Lạc thế chi nhân - Chương 761: An Dân, Củng Cố: Sức Mạnh Từ Nội Tại
Bóng đêm nuốt trọn những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, chỉ còn những ngọn đèn lồng nhỏ bé là kiên cường thắp lên hy vọng trên khắp Thành An Bình. Lâm Dịch rời quán trà nhỏ, bước chân chậm rãi trên con đường lát đá quen thuộc. Gió đêm mơn man lướt qua, mang theo chút hơi lạnh của tiết trời cuối xuân, xen lẫn mùi hương của khói bếp, của cỏ cây và của sự sống đang trỗi dậy. Hắn không vội vã trở về dinh thự, mà cứ để bước chân mình dẫn lối, đi qua những con hẻm nhỏ, những góc phố quen thuộc, nơi mà từng mái nhà, từng khuôn mặt đều đã in sâu vào tâm trí hắn.
Sự bình yên mà hắn cảm nhận được đêm nay không phải là sự tĩnh lặng của một vùng đất bị lãng quên, mà là sự tĩnh lặng được tạo nên từ hàng ngàn tiếng cười nói, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng những người lao động sau một ngày vất vả trở về tổ ấm. Đó là thứ bình yên mà hắn đã phải đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu xương. Trong lòng hắn, ngọn lửa quyết tâm vẫn âm ỉ cháy, một ngọn lửa không phải để xưng bá thiên hạ, mà để bảo vệ cái "ốc đảo" này, bảo vệ những con người đã đặt niềm tin vào hắn.
Hắn ngước nhìn bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như những vi��n kim cương vương vãi trên tấm vải nhung đen. Dưới ánh sao, Thành An Bình hiện lên như một pháo đài kiên cố giữa biển cả loạn lạc. Nhưng pháo đài này không chỉ được xây bằng gạch đá, mà còn được dựng nên từ ý chí, từ sự kiên cường và lòng đoàn kết của những người dân. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhắc nhở mình. "Và để sinh tồn trong một thế giới đang thay đổi này, ta phải khám phá, phải hiểu, và phải đủ mạnh mẽ để đối mặt với mọi thử thách."
Đêm đó, Lâm Dịch trằn trọc không ngủ. Những lời của bà lão bán trà, những câu chuyện về cảnh đói kém, cha mẹ bán con để tìm đường sống cứ văng vẳng bên tai. Và rồi, những lời Lão Hồ nói về "linh khí mỏng manh", về "những hiện tượng kỳ lạ" ở Linh Thú Sơn Mạch lại hiện lên, nhắc nhở hắn rằng mối nguy hiểm không chỉ đến từ những kẻ cướp bóc hay các lãnh chúa thèm khát quyền lực. Thế giới đang thay đổi, và sự thay đổi đó sẽ mang đến những thách thức mà tri thức hiện đại của hắn có thể chưa lường hết được. Hắn biết, sự phồn vinh của Thành An Bình sẽ là một thỏi nam châm, thu hút không chỉ những người tìm kiếm sự sống, mà còn cả những ánh mắt thèm muốn từ mọi phía.
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, Lâm Dịch đã thức dậy. Hắn cảm thấy mình tràn đầy năng lượng, một sự bình tĩnh đến lạ lùng. Hắn không thể ngồi yên chờ đợi sóng gió ập đến. Hắn phải chủ động.
***
Sáng sớm hôm đó, Thành An Bình thức giấc trong một bầu không khí có phần khác lạ. Mặc dù mặt trời mới chỉ nhô lên khỏi đường chân trời, đổ một vệt nắng vàng nhạt lên những mái ngói rêu phong và những bức tường thành cổ kính, nhưng ở phía cổng chính, một dòng người dài dằng dặc đã xuất hiện. Lâm Dịch đứng trên đỉnh tường thành, bên cạnh Vương Đại Trụ, ánh mắt sắc bén quét qua từng khuôn mặt, từng dáng hình đang chậm rãi tiến về phía họ.
Dòng người tị nạn, đông như kiến cỏ, trải dài tít tắp đến tận chân trời, như một con sông chảy xiết mang theo những mảnh vỡ của một thế giới đang sụp đổ. Họ là những con người đã trải qua biết bao đau khổ, đói khát và sợ hãi. Gương mặt ai nấy đều hốc hác, xanh xao, quần áo rách rưới, bụi bặm. Trên vai họ là những gánh hành lý cồng kềnh, là tất cả những gì còn sót lại của một cuộc đời đã mất. Tiếng trẻ con khóc thét vì đói, tiếng ho khan của người già, tiếng xì xào lo lắng của những người đàn ông, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng bi thương của sự ly tán.
Lâm Dịch nheo mắt, cảm nhận rõ rệt từng ánh nhìn chứa đầy hy vọng và cả sự ngờ vực mà những người tị nạn dành cho Thành An Bình. Họ đã nghe về "ốc đảo bình yên" này, về một nơi mà người dân được no đủ, được bảo vệ. Nhưng họ cũng mang theo nỗi sợ hãi cố hữu về những lời hứa hão huyền, về sự tàn khốc của nhân thế. Thành An Bình hiện ra trước mắt họ như một bức tranh đối lập hoàn toàn với khung cảnh hoang tàn mà họ vừa bỏ lại phía sau. Những bức tường thành kiên cố, những binh lính đứng gác nghiêm trang nhưng không lạnh lùng, những mái nhà ngay ngắn, và trên hết là không khí trật tự, bình yên đến khó tin.
"Dòng người này... không có dấu hiệu dừng lại," Lâm Dịch trầm giọng nói, hơi thở của hắn hòa vào làn khí lạnh buổi sớm. "Đây là thử thách lớn nhất từ trước đến nay, Đại Trụ."
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn hẳn Lâm Dịch, đứng cạnh hắn như một bức tường thành vững chắc. Gương mặt chất phác của y giờ đây cũng lộ vẻ lo lắng. "Thành chủ nói chí phải. Chúng ta đã chuẩn bị thêm khu trại tạm, kho lương thực cũng đã được bổ sung... nhưng số lượng này thực sự ngoài dự liệu." Y siết chặt tay vào chuôi kiếm bên hông, ánh mắt kiên định. "Nhưng dù thế nào, chúng ta cũng không thể bỏ rơi họ. Họ đã đi xa như vậy để đến đây."
Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Chúng ta không thể đóng cửa. Nhưng cũng không thể để họ trở thành gánh nặng. Mục tiêu là biến họ thành nguồn lực." Hắn quay sang nhìn Vương Đại Trụ, ánh mắt chứa đầy sự tính toán. "Hãy ra lệnh cho binh lính và quan lại tại cổng thành hướng dẫn dân tị nạn đến khu vực tập trung đã định. Đảm bảo trật tự, nhưng cũng phải thể hiện sự ấm áp. Chúng ta cần họ tin tưởng. Đồng thời, hãy cử thêm người giám sát, có thể có kẻ trà trộn. Triệu tập tất cả các Quản Sự và chỉ huy đến dinh thự ngay lập tức."
Vương Đại Trụ gật đầu dứt khoát, lập tức quay người xuống tường thành để truyền đạt mệnh lệnh. Lâm Dịch vẫn đứng đó, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía xa xăm. Hắn nhớ lại những bài học lịch sử về các cuộc khủng hoảng tị nạn trong thế giới hiện đại của mình. Vấn đề không chỉ là cung cấp thức ăn, chỗ ở. Vấn đề là quản lý con người, quản lý hy vọng và thất vọng, quản lý những mâu thuẫn tiềm ẩn. Một vùng đất dù có bình yên đến mấy, nếu không thể dung nạp và hòa nhập dòng người mới, cũng sẽ trở nên bất ổn. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ. Hắn phải vận dụng tất cả những gì mình biết để biến thách thức này thành cơ hội.
Mặt trời càng lên cao, nắng càng chói chang, hắt lên những hạt bụi bay lơ lửng trong không khí. Dòng người tị nạn vẫn không ngừng đổ về, mang theo một làn sóng mùi mồ hôi, bụi đường, và cả mùi của sự tuyệt vọng lẫn hy vọng. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự nặng nề của trách nhiệm đè trên vai. Hắn không phải là một vị thần có thể biến không thành có, nhưng hắn là một người hiện đại, với tư duy logic và khả năng thích nghi vượt trội. Hắn sẽ làm những gì cần phải làm để bảo vệ cái "ốc đảo" này.
***
Vào buổi trưa, khi cái nắng gay gắt của mùa hè sớm đã lên đến đỉnh điểm, thiêu đốt mọi thứ, trong thư phòng rộng rãi của dinh thự Thành An Bình, không khí lại đặc quánh sự nghiêm túc và tập trung. Ánh nắng chói chang len lỏi qua những ô cửa sổ, vẽ thành những vệt sáng vàng cam trên nền gỗ trầm mặc, làm nổi bật lên tấm bản đồ Đại Hạ rộng lớn đang trải trên bàn. Lâm Dịch đứng giữa, tay chống nạnh, ánh mắt lướt qua từng chi tiết trên bản đồ, từ những con đường chính đến những con sông, ngọn núi. Xung quanh hắn là những cộng sự thân tín: Vương Đại Trụ với vẻ mặt nghiêm nghị, Trần Nhị Cẩu với sự nhanh nhẹn thường thấy, và Trương Quản Sự với vẻ ngoài khôn ngoan, tính toán.
"Tình hình hiện tại không đơn giản," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm ấm nhưng dứt khoát, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. "Làn sóng tị nạn từ các vùng lân cận đang dâng cao chưa từng th���y. Các báo cáo từ Ám Bộ cho thấy, sự sụp đổ của Đại Hạ đã không còn là điều có thể tránh khỏi. Các thế lực cát cứ, giang hồ hoành hành, và ngay cả những tàn quân Đại Hạ cũng đang trở thành mối đe dọa không nhỏ. Thành An Bình của chúng ta, hay nói đúng hơn là 'ốc đảo' này, đang trở thành mục tiêu của cả hy vọng lẫn tham lam."
Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, lập tức đứng thẳng người, giọng nói pha chút lo lắng: "Thành chủ, khu trại tạm đã quá tải. Chúng ta đã phải dùng đến những khu đất dự trữ để dựng lều bạt. Nhưng số lượng người đổ về mỗi ngày vẫn không ngừng tăng. Chúng ta cần thêm đất, thêm vật liệu, và cả nguồn lương thực dự trữ cũng đang cạn dần. Tuy nhiên, dân tị nạn đều rất biết điều, họ chỉ mong có một chỗ dung thân."
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt chuyển sang Trương Quản Sự. "Trương Quản Sự, về mặt kinh tế, chúng ta có thể tận dụng lượng nhân công này như thế nào?"
Trương Quản Sự, với vẻ mặt có chút xảo quyệt nhưng đôi mắt biết nhìn người, vuốt nhẹ chòm râu thưa thớt. "Thành chủ, đây đúng là một thách thức lớn, nhưng cũng là cơ hội. Lượng nhân công dồi dào này có thể được sử dụng để đẩy mạnh sản xuất nông nghiệp, khai hoang đất mới. Về thủ công nghiệp, chúng ta có thể mở rộng các xưởng dệt, xưởng gốm, xưởng rèn... Tuy nhiên, cần vốn và nguyên liệu ban đầu. Hơn nữa, việc quản lý một lượng lớn người như vậy đòi hỏi một hệ thống chặt chẽ, nếu không dễ sinh loạn." Hắn đặt một chồng sổ sách xuống bàn, chứng tỏ sự chuẩn bị kỹ lưỡng.
Vương Đại Trụ tiếp lời, giọng nói đầy kiên quyết: "Và quan trọng nhất là vấn đề an ninh. Thành chủ, tôi đã nhận được báo cáo về vài vụ trộm cắp nhỏ lẻ trong khu trại tạm, và Ám Bộ cũng phát hiện một số kẻ khả nghi trà trộn vào dòng người tị nạn. Lực lượng phòng vệ cần được tăng cường, không chỉ để duy trì trật tự nội bộ mà còn để đối phó với các thế lực bên ngoài đang dòm ngó. Chúng ta không thể để bất kỳ ai phá hoại sự bình yên mà chúng ta đã vất vả xây dựng."
Lâm Dịch lắng nghe cẩn thận, từng lời nói đều mang trọng lượng. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, suy nghĩ nhanh chóng. Trong đầu hắn, những kế hoạch, những con số, những phương án liên tục xoay vần. Hắn biết rõ gánh nặng trách nhiệm đang đè lên vai mình. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ. Hắn không thể cầu xin sự giúp đỡ từ bên ngoài. Tất cả phải dựa vào chính bản thân hắn và những người tin tưởng hắn.
Hắn mở mắt ra, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết. "Được. Chúng ta sẽ giải quyết từng vấn đề một. Trần Nhị Cẩu, hãy lập tức phân chia lại khu trại tạm thành các tiểu khu, mỗi tiểu khu có một người đứng đầu do dân tị nạn tự bầu ra, nhưng phải được chúng ta giám sát. Đồng thời, tổ chức các đội tuần tra dân phòng từ chính những người tị nạn, dưới sự chỉ đạo của binh lính chúng ta. Về vật liệu, ta sẽ cho phép khai thác gỗ từ khu rừng phía đông, nhưng phải có kế hoạch tái trồng rừng. Về lương thực, Trương Quản Sự sẽ phụ trách liên hệ với các thương hội lớn, mua thêm ngũ cốc dự trữ. Đồng thời, hãy tổ chức các đội khai hoang, biến những vùng đất hoang hóa phía bắc thành ruộng đồng. Ai tham gia khai hoang sẽ được ưu tiên cấp đất và hạt giống."
Hắn quay sang Vương Đại Trụ: "Vương Đại Trụ, hãy lập tức tăng cường lực lượng tuần tra, đặc biệt là ở khu trại tị nạn và các tuyến đường chính. Những kẻ gây rối phải bị xử lý nghiêm khắc để làm gương. Đồng thời, tôi muốn anh và Lý Hổ lập tức triển khai kế hoạch huấn luyện tân binh. Ưu tiên tuyển mộ những thanh niên trai tráng từ trong dòng người tị nạn. Họ có sức lực, có lòng căm thù với loạn lạc, chúng ta sẽ biến họ thành những chiến binh bảo vệ quê hương mới."
Trương Quản Sự, với kinh nghiệm thương trường và khả năng nhìn nhận vấn đề sắc bén, lại đưa ra một đề xuất: "Thành chủ, để giảm áp lực lên kho lương thực và kích thích kinh tế, chúng ta có thể tổ chức các chợ phiên nhỏ trong khu trại tạm, cho phép dân tị nạn trao đổi, mua bán sản phẩm thủ công của họ. Chúng ta sẽ cung cấp một số nguyên liệu cơ bản ban đầu."
Lâm Dịch gật đầu hài lòng. "Ý hay. Trương Quản Sự, anh phụ trách việc này. Hãy tham khảo 'Cẩm Nang Kế Sách' về các chính sách an dân và phát triển kinh tế cho vùng đất mới. Chúng ta không chỉ cần họ sống sót, mà còn cần họ sống tốt, sống có ích. Hãy biến họ thành một phần không thể thiếu của Thành An Bình."
Hắn đưa ra từng chỉ thị cụ thể, phân công nhiệm vụ rõ ràng, nhấn mạnh sự phối hợp giữa các ban ngành. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, tiếng xì xào bàn bạc, tiếng thở phào nhẹ nhõm sau khi tìm được hướng giải quyết. Lâm Dịch biết, đây chỉ là bước đầu. Nhưng hắn tin rằng, với sự đoàn kết và tri thức, họ sẽ vượt qua mọi thử thách. "Mỗi người dân, mỗi viên gạch đều là một phần sức mạnh của chúng ta," hắn thầm nghĩ. "Sức mạnh của một quốc gia không nằm ở số lượng binh lính, mà nằm ở sự phồn vinh của nhân dân."
***
Chiều muộn, khi nắng vàng đã dịu đi, những cơn gió nhẹ mang theo hơi ẩm từ sông thổi vào Thành An Bình, tạo nên một bầu không khí mát mẻ dễ chịu. Trên thao trường rộng lớn, bụi bay mù mịt dưới bước chân của hàng trăm tân binh. Phần lớn trong số họ là những thanh niên trai tráng vừa mới thoát khỏi cảnh loạn lạc, giờ đây đang miệt mài luyện tập dưới sự chỉ dẫn của Lý Hổ và các giáo đầu. Tiếng hô khẩu hiệu vang dội, tiếng kiếm gỗ va vào nhau chan chát, tiếng bước chân đều đặn dẫm trên nền đất cứng, tạo nên một bản nhạc đầy sức sống và quyết tâm.
Lâm Dịch đứng trên đài quan sát, bên cạnh là Vương Đại Trụ và Lý Hổ. Hắn mặc một bộ thường phục đơn giản, mái tóc đen bù xù được buộc gọn gàng, nhưng ánh mắt hắn vẫn ẩn chứa sự sắc bén và từng trải. Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt hung dữ và vết sẹo nhỏ trên lông mày, đang quan sát đám tân binh với vẻ hài lòng. Y vốn là một chỉ huy đội tuần tra nghiêm khắc, nhưng cũng rất tận tâm với binh lính của mình.
"Thành chủ, họ là những hạt giống tốt," Lý Hổ nói, giọng nói khàn khàn nhưng đầy uy lực. "Chỉ cần thời gian rèn giũa, họ sẽ trở thành những chiến binh dũng mãnh. Ban đầu còn lóng ngóng, nhưng ánh mắt ai nấy đều ánh lên sự quyết tâm. Họ biết mình đang chiến đấu vì điều gì."
Lâm Dịch khẽ gật đầu. Hắn nhìn xuống, thấy những gương mặt non nớt nhưng đầy kiên cường. Có những người vẫn còn mang vẻ sợ hãi của một người tị nạn, nhưng qua từng động tác, từng tiếng hô, sự tự tin đang dần được nhen nhóm trong họ. Hắn nhớ lại những lời mình đã nói trong cuộc họp trưa nay: "Bảo vệ vùng đất này là bảo vệ sinh mạng của chính họ." Điều đó không chỉ là một lời động viên, mà là một sự thật hiển nhiên. Họ không còn là những nạn nhân, họ đang trở thành những người bảo vệ.
"Hãy huấn luyện họ thật tốt, Lý Hổ," Lâm Dịch đáp, giọng nói trầm ấm. "Không chỉ là kỹ năng chiến đấu, mà còn là kỷ luật, là ý chí. Hãy dạy họ biết rằng, Thành An Bình này là nhà của họ, là nơi họ sẽ dựng xây lại cuộc đời. Và để bảo vệ ngôi nhà ấy, họ phải trở nên mạnh mẽ."
Vương Đại Trụ tiếp lời: "Thành chủ, theo kế hoạch phòng thủ mới, chúng ta sẽ tăng cường thêm các tháp canh ở phía bắc và phía đông, nơi có nhiều khả năng bị các thế lực bên ngoài dòm ngó. Tường thành cũng sẽ được gia cố bằng cách sử dụng đá và gỗ do dân tị nạn khai thác. Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai phá hoại sự bình yên này." Y đưa ra một cuộn bản đồ phác thảo, chỉ vào từng điểm chiến lược.
Lâm Dịch xem xét kỹ lưỡng bản đồ. Hắn nhận ra, việc tăng cường phòng thủ không chỉ là xây thêm tường thành, mà còn là xây dựng một hệ thống phòng thủ vững chắc từ nội tại. Những tân binh này, chính là những viên gạch đầu tiên. "Chúng ta cần một hệ thống báo động sớm hiệu quả," Lâm Dịch nói. "Ám Bộ phải tăng cường hoạt động trinh sát ở các vùng biên giới. Chúng ta cần biết kẻ địch đang ở đâu, mạnh yếu thế nào, trước khi chúng kịp đặt chân đến đây."
Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua thao trường một lần nữa. "Sức mạnh của một đội quân không chỉ nằm ở số lượng, mà còn ở tinh thần. Hãy đảm bảo rằng họ được ăn no, mặc ấm, và có niềm tin vào tương lai. Một người lính chiến đấu vì một lý tưởng, vì một ngôi nhà để trở về sẽ mạnh mẽ hơn gấp vạn lần một kẻ chỉ chiến đấu vì sợ hãi hay tiền bạc."
Lý Hổ và Vương Đại Trụ gật đầu. Ánh mắt họ chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. Họ biết rằng, dưới sự lãnh đạo của hắn, Thành An Bình không chỉ là một pháo đài vật chất, mà còn là một pháo đài tinh thần. Khi Lâm Dịch đưa tay lên, tất cả các tân binh đang luyện tập đều dừng lại, nhìn về phía hắn. Hắn không nói gì nhiều, chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười động viên. Đám đông đáp lại bằng những tiếng hô vang dội, thể hiện sự kính trọng và lòng biết ơn.
Dưới ánh nắng chiều tà, bóng dáng Lâm Dịch hiện lên kiên nghị. Hắn biết, việc tăng cường lực lượng phòng vệ và huấn luyện binh lính mới là bước chuẩn bị không thể thiếu cho một cuộc xung đột quân sự quy mô lớn hơn sắp tới. Sự ổn định và phồn thịnh của Thành An Bình sẽ trở thành mục tiêu hấp dẫn cho các lãnh chúa mới nổi và tàn quân Đại Hạ. Cuộc chiến để bảo vệ "ốc đảo" này chỉ mới bắt đầu.
***
Khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả không gian bằng một màu sắc ấm áp và lãng mạn, Lâm Dịch đi dạo một mình qua khu chợ phiên mới được mở. Không khí ở đây hoàn toàn khác biệt so với sự căng thẳng ở thao trường hay sự nghiêm túc trong thư phòng. Nơi đây tấp nập kẻ bán người mua, tiếng cười nói, tiếng mặc cả, tiếng rao hàng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc sống động của cuộc sống.
Những gian hàng được dựng tạm bợ bằng gỗ và vải bạt, nhưng được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp. Trên mỗi gian hàng, đủ loại sản phẩm thủ công do chính những người tị nạn làm ra được bày bán: những chiếc giỏ mây đan khéo léo, những tấm vải dệt thô sơ nhưng chắc chắn, những món đồ gốm sứ được nặn bằng bàn tay thô ráp nhưng chứa đựng cả tâm hồn, hay những món ăn vặt với mùi thơm hấp dẫn. Mùi của gia vị, của đất nung, của vải mới, của thức ăn đang nấu quyện vào nhau, kích thích mọi giác quan.
Lâm Dịch dừng lại trước một gian hàng bán vải, ngón tay khẽ chạm vào một tấm vải bông màu chàm. Vải tuy không mịn màng như tơ lụa, nhưng chất liệu dày dặn, bền chắc. Hắn nhớ lại cảnh những người tị nạn rách rưới khi mới đến. Giờ đây, nhiều người trong số họ đã có quần áo lành lặn hơn, trên khuôn mặt đã xuất hiện những nụ cười hiếm hoi.
Cách đó không xa, Trương Quản Sự đang kiểm kê sổ sách với vẻ mặt hài lòng. Hắn mặc bộ y phục gọn gàng, tay cầm bút lông, ánh mắt tinh tường lướt qua từng con số. Thấy Lâm Dịch, hắn lập tức cúi chào, trên mặt hiện rõ nụ cười mãn nguyện.
"Thành chủ, chợ này đã giúp giải quyết rất nhiều việc làm, và cũng kích thích sản xuất của dân làng cũ," Trương Quản Sự báo cáo, giọng nói tràn đầy sự tự hào. "Không chỉ những người tị nạn có thêm thu nhập, mà cả dân làng cũ cũng tìm thấy cơ hội trao đổi hàng hóa, mở rộng sản xuất. Chúng ta đã biến một gánh nặng thành một động lực kinh tế mới."
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Hắn không nói gì nhiều, chỉ khẽ gật đầu. Trong lòng hắn, một cảm giác ấm áp lan tỏa. "Đây mới là thứ mà một người lãnh đạo cần làm," hắn thầm nghĩ. Không phải là những trận chiến oai hùng, không phải là những danh hiệu cao quý, mà là việc mang lại cuộc sống ấm no, bình yên cho những người dân. Hắn nhìn những người tị nạn, giờ đây không còn là những gương mặt hốc hác đầy tuyệt vọng, mà là những con người đang mỉm cười, đang trò chuyện, đang sống. Họ đã tìm thấy một mái nhà, một hy vọng mới ở Thành An Bình.
Tiếng cười đùa của lũ trẻ con nô đùa giữa các gian hàng, tiếng khóc nheo nhóc của một đứa bé được mẹ vỗ về, tiếng nhạc cụ dân gian vang lên từ một góc chợ, tất cả tạo nên một khung cảnh bình dị nhưng đầy sức sống. Sự phồn thịnh này, dù còn non trẻ, nhưng là minh chứng rõ ràng nhất cho hiệu quả của các chính sách "an dân" của Lâm Dịch. Hắn đã biến nỗi lo thành hy vọng, biến gánh nặng thành sức mạnh.
Hắn biết, dòng người tị nạn ngày càng tăng sẽ mang theo không chỉ những người dân vô tội mà còn có thể có gián điệp, kẻ xấu hoặc những bí mật từ các vùng đất xa xôi. Nhưng hắn cũng tin rằng, sự đoàn kết và lòng tin của người dân sẽ là bức tường thành vững chắc nhất. Các dự án lao động công ích và khai hoang sẽ không chỉ mở rộng đất đai mà có thể dẫn đến việc phát hiện ra những di tích cổ hoặc nguồn tài nguyên mới, có thể liên quan đến "linh khí mỏng manh" hoặc thế lực tu hành mà Lão Hồ đã nhắc đến. Thành An Bình không chỉ là một ốc đảo đơn thuần, nó đang dần trở thành một trung tâm, một ngọn hải đăng giữa biển cả loạn lạc.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của sự sống và niềm tin đang trỗi dậy mạnh mẽ trong vùng đất của mình. Hắn quay lưng lại với khu chợ đang tấp nập, bước chân vững vàng đi về phía dinh thự. Ánh trăng đã treo lơ lửng trên bầu trời, soi sáng con đường trước mặt. Hắn không biết phía trước còn bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu sóng gió. Nhưng hắn biết rằng, hắn sẽ không đơn độc. Hắn có những người dân tin tưởng, có những cộng sự trung thành. Và quan trọng hơn cả, hắn có một mục tiêu rõ ràng: bảo vệ "ốc đảo" này, bảo vệ cuộc sống bình dị mà hắn và mọi người đang gây dựng.
Cuộc hành trình vẫn còn dài, nhưng ngọn lửa quyết tâm trong trái tim Lâm Dịch vẫn cháy sáng, soi rọi con đường hắn đi.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.