Lạc thế chi nhân - Chương 750: Pháo Đài Biên Cương: Hứa Hẹn Bình Yên, Gợi Mở Phong Ba
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những đường nét cuối cùng của bình minh giả tạo. Lâm Dịch siết chặt cuộn mật báo trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của giấy và mực như một lời nhắc nhở về thực tại khắc nghiệt. Bạch Vân Nhi đứng cạnh, hơi thở nàng vẫn đều đặn nhưng ánh mắt lại chứa đựng một nỗi lo lắng không kém phần sâu sắc. Lời nàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch, một lời hứa, một niềm tin kiên định mà Lâm Dịch luôn tìm thấy nơi nàng. "Công tử, dù đối mặt với bất kỳ kẻ địch nào, chúng ta vẫn sẽ cùng nhau. Chúng ta có tri thức, có ý chí, và có sự đoàn kết của dân làng. Ta tin rằng, chúng ta sẽ tìm ra cách. Chúng ta luôn tìm ra cách."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, một sự xác nhận cho lời nàng, nhưng cũng là một lời tự nhủ cho chính bản thân mình. Anh quay lại, nhìn sâu vào đôi mắt nàng, nơi phản chiếu một hình ảnh kiên cường của chính anh. Đúng vậy, họ luôn tìm ra cách. Từ những ngày đầu tiên vật lộn với miếng ăn, với cảnh đói nghèo, với sự áp bức của thế gia, đến khi xây dựng được một vùng đất kiên cường này. Họ đã vượt qua mọi khó khăn. Và giờ đây, dù đối mặt với cả “thần tiên” hay “Đại Tế司”, anh cũng sẽ không lùi bước. Anh sẽ dùng logic, dùng tri thức, dùng khả năng thích nghi của mình để giải mã những bí ẩn này, để bảo vệ những người anh yêu thương. Anh sẽ không chỉ sống sót, mà sẽ vươn lên, kiến tạo một tương lai khác. Một tương lai không có vua chúa, không có bá quyền, nhưng có tri thức, có tự do, và có sự sống. Một tương lai mà anh, một người lạc thế, sẽ dùng đôi bàn tay và khối óc của mình để xây dựng. Ánh mắt anh ánh lên sự quyết đoán không thể lay chuyển, như ngọn đuốc nhỏ lóe sáng trong đêm tối mênh mông, soi rọi con đường đầy chông gai phía trước.
***
Bình minh năm 1612 Đại Hạ, một buổi sáng trong xanh và lộng gió, trải dài trên những đỉnh núi uốn lượn nơi biên cương. Lâm Dịch, trong bộ quân phục giản dị màu xanh đậm, nhưng vẫn toát lên một vẻ uy nghi khó tả, đứng trên vọng đài cao nhất của Đồn Gác Biên Giới. Cơn gió buổi sớm mang theo mùi bụi đất khô khốc của vùng biên ải, hòa lẫn với mùi mồ hôi của những người lính đang hăng say tập luyện bên dưới, và chút khói bếp lởn vởn từ khu doanh trại. Từ vị trí này, tầm nhìn của anh trải rộng ra khắp một vùng đất mênh mông, nơi các công sự, hào rãnh và tường thành đã được gia cố vững chắc. Những bức tường đá xám sừng sững, cao vút, được xếp đặt khéo léo theo địa hình hiểm trở, tạo thành một pháo đài gần như bất khả xâm phạm. Mỗi tháp canh vươn cao như một ngón tay thép, những cây nỏ khổng lồ đã được lắp đặt, sẵn sàng khai hỏa. Dưới chân đồn, những hàng rào chông sắt sắc nhọn được cắm chi chít, xen kẽ là các bẫy ngầm đã được tính toán kỹ lưỡng, ẩn mình dưới lớp cỏ khô và đất đá.
Bên cạnh anh, Bạch Vân Nhi đứng thẳng tắp, mái tóc đen mượt được búi gọn gàng, đôi mắt nàng sắc sảo dõi theo từng động tác của các binh sĩ. Nàng khoác trên mình chiếc áo choàng màu xám tro, vừa kín đáo vừa tiện lợi. Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt chất phác quen thuộc giờ đây lại nhuốm màu phong sương, đứng sừng sững như một khối đá tảng. Hắn siết chặt nắm đấm, đôi mắt sáng rực tự hào khi nhìn xuống những người lính. Lý Hổ, với vết sẹo vắt ngang lông mày, đứng nghiêm nghị, ánh mắt không ngừng quét qua lại, kiểm tra mọi thứ xung quanh. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, đứng hơi chếch về phía sau Lâm Dịch, ánh mắt tràn đầy sự kính cẩn và ngưỡng mộ.
Dưới sân tập, hàng trăm binh lính và dân quân đang hăng say huấn luyện. Tiếng hô vang dội, tiếng vũ khí gỗ va chạm chan chát, tiếng bước chân dồn dập, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sức mạnh và kỷ luật. Không còn là những nông dân cầm cuốc, cầm cày run rẩy nữa, họ giờ đây là những chiến binh thực thụ, ánh mắt kiên định, động tác dứt khoát. Lâm Dịch đã truyền thụ cho họ không chỉ kỹ năng chiến đấu, mà còn c��� ý chí, cả niềm tin.
Binh trưởng Triệu lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng, át đi tiếng ồn ào bên dưới. “Bẩm Lâm đại nhân, biên giới đã vững như bàn thạch. Quân địch đã nhiều lần thử thăm dò nhưng không thể vượt qua. Bọn chúng đã rút lui, tạm thời không còn dám quấy nhiễu nữa.” Hắn khẽ cúi đầu, vẻ mặt đầy kiêu hãnh.
Vương Đại Trụ cười lớn, tiếng cười sảng khoái vang vọng trong gió. “Huynh đệ, nhìn họ mà xem, ai bảo dân đen không biết đánh trận? Giờ thì ngay cả bọn lính triều đình cũng phải nể chúng ta ba phần!” Hắn vỗ mạnh vào tay Lý Hổ, khiến Lý Hổ chỉ khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười hiếm hoi.
Lý Hổ nói thêm, giọng trầm và dứt khoát. “Đúng vậy, bọn giặc cướp cũng chẳng dám ho he nữa. Chúng đã biết mùi thép của chúng ta.”
Lâm Dịch không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Ánh mắt anh vẫn dõi xa xăm, quét qua những dãy núi trùng điệp phía chân trời. Trong tâm trí anh, câu nói của Binh trưởng Triệu như một lời nhắc nhở sắc bén. *Bàn thạch… liệu có đứng vững trư���c cơn địa chấn sắp tới? Bình yên này, chỉ là tạm thời thôi.* Anh biết rõ rằng đây chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi trước cơn bão lớn hơn. Những cuộc chiến tranh giành đất đai và lương thực đã tạm thời lắng xuống ở đây, nhưng ở những nơi khác của Đại Hạ, ngọn lửa loạn lạc vẫn đang bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Anh đã chuẩn bị cho những trận chiến này bằng mọi cách có thể, bằng tri thức, bằng mưu lược, bằng sự kiên cường. Nhưng những thứ anh chưa biết, những thế lực phi thường được đề cập trong mật báo, vẫn là một ẩn số đáng sợ.
Anh quay lại, ánh mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt của các chỉ huy. “Mặc dù địch đã rút lui, nhưng chúng ta tuyệt đối không được lơ là. Việc tuần tra phải được duy trì nghiêm ngặt, và huấn luyện cũng không thể ngừng nghỉ. Ngoài ra,” anh chỉ tay về phía một góc tường thành, nơi một nhóm binh lính đang khiêng những tảng đá lớn. “Tôi muốn gia cố thêm ở khu vực đó. Cần xây dựng thêm một vài vọng gác nhỏ ở những điểm cao hiểm yếu, để có thể quan sát được xa hơn n���a. Vân Nhi, nàng hãy lập một bản đồ chi tiết về các điểm cần gia cố, và giao cho Vương Đại Trụ, Lý Hổ cùng Binh trưởng Triệu phân công thực hiện.”
Bạch Vân Nhi cúi đầu. “Rõ, công tử.”
Vương Đại Trụ vỗ ngực. “Cứ giao cho chúng ta, huynh đệ. Chỉ cần huynh đệ chỉ hướng, chúng ta sẽ làm hết sức mình!”
Lý Hổ cũng gật đầu, ánh mắt kiên định. Binh trưởng Triệu thì ngay lập tức bắt đầu ghi nhớ những lời dặn dò của Lâm Dịch, chuẩn bị tinh thần để thực hiện. Lâm Dịch đi dọc theo tuyến phòng thủ, từng bước chân vững chãi trên mặt đá gồ ghề. Anh kiểm tra từng chi tiết nhỏ, từ cách bố trí chông sắt đến độ cao của tường thành, từ vị trí đặt các cỗ máy bắn đá đến cách sắp xếp doanh trại. Anh chạm tay vào những phiến đá lạnh lẽo, cảm nhận sự vững chãi của công trình mà anh và người dân đã cùng nhau đổ mồ hôi, xương máu để xây dựng. Mỗi ngóc ngách, mỗi khe hở đều được anh xem xét kỹ lưỡng, không bỏ qua bất kỳ sơ hở nào có thể bị kẻ địch lợi dụng. Anh không chỉ là người lãnh đ��o, mà còn là một kiến trúc sư, một kỹ sư, một chiến lược gia, luôn tìm cách hoàn thiện và tối ưu hóa mọi thứ.
Gió biên thùy thổi mạnh, cuốn bay vạt áo của anh, nhưng Lâm Dịch vẫn đứng vững, như một cây cổ thụ cắm rễ sâu vào lòng đất. Anh hiểu rằng, trong một thế giới đầy rẫy bất công và tàn khốc này, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất. Anh đã dùng tri thức của mình để biến một vùng biên ải nghèo nàn, lạc hậu thành một pháo đài vững chắc, không chỉ về quân sự mà còn về tinh thần. Anh đã gieo mầm hy vọng vào lòng người dân, dạy họ cách tự bảo vệ mình, cách để đứng vững trước mọi nghịch cảnh. Nhưng anh cũng hiểu, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Sự bình yên này, dù được đổi bằng bao nhiêu công sức, cũng chỉ là một khoảnh khắc mong manh trước một cơn sóng thần chưa từng có.
***
Sau khi rời đồn gác biên giới, Lâm Dịch quay trở về Thôn Làng Sơn Cước. Mặt trời đã lên cao, trưa hè năm 1612 Đại Hạ, nắng ấm trải vàng trên mọi nẻo đường, xua tan đi cái lạnh buổi sớm và mang đến một vẻ tươi sáng, rạng rỡ cho vùng đất này. Ngôi làng giờ đây đã hoàn toàn lột xác. Không còn là một nơi tiêu điều, nghèo khó, với những căn nhà xiêu vẹo và những con đường lầy lội, Thôn Làng Sơn Cước đã trở thành một trung tâm sầm uất, tràn đầy sức sống.
Những ngôi nhà được xây dựng kiên cố hơn, tường gạch vững chãi, mái ngói đỏ tươi. Đường sá được lát đá phẳng phiu, sạch sẽ, không một chút rác rưởi. Tiếng cười nói của trẻ con vang vọng từ các lớp học, tiếng lao động của những người thợ mộc, thợ rèn hòa cùng tiếng dao thớt lách cách từ các bếp ăn, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Mùi khói bếp thoang thoảng, hòa quyện với mùi cỏ cây và mùi gỗ mới, tạo nên một hương vị bình yên, ấm cúng.
Lâm Dịch bước đi trên con đường quen thuộc, lòng anh khẽ trùng xuống khi nhìn thấy những thay đổi. Anh nhìn thấy Lâm phụ, tóc đã bạc đi nhiều hơn, nhưng ánh mắt lại rạng rỡ niềm vui, đang cùng Lâm mẫu chăm sóc vườn rau xanh tốt. Những luống rau cải, cà chua mơn mởn, xanh rì, báo hiệu một mùa màng bội thu. Lâm mẫu, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian nhưng giờ đây đã bớt đi vẻ lo âu, thay vào đó là nụ cười hiền hậu.
“Dịch nhi, con về rồi! Lại gầy đi rồi. Mau vào ăn cơm, mẹ làm món con thích nhất đây này!” Lâm mẫu cất tiếng gọi, giọng nói ấm áp đầy yêu thương, khiến lòng Lâm Dịch chợt ấm lại.
Chưa kịp đáp lời mẹ, một bóng người nhỏ nhắn đã hớt hải chạy đến. Đó là Lâm Tiểu Nguyệt, em gái anh. Cô bé giờ đây đã lớn hơn một chút, đôi mắt to tròn, ngây thơ ngày nào giờ đã lấp lánh sự thông minh và hiểu chuyện. Lâm Tiểu Nguyệt ôm chầm lấy anh, khuôn mặt bầu bĩnh dụi vào cánh tay anh. “Ca ca! Hôm nay đệ học được chữ ‘phồn vinh’ đó! Thầy giáo nói làng mình chính là phồn vinh!” Cô bé hớn hở khoe, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót.
Lâm Dịch xoa đầu em gái, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương. “Thật sao? Tiểu Nguyệt của ca ca giỏi quá.” Anh biết rằng, những lớp học mà anh đã cho mở, những kiến thức mà anh đã truyền dạy, đang dần thay đổi cuộc sống của những đứa trẻ nơi đây. Đó là một thành tựu mà anh luôn tự hào hơn bất kỳ chiến thắng quân sự nào. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và anh đang trang bị vũ khí đó cho thế hệ tương lai.
Khi anh đang trò chuyện với gia đình, Trần Nhị Cẩu vội vã chạy đến. Vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn. Hắn cúi đầu, trên tay cầm một tập giấy báo cáo. “Đại ca, mọi việc đều thuận lợi. Kho lương thực đủ dùng cho cả năm, các tuyến đường buôn bán với Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa vẫn ổn định, hàng hóa luân chuyển đều đặn. Về phần Thẩm Đại Nhân, hắn đã bị phế truất, tài sản bị tịch thu, hiện đang bị giam lỏng ở Hầm Ngục Tối. Chắc chắn không thể gây họa nữa. Dân chúng Thành Thiên Phong vô cùng hả hê.” Nhị Cẩu nói một mạch, giọng nói đầy nhiệt tình và trung thành.
Lâm Dịch lắng nghe báo cáo của Trần Nhị Cẩu với vẻ mặt điềm tĩnh. Anh gật đầu xác nhận các thông tin, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm. Thẩm Đại Nhân, kẻ đã từng là mối họa lớn nhất của Thôn Làng Sơn Cước, kẻ đã từng áp bức dân lành, giờ đây đã không còn khả năng gây hại. Sự việc của Thẩm Đại Nhân đã kết thúc, nhưng trong thâm tâm Lâm Dịch lại trỗi dậy một nỗi lo lắng khác. *Thẩm Đại Nhân đã xong, nhưng Đại Hạ thì sao? Liệu sự phồn vinh này có đủ sức chống chọi với cơn bão lớn hơn đang đến?* Anh hướng mắt về phía xa, nơi Thành Thiên Phong đang chìm trong nắng vàng. Thành Thiên Phong, một biểu tượng của sự mục ruỗng, nhưng cũng là một phần không thể tách rời của Đại Hạ, đang dần suy tàn.
Anh nhìn thấy những mái nhà san sát, những con phố tấp nập của ngôi làng mà anh đã dày công xây dựng. Anh thấy những nụ cười trên khuôn mặt người dân, những ánh mắt tin tưởng họ dành cho anh. Anh biết mình đã làm được rất nhiều. Anh đã mang lại sự sống, sự ổn định và hy vọng cho một vùng đất đã từng bị lãng quên. Nhưng những báo cáo tình báo về sự suy yếu của Đại Hạ, về các thế lực tu hành bí ẩn, lại như những đám mây đen kéo đến, đe dọa che phủ bầu trời bình yên này. Anh không thể để những thứ đó phá hủy tất cả những gì anh đã xây dựng. Anh không thể để những người anh yêu thương phải đối mặt với một tương lai đầy bất trắc mà không có sự chuẩn bị.
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu mùi hương của làng quê yên bình. Anh đã từng mơ ước một cuộc sống bình dị, một cuộc sống không có chiến tranh, không có áp lực. Giờ đây, anh đã có nó, ít nhất là ở đây, trong vòng tay của gia đình và cộng đồng của anh. Nhưng anh biết rằng, giấc mơ đó rất mong manh. Để giữ được nó, anh phải tiếp tục chiến đấu, không chỉ bằng binh đao mà còn bằng trí óc, bằng sự kiên định. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" – Lời nói của Trần Nhị Cẩu vang lên trong đầu anh, một lời khẳng định về sự trung thành, một lời hứa về sự đồng lòng. Anh sẽ không đơn độc. Và đó là điều quan trọng nhất.
***
Đêm đã về khuya, ánh trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng giữa bầu trời đầy sao, soi rọi căn phòng sách của Lâm Dịch trong Thôn Làng Sơn Cước. Không gian tĩnh lặng đến lạ lùng, chỉ có tiếng gió đêm khẽ rít qua khe cửa và tiếng côn trùng rả rích từ bên ngoài. Lâm Dịch ngồi một mình trước bàn làm việc, ánh đèn dầu leo lét hắt bóng anh lên vách tường, tạo thành một cái bóng cao lớn, trầm tư.
Trên mặt bàn, tấm bản đồ Đại Hạ rộng lớn được trải ra, chiếm gần hết không gian. Trên đó, những vùng đất bị quân địch chiếm đóng, các thế lực cát cứ nổi dậy được đánh dấu bằng những vệt mực đỏ và đen chi chít, như những vết thương rỉ máu trên tấm da thuộc cũ kỹ. Các báo cáo tình báo mới nhất, những cuộn giấy nhỏ li ti, được đặt chồng chất thành một núi nhỏ bên cạnh tấm bản đồ. Chúng chứa đựng những tin tức u ám về sự sụp đổ của một số quận huyện, về nạn đói kém hoành hành, về những cuộc khởi nghĩa nông dân bị đàn áp dã man. Nhưng đáng chú ý hơn cả là những tin đồn, giờ đã trở thành báo cáo chính thức từ nhiều nguồn đáng tin cậy, về ‘giáo phái bí ẩn’ và ‘thần tiên bay qua núi’.
Lâm Dịch lật dở Cẩm Nang Kế Sách, cuốn sách mà anh đã dành rất nhiều thời gian để nghiền ngẫm. Anh đọc lại một đoạn về ‘an bang trị quốc’, về cách xây dựng m���t xã hội vững mạnh từ gốc rễ. Từng câu chữ đều được anh khắc ghi vào lòng, nhưng càng đọc, anh càng cảm thấy sự bất lực. Những kiến thức của phàm nhân, những chiến lược của thế gian, liệu có còn giá trị khi đối mặt với những thế lực vượt ra ngoài quy luật tự nhiên?
Anh đưa tay chạm vào Cổ Ngọc Phù đặt trang trọng trên bàn. Viên ngọc màu xanh ngọc bích, lạnh lẽo khi chạm vào, nhưng lại như ẩn chứa một nguồn năng lượng kỳ lạ. Nó đã đi cùng anh từ những ngày đầu tiên, là một phần của bí ẩn về sự xuyên không của anh. Anh nhớ lại lời Chu Thiên từng nói về ‘linh khí mỏng manh’ ở thế giới này. Lúc đó, anh chỉ coi đó là một lời nói bâng quơ, một khái niệm mơ hồ. Nhưng giờ đây, khi những tin tức về ‘Đại Tế司 có thể điều khiển mưa gió’ và ‘thần tiên bay lượn’ trở nên xác thực, anh không thể không đặt câu hỏi.
Trong tâm trí Lâm Dịch, một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội đang diễn ra. *Biên cương đã vững, nhưng chỉ là một hạt cát giữa sa mạc loạn lạc. Đại Hạ đang mục ruỗng từ bên trong, và những gì đang nổi lên... không còn là chiến tranh giữa phàm nhân nữa.* Anh cảm nhận được gánh nặng của quyền lực mới trên vai mình, một gánh nặng mà anh chưa từng hình dung tới khi còn là một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt ở thế giới này. Anh không muốn trở thành một bá chủ, một hoàng đế. Anh chỉ muốn bảo vệ. Nhưng để bảo vệ, anh buộc phải có quyền lực, buộc phải có sức mạnh. Và giờ đây, anh đang phải đối mặt với một cuộc chiến mà anh chưa từng được chuẩn bị.
*Những tin tức về 'thế lực tu hành' ngày càng rõ ràng. Cổ Ngọc Phù này... liệu nó có liên quan gì đến 'linh khí mỏng manh' mà Chu Thiên từng nhắc đến? Một thế giới mới đang mở ra, hay một vực thẳm mới?* Lâm Dịch trầm ngâm. Anh, một người đàn ông của khoa học và logic, đang phải đối mặt với những điều siêu nhiên, những khái niệm mà anh chỉ từng đọc trong truyện giả tưởng. Lý trí anh muốn phủ nhận, nhưng những bằng chứng lại không thể chối cãi. Anh phải mở rộng tư duy, phải tìm hiểu, phải thích nghi. Đó là bản năng sinh tồn đã giúp anh đứng vững cho đến ngày hôm nay.
*Phải chuẩn bị. Cho một cuộc chiến không chỉ bằng binh đao và mưu kế, mà còn bằng những điều mà ta chưa từng biết đến.* Anh nắm chặt Cổ Ngọc Phù trong tay, cảm nhận một luồng khí lạnh lẽo nhưng đầy sức mạnh từ nó. Nó không phải là một món đồ trang sức đơn thuần, anh tin chắc điều đó. Nó có thể là chìa khóa, là cánh cửa dẫn anh vào một thế giới hoàn toàn mới, đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng chứa đựng những cơ hội để anh có thể bảo vệ những người thân yêu.
Lâm Dịch đứng dậy, tiến về phía cửa sổ. Ánh trăng vằng vặc chiếu sáng khuôn mặt anh, để lộ vẻ kiên định nhưng cũng ẩn chứa sự lo âu sâu sắc. Anh nhìn ra bầu trời đêm đầy sao, một bầu trời rộng lớn và bí ẩn, giống như thế giới mà anh đang sống. Đại Hạ Vương Triều đang trên đà sụp đổ, một kỷ nguyên chiến quốc mới sẽ bắt đầu, nhưng nó sẽ không giống bất kỳ cuộc chiến nào trong lịch sử. Đó sẽ là một cuộc chiến không chỉ giành đất đai, mà còn giành cả niềm tin, giành cả quyền lực siêu nhiên. Các thế lực mới nổi trong loạn l���c, không chỉ là các vương hầu hay giặc cướp, mà còn là những giáo phái bí ẩn với sức mạnh phi thường.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió đêm se lạnh luồn qua mái tóc. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều thử thách. Nhưng anh đã sẵn sàng. Anh đã chuẩn bị cho những biến động lớn hơn, cho một thế giới phức tạp hơn nhiều. Anh sẽ dùng tri thức, dùng khả năng thích nghi vượt trội của người hiện đại, để đối phó với mọi phong ba bão táp. Anh sẽ không chỉ sống sót, mà sẽ vươn lên, kiến tạo một tương lai khác. Một tương lai mà anh, một người lạc thế, sẽ dùng đôi bàn tay và khối óc của mình để xây dựng. Dưới ánh trăng và ngàn sao, Lâm Dịch đứng đó, một mình, nhưng không hề đơn độc, bởi trong trái tim anh, có cả một thế giới đang đặt niềm tin vào anh.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.