Lạc thế chi nhân - Chương 763: Hội Ngộ Thương Đoàn: Mắt Thấy Tai Nghe Loạn Thế
Đêm khuya hôm trước, gió lạnh từ tường thành đã thấm vào xương tủy, nhưng không lạnh bằng cái rùng mình khi Lâm Dịch nhận ra gánh nặng của một quyết định. Hắn đã chọn không né tránh, không rút lui. Hắn sẽ dẫn dắt những người tin tưởng hắn bước vào cuộc chiến sinh tồn mới, một cuộc chiến không chỉ để bảo vệ mà còn để định hình. Ánh mắt hắn, giờ đây, không còn sự hoài nghi hay do dự, mà thay vào đó là một sự kiên định đến sắt đá, pha lẫn nỗi trầm mặc của người hiểu rõ con đường phía trước sẽ chông gai đến nhường nào. Hắn biết, để có thể chủ động, thứ đầu tiên hắn cần là thông tin.
***
Sáng sớm, ánh nắng đầu ngày vàng nhạt len lỏi qua ô cửa sổ bằng giấy dầu, phủ lên bàn làm việc của Lâm Dịch một vệt sáng ấm áp. Trong văn phòng giản dị nhưng ngăn nắp, mùi mực tàu và giấy thơm thoang thoảng, hòa lẫn với hương trà thảo mộc thoang thoảng từ chén trà nghi ngút khói bên cạnh. Lâm Dịch ngồi sau bàn, thân hình vẫn gầy gò nhưng dáng vẻ đã thêm phần chững chạc. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng dòng chữ trên cuộn báo cáo về dân số và tình hình sản xuất trong vùng. Những con số khô khan ấy, dưới cái nhìn của hắn, lại hiện lên thành từng gương mặt người dân, từng thửa ruộng lúa xanh rì, t���ng lò rèn đỏ lửa. Hắn không chỉ đọc thông tin, hắn còn cảm nhận được nhịp sống đang dần hồi sinh của Thành An Bình.
Trần Nhị Cẩu đứng cạnh, tay thoăn thoắt châm thêm nước vào ấm trà, đôi mắt nhanh nhẹn luôn hướng về Lâm Dịch, sẵn sàng làm bất cứ điều gì đại ca hắn cần. Nhị Cẩu giờ đây không chỉ là một vệ sĩ, mà còn là một cái bóng trung thành, một đôi tai thính nhạy luôn lắng nghe, một người bạn đồng hành đã cùng Lâm Dịch trải qua bao sóng gió. Hắn biết Lâm Dịch không thích lãng phí thời gian, nên mọi việc từ pha trà, chuẩn bị bút mực, đến sắp xếp giấy tờ đều được hắn làm một cách mau lẹ và gọn gàng. Hắn vẫn giữ được nét ngây ngô trên gương mặt, nhưng sự cảnh giác trong đôi mắt thì đã tăng lên gấp bội theo những thăng trầm mà Lâm Dịch đã trải qua.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, theo sau là giọng nói trầm ấm của Trương Quản Sự. "Bẩm Thành chủ, Trương mỗ có tin tức quan trọng cần bẩm báo."
Lâm Dịch gật đầu, ra hiệu cho Trương Quản Sự vào. Vị quản sự, với vóc dáng trung bình và gương mặt toát lên vẻ khôn ngoan, bước vào, trên tay cầm một tập giấy. Y phục của hắn chỉnh tề, toát lên phong thái chuyên nghiệp của một người quản lý tài ba. "Bẩm Đại nhân," Trương Quản Sự nói, hơi cúi người. "Phái đoàn thương nhân từ Thiên Phong đã đến Thành An Bình. Có cả Mã Đại Ca dẫn đầu. Họ bày tỏ mong muốn được diện kiến ngài, và có vẻ rất đỗi ngạc nhiên trước sự thịnh vượng của chúng ta, nhất là trong thời buổi loạn lạc này."
Lâm Dịch đặt báo cáo xuống, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ. Nụ cười nhạt thoáng hiện trên môi hắn. "Tốt. Đây là một cơ hội không thể tốt hơn để chúng ta có cái nhìn toàn cảnh hơn về tình hình bên ngoài." Hắn nhìn thẳng vào Trương Quản Sự, ánh mắt sắc bén như tia chớp. "Ngươi đã chuẩn bị danh sách những điều cần hỏi chưa, Trương Quản Sự? Ta muốn biết chi tiết về mọi ngóc ngách của tình hình hiện tại, không bỏ sót bất kỳ điều gì." Hắn muốn không chỉ nghe những gì người ta muốn nói, mà còn muốn nắm bắt những gì họ không muốn nói. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và trong thời loạn, thông tin chính xác còn quý hơn vàng.
Trương Quản Sự gật đầu, vẻ mặt trịnh trọng. "Bẩm Đại nhân, Trương mỗ đã liệt kê một danh sách chi tiết các vấn đề cần hỏi, bao gồm tình hình chính trị, kinh tế, các tuyến đường thương mại, an ninh, và cả những tin đồn khác lạ từ các vùng xa xôi. Trương mỗ cũng đã sắp xếp nơi ăn nghỉ và chuẩn bị một buổi tiếp đón chu đáo để tạo không khí cởi mở nhất cho các thương nhân."
Trần Nhị Cẩu nghe vậy, khẽ thì thầm vào tai Lâm Dịch, giọng có chút lo lắng. "Liệu có kẻ gian trà trộn không, Đại ca? Thời buổi này, lòng người khó lường, thương nhân đôi khi cũng là tai mắt của các thế lực khác." Đôi mắt hắn cảnh giác quét nhìn ra phía cửa, như thể đang tìm kiếm một mối nguy hiểm vô hình.
Lâm Dịch khẽ vỗ vai Nhị Cẩu, trấn an. "Ngươi nói đúng, Nhị Cẩu. Cảnh giác không bao giờ thừa. Nhưng chúng ta không thể vì lo sợ mà đóng cửa thông tin. Mở cửa tiếp đón không có nghĩa là chúng ta không phòng bị. Trương Quản Sự sẽ sắp xếp nhân sự theo dõi cẩn mật mọi động tĩnh của họ. Còn về phần ta, ta sẽ dùng khả năng của mình để phân biệt thật giả." Hắn đứng dậy, đi đ��n bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Thành An Bình đang bừng tỉnh, những âm thanh của cuộc sống bắt đầu rộn ràng. "Trong thời buổi loạn lạc, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và muốn sinh tồn, chúng ta phải biết rõ kẻ thù và bạn bè của mình là ai, tình hình xung quanh ra sao. Mọi mối quan hệ đều có thể là một con dao hai lưỡi, nhưng cũng có thể là một chiếc cầu nối."
Hắn quay lại, ánh mắt tràn đầy sự quyết đoán. "Trương Quản Sự, ngươi hãy chuẩn bị mọi thứ. Ta muốn gặp họ vào buổi trưa nay. Hãy cho họ thấy sự hiếu khách và thịnh vượng của Thành An Bình, nhưng cũng đừng quên cho họ thấy sự uy nghiêm và trật tự của chúng ta. Ta muốn họ cảm thấy an toàn khi đến đây, và cũng muốn họ hiểu rằng Thành An Bình không phải là một nơi dễ bị lợi dụng."
Trương Quản Sự cúi đầu đáp lời, rồi nhanh chóng rời đi để thực hiện chỉ thị. Trần Nhị Cẩu vẫn đứng đó, đôi mắt cảnh giác không hề giảm sút. Lâm Dịch quay trở lại bàn, lần nữa nhìn vào bản đồ Đại Hạ Vương triều đã cũ kỹ. Hắn vẽ một vòng tròn lớn quanh Thành An Bình, rồi kéo dài những đường thẳng ra xa hơn, nối các điểm chiến lược lại với nhau. Hắn biết, những thông tin từ các thương nhân sẽ là những mảnh ghép quý giá để hoàn thiện bức tranh lớn, bức tranh về một thế giới đang sụp đổ và một tương lai đầy bất trắc mà Thành An Bình buộc phải đối mặt. "Đây không phải là một cuộc chiến để xưng vương xưng bá," hắn lại nghĩ thầm, lặp lại những lời hắn đã nói đêm qua. "Đây là một cuộc chiến để bảo vệ những người đã tin tưởng chúng ta, bảo vệ cuộc sống bình yên mà chúng ta đã vất vả gây dựng. Đây là cuộc chiến để định hình một vùng đất mới, nơi công bằng và trật tự có thể tồn tại giữa biển cả hỗn loạn." Và để định hình nó, hắn cần phải hiểu rõ cái biển cả hỗn loạn đó đang vận hành như thế nào.
***
Buổi trưa, ánh nắng đã lên cao, rải một màu vàng óng ả khắp Thành An Bình. Gió nhẹ lay động những tán cây xanh biếc, mang theo hương thơm của hoa cỏ và mùi cơm mới nấu từ các khu dân cư. Tại Đại sảnh tiếp khách, một công trình kiến trúc bề thế nhưng vẫn giữ được nét tinh tế, giản dị đặc trưng của vùng đất này, mọi thứ đã được chuẩn bị tươm tất. Trần Nhị Cẩu đứng bên cạnh Lâm Dịch, tay đặt hờ trên chuôi kiếm, đôi mắt sắc lẻm quét qua từng người trong phái đoàn thương nhân đang tiến vào.
Đoàn thương nhân khá đông đảo, ước chừng hơn hai mươi người. Họ ăn mặc chỉnh tề, nhưng trên gương mặt mỗi người đều hằn lên dấu vết của những chuyến đi dài đầy gian khó: làn da ngăm đen vì nắng gió, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn không giấu được vẻ tinh ranh của người làm ăn. Đứng đầu là Mã Đại Ca, một người đàn ông vóc dáng cường tráng, da ngăm đen, nụ cười sảng khoái nhưng ánh mắt lại rất thận trọng. Ông ta mặc một bộ trường bào vải bông thô nhưng sạch sẽ, trên người đeo một túi tiền to tướng, dấu hiệu của một thương nhân giàu có và từng trải.
Khi nhìn thấy Lâm Dịch, Mã Đại Ca và các thương nhân khác không khỏi ngạc nhiên. Họ đã nghe danh Lâm Dịch từ lâu, biết hắn là người lãnh đạo Thành An Bình, nhưng không ngờ lại là một thanh niên trẻ tuổi như vậy, hơn nữa lại toát lên một vẻ điềm tĩnh, uy nghiêm lạ thường. So với những lãnh chúa địa phương ham ăn tục uống, hay những kẻ bề ngoài hùng hổ mà nội tâm trống rỗng, Lâm Dịch lại mang đến một cảm giác khác biệt hoàn toàn, một sự tin cậy ngầm.
"Chào mừng các vị thương nhân đã đến Thành An Bình," Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng, đủ để mọi người trong sảnh đều nghe thấy. Hắn đứng thẳng, phong thái ung dung, không tỏ vẻ kiêu ngạo nhưng cũng không quá thân mật, giữ một khoảng cách vừa đủ của một người đứng đầu. "Đường sá xa xôi, chắc hẳn các vị đã vất vả nhiều. Mời các vị an tọa."
Mã Đại Ca bước lên, chắp tay cúi chào. "Bẩm Lâm Đại nhân, không ngờ giữa thời buổi loạn lạc này, lại có một nơi yên bình và phát triển như Thành An Bình của ngài. Mã mỗ và các huynh đệ thật sự kinh ngạc. Lâm Đại nhân quả là anh tài, có thể biến một vùng đất biên thùy hoang vu thành một chốn thịnh vượng như thế này." Giọng nói của Mã Đại Ca vang dội, mang theo sự sảng khoái của một người phong trần, nhưng trong đó vẫn có một chút thăm dò, một chút ngưỡng mộ thật lòng. Ông ta nhìn quanh đại sảnh, đôi mắt tinh tường không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào, từ những bức tường được xây dựng vững chãi, những cột gỗ được chạm khắc tinh xảo, đến những chiếc đèn lồng treo cao tỏa ánh sáng dịu nhẹ. Mọi thứ đều toát lên sự ổn định và sung túc, hoàn toàn tương phản với những gì ông ta đã thấy trên đường đi.
Lâm Dịch mỉm cười nhạt, ánh mắt lướt qua từng gương mặt thương nhân. Hắn nhận ra sự mệt mỏi, sự cảnh giác, và cả sự tò mò trong ánh mắt của họ. "Các vị quá khen. Chỉ là dân chúng đồng lòng, cùng nhau xây dựng mà thôi. Thành An Bình có được ngày hôm nay là nhờ sự cần cù của bách tính, không phải công lao một mình Lâm Dịch này." Hắn khiêm tốn, nhưng lời nói lại ẩn chứa sự tự hào về những người dân của mình. "Tình hình bên ngoài thế nào rồi, chắc hẳn các vị đã chứng kiến nhiều điều trên đường đi?" Hắn không đi thẳng vào vấn đề, mà dùng một câu hỏi mở để khơi gợi. Hắn biết, để lấy được thông tin từ những người này, không thể dùng quyền lực mà phải dùng sự chân thành và tinh tế.
Một thương nhân đứng ở phía sau, có vẻ ngoài khá trẻ tuổi, áo quần còn dính bụi đường, không kìm được sự bức xúc, cất lời. "Thật sự là một mớ hỗn độn, Đại nhân. Đại Hạ đã mục ruỗng từ gốc rễ, khắp nơi đều có kẻ nổi lên xưng bá, chiếm đất làm vua, cướp bóc trắng trợn. Đường sá không còn an toàn, vật giá leo thang, dân chúng lầm than. Chúng tôi phải đi đường vòng, tránh những vùng chiến loạn, mất thêm cả nửa tháng trời mới đến được đây."
Một thương nhân khác, có vẻ lớn tuổi hơn, râu tóc bạc phơ, thở dài ngao ngán. "Đúng vậy, thưa Đại nhân. Triều đình trung ương thì như bù nhìn, các đại thần chỉ biết tranh giành quyền lực, bóc lột dân chúng. Quân đội thì rệu rã, không còn đủ sức bảo vệ biên cương. Chúng tôi đi qua mấy châu, đâu đâu cũng thấy cảnh đổ nát, đói kém, dịch bệnh hoành hành. Nhiều thành trì còn bị bỏ hoang, dân chúng bỏ xứ mà đi tìm đường sống. Thật là một thời buổi loạn lạc chưa từng thấy!" Hắn nói, giọng đầy chua chát, ánh mắt thể hiện rõ sự bất lực và tuyệt vọng.
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, ánh mắt vẫn điềm tĩnh nhưng nội tâm đã bắt đầu phân tích từng lời nói, từng biểu cảm. Hắn không ngắt lời, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho họ tiếp tục. "Vậy các vùng đất lân cận Thành An Bình thì sao? Tình hình ở phía Nam, nơi các vị vừa đi qua, có gì đáng chú ý không?" Hắn hỏi, hướng về phía Mã Đại Ca.
Mã Đại Ca nhấp một ngụm trà, vẻ mặt trầm tư. "Phía Nam, thưa Đại nhân, đó là một nồi lẩu thập cẩm. Các thế gia lớn trước đây giờ đã tự xưng vương, mỗi người chiếm một vùng. Mạnh nhất phải kể đến Triệu gia ở Cửu Giang, họ đã lập nên 'Cửu Giang Quốc', quân đội tuy không đông nhưng rất thiện chiến, lại khống chế được tuyến đường thủy trọng yếu. Còn có Lục gia ở Thanh Châu, dựa vào địa thế hiểm trở và khoáng sản phong phú, cũng đang xây dựng thế lực. Nhưng đáng ngại nhất lại là một kẻ tên là 'Báo Vương', xuất thân từ giang hồ, tập hợp một đám tàn quân và thổ phỉ, chiếm đóng mấy thành biên giới, cướp bóc dân lành, gây ra không ít phiền toái. Hắn tự xưng là 'Đại Vương', mưu đồ chiếm đóng toàn bộ vùng đất phía Nam." Mã Đại Ca ngừng lại, nhìn Lâm Dịch với vẻ thăm dò. "Không biết Thành An Bình có liên hệ gì với các thế lực đó không, thưa Đại nhân?"
Lâm Dịch lắc đầu. "Thành An Bình của chúng ta chỉ mong muốn an cư lạc nghiệp, không muốn dính dáng đến tranh chấp quyền lực. Nhưng nếu có kẻ nào dám xâm phạm bờ cõi của chúng ta, chúng ta cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn." Giọng hắn vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết không thể lay chuyển. Hắn biết, lời nói này không chỉ là một tuyên bố, mà còn là một lời cảnh báo tinh tế.
Các thương nhân nhìn nhau, trong lòng đều dấy lên một sự kính phục. Họ đã đi qua nhiều nơi, chứng kiến nhiều lãnh chúa, nhưng chưa ai có thể giữ được sự bình tĩnh và tự tin như Lâm Dịch trong thời buổi loạn lạc này. Họ cũng hiểu rằng, Thành An Bình không phải là một miếng bánh dễ nuốt, và Lâm Dịch không phải là một thiếu niên yếu ớt.
"Các tuyến đường thương mại cũ thì sao?" Lâm Dịch tiếp tục, không để không khí lắng xuống quá lâu. "Liệu có còn an toàn để đi lại không? Và những loại hàng hóa nào đang khan hiếm nhất ở các vùng đó?" Hắn cần thông tin cụ thể về kinh tế để có thể điều chỉnh sản xuất và chiến lược thương mại của mình. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và kinh tế là xương sống của sự sinh tồn."
Mã Đại Ca lại thở dài. "Tuyến đường cũ từ Thiên Phong xuống phía Nam đã bị cắt đứt hoàn toàn, thưa Đại nhân. Các lãnh chúa mới nổi đều ra sức đánh thuế nặng, lại còn có cướp bóc hoành hành. Nhiều thương đoàn đã bị cướp sạch, thậm chí mất mạng. Hàng hóa giờ đây vận chuyển cực kỳ khó khăn, giá cả đội lên gấp bội. Đặc biệt là lương thực, vải vóc, và dược liệu đang khan hiếm nhất. Các loại vũ khí và sắt thép cũng bị kiểm soát chặt chẽ, không dễ mua bán."
Lâm Dịch lắng nghe, từng thông tin như được sắp xếp vào một ngăn riêng trong tâm trí hắn. Hắn đã có một bức tranh khá rõ ràng về tình hình phía Nam. Nhưng hắn biết, đây mới chỉ là bề nổi của tảng băng chìm.
***
Chiều muộn, ánh nắng chiều dịu nhẹ phủ lên gian phòng trà riêng, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và kín đáo. Mùi trầm hương dịu nhẹ lan tỏa, hòa lẫn với hương trà thanh tao, giúp xoa dịu những căng thẳng của một ngày dài. Lâm Dịch mời Mã Đại Ca và Trương Quản Sự vào đây, để cuộc trò chuyện có thể diễn ra cởi mở hơn, không bị ảnh hưởng bởi những ánh mắt tò mò hay những lời nói khách sáo. Trần Nhị Cẩu đứng ngoài cửa, tai luôn dỏng lên, ánh mắt cảnh giác quét quanh.
Trên bàn đá cẩm thạch, những chén trà xanh ngọc bốc hơi nghi ngút. Lâm Dịch tự mình châm trà cho hai người, động tác nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự tôn trọng. "Mã Đại Ca, Trương Quản Sự, cảm ơn hai vị đã dành thời gian. Lúc nãy ở đại sảnh, có nhiều tai mắt, nên chúng ta không tiện nói hết. Giờ ở đây, không có người ngoài, xin hai vị cứ thẳng thắn chia sẻ. Ngoài những lãnh chúa mới nổi ở phía Nam mà Mã Đại Ca vừa kể, tình hình ở phía Tây và Bắc thì sao? Có những thế lực nào đáng chú ý nữa không? Và quan trọng hơn, có những điều gì khác lạ, những tin đồn mà Mã Đại Ca đã nghe được trên đường đi, dù là chuyện hoang đường nhất, cũng xin hãy kể cho Lâm Dịch này nghe." Ánh mắt Lâm Dịch như xuyên thấu, đầy vẻ thành khẩn. Hắn biết, đôi khi những tin đồn vô căn cứ lại chứa đựng những hạt nhân sự thật quan trọng, đặc biệt là trong một thế giới mà hắn vẫn chưa hiểu h���t.
Mã Đại Ca nhấp một ngụm trà, vẻ mặt trầm tư hơn hẳn lúc nãy. Ông ta nhìn Lâm Dịch, rồi lại nhìn Trương Quản Sự, như muốn xác nhận liệu có thể tin tưởng hoàn toàn hay không. Cuối cùng, ông ta thở dài, dường như đã đưa ra quyết định. "Lâm Đại nhân quả là người thẳng thắn. Mã mỗ cũng không giấu gì. Phía Tây, giáp với vùng sơn cước hiểm trở, có 'Huyết Lang Bang' ngày càng hung hãn. Bọn chúng không phải thổ phỉ thông thường, mà có tổ chức chặt chẽ, quân số đông đảo, lại còn được cho là có những 'dị nhân' trong hàng ngũ, sức mạnh phi phàm. Bọn chúng không chỉ cướp bóc mà còn ra tay tàn độc, thảm sát cả làng, thôn. Nhiều tuyến đường thương mại phía Tây đã hoàn toàn bị cắt đứt vì sợ Huyết Lang Bang. Nghe nói, thủ lĩnh của chúng là một kẻ bí ẩn, chưa ai thấy rõ mặt, chỉ biết hắn có một đôi mắt đỏ như máu và sức mạnh không ai địch nổi." Mã Đại Ca rùng mình khi nhắc đến cái tên đó, rõ ràng là hắn đã nghe được không ít câu chuyện kinh hoàng.
Trương Quản Sự, vốn đã được Lâm Dịch dặn dò trước, liền bổ sung: "Và cả những tuyến đường thương mại cũ cũng bị cắt đứt. Nhiều nơi linh khí bắt đầu có dấu hiệu thay đổi, cây cối biến dị, sinh vật cũng trở nên hung dữ hơn. Nghe nói có những khu rừng, chỉ trong một đêm, cây cối đã biến thành những hình thù kỳ dị, tỏa ra mùi hương lạ, khiến người ta mất trí. Các giếng nước ở một số làng cũng đột nhiên khô cạn, hoặc nước chuyển sang màu đen, không uống được nữa." Hắn nói, giọng có chút sợ hãi, bởi những hiện tượng này vượt ra ngoài hiểu biết thông thường.
Lâm Dịch nhíu mày. "Linh khí thay đổi... Cây cối biến dị... Sinh vật hung dữ..." Những từ ngữ này lập tức kích hoạt chuông cảnh báo trong tâm trí hắn. Hắn nhớ lại những lời Lão Hồ và Lão Tăng Viên Giác đã nói về 'linh khí mỏng manh' và thế giới tu hành. Có vẻ như những hiện tượng này không còn là tin đồn vu vơ nữa, mà đang dần trở thành hiện thực, và có thể đang tiến gần hơn đến Thành An Bình.
Mã Đại Ca thấy Lâm Dịch có vẻ hứng thú với những câu chuyện kỳ lạ này, liền tiếp tục, giọng hạ thấp hơn. "Còn phía Bắc, thưa Đại nhân, đó là một vùng đất rộng lớn và lạnh giá, vốn ít người qua lại. Nhưng gần đây, lại có những tin đồn về 'người lạ' xuất hiện. Họ không giống người thường, có thể điều khiển lửa, băng, hay thậm chí là gió chỉ bằng một cái phẩy tay. Họ không quan tâm đến thế sự, không tham gia vào tranh giành quyền lực, nhưng lại rất quan tâm đến một số 'vật phẩm' đặc biệt, những thứ mà chúng tôi thương nhân bình thường không thể hiểu được giá trị. Có lần, một đoàn thương nhân của bạn tôi vô tình đào được một khối đá phát sáng trong một hang động, liền bị mấy người lạ mặt đó theo dõi và đòi lấy bằng được, đổi lại bằng một thỏi vàng lớn. Họ nói đó là 'linh thạch', có công dụng tu luyện gì đó. Nghe cứ như trong truyền thuyết vậy." Mã Đại Ca cười gượng, vẻ mặt hoài nghi nhưng cũng đầy tò mò.
Lâm Dịch im lặng lắng nghe, đôi mắt hắn sáng lên một cách lạ thường. "Người lạ có thể điều khiển lửa, băng... 'Linh thạch'... Thế giới tu hành..." Tất cả những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí hắn bắt đầu kết nối với nhau, tạo thành một bức tranh đáng sợ nhưng cũng đầy hấp dẫn. Hắn chợt nhớ lại những lần mình cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, hoặc một sức mạnh vô hình nào đó xung quanh. Có lẽ, đó không phải là ảo giác.
"Những 'vật phẩm đặc biệt' đó trông như thế nào?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm tĩnh, cố gắng che giấu sự chấn động trong lòng. Hắn biết mình không thể để lộ quá nhiều sự tò mò, kẻo khiến Mã Đại Ca nghi ngờ.
Mã Đại Ca suy nghĩ một lát. "Thường là những viên đá kỳ lạ, có màu sắc rực rỡ hoặc phát sáng. Hoặc là những loại cây cỏ mọc ở những nơi hiểm trở, có hình thù khác thường, tỏa ra hương thơm đặc biệt. Có khi lại là xương cốt của những loài vật cổ quái. Chúng tôi cũng không biết chính xác là gì, chỉ nghe nói là 'đồ tốt', 'có linh khí'."
Lâm Dịch gật đầu, ghi nhớ từng chi tiết. Hắn đã từng nghĩ rằng thế giới này chỉ là một phiên bản cổ đại của Trái Đất, nơi mà hắn chỉ cần vận dụng tri thức hiện đại là có thể sinh tồn. Nhưng giờ đây, những thông tin này lại cho thấy một khía cạnh hoàn toàn khác, một thế giới huyền ảo hơn, nguy hiểm hơn, nơi mà những quy tắc vật lý thông thường có thể bị phá vỡ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn chợt nghĩ. Nó cũng không nợ hắn một lời giải thích nào về sự tồn tại của tu luyện.
"Vậy về các tuyến đường thương mại mới thì sao?" Lâm Dịch chuyển hướng, đưa câu chuyện trở lại với thực tế hơn, nhưng vẫn không quên những thông tin vừa nhận được. "Với tình hình như vậy, các vị có tính toán đến việc mở rộng các tuyến đường mới không? Hoặc có muốn hợp tác với Thành An Bình để thiết lập một tuyến đường an toàn hơn, ổn định hơn không?" Hắn nhìn Mã Đại Ca, ánh mắt đầy ẩn ý. Đây là lúc để thể hiện giá trị của Thành An Bình như một đối tác.
Mã Đại Ca nghe vậy, đôi mắt sáng lên. "Thành An Bình của Đại nhân là một ốc đảo giữa biển cả hỗn loạn này. Ai mà không muốn hợp tác chứ? Chúng tôi cũng đang tìm kiếm một tuyến đường an toàn, một nơi để trú chân và buôn bán ổn định. Nếu Lâm Đại nhân có thể bảo đảm an toàn cho các đoàn thương nhân, Mã mỗ tin rằng sẽ có rất nhiều người sẵn lòng đến đây, và Thành An Bình sẽ trở thành một trung tâm thương mại lớn ở phía Bắc."
Trương Quản Sự cũng xen vào. "Bẩm Đại nhân, chúng ta có thể tận dụng lợi thế về sản xuất của mình, kết hợp với các tuyến đường mới để đưa hàng hóa đến những nơi đang khan hiếm. Đồng thời, chúng ta cũng có thể thu mua các loại nguyên liệu mà Thành An Bình đang cần."
Lâm Dịch gật đầu, một kế hoạch lớn hơn đang dần hình thành trong đầu hắn. "Tốt. Chúng ta sẽ cùng nhau bàn bạc chi tiết về vấn đề này. Ta tin rằng, Thành An Bình và các vị thương nhân có thể cùng nhau vượt qua thời kỳ khó khăn này, không chỉ để sinh tồn, mà còn để cùng nhau phát triển." Hắn biết, việc thiết lập các tuyến đường thương mại an toàn không chỉ mang lại lợi ích kinh tế, mà còn giúp hắn thu thập thêm thông tin về các vùng đất xa xôi, về những 'người lạ' và những hiện tượng kỳ lạ.
Ánh nến trong phòng trà bắt đầu chập chờn theo làn gió nhẹ. Lâm Dịch nhìn vào chén trà của mình, hơi nước bốc lên lờ mờ. Những thông tin vừa rồi đã mở ra một cánh cửa mới, một cánh cửa dẫn đến một thế giới phức tạp và nguy hiểm hơn gấp bội so với những gì hắn từng hình dung. Hắn không thể chỉ nghĩ đến việc bảo vệ Thành An Bình như một ốc đảo nữa. Nó sẽ phải trở thành một pháo đài, một trung tâm quyền lực đủ mạnh để đối phó với những mối đe dọa không chỉ đến từ con người, mà còn từ những thế lực siêu nhiên. Những tên tuổi của lãnh chúa mới nổi như 'Huyết Lang Bang' sẽ trở thành đối thủ hoặc mối đe dọa trực tiếp. Những tin đồn về 'người lạ' có khả năng siêu nhiên, điều khiển nguyên tố, và 'linh khí thay đổi' là dấu hiệu rõ ràng về sự hiện diện ngày càng tăng của thế lực tu hành và bí ẩn về thế giới 'linh khí mỏng manh' mà hắn đã được nghe. Sự ổn định và thịnh vượng của Thành An Bình sẽ tiếp tục thu hút sự chú ý, không chỉ từ thương nhân mà còn từ các thế lực khác, biến nó thành một mục tiêu. Việc cắt đứt các tuyến đường thương mại cũ cho thấy sự cần thiết của việc Lâm Dịch phải thiết lập các tuyến mới và củng cố khả năng tự chủ kinh tế.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của thực tại và sự ấm nóng của hy vọng. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng ít nhất, hắn đã có thêm những mảnh ghép quan trọng để xây dựng chiến lược của mình. Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định, pha lẫn một chút trầm mặc. Hắn sẽ không trở thành một kẻ xưng bá, nhưng hắn sẽ làm mọi thứ để bảo vệ những gì hắn đã gây dựng. Cuộc chiến sinh tồn của hắn đã bước sang một giai đoạn mới, một giai đoạn mà hắn không thể chỉ phòng thủ. Hắn phải chủ động. Hắn phải dẫn dắt, không chỉ người dân của mình, mà còn cả những đoàn thương nhân đang tìm kiếm sự an toàn và ổn định giữa thời loạn.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.