Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 749: Trụ Cột Giữa Loạn Ly: Khẳng Định Quyền Lực Mới

Ánh mặt trời ban trưa nhuộm vàng những mái nhà tranh, làm lấp lánh dòng suối nhỏ lượn quanh thôn. Tiếng cười trong trẻo của Lâm Tiểu Nguyệt hòa cùng tiếng ê a tập đọc của lũ trẻ, vọng đến cả căn phòng làm việc giản dị của Lâm Dịch. Khác với sự ồn ào, náo nhiệt bên ngoài, bên trong căn phòng này, không khí đặc quánh sự tĩnh lặng và tập trung. Mùi mực mới, mùi gỗ cũ và mùi giấy thô sơ quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của tri thức và những kế hoạch đang thành hình.

Lâm Dịch ngồi trước chiếc bàn gỗ nặng trịch, ánh mắt sâu thẳm lướt qua những cuộn giấy ghi chép chi chít. Thân hình anh vẫn gầy gò, nhưng cử chỉ đã toát lên sự đĩnh đạc, vững vàng của một người lãnh đạo. Đối diện anh là Bạch Vân Nhi, nàng đang tỉ mỉ sắp xếp lại các bản đồ vùng biên, từng cử chỉ thanh thoát nhưng không kém phần dứt khoát. Bên cạnh, Lão Hồ với mái tóc bạc phơ, lưng còng, đôi mắt tinh anh thường nheo lại, đang chậm rãi nhấp một ngụm trà thảo mộc. Chu Thiên, dáng người thư sinh, râu dài, đeo kính, cắm cúi ghi chép vào một cuốn sách cũ, thi thoảng lại đẩy gọng kính lên, trầm ngâm suy nghĩ.

“Tình hình hiện tại tuy tạm ổn, nhưng đây chỉ là bề nổi.” Giọng Lâm Dịch vang lên, trầm tĩnh và đầy sức nặng, phá vỡ sự im lặng. Anh ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. “Chiến sự tạm lắng không có nghĩa là hiểm nguy đã qua. Ngược lại, nó cho chúng ta một khoảng thời gian quý báu để củng cố nội lực, chuẩn bị cho những biến động lớn hơn. Những chính sách này không chỉ là để ổn định, mà còn là để định hình tương lai của vùng đất này, của những con người đã đặt niềm tin vào chúng ta.”

Bạch Vân Nhi đặt bản đồ xuống, ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch. Đôi mắt nàng thông minh, sắc sảo, phản chiếu sự thấu hiểu. “Dựa trên khảo sát của chúng ta, các chính sách về phân chia đất đai và hỗ trợ sản xuất cần được ưu tiên hàng đầu, kèm theo đó là luật lệ rõ ràng để tránh tranh chấp. Dân làng vẫn quen với lối làm ăn nhỏ lẻ, chưa có khái niệm về quy hoạch lâu dài. Việc canh tác theo mùa vụ, luân canh cây trồng, hay thậm chí là kỹ thuật tưới tiêu mới, đều cần được hướng dẫn cụ thể.” Nàng dừng lại một chút, như để cân nhắc kỹ lưỡng từng lời. “Chúng ta cũng cần tính toán đến việc dự trữ lương thực cho những năm mất mùa hoặc khi chiến tranh bùng phát trở lại. Không thể để tình trạng đói kém tái diễn.”

Lão Hồ khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống. “Dân làng đã tin tưởng cậu, Lâm Dịch. Đó là một điều may mắn. Nhưng thay đổi thói quen cố hữu không phải chuyện dễ. Họ đã quen với việc bị áp bức, quen với việc bị bóc lột. Giờ đây, khi có cơ hội được tự chủ, họ lại sinh ra nghi ngại, sợ hãi. Cần có sự kiên nhẫn và minh bạch trong từng bước đi. Phải để họ thấy được lợi ích thực sự mà những chính sách này mang lại, chứ không phải chỉ là những lời hứa hẹn suông. Nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, sự nghi kỵ vẫn luôn ti��m ẩn.”

Lâm Dịch nhắm mắt lại một khắc, hít thở sâu. Anh hiểu rõ lời Lão Hồ. Niềm tin là thứ dễ vỡ nhất, và anh không thể để nó tan biến. Ký ức về những ngày đầu tiên đến đây, khi anh chỉ là một thiếu niên gầy gò, vật lộn với miếng ăn từng bữa, vẫn còn hiện rõ. Anh đã từng chứng kiến sự tàn khốc của đói nghèo, sự bất lực của người dân trước cường quyền. Anh biết rằng, để xây dựng một tương lai khác, anh không thể chỉ dựa vào sức mạnh vũ lực hay những lời hứa hẹn. Anh cần một hệ thống, một trật tự mới.

Chu Thiên đẩy gọng kính, giọng nói có phần nhiệt huyết hơn. “Tôi đã cố gắng đơn giản hóa các điều khoản pháp lý để mọi người dễ hiểu, kết hợp với các bài học đạo đức đã triển khai để củng cố nền tảng xã hội. Việc giáo dục không chỉ dừng lại ở chữ nghĩa, mà còn phải là giáo dục về quyền lợi và nghĩa vụ của mỗi người dân trong cộng đồng. Về cách họ có thể đóng góp, và cách họ được bảo vệ. Những quy định về phân chia đất đai, về thương mại, về y tế cộng đồng, v��� an ninh, tất cả đều phải được giải thích cặn kẽ, rõ ràng, tránh những hiểu lầm không đáng có.”

Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt anh sắc bén quét qua từng người. “Rất tốt. Chu Thiên, ngươi hãy tiếp tục hoàn thiện văn bản, đảm bảo ngôn ngữ dễ hiểu, dễ tiếp thu nhất. Vân Nhi, nàng hãy chuẩn bị các đội ngũ hướng dẫn thực địa, đặc biệt là về kỹ thuật canh tác và các biện pháp vệ sinh. Lão Hồ, kinh nghiệm của lão là vô giá, xin hãy giúp chúng ta trong việc ổn định tư tưởng cho dân làng, giải đáp những thắc mắc của họ bằng sự thâm trầm và uy tín của lão.”

Anh ngừng lại, suy nghĩ một lát. “Những chính sách này không chỉ là những tờ giấy. Nó là cam kết của chúng ta với tương lai. Chúng ta đang xây dựng một nền móng cho một xã hội mà ở đó, mỗi người dân đều có thể tự chủ, tự cường, và được bảo vệ. Đây là cách duy nhất để chúng ta có thể tồn tại và phát triển trong một thế giới đang dần trở nên hỗn loạn. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và một khi nó được kết hợp với một hệ thống vững chắc, chúng ta sẽ có sức mạnh để đối phó với bất kỳ thử thách nào.”

Anh quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt đầy tin tưởng. “Vân Nhi, nàng hãy liên hệ với Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu. Họ sẽ là lực lượng nòng cốt trong việc đảm bảo trật tự và thực thi các chính sách này trên thực địa. Đặc biệt là các quy định về an ninh và quản lý tài nguyên. Ta muốn họ hiểu rõ tầm quan trọng của việc này. Từ khâu bảo vệ mùa màng, đến việc giữ gìn vệ sinh chung, mọi thứ đều phải được thực hiện nghiêm túc.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, nàng rút ra một cuốn sổ nhỏ và ghi chép nhanh chóng. “Đã rõ, công tử. Ta sẽ đảm bảo mọi việc được triển khai thuận lợi nhất.”

Lâm Dịch tựa lưng vào ghế, thở ra một hơi dài. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn đang nhảy múa trên những tán lá xanh. Anh biết, những quyết định này sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc sống của người dân nơi đây. Nó sẽ đặt một gánh nặng khổng lồ lên vai anh, lên vai những người cộng sự của anh. Anh không phải là một vị vua, anh không mơ mộng xây dựng một vương triều. Mục tiêu duy nhất của anh là sinh tồn, và bảo vệ những người anh trân trọng. Nhưng để làm được điều đó, anh phải trở thành một người lãnh đạo, một kiến trúc sư của một trật tự mới.

*“Quyền lực,”* anh thầm nghĩ. *“Nó không phải là một đặc ân, mà là một gánh nặng, một trách nhiệm to lớn. Ta không thể trốn tránh nó. Những chính sách này, những luật lệ này, là phương tiện để ta thực hiện trách nhiệm đó. Chúng ta không thể chỉ trông chờ vào vận may, hay vào lòng tốt của kẻ khác. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chúng ta phải tự tay kiến tạo sự công bằng cho chính mình.”*

Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn về phía những lớp học đơn sơ đang rộn ràng tiếng trẻ thơ. Anh đã gieo những hạt giống tri thức. Giờ là lúc anh phải xây dựng một mảnh đất màu mỡ để những hạt giống ấy có thể nảy mầm và phát triển, chống chọi lại gió bão của thời loạn. Anh cảm nhận được sức nặng của Cẩm Nang Kế Sách, một cuộn giấy da cũ kỹ chứa đựng những ý tưởng, những chiến lược mà anh đã đúc kết từ thế giới cũ của mình, giờ đây nó trở thành trụ cột cho thế giới mới mà anh đang xây dựng. Nó không phải là ma thuật, mà là tri thức, là logic, là kế hoạch. Và đó là vũ khí mạnh nhất của anh trong cuộc chiến sinh tồn này.

***

Buổi trưa, khi mặt trời lên cao nhất, nắng gắt như đổ lửa xuống quảng trường trung tâm thôn. Mùi đất ẩm bốc lên sau những cơn mưa đêm, quyện với mùi khói bếp từ các nhà gần đó, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của cuộc sống thôn dã. Tiếng trống hiệu "tùng tùng" vang vọng khắp nơi, dồn dập và dứt khoát, thu hút toàn bộ dân làng từ những cánh đồng đang mùa vụ, từ những mái nhà đang dệt vải, từ những con đường nhỏ đang gánh nước, kéo họ tụ tập về quảng trường.

Một bục gỗ tạm bợ được dựng lên ở giữa quảng trường, không cao, nhưng đủ để người đứng trên đó có thể nhìn thấy toàn bộ đám đông. Dân làng tụ tập đông đủ, ánh mắt đổ dồn về Lâm Dịch, người đang đứng vững chãi trên bục. Thân hình anh vẫn gầy gò, nhưng dáng vẻ uy nghi, ánh mắt kiên định c��a anh lại khiến mọi người cảm thấy an tâm một cách kỳ lạ. Anh không mặc trang phục hoa mỹ, chỉ là bộ đồ vải thô màu xám quen thuộc, nhưng chính sự giản dị đó lại càng làm nổi bật khí chất của một người lãnh đạo chân chính.

Bên cạnh anh, Bạch Vân Nhi đứng thẳng, vóc dáng thon thả, khuôn mặt trái xoan thanh tú nhưng đôi mắt lại sắc sảo. Nàng mặc một bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, tay cầm một cuộn giấy da được cuộn gọn gàng. Lão Hồ, Trưởng thôn Lão Vương, và các chỉ huy dân quân như Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu đứng thành hàng phía dưới, vẻ mặt nghiêm túc, thể hiện sự ủng hộ tuyệt đối.

Tiếng xôn xao, bàn tán của dân làng ban đầu khá lớn, nhưng khi Lâm Dịch bước lên bục, một sự im lặng lạ lùng bao trùm. Mọi ánh mắt đều tập trung vào anh, có sự mong đợi, có chút lo lắng, nhưng cũng đầy hy vọng. Họ đã trải qua quá nhiều khó khăn, quá nhiều gian khổ. Họ đã chứng kiến Lâm Dịch từ một thiếu niên xa lạ trở thành người bảo vệ, người lãnh đạo của họ. Giờ đây, họ chờ đợi anh sẽ nói gì, sẽ làm gì để đưa họ thoát khỏi cảnh loạn lạc này.

Thím Ba, với dáng người nhỏ nhắn, thích ăn mặc lòe loẹt, đứng chen chúc trong đám đông, ghé sát tai người hàng xóm. “Liệu có thay đổi được gì không? Mấy đời nay đã khổ quen rồi… Mấy đời quan lại cũng chỉ biết bóc lột, chứ có ai lo cho dân làng đâu?” Giọng bà lầm bầm, đầy hoài nghi, nhưng đôi mắt lại không ngừng nhìn chằm chằm về phía Lâm Dịch. “Nhưng nhìn Lâm công tử, ta lại thấy hy vọng lạ. Chẳng hiểu sao, nhưng cứ thấy cậu ta là ta lại thấy lòng mình an tâm hơn chút.”

Lâm Dịch đưa mắt quét một lượt qua đám đông, ánh mắt anh dừng lại một chút ở những gương mặt thân quen: Lâm phụ, Lâm mẫu, Lâm Tiểu Nguyệt đang đứng cùng nhau, đôi mắt Lâm Tiểu Nguyệt to tròn, long lanh nhìn anh đầy ngưỡng mộ. Anh hít một hơi thật sâu, giọng nói vang lên, rõ ràng, dứt khoát, không cần phải quá lớn nhưng lại đủ sức xuyên thấu vào lòng người.

“Hỡi bà con chư vị!” Anh bắt đầu, giọng anh trầm ổn, mang theo một sức nặng vô hình. “Chiến tranh vẫn chưa kết thúc, Đại Hạ Vương Triều đang suy yếu dần, và chúng ta, những người dân nơi biên thùy này, không thể mãi sống trong cảnh bất an, lo lắng. Chúng ta đã cùng nhau đứng vững qua những trận chiến, đã cùng nhau vượt qua cái đói, cái rét. Để tiếp tục đứng vững, để xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn, một cuộc sống mà mỗi người dân đều có thể an cư lạc nghiệp, ta cùng các vị cố vấn đã định ra một số quy định mới, một số chính sách mới, nhằm củng cố cộng đồng của chúng ta từ bên trong.”

Anh dừng lại, cho phép những lời nói của mình thấm vào lòng người. Sau đó, anh tiếp tục, giải thích từng chính sách một cách cặn kẽ, d�� hiểu.

“Thứ nhất, về đất đai. Chúng ta sẽ tiến hành phân chia lại đất đai một cách công bằng hơn cho tất cả các hộ gia đình. Mỗi gia đình sẽ có một phần đất nhất định để canh tác, không ai có thể chiếm đoạt quá nhiều, và không ai phải chịu cảnh không có đất để làm ăn. Kèm theo đó, chúng ta sẽ hướng dẫn bà con những kỹ thuật canh tác mới để tăng năng suất mùa màng, đảm bảo đủ lương thực cho cả thôn làng. Chúng ta sẽ có quy định về việc dự trữ lương thực, để không còn cảnh đói kém khi thiên tai hay chiến sự ập đến.”

Tiếng xôn xao bắt đầu nổi lên, nhưng lần này không phải là nghi ngờ, mà là sự ngạc nhiên và phấn khích. Việc phân chia đất đai công bằng là điều mà dân làng mơ ước bấy lâu nay, nhưng chưa bao giờ dám nghĩ tới.

“Thứ hai, về quản lý tài nguyên và thương mại. Chúng ta sẽ thành lập một hội đồng quản lý các nguồn tài nguyên chung của thôn, như rừng, suối, mỏ đá, đảm bảo việc khai thác hợp lý và bền vững. Đồng thời, chúng ta sẽ thiết lập những quy định rõ ràng về thương mại, chống lại nạn buôn gian bán lận, bảo vệ quyền lợi của người dân. Ai cũng có thể buôn bán, trao đổi hàng hóa, nhưng phải tuân thủ luật lệ, không được phép chèn ép người khác. Bạch Vân Nhi sẽ là người chịu trách nhiệm chính về mảng này, và ta tin tưởng nàng sẽ làm tốt.”

Bạch Vân Nhi khẽ gật đầu, ánh mắt nàng quét qua đám đông, đầy tự tin.

“Thứ ba, về y tế và giáo dục cộng đồng. Như các ngươi đã thấy, chúng ta đã mở các lớp học chữ, lớp học về cây thuốc, về kỹ năng sinh tồn. Điều này sẽ được tiếp tục và mở rộng. Mỗi đứa trẻ đều phải được đi học, ít nhất là biết đọc, biết viết. Mỗi người lớn đều phải được tiếp cận với kiến thức về y tế cơ bản, về cách phòng bệnh, chữa bệnh. Chúng ta sẽ có những y sĩ, những người thầy, được đào tạo để phục vụ cho cả thôn làng. Tri thức là vũ khí, và chúng ta phải trang bị nó cho tất cả mọi người.”

Lâm Tiểu Nguyệt vỗ tay phấn khích, khuôn mặt nhỏ nhắn sáng bừng. Lâm phụ và Lâm mẫu nhìn con trai mình, ánh mắt tràn đầy sự tự hào.

“Cuối cùng, và cũng không kém phần quan trọng, là về hệ thống an ninh mới.” Lâm Dịch nói, giọng anh trở nên nghiêm nghị hơn. “Chúng ta sẽ củng cố lực lượng dân quân tự vệ, do Vương Đại Trụ và Lý Hổ chỉ huy. Mỗi người dân đều có trách nhiệm bảo vệ thôn làng, bảo vệ gia đình mình. Chúng ta sẽ có hệ thống tuần tra, cảnh giới chặt chẽ, đảm bảo không kẻ địch nào có thể xâm nhập, không kẻ gian nào có thể lộng hành. Ai vi phạm luật pháp, phá hoại trật tự chung, sẽ bị xử lý nghiêm minh. Công bằng và trật tự phải được duy trì, để mỗi người dân đều có thể an tâm làm ăn, sinh sống.”

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, nói to. “Đại ca nói đúng! Chúng ta sẽ bảo vệ thôn làng đến hơi thở cuối cùng! Ai dám động đến một cọng cỏ, một người dân của chúng ta, ta sẽ không tha!” Lý Hổ cũng gật đầu đồng tình, vẻ mặt hung dữ của anh ta giờ đây có vẻ nghiêm túc và kiên quyết hơn.

Lâm Dịch kết thúc bài phát biểu của mình. “Những chính sách này sẽ chính thức có hiệu lực từ ngày mai. Ta biết, sẽ có nhiều khó khăn, nhiều điều chưa quen. Nhưng ta tin tưởng vào bà con. Ta tin rằng, chỉ cần chúng ta đồng lòng, chúng ta sẽ xây dựng được một vùng đất kiên cường, vững mạnh, một nơi mà mỗi người dân đều có thể sống một cuộc sống ấm no, hạnh phúc, không còn phải lo sợ chiến tranh hay đói kém. Đây là cơ hội của chúng ta. Hãy cùng nhau nắm lấy nó!”

Một tràng vỗ tay vang dội, kéo dài không ngớt từ đám đông. Những khuôn mặt ban đầu còn hoài nghi giờ đã rạng rỡ niềm tin. Họ nhìn Lâm Dịch không chỉ như một người lãnh đạo, mà như một vị cứu tinh, người đã mang đến cho họ hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn. Tiếng hô “Lâm công tử vạn tuế!” vang lên, lan rộng khắp quảng trường, lấn át cả tiếng ve kêu.

Thím Ba lau nhẹ giọt nước mắt lăn trên gò má nhăn nheo. “Đúng là không nhìn mặt mà bắt hình dong. Ta đã nghĩ cuộc đời này sẽ mãi khổ sở. Nhưng nhìn Lâm công tử, ta lại thấy một con đường khác. Một con đường mà chúng ta có thể tự đi, tự xây dựng.” Bà nói nhỏ với người hàng xóm, nhưng giọng nói lại đầy sự chân thành và cảm động.

Lâm Dịch đứng đó, đón nhận những tràng vỗ tay và những ánh mắt tin tưởng. Trong lòng anh không chỉ có niềm vui, mà còn là một gánh nặng. Gánh nặng của trách nhiệm, của những hy vọng mà anh phải gánh vác. Anh biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều chông gai. Nhưng anh tin, với nền móng này, họ sẽ không bao giờ gục ngã.

***

Đêm khuya, ánh trăng sáng vằng vặc treo trên bầu trời, rải một màn bạc lên toàn bộ Thôn Làng Sơn Cước. Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua những hàng cây, mang theo hơi lạnh se se của núi rừng. Tiếng côn trùng kêu rả rích, hòa cùng tiếng bước chân tuần tra đều đặn của dân quân, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch nhưng không kém phần cảnh giác. Ánh đèn lờ mờ từ vài căn nhà còn thức, như những đốm lửa nhỏ lẻ loi trong màn đêm bao la.

Trong căn phòng làm việc của mình, Lâm Dịch đứng bên cửa sổ, ánh mắt anh nhìn xa xăm ra khung cảnh thôn làng chìm trong bóng tối. Sự bình yên giả tạo này không thể che giấu được những sóng ngầm đang cuộn trào bên dưới. Trong tay anh là một cuộn mật báo mới được chuyển đến, cuộn giấy da thô ráp nhưng lại ẩn chứa những thông tin chấn động. Anh cảm nhận được sức nặng của nó, không chỉ là trọng lượng vật lý, mà là sức nặng của tương lai.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, rồi dừng lại phía sau anh. Mùi hương thảo mộc thoang thoảng quen thuộc báo hiệu Bạch Vân Nhi đã đến. Nàng không cần gõ cửa, cũng không cần lên tiếng. Sự thấu hiểu giữa hai người đã vượt qua những nghi thức thông thường.

“Vẫn còn thức sao, công tử?” Giọng Bạch Vân Nhi nhẹ nhàng vang lên, mang theo chút lo lắng.

Lâm Dịch không quay lại, ánh mắt vẫn dán vào màn đêm. “Những chính sách này chỉ là nền móng, Vân Nhi. Một nền móng vững chắc cho những gì chúng ta đang xây dựng. Nhưng cuộn báo cáo này,” anh đưa tay chỉ vào cuộn mật báo trong tay mình, “cho thấy triều đình Đại Hạ đã suy yếu đến mức nào. Những gì chúng ta đang đối mặt không chỉ là chiến tranh thông thường nữa. Nó phức tạp hơn rất nhiều.”

Anh lật mở cuộn mật báo, ánh mắt sắc bén lướt qua những dòng chữ viết tay nhỏ li ti. Từng câu, từng chữ như những mũi kim châm vào tâm trí anh. Thông tin tình báo từ kinh đô và các vùng lân cận Đại Hạ vẽ ra một bức tranh u ám về sự sụp đổ không thể tránh khỏi. Các vương hầu tranh giành quyền lực, dân chúng lầm than, và tệ hại hơn, những tin tức về các thế lực tu hành ngày càng trở nên rõ ràng và đáng sợ.

“Những tin tức về ‘Đại Tế司 có thể điều khiển mưa gió’ hay ‘thần tiên bay qua núi’ không còn là lời đồn, Vân Nhi,” Lâm Dịch trầm giọng nói, giọng anh mang theo một sự hoài nghi sâu sắc của người hiện đại, nhưng cũng pha lẫn nỗi lo lắng chân thật. “Các báo cáo từ nhiều nơi đều xác nhận sự xuất hiện của những kẻ có năng lực phi thường, những ‘giáo phái bí ẩn’ đang nổi lên, thu hút hàng vạn tín đồ bằng những phép màu khó lý giải. Họ không chỉ là những kẻ lừa bịp, mà còn có khả năng thao túng chính trị, thậm chí là điều khiển cả những binh đoàn quân sự.”

Bạch Vân Nhi tiến lại gần hơn, ánh mắt nàng cũng ánh lên sự lo lắng. “Ta cũng đã nghe những lời đồn đại đó. Mấy thương nhân từ phương Nam trở về kể rằng có những người có thể bay lượn trên không, có thể triệu hồi lửa, nước. Ban đầu ta nghĩ đó chỉ là những câu chuyện thêu dệt để hù dọa dân đen, nhưng khi các báo cáo tình báo đều nhắc đến, ta không thể không bận tâm.”

Lâm Dịch thở dài. “Đó là điều ta lo ngại nhất. Chúng ta đã chuẩn bị cho chiến tranh giữa người với người. Nhưng làm sao để đối phó với những thế lực mà chúng ta chưa từng biết đến, những kẻ có thể không tuân theo bất kỳ quy luật nào của thế giới vật chất này? Bí ẩn về Cổ Ngọc Phù, về ‘linh khí mỏng manh’ mà ta vẫn cảm nhận được, có lẽ không chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Nó có thể là chìa khóa để hiểu về bản chất của những thế lực này.”

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, ánh mắt xuyên qua màn đêm, hướng về phía chân trời, nơi Đại Hạ Vương Triều đang dần tan rã. *“Đại Hạ sụp đổ chỉ là vấn đề thời gian. Một kỷ nguyên chiến quốc mới sẽ bắt đầu, nhưng nó sẽ không giống bất kỳ cuộc chiến nào trong lịch sử. Đó sẽ là một cuộc chiến không chỉ giành đất đai, mà còn giành cả niềm tin, giành cả quyền lực siêu nhiên.”*

Anh cảm nhận gánh nặng của quyền lực mới trên vai mình, một gánh nặng mà anh chưa từng hình dung tới khi còn là một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt ở thế giới này. Anh không muốn trở thành một bá chủ, một hoàng đế. Anh chỉ muốn bảo vệ. Nhưng để bảo vệ, anh buộc phải có quyền lực, buộc phải có sức mạnh. Và giờ đây, anh đang phải đối mặt với một cuộc chiến mà anh chưa từng được chuẩn bị.

Bạch Vân Nhi đặt tay lên vai Lâm Dịch, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy an ủi. “Công tử, dù đối mặt với bất kỳ kẻ địch nào, chúng ta vẫn sẽ cùng nhau. Chúng ta có tri thức, có ý chí, và có sự đoàn kết của dân làng. Ta tin rằng, chúng ta sẽ tìm ra cách. Chúng ta luôn tìm ra cách.”

Lâm Dịch khẽ gật đầu. Anh quay lại, nhìn sâu vào đôi mắt Bạch Vân Nhi. Đúng vậy, họ luôn tìm ra cách. Từ những ngày đầu tiên vật lộn với miếng ăn, đến khi xây dựng được một vùng đất kiên cường này. Họ đã vượt qua mọi khó khăn. Và giờ đây, dù đối mặt với cả “thần tiên” hay “Đại Tế司”, anh cũng sẽ không lùi bước. Anh sẽ dùng logic, dùng tri thức, dùng khả năng thích nghi của mình để giải mã những bí ẩn này, để bảo vệ những người anh yêu thương.

Anh siết chặt cuộn mật báo trong tay, ánh mắt anh ánh lên sự quyết đoán không thể lay chuyển. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều thử thách. Nhưng anh đã sẵn sàng. Anh sẽ không chỉ sống sót, mà sẽ vươn lên, kiến tạo một tương lai khác. Một tương lai không có vua chúa, không có bá quyền, nhưng có tri thức, có tự do, và có sự sống. Một tương lai mà anh, một người lạc thế, sẽ dùng đôi bàn tay và khối óc của mình để xây dựng.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free