Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 754: Dòng Chảy Tị Nạn, Chính Sách An Dân

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của buổi hoàng hôn, chỉ còn lại màn đêm thăm thẳm và những vì sao lấp lánh như những hạt bụi kim cương vương vãi trên tấm màn nhung đen. Lâm Dịch đứng bên cửa sổ, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của đêm khuya thấm vào từng thớ thịt. Anh miết nhẹ ngón tay lên bìa cuốn Cẩm Nang Kế Sách, cảm nhận từng đường gân nổi cộm của chất liệu giấy cũ, như thể đang chạm vào một phần của chính mình, một phần của quá khứ, của những tri thức đã đồng hành cùng anh qua bao thăng trầm ở thế giới này. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh lặp lại câu nói quen thuộc, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết, không chỉ cho riêng anh mà cho hàng vạn sinh linh đang đặt niềm tin vào vùng đất này.

Dòng người tị nạn ngày càng đông, những tin tức về các thế lực cát cứ mới nổi, tất cả đều là dấu hiệu rõ ràng cho thấy Đại Hạ sắp sụp đổ hoàn toàn. Lâm Dịch hiểu rằng, vùng đất của anh sẽ sớm trở thành một mục tiêu béo bở cho những kẻ thèm khát quyền lực và tài nguyên. Anh phải biến nơi đây thành một pháo đài bất khả xâm phạm, không chỉ về quân sự mà còn về tinh thần và sự tự chủ. Đó là con đường duy nhất để bảo vệ giấc mơ về một cuộc sống bình yên, một giấc mơ mà anh đã từng nghĩ là xa vời, nhưng giờ đây lại trở thành động lực duy nhất của anh. Anh sẽ không chỉ sống sót, mà sẽ vươn lên, kiến tạo một tương lai khác. Một tương lai mà anh, một người lạc thế, sẽ dùng đôi bàn tay và khối óc của mình để xây dựng, không phải để xưng bá, mà để bảo vệ những giá trị và những con người mà anh trân trọng. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng anh đã sẵn sàng. Anh đã chuẩn bị cho những biến động lớn hơn, cho một thế giới phức tạp hơn nhiều. Trong trái tim anh, có cả một thế giới đang đặt niềm tin vào anh, và anh sẽ không phụ lòng họ.

***

Sáng sớm hôm sau, trời u ám, một lớp sương mù mỏng manh giăng mắc trên khắp các ngọn đồi, phủ lên những mái nhà tranh, những hàng cây khô cằn một vẻ tĩnh mịch đến lạ lùng. Không khí se lạnh, mang theo hơi ẩm của đất, phảng phất mùi khói bếp lẫn mùi đất mới cày xới từ những thửa ruộng vừa được khai hoang. Lâm Dịch đứng trên một ngọn đồi nhỏ, nơi có thể bao quát gần như toàn bộ vùng đất của mình, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự trầm tư. Dáng người anh gầy gò, hơi xanh xao do những đêm dài trằn trọc và gánh nặng trách nhiệm đè lên đôi vai, nhưng đôi mắt ấy vẫn sắc bén, tinh anh như lưỡi kiếm vừa được tôi luyện. Mái tóc đen bù xù, chỉ được buộc đơn giản bằng một sợi dây thô, càng làm nổi bật vẻ mộc mạc, giản dị của một người đàn ông không màng danh lợi bề ngoài. Chiếc áo vải thô đã sờn cũ, vá víu vài chỗ, là minh chứng rõ ràng nhất cho cuộc sống không ngừng vật lộn với nghịch cảnh.

Trước mắt anh, một cảnh tượng vừa bi thương vừa đầy hy vọng đang diễn ra. Dòng người tị nạn dài dằng dặc, như một con rắn khổng lồ không ngừng bò về phía vùng đất này. Họ đến từ những nơi xa xôi, những vùng đất bị chiến tranh tàn phá, bị cướp bóc hoành hành, mang theo trên mình là những mảnh đời tan nát, những ánh mắt thất thần vì đói khát và sợ hãi. Tiếng bước chân mệt mỏi, tiếng ho khan của người già, tiếng trẻ con khóc thút thít vì đói sữa, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng. Mùi bụi đường, mùi mồ hôi chua chát, mùi quần áo rách rưới bốc lên nồng nặc trong không khí, như một lời nhắc nhở không ngừng về thực tại tàn khốc của loạn thế. Nhưng xen lẫn trong đó, Lâm Dịch vẫn nhìn thấy những ánh mắt lóe lên tia hy vọng mong manh, một niềm tin vào vùng đất này, vào người đàn ông đang đứng trước mặt họ như một vị cứu tinh. Khu vực vốn bình yên của anh giờ đây chật kín những túp lều tạm bợ dựng bằng đủ thứ vật liệu gom nhặt được, từ vải bạt cũ, ván gỗ mục cho đến những tấm chiếu rách. Những bếp lửa nhỏ được nhóm lên, khói lam bay lãng đãng, mang theo mùi thức ăn ít ỏi đang được nấu dở.

Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng hơi còng, mái tóc bạc phơ như tuyết nhưng đôi mắt vẫn tinh anh và sắc sảo, đứng lặng lẽ bên cạnh Lâm Dịch. Ông lão nheo mắt nhìn về phía xa xăm, nơi dòng người vẫn đang cuồn cuộn đổ về, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực. Chiếc áo vải cũ kỹ của ông lão hơi rung lên trong gió sớm.

"Dân chúng chạy nạn, họ tin vào ngài, Lâm đại nhân," Lão Hồ nói, giọng khàn đặc nhưng đầy sự thấu hiểu. "Họ đã nghe danh ngài, nghe về vùng đất an bình này, về những chính sách an dân mà ngài đã ban hành. Nhưng cái bụng thì không chờ đợi lời hứa. Họ đã nhịn đói mấy ngày, thậm chí mấy tuần để đến được đây. Niềm tin có thể lấp đầy trái tim, nhưng không thể lấp đầy cái dạ dày trống rỗng."

Lâm Dịch không quay đầu lại, ánh mắt anh vẫn dán chặt vào dòng người đang tiến đến, như thể muốn khắc sâu từng khuôn mặt, từng cử chỉ vào trong tâm trí. Anh không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe, nội tâm dậy sóng. Anh biết Lão Hồ nói đúng. Niềm tin là thứ quý giá nhất trong thời loạn lạc, nhưng nó cũng mong manh như sương sớm, có thể tan biến bất cứ lúc nào nếu không được nuôi dưỡng bằng thực tế. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh tự nhủ, "nhưng ngay cả tri thức cũng phải quy phục trước tiếng gầm của cơn đói." Anh nhớ lại những bài học về kinh tế học cơ bản, về quy luật cung cầu, về tầm quan trọng của an ninh lương thực. Ở thế giới hiện đại, đó là những khái niệm trừu tượng, nhưng ở đây, chúng là sinh tử.

"Ta biết," Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh trầm ổn, kiên định, không chút do dự. "Chúng ta phải làm gì đó, nhanh chóng. Mỗi giờ, mỗi khắc trôi qua đều là một thử thách sống còn đối với họ, và đối với cả vùng đất này." Anh không nói thêm, chỉ quay gót, ánh mắt đầy suy tư. Anh biết mình không chỉ là một nhà lãnh đạo, mà còn là một người cứu rỗi. Trách nhiệm đè nặng lên vai, nhưng anh không hề nao núng. Điều duy nhất anh cảm thấy lúc này là sự cấp bách. Những khuôn mặt mệt mỏi, ánh mắt cầu khẩn của người tị nạn như một lời thúc giục không ngừng. Anh phải hành động, và phải hành động ngay lập tức. Anh bước đi vững chãi trên con đường mòn, hướng về khu vực trung tâm của vùng đất, nơi những quyết định quan trọng nhất sẽ được đưa ra. Trong đầu anh đã bắt đầu hình thành những kế hoạch cụ thể, chi tiết, những con số, những giải pháp. Anh không thể để những người đã tin tưởng anh phải thất vọng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nghĩ, "nhưng ta sẽ cố gắng tạo ra một phần công bằng nhỏ bé ở đây, trong vùng đất này, cho những người đã mất tất cả." Đó là lời hứa anh tự đặt ra cho chính mình, và cho những sinh linh đang trông chờ vào anh.

***

Buổi trưa, ánh nắng nhạt len lỏi qua những khe cửa sổ của căn phòng họp đơn sơ nhưng ngăn nắp, tô điểm thêm chút ánh sáng cho không khí vốn đang căng thẳng. Căn phòng, vốn là một kho chứa cũ được cải tạo lại, giờ đây đã trở thành bộ não điều hành của cả vùng đất. Trên chiếc bàn gỗ lớn đặt giữa phòng, la liệt bản đồ vẽ tay chi tiết về địa hình, các ghi chép dày đặc những con số về dân số, lượng lương thực dự trữ, tài nguyên nước và những khu đất trống có thể khai khẩn. Mùi mực tàu, mùi giấy cũ và mùi gỗ ẩm mốc hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đậm chất "hậu cần chiến lược".

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng vẻ điềm tĩnh nhưng ánh mắt quét một lượt qua tất cả những người có mặt. Bên cạnh anh là Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng không kém phần quý phái, đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng luôn dõi theo Lâm Dịch, sẵn sàng hỗ trợ mọi lúc. Nàng là cánh tay phải đắc lực của anh, là người luôn thấu hiểu và chia sẻ gánh nặng trách nhiệm. Đối diện với họ là Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác với vết sẹo nhỏ trên má, toát lên vẻ kiên trung, mạnh mẽ. Anh là người phụ trách tổ chức lao động và an ninh, là chỗ dựa vững chắc cho mọi công việc nặng nhọc. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, luôn sẵn sàng xông xáo vào mọi công việc, là người chuyên trách thu thập thông tin và điều phối hậu cần. Và Chu Thiên, dáng người thư sinh, râu dài, đeo kính, luôn cầm một cuốn sách cũ trên tay, là cố vấn hành chính, người đưa ra những tham mưu về các chính sách. Tất cả đều là những con người đã cùng Lâm Dịch trải qua bao khó khăn, và giờ đây, họ lại cùng nhau đối mặt với thách thức mới.

Không khí trong phòng nặng trĩu, áp lực từ dòng người tị nạn đang đổ về đè nặng lên mỗi người. Lâm Dịch không nói vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: "Tình hình lương thực và chỗ ở cho hơn vạn người tị nạn mới đổ về. Ai có kế sách gì?" Giọng anh trầm ấm nhưng ẩn chứa một sự dứt khoát không thể lay chuyển.

Chu Thiên, sau khi vuốt nhẹ bộ râu dài, chậm rãi nói, giọng điệu uyên bác, rõ ràng: "Theo tính toán của hạ thần, với tốc độ dân số tăng hiện tại, kho lương thực của chúng ta sẽ chỉ đủ dùng trong vòng hai tháng tới nếu không có biện pháp bổ sung khẩn cấp. Cần gấp rút mở rộng diện tích canh tác thêm ba thành, tập trung vào các loại cây trồng ngắn ngày như khoai, sắn để đảm bảo thu hoạch sớm. Đồng thời, phải có chính sách phân phối hợp lý, tránh lãng phí và tích trữ. Về chỗ ở, có thể trưng dụng một số kho trống ở phía bắc làng, đồng thời phải xây dựng thêm khu trại tập trung, chia thành từng cụm nhỏ để tiện quản lý và tránh dịch bệnh bùng phát." Chu Thiên đưa ra những con số, những phân tích logic dựa trên kinh nghiệm và tri thức của mình. Lâm Dịch lắng nghe, gật đầu, trong đầu anh lập tức liên tưởng đến các mô hình quản lý dân cư, khu công nghiệp và hệ thống hậu cần của thế giới hiện đại. "Phải có một hệ thống đăng ký dân số rõ ràng, phân loại theo độ tuổi, giới tính, sức khỏe, và kỹ năng," anh thầm nghĩ. "Điều đó sẽ giúp việc phân phối và sắp xếp công việc hiệu quả hơn."

Vương Đại Trụ, với vẻ mặt nghiêm nghị, gãi gãi đầu: "Vấn đề an ninh cũng cần được chú trọng, đại nhân. Dân tị nạn hỗn tạp, đến từ nhiều vùng khác nhau, dễ phát sinh trộm cắp, cướp bóc nhỏ, thậm chí là mâu thuẫn lớn. Chúng ta cần tăng cường tuần tra, thiết lập các chốt kiểm soát ở các khu vực trại tạm và trên các con đường chính. Các tân binh mới tuyển mộ có thể được phân công làm việc này để làm quen với kỷ luật và công việc." Giọng anh to, rõ ràng, dù đôi khi hơi cục cằn nhưng không hề ác ý, thể hiện sự lo lắng thực sự cho an toàn của mọi người. Lâm Dịch biết Vương Đại Trụ là người của hành động, và anh tin tưởng vào khả năng quản lý an ninh của người đàn ông vạm vỡ này. "Hệ thống an ninh không chỉ là tuần tra, mà còn là thiết lập các quy tắc rõ ràng, một hệ thống pháp luật đơn giản nhưng công bằng để duy trì trật tự," Lâm Dịch suy nghĩ. "Và quan trọng nhất là phải có một cơ chế giải quyết tranh chấp hiệu quả, tránh để mâu thuẫn nhỏ biến thành bạo loạn."

Trần Nhị Cẩu, với đôi mắt lanh lợi, nhanh nhẹn, lập tức tiếp lời: "Hạ thần đã phái người đi khảo sát các vùng đất hoang còn bỏ trống ở phía Đông và phía Tây, cách đây khoảng nửa ngày đường. Các vùng đất này khá màu mỡ, có thể khai khẩn ngay. Đồng thời, đã liên hệ với Mã Đại Ca ở thương hội để tăng cường vận chuyển giống cây trồng, đặc biệt là các loại cây ngắn ngày, và công cụ nông nghiệp như cuốc, xẻng, cày. Chúng ta cũng cần thêm hạt giống rau cải, đậu tương để cải thiện bữa ăn cho dân tị nạn." Giọng Trần Nhị Cẩu tràn đầy nhiệt huyết, đôi khi có chút bốc đồng nhưng lại rất trung thành và hiệu quả trong công việc. "Khảo sát tài nguyên, liên kết thương hội, đây chính là những mắt xích quan trọng," Lâm Dịch thầm tán thưởng. "Thông tin phải chính xác, hậu cần phải thông suốt. Mạng lưới tình báo của Nhị Cẩu không chỉ dùng để dò la tin tức chiến sự, mà còn là mạch máu cho sự phát triển kinh tế."

Bạch Vân Nhi, sau khi nghe mọi người trình bày, bổ sung: "Chúng ta cũng cần tính đến việc phân công lao động hợp lý cho người tị nạn. Những người có sức khỏe tốt có thể tham gia khai hoang, xây dựng. Phụ nữ và trẻ em lớn hơn có thể làm công việc nhẹ nhàng hơn như dệt vải, làm đồ thủ công, hoặc hỗ trợ chuẩn bị bữa ăn. Điều này không chỉ giúp họ có việc làm, mà còn tạo ra sản phẩm để trao đổi, giảm bớt gánh nặng cho kho lương thực chung." Nàng nói rõ ràng, dứt khoát, đi thẳng vào vấn đề với cái nhìn tổng thể của một người quản lý tài ba. Lâm Dịch nhìn nàng, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Nàng luôn là người có thể nhìn thấy bức tranh toàn cảnh và đưa ra những giải pháp thiết thực. "Tổ chức lao động chính là chìa khóa để biến dòng người tị nạn thành một nguồn lực, chứ không phải gánh nặng," anh nghĩ. "Phải tạo ra một vòng tuần hoàn kinh tế, tự cung tự cấp. Đó là con đường duy nhất để tồn tại trong thời loạn."

Lâm Dịch lắng nghe tất cả, không bỏ sót một chi tiết nào. Anh không ngắt lời, chỉ đôi khi khẽ gật đầu hoặc nhíu mày suy nghĩ. Sau khi mọi người đã trình bày xong, anh đặt tay lên bàn, ánh mắt quét qua từng người, giọng nói trầm ổn vang lên: "Kế hoạch đã rõ. Chu Thiên, ngài phụ trách việc lập danh sách chi tiết các khu đất có thể khai hoang, đồng thời xây dựng một hệ thống phân phối lương thực và tài nguyên minh bạch. Vương Đại Trụ, ngài tăng cường an ninh, thành lập các đội tuần tra đặc biệt tại các khu trại tị nạn, đồng thời tổ chức các đội lao động khai hoang. Nhị Cẩu, tiếp tục thu thập thông tin về các vùng đất hoang, liên hệ với các thương hội để đảm bảo nguồn giống cây trồng và công cụ. Vân Nhi, nàng phụ trách việc phân công lao động, tổ chức các xưởng thủ công nhỏ và thiết lập mạng lưới y tế cơ bản, phối hợp với Hồ Gia Gia. Chúng ta cần thiết lập một trạm y tế chính, và các trạm nhỏ hơn ở từng khu trại, chú trọng phòng ngừa dịch bệnh. Mỗi người tị nạn đến đây đều phải được khám sức khỏe sơ bộ."

Anh dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên sự kiên định. "Thời gian không chờ đợi chúng ta. Mọi việc phải được tiến hành nhanh chóng, nhưng cũng phải cẩn trọng. Chúng ta không thể để bất kỳ lỗ hổng nào xuất hiện." Anh đứng dậy, cầm lấy một cây bút lông, bắt đầu ghi chép vào cuốn Cẩm Nang Kế Sách của mình những chỉ thị cụ thể, từng nét chữ dứt khoát, mạnh mẽ, phản ánh sự quyết tâm không lay chuyển. "Kế hoạch phòng thủ ba lớp cho vùng biên giới. Mở rộng mạng lưới tình báo ra các vùng đất bị chiếm đóng. Thiết lập các trạm tiếp nhận người tị nạn, đảm bảo an ninh và lương thực. Khuyến khích sản xuất nông nghiệp và thủ công nghiệp để tự cung tự cấp. Nghiên cứu khả năng khai thác các mỏ quặng mới trong vùng." Anh còn nhớ những lời của Lão Tăng Viên Giác về 'linh khí mỏng manh' và 'thế giới tu hành'. Dù đang tập trung giải quyết những vấn đề thực tế trước mắt, anh vẫn không quên rằng có những thế lực vượt xa tầm hiểu biết của anh đang tồn tại. Anh chạm nhẹ tay vào Cổ Ngọc Phù trong áo, cảm nhận luồng ấm áp yếu ớt từ nó. Nó là một lời nhắc nhở rằng thế giới này còn nhiều điều bí ẩn, nhưng hiện tại, ưu tiên hàng đầu vẫn là sinh tồn và bảo vệ những người đang đặt niềm tin vào anh.

***

Vài ngày sau, không khí ở vùng đất của Lâm Dịch đã thay đổi rõ rệt. Trời trong, gió nhẹ thổi qua những cánh đồng mới được cày xới, mang theo mùi đất ẩm và hơi nước từ những dòng kênh đào mới. Ánh nắng chiều tà trải dài trên những dãy lều trại tạm bợ được dựng lên san sát, ngay ngắn hơn nhiều so với trước đó. Từ trên một gò đất cao, Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi và Vương Đại Trụ đang thị sát các khu vực đang được khai hoang và khu dân cư tạm.

Dưới chân họ, những cánh đồng mới đã được cày xới xong, những luống đất đen bóng chạy dài tăm tắp, chờ đợi hạt giống được gieo xuống. Hàng trăm người tị nạn, giờ đây đã có công việc và mục đích, đang hăng say làm việc. Tiếng cuốc, tiếng xẻng va vào đất đá lách cách, tiếng hò reo, tiếng cười nói rộn ràng xua đi sự mệt mỏi ban đầu. Dù vẫn còn mặc những bộ quần áo rách rưới, mặt mày lấm lem bụi bặm, nhưng ánh mắt của họ đã không còn sự tuyệt vọng mà thay vào đó là sự tập trung và một chút hy vọng le lói. Mùi đất mới, mùi cỏ dại bị xới tung lên, hòa quyện với mùi mồ hôi của con người, tạo nên một bản hòa tấu của sự sống và lao động.

Xa hơn một chút, ở khu trại tạm, những túp lều được dựng lên theo hàng lối, tuy đơn sơ nhưng đã có vẻ quy củ hơn. Khói bếp lam chiều bay lên từ các bếp lửa nhỏ, mang theo mùi thức ăn giản dị nhưng ấm áp. Trẻ con, sau những ngày dài đói khát, giờ đây đã có thể vui đùa trên khoảng đất trống, tiếng cười trong trẻo của chúng vang vọng trong không gian.

Tại một góc của khu trại, dưới một tán cây lớn, Hồ Gia Gia đang tận tình chăm sóc người bệnh tại một trạm y tế dã chiến. Dáng người nhỏ bé của ông lão với mái tóc và râu bạc phơ như cước, nhưng cử chỉ lại nhanh nhẹn và dứt khoát. Ông đeo một túi thuốc bên hông, đôi mắt hiền từ nhưng đầy sự tận tâm. Mùi thảo dược nồng nặc lan tỏa trong không khí, xoa dịu phần nào sự lo lắng của những người bệnh. Một vài người tị nạn đang xếp hàng chờ đợi, khuôn mặt họ dù vẫn còn hốc hác nhưng đã có vẻ yên tâm hơn.

Lâm Dịch bước đến gần trạm y tế, Hồ Gia Gia ngẩng đầu lên, thấy Lâm Dịch liền mỉm cười hiền hậu. "May mắn có Lâm đại nhân, nếu không thì bệnh dịch đã hoành hành rồi," ông lão nói, giọng điệu chứa đầy sự biết ơn. "Dòng người tị nạn đông như vậy, lại đói khát, mệt mỏi, bệnh tật rất dễ lây lan. Nhờ có những chỉ thị kịp thời của ngài về việc vệ sinh, cách ly và cấp phát thuốc, mà chúng ta đã kiểm soát được tình hình."

Bạch Vân Nhi, đứng cạnh Lâm Dịch, ánh mắt lo lắng quét qua những người bệnh. Nàng nói, giọng nói ôn hòa nhưng đầy suy tư: "Dịch bệnh là thứ đáng sợ nhất trong thời loạn lạc. Nó có thể cướp đi sinh mạng nhanh hơn cả chiến tranh, và gieo rắc sự hoảng loạn còn khủng khiếp hơn cả quân địch. Chúng ta cần chú trọng phòng ngừa hơn nữa, Lâm đại nhân. Có lẽ nên cử thêm người đi học cách nhận biết và chữa trị các bệnh thông thường."

Lâm Dịch gật đầu, đồng tình với lời của Bạch Vân Nhi. Anh nhớ lại những đại dịch trong lịch sử, cách chúng quét sạch cả một nền văn minh. "Đúng vậy, Vân Nhi. Y tế là một trong những ưu tiên hàng đầu. Một vùng đất dù có quân đội hùng mạnh đến đâu, nhưng nếu dân chúng bệnh tật, yếu đuối thì cũng chẳng thể đứng vững. Ta sẽ sắp xếp cho Nhị Cẩu tìm kiếm những người có kiến thức về y học trong số người tị nạn, và cử thêm người đi học hỏi từ Hồ Gia Gia."

Anh quay sang nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi xa xăm chìm trong ánh hoàng hôn rực rỡ, nhưng trong mắt anh, chúng như những bức tường thành sừng sững của vô vàn thử thách. "Đây mới chỉ là khởi đầu," anh nói, giọng trầm tư, như thể đang nói với chính mình hơn là với hai người kia. "Con đường phía trước còn dài và khó khăn hơn nhiều." Anh biết rằng sự ổn định tương đối này chỉ là bề nổi của một tảng băng trôi. Việc mở rộng diện tích canh tác và dân số cho thấy vùng đất của anh đang dần trở thành một 'tiểu quốc' tự trị, không còn chỉ là một làng nhỏ. Điều này chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực bên ngoài, cả thù địch lẫn tiềm năng hợp tác. Việc anh phải giải quyết các vấn đề xã hội cơ bản như lương thực, y tế, an ninh cho thấy anh đang xây dựng nền móng cho một chính quyền hoàn chỉnh, đối lập với sự suy tàn của Đại Hạ.

Lâm Dịch dừng lại trò chuyện với một vài người tị nạn đang làm việc gần đó. Một người đàn ông trung niên, với khuôn mặt rám nắng và đôi tay chai sạn, cúi đầu cảm ơn anh vì đã cho họ một nơi nương tựa, một công việc để kiếm sống. "Đa tạ Lâm đại nhân đã ban cho chúng tôi một con đường sống," người đàn ông nói, giọng nghẹn ngào. "Nếu không có ngài, chúng tôi đã chết đói dọc đường rồi."

Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "Không cần đa tạ. Chỉ cần các ngươi chăm chỉ làm việc, cùng nhau xây dựng vùng đất này, thì đó chính là sự đền đáp tốt nhất." Anh biết rằng những lời nói này có thể không thay đổi được thế giới, nhưng nó có thể gieo mầm hy vọng vào những trái tim tuyệt vọng.

Sau đó, anh quay sang Vương Đại Trụ, người đang đứng cạnh anh với vẻ mặt nghiêm nghị. "Đại Trụ, việc tối ưu hóa lao động và phân phối lương thực vẫn là ưu tiên hàng đầu. Chúng ta phải đảm bảo không có ai bị bỏ đói, không có ai bị đối xử bất công. Đồng thời, cần phải lập kế hoạch dự trữ lương thực cho ít nhất một năm, đề phòng những bất trắc có thể xảy ra." Giọng anh dứt khoát, ra lệnh nhưng cũng mang đầy sự quan tâm.

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, nắm chặt tay. "Thuộc hạ đã rõ, đại nhân! Sẽ không phụ sự tin tưởng của ngài!"

Lâm Dịch nhìn về phía những cánh đồng mênh mông, nơi những con người đang hăng say lao động. Ánh lửa trại đã bắt đầu lập lòe ở khu trại tạm, những chấm sáng nhỏ bé như những vì sao trên mặt đất, mang theo hơi ấm và sự bình yên tạm thời. Dù bi��t rằng con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy và thử thách, nhưng nhìn thấy những nụ cười hiếm hoi, những ánh mắt hy vọng của người dân, Lâm Dịch cảm thấy một động lực mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng. Anh, một người đàn ông hiện đại, lạc thế vào một thế giới cổ đại tàn khốc, đang từng bước kiến tạo một tương lai khác. Anh không phải là một anh hùng xưng bá thiên hạ, không phải là một tiên nhân có phép thần thông. Anh chỉ là một người đàn ông dùng tri thức và lý trí của mình để bảo vệ những giá trị và những con người mà anh trân trọng.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh thầm nhủ một lần nữa. Nhưng lần này, nó không chỉ là một câu nói để tự an ủi, mà là một lời tuyên bố, một lời hứa. Anh sẽ không chỉ sống sót, mà còn phải xây dựng, để vùng đất này thực sự trở thành một pháo đài bất khả xâm phạm, một nơi mà giấc mơ về một cuộc sống bình yên có thể trở thành hiện thực, ngay giữa dòng chảy hỗn loạn của loạn thế. Anh biết rằng, những thách thức lớn hơn, những thế lực bí ẩn hơn vẫn đang chờ đợi, nhưng hiện tại, anh sẽ tập trung vào những gì anh có thể kiểm soát, vào những gì cần thiết nhất để bảo vệ những sinh linh đang đặt niềm tin vào anh. Cuốn Cẩm Nang Kế Sách trong tay anh vẫn còn rất nhiều trang trống, chờ đợi những kế hoạch mới, những giải pháp mới cho một tương lai đầy biến động.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free