Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 759: Củng Cố Ốc Đảo: Đánh Giá và Chuẩn Bị

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong thư phòng của Lâm Dịch, một ngọn đèn dầu vẫn bập bùng cháy sáng, soi rõ những nét chữ viết tay trên chồng báo cáo cao ngất. Mùi mực và giấy cũ quyện vào không khí tĩnh lặng, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng sột soạt khi Lâm Dịch lật trang hoặc tiếng than nhẹ từ lò sưởi. Hắn không ngủ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự trầm tư, sắc bén lướt qua từng dòng chữ, từng nét vẽ nguệch ngoạc trên tấm bản đồ biên giới trải rộng trên bàn. Linh Thú Sơn Mạch, với những bí ẩn mà Lão Hồ vừa gợi mở, giờ đây không còn là một chấm đen mờ ảo trên bản đồ nữa, mà là một vùng đất đầy rẫy những câu hỏi chưa lời đáp, một mối đe dọa tiềm tàng, nhưng cũng có thể là một cơ hội.

Hắn siết chặt nắm tay, cảm giác âm ��� ấm áp từ Cổ Ngọc Phù trong ống tay áo truyền đến, như một lời nhắc nhở về những điều vượt xa lý giải thông thường. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và để sinh tồn, không thể mãi sống trong sự thiếu hiểu biết." Quyết tâm khám phá, tìm hiểu đã định hình trong tâm trí hắn. Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng qua khung cửa sổ, nhuộm vàng một góc thư phòng, Lâm Dịch đã triệu tập những người thân cận nhất. Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu đứng nghiêm trang trước bàn, vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn đầy sự tận tâm, trung thành. Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, đứng cạnh Lâm Dịch, ánh mắt nặng trĩu suy tư.

"Nội bộ vùng đất đã ổn định chưa?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự kỳ vọng. Hắn không ngẩng đầu, vẫn đang dùng đầu bút chì gạch chân một vài địa danh trên bản đồ, nơi mà Ám Bộ đã ghi nhận những hoạt động đáng ngờ.

Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, nhanh nhẹn bước lên một bước. "Thưa chủ công, theo báo cáo tổng hợp từ Ám Bộ, nội bộ vùng đất ta vẫn giữ vững sự an toàn. Các vụ quấy phá nhỏ của Hắc Sa Bang ở các làng mạc ngoại ô đều đã được phát hiện và dẹp yên kịp thời. Những kẻ gây rối đã bị bắt giữ, và chúng ta đã thu thập được nhiều thông tin về cấu trúc và tuyến đường hoạt động của chúng. Dân chúng an cư lạc nghiệp, các thương nhân từ xa đến cũng khen ngợi sự bình yên của Thành An Bình chúng ta."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. "Tốt. Đó là nền tảng." Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén quét qua Trần Nhị Cẩu. "Nhưng nền tảng này có vững chắc được bao lâu khi bên ngoài đang dậy sóng? Còn những tin tức khác thì sao?"

Trần Nhị Cẩu hơi cúi đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn, có chút lo lắng. "Vâng, chủ công. Tuy nhiên, cũng có tin đồn về các bang phái giang hồ lớn hơn đang di chuyển về phía đông, không rõ mục đích. Chúng không trực tiếp quấy phá vùng đất của chúng ta, nhưng sự hiện diện của chúng có thể làm mất đi sự cân bằng mong manh trong khu vực. Đặc biệt, có một số thương nhân cho biết, họ nhìn thấy những dấu hiệu của 'Vô Ảnh Môn' ở một số thị trấn xa hơn về phía đông, những kẻ này hành động bí ẩn và dường như có mục tiêu rõ ràng hơn là cướp bóc thông thường."

Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi trong bộ giáp trụ gọn gàng, khuôn mặt sạm nắng và có vết sẹo trên má, tiếp lời, giọng nói dứt khoát. "Về phía biên giới, thưa chủ công, tuy chúng ta vẫn giữ vững được phòng tuyến, nhưng tình hình chung của Đại Hạ Vương triều ngày càng tệ. Tàn quân Đại Hạ ngày càng rời rạc, không còn kỷ luật và ý chí chiến đấu. Chúng tan rã thành từng toán nhỏ, hoặc là cướp bóc kiếm sống, hoặc là phục vụ cho các lãnh chúa địa phương mới nổi lên. Điều này tạo cơ hội cho các lãnh chúa nhỏ, những kẻ có chút binh lực và tham vọng, bắt đầu cát cứ, chiếm lấy đất đai và tự phong vương. Biên giới của chúng ta đang đối mặt với một bức tường lửa ngày càng cao, không phải từ một kẻ thù duy nhất, mà là từ vô số những thế lực nhỏ lẻ, khó lường."

Binh trưởng Triệu dừng một chút, ánh mắt ông chuyển sang hướng Linh Thú Sơn Mạch trên bản đồ. "Đặc biệt, chúng ta cũng ghi nhận hoạt động bất thường ở các khu vực giáp Linh Thú Sơn Mạch. Những tuần tra viên của chúng tôi đã báo cáo về việc tìm thấy những dấu vết lạ, không phải của người thường hay thú dữ. Có cả những khu rừng bị tàn phá một cách kỳ lạ, như thể có một lực lượng khổng lồ nào đó vừa đi qua, nhưng không để lại dấu chân hay vết tích rõ ràng."

Lâm Dịch gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt hắn sắc bén, tập trung vào bản đồ. Hắn chỉ vào một vài điểm được đánh dấu bằng mực đỏ, nơi có những báo cáo về 'hoạt động bất thường'. "Vậy là vùng đất của chúng ta đã trở thành một ốc đảo thật sự giữa một biển lửa hỗn loạn. Nhưng ốc đảo luôn thu hút sự chú ý, cả từ những kẻ khao khát nó, lẫn những kẻ tò mò về sự bất thường của nó. Những 'hoạt động bất thường' đó là gì? Các ngươi có điều tra kỹ hơn không?"

Trần Nhị Cẩu lắc đầu, vẻ mặt tỏ ra bất lực. "Thưa chủ công, chúng tôi ��ã phái một số người có kinh nghiệm thám hiểm vào sâu trong Linh Thú Sơn Mạch, nhưng họ đều trở về với những câu chuyện khó tin hoặc không thu thập được gì cụ thể. Có kẻ nói họ nghe thấy tiếng hú vọng từ vực sâu, có kẻ lại kể về những luồng khí lạnh lẽo bất thường giữa mùa hè, hay những loài cây kỳ lạ mọc lên chỉ sau một đêm. Chúng tôi đã cố gắng phân tích, nhưng những điều này vượt quá hiểu biết của Ám Bộ chúng tôi."

Binh trưởng Triệu bổ sung, giọng nói mang theo chút hoài nghi. "Tôi đã từng nghĩ đó chỉ là những lời đồn đại của dân sơn cước, hoặc do thú dữ hoành hành. Nhưng số lượng báo cáo ngày càng nhiều, và có những sự việc không thể giải thích bằng lẽ thường. Ví dụ, một đội tuần tra đã tìm thấy một con hổ xám khổng lồ, nó chết một cách kỳ lạ, toàn thân không có vết thương, nhưng như thể đã bị rút cạn sinh lực. Chúng tôi đã cố gắng tìm hiểu, nhưng không có manh mối nào."

Vương Đại Trụ, người vẫn im lặng lắng nghe, lúc này khẽ nhíu mày. "Chủ công, những chuyện này... có vẻ như đang dần kh���p với những lời của Lão Hồ và Lão Tăng Viên Giác trước đây." Giọng hắn trầm và chắc chắn, như một tảng đá giữa dòng nước xiết. "Linh khí mỏng manh, cao nhân ẩn dật, thế giới tu hành... Có lẽ chúng ta đang đối mặt với một loại hiểm nguy mới, một loại hiểm nguy mà kinh nghiệm chiến đấu thông thường không thể đối phó."

Lâm Dịch nhìn Vương Đại Trụ, gật đầu đồng tình. Ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, như đang nhìn xuyên qua những bức tường hiện thực mà hắn biết. "Đại Trụ nói đúng. Những điều này không thể xem nhẹ. Chúng ta không thể mãi dùng tư duy của một thế giới đã cũ để đối phó với một thế giới đang thay đổi hoàn toàn." Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi mực và giấy, cảm giác lạnh lẽo của chiếc bàn gỗ dưới lòng bàn tay. "Ám Bộ cần phải thay đổi phương hướng. Trần Nhị Cẩu, Binh trưởng Triệu, các ngươi hãy nhớ kỹ: từ nay, Ám Bộ không chỉ thu thập thông tin về giang hồ, về quân sự, về chính trị, mà còn phải đặc biệt chú ý đến những 'điều kỳ lạ'. Bất cứ tin đồn nào, dù hoang đường đến mấy, liên quan đến những hiện tượng bất thường, những 'cao nhân', hay những dấu vết của 'linh khí', đều phải được báo cáo và điều tra kỹ lưỡng. Ta muốn một bức tranh toàn cảnh, không bỏ sót bất cứ mảnh ghép nào, dù là nhỏ nhất."

Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu nghiêm mặt, đồng thanh đáp. "Rõ, thưa chủ công!"

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hình dung lại những lời của Lão Hồ về "ánh sáng xanh biếc" và "bóng người bay lượn" ở Linh Thú Sơn Mạch. Hắn mở mắt, ánh nhìn kiên định. "Vương Đại Trụ, ngươi hãy lập tức chuẩn bị một đội ngũ tinh nhuệ nhất của Ám Bộ, những người không sợ hãi, có khả năng sống sót trong môi trường khắc nghiệt, và quan trọng nhất, có khả năng quan sát chi tiết. Mục tiêu của họ không phải là chiến đấu, mà là thu thập thông tin. Hãy cử họ vào Linh Thú Sơn Mạch, thâm nhập sâu hơn, tìm kiếm bất cứ dấu vết nào có thể giải thích những hiện tượng này. Hãy tìm kiếm những nơi mà Lão Hồ đã nhắc đến, những nơi có 'linh khí mỏng manh'. Hãy cẩn trọng tuyệt đối, và tuyệt đối không được đối đầu trực tiếp với bất cứ thế lực nào mà họ không hiểu rõ."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. "Thuộc hạ đã rõ. Sẽ hành động ngay lập tức." Hắn biết, mệnh lệnh này không chỉ là một nhiệm vụ thông thường, mà là một bước ngoặt, mở ra một chương mới đầy rủi ro và bí ẩn.

Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh bình minh đang dần rực rỡ bên ngoài. Thành An Bình đang bừng tỉnh, tiếng người mua bán, tiếng xe ngựa lộc cộc bắt đầu vang lên. Một ốc đảo bình yên giữa thời loạn lạc. Nhưng sự bình yên này, liệu có thể tồn tại mãi mãi khi những bí ẩn của thế giới đang dần hé lộ? Hắn cảm nhận được gánh nặng của trách nhiệm đè nặng trên vai, nhưng cũng đi kèm với một sự quyết tâm sắt đá. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ. "Nhưng ta nợ những người tin tưởng ta một cuộc sống bình yên. Để có được nó, ta phải hiểu rõ mọi thứ, dù là những thứ nằm ngoài khả năng lý giải của mình."

Mùi mực, mùi giấy, cùng với ánh sáng ban mai dịu nhẹ, tạo nên một không khí v��a tĩnh lặng vừa căng thẳng trong thư phòng. Lâm Dịch biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và đầy thử thách. Hắn đã sẵn sàng.

***

Đến giữa trưa, ánh nắng ấm áp rải đều khắp không gian phòng trà trong phủ của Lâm Dịch, mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa cỏ từ khu vườn bên ngoài. Căn phòng được bài trí đơn giản nhưng tinh tế, với những bức tranh thủy mặc treo trên tường và một bộ ấm trà gốm sứ tinh xảo đặt trên bàn gỗ mun. Mùi trà thơm thoang thoảng, quyện với mùi trầm hương nhẹ nhàng, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, phù hợp cho những cuộc trò chuyện sâu sắc. Lâm Dịch ngồi đối diện với Lão Hồ, trong tay nâng chén trà xanh ngọc bích, hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay. Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội, người ban đầu đến để bàn bạc về các tuyến thương mại mới, giờ đây vẫn nán lại, ngồi ở một ghế bên cạnh, đôi mắt tinh anh lộ rõ vẻ tò mò và ngạc nhiên.

"Lão Hồ," Lâm Dịch mở lời, giọng điệu trầm ấm, "với sự thâm niên và kiến thức sâu rộng của ông, ông ngh�� sao về những 'hiện tượng kỳ lạ' mà người dân thường hay đồn đại gần đây, đặc biệt là ở Linh Thú Sơn Mạch? Ám Bộ của ta cũng đã thu thập được không ít thông tin tương tự."

Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng hơi còng và mái tóc bạc phơ, chậm rãi nhấp một ngụm trà, đôi mắt tinh anh nheo lại, nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng mặt trời đang chiếu rọi. "Thiên hạ loạn thì nhân tâm loạn, tiểu huynh đệ à. Nhưng loạn này... có lẽ không chỉ là loạn của thế tục, của triều đình suy tàn hay giang hồ tranh đấu." Giọng ông chậm rãi, đều đều, nhưng mỗi lời nói ra lại như một hạt sỏi ném vào mặt hồ phẳng lặng trong lòng Lâm Dịch. "Có những thứ tưởng chừng ngủ yên hàng trăm, hàng ngàn năm, nay lại bắt đầu cựa quậy, thức tỉnh. Linh khí mỏng manh, nhưng chưa hẳn đã biến mất hoàn toàn."

Trương Quản Sự, người vẫn giữ thái độ khách sáo và chuyên nghiệp trong các cuộc đàm phán thương mại, lúc này không kìm được sự kinh ngạc, xen vào. "Linh khí? Lão Hồ, ngài nói đến những câu chuyện tu hành trong truyền thuyết xa xưa sao? Những điều mà chúng ta vẫn thường coi là hư cấu, là sản phẩm của trí tưởng tượng phong phú của người xưa?" Vẻ mặt ông lộ rõ sự hoài nghi nhưng cũng đầy tò mò.

Lão Hồ khẽ cười, nụ cười ẩn chứa nhiều ý nghĩa. "Hư cấu hay không, đôi khi lại là một ranh giới mỏng manh, Trương Quản Sự à. Mắt thấy tai nghe chưa chắc đã là thật, nhưng những gì đang diễn ra ở Linh Thú Sơn Mạch lại khiến không ít người phải suy nghĩ lại. Ta đã sống đủ lâu để chứng kiến nhiều biến cố, nhiều chuyện lạ lùng. Và ta tin vào một điều: không có lửa thì không có khói." Ông đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng vuốt chòm râu bạc. "Những tin đồn về ánh sáng xanh biếc, về bóng người bay lượn, về tiếng động kỳ lạ... chúng không phải là ngẫu nhiên. Chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thay đổi lớn, một sự thay đổi mà những quy luật cũ không còn đủ để giải thích."

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, mỗi lời của Lão Hồ đều khớp với những mảnh ghép rời rạc mà hắn đã thu thập được từ Lão Tăng Viên Giác và báo cáo của Ám Bộ. Hắn lấy ra một cuốn sổ nhỏ và cây bút chì, nhanh chóng ghi lại vài điểm quan trọng. "Vậy theo ông, những 'cao nhân' này là ai? Họ đến từ đâu? Và mục đích của họ khi xuất hiện ở Linh Thú Sơn Mạch là gì?"

Lão Hồ lắc đầu nhẹ. "Không ai biết chắc, tiểu huynh đệ. Giới giang hồ cũng đang xôn xao về những tin đồn này. Có kẻ nói họ là những ẩn sĩ tu luyện đã lâu, nay cảm nhận được 'linh khí' hồi phục nên xuất thế. Có kẻ lại đồn đó là những cường giả từ các môn phái lớn ở phương xa, đến để tranh giành một 'bảo vật' nào đó sắp xuất thế. Lại có những kẻ cuồng tín cho rằng đó là tiên nhân giáng thế, hay thần thú hiển linh." Ông thở dài. "Nhưng chung quy, tất cả đều chỉ là phỏng đoán. Điều duy nhất chắc chắn là, nơi đó đang có sự thay đổi lớn, một sự thay đổi không thể bị phớt lờ."

"Vậy, liệu những sự thay đổi này có liên quan gì đến sự hỗn loạn của Đại Hạ Vương triều hiện tại không?" Trương Quản Sự hỏi, giọng nói thận trọng hơn, như thể ông đang bước vào một thế giới hoàn toàn mới, đầy rẫy những điều không tưởng.

Lão Hồ nhìn Trương Quản Sự, ánh mắt thâm thúy. "Cái này thì ta không dám chắc. Nhưng ta từng nghe một câu nói của một vị cao nhân: 'Thiên địa đại biến, nhân gian loạn lạc'. Có lẽ, sự suy tàn của Đại Hạ chỉ là một phần nhỏ trong một bức tranh lớn hơn, một sự thay đổi toàn diện của càn khôn." Ông lại nhấp một ngụm trà, vẻ mặt trầm tư. "Sự sụp đổ của một triều đại có thể là khởi đầu cho một kỷ nguyên mới, nhưng cũng có thể là dấu hiệu của một thảm họa lớn hơn đang đến gần. Những người tu hành, họ nhạy cảm hơn với những biến động của thiên địa. Có lẽ họ cảm nhận được điều gì đó mà người phàm chúng ta không thể."

Lâm Dịch ghi lại câu nói "Thiên địa đại biến, nhân gian loạn lạc" vào sổ tay của mình. Hắn cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. 'Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,' hắn thầm nghĩ, 'nhưng nó cũng không ngừng thay đổi và buộc con người phải thích nghi.' Những lời Lão Hồ nói càng củng cố thêm niềm tin của hắn vào những gì Lão Tăng Viên Giác đã gợi mở. Cẩm Nang Kế Sách, nằm yên vị trong tâm trí hắn, dường như cũng đang "tỉnh giấc", những dòng chữ hiện đại lướt qua, phân tích, đánh giá, tìm kiếm những điểm tương đồng với các nền văn minh cổ đại trên Trái Đất đã từng có những giai đoạn "thần thoại hóa" các hiện tượng tự nhiên.

"Vậy, theo Lão Hồ, chúng ta nên làm gì để đối phó với những biến động này?" Lâm Dịch hỏi, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Lão Hồ. "Vùng đất của ta đang yên bình, nhưng ta biết bình yên đó rất mong manh. Ta không muốn những người tin tưởng ta phải đối mặt với những hiểm nguy mà họ không hiểu rõ."

Lão Hồ mỉm cười nhẹ. "Tiểu huynh đệ đã làm rất tốt khi tạo ra được một ốc đảo như Thành An Bình. Đó là một kỳ tích giữa thời loạn lạc. Nhưng như tiểu huynh đệ đã nói, ốc đảo không thể mãi ẩn mình. Cách tốt nhất để đối phó với những điều chưa biết, là tìm hiểu về chúng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, đúng không?" Lão Hồ nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy hàm ý, như thể ông đã đọc được suy nghĩ của hắn. "Hãy cứ tiếp tục l��m những gì tiểu huynh đệ đang làm. Củng cố nội bộ, phát triển dân sinh, và đặc biệt là, hãy mở rộng mạng lưới tai mắt của mình. Không chỉ để thu thập tin tức giang hồ hay quân sự, mà còn phải tìm hiểu về những 'người kỳ lạ', những 'sự kiện bất thường'. Càng hiểu rõ, càng có khả năng đối phó."

Trương Quản Sự nghe những lời này, vẻ mặt từ ngạc nhiên đã chuyển sang trầm tư. Ông không thể không bị ấn tượng bởi chiều sâu trong suy nghĩ của Lão Hồ và sự kiên định của Lâm Dịch. Thiên Phong Thương Hội của ông là một tổ chức lớn, nhưng những gì ông vừa nghe đã mở ra một góc nhìn hoàn toàn mới về thế giới mà ông đang sống, một thế giới không chỉ có tiền bạc và quyền lực, mà còn có những bí ẩn siêu nhiên.

Lâm Dịch gật đầu, cảm nhận vị chát nhẹ của trà đọng lại nơi đầu lưỡi. Hắn đã có được điều mình cần. Lão Hồ không chỉ cung cấp thông tin, mà còn củng cố thêm quyết tâm của hắn. "Cảm ơn Lão Hồ đã khai sáng." Hắn đứng dậy, cúi người một cách trang trọng. Trương Quản Sự cũng vội vàng đứng lên theo, vẻ mặt vẫn còn đọng lại sự kinh ngạc.

Khi Lão Hồ và Trương Quản Sự rời đi, không khí trong phòng trà lại trở nên tĩnh lặng. Lâm Dịch đứng bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời trong xanh, nắng ấm. Hắn biết, những tin tức từ Lão Hồ không phải là lời đe dọa, mà là một lời cảnh tỉnh. 'Tri thức là vũ khí mạnh nhất' – câu nói này giờ đây lại càng đúng hơn bao giờ hết, không chỉ trong việc quản lý dân sự hay đối phó với giang hồ, mà còn trong việc đối mặt với những thế lực siêu nhiên, những bí ẩn của thế giới đang dần hé lộ.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây. Gió nhẹ lướt qua, mang theo tiếng sinh hoạt huyên náo dần lắng xuống của Thành An Bình, nơi những ngọn đèn lồng bắt đầu thắp sáng, tạo nên một khung cảnh lung linh, huyền ảo. Lâm Dịch đứng một mình trên tường thành, cảm nhận sự vững chắc của những bức tường đá sừng sững dưới chân. Mùi đất ẩm và không khí trong lành của buổi tối tràn vào lồng ngực, giúp hắn xua đi phần nào sự mệt mỏi sau một ngày dài. Từ vị trí này, hắn có thể bao quát toàn bộ vùng đất của mình, từ những con phố đông đúc dưới chân thành cho đến những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài tít tắp.

Về phía xa, nơi chân trời giao với bóng đêm, Linh Thú Sơn Mạch hiện lên sừng sững, bí ẩn và đầy rẫy những điều chưa biết. Bóng tối bao trùm những đỉnh núi cao vút, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, những lời của Lão Hồ và Lão Tăng Viên Giác vẫn vang vọng, rõ ràng như tiếng chuông. 'Linh khí mỏng manh... thế giới tu hành... những hiện tượng kỳ lạ...' Tất cả đều chỉ ra một thực tại mà hắn, với tư duy hiện đại, từng cho là hoang đường.

"Bình yên này... không thể giữ mãi bằng cách ẩn mình," Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng nói hòa vào tiếng gió, chỉ mình hắn nghe thấy. Hắn siết chặt tay, cảm nhận sự chai sạn trên lòng bàn tay do công việc và gánh nặng trách nhiệm. "Đã đến lúc phải chủ động đối mặt với những gì đang đến, dù là từ chiến trường khốc liệt của nhân gian hay từ những truyền thuyết xưa cũ về thế giới tu hành."

Hắn nhắm mắt lại, hình dung lại toàn bộ thông tin mà Ám Bộ đã thu thập được: sự suy yếu của Đại Hạ, sự trỗi dậy của các lãnh chúa nhỏ, sự bất ổn của giang hồ, và đặc biệt là những tín hiệu không thể giải thích từ Linh Thú Sơn Mạch. Cẩm Nang Kế Sách trong tâm trí hắn không ngừng phân tích, tổng hợp. Nó đã từng là công cụ giúp hắn thích nghi, sinh tồn trong thế giới cổ đại này bằng tri thức hiện đại. Nhưng giờ đây, khi đối mặt với những điều siêu nhiên, Cẩm Nang Kế Sách dường như cũng đang mở ra những chức năng mới, những góc nhìn mới, những phương pháp tiếp cận mà hắn chưa từng nghĩ tới.

'Linh khí mỏng manh... thế giới tu hành... Có lẽ, những gì mình thấy chỉ là phần nổi của tảng băng chìm,' hắn tự nhủ. Những tia sáng xanh biếc, bóng người bay lượn, những loài cây kỳ lạ... tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, một bức tranh mà hắn phải tự mình đi tìm, tự mình ghép nối. Sự ổn định của Thành An Bình, của vùng đất này, là một kỳ tích, một nền tảng vững chắc. Nhưng nó cũng là cái cớ, là lý do để hắn phải bước tiếp, phải mở rộng tầm nhìn, không chỉ để phòng thủ, mà còn phải tìm hiểu, phải phát triển, phải chuẩn bị cho những điều không thể tưởng tượng.

Trong đầu Lâm Dịch, một kế hoạch lớn hơn đang dần hình thành. Nó không chỉ là những chiến lược quân sự hay chính trị thông thường. Nó là một kế hoạch bao gồm việc xây dựng một hệ thống tình báo sâu rộng hơn, một đội ngũ nghiên cứu những điều kỳ lạ, thậm chí là việc tìm kiếm những phương pháp để tương tác với thế giới tu hành mà không bị nghiền nát bởi nó. Hắn không muốn trở thành một vị vua hay một vị tiên nhân, nhưng hắn phải trở thành người hiểu rõ nhất về thế giới mình đang sống, để bảo vệ những người mà hắn yêu quý, những giá trị mà hắn trân trọng.

Hắn mở mắt, ánh nhìn kiên định hướng về phía Linh Thú Sơn Mạch. Bóng tối đã bao trùm hoàn toàn những ngọn núi, khiến chúng trở nên hùng vĩ và bí ẩn hơn bao giờ hết. Nhưng trong đôi mắt Lâm Dịch, không còn sự hoài nghi hay sợ hãi, mà là một sự quyết tâm cháy bỏng. 'Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,' hắn nhắc nhở bản thân. 'V�� để sinh tồn trong một thế giới đang thay đổi này, ta phải khám phá, phải hiểu, và phải đủ mạnh mẽ để đối mặt với mọi thử thách.'

Một cuộc hành trình mới đang chờ đợi hắn, một cuộc hành trình không chỉ đòi hỏi trí tuệ và mưu lược, mà còn cả sự dũng cảm để đối mặt với những điều không thể giải thích. Lâm Dịch biết, đã đến lúc "ốc đảo" của hắn phải sẵn sàng đối mặt với đại dương cuồng nộ. Hắn sẽ không trốn tránh. Hắn sẽ khám phá.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free