh thần Lâm Dịch vẫn giữ được sự minh mẫn đáng ngạc nhiên. Cơn đau nhức mờ nhạt từ gánh nặng trách nhiệm đã trở thành một người bạn đồng hành quen thuộc. Hắn đã chấp nhận nó, cũng như chấp nhận những quyết định khó khăn mà hắn phải đưa ra mỗi ngày. *Ngọn hải đăng của ta đã được thắp sáng,* hắn thầm nhủ, hồi tưởng lại những suy nghĩ cuối cùng của đêm qua. *Và giờ đây, nó phải đủ mạnh mẽ để chống chọi với mọi cơn bão.* Hắn biết, cơn bão đầu tiên đã bắt đầu ập đến.

Một tiếng bước chân gấp g��p vang lên ngoài hành lang, phá vỡ sự tĩnh lặng. Trần Nhị Cẩu xông vào, dáng vẻ hớt hải, mồ hôi lấm tấm trên trán, theo sau là Binh trưởng Triệu với gương mặt căng thẳng không kém. Nhị Cẩu vốn dĩ là người nhanh nhẹn, nhưng ít khi hoảng loạn đến mức này. Ánh mắt Lâm Dịch thoáng qua một tia sắc lạnh, nhưng ngữ khí vẫn bình tĩnh đến lạ thường.

“Có chuyện gì?” Lâm Dịch hỏi, giọng trầm và đều, không giấu được sự mệt mỏi nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghiêm. Hắn vẫn chưa ngẩng đầu lên khỏi bản đồ, như thể những con đường và ranh giới trên đó quan trọng hơn bất cứ tin tức nào.

Trần Nhị Cẩu thở dốc, cố gắng lấy lại hơi. “Đại ca... không hay rồi! Đám thổ phỉ... chúng dám tấn công!”

Lâm Dịch lúc này mới ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm quét qua Nhị Cẩu rồi dừng lại ở Binh trưởng Triệu. “Kể chi tiết.”

Binh trưởng Triệu bước lên một bước, cúi đầu báo cáo, ngữ khí dứt khoát nhưng vẫn lộ rõ sự lo lắng. “Bẩm Đại nhân, sáng sớm hôm nay, một toán thổ phỉ khoảng hơn ba mươi tên đã đột kích vào thôn Tây Loan, một trong những thôn làng mới được lập nên để đón dân tị nạn. Chúng lợi dụng lúc trời còn mờ sương, đánh úp khi dân làng còn chưa thức giấc. Cướp bóc lương thực, tài vật, và... có vài người bị thương nặng, thưa Đại nhân.”

Trong không khí căng thẳng, Lâm Dịch cảm nhận được mùi bụi và mồ hôi từ hai người mới chạy vào. Hắn đã dự liệu được điều này. *Quả nhiên, chính sách mở cửa cũng đi kèm với cái giá...* Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, những hình ảnh về dòng người đói khổ, ánh mắt đầy hy vọng của họ chợt hiện lên. Hắn đã hứa sẽ cho họ một cuộc sống mới, một nơi an toàn. Lời hứa đó không thể bị vấy bẩn bởi những kẻ tạp nham.

“Chúng có gì khác thường không?” Lâm Dịch hỏi, ánh mắt mở ra, sắc bén như lưỡi dao. “Có dấu hiệu gì của việc chúng trà trộn từ dòng người tị nạn không?”

Trần Nhị Cẩu vội vàng tiếp lời, nỗi lo lắng vẫn hiện rõ trên khuôn mặt ngây ngô. “Đúng vậy, Đại ca! Theo lời khai của những người may mắn trốn thoát được, chúng nói đám thổ phỉ này hành động rất có tổ chức, không giống những băng cướp nhỏ lẻ thường thấy ở vùng biên. Chúng còn nói vài tên trong số đó có vẻ mặt quen thuộc, như đã từng thấy trong dòng người mới đến. Chắc chắn là chúng lợi dụng lúc dân tình hỗn loạn mà trà trộn vào, thừa cơ hành động.”

Binh trưởng Triệu gật đầu xác nhận. “Chúng lợi dụng dòng người nhập cư để trà trộn vào, hành động ngày càng táo tợn. Một số người tị nạn tại các điểm tập kết gần thôn Tây Loan cũng đã bị chúng đe dọa, cướp bóc dọc đường. Điều này khiến dân chúng hoang mang, thưa Đại nhân.”

Lâm Dịch im lặng, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. Hắn đã tính toán đến rủi ro này, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh như vậy, và lại táo tợn đến thế. *Mầm mống hỗn loạn đã bắt đầu nảy sinh,* hắn nghĩ. *Và ta phải nhổ tận gốc chúng trước khi chúng kịp bén rễ sâu.* Sự kiên cường của một người hiện đại trong hắn trỗi dậy, pha lẫn với sự lạnh lùng cần thiết của một kẻ lãnh đạo trong thời loạn. Hắn không thể mềm lòng. Nhân từ trong loạn thế chính là tự sát.

“Bao nhiêu người bị thương? Có tử vong không?” Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm xuống, nặng trĩu.

“Ba người bị thương nặng, nhưng không có ai tử vong ạ,” Binh trưởng Triệu đáp. “Chúng tôi đã phái quân y đến sơ cứu và đưa họ về thành. Nhưng tinh thần dân chúng đang rất bất an.”

Lâm Dịch nhắm mắt lại một lần nữa, hít một hơi thật sâu. Hắn hình dung cảnh tượng hỗn loạn ở thôn Tây Loan, những gương mặt thất thần của dân làng, sự sợ hãi trong mắt những đứa trẻ. Mỗi sinh mạng ở vùng đất này đều là tài sản quý giá nhất của hắn, là nền tảng cho sự phát triển mà hắn đang cố gắng xây dựng. Bất kỳ sự xâm phạm nào cũng không thể dung thứ.

“Chuẩn bị,” Lâm Dịch nói, giọng nói không còn chút mệt mỏi, thay vào đó là sự dứt khoát, sắc bén. “Triệu Binh trưởng, dẫn ba trăm tinh binh. Đại Trụ, Nhị Cẩu, theo ta.”

Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu nhìn nhau, có chút ngạc nhiên trước sự quyết đoán của Lâm Dịch. Mặc dù họ luôn tin tưởng vào khả năng của hắn, nhưng việc hắn đích thân ra trận với một vụ việc nhỏ như thế này là điều hiếm thấy. Lâm Dịch thường điều khiển mọi thứ từ phía sau, sử dụng trí tuệ và mưu lược hơn là trực tiếp xông pha. Nhưng lần này, hắn đã quyết định khác. Hắn muốn gửi một thông điệp rõ ràng.

“Rõ, Đại nhân!” Binh trưởng Triệu đáp, ánh mắt hiện lên sự kiên định.

Trần Nhị Cẩu cũng vội vàng gật đầu, sự lo lắng đã được thay thế bằng lòng trung thành tuyệt đối. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!”

Lâm Dịch đứng dậy, vuốt nhẹ tách trà đã nguội. Hắn không uống, chỉ cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Ánh mắt hắn quét qua bản đồ một lần nữa, dừng lại ở khu vực thôn Tây Loan, như khắc sâu vị trí đó vào tâm trí. “Không để chúng chạy thoát,” hắn ra lệnh, giọng nói vang lên trong thư phòng lạnh lẽo, mang theo ý chí thép. “Đặc biệt là kẻ cầm đầu. Ta muốn hắn phải trả giá ngay tại nơi hắn đã gây tội ác.”

Hắn biết, đây không chỉ là việc bắt cướp. Đây là một lời cảnh báo. Một lời cảnh báo sắt đá cho bất cứ ai có ý định làm loạn trên mảnh đất của hắn. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn đã tự nhủ rất nhiều lần. *Nhưng ta có thể cố gắng tạo ra một môi trường công bằng nhất có thể cho những người đã đặt niềm tin vào ta. Và điều đó bao gồm việc bảo vệ họ khỏi mọi mối đe dọa.* Quyết định này không chỉ là một hành động quân sự, mà còn là một tuyên bố chính trị, một lời khẳng định về chủ quyền và trật tự.

***

Đồn Gác Biên Giới cách thôn Tây Loan chừng nửa canh giờ đi ngựa, nằm trên một triền đồi thoai thoải, nhìn ra một vùng đất bằng phẳng với những cánh đồng mới khai hoang xen kẽ những mảng rừng thưa. Giữa trưa, mặt trời đã lên cao, rải nắng vàng khắp nơi, nhưng không khí ở đồn gác vẫn nặng trĩu. Tiếng gió lùa qua những cột gỗ thô sơ tạo nên những âm thanh vù vù như tiếng thở dài của đất trời.

Khi đoàn người của Lâm Dịch đến, cảnh tượng hỗn loạn hiện ra trước mắt. Một số binh lính đang vội vã sơ cứu cho những người dân tị nạn bị thương nhẹ hoặc bị sốc. Khuôn mặt họ thất thần, ánh mắt vô hồn nhìn về phía xa xăm, nơi thôn Tây Loan đang bốc lên những cột khói đen mờ mịt. Mùi khói gỗ, mùi máu tanh và mùi mồ hôi của sự sợ hãi vẫn còn vương vấn trong không khí, khiến Lâm Dịch phải cau mày. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng trong từng thớ thịt của những người lính, sự lo lắng của những người dân tị nạn đang run rẩy.

Lâm Dịch không nói nhiều. Hắn xuống ngựa, bước điềm tĩnh giữa đám đông, đôi mắt sắc bén quét qua từng gương mặt, từng vết thương. Hắn không trực tiếp hỏi han, nhưng sự hiện diện của hắn đã đủ để trấn an phần nào. Những ánh mắt hoảng sợ bắt đầu nhìn về phía hắn với một sự tin tưởng vô điều kiện. Họ biết, vị lãnh chúa trẻ tuổi của họ đã đến.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đã đi trước để nắm bắt tình hình. Hắn bước đến bên Lâm Dịch, giọng nói to rõ ràng nhưng đầy vẻ phẫn nộ. “Đại ca, đám chó chết này! Chúng đã cướp bóc sạch sành sanh lương thực, đốt phá vài căn nhà, và còn định bắt phụ nữ đi! May mà Binh trưởng Triệu đã kịp thời phái quân đến can thiệp, nếu không thì...” Hắn siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên. “Để ta xông lên trước, Đại ca! Ta muốn tự tay vặn cổ từng tên một!”

Lâm Dịch khẽ lắc đầu, ánh mắt không hề rời khỏi những cột khói đang bốc lên từ thôn Tây Loan. “Không cần nóng vội, Đại Trụ. Quân lính của Triệu Binh trưởng đã truy kích chúng đến đâu rồi?”

Binh trưởng Triệu, người vừa đến sau khi hoàn tất việc chỉ đạo sơ tán và bảo vệ tài sản còn sót lại, cúi đầu báo cáo. “Bẩm Đại nhân, theo dấu vết thì chúng đang tháo chạy về phía Tây, có lẽ là định ẩn nấp trong khu rừng rậm ở rìa dãy núi. Đội tiên phong của chúng tôi đã bám sát, nhưng chúng rất tinh quái, lại quen địa hình, e rằng sẽ khó bắt sống toàn bộ.”

Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, những toán thổ phỉ này thường có kinh nghiệm hoạt động trong vùng núi rừng hiểm trở. Việc truy kích chúng không chỉ đòi hỏi sức mạnh mà còn cả mưu trí. Nhưng hắn không có ý định để chúng thoát. Một khi đã ra tay, hắn phải làm đến cùng, để không còn mầm mống nào có thể đe dọa sự an toàn của vùng đất này.

“Không cần bắt sống tất cả,” Lâm Dịch ra lệnh, giọng nói vang vọng giữa tiếng gió. “Nhưng phải bắt được kẻ cầm đầu. Bất cứ ai chống cự, diệt. Đừng để chúng chạy thoát, và đảm bảo không làm hại dân thường.”

“Rõ!” Binh trưởng Triệu đáp dứt khoát, ánh mắt rực lên ý chí chiến đấu.

Vương Đại Trụ cũng gật đầu mạnh mẽ. “Ta rõ rồi, Đại ca! Lần này ta sẽ không để bất cứ tên nào lọt lưới!”

Trần Nhị Cẩu, với nhiệm vụ trấn an dân làng và thu thập thông tin, đã bắt đầu đi lại giữa những người tị nạn, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sự cảm thông. “Bà con đừng lo lắng, Đại ca đã đến rồi. Sẽ không ai còn dám làm hại bà con nữa đâu. Cứ yên tâm, chúng ta sẽ trả thù cho bà con!” Lời nói của hắn, dù đơn giản, lại mang đến một luồng hơi ấm cho những tâm hồn đang hoảng loạn. Hắn biết cách giao tiếp với dân thường, một kỹ năng mà Lâm Dịch luôn đánh giá cao.

Lâm Dịch quan sát một lát, rồi quay sang Binh trưởng Triệu. “Triệu Binh trưởng, tập hợp toàn quân. Chúng ta sẽ truy kích.” Hắn nói, rồi quay người lên ngựa. Ngựa của hắn, một con chiến mã đen tuyền, dường như cũng cảm nhận được sự quyết liệt của chủ nhân, nó hí vang một tiếng rồi bắt đầu phi nước đại. Lâm Dịch đi đầu, dáng vẻ gầy gò nhưng đầy uy lực. Hắn không trực tiếp xông pha vào chiến trận, nhưng ánh mắt hắn quét khắp mọi ngóc ngách, quan sát toàn cục, điều phối mọi hành động của quân lính như một nhạc trưởng điều khiển dàn nhạc.

Tiếng vó ngựa rầm rập vang lên, hòa cùng tiếng gió và tiếng hét xung trận của binh lính. Lâm Dịch cảm nhận được cái nóng của cuộc truy kích, sự căng thẳng trong từng thớ thịt của mình, và cả mùi kim loại từ vũ khí của binh lính. Hắn biết, đây là một bài kiểm tra cho hệ thống an ninh của hắn, và hắn không thể để nó thất bại. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* hắn lại tự nhủ. *Và để sinh tồn, đôi khi ta phải trở thành kẻ tàn nhẫn nhất.*

***

Thôn Làng Sơn Cước nằm nép mình dưới chân núi, bao quanh bởi những hàng cây cổ thụ xanh rì. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái tranh mộc mạc, đường đất lởm chởm, tất cả đều toát lên vẻ bình yên đáng lẽ phải có của một thôn làng mới được xây dựng. Nhưng chiều muộn hôm nay, sự bình yên đó đã bị phá vỡ. Tiếng trẻ con chơi đùa thường ngày, tiếng gà gáy hay tiếng lợn ụt ịt đã im bặt. Thay vào đó là sự im lặng căng thẳng, chỉ còn tiếng gió rì rào xuyên qua những mái nhà, mang theo mùi khói gỗ còn sót lại và mùi đất ẩm sau một ngày nắng gắt.

Lâm Dịch cùng đoàn quân quay trở về khi hoàng hôn đã buông xuống. Phía trước hắn, bị trói chặt và áp giải bởi hai binh lính vạm vỡ, là một tên thổ phỉ đầu lĩnh. Hắn ta thân hình vạm vỡ, vẻ mặt bặm trợn, râu ria xồm xoàm, giờ đây lem luốc bùn đất và mồ hôi, ánh mắt hoảng sợ và tuyệt vọng. Hắn đã bị bắt sống sau một cuộc truy kích gay cấn trong rừng sâu, nơi hắn cố gắng thoát thân nhưng không thành.

Dân làng và một số người tị nạn đang được sơ tán về đây đã tụ tập đông kín. Ánh mắt họ vừa sợ hãi trước cảnh tượng những tên cướp bị bắt, vừa tò mò xen lẫn lòng biết ơn khi thấy Lâm Dịch. Họ vẫn còn thất thần sau vụ tấn công, nhưng sự hiện diện của Lâm Dịch và sự trừng phạt dành cho kẻ gây tội đã mang lại cho họ một tia hy vọng.

Lâm Dịch xuống ngựa, bước đến trước tên thổ phỉ. Khuôn mặt hắn không chút biểu cảm, bình tĩnh đến đáng sợ. Hắn đứng thẳng, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào tên cướp, như thể xuyên thấu vào tận cùng linh hồn hắn ta. Sự lạnh lùng và lý trí của Lâm Dịch trong khoảnh khắc này khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.

Tên thổ phỉ đầu lĩnh, cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh của Lâm Dịch, bắt đầu run rẩy. Hắn quỳ sụp xuống, cố gắng van xin, giọng nói khản đặc vì sợ hãi và mệt mỏi. “Đại nhân... tha mạng... chúng ta chỉ là... lạc đường... ta là người của Hắc Sa Bang... xin Đại nhân tha cho tiểu nhân một mạng!”

Lời van xin của hắn ta vang lên giữa không khí im lặng đến rợn người. Một số người dân tị nạn khẽ rùng mình khi nghe đến cái tên “Hắc Sa Bang” – một bang phái thổ phỉ khét tiếng ở vùng biên, nổi tiếng về sự tàn ác và vô pháp. Họ nghĩ rằng Lâm Dịch có thể sẽ phải nể mặt bang phái này.

Nhưng Lâm Dịch chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười châm biếm thoáng hiện trên môi, rồi biến mất nhanh chóng. “Hắc Sa Bang?” Giọng hắn trầm, vang vọng, đủ lớn để tất cả mọi người trong thôn đều nghe thấy. “Ta không quan tâm ngươi là ai. Ngươi dám đặt chân lên đất của ta mà làm loạn, đó là tội chết.” Lâm Dịch dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt dân làng đang sợ hãi nhưng cũng đầy kỳ vọng. “Vùng đất này có luật lệ. Ai tuân thủ, ta che chở. Ai làm loạn, ta diệt.”

Hắn nói từng chữ một, chậm rãi nhưng đầy uy lực, như những lời phán quyết cuối cùng từ một vị thần. Không có sự dao động, không có lòng trắc ẩn, chỉ có sự kiên định sắt đá. Hắn hiểu rằng, trong thời loạn lạc này, sự nhân từ không đúng lúc có thể dẫn đến sự sụp đổ của tất cả. Hắn phải trở thành một biểu tượng của trật tự và công lý, một bức tường thành vững chắc cho những người dân đã đặt niềm tin vào hắn.

Tên thổ phỉ đầu lĩnh tái mét mặt mày. Hắn cố gắng ngẩng đầu lên, muốn nói thêm điều gì đó, nhưng Lâm Dịch đã không cho hắn cơ hội. Hắn quay sang Binh trưởng Triệu, ánh mắt lạnh như băng.

“Triệu Binh trưởng,” Lâm Dịch ra lệnh, giọng nói dứt khoát. “Treo đầu hắn lên cổng làng. Cho tất cả thấy, cái giá phải trả khi chạm vào vùng đất này.”

Binh trưởng Triệu không chút do dự, cúi đầu đáp. “Rõ, Đại nhân!” Ông ra hiệu cho binh lính.

Tên thổ phỉ đầu lĩnh bắt đầu giãy giụa điên cuồng, miệng gào lên những tiếng kêu tuyệt vọng, nhưng đã quá muộn. Binh lính nhanh chóng hành động, kéo hắn đi. Những tiếng kêu của hắn nhanh chóng tắt lịm, thay vào đó là sự im lặng kinh hoàng từ đám đông. Dân làng và quân lính chứng kiến cảnh tượng đó, ánh mắt nhìn Lâm Dịch vừa kính sợ, vừa biết ơn. Họ hiểu rằng, vị lãnh chúa của họ không phải là một người nhân từ mù quáng, mà là một vị lãnh đạo kiên cường, sẵn sàng bảo vệ họ bằng mọi giá.

Lâm Dịch vẫn đứng đó, ngẩng đầu nhìn lên cổng làng, nơi bóng dáng tên thổ phỉ đầu lĩnh đang dần biến mất. *Nhân từ trong loạn thế là tự sát,* hắn thầm nghĩ. *Phải lập uy, để mọi người biết rằng, đây là nơi của trật tự, chứ không phải nơi để mặc sức làm càn.* Quyết định này nặng nề, nhưng là cần thiết. Hắn không cảm thấy vui vẻ hay hả hê, chỉ là một gánh nặng khác được đặt lên vai hắn.

Hắn quay người lại, đối mặt với đám đông đang run rẩy. “Từ nay về sau,” Lâm Dịch nói, giọng nói vang vọng, mang theo sức mạnh không thể nghi ngờ. “Ai dám xâm phạm dù chỉ một tấc đất của Thành An Bình, ai dám làm hại một người dân nào của ta, đều sẽ phải nhận chung một số phận.” Hắn dừng lại, ánh mắt nghiêm nghị. “Ta không muốn thấy thêm bất kỳ sự hỗn loạn nào nữa. Ta muốn thấy trật tự. Ta muốn thấy cuộc sống.”

Sau đó, hắn ra lệnh cho Binh trưởng Triệu tăng cường tuần tra khắp các thôn làng, đặc biệt là các khu vực đón dân tị nạn. Trần Nhị Cẩu được giao nhiệm vụ hỗ trợ dân làng ổn định cuộc sống, thống kê thiệt hại và lập danh sách những người cần được giúp đỡ khẩn cấp. Vương Đại Trụ cùng một đội binh lính tinh nhuệ được lệnh tiếp tục truy quét tàn dư của băng thổ phỉ trong rừng, không để sót một tên nào.

*Sự cố này chỉ là khởi đầu,* Lâm Dịch biết. Lời đe dọa từ Thổ phỉ đầu lĩnh về "Hắc Sa Bang" là một dấu hiệu rõ ràng rằng những xung đột với các bang phái giang hồ sẽ trở nên quy mô và thường xuyên hơn. Vùng đất của hắn, dù là ngọn hải đăng của trật tự, cũng sẽ là mục tiêu hấp dẫn cho cả những kẻ muốn cướp bóc lẫn các thế lực lớn hơn muốn thử thách quyền uy của anh. Hắn sẽ cần nhiều hơn những người lính dũng cảm. Hắn cần những nhân tài về quân sự, về quản lý, về tình báo.

Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đã bắt đầu phủ kín những vì sao. Mùi khói gỗ và đất ẩm vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây, hắn đã cảm nhận được một sự yên bình mong manh. Ngọn hải đăng của hắn vẫn đứng vững, nhưng những cơn bão lớn hơn đang chờ đợi ở phía chân trời. Hắn phải chuẩn bị. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn vững chắc trong thế giới đầy biến động này, hắn phải là người mạnh mẽ nhất, quyết đoán nhất, và đôi khi, tàn nhẫn nhất.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free