Lạc thế chi nhân - Chương 752: Củng Cố Nội Trị, Loạn Thế Tin Báo
Gió đêm se lạnh luồn qua mái tóc bù xù của Lâm Dịch, mang theo hương đất ẩm và chút hơi sương của vùng biên cương. Anh đứng trước cửa sổ, đôi mắt sâu thẳm dõi về phía Thôn Làng Sơn Cước đang chìm trong giấc ngủ yên bình. Ánh trăng vằng vặc đổ xuống những mái nhà tranh, tạo nên một bức tranh tĩnh lặng đến nao lòng. Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy một sự tương phản rõ rệt giữa vẻ yên ả của hiện tại và những cơn bão tố đang gầm gừ chờ đợi ở phía chân trời. Cổ Ngọc Phù trên cổ anh vẫn còn âm ấm, như một lời nhắc nhở về những bí ẩn mà anh vừa chạm tới, những điều vượt quá mọi lý giải khoa học mà anh từng biết.
“Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” anh tự nhủ, giọng nói khẽ khàng hòa vào tiếng gió đêm. Lý trí của một người hiện đại vẫn đang vật lộn với những khái niệm “linh khí”, “thế lực tu hành” mà anh chưa từng dám nghĩ tới. Nhưng những bằng chứng, dù chỉ là những ánh sáng mờ nhạt từ Cổ Ngọc Phù, hay những lời ám chỉ của Lão Tăng Viên Giác, lại không ngừng củng cố niềm tin về một thực tại phức tạp hơn nhiều so với những gì anh từng hình dung. Anh đã hứa với những người dân này một cuộc sống tốt đẹp hơn, một tương lai bình yên. Để giữ lời hứa đó, anh không thể chùn bước. Anh phải chuẩn bị, không chỉ cho những cuộc chiến bằng binh đao và mưu lược, mà còn cho cả những điều phi thường, những thế lực siêu nhiên mà anh chưa từng biết đến. Gánh nặng trên vai anh không hề nhẹ, nhưng ánh mắt anh vẫn ánh lên sự kiên định. Dưới ánh trăng, Lâm Dịch đứng đó, một mình, nhưng không hề đơn độc. Trong trái tim anh, có cả một thế giới đang đặt niềm tin vào anh, và anh sẽ không phụ lòng họ. Dù cho con đường phía trước có mịt mờ đến đâu, anh sẽ tiến lên. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, anh phải mạnh mẽ hơn bất cứ ai.
***
Bình minh hé rạng, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua những ô cửa sổ giấy, rải những v��t sáng ấm áp lên sàn gỗ của Phòng Nghị Sự. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi trà thảo mộc và giấy cũ, nhưng đã được xua đi phần nào bởi làn gió sớm mai trong lành. Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, một chiếc bàn dài bằng gỗ lim nguyên khối, bề mặt được đánh bóng đến mức có thể phản chiếu lờ mờ khuôn mặt trầm tĩnh của anh. Trước mặt anh là tấm bản đồ Đại Hạ rộng lớn, được vẽ thủ công tỉ mỉ, với những đường biên giới và các điểm dân cư quan trọng được đánh dấu rõ ràng. Bên cạnh, những chồng sổ sách, giấy tờ được sắp xếp gọn gàng, chờ đợi sự kiểm duyệt và quyết định của người lãnh đạo.
Đối diện Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi ngồi thẳng lưng, ánh mắt sắc sảo lướt qua các con số trong cuốn sổ cái. Nàng vận một bộ trang phục thương nhân màu xanh xám, tuy giản dị nhưng toát lên vẻ tinh tế, thanh lịch, phản ánh đúng sự uy tín và vị thế của nàng. Bên cạnh nàng là Chu Thiên, dáng người thư sinh, bộ râu dài được vuốt gọn gàng, vành kính gọng đen ánh lên vẻ uyên bác. Trên tay ông ta là một cuốn sách cũ, nhưng đôi mắt lại tập trung vào Lâm Dịch, sẵn sàng tiếp thu mọi chỉ thị.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, ngồi bên phải Lâm Dịch. Vết sẹo nhỏ trên má anh ta như một bằng chứng về những năm tháng lăn lộn nơi biên cương. Anh ta mặc bộ giáp da đơn giản, nhưng toát lên vẻ mạnh mẽ, kiên cường của một người lính đã trải qua nhiều trận mạc. Cạnh Vương Đại Trụ là Lý Hổ, dáng người cũng không kém phần rắn rỏi, vẻ mặt nghiêm nghị, đôi mắt lúc nào cũng cảnh giác. Binh trưởng Triệu, người có kinh nghiệm chiến trường dày dặn, ngồi ở cuối bàn, gương mặt sạm nắng, dáng ngồi thẳng tắp, cho thấy sự kỷ luật nghiêm ngặt của quân nhân.
Lâm Dịch khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, âm thanh trầm đục vang vọng trong không gian tĩnh lặng, thu hút sự chú ý của mọi người. "Chúng ta đã có chiến thắng, nhưng đây mới chỉ là bắt đầu," giọng anh trầm ổn, mang theo một sự kiên định không lay chuyển. "Trật tự cần được thiết lập vững chắc hơn bao giờ hết. Chúng ta đã giành được hòa bình tạm thời, nhưng đ��� duy trì nó, chúng ta cần một nền tảng vững chắc từ bên trong."
Chu Thiên đẩy gọng kính, giọng nói ôn hòa nhưng rõ ràng: "Thưa chủ công, hệ thống thuế khóa mới mà chúng ta đang thử nghiệm ở Thôn Làng Sơn Cước đã cho thấy hiệu quả rõ rệt. Nguồn thu ổn định, và quan trọng hơn, nó được thu một cách công bằng, minh bạch, không gây oán hận trong dân. Chúng ta có thể mở rộng mô hình này ra các khu vực lân cận, nhưng cần sự giám sát chặt chẽ và nhân lực đủ tin cậy để tránh thất thoát và tham nhũng."
Lâm Dịch gật đầu. "Minh bạch là yếu tố cốt lõi. Chúng ta không thể lặp lại sai lầm của Đại Hạ, nơi mà sự bất công trong thu thuế đã ăn mòn lòng tin của dân chúng. Bạch Vân Nhi, nàng đã có kế hoạch về việc đào tạo thêm nhân sự cho công việc này chưa?"
Bạch Vân Nhi chậm rãi đáp: "Thưa chủ công, thiếp đã phác thảo một kế hoạch. Chúng ta sẽ chọn những thanh niên có học thức, trung thực từ các thôn làng, tổ chức các khóa huấn luyện về quản lý sổ sách, tính toán và đạo đức công vụ. Đồng thời, thiết lập một cơ chế giám sát chéo, từ cấp thôn cho đến cấp huyện, để đảm bảo không ai có thể lạm dụng quyền lực." Nàng dừng lại, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Tuy nhiên, để hệ thống này hoạt động trơn tru, chúng ta cần sự ủng hộ tuyệt đối từ phía quân đội, để răn đe những kẻ có ý định chống đối hoặc gây rối."
Vương Đại Trụ lập tức tiếp lời, giọng nói dứt khoát: "Chủ công và Bạch cô nương cứ yên tâm. Quân đội của chúng ta luôn sẵn sàng bảo vệ trật tự. Nhưng song song với việc duy trì an ninh, quân đội cũng cần được củng cố. Quân đội cần được huấn luyện thường xuyên, binh sĩ cần được ăn no mặc ấm để giữ vững ý chí chiến đấu. Chúng ta đã có một lực lượng tinh nhuệ, nhưng không thể lơ là. Biên giới vẫn còn nhiều bất ổn, và những kẻ thù cũ vẫn chưa bị tiêu diệt hoàn toàn."
Lý Hổ bổ sung: "Tỷ lệ luân phiên huấn luyện cần được duy trì, đặc biệt là các bài tập phối hợp giữa bộ binh và cung thủ. Chúng ta cũng cần tiếp tục nghiên cứu các loại vũ khí mới, nâng cao hiệu quả phòng thủ."
Binh trưởng Triệu gật đầu đồng tình. "Mấy năm qua, chúng ta đã xây dựng được một đội quân có kỷ luật và thiện chiến. Nhưng chiến tranh không ngừng biến đổi. Chúng ta phải luôn đi trước một bước. Việc duy trì lương thực và vật tư đầy đủ cho binh sĩ là điều kiện tiên quyết để họ toàn tâm chiến đấu."
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, đầu óc anh nhanh chóng phân tích và kết nối các thông tin. Anh biết rõ tầm quan trọng của việc xây dựng một bộ máy nhà nước hiệu quả và một quân đội vững mạnh. Trong thế kỷ 21, dù có công nghệ hiện đại, nhưng một chính phủ ổn định và một quân đội chuyên nghiệp vẫn là nền tảng của mọi quốc gia. Huống chi ở thế giới cổ đại này, nơi mà quyền lực tập trung và bạo lực là những công cụ thường thấy để duy trì trật tự.
"Rất tốt," Lâm Dịch nói, ánh mắt lướt qua từng người. "Chu Thiên, ông hãy tiếp tục hoàn thiện kế hoạch thuế khóa và quản lý hành chính. Bạch Vân Nhi, nàng hãy bắt đầu triển khai kế hoạch đào tạo nhân sự và cơ chế giám sát. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Binh trưởng Triệu, các tướng quân hãy đảm bảo quân đội luôn trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu cao nhất. Tiếp tục huấn luyện, nhưng đồng thời, hãy chú ý đến đời sống của binh sĩ và gia đình họ. Một đội quân có tinh thần tốt mới là đội quân bất bại."
Anh dừng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang bao phủ cả Thôn Làng Sơn Cước. "Chúng ta không chỉ xây dựng một vùng đất an toàn, mà còn là một nơi mà người dân có thể tin tưởng vào một tương lai tốt đẹp hơn. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và một bộ máy quản lý hiệu quả sẽ là xương sống của chúng ta. Tôi cần các vị phải thực hiện mọi việc một cách chính xác, minh bạch và kiên quyết."
Anh bắt đầu đặt ra những câu hỏi chi tiết hơn, về tiến độ xây dựng các con đường mới, về việc khai hoang đất đai, về chính sách khuyến khích sản xuất. Mỗi câu hỏi đều sắc bén, đi thẳng vào vấn đề, buộc những người có mặt phải trả lời bằng những con số cụ thể và kế hoạch hành động rõ ràng. Anh không chấp nhận những câu trả lời mơ hồ hay những lời hứa suông. Trong đầu anh, một sơ đồ tổ chức phức tạp đang hình thành, liên kết mọi khía cạnh của một chính quyền nhỏ nhưng đầy tham vọng. Anh cần một hệ thống có thể vận hành trơn tru ngay cả khi anh không trực tiếp can thiệp, một hệ thống có thể tự điều chỉnh và phát triển. Đó là bài học xương máu mà anh đã học được từ thế giới hiện đại: một cấu trúc tổ chức vững chắc là yếu tố quyết định sự thành bại của mọi tổ chức, từ một công ty nhỏ cho đến một quốc gia.
Buổi họp kéo dài đến tận trưa, khi mặt trời đã lên cao. Lâm Dịch giao phó nhiệm vụ cụ thể cho từng người, phân công rõ ràng quyền hạn và trách nhiệm. Anh cũng yêu cầu các báo cáo tiến độ định kỳ, không để bất cứ khâu nào bị trì trệ. Khi mọi người lần lượt rời đi, Lâm Dịch vẫn ngồi lại, miết nhẹ ngón tay lên tấm bản đồ. Trong lòng anh, một cảm giác vừa nhẹ nhõm vì mọi thứ đang dần vào guồng, vừa nặng trĩu bởi những thách thức chưa được biết đến đang chờ đợi. Anh biết rằng, những gì anh đang xây dựng chỉ là một ốc đảo nhỏ bé giữa một đại dương đang dậy sóng.
***
Mặt trời đã ngả về tây, nhuộm đỏ cả một góc trời. Những đám mây đen kịt từ đâu kéo đến, che khuất dần ánh chiều tà, báo hiệu một cơn mưa sắp đến. Không khí trở nên nặng nề và ẩm ướt. Trong Phòng Nghị Sự, ánh nến đã được thắp lên sớm, tạo nên những bóng đổ chập chờn trên tường. Lâm Dịch và các cố vấn vẫn ngồi tại chỗ, vừa kết thúc một cuộc thảo luận về chính sách phân phối lương thực cho các thôn làng bị ảnh hưởng bởi chiến tranh. Mùi trà xanh và khói nến pha trộn vào nhau, tạo nên một không khí trầm lắng.
Đột nhiên, cánh cửa bật mở, Trần Nhị Cẩu xông vào, vẻ mặt căng thẳng hiếm thấy. Bình thường, anh ta luôn hoạt bát, hay cười, nhưng giờ đây, đôi mắt anh ta mở to, hơi thở gấp gáp, trên tay là một chồng báo cáo mật được niêm phong cẩn thận. Anh ta không kịp cúi chào đúng mực đã vội vàng nói: "Báo cáo khẩn, đại ca! Tin tức từ các trạm mật thám vừa về!"
Lâm Dịch nheo mắt, một dự cảm không lành chợt dâng lên. "Báo cáo đi." Giọng anh vẫn trầm ổn, nhưng ánh mắt đã trở nên sắc lạnh.
Trần Nhị Cẩu run rẩy mở niêm phong, vội vàng đọc từng dòng chữ: "Báo cáo... các trấn phía Đông... đã rơi vào tay phản quân. Quân triều đình tan rã không chống cự. Quan lại địa phương hoặc đầu hàng, hoặc bỏ chạy. Dân chúng chịu cảnh cướp bóc, đói khát. Ở phía Nam, một lãnh chúa mới nổi đã xưng vương, tự lập triều đình riêng. Hắn ta đang chiêu mộ binh lính, cướp đoạt lương thực, gây ra cảnh tang tóc khắp nơi. Phía Tây Bắc... các bộ lạc du mục cũng bắt đầu quấy nhiễu biên giới, lợi dụng sự suy yếu của triều đình Đại Hạ để mở rộng lãnh thổ."
Lời của Trần Nhị Cẩu như những nhát dao đâm thẳng vào sự bình yên giả tạo mà họ vừa xây dựng. Cả căn phòng chìm vào im lặng. Bạch Vân Nhi khẽ thở dài, nàng nói nhỏ, giọng đầy lo lắng: "Nhanh hơn dự kiến của chúng ta rất nhiều." Nàng đã dự đoán Đại Hạ sẽ suy yếu, nhưng tốc độ sụp đổ lại khiến nàng bất ngờ.
Chu Thiên vuốt râu, khuôn mặt thư sinh lộ rõ vẻ ưu tư. "Xem ra, kỷ nguyên loạn lạc đã thực sự bắt đầu. Đại Hạ đã mục ruỗng từ gốc rễ, giờ đây chỉ cần một cú đẩy nhẹ là sẽ sụp đổ hoàn toàn."
Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm, vẻ mặt anh ta đỏ bừng vì giận dữ. "Lũ phản tặc khốn kiếp! Dám lộng hành như vậy! Quân triều đình đâu? Hoàng đế đâu?"
Lâm Dịch không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Mặc dù đã dự đoán trước, nhưng khi những tin tức này ập đến, anh vẫn cảm thấy một sự nặng nề đè nén trong lòng. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi mở mắt ra, ánh mắt sắc bén như dao. "Chi tiết hơn. Tình hình dân chúng thế nào? Các thế lực khác phản ��ng ra sao?" Anh muốn biết rõ mọi thứ, từ những chi tiết nhỏ nhất.
Trần Nhị Cẩu tiếp tục trình bày, giọng nói vẫn gấp gáp: "Dân chúng ở các vùng bị chiếm đóng đang tháo chạy về phía Tây, về phía những vùng đất còn ổn định. Họ mang theo tin tức về sự tàn bạo của các thế lực cát cứ. Các thương hội... họ đang co cụm lại, ngừng vận chuyển hàng hóa qua các tuyến đường nguy hiểm. Nguồn cung cấp lương thực và các vật tư thiết yếu đang bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Có tin đồn, một vài bang phái giang hồ cũng bắt đầu câu kết với các lãnh chúa mới nổi, tham gia vào các hoạt động cướp bóc, gây rối."
"Các tuyến đường giao thương chính bị cắt đứt?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói anh trầm xuống. Đây là điều anh lo ngại nhất. Kinh tế là huyết mạch, nếu huyết mạch bị cắt đứt, dù có quân đội mạnh đến đâu cũng khó lòng duy trì. "Và các nguồn tài nguyên? Mỏ sắt, mỏ đồng, rừng gỗ quý ở phía Đông có bị kiểm soát không?"
"Thưa... vâng. Mỏ sắt ở Lĩnh Sơn đã bị thế lực của Trần Bá Hổ chiếm giữ. Hắn ta là một kẻ tham lam, đang ép dân phu vào làm việc cật lực. Rừng gỗ quý Lạc Diệp cũng bị một nhóm thổ phỉ lớn chiếm đóng, chúng đang chặt phá bừa bãi để bán lấy tiền." Trần Nhị Cẩu đáp, giọng nói đầy bất lực.
Bạch Vân Nhi thở dài. "Vậy là nguồn cung cấp vật liệu xây dựng và kim loại của chúng ta sẽ bị ảnh hưởng nặng nề. Chúng ta cần tìm kiếm các nguồn thay thế, hoặc phải có biện pháp để bảo vệ các tuyến đường thương mại còn lại."
Lâm Dịch gõ ngón tay lên mặt bàn. Trong đầu anh, một loạt các kịch bản đang được vạch ra. Từ việc bảo vệ các tuyến đường giao thương, đến việc tìm kiếm các nguồn tài nguyên mới, thậm chí là các kế hoạch quân sự để giành lại những khu vực quan trọng. Anh nhận ra rằng, đây không chỉ là một cuộc chiến phòng thủ, mà còn là một cuộc chiến sinh tồn, đòi hỏi sự chủ động và quyết đoán.
"Vậy còn những tin tức khác về 'giáo phái bí ẩn' hay 'thần tiên bay qua núi' mà chúng ta từng nghe?" Lâm Dịch hỏi, ánh mắt lướt qua Chu Thiên. Anh muốn biết liệu những yếu tố siêu nhiên này có b��t đầu lộ diện rõ ràng hơn không.
Chu Thiên lắc đầu. "Thưa chủ công, những tin tức này vẫn còn mơ hồ. Chỉ có những lời đồn đại từ các vùng hẻo lánh, về những người có khả năng phi thường, về những nghi lễ kỳ lạ. Nhưng chưa có bằng chứng cụ thể nào cho thấy họ đã trực tiếp can thiệp vào cuộc chiến phàm trần này. Tuy nhiên, thiếp nghĩ rằng, sự hỗn loạn của thế gian có thể là cơ hội để những thế lực này trỗi dậy."
Lâm Dịch gật đầu. Điều này phù hợp với dự đoán của anh. Các thế lực tu hành thường xuất hiện khi trật tự thế gian bị phá vỡ. "Vậy thì, chúng ta cần phải chuẩn bị cho mọi tình huống. Bạch Vân Nhi, hãy lập tức điều chỉnh kế hoạch kinh tế, tập trung vào việc tự cung tự cấp và bảo vệ các nguồn tài nguyên còn lại. Chu Thiên, ông hãy cử thêm mật thám đến các vùng đất đang hỗn loạn, đặc biệt là những nơi có tin đồn về các giáo phái. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Binh trưởng Triệu, các tướng quân hãy rà soát lại toàn bộ hệ thống phòng thủ, tăng cường tuần tra và chuẩn bị cho các tình huống kh��n cấp. Chúng ta không thể cho phép bất kỳ ai xâm phạm vùng đất này."
Ánh mắt Lâm Dịch quét qua từng người, giọng nói anh vang lên đầy sức nặng: "Đại Hạ đang sụp đổ. Một kỷ nguyên chiến quốc mới sẽ bắt đầu. Chúng ta không thể rút lui. Chúng ta chỉ có thể tiến lên. Bảo vệ những gì chúng ta đã xây dựng, và thu hút những người đang mất phương hướng. Vùng đất này sẽ là nơi trú ẩn an toàn duy nhất trong bão tố." Anh biết rằng, đây là một lời tuyên bố, một lời hứa, và cũng là một gánh nặng. Nhưng anh đã sẵn sàng gánh vác nó.
Bên ngoài cửa sổ, những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi, đập lộp bộp vào mái ngói, hòa vào tiếng gió rít qua khe cửa, như báo hiệu một đêm dài và đầy biến động sắp đến.
***
Đêm đã về khuya. Tiếng mưa rơi đã ngớt, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng sâu lắng của màn đêm. Bầu trời quang mây tạnh, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên đỉnh núi, rải những tia sáng bạc xuống khắp Thôn Làng Sơn Cước. Trong Phòng Thư của Lâm Dịch, chỉ còn lại ánh nến leo lét, hắt lên những bóng đổ dài và xiêu vẹo trên tường. Mùi sáp nến hòa lẫn với mùi giấy cũ và mực tàu, tạo nên một không khí trầm mặc, cô tịch.
Lâm Dịch đứng trước tấm bản đồ Đại Hạ rộng lớn được treo trên tường. Trên đó, vô số ký hiệu đỏ, đen, xanh đã được thêm vào, đánh dấu những vùng đất đã rơi vào tay phản quân, những tuyến đường giao thương bị cắt đứt, những nơi có thế lực cát cứ mới nổi. Tấm bản đồ giờ đây trông như một bức tranh chiến trận phức tạp, với những vết thương loang lổ khắp nơi. Anh đưa tay miết nhẹ theo các đường biên giới trên bản đồ, ngón tay dừng lại ở vùng đất của mình, nơi được đánh dấu bằng một màu xanh lá cây rực rỡ, như một ốc đảo yên bình giữa biển lửa hỗn loạn.
"Đại Hạ... cuối cùng cũng đến lúc." Lâm Dịch độc thoại nội tâm, giọng nói anh khẽ khàng hòa vào sự tĩnh mịch của căn phòng. "Một kỷ nguyên mới của hỗn loạn. Chúng ta không thể rút lui, chỉ có thể tiến lên. Bảo vệ những gì đã xây dựng, và thu hút những người đang mất phương hướng." Anh nhớ lại những lời Trần Nhị Cẩu đã báo cáo chiều nay, về những đoàn người tị nạn đang tìm kiếm một nơi an toàn. Vùng đất của anh, với sự ổn định và trật tự, giờ đây đã trở thành một ngọn hải đăng hy vọng trong bóng đêm của loạn lạc.
Anh cảm thấy một sự mệt mỏi thấm tháp, nhưng ánh mắt anh vẫn ánh lên sự kiên định không gì lay chuyển được. Gánh nặng của hàng vạn sinh linh đang đặt trên vai anh, trách nhiệm bảo vệ họ khỏi sự tàn khốc của chiến tranh và loạn lạc. Anh không phải một vị vua, không phải một tướng quân xưng bá, nhưng anh là người lãnh đạo của vùng đất này, và anh sẽ làm mọi thứ để giữ lời hứa của mình.
Ánh mắt anh dịch chuyển, nhìn về phía những vùng đất xa xôi hơn, những nơi mà những tin đồn về "giáo phái bí ẩn" và "thần tiên bay qua núi" đã bắt đầu lan truyền. "Các thế lực tu hành... liệu họ sẽ tham gia vào cuộc chiến này sớm đến mức nào? Liệu những kẻ phàm trần này có thể chống lại được sức mạnh siêu nhiên?" Câu hỏi ấy cứ lẩn quẩn trong tâm trí anh, như một bóng ma vô hình đang rình rập.
Lâm Dịch đưa tay vào trong áo, lấy ra Cổ Ngọc Phù. Viên ngọc màu xanh ngọc bích lạnh lẽo khi chạm vào da, nhưng khi anh vuốt ve bề mặt nhẵn bóng của nó, anh cảm thấy một sự ấm áp thoảng qua, và một năng lượng mờ ảo tỏa ra, như một nhịp đập yếu ớt từ bên trong. Viên ngọc vẫn chưa phát sáng rực rỡ như lần đầu tiên anh kích hoạt nó một cách vô thức, nhưng sự phản ứng tinh tế này đủ để khẳng định sự tồn tại của một điều gì đó vượt ngoài tầm hiểu biết của anh.
"Mảnh ngọc bội này... nó có ý nghĩa gì trong thời khắc này?" Anh thì thầm. Liệu nó có phải là chìa khóa để anh hiểu về thế giới tu hành, hay là một công cụ để anh đối phó với những thế lực siêu nhiên? Anh, một người đàn ông của khoa học, đang đứng trước ngưỡng cửa của một thế giới huyền ảo, nơi mà những quy luật vật lý mà anh từng biết dường như không còn ý nghĩa. Lý trí anh vẫn cố gắng tìm kiếm một lời giải thích hợp lý, nhưng những gì anh cảm nhận được từ Cổ Ngọc Phù lại vượt quá mọi khuôn khổ logic.
Anh đặt Cổ Ngọc Phù trở lại vị trí cũ, rồi quay sang bàn làm việc. Trên bàn là một cuốn sổ tay dày cộp, nơi anh ghi chép lại mọi ý tưởng, mọi kế hoạch, từ những điều nhỏ nhặt nhất cho đến những chiến lược dài hạn. Anh cầm bút lên, bắt đầu ghi lại những suy nghĩ vừa nảy ra trong đầu: "Kế hoạch phòng thủ ba lớp cho vùng biên giới. Mở rộng mạng lưới tình báo ra các vùng đất bị chiếm đóng. Thiết lập các trạm tiếp nhận người tị nạn, đảm bảo an ninh và lương thực. Khuyến khích sản xuất nông nghiệp và thủ công nghiệp để tự cung tự cấp. Nghiên cứu khả năng khai thác các mỏ quặng mới trong vùng."
Từng nét chữ của anh đều dứt khoát, mạnh mẽ, phản ánh sự quyết tâm không lay chuyển. Anh biết rằng con đường phía trước sẽ vô cùng khó khăn, đầy rẫy hiểm nguy và thách thức. Đại Hạ Vương Triều đang trên đà sụp đổ, và một kỷ nguyên chiến quốc mới sẽ bắt đầu, nhưng nó sẽ không giống bất kỳ cuộc chiến nào trong lịch sử. Đó sẽ là một cuộc chiến của những thế lực mới nổi trong loạn lạc, không chỉ là các vương hầu hay giặc cướp, mà còn là những gi��o phái bí ẩn với sức mạnh phi thường.
Lâm Dịch đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Ánh trăng vẫn sáng rõ, soi sáng con đường mịt mờ phía trước. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của đêm khuya. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh lặp lại câu nói quen thuộc, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Để sinh tồn, anh phải thích nghi. Để thích nghi, anh phải mạnh mẽ hơn. Mạnh mẽ về tri thức, về mưu lược, về khả năng tổ chức, và có lẽ, cả về những điều mà anh vẫn chưa thể gọi tên.
Anh sẽ không chỉ sống sót, mà sẽ vươn lên, kiến tạo một tương lai khác. Một tương lai mà anh, một người lạc thế, sẽ dùng đôi bàn tay và khối óc của mình để xây dựng, không phải để xưng bá, mà để bảo vệ những giá trị và những con người mà anh trân trọng. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng anh đã sẵn sàng. Anh đã chuẩn bị cho những biến động lớn hơn, cho một thế giới phức tạp hơn nhiều. Trong trái tim anh, có cả một thế giới đang đặt niềm tin vào anh, và anh sẽ không phụ lòng họ.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.