Lạc thế chi nhân - Chương 764: Chính Sách Khai Mở: Mưu Lược Giữa Loạn Thế
Đêm đã khuya, ánh trăng bạc len lỏi qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, đổ những vệt sáng mờ ảo lên tấm bản đồ trải rộng trên bàn thư phòng. Lâm Dịch ngồi đó, một mình giữa không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa và tiếng giấy sột soạt khi hắn lật giở những ghi chép. Mùi mực mới, mùi gỗ cũ và một chút hương trầm nhẹ nhàng phảng phất trong không khí, tạo nên một bầu không khí trầm lắng, bao trùm lấy sự suy tư sâu sắc của hắn.
Hắn khẽ vuốt tay lên tấm bản đồ đã cũ kỹ, nơi những đường nét sơn thủy giờ đây không còn chỉ là địa lý đơn thuần, mà đã trở thành những ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, giữa trật tự và hỗn loạn. Từng mẩu thông tin Mã Đại Ca và các thương nhân khác mang đến vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn, tựa như những mảnh ghép rời rạc của một bức tranh khổng lồ đang dần hiện rõ. Sự sụp đổ của Đại Hạ vương triều, các thế lực cát cứ mới nổi như Huyết Lang Bang hung tợn, những tuyến đường thương mại bị cắt đứt, và cả những câu chuyện kỳ lạ về "người lạ" có khả năng điều khiển nguyên tố, hay "linh khí thay đổi" ở một số vùng đất xa xôi.
Lâm Dịch nhíu mày. Hắn đã từng tin rằng, với tri thức hiện đại và khả năng thích nghi của mình, hắn có thể nắm bắt và kiểm soát mọi thứ trong thế giới này. Nhưng những tin tức về "linh khí" và "người tu hành" lại mở ra một chiều không gian hoàn toàn khác, một khía cạnh mà tri thức khoa học của hắn không thể nào giải thích hay định nghĩa. Nó giống như việc đột nhiên phát hiện ra có một tầng lớp luật lệ vật lý khác đang song song tồn tại, và những kẻ có thể vận dụng nó sẽ trở thành những mối đe dọa hoặc cơ hội chưa từng có. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ, "nó cũng không nợ ta một lời giải thích nào về sự tồn tại của tu luyện." Sinh tồn, giờ đây, không chỉ là đối phó với đói nghèo, chiến tranh, mà còn là đối mặt với những điều siêu nhiên.
Hắn khoanh tròn một vài khu vực trọng yếu trên bản đồ, những nơi mà các thương nhân nhắc đến nhiều nhất về sự hỗn loạn hoặc ngược lại, về những nguồn tài nguyên quý giá đang bị bỏ ngỏ. Các tuyến đường giao thương cũ, giờ đây đầy rẫy hiểm nguy từ cướp bóc và các thế lực cát cứ, bị hắn gạch bỏ một cách dứt khoát. Thay vào đó, hắn dùng bút lông chấm mực, phác thảo những tuyến đường mới, những con đường vòng vèo qua những vùng đất ít người biết đến, những nơi mà có thể Thành An Bình có thể thiết lập sự kiểm soát hoặc ít nhất là ảnh hưởng.
Tâm trí Lâm Dịch không ngừng tính toán. Nếu chỉ co mình lại, bảo vệ Thành An Bình như một ốc đảo đơn độc, thì sớm muộn gì nó cũng sẽ bị nuốt chửng bởi cơn sóng loạn lạc đang ngày càng dâng cao. Nguồn lực có hạn, nhân tài có hạn, và quan trọng nhất, thông tin cũng có hạn. Một ốc đảo không thể tồn tại mãi mãi nếu không có sự giao lưu, tiếp nhận. Hắn cần nhân lực, những con người có trí tuệ, có kỹ năng, có sức lực, những người đang mất đi nơi nương tựa giữa thời loạn. Hắn cần tài nguyên, những vật phẩm quý giá, những tri thức mới mà các vùng đất khác có thể cung cấp. Và hắn cần thông tin, thông tin chi tiết về từng thế lực, từng sự kiện, từng 'người lạ' để có thể đưa ra những quyết sách đúng đắn.
"Mở cửa," hắn lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng nhưng chứa đựng sự quyết đoán. Đây là một con dao hai lưỡi. Mở cửa có nghĩa là chấp nhận rủi ro, chấp nhận kẻ xấu có thể trà trộn, chấp nhận những mầm mống bất ổn có thể nảy sinh. Nhưng không mở cửa, Thành An Bình sẽ tự cô lập mình, tự tước đi cơ hội phát triển, cơ hội tìm kiếm những mảnh ghép còn thiếu để đối phó với bức tranh loạn lạc ngày càng phức tạp. Một sự lựa chọn không hề dễ dàng, nhưng hắn biết, trong thời buổi này, sự bảo thủ chính là con đường nhanh nhất dẫn đến diệt vong.
Hắn trầm tư nhìn ngọn nến đang cháy leo lét, ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, ẩn chứa sự từng trải và sắc bén. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng tri thức cũng cần được bổ sung, được cập nhật liên tục. Thông tin từ bên ngoài là tối quan trọng. Hắn không thể ngồi yên chờ đợi tin tức đến với mình, mà phải chủ động đi tìm kiếm, thậm chí là tạo ra những kênh thông tin mới.
Lâm Dịch khẽ gõ ngón tay lên tấm bản đồ, nơi hắn vừa khoanh một khu vực rộng lớn, nơi mà các thương nhân đã nhắc đến về sự khan hiếm lương thực và sự tuyệt vọng của dân chúng. Đây có thể là nơi tốt nhất để bắt đầu. Hắn sẽ mở rộng vòng tay, không phải để thể hiện sự nhân từ, mà là để chiêu mộ, để xây dựng. Một kế hoạch táo bạo, nhưng hắn không thấy có lựa chọn nào khác khả thi hơn. Rủi ro thì có, nhưng cơ hội còn lớn hơn gấp bội.
Hắn đứng dậy, vươn vai. Cơ thể gầy gò hơi mỏi nhừ sau một đêm dài suy tính. Ánh sáng bình minh đầu tiên đã bắt đầu le lói phía chân trời, xua đi màn đêm u ám. Một ngày mới, và một quyết định mới, sẽ được đưa ra. Quyết định này không chỉ ảnh hưởng đến vận mệnh của Thành An Bình, mà còn có thể thay đổi cục diện của cả một vùng đất rộng lớn. Lâm Dịch biết, hắn không thể mãi giữ vai trò là một người bảo vệ đơn thuần. Hắn phải trở thành một người kiến tạo, một người dẫn đường.
***
Sáng hôm sau, đại sảnh trong dinh thự của Lâm Dịch bao trùm một bầu không khí trang nghiêm đến lạ. Ánh nắng ban mai xuyên qua những khung cửa sổ lớn, chiếu rọi những hạt bụi lơ lửng trong không khí, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch bóng loáng. Hương trà mới pha thoảng nhẹ, cùng với mùi gỗ lim đặc trưng của đại sảnh, tạo nên một sự tĩnh lặng đáng ngại.
Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ, Binh trưởng Triệu và Trương Quản Sự đều đã có mặt, ngồi thẳng lưng trên những chiếc ghế gỗ, vẻ mặt ai nấy đều lộ rõ sự lo lắng xen lẫn bồn chồn. Những tin tức từ các thương nhân đêm qua đã khiến họ mất ngủ. Họ biết, mỗi tin tức về sự suy yếu của Đại Hạ hay sự nổi lên của các thế lực cát cứ đều là một gánh nặng mới đè lên vai Thành An Bình, và lên vai Lâm Dịch.
Lâm Dịch bước vào, dáng người gầy gò nhưng bước đi vững vàng, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng người, thu trọn những biểu cảm lo âu của họ vào trong tầm nhìn. Hắn không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu ra hiệu cho mọi người an tọa. Hắn đi đến chiếc bàn lớn đặt ở trung tâm đại sảnh, nơi tấm bản đồ địa lý được trải ra một cách cẩn thận, bên cạnh là một chồng ghi chép đã được sắp xếp gọn gàng.
“Tình hình bên ngoài, chắc hẳn các vị đều đã rõ.” Giọng Lâm Dịch trầm ổn vang lên, xua tan sự im lặng nặng nề. “Đại Hạ vương triều đang trên đà sụp đổ. Các thế lực cát cứ nổi lên như nấm sau mưa. Cướp bóc, đói kém hoành hành khắp nơi. Các tuyến đường giao thương truyền thống đã bị cắt đứt hoặc trở nên cực kỳ nguy hiểm. Thành An Bình của chúng ta, mặc dù tạm thời vẫn là một ốc đảo bình yên, nhưng không thể mãi đứng ngoài vòng xoáy này.”
Hắn dừng lại, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào từng thuộc hạ. “Chúng ta không thể chỉ phòng thủ. Phòng thủ liên tục sẽ làm chúng ta kiệt quệ, và sớm muộn gì cũng sẽ bị nuốt chửng bởi cơn sóng loạn lạc. Chúng ta phải chủ động.”
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt ngây ngô thường ngày, giờ đây lộ rõ vẻ căng thẳng. Hắn vặn vẹo hai bàn tay vào nhau, đôi mắt nhanh nhẹn nhưng đầy lo lắng nhìn Lâm Dịch. Vương Đại Trụ thì siết chặt nắm đấm, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ bất an. Binh trưởng Triệu, người lính già dạn dày sương gió, vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, nhưng đôi lông mày nhíu chặt cho thấy sự bận tâm sâu sắc. Chỉ có Trương Quản Sự, người quản lý thương nghiệp khôn ngoan, vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh hơn cả, nhưng ánh mắt lấp lánh sự tính toán cũng không thể che giấu được sự thận trọng.
Lâm Dịch dùng cây gậy chỉ vào bản đồ, khoanh tròn những khu vực mà hắn đã suy tính đêm qua. “Theo thông tin từ các thương nhân, nhiều vùng đất đang rơi vào cảnh lầm than. Dân chúng đói khổ, nhà cửa tan hoang. Nhưng cũng chính ở những nơi đó, có những con người tài năng, có kỹ năng, có sức lực, đang tìm kiếm một con đường sống.”
Hắn quay người lại, nhìn thẳng vào các thuộc hạ. “Ta quyết định, Thành An Bình sẽ áp dụng ‘Chính sách Khai Mở’.”
Bốn người thuộc hạ ngỡ ngàng, họ nhìn nhau với ánh mắt khó hiểu. Trần Nhị Cẩu lắp bắp: “Đại ca, ‘Khai Mở’ là… là ý gì ạ?”
Lâm Dịch hít một hơi sâu, giọng nói càng thêm kiên định. “Là chúng ta sẽ mở rộng cửa Thành An Bình, chào đón những người dân tị nạn, những nhân tài, những người đang tìm kiếm một cuộc sống ổn định và an toàn. Chúng ta sẽ cung cấp cho họ nơi ăn chốn ở, việc làm, và sự bảo vệ. Đổi lại, họ sẽ góp sức xây dựng Thành An Bình, biến nơi đây thành một vùng đất phồn thịnh hơn, vững mạnh hơn.”
Một làn sóng xôn xao nhỏ bỗng nổi lên trong đại sảnh. Binh trưởng Triệu là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói khô khan nhưng đầy vẻ lo ngại: “Chủ công, mở cửa như vậy chẳng khác nào mở cổng thành cho giặc vào! Thời buổi loạn lạc này, kẻ gian trà trộn vào dân lành là chuyện thường tình. E rằng sẽ có gián điệp, hoặc những kẻ có ý đồ bất chính lợi dụng lòng tốt của chúng ta để gây rối, thậm chí là làm phản.”
Trương Quản Sự cũng tiếp lời, giọng điệu khôn ngoan nhưng không kém phần lo lắng: “Bẩm Đại nhân, tài nguyên của chúng ta có hạn. Lương thực, đất đai, vật tư đều có giới hạn. Nếu chúng ta tiếp nhận một lượng lớn người dân ồ ạt, e rằng sẽ dẫn đến tình trạng quá tải, hỗn loạn. Sẽ rất khó để duy trì sự ổn định và trật tự hiện tại.” Hắn ngừng lại một chút, rồi nói thêm: “Hơn nữa, việc này còn tiềm ẩn nguy cơ về kinh tế. Nếu cung vượt quá cầu, giá cả sẽ lao dốc, ảnh hưởng đến thương nghiệp và cuộc sống của người dân hiện hữu.”
Trần Nhị Cẩu, dù trung thành tuyệt đối, cũng không khỏi bày tỏ sự lo lắng của mình: “Đại ca, Nhị Cẩu tin tưởng Đại ca, nhưng… nhưng lỡ có kẻ xấu trà trộn vào, gây nguy hiểm cho Đại ca thì sao? Hay cho người dân của chúng ta thì sao? Chúng ta có đủ quân lính để kiểm soát tất cả không?”
Vương Đại Trụ, với bản tính thẳng thắn, cũng lên tiếng: “Đúng vậy, Chủ công! Chúng ta đã vất vả lắm mới có được sự bình yên này. Nếu mở cửa lung tung, nhỡ đâu có kẻ tham lam nhìn trúng sự phồn thịnh của Thành An Bình mà kéo quân đến đánh chiếm thì sao? Chúng ta không nên mạo hiểm như vậy!” Hắn vỗ mạnh xuống ghế, gương mặt vạm vỡ hiện rõ sự cương quyết bảo vệ những gì mình đang có.
Lâm Dịch kiên nhẫn lắng nghe từng lời, không ngắt lời ai. Hắn hiểu những lo lắng của họ. Đó là những lo lắng chính đáng, những rủi ro hiện hữu mà hắn cũng đã cân nhắc rất kỹ lưỡng. Nhưng hắn cũng biết, đôi khi, để đạt được những mục tiêu lớn hơn, người ta phải chấp nhận mạo hiểm.
Hắn đi lại trong sảnh, ánh mắt quét qua từng người, giọng nói trầm ổn nhưng đầy sức nặng, như muốn khẳng định quyết tâm của mình. “Nguy cơ thì có, đúng vậy. Nhưng cơ hội còn lớn hơn rất nhiều. Nếu chúng ta không thu hút nhân tài, không mở rộng nguồn lực, chúng ta sẽ chỉ là một ốc đảo cô lập trong biển l���a, sớm muộn gì cũng bị nuốt chửng bởi sự hỗn loạn bên ngoài.”
“Binh trưởng Triệu,” Lâm Dịch nhìn thẳng vào Binh trưởng Triệu, “ngươi nói đúng, kẻ gian có thể trà trộn. Nhưng chúng ta sẽ có biện pháp kiểm soát chặt chẽ. Chúng ta sẽ thiết lập một quy trình thẩm tra nghiêm ngặt, chia sẻ thông tin với các thương đoàn đáng tin cậy. Và quan trọng nhất, chúng ta sẽ tăng cường lực lượng tuần tra, thiết lập các trạm kiểm soát dọc theo các tuyến đường mới. Chúng ta không chỉ mở cửa, mà còn phải siết chặt kỷ cương, cho kẻ gian không có đất dung thân.”
Hắn chuyển hướng sang Trương Quản Sự. “Quản Sự lo lắng về tài nguyên và kinh tế, ta hiểu. Nhưng hãy nghĩ mà xem, Quản Sự. Nếu chúng ta có thêm hàng vạn miệng ăn, thì cũng có thêm hàng vạn bàn tay lao động. Họ sẽ giúp chúng ta khai hoang, sản xuất, xây dựng. Họ sẽ tạo ra của cải. Và quan trọng hơn, họ sẽ tạo ra một thị trường tiêu thụ mới cho sản phẩm của Thành An Bình. Chúng ta có thể tận dụng lợi thế về sản xuất của mình, kết hợp với các tuyến đường mới để đưa hàng hóa đến những nơi đang khan hiếm. Đồng thời, chúng ta cũng có thể thu mua các loại nguyên liệu mà Thành An Bình đang cần, từ đó tạo ra một vòng tuần hoàn kinh tế thịnh vượng.”
“Về lương thực, chúng ta đã có kế hoạch khai hoang và trồng trọt từ lâu. Với thêm nhân lực, tốc độ sẽ nhanh hơn. Với thêm những người có kinh nghiệm, chúng ta có thể cải thiện năng suất. Mở cửa không phải là cưu mang không điều kiện, mà là một sự trao đổi. Họ góp sức, chúng ta cung cấp sự an toàn và cơ hội.”
Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, đôi mắt hắn ánh lên một vẻ kiên định không gì lay chuyển được. “Nhị Cẩu, Đại Trụ, ta hiểu các ngươi lo lắng cho ta và cho người dân. Nhưng sự an toàn thực sự không đến từ việc đóng cửa và cô lập. Nó đến từ sức mạnh nội tại, từ sự phồn thịnh, và từ khả năng thích nghi. Nếu Thành An Bình trở nên quá hấp dẫn, các thế lực khác chắc chắn sẽ dòm ngó. Đó là điều không thể tránh khỏi. Nhưng lúc đó, chúng ta sẽ không còn là một vùng đất nhỏ bé yếu ớt nữa. Chúng ta sẽ có đủ nhân lực, đủ tài nguyên, đủ sức mạnh để tự bảo vệ mình.”
“Hơn nữa,” Lâm Dịch nói tiếp, giọng nói trầm xuống, “những tin đồn về ‘người lạ’ có khả năng siêu nhiên, về ‘linh khí thay đổi’ là những dấu hiệu rõ ràng về một thế giới phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta từng biết. Nếu chúng ta không mở cửa, chúng ta sẽ không thể thu hút những nhân tài đặc biệt, những người có thể giúp chúng ta hiểu rõ hơn về những bí ẩn đó, thậm chí là đối phó với chúng.”
“Đây không phải là một canh bạc liều lĩnh,” Lâm Dịch nhấn mạnh, “mà là một bước đi chiến lược cần thiết. Chúng ta phải nhìn xa hơn, không chỉ là vài tháng hay một năm, mà là cho tương lai của Thành An Bình, cho tương lai của những thế hệ sau. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng đôi khi, để sinh tồn một cách vững chắc, chúng ta phải chấp nhận rủi ro để phát triển. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và để có tri thức, chúng ta cần mở rộng tầm nhìn, tiếp nhận cái mới, dù nó có nguy hiểm đến đâu.”
Các thuộc hạ lắng nghe Lâm Dịch nói, từng lời lẽ của hắn như gõ vào tâm trí họ, dần dần làm tan biến đi những lo lắng ban đầu. Sự quyết đoán, tầm nhìn xa trông rộng của Lâm Dịch đã khiến họ phải suy nghĩ lại. Họ nhìn thấy không chỉ rủi ro, mà còn là một con đường, một cơ hội để Thành An Bình thực sự vươn lên giữa thời loạn.
Binh trưởng Triệu là người đầu tiên khẽ gật đầu, dù vẫn còn chút đắn đo hiện rõ trên khuôn mặt sạm nắng. “Chủ công nói có lý. Nếu đã có biện pháp kiểm soát, thuộc hạ sẽ dốc sức thực hiện, đảm bảo an ninh.”
Trương Quản Sự cũng thở dài, khẽ vuốt râu. “Đại nhân đã suy tính kỹ lưỡng, thuộc hạ xin tuân mệnh. Ta sẽ bắt tay vào việc chuẩn bị các phương án kinh tế, làm sao để tận dụng tối đa nguồn nhân lực và tài nguyên mới, đồng thời tránh được những rủi ro mà ta đã nêu.”
Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ nhìn nhau, rồi đồng loạt đứng dậy, cúi người thật sâu. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Trần Nhị Cẩu nói, giọng nói tuy vẫn còn chút lo lắng, nhưng đã pha lẫn sự tin tưởng tuyệt đối. Vương Đại Trụ cũng gật đầu mạnh mẽ. “Chủ công đã quyết, chúng ta sẽ theo đến cùng! Chỉ mong Chủ công giữ gìn thân thể, đừng để kẻ xấu làm hại.”
Lâm Dịch nhìn bốn thuộc hạ thân tín của mình, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi. Hắn biết, họ vẫn còn những e ngại, nhưng sự tin tưởng của họ vào hắn lớn hơn bất kỳ nỗi sợ hãi nào. Đây chính là sức mạnh của hắn, là nền tảng để hắn xây dựng mọi thứ.
Kế hoạch ‘Chính sách Khai Mở’ đã được thông qua. Từ bây giờ, Thành An Bình sẽ không còn là một ốc đảo đóng kín. Nó sẽ trở thành một ngọn hải đăng giữa biển cả hỗn loạn, thu hút những con người đang tìm kiếm ánh sáng, nhưng cũng sẽ trở thành một mục tiêu hấp dẫn cho những kẻ săn mồi. Lâm Dịch biết, việc này sẽ dẫn đến sự xuất hiện của những nhân tài mới, những người sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc xây dựng vùng đất của hắn. Nhưng đồng thời, nguy cơ kẻ gian trà trộn vào dòng người nhập cư, mang theo những âm mưu hoặc rắc rối mới, cũng sẽ tăng lên đáng kể. Sự chú ý ngày càng tăng từ các thế lực bên ngoài, cả tốt lẫn xấu, đến vùng đất của Lâm Dịch là điều không thể tránh khỏi. Và có lẽ, những tin đồn về ‘linh khí mỏng manh’ và ‘người tu hành’ cũng sẽ sớm tìm đến vùng đất phồn thịnh này, đưa yếu tố tu hành gần hơn với cuộc sống của hắn.
Con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai, nhưng ít nhất, hắn đã vạch ra được một hướng đi rõ ràng hơn. Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh nắng ban mai đã tràn ngập đại sảnh, xua đi những bóng đêm còn vương vấn. Một làn gió nhẹ lùa vào, mang theo hơi thở của một ngày mới, của những cơ hội và thách thức mới. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng cũng cảm nhận được một tia hy vọng đang le lói. Cuộc chiến sinh tồn của hắn đã bước sang một giai đoạn hoàn toàn mới, một giai đoạn mà hắn phải chủ động nắm lấy vận mệnh của mình, và của những người đã đặt niềm tin vào hắn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.