Lạc thế chi nhân - Chương 762: Tin Tức Loạn Lạc: Bước Ngoặt Chiến Lược
Lâm Dịch bước chân vững vàng, nhưng mỗi bước đi lại mang theo một sự nặng nề vô hình. Ánh trăng trên cao đổ xuống con đường mòn quen thuộc, biến những viên đá lát thành những mảnh bạc lấp lánh. Mùi hương của sự sống và niềm tin từ khu chợ đêm vẫn còn vương vấn trong không khí, một lời nhắc nhở ngọt ngào về những gì hắn đã gây dựng, và cũng là một gánh nặng âm thầm về những gì hắn phải bảo vệ. Thành An Bình yên bình chìm vào giấc ngủ, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, một cơn bão mới đang bắt đầu hình thành. Hắn biết, ngọn lửa quyết tâm trong trái tim mình dù cháy sáng đến mấy cũng không thể xua tan hết những bóng đêm đang dần bao trùm Đại Hạ. Cuộc hành trình vẫn còn dài, và những thử thách phía trước sẽ không còn giới hạn ở việc chống đói hay đối phó với một thế gia địa phương.
Buổi sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua làn sương mỏng, phủ lên mái ngói cổ kính của phủ thành chủ một màu vàng nhạt, Lâm Dịch đã ngồi vào thư phòng. Căn phòng rộng rãi, được trang bị đơn giản nhưng đầy đủ, với những giá sách cao ngất chất đầy trúc giản và giấy da, cùng một chiếc bàn gỗ lớn đặt giữa phòng. Không khí trong phòng vẫn còn vương chút mùi mực khô của đêm trước, hòa quyện với hương gỗ trầm và thoang thoảng mùi trà m���i pha.
Hắn ngồi đó, thân hình gầy gò của một thiếu niên 17 tuổi, nhưng trên khuôn mặt thanh tú lại ẩn chứa sự trầm tư và sắc bén của một người từng trải. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua những chồng báo cáo chất cao như núi trên bàn, mỗi chồng đến từ một nguồn khác nhau, mỗi trang giấy mỏng manh lại chứa đựng những mảnh ghép của một bức tranh hỗn loạn và tàn khốc.
Một chồng là những báo cáo tình báo tỉ mỉ từ Ám Bộ của Trần Nhị Cẩu. Từng dòng chữ, dù được viết vội vàng hay cẩn thận, đều phác họa sự nổi lên của các bang phái giang hồ và những thế lực cát cứ mới nổi ở các huyện lân cận. Hắn thấy tên của những kẻ trước đây chỉ là những tên cướp nhỏ, nay đã chiêu binh mãi mã, tự xưng là "vua", là "chúa" một phương. Những câu chuyện về làng mạc bị đốt phá, dân chúng bị cướp bóc, những cuộc giao tranh đẫm máu vì tranh giành đất đai và tài nguyên được kể lại một cách lạnh lùng. Lâm Dịch dùng ngón tay gầy gò của mình, chấm một chút mực và gạch chân dưới những cái tên, những địa điểm mà hắn thấy đáng chú ý, rồi cẩn thận ghi chú vào một cuốn Cẩm Nang Kế Sách riêng. Hắn biết, những cái tên này, sớm muộn gì cũng sẽ trở thành mục tiêu, hoặc đối tác, của hắn.
Chồng báo cáo tiếp theo là thư từ của Trương Quản Sự, gửi về từ các thành trấn xa xôi hơn, những nơi mà mạng lưới thương mại của hắn đã vươn tới. Những lá thư đó không nói về kiếm đao, mà nói về sự sụp đổ của một đế chế từ bên trong. Tình hình kinh tế suy thoái nghiêm trọng, giá cả vật phẩm leo thang không kiểm soát, các tuyến đường thương mại lớn bị cắt đứt do chiến loạn và cướp bóc. Trương Quản Sự, với con mắt tinh tường của một thương nhân, mô tả sự hỗn loạn chính trị đang ăn mòn tận gốc rễ của Đại Hạ, nơi các quan lại địa phương mất quyền kiểm soát, thuế má không thu được, và kho bạc trống rỗng. Hắn còn nhắc đến việc nhiều thương nhân lớn bắt đầu tìm đến Thành An Bình để trú ẩn, mang theo không ít của cải, nhưng cũng mang theo cả những tin đồn đáng sợ và sự bất an tiềm tàng. Lâm Dịch khẽ nhíu mày, mùi mực trên đầu ngón tay dường như cũng mang theo vị đắng của sự sụp đổ.
Và cuối cùng, là những báo cáo quân sự từ Binh trưởng Triệu. Đây là những thông tin đáng lo ngại nhất. Các cuộc giao tranh biên giới ngày càng ác liệt, không chỉ là những toán cướp nhỏ lẻ mà là những đạo quân có tổ chức, tuy không phải chính quy nhưng lại hung hãn và đông đảo. Triệu Binh trưởng mô tả sự mệt mỏi của binh lính biên phòng, sự thiếu thốn về lương thảo và vũ khí, và trên hết, là sự mất tinh thần khi triều đình trung ương dường như đã bỏ rơi họ. Lâm Dịch trải một tấm bản đồ lớn ra giữa bàn, dùng một cục đá nhỏ đè lên bốn góc. Hắn dùng bút lông chấm mực, cẩn thận đánh dấu các điểm nóng, các tuyến đường bị cắt đứt, các vùng bị chiếm đóng. Mỗi dấu chấm đỏ là một bằng chứng cho sự tan rã không thể cứu vãn của Đại Hạ.
Tiếng giấy sột soạt dưới tay hắn, tiếng bút lông sột soạt trên giấy, tất cả hòa quyện vào sự tĩnh lặng của căn phòng, tạo nên một bản giao hưởng của sự lo toan. Hắn hít một hơi sâu, mùi hương của trà nóng thoảng qua mũi, giúp hắn giữ được sự bình tĩnh cần thiết.
"Đại Hạ... cuối cùng cũng không thể gượng dậy nổi," hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong căn phòng vắng. "Thời loạn thực sự đã đến."
Lâm Dịch cảm thấy một nỗi buồn man mác. Hắn không phải là người Đại Hạ, nhưng hắn đã chứng kiến sự suy tàn của vương triều này, từ những ngày đầu hắn đặt chân đến thế giới này. Một vương triều đã từng hùng mạnh, nay lại mục ruỗng từ bên trong, tự tan rã bởi tham nhũng, bất công và sự thiếu năng lực của những kẻ cầm quyền. Hắn đã từng nghĩ rằng mình chỉ cần bảo vệ ngôi làng nhỏ bé của mình, rồi lớn hơn là Thành An Bình này, biến nó thành một ốc đảo yên bình giữa biển lửa. Nhưng giờ đây, "ốc đảo" của hắn đang bị bao vây bởi một đại dương hỗn loạn, và không thể tiếp tục đứng ngoài cuộc.
Tri thức là vũ khí mạnh nhất, hắn tự nhủ. Và giờ đây, hắn phải sử dụng nó để phân tích, để dự đoán, để lập kế hoạch cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Hắn gạch chân trên bản đồ, nối các điểm lại với nhau, vẽ ra những mũi tên chỉ hướng quân tiến, những vòng tròn khoanh vùng ảnh hưởng. Ánh mắt hắn sắc bén, tập trung cao độ, như một con đại bàng đang tính toán quỹ đạo săn mồi. Từng chi tiết nhỏ nhất trong các báo cáo đều không thoát khỏi sự chú ý của hắn. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có sức mạnh siêu nhiên, nhưng hắn có một bộ óc vượt trội, một khả năng quan sát và phân tích sắc bén, cùng với tư duy logic của một người hiện đại. Đây là những "bàn tay vàng" thực sự của hắn trong thế giới này.
Hắn nhớ lại những lời Lão Hồ đã nói về "linh khí mỏng manh" và "những hiện tượng kỳ lạ". Phải chăng, sự suy tàn của Đại Hạ cũng là một phần của một biến động lớn hơn, liên quan đến cả thế giới tu hành? Hắn lắc đầu. Hiện tại, những vấn đề trước mắt đã đủ để hắn phải vắt óc suy nghĩ. Những thế lực cát cứ, những tàn quân, những băng cướp... đó mới là mối đe dọa trực tiếp nhất đối với Thành An Bình. "Sinh tồn là ưu tiên hàng hàng đầu," hắn lẩm bẩm, "và để sinh tồn, đôi khi phải làm những điều vượt ra ngoài mong muốn ban đầu." Hắn không muốn tranh bá, nhưng thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nếu không tự bảo vệ mình, không chủ động tạo ra rào cản, thì sớm muộn gì cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của chiến loạn. Hắn gấp cuốn Cẩm Nang Kế Sách lại, đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi mặt trời đã lên cao, chiếu rọi rực rỡ. Đã đến lúc phải triệu tập các cộng sự.
***
Buổi trưa, mặt trời treo lơ lửng trên đỉnh đầu, thiêu đốt mọi vật bằng những tia nắng gay gắt. Tuy nhiên, trong căn phòng họp bí mật dưới lòng đất của phủ thành chủ, không khí lại mát mẻ và tĩnh lặng một cách lạ thường. Căn phòng được thiết kế để giữ bí mật tuyệt đối, với những bức tường đá dày, cửa gỗ lim chắc chắn và chỉ có duy nhất một ô cửa sổ nhỏ nằm cao sát trần, được che chắn cẩn thận. Bên trong, một chiếc bàn gỗ tròn lớn đặt giữa phòng, trên đó trải một tấm bản đồ da sơn màu sắc cũ kỹ, đánh dấu chi chít các ký hiệu mà chỉ những người trong cuộc mới hiểu.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, vẻ mặt trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, nhưng ánh mắt hắn lại sắc bén như lưỡi kiếm. Xung quanh bàn là những gương mặt thân quen, những cộng sự trung thành đã cùng hắn gây dựng nên Thành An Bình ngày hôm nay. Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình và vẻ mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, ngồi ngay bên phải Lâm Dịch. Vương Đại Trụ, vạm vỡ và cao lớn, gương mặt chất phác nhưng đầy kiên nghị, ngồi đối diện. Trương Quản Sự, ăn mặc gọn gàng, vẻ mặt có chút xảo quyệt nhưng đôi mắt biết nhìn người, đang mân mê tách trà nóng. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và đầy vẻ kỷ luật, ngồi thẳng tắp. Lão Hồ, gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh nheo lại, trầm tĩnh ngồi ở góc bàn, bình thản nhấp từng ngụm trà.
Mùi trà nóng, mùi mực mới, và mùi gỗ cũ của căn phòng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí nghiêm trọng nhưng vẫn có sự tin tưởng lẫn nhau. Tiếng nói chuyện trầm thấp và tiếng chén trà chạm nhẹ vào nhau là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng.
Lâm Dịch khẽ gõ ngón tay lên tấm bản đồ, thu hút sự chú ý của mọi người. "Tình hình bên ngoài ngày càng hỗn loạn," hắn mở lời, giọng nói trầm ổn, "Ám Bộ của Nhị Cẩu đã mang về rất nhiều tin tức đáng lo ngại. Mời Nhị Cẩu báo cáo trước."
Trần Nhị Cẩu gật đầu, vẻ mặt lo lắng. "Vâng, Đại ca. Ám Bộ dò la được, ở phía Đông, Lãnh chúa Mã, kẻ từng là một tiểu quan huyện dưới trướng Đại Hạ, nay đã tự xưng vương, chiêu binh mãi mã. Hắn lợi dụng sự suy yếu của triều đình, chiếm đoạt ba thành trì nhỏ, áp đặt thuế má nặng nề lên dân chúng và bắt đầu bành trướng thế lực. Quân lính của hắn tuy ô hợp nhưng lại vô cùng tàn bạo, cướp bóc khắp nơi, khiến dân chúng lầm than. Nhiều người đã bỏ xứ mà đi, một số đang trên đường tìm đến Thành An Bình của chúng ta." Hắn dừng lại, thở dài. "Phía Tây Bắc cũng không khá hơn. Tàn quân của Tướng quân Lý, kẻ đã bị triều đình phế truất từ ba năm trước, nay lại nổi dậy. Chúng đã chiếm được ba thành và bắt đầu cướp bóc dân chúng, chiêu mộ những kẻ tứ cố vô thân và tội phạm để tăng cường lực lượng. Các con đường buôn bán qua vùng này đã hoàn toàn bị cắt đứt."
Vương Đại Trụ nghe xong, nghiến răng. "Những tên khốn kiếp! Dám nhân lúc nước nhà loạn lạc mà làm càn!" Hắn nhìn Lâm Dịch, giọng nói to rõ ràng nhưng đầy sự nghiêm trọng. "Lực lượng của chúng ta tuy đã được tăng cường với những binh sĩ mới từ dân tị nạn, lại được huấn luyện kỹ càng hơn, nhưng nếu phải đối mặt với nhiều thế lực cùng lúc, e rằng khó bề chống đỡ. Chúng ta chỉ có khoảng ba vạn quân tinh nhuệ, và một vạn quân dự bị, trong khi các thế lực kia mỗi tên đều có vài vạn, thậm chí cả chục vạn quân."
Trương Quản Sự tiếp lời, giọng nói trầm hơn, đầy vẻ thực dụng. "Tình hình kinh tế bên ngoài cực kỳ hỗn loạn. Các tuyến đường thương mại lớn bị cắt đứt, vật giá leo thang đến mức không thể tưởng tượng nổi. Một thạch gạo ở các thành lớn nay đã bằng giá một con ngựa nhỏ. Nhiều thương nhân đã bắt đầu tìm đến Thành An Bình để trú ẩn, mang theo không ít tiền bạc và kỹ nghệ, điều này đúng là một cơ hội cho chúng ta phát triển nội tại. Nhưng cũng chính vì vậy, họ cũng mang theo không ít tin đồn và sự bất an về tương lai. Một số kẻ còn lợi dụng cơ hội này để tung tin đồn thất thiệt, gây hoang mang trong dân chúng."
Binh trưởng Triệu, với vẻ mặt kỷ luật, báo cáo chi tiết hơn về tình hình quân sự. "Các trạm gác biên giới của chúng ta liên tục bị quấy phá. Không chỉ là cướp bóc, mà còn có dấu hiệu của những toán thám tử, gián điệp trà trộn. Chúng ta đã bắt được vài kẻ, khai thác được thông tin rằng các thế lực cát cứ đang thăm dò sức mạnh của chúng ta. Rõ ràng, Thành An Bình của chúng ta đã trở thành một miếng mồi ngon trong mắt bọn chúng."
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng khẽ gật đầu hoặc đặt một câu hỏi sắc bén, đi thẳng vào trọng tâm vấn đề. Hắn không có gì ngạc nhiên, những tin tức này đều nằm trong dự đoán của hắn. Điều hắn cần là sự xác nhận chi tiết và góc nhìn từ những người khác nhau. Lão Hồ vẫn ngồi yên lặng, đôi mắt tinh anh nheo lại, thỉnh thoảng gật đầu tỏ vẻ đồng tình với phân tích của Lâm Dịch qua từng câu hỏi.
Sau khi mọi người đã báo cáo xong, Lâm Dịch chậm rãi đặt tay lên tấm bản đồ, ánh mắt quét qua từng gương mặt lo lắng của các cộng sự. "Tình hình đã rõ," hắn nói, giọng nói không quá lớn nhưng lại có sức nặng khiến mọi người phải nín thở lắng nghe. "Đại Hạ đã đến hồi kết. Mặc dù triều đình vẫn còn tồn tại trên danh nghĩa, nhưng thực tế, quyền lực đã tan rã, các châu huyện đã biến thành những thế lực cát cứ. Chúng ta không thể tiếp tục giữ mình trong ốc đảo này mãi được. Sự phồn vinh của Thành An Bình, thay vì là một lá chắn, nay lại trở thành một ngọn hải đăng thu hút sự chú ý của bầy sói."
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt từng người. "Đã đến lúc phải nhìn xa hơn, tính toán cho một cuộc chiến trường kỳ. Không chỉ là phòng thủ bị động, mà còn phải tìm cách mở rộng tầm ảnh hưởng một cách chiến lược. Chúng ta không thể chờ đợi cho đến khi chúng gõ cửa thành. Chúng ta phải chủ động."
Trần Nhị Cẩu có vẻ hơi bối rối. "Đại ca... ý của người là... chúng ta sẽ xuất binh?"
Lâm Dịch lắc đầu nhẹ. "Không phải là xuất binh mù quáng để tranh giành bá quyền. Mà là để tạo ra một vùng đệm an toàn, một lá chắn vững chắc hơn cho Thành An Bình. Chúng ta cần kiểm soát những con đường thương mại huyết mạch, những nguồn tài nguyên chiến lược. Chúng ta cần đẩy lùi những mối đe dọa tiềm tàng, không phải khi chúng đã đến sát chân tường, mà từ khi chúng còn đang manh nha hình thành. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, để sinh tồn, chúng ta phải mạnh hơn, phải có tiếng nói hơn trong thời loạn này."
Lão Hồ, nãy giờ vẫn im lặng, bỗng lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng thâm thúy. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Giữa lúc loạn lạc này, kẻ mạnh nuốt kẻ yếu là lẽ thường. Thành chủ đã nhìn thấu được bản chất của thời cuộc. Chỉ có trở nên mạnh mẽ hơn, chúng ta mới có thể bảo vệ được những gì mình trân quý."
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia kiên định. Hắn cầm một cây bút lông, chấm vào nghiên mực, rồi vẽ một vòng tròn lớn bao quanh Thành An Bình trên bản đồ, rồi kéo dài những đường thẳng ra xa hơn, nối các điểm chiến lược lại với nhau. "Đây không phải là một cuộc chiến để xưng vương xưng bá," hắn nói, giọng nói vang lên dứt khoát. "Đây là một cuộc chiến để bảo vệ những người đã tin tưởng chúng ta, bảo vệ cuộc sống bình yên mà chúng ta đã vất vả gây dựng. Đây là cuộc chiến để định hình một vùng đất mới, nơi công bằng và trật tự có thể tồn tại giữa biển cả hỗn loạn."
Cả căn phòng chìm vào im lặng. Mỗi người đều hiểu được sức nặng trong lời nói của Lâm Dịch, và cũng cảm nhận được gánh nặng trách nhiệm đang đè lên vai họ. Tấm bản đồ giữa bàn, với những đường nét chi chít, dường như trở thành biểu tượng cho tương lai bất định nhưng đầy thử thách mà họ sắp phải đối mặt.
***
Đêm khuya, ánh trăng vằng vặc treo trên bầu trời, đổ một màu bạc huyền ảo lên Thành An Bình. Gió đêm se lạnh thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và khói gỗ thoảng qua từ những ngôi nhà đang ngủ yên. Lâm Dịch một mình đứng trên tường thành, ánh mắt xa xăm hướng về phía chân trời. Từ vị trí này, hắn có thể nhìn thấy toàn bộ Thành An Bình, với những ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, và sự yên bình đến nao lòng. Tiếng tuần tra xa xa của binh lính, tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của sự sống, nhưng cũng là một bản nhạc đầy hoài niệm về một thế giới đã mất.
Hắn cảm nhận được gánh nặng trách nhiệm trên vai mình. Khuôn mặt hắn trầm tư, không còn nét thanh tú của một thiếu niên mà thay vào đó là sự từng trải, suy tư của một người đã phải đưa ra quá nhiều quyết định sinh tử. Hắn nhớ lại những ngày đầu tiên hắn đến thế giới này, một thiếu niên gầy gò, thiếu ăn, chỉ mong muốn sống sót. Giờ đây, hắn đã gây dựng được một "ốc đảo" phồn vinh, nhưng cái giá phải trả là sự bình yên trong tâm hồn. Hắn đã từng khao khát một cuộc sống bình dị, nhưng cuộc sống đó lại không cho phép hắn bình dị.
Bảo vệ một ốc đảo hay định hình một vùng đất mới? Câu hỏi này cứ luẩn quẩn trong tâm trí hắn. Con đường nào mới là đúng đắn cho tất cả những người đã tin tưởng mình? Hắn nhìn xuống những mái nhà yên bình, nơi những người dân đang say giấc, họ đã đặt hết niềm tin vào hắn, vào khả năng của hắn để giữ cho họ an toàn. Hắn không thể phụ lòng họ.
Lâm Dịch siết chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của gió đêm luồn qua kẽ áo. Hắn hít thở sâu, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn và tìm ra một hướng đi rõ ràng trong bối cảnh loạn lạc. Đại Hạ đang sụp đổ, và khoảng trống quyền lực nó để lại sẽ là một vùng đất hoang dã, nơi kẻ mạnh tranh giành từng tấc đất. Thành An Bình không thể đứng ngoài cuộc, không thể giữ thái độ trung lập. Nếu không chủ động, nó sẽ bị nghiền nát.
Hắn biết, những quyết định khó khăn nhất đang chờ đợi hắn. Có thể hắn sẽ phải mở rộng lãnh thổ, phải tham gia vào những cuộc chiến mà hắn chưa bao giờ mong muốn. Có thể hắn sẽ phải đối mặt với những thế lực mạnh mẽ hơn, cả phàm tục lẫn những bí ẩn của thế giới tu hành mà Lão Hồ đã gợi mở. Nhu cầu về thông tin tình báo sẽ tăng lên gấp bội, và khả năng quân sự của Thành An Bình sẽ phải được nâng tầm lên một cấp độ mới.
Ngọn lửa chiến tranh đã bùng cháy ở chân trời xa xăm, nơi những thế lực mới đang hình thành, đang vươn vòi bạch tuộc về phía "ốc đảo" của hắn. Lâm Dịch nhắm mắt lại, rồi mở ra. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, không còn sự do dự. Chỉ còn lại sự kiên định, pha lẫn một chút tr��m mặc. Hắn sẽ không trở thành một kẻ xưng bá, nhưng hắn sẽ làm mọi thứ để bảo vệ những gì hắn đã gây dựng. Cuộc chiến sinh tồn của hắn đã bước sang một giai đoạn mới, một giai đoạn mà hắn không thể chỉ phòng thủ. Hắn phải chủ động. Hắn phải dẫn dắt.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.