Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 748: Gieo Hạt Trí Tuệ: Nền Tảng Giữa Loạn Ly

Ánh sáng ban ngày đã hoàn toàn xua tan màn sương bên ngoài cửa sổ, nhưng trong căn phòng làm việc của Lâm Dịch tại căn cứ chỉ huy, bầu không khí vẫn còn nặng trĩu. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tạo nên những âm thanh vi vút như lời thì thầm của một thế giới đang đổi thay. Thỉnh thoảng, tiếng bước chân đều đặn của lính gác vang lên bên ngoài, nhắc nhở về sự cảnh giác không ngừng. Mùi giấy mới, mực và chút khói than ấm áp từ lò sưởi nhỏ len lỏi trong không khí, nhưng cũng không thể xua đi cái cảm giác căng thẳng, nặng về suy tư chiến lược đang bao trùm.

Lâm Dịch vẫn ngồi đó, bên bàn làm việc, nơi chồng báo cáo tình báo từ Bạch Vân Nhi vừa mới được đặt xuống. Gương mặt anh, vốn đã thanh tú nhưng giờ đây hằn rõ vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, càng thêm vẻ mệt mỏi sau một đêm gần như không ngủ. Anh lướt qua những dòng chữ cuối cùng mà Bạch Vân Nhi đã đọc – về "Đại Tế Tư có thể điều khiển mưa gió", về "thần tiên bay qua núi" – những khái niệm kỳ lạ, vừa hoang đường vừa ám ảnh. Anh nhìn xuống Cổ Ngọc Phù trên bàn, vật phẩm này vẫn khẽ tỏa ra một chút ấm áp nhè nhẹ, như một lời khẳng định thầm lặng rằng những điều phi thường đang tồn tại, và anh không thể bác bỏ chúng chỉ vì chúng không phù hợp với logic của thế giới cũ.

*“Điều khiển mưa gió, phép thuật… Ngay cả những lời đồn thổi hoang đường nhất cũng có thể chứa đựng một hạt mầm sự thật,”* Lâm Dịch tự nhủ, một lần nữa suy ngẫm về những thông tin tình báo vừa nhận được. *“Nếu thực sự có những thế lực siêu nhiên can thiệp vào thế giới này, thì mọi toan tính quân sự thông thường đều có thể trở nên vô nghĩa. Chúng ta đã chuẩn bị một phòng tuyến vững chắc, một mạng lưới tình báo rộng khắp, nhưng liệu chúng có đủ để đối phó với một ‘thần tiên’ có thể bay lượn hay điều khiển thời tiết? Chắc chắn không phải là khoa học mà mình từng biết. Liệu có phải là một dạng năng lượng nào đó? Hay là một loại quyền năng mà con người bình thường không thể chạm tới?”*

Anh thở dài. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, không chỉ bằng đao kiếm, mà bằng thông tin, mưu lược, và giờ đây, còn là những điều siêu nhiên chưa thể lý giải. Đại Hạ Vương Triều đang mục rữa đến tận cốt tủy, và một kỷ nguyên chiến quốc mới đang hình thành, không chỉ giữa các vương hầu mà còn giữa những thế lực ẩn mình trong bóng tối, những kẻ sở hữu những quyền năng kỳ dị. Những tin tức này, dù còn mơ hồ và đầy mâu thuẫn, đã khẳng định một điều: sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ là không thể cứu vãn. Các tin tức về 'giáo phái bí ẩn', 'sứ giả' và 'Đại Tế Tư' không còn là lời đồn vu vơ nữa, mà đã trở thành những dấu hiệu cụ thể về sự can thiệp của các thế lực tu hành vào thế tục. Lâm Dịch biết, anh đang dần tiếp cận với khía cạnh siêu nhiên của thế giới, và bí ẩn về 'linh khí mỏng manh' cùng Cổ Ngọc Phù dường như đang chờ đợi anh khám phá.

Bạch Vân Nhi, vẫn đứng bên cạnh, khuôn mặt thanh tú và đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng ánh lên vẻ lo lắng khi nhìn thấy sự nặng trĩu trên vai Lâm Dịch. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ rót thêm một chén trà nóng, mùi trà thơm nhẹ nhàng lan tỏa, cố gắng xoa dịu bầu không khí. Nàng đã quen với những lúc Lâm Dịch chìm vào suy tư sâu sắc như vậy, biết rằng đó là khi anh đang cố gắng giải mã những bí ẩn phức tạp nhất, tìm kiếm con đường sống sót cho tất cả mọi người.

Lâm Dịch chậm rãi gấp các mảnh báo cáo lại, đặt chúng gọn gàng sang một bên. Anh trải một tấm bản đồ Đại Hạ rộng lớn ra bàn, chỉ tay vào những điểm nóng mà các gián điệp đã đề cập – kinh đô đang chìm trong loạn lạc, các vương hầu phương Bắc nổi lên, những giáo phái bí ẩn ở vùng Đông Bắc. Mỗi điểm nóng là một mối đe dọa, một dấu hiệu của sự suy tàn. Sau đó, anh từ từ gấp tấm bản đồ lại, ánh mắt kiên định chuyển từ bản đồ sang Bạch Vân Nhi.

“Vân Nhi,” giọng anh trầm và chắc chắn, “những tin tức này xác nhận điều ta đã lo sợ. Đại Hạ đang mục ruỗng từ bên trong. Chiến tranh, loạn lạc, và giờ đây là cả những thế lực siêu nhiên mà chúng ta chưa thể hiểu rõ. Chỉ trông cậy vào vũ lực để tồn tại là không đủ. Phòng tuyến dù vững chắc đến đâu cũng có thể bị xuyên thủng bởi một quyền năng không thể chống đỡ. Mạng lưới tình báo dù rộng khắp cũng chỉ là đôi mắt, đôi tai, chứ không phải là xương sống.”

Bạch Vân Nhi nhìn anh, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. Nàng biết Lâm Dịch không bao giờ nói những lời vô nghĩa. “Ý ngài là… chúng ta cần một sức mạnh khác? Một sức mạnh vượt lên trên cả quân sự và tình báo?”

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng quyết đoán, như thể anh vừa tìm thấy một lối đi trong mê cung. “Chính xác. Chúng ta cần một sức mạnh đến từ bên trong mỗi người dân. Một sức mạnh bền vững, không thể bị cướp đoạt, không thể bị hủy diệt bởi một phép thuật hay một đạo quân nào. Đó là tri thức. Giáo dục. Đó là vũ khí mạnh nhất, là nền tảng vững chắc nhất mà chúng ta có thể xây dựng.”

Nàng khẽ nh��u mày. “Giáo dục? Ngài muốn nói là… dạy chữ cho dân làng, cho binh lính? Nhưng… trong thời buổi loạn lạc này, khi miếng ăn còn khó kiếm, liệu họ có quan tâm đến việc học chữ?”

“Ban đầu có thể họ không quan tâm, Vân Nhi,” Lâm Dịch đáp, giọng điệu anh pha chút trầm lắng nhưng đầy thuyết phục. “Nhưng chúng ta sẽ cho họ thấy lợi ích của nó. Dạy chữ chỉ là bước khởi đầu. Chúng ta sẽ không chỉ dạy họ đọc và viết, mà còn dạy họ về nông nghiệp tiên tiến hơn, về y học cơ bản để tự chữa bệnh, về kỹ thuật để xây dựng và sửa chữa, về cách tổ chức xã hội, thậm chí là những chiến thuật phòng thủ đơn giản. Tri thức là vũ khí, không chỉ để chống lại kẻ thù bên ngoài, mà còn để chống lại sự đói nghèo, bệnh tật, và sự ngu muội.”

Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài nơi ánh nắng ban mai đã trải vàng trên những mái nhà tranh. Bên ngoài, cuộc sống vẫn tiếp diễn, dân làng vẫn miệt mài làm việc trên cánh đồng, tiếng trẻ con cười đùa vang vọng. Một cảm giác nặng trĩu đè lên vai anh, nhưng giờ đây, nó không còn là sự lo lắng đơn thuần, mà là gánh nặng của một người mang trên mình sứ mệnh kiến tạo. Anh đang phải đối mặt với một bức tranh hỗn loạn, nơi các thế lực trần tục tranh giành quyền lực, và những thế lực siêu nhiên đang dần lộ diện. Nhưng anh tin, bằng tri thức, bằng mưu lược, và bằng ý chí kiên cường của một người đã từng đối mặt với cái chết và sống sót, họ sẽ kiến tạo một phần thế giới theo cách riêng của mình.

“Chúng ta không thể chỉ phản ứng với các mối đe dọa, Vân Nhi,” Lâm Dịch nói tiếp, quay lại nhìn nàng, ánh mắt kiên định. “Chúng ta phải chủ động xây dựng tương lai. Một tương lai mà người dân không chỉ là những con cừu non chờ đợi được bảo vệ, mà là những con người có tri thức, có khả năng tự chủ, tự cường. Khi Đại Hạ sụp đổ, và một kỷ nguyên mới mở ra, vùng đất của chúng ta sẽ không chỉ là một hòn đảo an toàn, mà sẽ là một ngọn hải đăng của văn minh, của tri thức, nơi con người có thể sống một cuộc sống tốt đẹp hơn. Đây là cuộc chiến lớn hơn, và nền tảng của nó chính là tri thức.”

Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, trong lòng nàng dâng lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng đã đi theo anh từ những ngày đầu, chứng kiến anh từ một thiếu niên gầy gò vùng biên thùy trở thành người lãnh đạo kiệt xuất. Nàng hiểu rằng tầm nhìn của anh luôn vượt xa những gì người khác có thể thấy. “Vâng, công tử. Vậy chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?”

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi và thoáng qua. “Chúng ta sẽ bắt đầu bằng cách tập hợp những người có thể giúp ta gieo những hạt giống tri thức này. Lão Hồ, Chu Thiên, Hồ Gia Gia… và cả Trưởng thôn Lão Vương nữa. Họ sẽ là những người đầu tiên ta cần thuyết phục.”

***

Chiều muộn, ánh nắng nhạt len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ của căn phòng họp. Bầu không khí trong phòng ban đầu khá nghiêm túc, xen lẫn sự tò mò và một chút hoài nghi từ những người được triệu tập. Tiếng nói chuyện nhỏ, tiếng chén trà chạm nhẹ vào nhau tạo nên một âm thanh trầm lắng, thi thoảng bị cắt ngang bởi tiếng ho khan của Lão Hồ. Mùi trà nóng hòa quyện với mùi gỗ cũ của bàn ghế, tạo nên một không gian vừa trang trọng vừa ấm cúng.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, đối diện là Lão Hồ với thân hình gầy gò, lưng còng, đôi mắt tinh anh nheo lại đầy vẻ suy tư. Bên cạnh Lão Hồ là Chu Thiên, dáng người thư sinh, râu dài, đôi mắt rạng rỡ sau cặp kính. Hồ Gia Gia, râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, đang vuốt vuốt túi thuốc bên hông. Và Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, luôn tỏ vẻ lo lắng, ngồi đối diện với một vẻ mặt đầy băn khoăn.

Lâm Dịch nhìn từng người một, ánh mắt anh lướt qua, như đang đọc được suy nghĩ của họ. Anh biết, việc thuyết phục những người này về tầm quan trọng của giáo dục trong thời buổi loạn lạc là một thách thức lớn. Ai cũng đang lo miếng ăn, cái mặc, lo sự an nguy của bản thân và gia đình. Giáo dục, đối với nhiều người, có lẽ là một thứ xa xỉ, không thiết thực.

*“Mình phải trình bày nó một cách thực tế nhất, cụ thể nhất,”* Lâm Dịch tự nhủ. *“Không thể chỉ nói về lý tưởng. Phải gắn nó với sự sinh tồn, với lợi ích trực tiếp mà họ có thể nhìn thấy.”* Anh hít một hơi thật sâu, bắt đầu.

“Hôm nay ta triệu tập mọi người đến đây, không phải để bàn về chiến sự hay phòng thủ, mà là để bàn về một kế hoạch quan trọng không kém, thậm chí còn quan trọng hơn cho tương lai của vùng đất này,” Lâm Dịch mở lời, giọng điệu điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sức nặng khó cưỡng. “Từ những báo cáo tình báo mới nhất, chúng ta đều thấy rõ Đại Hạ đang đứng trên bờ vực sụp đổ. Loạn lạc sẽ không chỉ là những trận chiến cục bộ, mà sẽ là một cuộc chiến tranh kéo dài, một kỷ nguyên hỗn loạn mà chúng ta chưa từng chứng kiến. Và trong bối cảnh đó, việc chỉ dựa vào vũ lực để bảo vệ bản thân là không đủ.”

Anh dừng lại một chút, để những lời của mình thấm vào tâm trí mọi người. Chu Thiên gật đầu lia lịa, ánh mắt sáng lên vẻ đồng tình. Lão Hồ khẽ vuốt chòm râu bạc, đôi mắt vẫn nheo lại nhưng có vẻ đã hiểu được ý tứ của Lâm Dịch. Trưởng thôn Lão Vương và Hồ Gia Gia thì vẫn giữ vẻ mặt đăm chiêu.

“Ta đề xuất, chúng ta cần mở rộng các lớp học,” Lâm Dịch nói tiếp, ánh mắt quét qua từng người. “Không chỉ là dạy chữ, mà còn là truyền bá tri thức một cách toàn diện. Ta muốn xây dựng một hệ thống giáo dục mà ở đó, mỗi người dân đều có cơ hội học hỏi, từ trẻ nhỏ đến người lớn.”

Chu Thiên, với vẻ hào hứng không thể kìm nén, lập tức lên tiếng. “Đây quả là một ý tưởng vĩ đại, Lâm công tử! Tri thức là ánh sáng dẫn lối cho bách tính! Từ lâu, Chu mỗ đã ấp ủ mong muốn được truyền bá những tinh hoa của Thánh hiền, nhưng luôn thiếu một cơ hội như thế này!”

Lão Hồ trầm tư hơn. Ông khẽ nhấp một ngụm trà, rồi đặt chén xu��ng. “Một ý tưởng táo bạo… nhưng cũng đầy khôn ngoan. Con người, khi có tri thức, sẽ tự biết cách bảo vệ mình. Lão phu cũng từng nghĩ, nếu dân chúng có thể hiểu được những nguyên lý cơ bản của thời tiết, của mùa vụ, họ sẽ ít bị thiên tai ảnh hưởng hơn. Hoặc nếu họ biết được cách thức vận hành của chính quyền, họ sẽ ít bị áp bức hơn.” Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt lộ rõ sự ủng hộ. “Lâm công tử đã thấy xa hơn những gì chúng ta vẫn nghĩ.”

Hồ Gia Gia cũng gật gù tán thành. “Lão phu cũng đồng ý. Bệnh tật hoành hành, nhiều người chết vì những chứng bệnh đơn giản chỉ vì không biết cách phòng tránh hay chữa trị cơ bản. Nếu chúng ta có thể dạy họ về cây thuốc, về vệ sinh, thì đó cũng là một cách cứu người. Lão phu sẵn lòng dốc hết sức mình.”

Trưởng thôn Lão Vương, từ đầu đến giờ vẫn im lặng lắng nghe, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng ông có chút e dè. “Lâm công tử, ý tưởng của ngài thật là cao xa. Nhưng, chúng ta lấy đâu ra thầy giáo? Sách vở, giấy bút… đó đều là những thứ quý hiếm. Hơn nữa, dân làng của chúng ta, họ còn đang lo miếng ăn cái mặc từng bữa, họ có chịu đến học không? Liệu có đủ thời gian và sức lực cho việc này không?” Ông đưa ra những câu hỏi rất thực tế, phản ánh sự lo lắng chung của một người quản lý thôn làng trong hoàn cảnh khó khăn.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Anh đã dự đoán trước những câu hỏi này. “Những lo lắng của Trưởng thôn là hoàn toàn chính đáng. Nhưng chúng ta sẽ không làm mọi thứ cùng một lúc. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những điều cơ bản nhất, và ta sẽ đảm bảo họ thấy được lợi ích trực tiếp. Sách vở, ta sẽ tìm cách. Chúng ta có Tôn Bá và các thợ thủ công. Họ có thể giúp chúng ta tạo ra những bản sao đơn giản, thậm chí là khắc gỗ. Giấy không có, chúng ta có thể dùng tre, dùng gỗ, dùng đất sét để viết. Quan trọng nhất là nội dung và tinh thần học hỏi.”

Anh đứng dậy, cầm lấy một cây gậy nhỏ. Anh dùng nó vẽ sơ đồ trên nền đất, phác thảo các khu vực lớp học dự kiến, phân chia nội dung. “Thầy giáo, chúng ta sẽ tự đào tạo. Chu Thiên tiên sinh sẽ là người đứng đầu việc dạy chữ và lịch sử. Lão Hồ tiên sinh sẽ giúp chúng ta truyền đạt những kiến thức về nông nghiệp, về cách quan sát thiên văn, thời tiết. Hồ Gia Gia sẽ phụ trách việc dạy về y học cơ bản, về vệ sinh phòng bệnh.”

Lâm Dịch chỉ vào Trưởng thôn Lão Vương. “Về phía Trưởng thôn, ta muốn ngài giúp ta tổ chức dân chúng, sắp xếp thời gian biểu phù hợp để họ có thể vừa lao động, vừa học tập. Chúng ta sẽ bắt đầu với trẻ em, nhưng cũng sẽ có những lớp học buổi tối dành cho người lớn. Chúng ta sẽ không ép buộc, mà khuyến khích. Chúng ta sẽ cho họ thấy rằng việc học không chỉ giúp họ thoát khỏi cái nghèo, cái dốt, mà còn giúp họ tự bảo vệ bản thân và gia đình trong thời loạn.”

Anh nhìn thẳng vào Trưởng thôn Lão Vương, ánh mắt anh chứa đựng một sức thuyết phục mạnh mẽ. “Hãy nghĩ xem, Trưởng thôn. Nếu mỗi người dân đều biết đọc, biết viết, họ có thể hiểu được những quy định của chính quyền, không còn bị lừa dối. Nếu họ biết về nông nghiệp tốt hơn, họ sẽ có năng suất cao hơn, ít đói kém hơn. Nếu họ biết về y học, họ sẽ ít bệnh tật hơn. Nếu họ biết về chiến thuật cơ bản, họ có thể tự phòng vệ khi quân giặc đến. Đó không phải là điều chúng ta đều mong muốn sao? Đó là xây dựng một nền tảng vững chắc cho chính chúng ta.”

Trưởng thôn Lão Vương im lặng một lúc lâu, ánh mắt ông từ Lâm Dịch chuyển sang Chu Thiên, Lão Hồ, Hồ Gia Gia. Ông nhìn vào những sơ đồ đơn giản trên nền đất, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh nắng chiều đang dần tắt. Cuối cùng, ông thở dài một hơi, nhưng lần này không phải là tiếng thở dài của sự lo lắng, mà là của một người vừa chấp nhận một gánh nặng mới, nhưng cũng đầy hy vọng.

“Lâm công tử nói phải… Tri thức là vũ khí, ta hiểu rồi. Dù khó khăn, lão phu cũng sẽ cố gắng hết sức mình để giúp Lâm công tử thực hiện kế hoạch này. Mong rằng dân làng sẽ hiểu được cái tâm của Lâm công tử.”

Lâm Dịch gật đầu. “Cảm ơn Trưởng thôn. Đây không phải là việc của riêng ai, mà là của tất cả chúng ta. Chúng ta sẽ cùng nhau gieo những hạt giống này, và ta tin rằng, trong tương lai, chúng ta sẽ gặt hái được những quả ngọt.”

Anh nhìn vào từng người, ánh mắt kiên định. *“Mạng lưới tình báo đã giăng ra, phòng tuyến đã vững chắc. Nhưng đó chỉ là lớp vỏ bảo vệ. Bên trong, chúng ta cần xây dựng một tâm hồn, một khối óc cho cộng đồng này. Một cộng đồng không chỉ biết sống sót, mà còn biết phát triển, biết vươn lên. Đó mới là ý nghĩa thực sự của sự sinh tồn.”* Anh tin rằng, việc mở rộng giáo dục, đặc biệt là kiến thức thực tiễn và kỹ thuật, sẽ là nền móng cho một xã hội dưới sự lãnh đạo của anh, một xã hội có thể phát triển vượt bậc về mặt khoa học kỹ thuật và tổ chức xã hội, đặt nền móng cho một 'vương quốc' hoặc 'cộng đồng' kiểu mới sau khi Đại Hạ sụp đổ.

***

Sáng hôm sau, sân đình làng Thôn Làng Sơn Cước trở nên nhộn nhịp khác thường. Ánh nắng ấm áp của một buổi sáng trong lành trải đều trên từng mái ngói, từng phiến đá, xua đi cái se lạnh còn vương vấn của đêm qua. Gió nhẹ lay động những tán cây cổ thụ, mang theo mùi khói gỗ thoang thoảng từ nh���ng căn bếp mới nổi lửa và mùi đất ẩm sau một đêm sương. Tiếng trẻ con líu lo, tiếng người lớn xì xào, và cả tiếng chim hót ríu rít trên cành cây, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí vui tươi, háo hức, tràn đầy hy vọng mới.

Một bục gỗ đơn giản được dựng lên ở giữa sân đình, bên cạnh là một tấm bảng đen được Trần Nhị Cẩu cẩn thận treo lên. Lâm Dịch đứng trên bục, thân hình gầy gò của anh nay đã có vẻ cứng cáp hơn, nhưng khuôn mặt vẫn giữ vẻ trầm tư quen thuộc. Anh mặc bộ trang phục giản dị, không hoa lệ, nhưng toát lên một khí chất lãnh đạo không thể nhầm lẫn. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua đám đông đang tụ tập, từ những đứa trẻ tò mò đến những người lớn tuổi đầy hoài nghi.

Ngay hàng đầu, Lâm Tiểu Nguyệt ngồi thẳng lưng, đôi mắt to tròn, ngây thơ, chăm chú nhìn anh trai mình. Khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu của cô bé hơi gầy gò, nhưng đôi mắt lại sáng rỡ niềm háo hức. Cô bé không ngừng nhón chân, cố gắng nhìn rõ từng cử chỉ của Lâm Dịch. Bên cạnh cô bé là Lâm phụ và Lâm mẫu, khuôn mặt rám nắng và hằn rõ dấu vết thời gian. Ánh mắt Lâm phụ đầy tự hào, còn Lâm mẫu thì pha chút lo lắng, nhưng cũng không giấu được niềm tin vào con trai mình.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, đứng sừng sững ở phía sau, khuôn mặt chất phác của anh có một vết sẹo nhỏ trên má. Lý Hổ, cũng vạm vỡ không kém, vẻ mặt có phần hung dữ nhưng ánh mắt lại rất tập trung. Cả hai đều là những người lãnh đạo dân quân, ban đầu có thể họ đến đây vì tò mò hoặc để ủng hộ Lâm Dịch, nhưng họ cũng muốn xem “cái tri thức” mà Lâm Dịch nói là vũ khí mạnh nhất đó có tác dụng gì. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, đang tất bật hỗ trợ Chu Thiên và Hồ Gia Gia chuẩn bị những vật dụng cần thiết.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, giọng anh vang lên rõ ràng giữa tiếng xì xào của đám đông, không quá lớn nhưng đủ sức thu hút sự chú ý. “Hỡi bà con thôn làng Sơn Cước! Hôm nay, chúng ta không chỉ mở ra những lớp học, mà chúng ta đang gieo những hạt gi���ng cho tương lai của vùng đất này. Thời buổi loạn lạc, chiến tranh đã đến rất gần. Chúng ta có thể dùng đao kiếm để bảo vệ thân mình, nhưng đao kiếm chỉ có thể bảo vệ được một lúc, một nơi. Còn tri thức… tri thức sẽ là thứ bảo vệ chúng ta trọn đời, ở bất cứ đâu.”

Anh dừng lại, nhìn vào những gương mặt đang lắng nghe. “Tri thức không chỉ giúp chúng ta sinh tồn, mà còn giúp chúng ta sống tốt hơn, mạnh mẽ hơn. Nó giúp chúng ta hiểu biết về đất đai để trồng trọt hiệu quả hơn, về cây cỏ để chữa bệnh cho người thân, về thế sự để không bị kẻ xấu lừa gạt, về cách tổ chức để chúng ta đoàn kết, vững mạnh hơn. Và khi mỗi người dân đều có tri thức, cả thôn làng chúng ta sẽ trở thành một pháo đài kiên cố, không chỉ về quân sự, mà còn về tinh thần.”

Lâm Tiểu Nguyệt không thể kìm nén sự phấn khích. Cô bé giơ tay nhỏ xíu lên, líu lo gọi. “Ca ca, con muốn học chữ để đọc sách của ca ca! Con muốn biết nhiều thứ như ca ca!”

Lâm Dịch mỉm cười ấm áp nhìn em gái, ánh mắt anh đầy yêu thương. ��Được thôi, Tiểu Nguyệt. Không chỉ con, mà tất cả mọi người đều có thể học.” Anh quay lại đám đông. “Đây là cơ hội cho tất cả. Từ những đứa trẻ thơ dại nhất, đến những người lớn tuổi nhất. Không ai là quá già để học, không ai là quá nhỏ để biết. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những điều đơn giản nhất, và dần dần, chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một kho tàng tri thức cho vùng đất này.”

Vương Đại Trụ, sau khi nghe Lâm Dịch nói xong, gãi gãi đầu, vẻ mặt chất phác của anh giờ đây đã có vẻ hiểu ra. Anh hắng giọng, nói to. “Đại ca nói đúng! Biết chữ không thiệt thòi! Hồi trước, cứ bị mấy tên quan lại lừa gạt, bảo ký tên vào giấy nợ mà không biết chữ. Sau này có gì còn đọc được báo cáo của địch! Hoặc ít ra là không bị chúng nó lừa!” Tiếng cười vang lên từ đám đông, làm dịu đi không khí trang trọng ban đầu.

Lý Hổ cũng gật đầu đồng tình, vẻ mặt hung dữ của anh ta giờ đây có vẻ nghiêm túc hơn. “Phải! Học để biết mà tự bảo vệ mình! Mấy bài thuốc của Hồ Gia Gia cũng cần học, lỡ có người bị thương còn biết cách cầm máu, trị bệnh.”

Trần Nhị Cẩu, với nụ cười ngây ngô, chạy đến bên Lâm Dịch, trên tay ôm một chồng những cuốn sách mỏng, được làm từ giấy thô sơ, bên trong in những ký tự đơn giản, hình vẽ minh họa về cây cối, con vật, hoặc những phép tính cơ bản. “Đại ca, sách đã chuẩn bị xong rồi ạ!”

Lâm Dịch đón lấy những cuốn sách. Anh trao những cuốn sách mỏng này cho những học viên đầu tiên, bắt đầu từ Lâm Tiểu Nguyệt, rồi đến những đứa trẻ khác, và cả những người lớn tuổi muốn thử sức. Cảm giác của cuốn sách thô ráp trong tay, mùi giấy mới và mực in đơn giản, là những trải nghiệm đầu tiên của một hành trình tri thức mới.

Ngay sau đó, Chu Thiên và Hồ Gia Gia bắt đầu những bài giảng thử nghiệm đầu tiên. Chu Thiên với giọng nói ôn hòa, bắt đầu dạy những nét chữ cơ bản, cách cầm bút. Hồ Gia Gia thì tận tâm hướng dẫn cách nhận biết vài loại cây thuốc đơn giản, cách sơ cứu vết thương. Lâm phụ và Lâm mẫu đứng phía sau, nhìn con trai mình, nhìn cháu gái mình và những người dân làng đang hăm hở học tập. Trong lòng họ dâng lên một niềm tự hào xen lẫn sự an tâm.

Lâm Dịch lùi lại một chút, quan sát quang cảnh. Ánh mặt trời lên cao, chiếu rọi vào những gương mặt đang chăm chú, những đôi mắt tò mò. Anh thấy những nụ cười, những cái gật đầu, và cả những cái nhíu mày khi cố gắng hiểu bài. *“Đây không chỉ là những lớp học, mà là nền móng của một cộng đồng mới,”* anh thầm nghĩ. *“Sự tham gia của các thế hệ, từ trẻ nhỏ đến người lớn, vào các lớp học giáo dục báo hiệu sự gắn kết và tinh thần đoàn kết mạnh mẽ của cộng đồng, yếu tố then chốt để đối phó với những thách thức lớn hơn trong tương lai.”*

Anh nhớ lại câu nói của mình: “Tri thức là vũ khí mạnh nhất.” Và giờ đây, anh đang biến nó thành hiện thực. Người dân sẽ không chỉ bị động chờ đợi sự bảo vệ từ anh mà còn có khả năng tự chủ, phòng vệ, và thích nghi với một thế giới hỗn loạn hơn, nơi các 'thế lực tu hành' có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nh��ng anh tin rằng, với những hạt giống tri thức được gieo trồng hôm nay, vùng đất này sẽ không bao giờ gục ngã.

Lâm Dịch nhìn xa xăm, về phía chân trời, nơi Đại Hạ Vương Triều đang dần sụp đổ. Những bí ẩn về Cổ Ngọc Phù, về 'linh khí mỏng manh', và về các thế lực tu hành vẫn còn đó, chờ đợi anh khám phá. Nhưng anh tin, với nền tảng vững chắc này, họ sẽ không chỉ sống sót mà còn vươn lên, kiến tạo một tương lai khác.

Một tương lai không có vua chúa, không có bá quyền, nhưng có tri thức, có tự do, và có sự sống.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free