Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 765: Ngọn Hải Đăng Giữa Loạn Thế: Dòng Người Đổ Về

Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ mộc mạc, rọi chiếu những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí tĩnh lặng của trụ sở hành chính. Hương mực mới, mùi giấy và hơi gỗ trầm thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng cũng đầy vẻ bận rộn. Lâm Dịch ngồi ngay ngắn sau chiếc bàn làm việc, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng chồng báo cáo chất cao như núi nhỏ. Mặc dù vẫn còn gầy gò, thân hình có chút xanh xao do những ngày tháng lao tâm khổ tứ, nhưng khí chất của hắn giờ đây đã toát lên vẻ trầm tĩnh và cương nghị của một người lãnh đạo. Khuôn mặt thanh tú, giờ đây càng thêm phần sắc bén, phản chiếu sự mệt mỏi nhưng không kém phần kiên định.

Phía trước hắn, Trần Nhị Cẩu đứng thẳng, vẻ mặt vừa phấn khởi vừa có chút lo lắng. Vóc dáng trung bình của hắn, cùng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, toát lên sự nhiệt tình thường thấy. Bên cạnh là Trương Quản Sự, dáng người trung bình, ăn mặc gọn gàng, tay vuốt chòm râu bạc, vẻ mặt có chút xảo quyệt nhưng đôi mắt không ngừng quan sát, đầy vẻ tính toán. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng với vết sẹo nhỏ trên má, đứng nghiêm túc ở một góc, giáp trụ gọn gàng, ánh mắt không rời khỏi Lâm Dịch, sẵn sàng lắng nghe mọi mệnh lệnh. Bầu không khí trong phòng không hề ngột ngạt, mà ngược lại, tràn đầy năng lượng làm việc, tiếng bút sột soạt trên giấy từ các thư lại ở gian ngoài vọng vào, tiếng bước chân vội vã, tiếng thảo luận nhỏ xíu, tất cả như một bản nhạc nền cho công cuộc kiến thiết đang diễn ra.

Trần Nhị Cẩu là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói có chút gấp gáp nhưng rõ ràng: “Đại ca, ‘Chính sách Khai Mở’ của chúng ta đã có hiệu quả vượt ngoài mong đợi! Dân tị nạn từ khắp nơi đổ về không ngừng. Mấy ngày nay, số lượng người đến đăng ký nhập cư đã tăng gấp đôi so với dự kiến ban đầu. Cứ đà này, khu tiếp nhận e rằng không đủ chỗ!”

Lâm Dịch gật đầu nhẹ, không ngẩng đầu khỏi trang báo cáo. Hắn đã lường trước được điều này. Trong loạn thế, một nơi ổn định và phồn thịnh như Thành An Bình chẳng khác nào một nam châm khổng lồ. Hắn lướt mắt qua một bản thống kê về số lượng người đến và nguồn gốc của họ, những con số nhảy vọt mỗi ngày khiến hắn vừa mừng vừa lo.

Trương Quản Sự tiếp lời, giọng nói điềm tĩnh hơn nhưng cũng không giấu được sự phấn khích: “Không chỉ dân tị nạn, thưa Đại nhân. Các thương đoàn từ những vùng lân cận, thậm chí là từ những nơi xa xôi hơn, cũng bắt đầu cử người đến thăm dò. Họ không chỉ muốn thiết lập lại các tuyến đường buôn bán, mà còn muốn tìm kiếm cơ hội đầu tư, thậm chí là định cư lâu dài. Có vẻ họ đã nghe danh tiếng về sự ổn định và phát triển của Thành An Bình chúng ta giữa thời loạn lạc này.” Ông khẽ hắng giọng, đôi mắt lóe lên vẻ tinh ranh. “Một số thương nhân còn ngỏ ý muốn xây dựng kho bãi, xưởng sản xuất ngay trong thành. Đây là cơ hội lớn để chúng ta tăng cường thương mại và thu hút thêm nguồn vốn, thưa Đại nhân.”

Trong khi Lâm Dịch đang nghiền ngẫm những thông tin đó, Binh trưởng Triệu lên tiếng, giọng nói trầm và chứa đựng sự lo lắng: “Thưa Chủ công, việc dân số tăng đột biến đang gây áp lực rất lớn lên lực lượng tuần tra và an ninh của chúng ta. Số lượng binh lính hiện có đã phải căng mình ra để kiểm soát trật tự ở các khu dân cư mới, khu tiếp nhận, và cả việc tuần tra các tuyến đường xung quanh. Tình hình phức tạp hơn nhiều, việc kiểm soát kẻ gian trà trộn cũng trở nên khó khăn hơn. Chúng ta cần thêm người và nguồn lực để duy trì trật tự và đảm bảo an toàn cho mọi người.” Khuôn mặt sạm nắng của hắn hiện rõ vẻ mệt mỏi, cho thấy gánh nặng trên vai người binh trưởng.

Lâm Dịch đặt tờ báo cáo xuống, ngẩng đầu lên. Đôi mắt hắn quét qua từng người một, rồi dừng lại ở bản đồ treo trên tường, nơi những chấm đỏ đánh dấu các khu dân cư mới đang ngày một lan rộng. Hắn biết, đây chính là cái giá của sự phát triển. “Ta đã lường trước được những vấn đề này,” hắn nói, giọng nói trầm ổn, “nhưng ta cũng tin rằng những cơ hội mà nó mang lại sẽ lớn hơn nhiều so với những thách thức. Trần Nhị Cẩu, việc tiếp nhận dân tị nạn cần phải được tổ chức khoa học và chặt chẽ hơn nữa. Lập tức thành lập thêm các đội tiếp nhận, phân chia rõ ràng trách nhiệm. Ưu tiên những gia đình có nghề thủ công, học giả, hoặc những người có kỹ năng đặc biệt. Chúng ta cần sàng lọc kỹ lưỡng, nhưng không được để bất kỳ người có tiềm năng nào bị bỏ sót.”

Hắn quay sang Trương Quản Sự: “Trương Quản Sự, hãy lập tức phác thảo một kế hoạch tổng thể về việc quy hoạch các khu vực thương mại mới, xem xét khả năng cấp đất cho các thương nhân lớn muốn xây dựng cơ sở. Đồng thời, kiểm soát giá cả, tránh tình trạng đầu cơ trục lợi. Chúng ta cần sự phát triển bền vững, không phải sự bùng nổ rồi sụp đổ. Đồng thời, hãy cử người đi sâu vào các nhóm người mới đến, tìm hiểu nhu cầu, mong muốn của họ, và cả những thông tin mà họ mang theo từ bên ngoài. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và bây giờ, chúng ta đang có một nguồn tri thức khổng lồ đang đổ về.”

Cuối cùng, hắn nhìn Binh trưởng Triệu, ánh mắt kiên định: “Binh trưởng Triệu, ta hiểu áp lực của ngươi. Hãy lập tức tuyển mộ thêm binh lính từ chính những người mới đến. Ưu tiên những người có kinh nghiệm quân sự, hoặc những người trẻ tuổi, khỏe mạnh và có ý chí cống hiến cho Thành An Bình. Đồng thời, tăng cường huấn luyện, và thiết lập các đội tuần tra đặc biệt cho các khu vực mới. Ta không muốn bất kỳ sự hỗn loạn nào xảy ra. An ninh là nền tảng của mọi sự phát triển. Hãy nhớ, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và an ninh là chìa khóa để đảm bảo sự sinh tồn đó.”

Lâm Dịch ngừng lại một chút, day nhẹ thái dương. “Việc ‘Chính sách Khai Mở’ thu hút nhiều người là điều đáng mừng, nhưng cũng là con dao hai lưỡi. Sẽ có những kẻ gian trà trộn, những kẻ mang theo ý đồ xấu, hoặc đơn giản là những kẻ gây rối. Chúng ta phải có biện pháp đối phó. Ta muốn các ngươi lập tức thiết lập một hệ thống thông tin nội bộ, khuyến khích người dân tố giác những hành vi bất thường. Đồng thời, Trần Nhị Cẩu, ngươi hãy cử một vài người đáng tin cậy, trà trộn vào dòng người tị nạn, thu thập thông tin về những ‘sự kiện dị thường’ hay ‘người tu hành’ mà các thương nhân đã nhắc đến. Những tin đồn đó không phải là vô căn cứ. Thế giới này đang thay đổi, và chúng ta không thể nhắm mắt làm ngơ.”

Các thuộc hạ đều cúi đầu lắng nghe, ánh mắt họ từ lo lắng dần chuyển sang kiên định. Lâm Dịch không chỉ đưa ra vấn đề, mà còn chỉ rõ hướng giải quyết, thậm chí là những bước đi cụ thể. Sự minh bạch và quyết đoán của hắn xua tan đi phần nào nỗi bất an trong lòng họ.

“Vâng, Đại ca!” Trần Nhị Cẩu đáp, giọng nói đầy nhiệt huyết. “Thuộc hạ sẽ lập tức thực hiện. Việc sàng lọc và phân loại dân tị nạn sẽ được ưu tiên hàng đầu.”

Trương Quản Sự vuốt râu: “Đại nhân yên tâm, thuộc hạ sẽ bắt tay ngay vào việc quy hoạch và xúc tiến thương mại. Ta sẽ tìm cách biến những mối lo ngại về tài chính thành cơ hội để làm giàu cho Thành An Bình.”

Binh trưởng Triệu gật đầu mạnh mẽ: “Chủ công đã có lệnh, thuộc hạ sẽ dốc toàn lực. Quân số sẽ được bổ sung, kỷ luật sẽ được siết chặt. Không một kẻ gian nào có thể gây rối ở Thành An Bình dưới sự quản lý của ta!”

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Hắn biết, họ vẫn còn nhiều việc phải làm, nhưng sự tin tưởng và quyết tâm của họ là điều quan trọng nhất. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh mặt trời đang lên cao hơn, soi rọi khắp vùng đất đang bừng bừng sức sống. Cuộc chiến sinh tồn của hắn đã bước sang một giai đoạn mới, một giai đoạn đòi hỏi không chỉ sự kiên cường mà còn là khả năng quản lý và tầm nhìn chiến lược. Đây chính là ngọn hải đăng mà hắn đã tạo ra, và giờ đây, nó đang thu hút tất cả những con thuyền lạc lối giữa biển cả hỗn loạn của Đại Hạ.

***

Đến giữa trưa, cổng thành của Thành An Bình trở thành một cảnh tượng náo nhiệt đến mức khó tin. Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ và một vài binh lính đứng trên vọng gác cao nhất của cổng thành, quan sát dòng người dài dằng dặc đang xếp hàng, chậm rãi tiến vào bên trong. Tiếng người ồn ào như ong vỡ tổ, tiếng xe ngựa kẽo kẹt kéo lê hành lý chất đầy, tiếng trẻ con khóc ré lên vì mệt mỏi và đói khát, lẫn vào đó là tiếng rao hàng của những tiểu thương mới đến, cố gắng bán những món đồ ít ỏi mà họ còn giữ được. Không khí đặc quánh mùi bụi đường, mồ hôi của đám đông, mùi thức ăn ít ỏi từ những gói ghém của dân tị nạn, xen lẫn mùi khói bếp từ các khu tạm trú mới dựng lên bên ngoài thành. Bầu không khí ấy hỗn loạn, nhưng lạ lùng thay, nó lại có một trật tự riêng, một sự hỗn loạn được kiểm soát. Trên gương mặt mỗi người đều hằn lên sự mệt mỏi và lo lắng của những kẻ tha hương, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt họ, vẫn le lói một tia hy vọng. Hy vọng vào một cuộc sống mới, vào sự ổn định mà họ đã nghe đồn về Thành An Bình.

Lâm Dịch lặng lẽ quan sát, đôi mắt hắn không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn nhìn thấy những người nông dân rách rưới, quần áo vá víu, tay dắt theo con nhỏ, lưng cõng chiếc thúng tre cũ kỹ. Có những gia đình nhỏ, hành lý chỉ là vài ba món đồ lỉnh kỉnh được buộc chặt trên lưng một con lừa gầy gò. Rồi lại có những người ăn mặc khá giả hơn một chút, dáng vẻ có vẻ là tiểu thương hoặc thợ thủ công, mang theo những công cụ lao động được bọc kỹ càng, dù khuôn mặt họ cũng không giấu được vẻ mệt mỏi và hoang mang. Anh chú ý đến một nhóm người, ăn mặc có vẻ là học giả, dù quần áo đã sờn rách nhưng khí chất vẫn còn. Họ đang đứng dựa vào một bức tường gần đó, thảo luận sôi nổi về một cuốn sách cũ, tay chỉ trỏ vào từng dòng chữ, mặc kệ sự ồn ào xung quanh.

“Nhìn xem, nhiều người quá, huynh đệ!” Vương Đại Trụ lên tiếng, giọng nói trầm ấm mà to rõ của hắn vang vọng giữa tiếng ồn ào. Thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác của hắn hiện rõ vẻ lo lắng. “Liệu lương thực và chỗ ở có đủ không? Dù chúng ta đã chuẩn bị rất nhiều, nhưng với số lượng này… e rằng vẫn chưa thấm vào đâu.”

Lâm Dịch không trả lời ngay, ánh mắt hắn vẫn dán vào dòng người bên dưới. Trong đầu hắn, những con số về nguồn cung lương thực, vật liệu xây dựng, và khả năng tiếp nhận đang không ngừng nhảy múa. *Đây chính là cơ hội, nhưng cũng là gánh nặng,* hắn tự nhủ. *Làm sao để biến dòng người này thành sức mạnh, chứ không phải gánh nặng? Làm sao để những hy vọng trong mắt họ không bị dập tắt?* Hắn biết, một khi đã mở cửa, không thể để dân chúng thất vọng. Sự thất vọng sẽ nhanh chóng biến thành bất mãn, và bất mãn trong loạn thế chính là mầm mống của tai họa.

Đột nhiên, một tiếng la ó vang lên từ phía dưới, phá vỡ sự "có trật tự" của đám đông. Một cuộc xô đẩy nhỏ xảy ra giữa những người chờ đợi, có lẽ vì một sự hiểu lầm nhỏ, hoặc đơn giản là sự kiệt sức và căng thẳng đã lên đến đỉnh điểm. Một vài người đàn ông bắt đầu lời qua tiếng lại, và có nguy cơ biến thành một cuộc ẩu đả.

Lâm Dịch không chớp mắt. Hắn ra hiệu cho Vương Đại Trụ. “Đại Trụ, cử người xuống giải quyết ngay. Giữ trật tự là ưu tiên hàng đầu. Không để bất kỳ mâu thuẫn nhỏ nào lan rộng thành đại loạn.”

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, lập tức quay người, vung tay ra hiệu cho mấy binh lính đang đứng đợi. Họ nhanh chóng xuống dưới, dùng tiếng nói cứng rắn nhưng ôn hòa để dàn xếp. Chỉ trong chốc lát, cuộc xô đẩy đã được dập tắt, trật tự lại được vãn hồi.

Lâm Dịch tiếp tục quan sát. Hắn nhìn thấy một người phụ nữ trẻ, khuôn mặt hốc hác, tay ôm chặt một đứa bé xanh xao. Đôi mắt nàng đầy vẻ sợ hãi và tuyệt vọng, nhưng khi nhìn thấy những binh lính đang duy trì trật tự và những lều trại tạm bợ được dựng lên, một tia hy vọng mong manh lại lóe lên. Hắn cũng nhìn thấy một ông lão râu bạc, tay cầm một cây bút lông và một cuộn giấy cũ, đang cố gắng viết nguệch ngoạc gì đó. Lại có một thợ rèn, tay chai sạn, mang theo búa và đe nhỏ, ánh mắt đầy quyết tâm.

*Mỗi người đều mang theo một câu chuyện, một kỹ năng, một ước mơ,* Lâm Dịch nghĩ. *Vấn đề là làm sao để khám phá và sử dụng những điều đó một cách hiệu quả nhất.* Hắn nhận ra rằng, đây không chỉ là việc cung cấp lương thực và chỗ ở. Đây là việc xây dựng một cộng đồng, một xã hội mới từ những mảnh vỡ của một vương triều đang sụp đổ. Hắn cần những người này, không chỉ để tăng cường lực lượng lao động, mà còn để làm phong phú thêm tri thức và văn hóa của Thành An Bình. Nhưng đồng thời, nguy cơ ẩn chứa cũng không hề nhỏ. Kẻ gian, gián điệp, hay những phần tử bất hảo có thể trà trộn vào, mang theo những âm mưu đen tối.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch lẩm bẩm một mình, đủ nhỏ để chỉ Vương Đại Trụ nghe thấy. "Và chúng ta, cũng không có nghĩa vụ phải bao dung tất cả. Chúng ta chỉ có thể tạo ra một cơ hội cho những ai xứng đáng và sẵn lòng xây dựng."

Vương Đại Trụ gật đầu, hiểu ý. “Huynh đệ nói đúng. Chúng ta cần sự kiên cường và cả sự cảnh giác.”

Lâm Dịch lại hướng ánh mắt về nhóm học giả. Hắn biết, những người như họ, trong một thế giới trọng võ khinh văn như Đại Hạ đang suy tàn, thường bị coi thường. Nhưng đối với hắn, họ là những viên ngọc quý. Tri thức của họ, khả năng tổ chức của họ, và cả tư duy của họ, đều là những tài sản vô giá để xây dựng một thể chế vững mạnh. Hắn đã đọc qua nhiều sách sử về các triều đại hưng thịnh, và hắn hiểu rằng, một quốc gia không thể chỉ dựa vào sức mạnh quân sự. Nó cần một nền tảng vững chắc về văn hóa, giáo dục và quản lý hành chính.

Hắn hít một hơi thật sâu không khí đặc quánh của cổng thành, cảm nhận sự sống động và hỗn loạn đang cuộn chảy. Đây chính là hiện thực của ‘Chính sách Khai Mở’. Nó không phải là một con đường dễ dàng, mà là một con đường đầy chông gai, đòi hỏi sự quyết đoán, tầm nhìn, và khả năng thích nghi liên tục. Nhưng hắn tin rằng, đây là con đường duy nhất để Thành An Bình không chỉ tồn tại, mà còn phát triển rực rỡ giữa loạn thế.

***

Đêm khuya, ánh trăng vằng vặc chiếu sáng qua khung cửa sổ thư phòng của Lâm Dịch, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền nhà. Ngoài kia, tiếng côn trùng kêu đêm rả rích, và thỉnh thoảng, một làn gió lạnh lùa qua khe cửa, mang theo hơi sương của đêm đông. Trong thư phòng, sự yên tĩnh bao trùm, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng bút lông sột soạt trên giấy, hoặc tiếng Lâm Dịch lật trang sách. Mùi giấy cũ, mực, và gỗ trầm thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí trầm tư, nghiêm túc.

Lâm Dịch ngồi một mình tại bàn làm việc. Trước mặt hắn là một tấm bản đồ lớn được trải ra, không còn là tấm bản đồ cũ kỹ của vùng biên thùy mà hắn từng có. Giờ đây, nó được đánh dấu thêm nhiều khu vực dân cư mới, những chấm đỏ nhỏ li ti tượng trưng cho các khu định cư, các điểm tập trung nhân tài mà hắn đã phác thảo. Hắn đang xem xét lại một số ghi chép về các chính sách quản lý dân cư trong lịch sử, tham khảo từ cuốn *Cẩm Nang Kế Sách* dày cộp đặt ngay bên cạnh. Cuốn sách này, với những tri thức được đúc kết từ ngàn đời, là một kho báu vô giá đối với hắn trong hành trình xây dựng và quản lý.

*Dòng người mang theo sinh khí, nhưng cũng mang theo mầm mống của hỗn loạn,* Lâm Dịch tự nhủ, ánh mắt dừng lại ở một khu vực mới được đánh dấu. *Làm sao để lọc bỏ cái xấu, giữ lại cái tốt, và biến họ thành một phần hữu cơ của nơi đây?* Hắn biết rõ những rủi ro. Trong dòng người tị nạn, chắc chắn không thiếu những kẻ cơ hội, những kẻ có ý đồ xấu, thậm chí là gián điệp từ các thế lực khác. Nhiệm vụ của hắn không chỉ là thu hút, mà còn là kiểm soát và đồng hóa. Đó là một thách thức khổng lồ, đòi hỏi một hệ thống quản lý tinh vi và hiệu quả.

Hắn day nhẹ thái dương, cảm thấy cơn đau nhức nhẹ. Những ngày qua, hắn hầu như không có thời gian nghỉ ngơi. Mỗi khi nhắm mắt lại, hắn lại thấy vô số gương mặt, vô số vấn đề đang chờ được giải quyết. Từ việc cung cấp lương thực, xây dựng nhà cửa, đến việc phân chia công việc, duy trì an ninh, và thậm chí là giải quyết những mâu thuẫn nhỏ nhặt giữa những người dân đến từ các vùng miền khác nhau. *Quản lý một quốc gia nhỏ cũng khó khăn không kém gì quản lý một công ty lớn,* hắn nghĩ thầm, một nụ cười châm biếm thoáng hiện trên môi. *Thậm chí còn khó khăn hơn nhiều, vì đây là những sinh mạng thật sự, không phải những con số trên báo cáo tài chính.*

Lâm Dịch lật sang một trang khác của *Cẩm Nang Kế Sách*, nơi mô tả về các chính sách "an dân" và "khuyến nông" của các vị minh quân thời xưa. Hắn không thể áp dụng y nguyên, nhưng hắn có thể học hỏi những nguyên tắc cốt lõi: sự công bằng, sự quan tâm đến đời sống người dân, và việc tạo ra cơ hội để họ tự phát triển. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn lại nghĩ, *nhưng ta có thể cố gắng tạo ra một môi trường công bằng nhất có thể cho những người đã đặt niềm tin vào ta.*

Hắn đặt bút xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang chiếu rọi khắp vùng đất đang ngày một mở rộng. Những lều trại tạm bợ ban ngày giờ đã được thay thế bằng những mái nhà gỗ đơn giản, tuy không kiên cố nhưng đủ che mưa che nắng. Những con đường mới được mở, những cánh đồng mới được khai hoang. Tất cả đều là dấu hiệu của sự sống, của sự phát triển.

*Những lời đồn về 'người tu hành' trong số dân tị nạn... liệu có phải là thật?* Câu hỏi này đột nhiên hiện lên trong tâm trí hắn. Những câu chuyện kỳ lạ mà các thương nhân đã kể, về những người có khả năng điều khiển nguyên tố, về những hiện tượng "linh khí thay đổi", giờ đây không còn xa vời nữa. Với việc mở cửa đón nhận mọi người, khả năng những người "đặc biệt" đó tìm đến Thành An Bình là rất cao. *Thế giới này đang thay đổi quá nhanh,* hắn thở dài. *Ta không thể cứ mãi bám víu vào những tri thức cũ kỹ. Ta phải thích nghi, phải tìm hiểu, phải chuẩn bị cho những điều chưa từng xảy ra.*

Hắn nhớ lại những lời Lão Tăng Viên Giác đã từng gợi mở về một thế giới khác, một thế giới mà hắn, một người hiện đại, từng cho là hoang đường. Nhưng giờ đây, những dấu hiệu ngày càng rõ ràng. Yếu tố tu hành không còn là một truyền thuyết xa xôi, mà đang dần hiện diện trong cuộc sống thực tế của hắn. Điều này vừa là mối đe dọa, vừa là cơ hội. Nếu có thể hiểu rõ về thế giới tu hành, thậm chí là tìm cách tận dụng nó, thì Thành An Bình sẽ có một lợi thế khổng lồ.

Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ. Hắn nhìn xuống vùng đất đang ngủ yên dưới ánh trăng, cảm nhận sự căng thẳng từ các báo cáo ban ngày, nhưng cũng cảm nhận được một tia hy vọng đang le lói. Con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai, đầy những điều chưa biết. Nhưng hắn đã chọn, và không có đường lui. Hắn sẽ phải chủ động nắm lấy vận mệnh của mình, và của những người đã đặt niềm tin vào hắn. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn một cách vững chắc trong thế giới đầy biến động này, hắn phải tiếp tục mở rộng tầm nhìn, tiếp nhận cái mới, dù nó có nguy hiểm đến đâu. Ngọn hải đăng của hắn đã được thắp sáng, và giờ đây, nó phải đủ mạnh mẽ để chống chọi với mọi cơn bão.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free