Lạc thế chi nhân - Chương 760: Ốc Đảo Vững Vàng: Phồn Vinh Giữa Bão Tố
Bình minh dần vén màn sương mỏng, phủ lên Thành An Bình một tấm áo vàng nhạt. Tiếng gà gáy râm ran từ những góc phố yên bình, hòa cùng tiếng rao hàng đều đặn của người bán đậu phụ sớm, tựa như một bản giao hưởng êm đềm của cuộc sống. Mùi bánh hấp nóng hổi, lẫn với hương trà thanh khiết và vị khói bếp của những gia đình dậy sớm, lẩn quất trong không khí trong lành, xua tan đi cái lạnh se se còn vương lại của đêm dài.
Lâm Dịch bước đi trên con đường đá được lát phẳng phiu, sạch sẽ, cảm nhận từng viên đá mát lạnh dưới lớp giày vải thô. Bên cạnh hắn là Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, bước chân vững chãi như một tảng đá. Khuôn mặt chất phác của Đại Trụ ánh lên vẻ tự hào khó giấu, đôi mắt hắn không ngừng quét qua những con phố đang dần trở nên tấp nập. Phía trên đầu họ, những ngọn đèn lồng giấy dầu treo trước các cửa tiệm c��n chưa tắt hẳn, lung linh như những vì sao còn sót lại của đêm.
“Chủ công,” Vương Đại Trụ cất tiếng, giọng nói tuy thô kệch nhưng tràn đầy sự kính trọng và cảm thán. Hắn chỉ tay về phía một nhóm trẻ con đang nô đùa trên bãi đất trống gần quảng trường, tiếng cười trong trẻo vang vọng cả một góc phố. “Nhìn cảnh này, ai còn dám nói chúng ta không thể tự đứng vững giữa loạn thế? Mấy năm trước, vùng đất này còn hoang vu, đói nghèo, người dân sống không bằng chết. Vậy mà giờ đây…” Hắn bỏ lửng câu nói, thay vào đó là một nụ cười mãn nguyện, để Lâm Dịch tự mình cảm nhận sự thay đổi lớn lao đó.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt, từng dáng hình đang hối hả với cuộc sống thường nhật. Những người dân nơi đây, dù trang phục vẫn còn giản dị, vá víu, nhưng khuôn mặt họ không còn vẻ tiều tụy, sợ hãi của những ngày tháng đói kém, chạy loạn. Thay vào đó là sự khỏe khoắn, tươi tắn, và đặc biệt là ánh mắt tràn đầy hy vọng, niềm tin. Họ cúi chào Lâm Dịch với sự kính trọng pha lẫn chút thân thuộc, thậm chí có vài người già còn nheo mắt cười hiền từ, gọi hắn là “Lâm đại nhân”, “Minh chủ”.
“Lâm đại nhân, ngài dậy sớm vậy sao?” Một người phụ nữ trung niên, tay xách giỏ rau tươi, dừng lại bên đường, cung kính cúi đầu. “Bọn tiểu nhân mới đi chợ về, thấy rau cải hôm nay tươi roi rói, lại rẻ hơn mọi khi. Nhờ có Lâm đại nhân, chúng tôi mới có ngày hôm nay, không còn phải lo đói rét, loạn lạc!” Giọng bà tràn đầy sự biết ơn chân thành.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, gật đầu chào lại. “Bà cứ gọi ta là Lâm Dịch là được. Chỉ cần dân chúng an cư lạc nghiệp là ta vui rồi.” Lời nói của hắn đơn giản, nhưng đủ để khiến người phụ nữ cảm kích, nở một nụ cười mãn nguyện rồi tiếp tục bước đi.
Hắn khẽ thở dài, trong lòng không khỏi cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc. Đây chính là thứ hắn đã nỗ lực gây dựng, từng bước từng bước một, từ những ngày đầu tiên chân ướt chân ráo đặt chân đến thế giới này. Sự phồn thịnh này, sự bình yên này, không phải là thứ t�� nhiên mà có. Nó là kết quả của vô vàn những đêm thức trắng, những tính toán cân não, những quyết sách táo bạo, và cả sự hy sinh của không ít người. Hắn nhìn thấy những đứa trẻ hồn nhiên chạy nhảy, những người phụ nữ trao đổi hàng hóa với nụ cười trên môi, những người đàn ông hăng say làm việc ở các cửa hàng, xưởng thủ công mới mở. Mỗi khung cảnh đều là một minh chứng sống động cho triết lý "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu" của hắn, và rằng một cuộc sống ổn định, bình dị là điều đáng giá hơn bất cứ danh vọng hay quyền lực nào.
*Đây chính là thứ mình muốn bảo vệ,* Lâm Dịch tự nhủ, bước chân chậm rãi hơn, như muốn khắc ghi từng khoảnh khắc này vào tâm trí. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm trên vai. *Nhưng sự bình yên này sẽ kéo dài bao lâu?* Câu hỏi đó như một tảng đá đè nặng trong lòng, một lời nhắc nhở không ngừng về thế giới bên ngoài đang cuồng loạn. Vùng đất này, Thành An Bình này, tựa như một ốc đảo xanh tươi giữa một sa mạc rộng lớn đang chìm trong bão cát. Nó càng rực rỡ, càng phồn thịnh, thì càng dễ trở thành mục tiêu của những kẻ khát máu, những thế lực tham lam đang nổi lên khắp nơi.
Thành An Bình, được xây dựng lại từ một pháo đài cũ và mở rộng với kiến trúc vững chắc, kết hợp hài hòa giữa sự thực dụng và nét thẩm mỹ đơn giản. Những bức tường thành kiên cố bằng đá xanh, cao vút, bảo vệ cho sự bình yên bên trong. Các con phố được quy hoạch gọn gàng, chia thành từng khu vực chức năng rõ ràng: khu chợ sầm uất, khu dân cư đông đúc, khu xưởng thủ công nhộn nhịp, và cả khu đất dành riêng cho những người tị nạn mới đến, đang dần ổn định cuộc sống. Tiếng búa đập, tiếng cưa xẻ gỗ từ các xưởng mộc, tiếng dệt vải từ các xưởng tơ lụa, tất cả tạo nên một âm thanh của sự lao động hăng say, của sự phát triển không ngừng.
Lâm Dịch dừng lại trước một tiệm bán vải mới mở, nơi những tấm lụa đủ màu sắc được phơi dưới nắng sớm, óng ánh rực rỡ. Chủ tiệm là một người phụ nữ trẻ, gương mặt hiền lành, đang hướng dẫn một người tị nạn mới đến cách thêu thùa. Khi thấy Lâm Dịch, họ vội vàng cúi chào. Hắn chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn miên man suy nghĩ. Hắn biết, để duy trì được sự bình yên này, hắn không thể chỉ dựa vào sự phát triển nội tại. Hắn cần phải hiểu rõ hơn về thế giới bên ngoài, về những con sóng ngầm đang cuộn trào, và cả những bí ẩn đang dần hé lộ. Cẩm Nang Kế Sách trong tâm trí hắn đã không ngừng hoạt động, phân tích, đánh giá mọi thông tin, cố gắng tìm ra lối đi an toàn nhất, hiệu quả nhất.
Vương Đại Trụ thấy Lâm Dịch trầm ngâm, cũng im lặng đi theo, nhưng ánh mắt hắn vẫn lấp lánh niềm tự hào. Với Đại Trụ, Lâm Dịch không chỉ là chủ công, mà còn là người đã ban cho hắn và vô vàn người dân nơi đây một cuộc sống mới, một hy vọng mới. Hắn tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của Lâm Dịch, dù đôi khi hắn không thể hiểu hết những suy nghĩ sâu xa trong đầu vị thủ lĩnh trẻ tuổi này.
Tiếng chuông điểm canh giữa buổi sáng từ tháp canh vọng lại, báo hiệu đã đến lúc Lâm Dịch phải trở về dinh thự để bắt đầu một ngày làm việc mới. Hắn nhìn lại khung cảnh Thành An Bình một lần nữa, hít thở sâu mùi hương của cuộc sống đang sinh sôi. Bình yên này là quý giá, nhưng cũng vô cùng mong manh. Hắn sẽ không cho phép bất cứ điều gì phá hủy nó.
***
Trong thư phòng của Lâm Dịch, không khí luôn mang một vẻ tĩnh lặng đặc trưng, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng lật trang sách nhẹ nhàng, hay tiếng bút lông sột soạt trên giấy. Căn phòng được bài trí đơn giản nhưng đầy đủ công năng, với một bàn làm việc lớn bằng gỗ lim đặt giữa phòng, chất đầy sổ sách, bản đồ và các văn kiện. Phía sau bàn là một giá sách cao ngất, chứa đựng đủ loại sách từ lịch sử, địa lý đến binh pháp, nông sự. Mùi mực mới, mùi gỗ trầm và hương trà ấm thoang thoảng tạo nên một bầu không khí tập trung, nghiêm túc. Ánh sáng mặt trời buổi trưa xuyên qua khung cửa sổ giấy dầu, chiếu rọi những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí.
Cuộc họp thường lệ diễn ra trong không gian này, với sự góp mặt của những cánh tay đắc lực nhất của Lâm Dịch: Trần Nhị Cẩu, Binh trưởng Triệu và Lão Hồ. Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt tinh anh, nhanh nhẹn, luôn là người đầu tiên trình bày báo cáo. Hắn là trưởng Ám Bộ, nắm giữ mạng lưới tình báo rộng khắp, từ thông tin nội bộ đến những biến động bên ngoài.
“Chủ công,” Trần Nhị Cẩu bắt đầu, giọng nói tự tin nhưng vẫn giữ vẻ khiêm nhường. “Tình hình dân chúng trong Thành An Bình và các làng xã lân cận vẫn duy trì ổn định. Các chính sách về thuế má, an sinh xã hội, đặc biệt là trợ cấp cho người tị nạn và chính sách chia đất, vẫn đang phát huy hiệu quả rất tốt. Lòng dân đều hướng về chúng ta.” Hắn dừng lại, đảo mắt nhìn quanh, rồi tiếp tục. “Về mặt kinh tế, các thương nhân từ xa, đặc biệt là từ Thiên Phong Thương Hội, đã bắt đầu tìm đến nhiều hơn. Đường sá được sửa chữa, an ninh đảm bảo đã kích thích thương mại phát triển mạnh. Chỉ trong một quý, doanh thu từ thuế thương mại đã tăng ba thành. Ám Bộ cũng đã triệt phá thêm vài nhóm giang hồ nhỏ lẻ định gây rối, hầu hết là những kẻ lưu manh đói ăn từ bên ngoài tràn vào, chưa thành mối đe dọa lớn.”
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt không rời khỏi bản đồ trải trên bàn, nơi hắn đã đánh dấu những điểm nóng và tuyến đường giao thương quan trọng. “Rất tốt. Tiếp tục duy trì và mở rộng mạng lưới thương nhân. Lấy uy tín và sự an toàn làm nền tảng. Về các nhóm giang hồ, phải theo dõi sát sao, không được chủ quan. Những con chuột nhỏ có thể gặm đứt một cây cầu lớn.”
Tiếp theo là Binh trưởng Triệu. Dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má khiến hắn trông càng thêm cương nghị. Hắn luôn mặc giáp trụ gọn gàng, toát lên vẻ kỷ luật của một quân nhân. “Báo cáo chủ công,” Binh trưởng Triệu trình bày, giọng nói dứt khoát. “Quân đội đã được huấn luyện bài bản, tinh thần chiến đấu cao. Vũ khí, lương thực dự trữ đều đầy đủ. Chúng ta đã tăng cường tuần tra các tuyến biên giới phía tây và phía nam, nơi tiếp giáp với các vùng đất đang hỗn loạn.” Hắn đưa một bản báo cáo lên bàn. “Nhưng tin tức từ biên giới cho thấy, tình hình Đại Hạ Vương Triều đang ngày càng nguy cấp. Các tàn quân Đại Hạ đang tan rã nhanh chóng, không còn khả năng duy trì trật tự. Các lãnh chúa khác đang bắt đầu tranh giành lãnh thổ một cách công khai, thiết lập thế lực riêng, xưng hùng xưng bá ở khắp nơi. Có vẻ như, sự sụp đổ của Đại Hạ chỉ còn là vấn đề thời gian.”
Lâm Dịch cầm lấy bản báo cáo, lướt nhanh qua các con số và thông tin. Hắn đã dự đoán trước điều này, nhưng khi nghe nó được xác nhận, vẫn không khỏi cảm thấy nặng lòng. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn thầm nhủ. *Vương triều hùng mạnh đến mấy cũng có ngày suy tàn, và khi đó, sự tàn khốc của nhân tính sẽ bộc lộ rõ nhất.* Hắn đặt bản báo cáo xuống, nhìn từng người một. “Chúng ta đã xây dựng được một nền tảng vững chắc, một ốc đảo an toàn giữa biển lửa loạn lạc. Điều đó là không thể phủ nhận. Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu. Sự hỗn loạn bên ngoài sẽ sớm tràn đến. Chúng ta không thể mãi ẩn mình, cũng không thể chỉ dựa vào phòng thủ bị động.”
Hắn ngừng lại, ánh mắt chuyển sang Lão Hồ. Lão Hồ, v��i thân hình gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc phơ, luôn giữ vẻ trầm tĩnh. Đôi mắt tinh anh của ông thường nheo lại, như thể đang nhìn thấu vào tâm can người khác. Từ đầu cuộc họp, Lão Hồ chỉ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng vuốt chòm râu bạc.
“Lão Hồ,” Lâm Dịch cất tiếng, giọng điệu có chút thận trọng hơn. “Về những tin tức ‘kỳ lạ’ mà Ám Bộ thu thập được, đặc biệt là những hiện tượng xảy ra ở Linh Thú Sơn Mạch… Lão có suy nghĩ gì?”
Lão Hồ khẽ ho một tiếng, chậm rãi nói, giọng điệu từ tốn nhưng mang đầy vẻ thâm sâu. “A, những chuyện đó… người đời phàm tục khó lòng lý giải. Lão phu nghe nói, ở những vùng đất xa xôi, có những hiện tượng kỳ lạ xảy ra… Linh khí mỏng manh, tựa như đang dần hồi phục sau hàng trăm năm ẩn mình. Những tia sáng xanh biếc, những bóng người bay lượn, những loài cây cỏ kỳ dị đột nhiên xuất hiện, và cả những câu chuyện về ‘cao nhân’ ẩn mình trong núi sâu. Chẳng phải ngẫu nhiên mà những điều đó lại đồng thời xuất hiện khi nhân gian đại loạn.” Lão Hồ nhìn thẳng vào Lâm Dịch, đôi mắt tinh anh như muốn dò xét. “Thế giới này, e rằng không đơn giản như những gì chúng ta vẫn nghĩ, tiểu tử Lâm Dịch ạ. Có những thứ vượt ngoài tầm hiểu biết của trí tuệ phàm trần.”
Lâm Dịch trầm ngâm, những lời của Lão Hồ không khác gì những gì Lão Tăng Viên Giác đã gợi mở trước đây. Chúng là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, một bức tranh mà hắn cần phải tự mình đi tìm lời giải. *Cẩm Nang Kế Sách, liệu có thể giải mã được cả những điều siêu nhiên này?* Hắn tự hỏi. Tri thức hiện đại đã giúp hắn xoay chuyển tình thế, nhưng đối mặt với “linh khí” hay “tu hành” thì sao? Đó là một lĩnh vực hoàn toàn mới, vượt xa những kiến thức mà hắn từng có.
“Vậy thì, Ám Bộ cần phải thay đổi trọng tâm hoạt động,” Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. “Ngoài việc theo dõi các thế lực thế tục, phải tập trung sâu hơn vào việc thu thập thông tin về những hiện tượng kỳ lạ này. Tìm kiếm những người có kiến thức về chúng, những ghi chép cổ xưa, thậm chí là những dấu vết của các ‘cao nhân’ hay ‘môn phái ẩn dật’. Chúng ta cần phải hiểu rõ bản chất của những điều này, không thể để chúng trở thành mối đe dọa bất ngờ.” Hắn nhìn Trần Nhị Cẩu. “Nhị Cẩu, ngươi phải đích thân chỉ đạo việc này. Cẩn trọng, khéo léo, nhưng phải quyết đoán. Đây là một cuộc điều tra không đơn thuần chỉ là thu thập tin tức, mà còn là khám phá một thế giới mới.”
Trần Nhị Cẩu gật đầu dứt khoát. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Chúng ta sẽ điều tra đến tận cùng, cho dù phải lặn lội đến những nơi hoang vắng nhất.”
Binh trưởng Triệu cũng tỏ vẻ nghiêm nghị, nhận ra tầm quan trọng của chỉ thị mới này. Mặc dù là một quân nhân, hắn cũng không thể phủ nhận những câu chuyện kỳ bí đã bắt đầu lan truyền trong dân gian, khiến lòng người thêm phần bất an.
Lâm Dịch dựa lưng vào ghế, thở ra một hơi dài. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Câu nói đó lại vang vọng trong đầu hắn. Cho dù là đối mặt với chiến tranh của nhân loại hay những bí ẩn của thế giới tu hành, tri thức và sự hiểu biết luôn là chìa kh��a để sinh tồn và chiến thắng. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
***
Chiều tà, những tia nắng vàng cuối cùng vẫn còn vương vấn trên những mái nhà cong vút của Thành An Bình, nhưng đã ngả dần sang tông đỏ cam rực rỡ, báo hiệu một ngày sắp khép lại. Gió nhẹ lướt qua, mang theo cái se lạnh của buổi chiều và mùi hương dịu nhẹ của hoa cỏ từ các khu vườn trong thành. Lâm Dịch ngồi một mình trong một quán trà nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh, cách xa sự ồn ào của chợ búa. Quán trà được trang trí giản dị, ấm cúng, với những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc và vài bức tranh thủy mặc treo trên tường. Tiếng nói chuyện thì thầm của vài vị khách khác, cùng tiếng nhạc cụ cổ điển khẽ ngân nga, tạo nên một không gian thư thái hiếm có.
Hắn chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con đường đá lát đã bắt đầu lên đèn lồng. Người bán trà, một bà lão tóc bạc phơ, gương mặt phúc hậu, mang đến cho hắn một chén trà nóng hổi, khói lượn l��� phảng phất hương sen dịu mát. Bà lão đặt chén trà xuống bàn, khẽ mỉm cười với Lâm Dịch.
“Lâm đại nhân, cuộc sống bây giờ thật sự tốt hơn rất nhiều,” bà lão cất tiếng, giọng nói hiền từ, không chút khách sáo. Bà ngồi xuống chiếc ghế đối diện, bắt đầu pha thêm một ấm trà mới. “Không ai nghĩ có thể có ngày này giữa loạn thế. Cứ tưởng cả đời sẽ phải sống trong cảnh đói khổ, lo sợ chiến tranh, cướp bóc. Vậy mà giờ đây, con cháu tôi đều được ăn no, mặc ấm, được học chữ, còn có thể mở được cửa hàng bán trà nhỏ này. Tất cả là nhờ phúc đức của Lâm đại nhân đó.”
Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ rồi ngọt hậu lan tỏa trong vòm miệng, sưởi ấm cả người. Hắn nhìn bà lão, trong đôi mắt bà tràn đầy sự biết ơn và niềm hạnh phúc giản dị. Hắn không phải là một người thích nghe những lời ca tụng, nhưng những lời nói chân thành từ một người dân bình thường như bà lão này lại mang đến cho hắn một cảm giác ấm áp, một sự khẳng định cho những nỗ lực bấy lâu nay.
“Bà khách sáo rồi,” Lâm Dịch đáp, giọng điệu trầm ấm. “Chỉ cần lòng dân còn, chúng ta sẽ vượt qua mọi khó khăn. Ta chỉ là người dẫn đường, còn sự phồn thịnh này là do chính sự chăm chỉ, cần cù của bà và mọi người mà có.” Hắn nói những lời đó không phải để khiêm tốn, mà là một niềm tin sâu sắc. Hắn biết, một mình hắn không thể làm nên tất cả. Chính lòng dân, chính sự đoàn kết và ý chí sinh tồn của họ mới là sức mạnh lớn nhất.
Bà lão cười hiền, đôi mắt nheo lại. “Lâm đại nhân nói chí phải. Nhưng nếu không có ngài, liệu chúng tôi có thể có được cơ hội này không? Những ngày đói kém, cha mẹ phải bán con, vợ phải bỏ chồng để tìm đường sống… Cảnh tượng đó, tôi thề là không bao giờ muốn nhìn thấy lại.” Nét buồn thoáng qua trên gương mặt bà lão, rồi nhanh chóng được thay thế bằng nụ cười. “Giờ đây, mỗi buổi chiều, nhìn Thành An Bình lên đèn, tôi lại thấy lòng mình bình yên đến lạ. Mong rằng cuộc sống này sẽ kéo dài mãi mãi.”
Lâm Dịch không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu. Hắn nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây. Những ngọn đèn lồng đã thắp sáng khắp các con phố, lung linh như những ngôi sao nhỏ trên mặt đất. Tiếng cười nói, tiếng hát hò từ các gia đình vọng lại, tạo nên một bản hòa tấu của cuộc sống. Sự bình yên này, sự hạnh phúc này, là thành quả mà hắn đã đổ bao mồ hôi, xương máu để gây dựng.
*Sự lựa chọn của mình đã mang lại kết quả này.* Hắn tự nhủ, trong lòng dâng lên một sự hài lòng khó tả. *Nhưng liệu mình có thể bảo vệ được nó mãi mãi?* Câu hỏi đó lại một lần nữa vang vọng trong tâm trí hắn, mang theo một nỗi lo lắng tiềm ẩn. Những lời của Lão Hồ về “linh khí mỏng manh”, về “những hiện tượng kỳ lạ” ở Linh Thú Sơn Mạch vẫn còn văng vẳng bên tai. Thế giới bên ngoài đang sụp đổ, và những thứ vượt quá lý giải của khoa học hiện đại đang dần lộ diện. Sự phồn vinh của Thành An Bình, của vùng đất này, càng làm nó trở thành một thỏi nam châm, thu hút không chỉ những người tị nạn, những thương nhân, mà còn cả những ánh mắt thèm muốn t�� các lãnh chúa mới nổi, những thế lực giang hồ, và thậm chí là những “cao nhân” từ thế giới tu hành mà hắn chưa từng biết đến.
Hắn siết nhẹ chén trà trong tay, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. Trách nhiệm của một người lãnh đạo, đặc biệt là trong thời buổi loạn lạc, chưa bao giờ là nhẹ nhàng. Hắn không muốn trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn muốn bảo vệ những người dân này, bảo vệ cuộc sống bình dị mà họ đang có. Để làm được điều đó, hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn, không chỉ về trí tuệ và mưu lược, mà còn phải hiểu rõ hơn về bản chất của thế giới đang thay đổi này.
Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi hương của trà, của cuộc sống đang sinh sôi, của sự bình yên vẫn còn vương vấn trong không khí. Khi hắn mở mắt ra, ánh nhìn đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và để sinh tồn trong một thế giới đang thay đổi này, ta phải khám phá, phải hiểu, và phải đủ mạnh mẽ để đối mặt với mọi thử thách.*
Hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen thẫm. Chỉ còn những ngọn đèn lồng là vẫn còn tỏa sáng, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên con đường. Lâm Dịch đặt chén trà xuống, đứng dậy, chào bà lão và bước ra khỏi quán. Bóng dáng hắn dần hòa vào màn đêm, nhưng trong trái tim hắn, một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy dữ dội. Vùng đất này, ốc đảo này, sẽ không chỉ là nơi ẩn mình, mà sẽ là điểm tựa để hắn vươn ra, khám phá thế giới rộng lớn và đầy rẫy bí ẩn ngoài kia. Một cuộc hành trình mới, một cuộc đối đầu mới, đang chờ đợi hắn ở phía trước.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.