Lạc thế chi nhân - Chương 753: Phòng Tuyến Vững Chắc, Hào Kiệt Quy Tụ
Ánh trăng cuối cùng cũng lặn dần, nhường chỗ cho rạng đông mờ ảo len lỏi qua ô cửa sổ đá. Lâm Dịch đứng bên cửa, hít sâu luồng khí lạnh ẩm của buổi sớm, đôi mắt sâu thẳm vẫn đong đầy những suy tư miên man từ đêm qua. Câu hỏi về Cổ Ngọc Phù, về "thế giới tu hành" và "linh khí mỏng manh", vẫn như một sợi tơ vương mắc trong tâm trí anh, vừa khó nắm bắt, vừa không thể phớt lờ. Nhưng ánh bình minh cũng mang theo những gánh nặng hiện thực khác, những trách nhiệm mà anh không thể trốn tránh. Vùng đất này, những con người này, đang nhìn vào anh, chờ đợi những quyết định.
**Cảnh 1: Vùng đất của Lâm Dịch (Trung tâm hành chính tạm thời) - Sáng sớm**
Trong một căn phòng lớn vốn là kho lương thực của quan phủ cũ, nay đã được cải tạo thành trung tâm hành chính tạm thời, ánh sáng ban mai yếu ớt hắt vào, lướt qua những tấm bản đồ cũ kỹ trải rộng trên chiếc bàn gỗ sần sùi. Mùi ẩm mốc của gỗ và giấy cũ quyện với hương trà thảo mộc thoang thoảng, tạo nên một không khí vừa trang nghiêm vừa có chút mỏi mệt. Lâm Dịch ngồi ở vị trí đầu bàn, dáng người gầy gò của anh như chìm đi trong chiếc ghế quá khổ, nhưng ánh mắt anh lại sắc như dao, quét qua từng chi tiết trên tấm bản đồ. Bên cạnh anh, Chu Thiên với vẻ ngoài thư sinh, râu dài, đôi mắt ẩn chứa sự uyên bác, đang lật dở cuốn sách cũ của mình, thỉnh thoảng lại đưa ra một nhận định trầm tĩnh. Đối diện là Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, nét mặt nàng thoáng vẻ lo âu nhưng vẫn giữ được sự chuyên nghiệp cố hữu, tay nàng cầm một chiếc bút lông, sẵn sàng ghi chép. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác in hằn những vết sương gió, đứng thẳng như một pho tượng đá, bàn tay thô ráp của hắn nắm chặt chuôi kiếm bên hông, ánh mắt kiên định. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi trong bộ giáp trụ gọn gàng đã ngả màu vì thời gian, ��ứng bên cạnh Vương Đại Trụ, vẻ mặt sạm nắng, ánh mắt luôn cảnh giác. Tiếng bút lông sột soạt của Bạch Vân Nhi khi ghi chép, tiếng lật trang sách của Chu Thiên, và cả tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ cũ kỹ, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng trầm lắng của buổi sớm.
Lâm Dịch đưa ngón tay gầy gò chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có biểu tượng của một ngọn núi nhô cao gần biên giới. "Tình hình biên giới ngày càng căng thẳng. Các báo cáo của Nhị Cẩu cho thấy quân phiến loạn và tàn dư cường phỉ từ các vùng lân cận đã bắt đầu nhòm ngó lãnh địa chúng ta. Chúng ta cần một tuyến phòng thủ kiên cố hơn nữa. Triệu tướng quân, ông có đề xuất gì về việc bố trí lại quân lực và xây dựng công sự?" Giọng nói của Lâm Dịch trầm ổn, không nhanh không chậm, nhưng mỗi từ đều mang sức nặng của sự quyết đoán. Anh biết, đây không phải là lúc để do dự.
Binh trưởng Triệu bước lên một bước, ánh mắt kiên định hướng về phía Lâm Dịch. "Bẩm chủ công, dựa trên địa hình và nguồn lực hiện có, hạ quan đề xuất tập trung củng cố ba điểm cao chiến lược này: đèo Xương Long, đỉnh Côn Bằng, và cửa ải Yết Hầu. Ba nơi này là yết hầu của vùng đất chúng ta, có thể chặn đứng phần lớn các cuộc tấn công từ bên ngoài. Chúng ta sẽ xây dựng các pháo đài nhỏ, tháp canh, và hào sâu. Tuy nhiên, việc vận chuyển vật liệu như đá, gỗ, sắt thép lên các địa điểm hiểm trở này sẽ là một thách thức lớn, đặc biệt là lương thảo cho binh sĩ và dân công." Hắn nói, giọng rõ ràng, dứt khoát, từng lời đều là kinh nghiệm xương máu từ chiến trường.
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt không rời bản đồ. "Vấn đề vận chuyển, chúng ta sẽ tính đến. Vân Nhi, về tài chính và nhân lực, nàng có thể đảm bảo được bao nhiêu?"
Bạch Vân Nhi khẽ nhíu mày, nàng đặt bút xuống, ánh mắt thông minh nhìn Lâm Dịch. "Bẩm chủ công, sau những đợt chiến sự vừa qua, ngân khố đã cạn kiệt đáng kể. Tuy nhiên, chúng ta đã bắt đầu thu thuế theo chính sách mới và khôi phục lại một số tuyến thương mại nhỏ. Chúng ta có thể huy động dân công từ các làng xung quanh. Nhưng cần đảm bảo đủ lương thực và công cụ cho họ. Tài chính hiện tại... khá eo hẹp, nếu không muốn nói là căng thẳng. Chúng ta cần một khoản đầu tư lớn, nhưng không thể vắt kiệt dân chúng." Nàng dừng lại, đôi mắt nhìn Lâm Dịch đầy ẩn ý, như muốn hỏi anh sẽ xoay sở thế nào.
Lâm Dịch trầm ngâm, ngón tay anh gõ nhẹ lên mặt bàn, tạo ra những âm thanh đều đều trong không khí tĩnh lặng. Trong tâm trí anh, hàng loạt phép tính và kịch bản đang chạy đua. "Tài chính là vấn đề cốt lõi. Vân Nhi, hãy lập một kế hoạch chi tiết về việc phân bổ ngân sách. Ưu tiên hàng đầu là lương thảo và công cụ cho việc xây dựng công sự. Đồng thời, chúng ta cần tìm cách tăng cường nguồn thu. Có thể là khai thác các mỏ quặng nhỏ trong vùng, hoặc mở rộng giao thương với các thương hội lớn hơn. Về dân công, hãy đảm bảo họ được trả công xứng đáng, dù chỉ là lương thực, để họ thấy được sự công bằng và quyết tâm của chúng ta." Anh nói, giọng nói vẫn điềm tĩnh, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh thuyết phục.
Chu Thiên, người vẫn im lặng lắng nghe, giờ m���i lên tiếng, giọng ông trầm ấm và vang vọng. "Chủ công, sự suy thoái của Đại Hạ đã đạt đến đỉnh điểm. Các thế lực cát cứ chỉ chờ thời cơ để xưng hùng xưng bá. Phòng thủ là cần thiết, nhưng chúng ta cũng cần nhìn xa hơn. Một vùng đất chỉ biết phòng thủ sẽ không thể tồn tại lâu dài giữa thời loạn. Chúng ta cần một chiến lược lâu dài, không chỉ để tự bảo vệ, mà còn để tạo ra một vùng đệm an toàn, thu hút nhân tài và dân chúng từ các vùng bị chiến tranh tàn phá." Ông nói, đẩy gọng kính lên cao, ánh mắt lấp lánh sự tinh anh.
Lâm Dịch nhìn Chu Thiên, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Anh luôn đánh giá cao tầm nhìn xa của vị cố vấn này. "Chu tiên sinh nói chí phải. Phòng thủ là căn bản, nhưng không phải là tất cả. Chúng ta cần một mạng lưới tình báo sâu rộng, không chỉ để nắm bắt động thái của địch, mà còn để hiểu rõ tình hình dân chúng, các nguồn lực tiềm năng ở các vùng lân cận. Nhị Cẩu đã làm rất tốt, nhưng cần phải mở rộng hơn nữa. Vương Đại Trụ, sau khi công sự được khởi công, ngươi hãy cùng Lý Hổ luân phiên giám sát, đảm bảo tiến độ và chất lượng. Đồng thời, hãy chuẩn bị cho việc huấn luyện một đội quân tinh nhuệ, không chỉ là phòng thủ, mà còn là lực lượng cơ động khi cần thiết."
Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, giọng hắn vang dội. "Tuân lệnh chủ công! Đại Trụ xin lấy tính mạng ra đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!" Sự trung thành và dũng mãnh của hắn luôn là chỗ dựa vững chắc cho Lâm Dịch.
Lâm Dịch đưa mắt nhìn quanh, dừng lại ở mỗi người, như muốn truyền thêm ý chí và quyết tâm cho họ. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh thầm nhủ. Anh biết, trong thời khắc này, sự hiểu biết về địa hình, về lòng người, về tài chính, về chiến lược, còn quan trọng hơn bất kỳ thanh kiếm hay mũi tên nào. Anh không phải một vị anh hùng trong truyền thuyết, cũng chẳng có "bàn tay vàng" nào để hô mưa gọi gió. Anh chỉ có khối óc của một người hiện đại, và lòng kiên cường của một người buộc phải sinh tồn. Gánh nặng trên vai anh là vô cùng lớn, nhưng anh không cho phép mình gục ngã. Anh đã thề sẽ bảo vệ những người ở đây, và anh sẽ làm mọi thứ có thể.
**Cảnh 2: Vùng đất của Lâm Dịch (Khu vực tuyển mộ và đón tiếp người tị nạn) - Giữa trưa**
Mặt trời đứng bóng, đổ thứ ánh nắng chói chang xuống quảng trường thị trấn. Không khí đặc quánh mùi bụi đất, mồ hôi và một chút khói bếp từ những khu tạm trú. Tiếng người ồn ào như ong vỡ tổ, tiếng trẻ con khóc thét xen lẫn tiếng hô hào dứt khoát của các giáo đầu quân sự. Hàng dài những người tị nạn, dáng vẻ mệt mỏi, quần áo tả tơi, nối đuôi nhau chờ đợi dưới cái nắng gay gắt, ánh mắt họ tràn đầy sự lo âu, nhưng sâu thẳm vẫn le lói một tia hy vọng mong manh. Đó là hy vọng về một cuộc sống mới, một nơi trú ẩn an toàn giữa thời loạn lạc. Đây là khu vực mà Lâm Dịch đã chỉ thị phải thiết lập, một trạm tiếp nhận quy mô lớn để sàng lọc và giúp đỡ dòng người đang đổ về từ khắp các vùng đất tan hoang của Đại Hạ.
Cách đó không xa, trong một khoảng đất trống được quây lại bằng hàng rào gỗ thô sơ, Lý Hổ với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt hung dữ, đang đứng ch��� đạo một nhóm tân binh. Hắn hô to, giọng nói khàn khàn nhưng đầy uy lực, hướng dẫn những người đàn ông trẻ tuổi, đa phần là dân thường chạy loạn, thực hiện những động tác cơ bản của võ thuật và sử dụng binh khí. Tiếng "Hô! Ha!" vang lên đều đặn, tiếng chân dậm mạnh xuống đất bụi tung mù mịt. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, đang chạy đi chạy lại giữa khu vực tuyển mộ và khu vực đăng ký, miệng không ngừng dặn dò các thuộc hạ của mình. Hắn nhiệt tình đến mức mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng vẫn không hề giảm bớt sự hăng hái. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói ấy luôn là kim chỉ nam cho mọi hành động của hắn.
Lâm Dịch đứng từ xa quan sát cảnh tượng hỗn loạn nhưng có trật tự này. Khuôn mặt anh trầm mặc, đôi mắt anh không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Anh thấy những gương mặt khắc khổ của người tị nạn, những đôi mắt tuyệt vọng nhưng vẫn cố gắng tìm kiếm niềm tin. Anh thấy những tân binh với thân hình gầy gò, nhưng ý chí lại bừng bừng. Anh cảm nhận được gánh nặng đè lên vai mình, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sức mạnh từ chính những con người này.
Trần Nhị Cẩu chạy đến bên Lâm Dịch, lau vội mồ hôi trên trán. "Bẩm chủ công, số lượng người tị nạn đổ về ngày càng đông, vượt quá dự kiến của chúng ta. Chỉ trong buổi sáng nay đã có thêm gần trăm người. Chúng ta đã sắp xếp chỗ ăn ở tạm thời trong các l��n trại mới dựng và chia khẩu phần ăn, nhưng lương thực và nước uống đang là vấn đề lớn. Nếu cứ đà này, e rằng sẽ không đủ." Hắn nói, giọng có chút lo lắng.
Lý Hổ cũng bước đến, ánh mắt sắc bén quét qua nhóm tân binh đang luyện tập. "Tân binh có vẻ khá, đa phần là dân thường chạy loạn, ý chí chiến đấu không tệ. Họ đều căm ghét chiến tranh và muốn có một nơi an toàn để sống. Nhưng cần thời gian huấn luyện. Cơ bản nhất là phải tập cho họ biết cách cầm kiếm, sử dụng cung nỏ. Chúng ta cần thêm giáo đầu, chủ công. Một mình hạ quan không thể quán xuyến hết được, đặc biệt là khi số lượng tân binh ngày càng tăng."
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt anh nhìn sâu vào từng người tị nạn. "Hãy đảm bảo không bỏ sót bất kỳ ai có tài năng, dù là văn hay võ. Đối với người tị nạn, ưu tiên hàng đầu là sự ổn định. Nhị Cẩu, hãy cử thêm người đi thu thập tin tức từ họ, đặc biệt là về các vùng lân cận. Họ là những nhân chứng sống, những nguồn thông tin quý giá về tình hình bên ngoài. Đồng thời, hãy tìm kiếm trong số họ những người có kiến thức về y học, xây dựng, nông nghiệp, hoặc bất kỳ kỹ năng nào có ích. Chúng ta cần mọi cánh tay."
Anh quay sang Lý Hổ. "Giáo đầu thì chúng ta sẽ tuyển chọn từ những binh sĩ kỳ cựu đã từng theo ta chinh chiến. Họ có kinh nghiệm và đủ sự tin cậy. Quan trọng là phải truyền cho tân binh không chỉ kỹ năng, mà còn là tinh thần kỷ luật và ý chí bảo vệ vùng đất này. Chúng ta không chiến đấu vì danh lợi, mà vì sự bình yên của gia đình và làng xóm." Lâm Dịch nói, giọng anh tuy không lớn, nhưng lại có sức nặng, khiến Lý Hổ và Nhị Cẩu đều gật đầu đồng tình.
Lâm Dịch quyết định đi sâu vào khu vực tiếp nhận người tị nạn. Mùi của đất ẩm, mồ hôi và thức ăn nấu vội vã quyện vào nhau. Anh dừng lại trò chuyện với một người phụ nữ đang ôm đứa con nhỏ gầy gò, đôi mắt chị ta đỏ hoe vì thiếu ngủ và lo sợ. "Chị từ đâu đến?" Anh hỏi, giọng nói nhẹ nhàng.
"Dạ, bẩm... bẩm đại nhân, nô tỳ từ thành Vĩnh An... Thành đã bị giặc cướp phá tan hoang... Chồng nô tỳ bị giết, nô tỳ may mắn ôm con chạy thoát... Nghe nói ở đây có người lãnh đạo tốt, thương dân... nên nô tỳ liều mạng chạy đến đây ạ..." Người phụ nữ run rẩy đáp, nước mắt lại chực trào.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa. Thành Vĩnh An, một thành phố từng trù phú, giờ đã thành tro bụi. Sự sụp đổ của Đại Hạ đang diễn ra nhanh hơn bất kỳ dự đoán nào. Anh đưa cho người phụ nữ một túi bánh khô và một bình nước sạch. "Đừng sợ, ở đây các chị sẽ an toàn. Chúng ta sẽ lo liệu chỗ ăn ở cho mọi người."
Anh tiếp tục đi, dừng lại trước một thanh niên gầy gò, nhưng ánh mắt lại rất kiên nghị. "Ngươi có kỹ năng gì không?" Lâm Dịch hỏi.
"Bẩm đại nhân, hạ nhân từng là thợ rèn ở quê. Nhưng sau khi giặc cướp đến, lò rèn bị phá hủy hết rồi ạ." Thanh niên đáp, giọng run run nhưng không mất đi sự tự trọng.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười. "Tốt lắm. Chúng ta đang rất cần thợ rèn để rèn vũ khí và công cụ. Ngươi hãy đến gặp Trần Nhị Cẩu, hắn sẽ sắp xếp cho ngươi."
Mỗi cuộc trò chuyện, mỗi ánh mắt, mỗi câu chuyện đau lòng mà anh nghe được, đều khắc sâu vào tâm trí Lâm Dịch. Anh hiểu rằng, để bảo vệ vùng đất này, anh không chỉ cần quân đội mạnh, mà còn cần một xã hội ổn định, nơi mọi người dân đều có thể cống hiến và tìm thấy hy vọng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nhủ. Nhưng anh có thể cố gắng tạo ra một sự công bằng trong tầm kiểm soát của mình. Anh phải xây dựng một cộng đồng tự cường, tự chủ, có khả năng đứng vững giữa bão táp loạn lạc. Điều đó đòi hỏi không chỉ sức mạnh quân sự, mà còn là sự đoàn kết, sự tin tưởng, và một hệ thống quản lý hiệu quả.
**Cảnh 3: Vùng đất của Lâm Dịch (Phòng làm việc của Lâm Dịch) - Đêm khuya**
Màn đêm buông xuống, bao trùm lên vùng đất một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Trong căn phòng làm việc của Lâm Dịch, ánh đèn dầu leo lét bập bùng, hắt những cái bóng chập chờn lên tường đá. Mùi mực mới, giấy cũ và một chút hương trầm nhẹ nhàng quyện vào nhau, tạo nên một không khí trầm mặc, nặng nề. Lâm Dịch ngồi trước bàn, vầng trán nhíu lại, bàn tay anh day nhẹ thái dương. Trên bàn là một chồng báo cáo tình báo dày cộp, những mảnh giấy viết tay chi chít chữ, và một tấm bản đồ đã được đánh dấu đỏ, đen, xanh bằng bút lông, chi chít những ký hiệu chiến lược. Anh cầm trong tay một cuốn sổ da cũ kỹ, bìa đã sờn, đó chính là "Cẩm Nang Kế Sách" mà anh đã tìm thấy từ lâu. Anh lật từng trang, ánh mắt lướt qua những dòng chữ cổ xưa, tìm kiếm những lời khuyên, những chiến lược mà người xưa đã đúc kết. Tiếng gió đêm rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh và cả tiếng côn trùng kêu rả rích, càng làm tăng thêm sự cô độc và tĩnh mịch của căn phòng.
Lâm Dịch đặt cuốn Cẩm Nang xuống, những suy nghĩ phức tạp cuộn trào trong tâm trí anh như dòng nước lũ. "Đại Hạ đã mục nát đến tận xương tủy," anh thầm nhủ, giọng nói nội tâm mang chút chua chát. "Sụp đổ chỉ là vấn đề thời gian. Các báo cáo từ Nhị Cẩu cho thấy khắp nơi đều là quân phiến loạn, cường hào cát cứ, quan lại tham nhũng. Dân chúng lầm than, đói kém. Mà khi đó, vùng đất này sẽ là hòn đảo duy nhất giữa biển lửa. Không thể chỉ phòng thủ bị động, nhưng cũng không thể bành trướng một cách mù quáng, lao đầu vào những cuộc chiến vô nghĩa. Cần một chiến lược cân bằng, vừa cứng rắn vừa linh hoạt."
Anh nhắm mắt lại, hình ảnh những người tị nạn mệt mỏi, những tân binh đầy hy vọng, lại hiện lên rõ nét trong tâm trí anh. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai, khiến anh cảm thấy mệt mỏi. Anh không phải một vị anh hùng khao khát quyền lực, anh chỉ muốn một cuộc sống bình yên, được bảo vệ những người anh yêu thương. Nhưng thực tế tàn khốc của thế giới này không cho phép anh lựa chọn điều đó. Để có được sự bình yên, anh phải chiến đấu. Để bảo vệ, anh phải mạnh mẽ.
Anh mở mắt, ánh mắt lại rơi vào chồng báo cáo tình báo. "Tứ phương tám hướng đều là nguy hiểm," anh lẩm bẩm. "Phía Đông, quân phiến loạn Trương Giác đang cướp bóc các thành trì nhỏ. Phía Tây, tàn dư của Binh đoàn Thiết Huyết vẫn còn quấy phá. Phía Nam, các thế gia địa phương đang ngấm ngầm xây dựng thế lực riêng, chuẩn bị xưng vương. Phía Bắc, những tộc người du mục bắt đầu rục rịch, lợi dụng tình hình Đại Hạ suy yếu để tràn xuống." Anh đưa tay lên bản đồ, vạch ra những hướng đi mới, những vùng đất tiềm năng để mở rộng ảnh hưởng một cách chiến lược. Không phải để tranh bá, mà để tạo ra một vùng đệm an toàn hơn cho người dân của mình. Một vùng đệm đủ lớn để hấp thụ những cú sốc từ bên ngoài, đủ vững chắc để bảo vệ sự phát triển nội tại.
"Những lời của Lão Tăng Viên Giác về 'linh khí mỏng manh' và 'thế giới tu hành' vẫn còn vang vọng," anh nghĩ, miết nhẹ ngón tay lên bìa cuốn Cẩm Nang Kế Sách. "Liệu chúng có liên quan đến sự suy tàn này? Hay đó chỉ là một mối đe dọa khác, tiềm ẩn hơn, đang chờ đợi? Một thế lực mà mọi tri thức khoa học của mình đều trở nên vô dụng?" Anh, một người đàn ông của lý trí, của khoa học, đang đứng trước một bức tường vô hình, nơi những quy luật tự nhiên mà anh từng biết dường như không còn ý nghĩa. Sự bất lực này khiến anh khó chịu, nhưng cũng kích thích sự tò mò của anh.
Anh đưa tay vào trong áo, chạm vào Cổ Ngọc Phù đang treo trên cổ. Viên ngọc vẫn lạnh lẽo khi anh chạm vào, nhưng một luồng ấm áp nhẹ nhàng lại lan tỏa ra từ nó, như một nhịp đập yếu ớt, một lời nhắc nhở về sự tồn tại của một điều gì đó vượt ngoài tầm hiểu biết. Anh vuốt ve bề mặt nhẵn bóng của viên ngọc, cảm nhận sự bí ẩn đang bao trùm lấy nó. "Mảnh ngọc bội này... nó có ý nghĩa gì trong thời khắc này?" Anh thì thầm. "Liệu nó có phải là chìa khóa để ta hiểu về thế giới tu hành, hay là một công cụ để ta đối phó với những thế lực siêu nhiên?" Lý trí anh vẫn cố gắng tìm kiếm một lời giải thích hợp lý, nhưng những gì anh cảm nhận được từ Cổ Ngọc Phù lại vượt quá mọi khuôn khổ logic. Anh nhớ lại những lần viên ngọc phát sáng mờ ảo, những lần nó phản ứng với "linh khí" mà Lão Tăng Viên Giác đã nhắc đến. Đó là một cánh cửa hé mở vào một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới mà anh chưa sẵn sàng đối mặt, nhưng lại không thể né tránh.
Anh đặt Cổ Ngọc Phù trở lại vị trí cũ, rồi lại cầm bút lên, bắt đầu ghi chép vào cuốn sổ tay của mình. "Kế hoạch phòng thủ ba lớp cho vùng biên giới. Mở rộng mạng lưới tình báo ra các vùng đất bị chiếm đóng. Thiết lập các trạm tiếp nhận người tị nạn, đảm bảo an ninh và lương thực. Khuyến khích sản xuất nông nghiệp và thủ công nghiệp để tự cung tự cấp. Nghiên cứu khả năng khai thác các mỏ quặng mới trong vùng." Từng nét chữ của anh đều dứt khoát, mạnh mẽ, phản ánh sự quyết tâm không lay chuyển.
Anh biết rằng con đường phía trước sẽ vô cùng khó khăn, đầy rẫy hiểm nguy và thách thức. Đại Hạ Vương Triều đang trên đà sụp đổ, và một kỷ nguyên chiến quốc mới sẽ bắt đầu, nhưng nó sẽ không giống bất kỳ cuộc chiến nào trong lịch sử. Đó sẽ là một cuộc chiến của những thế lực mới nổi trong loạn lạc, không chỉ là các vương hầu hay giặc cướp, mà còn là những giáo phái bí ẩn với sức mạnh phi thường, và có lẽ, cả những bí ẩn về "linh khí" mà anh vẫn chưa thể hiểu rõ.
Lâm Dịch đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Ánh trăng đã khuất hẳn, chỉ còn lại màn đêm thăm thẳm và những vì sao lấp lánh. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của đêm khuya. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh lặp lại câu nói quen thuộc, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Để sinh tồn, anh phải thích nghi. Để thích nghi, anh phải mạnh mẽ hơn. Mạnh mẽ về tri thức, về mưu lược, về khả năng tổ chức, và có lẽ, cả về những điều mà anh vẫn chưa thể gọi tên.
Anh sẽ không chỉ sống sót, mà sẽ vươn lên, kiến tạo một tương lai khác. Một tương lai mà anh, một người lạc thế, sẽ dùng đôi bàn tay và khối óc của mình để xây dựng, không phải để xưng bá, mà để bảo vệ những giá trị và những con người mà anh trân trọng. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng anh đã sẵn sàng. Anh đã chuẩn bị cho những biến động lớn hơn, cho một thế giới phức tạp hơn nhiều. Trong trái tim anh, có cả một thế giới đang đặt niềm tin vào anh, và anh sẽ không phụ lòng họ. Dòng người tị nạn ngày càng đông, những tin tức về các thế lực cát cứ mới nổi, tất cả đều là dấu hiệu rõ ràng cho thấy Đại Hạ sắp sụp đổ hoàn toàn. Lâm Dịch hiểu rằng, vùng đất của anh sẽ sớm trở thành một mục tiêu béo bở cho những kẻ thèm khát quyền lực và tài nguyên. Anh phải biến nơi đây thành một pháo đài bất khả xâm phạm, không chỉ về quân sự mà còn về tinh thần và sự tự chủ. Đó là con đường duy nhất để bảo vệ giấc mơ về một cuộc sống bình yên, một giấc mơ mà anh đã từng nghĩ là xa vời, nhưng giờ đây lại trở thành động lực duy nhất của anh.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.