Lạc thế chi nhân - Chương 755: Bóng Dáng Tiên Môn: Lời Gợi Mở Từ Lão Tăng
Ánh hoàng hôn vàng úa đổ dài trên những cánh đồng mới khai hoang, nhuộm một màu lụa thắm lên những hạt mầm non đang vươn mình đón sự sống. Lâm Dịch bước đi trên con đường đất lổn nhổn, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách của vùng đất mà anh đã đổ bao tâm huyết để xây dựng. Bên cạnh anh, Vương Đại Trụ sải bước vững chãi, thân hình vạm vỡ như một bức tường thành di động, khuôn mặt chất phác vẫn hằn nét lo toan thường trực. Phía sau họ, Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn hơn, đôi mắt lanh lợi không ngừng đảo quanh, ghi nhận mọi thứ như một thư ký mẫn cán.
“Năng suất lúa vụ này thế nào?” Lâm Dịch hỏi, giọng trầm ấm, không quá lớn nhưng đủ để Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu nghe rõ giữa tiếng gió xào xạc và âm thanh lao động vọng lại từ xa. Những người tị nạn đang cần mẫn vun xới, gương mặt họ tuy còn hằn vẻ mệt mỏi sau những tháng ngày lang bạt, nhưng đã ánh lên tia hy vọng, một sự an tâm hiếm hoi mà họ chưa từng cảm thấy kể từ khi loạn lạc bùng nổ.
Vương Đại Trụ lập tức đáp lời, giọng to rõ, đầy tự tin: “Bẩm đại nhân, nhờ vào phương pháp luân canh và tưới tiêu hợp lý của ngài, vụ này chúng ta chắc chắn sẽ bội thu. Khối lượng lương thực dự kiến tăng ít nhất ba thành so với vụ trước. Các kho dự trữ cũng đã được gia cố, đủ sức chứa cho lượng lúa mới.” Anh ta dừng lại, chỉ tay về phía một nhóm người đang vác những bao đất nặng nhọc. “Chúng tôi cũng đã tăng cường tuần tra biên giới, đặc biệt là các ngả đường dẫn vào thôn. Tình hình an ninh tạm thời ổn định, chưa phát hiện dấu hiệu của cường đạo hay tàn quân quấy phá.”
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Anh quan sát cách những người tị nạn phối hợp làm việc, cách họ trao đổi với nhau, và cả cách những đứa trẻ con chạy nhảy nô đùa trên con đường làng, tiếng cười trong trẻo vang vọng trong không gian. “Phải đảm bảo việc phân phối lương thực công bằng, không để bất kỳ ai bị bỏ đói,” anh dặn dò Trần Nhị Cẩu. “Đặc biệt là những gia đình có người già và trẻ nhỏ. Cần ưu tiên cho họ một chế độ đặc biệt hơn.”
Trần Nhị Cẩu nhanh chóng ghi chép vào cuốn sổ nhỏ mang theo bên mình, đầu gật lia lịa. “Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu đã sắp xếp ổn thỏa. Các trưởng xóm đều được huấn luyện kỹ càng về việc quản lý và phân phát. Chúng ta cũng đã thiết lập một hệ thống kiểm tra chéo để tránh gian lận. Khu dân cư tạm thời cũng đang dần hoàn thiện, đủ chỗ ở cho số người mới đến. Tuy nhiên, nếu dòng người tị nạn tiếp tục đổ về với tốc độ này, e rằng chúng ta sẽ cần mở rộng thêm nữa.”
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Anh biết rằng sự ổn định tương đối này chỉ là bề nổi của một tảng băng trôi. Dòng người tị nạn không ngừng đổ về vùng đất của anh là minh chứng rõ ràng nhất cho sự suy tàn không thể vãn hồi của Đại Hạ. Mỗi người tị nạn là một câu chuyện bi thương, là một dấu hiệu cho thấy thế giới bên ngoài đang mục ruỗng đến mức nào. “Việc mở rộng là tất yếu,” anh nói, “nhưng phải có kế hoạch chi tiết. Không thể vội vàng mà làm hỏng căn cơ. Phải đảm bảo an ninh, vệ sinh và khả năng tự cung tự cấp cho mỗi khu định cư mới. Và quan trọng nhất, đừng quên việc tìm kiếm nhân tài trong số họ. Những người có kiến thức về y học, xây dựng, hay thậm chí là những người có kinh nghiệm quản lý, đều là tài sản quý giá.”
Anh dừng lại bên một khu nhà tạm đang được xây dựng dở dang. Mùi gỗ tươi và đất ẩm hòa quyện trong không khí. Một người đàn ông trung niên, với khuôn mặt rám nắng và đôi tay chai sạn, đang cặm cụi đẽo gọt một thanh gỗ. Thấy Lâm Dịch, ông ta vội vàng đứng dậy, cúi đầu chào. “Đa tạ Lâm đại nhân đã ban cho chúng tôi một con đường sống,” người đàn ông nói, giọng nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe. “Nếu không có ngài, chúng tôi đã chết đói dọc đường rồi.”
Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. Anh biết những lời cảm ơn này không phải là lời nói xã giao, mà là sự chân thành từ tận đáy lòng của một người đã trải qua tận cùng của tuyệt vọng. “Không cần đa tạ,” anh đáp, giọng nhẹ nhàng. “Chỉ cần các ngươi chăm chỉ làm việc, cùng nhau xây dựng vùng đất này, thì đó chính là sự đền đáp tốt nhất. Đây là nhà của các ngươi, là tương lai của các ngươi.”
Anh nhìn ra xa, về phía những ngọn núi trùng điệp chìm trong ánh hoàng hôn rực rỡ, nhưng trong mắt anh, chúng như những bức tường thành sừng sững của vô vàn thử thách chưa biết. "Đây mới chỉ là khởi đầu," anh thầm nhủ. Con đường phía trước còn dài và khó khăn hơn nhiều. Việc mở rộng diện tích canh tác và dân số cho thấy vùng đất của anh đang dần trở thành một 'tiểu quốc' tự trị, không còn chỉ là một làng nhỏ. Điều này chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực bên ngoài, cả thù địch lẫn tiềm năng hợp tác. Việc anh phải giải quyết các vấn đề xã hội cơ bản như lương thực, y tế, an ninh cho thấy anh đang xây dựng nền móng cho một chính quyền hoàn chỉnh, đối lập với sự suy tàn của Đại Hạ.
Anh chợt nhớ lại lời nói của Bạch Vân Nhi về tầm quan trọng của y tế, và lời khuyên của Hồ Gia Gia về dịch bệnh. Một vùng đất dù có quân đội hùng mạnh đến đâu, nhưng nếu dân chúng bệnh tật, yếu đuối thì cũng chẳng thể đứng vững. Anh sẽ sắp xếp cho Nhị Cẩu tìm kiếm những người có kiến thức về y học trong số người tị nạn, và cử thêm người đi học hỏi từ Hồ Gia Gia. Những kế hoạch, những ý tưởng cứ liên tục nảy sinh trong đầu anh, như những dòng chảy không ngừng nghỉ. Cuốn Cẩm Nang Kế Sách trong tay anh vẫn còn rất nhiều trang trống, chờ đợi những kế hoạch mới, những giải pháp mới cho một tương lai đầy biến động. Anh không phải là một anh hùng xưng bá thiên hạ, không phải là một tiên nhân có phép thần thông. Anh chỉ là một người đàn ông dùng tri thức và lý trí của mình để bảo vệ những giá trị và những con người mà anh trân trọng.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh thầm nhủ một lần nữa. Nhưng lần này, nó không chỉ là một câu nói để tự an ủi, mà là một lời tuyên bố, một lời hứa. Anh sẽ không chỉ sống sót, mà còn phải xây dựng, để vùng đất này thực sự trở thành một pháo đài bất khả xâm phạm, một nơi mà gi���c mơ về một cuộc sống bình yên có thể trở thành hiện thực, ngay giữa dòng chảy hỗn loạn của loạn thế. Anh biết rằng, những thách thức lớn hơn, những thế lực bí ẩn hơn vẫn đang chờ đợi, nhưng hiện tại, anh sẽ tập trung vào những gì anh có thể kiểm soát, vào những gì cần thiết nhất để bảo vệ những sinh linh đang đặt niềm tin vào anh.
Đoạn đường trở về thôn, Lâm Dịch cảm thấy cần một khoảnh khắc tĩnh lặng. Tâm trí anh luôn phải hoạt động với công suất tối đa, không ngừng suy tính, lập kế hoạch, và đôi khi, anh cần một chút không gian để sắp xếp lại những dòng suy nghĩ hỗn độn. Anh chợt nhớ đến lời kể của người dân về một ngôi Đền Thờ Vô Danh cổ kính, ít người qua lại, nằm sâu trong rừng, cách thôn không xa. Nghe nói đó là một ngôi đền cổ xưa, được xây dựng từ thời Đại Hạ mới lập quốc, nhưng đã bị bỏ hoang từ lâu, chỉ còn lại những dấu vết thời gian. Có lẽ, ở một nơi như vậy, anh có thể tìm thấy chút bình yên.
“Đại Trụ, Nhị Cẩu,” anh lên tiếng, chỉ về phía một con đường mòn nhỏ ẩn mình sau rặng cây cổ thụ. “Chúng ta đi lối này một chút. Ta muốn ghé thăm ngôi đền cũ mà các ngươi từng nhắc đến.”
Vương Đại Trụ hơi khựng lại, đôi mắt tròn xoe lộ vẻ ngạc nhiên. “Đại nhân, con đường đó khá hẻo lánh, lại sắp tối rồi. E rằng không an toàn lắm.” Giọng anh ta vẫn mang sự lo lắng thường trực của một người cận vệ.
Trần Nhị Cẩu cũng gãi đầu. “Đúng vậy, đại ca. Ngôi đền đó cũng chẳng có gì đặc biệt. Chỉ là một vài tảng đá cũ kỹ thôi. Hay là chúng ta quay về thôn trước, ngày mai hẵng đi?”
Lâm Dịch khẽ mỉm cười. “Không sao. Ta chỉ muốn tĩnh tâm một chút. Các ngươi cứ đi theo ta.” Anh biết họ lo lắng cho an nguy của mình, nhưng đôi khi, anh cần phải tách mình ra khỏi những lo toan thường nhật để có cái nhìn tổng quát hơn. Hơn nữa, sự tò mò của anh về những dấu vết của quá khứ trong thế giới này cũng khá lớn.
Ba người rẽ vào con đường mòn. Càng đi sâu vào rừng, ánh sáng hoàng hôn càng trở nên mờ ảo, nhường chỗ cho bóng tối đang dần bao trùm. Tiếng chim hót líu lo ban ngày đã nhường chỗ cho tiếng côn trùng kêu rả rích, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của màn đêm sắp đến. Mùi đất ẩm, mùi lá mục và mùi rêu phong lan tỏa trong không khí, mang theo một cảm giác cổ kính, hoang sơ.
Sau khoảng khắc đi bộ, một cấu trúc đá cũ kỹ dần hiện ra giữa lùm cây rậm rạp. Đó là một ngôi đền nhỏ, được xây dựng bằng những tảng đá lớn xếp chồng lên nhau, không có vữa, chỉ dựa vào sự ăn khớp của từng viên đá. Những phiến đá đã bị thời gian bào mòn, phủ đầy rêu phong xanh thẫm, khiến ngôi đền như hòa mình vào thiên nhiên, trở thành một phần của khu rừng già. Những chạm khắc trên vách đá đã phai mờ, khó lòng nhận ra hình thù ban đầu. Bầu không khí xung quanh ngôi đền đặc quánh sự yên tĩnh, u buồn, như thể nơi đây đã chứng kiến vô vàn thăng trầm của lịch sử mà nay chỉ còn là một ký ức bị lãng quên.
Lâm Dịch bước vào bên trong. Không gian bên trong đền nhỏ hẹp, chỉ có một bàn thờ đá đơn giản đặt chính giữa. Trên bàn thờ là một pho tượng Phật bằng đá, nhưng đã bị mòn vẹt đến mức chỉ còn là một khối đá nhẵn nhụi, không còn rõ dung mạo. Tuy vậy, nó vẫn toát lên một vẻ thiêng liêng, cổ kính. Hương trầm nhẹ nhàng phảng phất trong không khí, không phải là loại hương mới đốt, mà là mùi hương đã ngấm sâu vào từng thớ gỗ, từng kẽ đá, tồn tại qua hàng trăm năm.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu theo sau, bước chân của họ thận trọng hơn, có lẽ vì cảm nhận được sự trang nghiêm của nơi này, hoặc có thể vì chút e dè trước một không gian quá đỗi hoang sơ và cổ kính.
“Đại nhân, nơi này đúng là… có chút âm u,” Vương Đại Trụ thì thầm, giọng nói cố gắng giữ nhỏ nhất có thể, nhưng vẫn nghe rõ sự căng thẳng. Anh ta vẫn giữ chặt chuôi kiếm bên hông, ánh mắt cảnh giác quét quanh.
Lâm Dịch không đáp, anh chỉ ra hiệu cho họ giữ im lặng. Ánh mắt anh dừng lại ở một bóng người đang ngồi thiền ngay trước tượng Phật. Đó là một Lão Tăng, thân hình gầy gò, mặc một chiếc áo cà sa cũ kỹ đã bạc màu. Lưng ông thẳng tắp, vẻ mặt an nhiên tự tại, như một phần của pho tượng đá. Ông hoàn toàn không để ý đến sự xuất hiện của họ, dường như đã hòa nhập vào không gian tĩnh lặng của ngôi đền.
Lâm Dịch đứng lặng lẽ một lúc, quan sát Lão Tăng. Ông ta không hề nhúc nhích, hít thở đều đặn, như thể đang ở trong một cõi giới khác, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Một sự tò mò trỗi dậy trong lòng Lâm Dịch. Giữa thời buổi loạn lạc, đói nghèo triền miên như thế này, lại có một vị tăng nhân ẩn dật nơi thâm sơn cùng cốc, an nhiên tự tại đến vậy. Điều này khiến anh không khỏi suy nghĩ. Người hiện đại trong anh luôn tìm kiếm lời giải thích hợp lý cho mọi hiện tượng, và vị Lão Tăng này, với vẻ ngoài thoát tục, dường như đang ẩn chứa một bí mật nào đó.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cũng im lặng đứng sau Lâm Dịch, ánh mắt họ cũng dán chặt vào Lão Tăng. Sự xuất hiện bất ngờ của vị sư già này giữa nơi hoang vắng khiến họ có chút bất an, nhưng sự trầm tĩnh của Lâm Dịch đã trấn an phần nào. Tiếng gió xào xạc bên ngoài, tiếng côn trùng kêu rả rích, và cả tiếng chim đêm xa xăm, tất cả đều tạo nên một bản nhạc nền kỳ lạ cho khung cảnh này.
Thời gian trôi qua, hoàng hôn đã hoàn toàn nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Ánh trăng non yếu ớt xuyên qua kẽ lá, rọi những vệt sáng bạc xuống nền đất ẩm ướt của ngôi đền. Không khí trở nên se lạnh, khiến Lâm Dịch phải khẽ siết chặt chiếc áo khoác. Bỗng nhiên, Lão Tăng Viên Giác từ từ mở mắt. Đôi mắt ông không hề có vẻ ngạc nhiên hay bối rối khi nhìn thấy ba người họ. Ánh mắt ấy hiền từ, nhưng sâu thẳm như giếng cổ, chứa đựng sự minh triết và từ bi, nhìn thẳng vào Lâm Dịch.
“Thiện tai, thí chủ đã đến,” Lão Tăng cất tiếng, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của ngôi đền, nhưng không hề phá vỡ sự yên bình. Nghe giọng ông, Lâm Dịch cảm thấy một sự thanh thản lạ lùng, như thể mọi lo toan đều được xoa dịu. “Đã lâu rồi nơi đây mới có khách ghé thăm.”
Lâm Dịch hơi cúi đầu, đáp lại một cách lễ độ. “Tiểu sinh Lâm Dịch, vô tình lạc bước đến đây, mong Lão Tăng thứ lỗi vì đã quấy rầy.” Anh tự hỏi làm sao vị sư già này lại biết anh sẽ đến, và cả cái cách ông nói chuyện, như thể đã biết trước sự tồn tại của anh, càng khiến anh cảm thấy khó hiểu.
Lão Tăng Viên Giác khẽ mỉm cười, nụ cười thanh thoát như gió thoảng mây bay. “Thí chủ không quấy rầy. Mà là duyên phận đã đưa đẩy. Lão nạp đã dõi theo thí chủ từ xa, đã chứng kiến những việc thí chủ làm, những điều thí chủ gieo trồng.” Ông dừng lại, ánh mắt quét qua Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đang đứng phía sau, rồi lại trở về với Lâm Dịch. “Thí chủ đã gieo trồng phước đức, tạo an lạc cho trăm họ. Vùng đất này, nhờ có thí chủ mà từ tro tàn lại vươn lên sức sống, mang lại hy vọng cho bao sinh linh khốn khổ giữa thời loạn lạc.”
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu nghe vậy thì ngạc nhiên ra mặt. Một vị sư già ẩn dật nơi thâm sơn cùng cốc lại biết rõ về Lâm Dịch và những việc anh đã làm? Điều này thật khó tin.
Lâm Dịch lắng nghe, trong lòng vừa có chút bất ngờ, vừa có chút hoài nghi. Anh biết mình đã làm được nhiều điều, nhưng những lời của Lão Tăng nghe có vẻ hơi... thần thánh hóa. “Lão Tăng quá lời. Tiểu sinh chỉ là một phàm nhân, làm những việc mình cần làm để bảo vệ những người xung quanh mà thôi. Loạn thế này, ai cũng phải tìm cách sinh tồn.”
Lão Tăng khẽ lắc đầu. “Phàm nhân có khác, nhưng tâm nguyện lại không khác. Tuy nhiên, phàm nhân chỉ thấy cái hữu hình, nào biết vận mệnh triều đại, sinh linh còn bị chi phối bởi linh khí trời đất, nay đã mỏng manh tựa sương khói.”
Nghe đến từ "linh khí", Lâm Dịch khẽ giật mình. Anh nhớ lại những mảnh thông tin rời rạc mà anh đã thu thập được từ Cổ Ngọc Phù, những câu chuyện truyền miệng về thế giới tu hành, về các thế lực siêu nhiên. Anh đã luôn cố gắng gạt bỏ chúng, xem chúng là những lời đồn đại vô căn cứ, không có cơ sở khoa học. Nhưng giờ đây, khi Lão Tăng Viên Giác, một người thoát tục và bí ẩn, nhắc đến nó, anh không thể không chú ý.
"Linh khí?" Lâm Dịch lặp lại, giọng mang theo chút dò hỏi. “Lão Tăng có thể giải thích rõ hơn về ‘linh khí trời đất’ mà ngài vừa nhắc đến không? Và nó có liên quan gì đến sự suy tàn của Đại Hạ?”
Lão Tăng Viên Giác nhìn Lâm Dịch, ánh mắt như xuyên thấu tâm can anh. “Thí chủ quả nhiên có trí tuệ hơn người. Linh khí, chính là cội nguồn của vạn vật, là năng lượng nuôi dưỡng sinh linh, là cầu nối giữa phàm trần và tiên giới. Đại Hạ thịnh vượng, cũng nhờ linh khí dồi dào. Nhưng mấy trăm năm gần đây, linh khí dần cạn kiệt, mỏng manh tựa sương khói. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến mùa màng, đến sức khỏe con người, mà còn ảnh hưởng đến vận mệnh của cả một vương triều.”
Ông dừng lại, đôi mắt nhắm hờ, như đang nhìn thấy một bức tranh lớn hơn, vượt ra ngoài tầm hiểu biết của phàm nhân. “Sự suy tàn của Đại Hạ, không chỉ do con người tranh giành quyền lực, không chỉ do tham quan ô lại, mà còn do thiên địa đại thế đã thay đổi. Linh khí mỏng manh, khiến những người có thiên phú tu hành cũng khó lòng đột phá. Kẻ yếu không còn được linh khí bảo hộ, dễ dàng bị bệnh tật, chiến tranh tàn phá. Kẻ mạnh không còn nguồn sức mạnh vô tận, cũng dần suy yếu theo thời gian. Đó là quy luật của trời đất, là chu kỳ thịnh suy mà không ai có thể tránh khỏi.”
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, tâm trí anh đang hoạt động hết công suất để xử lý thông tin. "Thiên địa đại thế," "linh khí mỏng manh," những khái niệm này quá xa lạ với tư duy khoa học của anh. Nhưng nếu chúng có thật, thì đó sẽ là một cuộc cách mạng trong thế giới quan của anh. Anh nhớ lại Cổ Ngọc Phù trong túi áo, cái cảm giác lạnh lẽo khi chạm vào nó, và những hiện tượng kỳ lạ mà anh đôi khi không giải thích được. Liệu tất cả có liên quan đến cái gọi là "linh khí" này không?
“Vậy, liệu có tồn tại những ‘thế lực’ tu hành, những người có thể sử dụng linh khí để đạt được sức mạnh phi phàm như trong các câu chuyện truyền miệng không?” Lâm Dịch hỏi, giọng anh trầm hơn, pha chút lo lắng. Nếu thực sự có những thế lực như vậy, thì mọi kế hoạch, mọi nỗ lực xây dựng một vùng đất an toàn của anh có thể trở nên vô nghĩa trước sức mạnh vượt trội của họ.
Lão Tăng Viên Giác khẽ gật đầu. “Tất nhiên là có. Nhưng họ cũng bị ảnh hưởng bởi sự cạn kiệt của linh khí. Ngày xưa, những người tu hành có thể hô mưa gọi gió, di sơn đảo hải. Nay, họ cũng chỉ có thể dựa vào những gì còn sót lại, ẩn mình trong những nơi linh khí còn tương đối dồi dào. Có những người vẫn cố gắng duy trì truyền thống, có những người lại lợi dụng tình hình để tranh giành quyền lực. Thế gian này vốn không đơn giản như mắt thường thấy, thí chủ ạ. Có những ‘th�� lực’ đang hoạt động trong bóng tối mà phàm nhân khó lòng hiểu thấu.”
Một cảm giác bất an dấy lên trong lòng Lâm Dịch. Anh đã từng nghĩ rằng chiến tranh, đói nghèo, và áp bức là những vấn đề lớn nhất mà anh phải đối mặt. Nhưng giờ đây, Lão Tăng đang hé lộ một bức tranh rộng lớn hơn, phức tạp hơn, với những yếu tố siêu nhiên mà anh không thể kiểm soát hay lý giải bằng khoa học. Điều này khiến anh cảm thấy mình thật nhỏ bé và mong manh.
“Thí chủ có trí tuệ hơn người, nhưng đừng để cái hữu hạn che lấp cái vô hạn,” Lão Tăng tiếp lời, như thể đọc được suy nghĩ của Lâm Dịch. “Cái mà thí chủ thấy, thí chủ biết, chỉ là một phần rất nhỏ của vũ trụ này. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và nó cũng không phải lúc nào cũng vận hành theo logic mà phàm nhân chúng ta đặt ra.”
Những lời này như một tiếng chuông cảnh tỉnh vang lên trong tâm trí Lâm Dịch. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, anh luôn tin như vậy. Nhưng tri thức của anh, tri thức từ thế giới hiện đại, liệu có đủ để đối phó với những khái niệm siêu hình như "linh khí" hay "thiên địa đại thế" này không? Anh đã từng tự mãn với khả năng thích nghi và tư duy logic của mình, nhưng giờ đây, anh phải đối mặt với một giới hạn mới, một bức tường mà anh chưa từng nghĩ tới.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu thì đứng chết lặng, miệng há hốc. Những lời của Lão Tăng Viên Giác đã làm đảo lộn hoàn toàn thế giới quan của họ. Thế giới này không chỉ có quan lại, cường đạo, mà còn có cả "linh khí", "thế lực tu hành" ư? Điều đó thật khó tin, nhưng cái cách Lão Tăng nói chuyện, cái vẻ an nhiên tự tại của ông, lại khiến họ không thể không tin.
Lâm Dịch khẽ siết chặt bàn tay đang đặt trong túi áo, nơi có Cổ Ngọc Phù. Cảm giác lạnh lẽo của miếng ngọc truyền qua lớp vải, như một lời nhắc nhở về những điều bí ẩn mà anh đã từng gặp phải. Có lẽ, những lời của Lão Tăng không phải là lời nói viển vông. Có lẽ, anh đã quá tập trung vào những vấn đề hiện hữu mà bỏ qua một khía cạnh quan trọng hơn của thế giới này.
“Vậy, ý của Lão Tăng là, dù chúng sinh có cố gắng đến mấy, cũng không thể thay đổi được vận mệnh đã định bởi ‘thiên địa đại thế’ và sự cạn kiệt của linh khí sao?” Lâm Dịch hỏi, giọng anh trầm lắng, mang theo một chút tuyệt vọng. Nếu mọi thứ đều đã được định đoạt, thì tất cả những nỗ lực của anh, tất cả những hy vọng mà anh đã gieo trồng, liệu có còn ý nghĩa?
Lão Tăng Viên Giác khẽ mỉm cười. “Không hẳn là không thể. Thiên địa đại thế có quy luật của nó, nhưng con người cũng có ý chí và nhân quả của mình. Linh khí mỏng manh, nhưng không phải là hoàn toàn biến mất. Vẫn còn những cơ duyên, những con đường. Điều quan trọng là thí chủ phải mở rộng tầm nhìn, không chỉ nhìn vào cái hữu hình mà còn cảm nhận cái vô hình. Cái mà thí chủ đang xây dựng, một nơi an bình giữa loạn thế, cũng chính là một loại công đức, một loại nhân quả tốt lành. Nó có thể không trực tiếp thay đổi ‘thiên địa đại thế’, nhưng nó có thể gieo mầm hy vọng, tạo ra một dòng chảy mới. Vận mệnh của một người, của một vùng đất, đôi khi lại nằm trong những lựa ch��n nhỏ bé nhất.”
Lâm Dịch nhắm mắt lại, suy ngẫm về những lời của Lão Tăng. Mở rộng tầm nhìn, cảm nhận cái vô hình. Điều này có nghĩa là anh sẽ phải vượt qua giới hạn của tư duy hiện đại, của khoa học, để đón nhận những khái niệm siêu nhiên. Nó không chỉ là một thách thức về trí tuệ, mà còn là một thách thức về niềm tin. Anh đã từng khao khát một cuộc sống bình yên, không danh vọng, không quyền lực, chỉ muốn bảo vệ những người anh yêu thương. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng để làm được điều đó, anh có thể sẽ phải đối mặt với những thế lực, những bí ẩn vượt xa tưởng tượng của mình.
Anh mở mắt ra, nhìn về phía Lão Tăng Viên Giác, người vẫn đang mỉm cười an nhiên. “Đa tạ Lão Tăng đã chỉ điểm. Tiểu sinh đã hiểu phần nào.”
Lão Tăng chỉ khẽ gật đầu. “Duyên phận chúng ta có lẽ chỉ đến đây. Con đường phía trước của thí chủ còn rất dài, và sẽ có nhiều biến cố hơn cả những gì thí chủ có thể tưởng tượng. Hãy nhớ rằng, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng đôi khi, ý nghĩa của sinh tồn lại nằm ở cách chúng ta đối mặt với những điều không thể lý giải, cách chúng ta tìm thấy bình an nội tại giữa dòng chảy hỗn loạn của thế gian.”
Ông nhắm mắt lại, lại chìm vào trạng thái thiền định, như thể cuộc trò chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
Lâm Dịch đứng đó một lúc lâu, cảm giác lạnh lẽo của đêm khuya bao trùm lấy anh. Cổ Ngọc Phù trong tay áo anh vẫn lạnh buốt, nhưng giờ đây, cái lạnh đó không còn là một sự khó chịu, mà như một lời nhắc nhở về một thế giới rộng lớn hơn, bí ẩn hơn đang chờ đợi anh khám phá. Anh quay người, ra hiệu cho Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Ba người họ lặng lẽ rời khỏi ngôi đền, bóng tối nuốt chửng những bước chân của họ.
Trên đường trở về thôn, Lâm Dịch vẫn giữ im lặng. Tâm trí anh ngổn ngang những câu hỏi, những suy nghĩ về "linh khí mỏng manh", về "thế lực tu hành". Anh biết rằng, những điều Lão Tăng Viên Giác nói đã mở ra một cánh cửa mới, một chương mới trong cuộc hành trình của anh. Anh không thể tiếp tục chỉ dựa vào tri thức hiện đại và tư duy logic của mình. Anh sẽ phải học cách nhìn nhận thế giới này bằng một con mắt khác, một con mắt không chỉ thấy cái hữu hình, mà còn cảm nhận được cái vô hình. Cuốn Cẩm Nang Kế Sách, anh thầm nghĩ, có lẽ sẽ phải bổ sung thêm những kiến thức hoàn toàn mới, những kế hoạch không chỉ liên quan đến quân sự hay dân sinh, mà còn liên quan đến những bí ẩn của vũ trụ này. Ánh lửa trại đã bắt đầu lập lòe ở khu trại tạm, những chấm sáng nhỏ bé như những vì sao trên mặt đất, mang theo hơi ấm và sự bình yên tạm thời. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, một ngọn lửa tò mò và một nỗi bất an thầm kín đã được thắp lên, báo hiệu cho những thay đổi lớn lao sắp đến.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.