Lạc thế chi nhân - Chương 758: Ốc Đảo Giữa Loạn Thế: Tiếng Tăm Vang Xa
Ánh bình minh đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ phủ nha, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền gạch xanh cổ kính. Lâm Dịch ngồi trước bàn làm việc, thân hình gầy gò của hắn hơi nghiêng về phía trước, ánh mắt chăm chú lướt qua từng dòng chữ trên chồng báo cáo dày cộp. Khuôn mặt thanh tú thường ngày mang vẻ trầm tư, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một tia sắc bén, một sự từng trải không hợp với tuổi. Hắn khẽ nhíu mày, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ đã cũ, tiếng gõ đều đặn như nhịp đập của suy nghĩ.
Trần Nhị Cẩu đứng đối diện, dáng vẻ nhanh nhẹn, năng nổ. Gương mặt hắn có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, tràn đầy nhiệt huyết. Hắn báo cáo với giọng nói hăng hái, pha chút tự hào về những thành quả bước đầu của Ám Bộ. "Bẩm đại nhân, nhờ các anh em Ám Bộ giám sát chặt chẽ, Hắc Sa Bang đã bớt hoành hành. Các vụ cướp bóc lẻ tẻ ở vùng biên cũng bị dẹp yên nhanh chóng. Dân chúng an tâm làm ăn, mùa màng năm nay hứa hẹn bội thu." Trần Nhị Cẩu đưa tay chỉ vào một vài điểm trên bản đồ được trải rộng trên bàn, nơi những dấu hiệu của sự hỗn loạn từng dày đặc giờ đã thưa thớt hơn. "Thậm chí, chúng ta còn nắm được kha khá thông tin về các hoạt động của chúng ở sâu bên trong, về những nơi trú ẩn bí mật và những con đường vận chuyển hàng lậu của chúng."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, một nụ cười mỉm đầy ẩn ý thoáng qua trên môi. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ lật sang trang báo cáo tiếp theo. Mùi mực tàu thoang thoảng quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một không khí tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa và tiếng lật giấy sột soạt. Trong thâm tâm, Lâm Dịch cảm thấy một sự thỏa mãn thận trọng. Đây là thành quả của những đêm dài suy tính, của những quyết định cứng rắn và những nỗ lực không ngừng nghỉ của cả một tập thể. Ám Bộ, đứa con tinh thần vừa mới ra đời, đã chứng tỏ được hiệu quả vượt ngoài mong đợi. Nó không chỉ là một mạng lưới tình báo, mà còn là đôi mắt, đôi tai của hắn, giúp hắn nhìn thấu những ngóc ng��ch tối tăm nhất của vùng đất này.
Nhưng sự thỏa mãn ấy nhanh chóng bị pha loãng bởi một nỗi lo lắng vô hình. Hắn biết, sự bình yên này chỉ là tạm thời, là một ốc đảo nhỏ bé giữa sa mạc loạn lạc đang ngày càng mở rộng. Triều đình Đại Hạ đang mục ruỗng từ bên trong, các thế lực bên ngoài thì như hổ đói rình mồi. Một ngọn gió mạnh cũng đủ sức thổi bay lớp cát mỏng manh che phủ sự thật tàn khốc. Hắn lướt mắt qua một mục nhỏ trong báo cáo, nơi ghi chép về "những sự kiện nhỏ, khó lý giải" ở vùng biên, những tin đồn về "tiếng động lạ" hay "ánh sáng bất thường" mà trước đây hắn thường gạt bỏ, nhưng giờ đây lại khiến hắn phải suy nghĩ nhiều hơn sau những lời của Lão Tăng Viên Giác và Lão Hồ.
"Chỉ có..." Trần Nhị Cẩu ngập ngừng, vẻ mặt hăng hái ban nãy đã phai nhạt đi đôi chút, thay vào đó là một chút băn khoăn.
Lâm Dịch ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén dừng lại trên gương mặt Trần Nhị Cẩu. "Chỉ có gì?" Giọng hắn trầm ấm, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, khiến Trần Nhị Cẩu giật mình.
"Chỉ có... những chuyện lạ ở Linh Thú Sơn Mạch, thưa đại nhân." Trần Nhị Cẩu chỉ tay vào một khu vực trên bản đồ, nơi được đánh dấu bằng một vòng tròn nhỏ. "Các đội tuần tra và cả những người đi rừng, thợ săn, đều báo cáo về việc thường xuyên thấy ánh sáng kỳ lạ, đôi khi là màu xanh biếc, đôi khi là đỏ rực, phát ra từ sâu bên trong núi. Ban đầu chúng tôi nghĩ là do hỏa hoạn, nhưng kiểm tra thì không phải. Lại có những tiếng động lạ, như tiếng gió rít qua đá, hay tiếng vượn hú kéo dài bất thường. Có người còn khẳng định đã thấy những bóng người lướt đi rất nhanh giữa cây cối, hoặc thậm chí là bay lượn trên không trung, nhưng khi đuổi theo thì không thấy gì cả."
Lâm Dịch nghe vậy, trái tim hắn khẽ rung lên. 'Linh khí... Lão Tăng Viên Giác... Lão Hồ... những bí ẩn này, chúng đang dần hiện hữu, không còn là những câu chuyện hoang đường nữa.' Hắn nhớ lại cảm giác ấm áp của Cổ Ngọc Phù trong ống tay áo mỗi khi những điều này được nhắc đến. "Những báo cáo này có được xác thực kỹ lưỡng không?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong, một sự tò mò mạnh mẽ đang trỗi dậy. Hắn biết, tri thức là vũ khí mạnh nhất, và để đối phó với những điều chưa biết, hắn cần phải hiểu rõ chúng.
Trần Nhị Cẩu gật đầu chắc nịch. "Bẩm đại nhân, chúng tôi đã cử người ẩn mình điều tra, theo dõi. Những người báo cáo đều là những người thật thà, không có vẻ gì là bịa đặt. Hơn nữa, những sự kiện này xảy ra với tần suất ngày càng dày đặc, không chỉ một người mà nhiều người cùng chứng kiến. Có vẻ như... có một sự thay đổi nào đó đang diễn ra ở Linh Thú Sơn Mạch."
Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi thảo dược thoang thoảng từ lọ thuốc bổ đặt trên bàn, một mùi hương giúp hắn giữ sự tỉnh táo. Hắn mở mắt ra, nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh sáng ban mai đã rực rỡ hơn, soi rọi cả một góc phủ nha. "Cứ tiếp tục theo dõi sát sao. Bất kỳ thông tin nào, dù là nhỏ nhất, cũng phải báo cáo ngay lập tức. Và nhớ, đừng để lộ thân phận. Chúng ta không biết những thế lực này là thiện hay ác, nhưng sự cẩn trọng chưa bao giờ là thừa." Hắn dừng lại một chút, rồi nói thêm, giọng nói mang theo một chút trầm ngâm: "Và hãy cử thêm vài người bí mật, có kinh nghiệm ẩn nấp, để cố gắng tiếp cận gần hơn những khu vực có dị tượng. Cố gắng tìm hiểu xem, những ánh sáng, những bóng hình ấy, có nguồn gốc từ đâu."
Trần Nhị Cẩu gật đầu, ghi nhớ từng lời. Hắn biết, đại nhân không bao giờ đưa ra những mệnh lệnh vô cớ. Hắn luôn nhìn thấy những điều mà người khác không thấy, luôn suy nghĩ xa hơn một bước. 'Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!' – câu nói đó không chỉ là sự trung thành mà còn là niềm tin tuyệt đối vào Lâm Dịch.
Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, nhưng sâu thẳm trong hắn, một cơn bão mới đang bắt đầu hình thành. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn biết, để bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những người hắn yêu quý, hắn sẽ phải đối mặt với những thách thức còn lớn hơn cả chiến tranh và quyền lực. Những bí ẩn của Linh Thú Sơn Mạch, những tin đồn về "linh khí hồi phục", tất cả đều đang kéo hắn ra khỏi vùng an toàn của logic và thực tế, đẩy hắn vào một cuộc phiêu lưu mà hắn chưa từng hình dung.
***
Giữa trưa, ánh nắng vàng ươm đổ xuống quảng trường trung tâm Thành An Bình, khiến những viên gạch lát đường trở nên sáng lấp lánh. Lâm Dịch, trong bộ thường phục bằng vải thô giản dị, cùng Vương Đại Trụ lặng lẽ bước đi giữa dòng người tấp nập. Khuôn mặt Vương Đại Trụ vạm vỡ, chất phác, đôi mắt hắn không ngừng quét qua đám đông, cảnh giác với mọi động tĩnh xung quanh. Hắn cao lớn hơn Lâm Dịch một cái đầu, tạo thành một bóng râm che mát cho vị đại nhân của mình.
Chợ trung tâm Thành An Bình hôm nay thật sự là một bức tranh sống động của sự phồn thịnh. Tiếng rao hàng của các thương nhân hòa lẫn với tiếng mặc cả vui vẻ của người mua, tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng. Mùi hương của gia vị, thảo mộc, thức ăn chín, và cả mùi hoa nhài thoang thoảng từ những gánh hàng rong, quyện vào nhau, tạo nên một không khí ấm cúng, tràn đầy sức sống. Các quầy hàng bày biện đầy ắp tơ lụa từ phương Nam, gốm sứ tinh xảo, ngũ cốc chất cao như núi, và cả những món đồ thủ công mỹ nghệ tinh xảo. Những người dân, dù vẫn còn chút dấu vết của sự lao động vất vả trên tay, nhưng khuôn mặt họ lại rạng rỡ, ăn mặc tươm tất hơn nhiều so với những gì Lâm Dịch nhớ từ những ngày đầu. Nhiều người trong số họ là những người tị nạn từ các vùng khác, những mảnh đời may mắn tìm thấy sự bình yên và cơ hội ở vùng đất này, giờ đây đã có cuộc sống ổn định, nhà cửa khang trang.
Lâm Dịch chậm rãi bước đi, ánh mắt hắn không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Hắn quan sát nụ cười trên môi những người phụ nữ gánh hàng, ánh mắt lấp lánh của những đứa trẻ khi được cha mẹ mua cho món đồ chơi nhỏ, sự cần mẫn của những người thợ thủ công. Mỗi một nụ cười, mỗi một ánh mắt đó đều là minh chứng cho sự thành công của hắn, cho những nỗ lực không ngừng nghỉ để xây dựng một chốn bình yên giữa biển lửa loạn lạc. Một cảm giác thỏa mãn dâng lên trong lòng, nhưng không phải là sự tự mãn, mà là một sự hài lòng sâu sắc, được trộn lẫn với sự thận trọng cố hữu. Hắn biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự ổn định này phải được bảo vệ bằng mọi giá.
Khi đi ngang qua một khu vực buôn bán sầm uất, Lâm Dịch bắt gặp Trương Quản Sự. Gã thương nhân này, với vóc dáng trung bình, ăn mặc gọn gàng và vẻ mặt có chút xảo quyệt nhưng đôi mắt lại vô cùng tinh tường, đang cúi người kiểm tra một lô hàng lớn, tay ôm chặt một bản kê khai dày đặc. Trương Quản Sự, đại diện cho Thiên Phong Thương Hội, là một trong những đối tác quan trọng nhất của Lâm Dịch. Gã ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua đám đông và đột nhiên dừng lại ở Lâm Dịch. Vẻ mặt gã lập tức biến đổi, từ sự tập trung vào hàng hóa sang một biểu cảm kinh ngạc và thán phục tột độ.
"Ôi trời, Lâm đại nhân!" Trương Quản Sự vội vàng cúi người chào, tay vẫn ôm chặt bản kê khai. "Cảnh tượng này... không thể tin nổi. Bên ngoài loạn lạc đến mức nào, giang hồ quấy phá, tàn quân cướ bóc, ấy vậy mà nơi đây lại hưng thịnh như chốn thần tiên vậy!" Gã ngẩng đầu, nhìn quanh khu chợ với ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ, như thể đang chứng kiến một kỳ tích. "Người dân an cư lạc nghiệp, hàng hóa dồi dào, thương nhân tấp nập. Thật là... thật là hiếm thấy trong thời buổi này!"
Lâm Dịch khẽ nhếch môi, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình tĩnh. "Trương Quản Sự quá lời rồi. Chỉ là dân chúng được yên ổn làm ăn, ấy mà thôi." Hắn không muốn khoa trương, bởi sự khoa trương thường kéo theo những rắc rối không đáng có. Hắn biết, sự phồn thịnh này đã bắt đầu thu hút sự chú ý, và không phải tất cả sự chú ý đều là thiện chí.
Nhưng Trương Quản Sự không dễ dàng bỏ qua. "Không đâu! Chính là nhờ phúc khí của đại nhân, nhờ những chính sách sáng suốt của đại nhân. Thiên Phong Thương Hội chúng tôi đã đi khắp các ngả đường, nhưng chưa từng thấy nơi nào giữ được sự bình yên và thịnh vượng như Thành An Bình. Chúng tôi rất muốn mở rộng hợp tác tại đây, thưa đại nhân! Chúng tôi tin rằng, với sự ổn định và tiềm năng này, việc kinh doanh sẽ còn phát đạt hơn nữa." Gã nói, ánh mắt lấp lánh đầy vẻ tính toán, nhưng cũng không giấu được sự chân thành trong lời đề nghị.
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt thoáng qua Trương Quản Sự rồi lại nhìn về phía xa xăm, nơi những mái nhà ngói đỏ tươi ẩn hiện dưới tán cây xanh rì. 'Sự nổi tiếng của vùng đất này sẽ thu hút không chỉ thương nhân và học giả mà còn cả những ánh mắt thèm muốn từ các lãnh chúa mới nổi và thậm chí là các thế lực tu hành.' Hắn thầm nghĩ. Thiên Phong Thương Hội muốn mở rộng hợp tác, điều đó là tốt. Nó sẽ mang lại nguồn thu nhập, củng cố kinh tế, và tạo thêm việc làm. Nhưng đồng thời, nó cũng sẽ kéo theo những mối liên hệ phức tạp hơn, đặt hắn vào tầm ngắm của các thế lực kinh tế và chính trị lớn hơn, những thế lực mà hắn chưa hoàn toàn hiểu rõ.
"Trương Quản Sự cứ yên tâm," Lâm Dịch đáp, giọng nói trầm ổn. "Thiên Phong Thương Hội luôn là đối tác đáng tin cậy của Thành An Bình. Chúng ta sẽ bàn bạc kỹ lưỡng về các kế hoạch hợp tác mới. Nhưng trước mắt, điều quan trọng nhất là phải đảm bảo an ninh cho các tuyến đ��ờng vận chuyển, và sự an toàn cho các thương nhân." Hắn nhấn mạnh chữ "an ninh", như một lời nhắc nhở về những mối nguy hiểm vẫn còn rình rập bên ngoài bức tường thành.
Trương Quản Sự hiểu ý, gật đầu liên tục. "Vâng, vâng, thưa đại nhân. Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để phối hợp với các đội tuần tra của đại nhân." Gã cúi chào một lần nữa trước khi quay trở lại với lô hàng của mình, nhưng ánh mắt ngưỡng mộ vẫn không rời khỏi bóng lưng Lâm Dịch.
Lâm Dịch tiếp tục bước đi, tiếng ồn ào của chợ dần lùi lại phía sau. Hắn cảm nhận được làn gió nhẹ lướt qua mặt, mang theo hương vị của cuộc sống và sự hy vọng. Tuy nhiên, sự bình yên này thật mong manh. Hắn biết, để giữ vững ốc đảo này giữa cơn bão loạn, hắn sẽ phải đối mặt với nhiều điều còn kinh khủng hơn cả những gì hắn đã từng trải qua. Và những bí ẩn đang dần hé lộ từ Linh Thú Sơn Mạch chỉ là một phần nhỏ trong bức tranh lớn đầy hỗn loạn đó.
***
Khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Trà Quán Thanh Tâm trở nên yên tĩnh lạ thường. Mùi trà thơm lừng, quyện với mùi gỗ đánh bóng và thoang thoảng hương hoa nhài từ khu vườn nhỏ bên cạnh, tạo nên một không gian thư thái, tách biệt hẳn với sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Trong một góc khuất, dưới ánh đèn lồng dịu nhẹ, Lâm Dịch ngồi đối ẩm với Tú tài Lý và Lão Hồ. Chiếc chén trà ấm nóng trong tay Lâm Dịch như sưởi ấm cả lòng hắn, nhưng ánh mắt hắn vẫn xa xăm, ẩn chứa nhiều suy tư.
Tú tài Lý, dáng người thư sinh, áo dài màu xanh ngọc, vẻ mặt có chút ưu tư nhưng đôi mắt lại rạng rỡ niềm kính phục, nâng chén trà lên, khẽ nhấp một ngụm. "Lâm đại nhân, danh tiếng của ngài và vùng đất này đã lan xa. Học giả khắp nơi đều muốn đến đây để tìm hiểu, để học hỏi cách ngài giữ cho dân chúng được bình yên giữa bão táp." Giọng Tú tài Lý trầm bổng, mang theo sự ngưỡng mộ chân thành. "Thành An Bình giờ đây không chỉ là một pháo đài vững chắc, mà còn là một ngọn hải đăng của tri thức, nơi các học giả có thể yên tâm nghiên cứu, nơi các học sinh có thể chuyên tâm đèn sách. Cái tên 'Lâm đại nhân' đã trở thành một biểu tượng của sự bình yên và công bằng."
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa. "Tú tài Lý quá lời rồi. Chỉ là cố gắng hết sức mình mà thôi. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nên ta chỉ có thể cố gắng tạo ra một góc nhỏ công bằng cho những người đang sống dưới sự quản lý của ta." Hắn biết, lời khen của Tú tài Lý không phải là nịnh bợ, mà là sự nhìn nhận chân thành. Sự ổn định và phồn thịnh của Thành An Bình đã vượt xa sự mong đợi của nhiều người, đặc biệt là trong bối cảnh loạn lạc của Đại Hạ Vương Triều. Việc hắn khuyến khích học vấn, mở trường học, trọng dụng nhân tài đã khiến vùng đất này trở thành một điểm đến lý tưởng cho những người trí thức đang tìm kiếm một nơi nương tựa.
Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh thường nheo lại, chỉ mỉm cười bí hiểm, chậm rãi nhấp một ngụm trà. Ông không nói gì, chỉ lắng nghe câu chuyện giữa Lâm Dịch và Tú tài Lý, thỉnh thoảng lại vuốt chòm râu bạc phơ. Đến khi có một khoảng lặng, Lão Hồ mới lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo một sự bí ẩn: "Chà, không chỉ có tiếng tăm về trị quốc đâu. Lão già này nghe ngóng được, có vẻ như những 'chuyện lạ' ở Linh Thú Sơn Mạch cũng khiến không ít người tò mò."
Lâm Dịch thoáng giật mình, ánh mắt hắn lập tức trở nên sắc bén, tập trung vào Lão Hồ. 'Lão Hồ luôn là một nguồn thông tin quý giá, một người có khả năng nhìn thấu những điều ẩn giấu.' Hắn nhớ lại những lời Lão Hồ đã nói trong lần gặp trước, về những ánh sáng kỳ lạ và những môn phái ẩn dật.
"Lão già này đi khắp các quán trà, nghe ngóng chuyện của những người lữ hành, thợ săn, tiều phu... Có kẻ nói thấy ánh sáng xanh biếc rực rỡ như ngọc phát ra từ sâu trong lòng núi, kéo dài cả canh giờ. Kẻ lại đồn có bóng người bay lượn trên không trung, thân pháp nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp. Lại có những tiếng động lạ, như tiếng sấm rền vang giữa trời quang mây tạnh, hay tiếng hô hấp nặng nề của một sinh vật khổng lồ nào đó." Lão Hồ kể, giọng nói chậm rãi, nhưng mỗi từ ông nói ra đều như một hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng trong lòng Lâm Dịch. "Có vẻ như 'linh khí mỏng manh' mà vị Lão Tăng kia nói, đang dần trở nên rõ ràng hơn ở Linh Thú Sơn Mạch."
Lâm Dịch nâng chén trà lên, hơi ấm từ chiếc chén truyền vào lòng bàn tay hắn, nhưng trong lòng hắn lại lạnh đi một chút. 'Linh khí... Lão Tăng Viên Giác... những bí ẩn này, chúng đang dần hiện hữu, không còn là những câu chuyện hoang đường nữa.' Hắn nhớ lại Cổ Ngọc Phù trong ống tay áo, cảm giác âm ỉ ấm áp của nó như một lời nhắc nhở rằng hắn đang tiến gần hơn đến một thế giới hoàn toàn mới, nơi những quy luật tự nhiên mà hắn biết không còn là tuyệt đối.
Tú tài Lý nghe những lời của Lão Hồ, vẻ mặt ông trở nên kinh ngạc. "Linh khí? Chuyện đó... chẳng phải chỉ là những truyền thuyết cổ xưa hay sao? Những câu chuyện về tiên nhân, thần thú, tu sĩ... chúng ta đều cho rằng đó chỉ là hư cấu."
Lão Hồ lắc đầu nhẹ. "Hư cấu hay không, đôi khi lại là một ranh giới mỏng manh, Tú tài à. Mắt thấy tai nghe chưa chắc đã là thật, nhưng những gì đang diễn ra ở Linh Thú Sơn Mạch lại khiến không ít người phải suy nghĩ lại. Có kẻ nói đó là dấu hiệu của một bảo vật sắp xuất thế, có kẻ lại nói đó là do có cao nhân đang bế quan đột phá. Nhưng chung quy, tất cả đều chỉ là phỏng đoán. Điều duy nhất chắc chắn là, nơi đó đang có sự thay đổi lớn."
Lâm Dịch lắng nghe, suy nghĩ của hắn xoay vần nhanh chóng. Những thông tin từ Trần Nhị Cẩu, từ Trương Quản Sự, và giờ là từ Lão Hồ, tất cả đều vẽ nên một bức tranh phức tạp. Sự ổn định của Thành An Bình đang thu hút sự chú ý, và cùng lúc đó, những bí ẩn về thế giới tu hành cũng đang dần hé lộ, không còn là những lời đồn đại xa vời nữa. Hắn biết, sự nổi tiếng của vùng đất này sẽ không chỉ mang lại lợi ích mà còn cả hiểm nguy. Những ánh mắt thèm muốn từ các lãnh chúa, những cuộc điều tra từ các thương hội lớn, và giờ là sự trỗi dậy của những thế lực siêu nhiên.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ngọn đèn lồng bắt đầu thắp sáng khắp thành, tạo nên một khung cảnh lung linh, huyền ảo. Nhưng xa xăm hơn, về phía Linh Thú Sơn Mạch, bóng tối bao trùm, bí ẩn và đầy rẫy những điều chưa biết.
Lâm Dịch khẽ nhấp ngụm trà cuối cùng, cảm nhận vị chát nhẹ đọng lại nơi đầu lưỡi. Hắn không thể mãi mãi đóng vai một người quản lý vùng đất tầm thường. Để bảo vệ ốc đảo này, hắn phải hiểu rõ những gì đang diễn ra bên ngoài, thậm chí là cả những điều vượt quá khả năng lý giải của khoa học hiện đại. 'Tri thức là vũ khí mạnh nhất' – câu nói này giờ đây lại càng đúng hơn bao giờ hết, không chỉ trong việc quản lý dân sự hay đối phó với giang hồ, mà còn trong việc đối mặt với những thế lực siêu nhiên. Những tin đồn về 'ánh sáng xanh biếc' và 'bóng người bay lượn' ở Linh Thú Sơn Mạch tiếp tục củng cố mối liên hệ giữa các sự kiện thế tục và thế giới tu hành, báo hiệu rằng Lâm Dịch sẽ sớm phải đối mặt trực tiếp với những bí ẩn này. Hắn biết, một cuộc hành trình mới đang chờ đợi hắn, một cuộc hành trình không chỉ đòi hỏi trí tuệ và mưu lược, mà còn cả sự dũng cảm để đối mặt với những điều không thể giải thích. Hắn sẽ không trốn tránh. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn phải khám phá.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.