Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 756: Ánh Sáng Khác Lạ: Hạt Giống Hoài Nghi Nảy Mầm

Đêm đã về khuya, không gian bao trùm Phủ của Lâm Dịch một sự tĩnh lặng đáng kinh ngạc, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng côn trùng rả rích vọng lại từ vườn cây. Ánh trăng vằng vặc treo giữa nền trời đen thẳm, chiếu rọi qua khung cửa sổ thư phòng, vẽ nên một vệt sáng bạc trên nền gạch lạnh lẽo. Lâm Dịch đứng đó, bóng hình anh đổ dài trên mặt đất, đơn độc và trầm tư. Trong tay anh, Cổ Ngọc Phù vẫn mang theo cái lạnh lẽo quen thuộc, một cảm giác xuyên thấu qua lớp vải mỏng của áo, như một lời nhắc nhở không ngừng về sự tồn tại bí ẩn của nó.

Tâm trí anh, vốn dĩ luôn vận hành một cách logic, hệ thống, giờ đây lại hỗn loạn như một mảnh vải bị xé toạc. Những lời của Lão Tăng Viên Giác cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, không ngừng thách thức mọi nền tảng tri thức mà anh đã xây dựng từ thế giới cũ. “Linh khí mỏng manh? Thế giới tu h��nh? Một thế giới khác?” Lâm Dịch thầm thì, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ cho chính anh nghe thấy. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh, những câu hỏi đang giày vò tâm can. Nhưng chúng cứ bám riết, dai dẳng như một bóng ma.

"Mình đã bỏ qua điều gì suốt bấy lâu nay?" Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào Cổ Ngọc Phù. Vật này, nó đã xuất hiện cùng anh từ khi xuyên không, luôn mang một vẻ thần bí khó lường. Anh đã từng nghĩ nó chỉ là một món đồ trang sức cổ xưa, hoặc cùng lắm là một di vật có giá trị lịch sử. Nhưng sau những lời của Lão Tăng, nó bỗng trở nên sống động hơn, như một cánh cửa đến một thế giới mà anh chưa từng dám tưởng tượng. "Vật này... liệu có phải là chìa khóa mà Lão Tăng ngụ ý?" Anh vuốt ve miếng ngọc, cảm nhận từng đường nét chạm khắc tinh xảo. Một sự thôi thúc lạ kỳ trỗi dậy, muốn khám phá tận cùng bí mật của nó.

Anh thử tập trung tinh thần, dồn mọi ý niệm vào Cổ Ngọc Phù, như thể muốn giao tiếp với nó, muốn nó hé lộ những điều mà Lão Tăng đã úp mở. Nhưng không có gì xảy ra. Miếng ngọc vẫn lạnh như băng, tĩnh lặng như một tảng đá. Sự thất vọng thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng quyết tâm. Anh biết, những điều siêu nhiên không thể dễ dàng bị khuất phục bởi một sự tò mò nhất thời. Chúng cần sự kiên nhẫn, sự quan sát, và có lẽ là một cách tiếp cận hoàn toàn khác.

Lâm Dịch đặt Cổ Ngọc Phù lên bàn thư án, nơi mùi mực, giấy cũ và hương trầm thoang thoảng tạo nên một bầu không khí học thuật đặc trưng. Anh ngồi xuống, lấy ra một cuốn sổ tay bìa da đã sờn cũ, và một cây bút lông. Ngòi bút sột soạt trên trang giấy, ghi lại từng chi tiết trong cuộc trò chuyện với Lão Tăng Viên Giác. Từ "linh khí mỏng manh" đến "thiên địa đại thế," từ "thế lực tu hành" đến "công đức an dân." Anh phân tích từng từ, từng câu, cố gắng tìm kiếm những ẩn ý sâu xa, những mối liên hệ mà trước đây anh đã bỏ qua.

"Thiên địa đại thế có quy luật của nó, nhưng con người cũng có ý chí và nhân quả của mình. Linh khí mỏng manh, nhưng không phải là hoàn toàn biến mất. Vẫn còn những cơ duyên, những con đường..." Lời của Lão Tăng vang vọng trong tâm trí anh. Điều này có nghĩa là, dù có những giới hạn, nhưng vẫn có khả năng thay đổi, vẫn có cơ hội để can thiệp. Đó là điều duy nhất an ủi anh lúc này, rằng những nỗ lực của anh không phải là vô nghĩa. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh tự nhủ. Nhưng giờ đây, định nghĩa về sinh tồn đã mở rộng hơn rất nhiều. Nó không chỉ là đấu tranh với đói nghèo, bệnh tật, chiến tranh, mà còn là đối mặt với những bí ẩn của vũ trụ này, những thế lực siêu nhiên có thể ảnh hưởng trực tiếp đến sự tồn vong của vạn vật.

Anh ghi chép không ngừng, cố gắng đưa ra những giả thuyết, những suy đoán dựa trên kiến thức hạn hẹp về "tu hành" từ các tiểu thuyết, truyền thuyết mà anh từng đọc ở thế giới cũ. Nhưng chúng quá mơ hồ, quá thiếu căn cứ để có thể áp dụng vào thực tế khắc nghiệt này. Anh nhận ra rằng, mình đang đứng trước một biển kiến thức hoàn toàn mới, một lĩnh vực mà anh hoàn toàn mù mờ. Sự tự tin của một người hiện đại, luôn tin vào khoa học và logic, đang bị lung lay dữ dội. Nhưng đồng thời, một ngọn lửa tò mò mãnh liệt cũng bùng cháy trong lòng anh. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh đã luôn tin vào điều đó. Và giờ đây, anh cần tri thức mới, những tri thức về cái "vô hình" mà Lão Tăng đã nhắc đến.

Anh đặt bút xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Ánh trăng vẫn treo cao, nhưng vẻ an yên ban đầu đã biến mất, thay vào đó là sự bao la, huyền bí của màn đêm. Phía xa, ánh lửa trại từ khu dân cư mới vẫn lập lòe, những chấm sáng nhỏ bé như những vì sao trên mặt đất, mang theo hơi ấm và sự bình yên tạm thời cho hàng ngàn con người đang trú ngụ. Đó là những gì anh đã xây dựng, những gì anh trân trọng. Và để bảo vệ chúng, anh sẽ phải đối mặt với bất cứ điều gì, kể cả những điều vượt quá khả năng lý giải của mình. Một ngọn lửa tò mò và một nỗi bất an thầm kín đã được thắp lên, báo hiệu cho những thay đổi lớn lao sắp đến. Anh biết, con đường phía trước sẽ không còn chỉ là cuộc chiến với con người và xã hội, mà còn là cuộc hành trình khám phá những bí ẩn sâu thẳm nhất của thế giới này.

***

Sáng hôm sau, mặt trời mọc mang theo ánh nắng nhẹ và không khí trong lành, xua tan đi sự u ám của đêm dài. Trong thư phòng chính của phủ, một buổi họp nhỏ đang diễn ra. Khác với sự tĩnh lặng của đêm qua, nơi đây tràn ngập bầu không khí bận rộn nhưng vẫn trật tự. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, tiếng bước chân nhẹ nhàng của người hầu mang trà nước, và tiếng gió nhẹ lùa qua cửa sổ mang theo hương hoa cỏ buổi sớm. Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt anh vẫn giữ vẻ bình thản thường thấy, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một sự trầm tĩnh hơn, một nét suy tư khó nắm bắt.

Đối diện anh là Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Chu Thiên. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn và có phần ngây ngô, luôn sẵn sàng lắng nghe mọi chỉ thị. Còn Chu Thiên, vị học giả uyên bác với bộ râu dài và cuốn sách cũ trên tay, toát lên vẻ điềm tĩnh, tri thức.

"Vẫn như cũ, Vương Đại Trụ phụ trách huấn luyện quân sự và tu��n tra, đảm bảo an ninh cho toàn bộ vùng đất, đặc biệt là các khu vực biên giới mới mở rộng," Lâm Dịch mở lời, giọng anh trầm ổn, rõ ràng. "Lưu ý tăng cường cảnh giác đối với các nhóm tàn quân cướp bóc và những kẻ có ý đồ xấu trà trộn vào dòng người tị nạn. Đừng để một mầm mống bất ổn nào có thể bén rễ."

Vương Đại Trụ gật đầu chắc nịch, nắm tay đặt lên ngực. "Đại ca yên tâm, Đại Trụ sẽ đốc thúc anh em làm việc hết sức. Các đội tuần tra đêm cũng đã được tăng cường, không một ngọn cỏ lạ nào có thể lọt qua mà không bị phát hiện."

Lâm Dịch khẽ gật, ánh mắt chuyển sang Trần Nhị Cẩu. "Trần Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục theo dõi tình hình thương lộ và an ninh nội bộ. Đảm bảo giao thương diễn ra thuận lợi, đồng thời giữ gìn trật tự trong các chợ búa, khu dân cư. Những tranh chấp nhỏ, cố gắng giải quyết hòa giải, tránh để bùng phát thành mâu thuẫn lớn."

Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn đáp lời, gương mặt tươi tắn. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Tình hình buôn bán gần đây rất tốt, hàng hóa từ bên ngoài đổ về cũng nhiều hơn. Nhị Cẩu đã cho người kiểm tra kỹ lưỡng, đảm bảo không có hàng cấm hay những kẻ khả nghi."

"Tốt." Lâm Dịch lại quay sang Chu Thiên. "Chu Thiên, ngài tiếp tục giám sát việc xây dựng trường học và các công trình thủy lợi. Mùa khô sắp đến, việc tích trữ nước và đảm bảo hệ thống tưới tiêu là vô cùng quan trọng. Về giáo dục, cần đẩy nhanh tiến độ, chúng ta cần nhiều nhân tài để gánh vác việc chung."

Chu Thiên đẩy gọng kính, khẽ vuốt râu. "Lão hủ đã đốc thúc thợ thuyền ngày đêm. Các kênh mương dẫn nước đang dần hoàn thiện, sẽ đảm bảo đủ nguồn nước cho mùa vụ tới. Về trường học, các lớp học vỡ lòng đã bắt đầu khai giảng, thu hút rất nhiều trẻ em. Lão hủ cũng đang biên soạn thêm tài liệu để giảng dạy về nông nghiệp và y học cơ bản, giúp người dân tự cải thiện cuộc sống."

Lâm Dịch lắng nghe, gật đầu hài lòng. Mọi việc vẫn đang đi đúng quỹ đạo, vùng đất của anh vẫn đang phát triển ổn định giữa loạn thế. Đó là một thành tựu đáng tự hào, một đi���m sáng hiếm hoi trong bức tranh Đại Hạ đang ngày càng u tối. Tuy nhiên, sau những lời của Lão Tăng Viên Giác, anh không thể hoàn toàn tập trung vào những vấn đề hữu hình nữa. Ánh mắt anh thỉnh thoảng lại lướt qua những chi tiết nhỏ trong phòng, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó vô hình, một dấu hiệu của "linh khí" hay "thế lực tu hành" mà Lão Tăng đã nhắc đến.

Anh dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua từng người một, vẻ mặt nghiêm trọng hơn. "À, và một điều nữa..." Giọng anh hơi trầm xuống, khiến cả ba người đều nín thở lắng nghe. "Trong quá trình công tác của các ngươi, nếu có bất kỳ ai báo cáo về những hiện tượng kỳ lạ, bất thường, những chuyện không thể giải thích bằng lẽ thường... hoặc những dấu hiệu khác lạ về thiên nhiên, con người, dù là chuyện nhỏ nhất, hãy ghi chép lại chi tiết và báo cáo cho ta ngay lập tức."

Lời nói của Lâm Dịch khiến không khí trong phòng hơi chùng xuống. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu liếc nhìn nhau, trong mắt họ ánh lên vẻ ngạc nhiên và khó hiểu. Từ trước đến nay, Lâm Dịch luôn là một người thực tế, luôn dựa vào khoa học và logic để giải quyết vấn đề. Yêu cầu về "những hiện tượng kỳ lạ" này là điều hoàn toàn mới, nằm ngoài mọi tiền lệ.

Chu Thiên, với sự uyên bác của mình, lại có vẻ suy tư hơn. Ông khẽ vuốt râu, ánh mắt nhìn Lâm Dịch với một sự thấu hiểu ngầm. Có lẽ, vị học giả này đã từng nghe nói về những chuyện tương tự trong các sách cổ, hoặc cũng cảm nhận được sự thay đổi của thời cuộc.

"Dù là chuyện nhỏ nhất," Lâm Dịch nhấn mạnh lại, ánh mắt kiên định. "Đừng bỏ qua bất cứ điều gì. Có thể đó chỉ là mê tín dị đoan, nhưng cũng có thể là những manh mối quan trọng. Ta muốn các ngươi giữ một cái đầu lạnh và một đôi mắt tinh tường."

Vương Đại Trụ là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. "Vâng, Đại ca. Đại Trụ sẽ dặn dò anh em kỹ lưỡng. Nếu có chuyện gì bất thường, nhất định sẽ báo cáo ngay." Tuy nói vậy, nhưng trong lòng Vương Đại Trụ vẫn có chút hoài nghi. "Chuyện kỳ lạ" thì có đầy rẫy trong dân gian, nào là ma quỷ, thần tiên, liệu Đại ca có đang b��� ảnh hưởng bởi những lời đồn thổi không? Nhưng sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch đã khiến anh không đặt câu hỏi.

Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa. "Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu sẽ chú ý. Làng mình dạo này cũng có mấy tin đồn về 'ánh sáng lạ' trên đỉnh Linh Thú Sơn đó, Đại ca có muốn Nhị Cẩu đi dò la không?" Anh nhiệt tình hỏi, không hề nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của Lâm Dịch khi nghe nhắc đến "Linh Thú Sơn."

Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia suy tư. "Cứ ghi chép lại những gì ngươi nghe được, đừng vội kết luận. Chu Thiên, ngài cũng vậy, hãy dặn dò những học trò, những người có học thức trong vùng, nếu có ai từng ghi chép về những hiện tượng tương tự trong sách vở hay truyền thuyết cũ, hãy tổng hợp lại cho ta."

Chu Thiên nghiêm nghị đáp lời. "Lão hủ đã rõ. Đây là một yêu cầu rất thú vị, có lẽ chúng ta đang đứng trước một thời khắc chuyển giao, khi những điều tưởng chừng chỉ có trong truyền thuyết lại dần hiển hiện ra."

Lâm Dịch không nói thêm gì, chỉ dùng b��t chấm mực, ghi chú vào một cuốn sổ công vụ. Khuôn mặt anh vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng trong lòng, những hạt giống của hoài nghi và tò mò đã bắt đầu nảy mầm, báo hiệu cho một giai đoạn mới, phức tạp hơn trong cuộc hành trình sinh tồn của anh. Anh biết, "thế giới này không nợ ai một sự công bằng," và anh sẽ phải tự mình tìm kiếm câu trả lời, tự mình khám phá những bí ẩn đang dần hé lộ.

***

Chiều cùng ngày, ánh nắng vàng nhạt xiên qua khung cửa sổ thư phòng riêng của Lâm Dịch, rải rác trên những chồng sách cao ngất. Mùi mực, giấy cũ và hương trầm thoang thoảng vẫn ngập tràn không gian, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, học thuật, mang đến cảm giác về kiến thức bao la. Lâm Dịch ngồi giữa một biển sách, không còn là những cuốn binh pháp hay kinh tế mà anh thường đọc. Giờ đây, anh đang lật giở từng trang của những tập ghi chép về địa lý kỳ lạ, những cuốn sách cổ về truyền thuyết dân gian, hay thậm chí là những văn bản mơ hồ nhắc đến 'sức mạnh huyền bí,' 'linh khí,' hay 'thế lực siêu nhiên.'

Đầu ngón tay anh lướt nhẹ trên những trang giấy đã ngả màu thời gian, cảm nhận sự thô ráp, cũ kỹ của chúng. Anh cố gắng so sánh những thông tin này với những kiến thức khoa học, logic từ thế giới cũ của mình, tìm kiếm một logic ẩn giấu, một sợi chỉ đỏ xuyên suốt trong mớ hỗn độn của những câu chuyện hoang đường. "Những điều này, liệu có phải là manh mối?" Lâm Dịch thầm nghĩ, ánh mắt anh đăm chiêu. "Hay chỉ là sự mê tín của người xưa, những lời thêu dệt từ trí tưởng tượng phong phú của con người trước những hiện tượng không thể giải thích?"

Anh đã luôn là một người tin vào thực tế, vào những gì có thể quan sát, đo lường và chứng minh. Nhưng Lão Tăng Viên Giác... ông ấy không giống một người mê tín. Ánh mắt an nhiên, vẻ siêu thoát và những lời nói đầy sâu sắc của vị Lão Tăng đã để lại ấn tượng quá mạnh mẽ trong tâm trí anh. "Lão Tăng Viên Giác... ông ấy không giống người mê tín," anh tự nhủ, lật sang một trang sách khác. Nếu những gì Lão Tăng nói là sự thật, thì thế giới này rộng lớn và phức tạp hơn rất nhiều so với những gì anh từng hình dung.

Một đoạn miêu tả trong cuốn "Kỳ Văn Dị Sách" thu hút sự chú ý của anh: "Trên đỉnh Linh Thú Sơn Mạch, vào những đêm trăng tròn, thường xuất hiện một ánh sáng lạ kỳ, rực rỡ như ngọn lửa xanh lam, kéo dài vài canh giờ rồi biến mất không dấu vết. Dân gian đồn đại đó là nơi tiên nhân giáng thế, hoặc là nơi trú ngụ của linh thú thượng cổ. Kẻ săn bắt không dám mạo phạm, kẻ phàm tục không dám lại gần."

Lâm Dịch nhíu mày. "Ánh sáng lạ trên đỉnh Linh Thú Sơn Mạch..." Lời của Trần Nhị Cẩu buổi sáng chợt hiện về trong tâm trí anh. Đó không phải là một tin đồn mới, mà là một hiện tượng đã tồn tại từ lâu, được ghi chép trong sách cổ. Điều này khiến anh càng tin rằng những lời của Lão Tăng Viên Giác không phải là vô căn cứ.

Anh vươn tay, lấy ra một bản đồ cũ kỹ của vùng đất, trải rộng trên bàn. Bản đồ được vẽ thủ công, với những nét mực đã phai mờ, nhưng vẫn thể hiện khá rõ địa hình hiểm trở của Linh Thú Sơn Mạch, nằm ở rìa phía Đông của vùng đất mà anh đang cai quản. Anh dùng ngón tay vuốt nhẹ theo đường nét của dãy núi, rồi khoanh tròn một vài địa điểm được nhắc đến trong sách, đặc biệt là khu vực đỉnh núi nơi "ánh sáng lạ" thường xuất hiện. "Linh Thú Sơn Mạch..." Nơi này có lẽ sẽ là điểm khởi đầu cho cuộc hành trình khám phá mới của anh.

Anh dừng lại, ánh mắt dừng trên Cổ Ngọc Phù vẫn nằm yên trên bàn. Anh nhẹ nhàng nhặt nó lên, đặt vào lòng bàn tay. Lần này, anh không còn cảm thấy cái lạnh lẽo thấu xương như mọi khi nữa. Thay vào đó, một sự ấm áp mơ hồ lan tỏa từ miếng ngọc, nhẹ nhàng như hơi thở, như một nhịp đập yếu ớt. Hay chỉ là do anh tưởng tượng? Do tâm trí anh đã quá ám ảnh bởi những lời của Lão Tăng, đã quá khao khát tìm kiếm một sự kết nối với thế giới siêu nhiên?

Lâm Dịch nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận sự ấm áp đó một lần nữa. Nó rất yếu ớt, rất mong manh, nhưng không thể phủ nhận. Cảm giác này khác hẳn với sự lạnh buốt thường thấy. Anh mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào Cổ Ngọc Phù, ánh mắt anh tràn đầy sự suy tư và một tia hy vọng mới. Có lẽ, miếng ngọc này thực sự có mối liên hệ với "linh khí" và thế giới tu hành. Có lẽ, nó chính là chìa khóa mà Lão Tăng đã ngụ ý.

Ngoài cửa sổ, gió thổi nhẹ làm lá cây xào xạc. Hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Trong thư phòng, Lâm Dịch vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt dõi theo Cổ Ngọc Phù trong lòng bàn tay. Những gì Lão Tăng Viên Giác đã nói, những hiện tượng kỳ lạ đang dần xuất hiện, và cả sự thay đổi nhỏ nhoi từ Cổ Ngọc Phù, tất cả đang đẩy Lâm Dịch vào một ngã rẽ mới. Anh biết, cuộc sống bình yên mà anh từng khao khát có lẽ sẽ không dễ dàng đạt được. Để bảo vệ những gì mình trân trọng, anh sẽ phải bước vào một thế giới hoàn toàn xa lạ, nơi những quy luật cũ không còn đúng nữa, nơi những bí ẩn đang chờ đợi được khám phá. Một hạt giống hoài nghi đã nảy mầm, và nó đang dần lớn lên, định hình lại toàn bộ thế giới quan của Lâm Dịch, báo hiệu cho một chương mới đầy thách thức và bất ngờ.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free