Lạc thế chi nhân - Chương 747: Mạng Lưới Bóng Đêm: Thăm Dò Cục Diện Đại Hạ
Bóng đêm đã buông xuống Thôn Làng Sơn Cước, trùm lên những mái nhà tranh, những con đường đất mờ mịt một màn sương mỏng như hơi thở của núi rừng. Tiếng dế kêu rỉ rả từ những lùm cây ven suối, tiếng chó sủa vu vơ từ xa, và đâu đó là tiếng gà gáy lạc nhịp, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của miền biên thùy. Trong thư phòng nhỏ của Lâm Dịch, ánh đèn dầu leo lét nhảy nhót trên bàn gỗ cũ kỹ, đổ những vệt sáng vàng vọt lên tấm bản đồ Đại Hạ đã ố vàng theo thời gian. Mùi mực, giấy cũ và gỗ thông ẩm mốc quyện vào nhau, tạo nên một không khí trầm lắng, bao trùm lên hai con người đang miệt mài làm việc.
Lâm Dịch, thân hình gầy gò, hơi xanh xao vì công việc không ngừng nghỉ, khẽ thở dài. Khuôn mặt anh mang vẻ trầm tư thường thấy, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của một người đến từ thế giới khác, giờ đây đang gánh vác trách nhiệm nặng nề. Anh lướt ngón tay dọc theo các con sông, những dãy núi, những chấm tròn biểu thị thành trì trên bản đồ, dừng lại ở khu vực biên giới Mộc Lâm. Dù chỉ là một dấu hiệu nhỏ, một động thái thăm dò được hệ thống cảnh báo mới phát hiện đêm qua, nhưng nó như một hòn đá nhỏ ném xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng lan tỏa trong tâm trí anh.
“Cái ‘dấu hiệu bất thường’ ở biên giới kia,” Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm khàn, phá vỡ sự im lặng. “Nó chỉ là một phần rất nhỏ của bức tranh lớn hơn mà chúng ta đang phải đối mặt. Giống như một cái nốt ruồi trên cơ thể đang mục rữa của Đại Hạ vậy. Chúng ta cần nhìn rõ hơn, xa hơn.”
Đối diện anh, Bạch Vân Nhi đang cẩn thận ghi chép vào một cuốn sổ tay nhỏ. Vóc dáng nàng thon thả, cử chỉ thanh thoát, đôi mắt thông minh, sắc sảo lấp lánh dưới ánh đèn. Nàng mặc bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, toát lên vẻ chuyên nghiệp. Nàng ngẩng đầu lên, nét lo lắng thoáng qua trên gương mặt trái xoan. “Các báo cáo từ thương hội cũng rất đáng lo ngại, công t���. Nhiều vương hầu ở các vùng xa xôi đã bắt đầu công khai tích trữ binh lính và lương thảo, thậm chí còn từ chối tuân thủ các chiếu chỉ từ kinh đô. Một số thương nhân còn nói rằng, các tuyến đường vận chuyển lớn đang bị cướp bóc liên miên, không phải do giặc cỏ thông thường, mà là do những đội quân nhỏ có tổ chức, mang cờ hiệu lạ.”
Lâm Dịch gật đầu, ngón tay anh khoanh tròn một vài khu vực trên bản đồ, nơi những tin tức bất ổn nhất hội tụ. “Đó là điều ta e ngại. Các thế lực địa phương đang bắt đầu lộ rõ tham vọng. Triều đình trung ương thì ngày càng suy yếu, không đủ sức răn đe. Lúc này, thông tin là vàng bạc, Vân Nhi. Chúng ta cần biết ai đang đứng về phía ai, ai sẽ là kẻ thù tiềm năng, và quan trọng hơn cả, ai sẽ là người chiến thắng cuối cùng trong cuộc hỗn loạn này. Chúng ta không thể đợi đến khi mọi chuyện vỡ lở mới bắt đầu phản ứng.”
Anh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm dày đặc che khuất mọi thứ. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* anh tự nhủ. *Nếu muốn sống sót, muốn bảo vệ những người mình yêu thương, thì phải tự mình tạo ra sự công bằng đó, hoặc ít nhất là tìm ra con đường ít chông gai nhất.* Anh từng chứng kiến sự sụp đổ của biết bao đế chế trong lịch sử thế giới cũ, và anh biết rằng, khi một vương triều đã mục ruỗng từ bên trong, thì sự sụp đổ của nó chỉ là vấn đề thời gian. Cái khác biệt duy nhất ở đây, là anh đang ở ngay giữa tâm bão, chứ không phải là một người ngoài cuộc phân tích từ sách vở.
“Các thương đoàn của Thiên Phong Thương Hội có thể tiếp cận những thông tin nào về tình hình kinh đô?” Lâm Dịch hỏi, giọng trầm hẳn. “Đặc biệt là về thái độ của các vị quan lại cấp cao, và những tin đồn về các thế lực ẩn mình phía sau?”
Bạch Vân Nhi lật giở cuốn sổ, đôi mắt nàng tập trung đọc lướt qua những dòng chữ. “Trương Quản Sự có báo cáo về việc triều đình liên tục ban hành các sắc lệnh tăng thuế khẩn cấp, nhưng hiệu quả thu lại rất thấp. Các quan lại địa phương phần lớn đều lơ là, thậm chí còn cấu kết với các thế gia để bòn rút của cải. Tình hình kinh đô thì... phức tạp. Có vẻ như Hoàng Đế đang ngày càng cô lập, các phe phái trong triều tranh giành quyền lực gay gắt. Và có những lời đồn đại về các ‘pháp sư’ được triệu hồi vào cung, những người có khả năng ‘giao tiếp với thần linh’ hoặc ‘dự đoán tương lai’.”
Lâm Dịch cau mày. “Pháp sư? Thần linh?” Anh nhẩm lại. Đây không phải là lần đầu anh nghe những điều như vậy, nhưng mỗi lần nghe, một cảm giác khó chịu lại dấy lên trong lòng. Anh là một người của khoa học, của logic. Những khái niệm siêu nhiên này luôn khiến anh cảm thấy mơ hồ và khó nắm bắt. *Liệu đây có phải là những kẻ tu hành mà Lão Hồ và Bạch Vân Nhi từng nhắc đến? Những người có sức mạnh vượt xa người thường?* Nếu đúng như vậy, thì cuộc chiến sắp tới không chỉ là giữa các phe phái trần tục, mà còn có thể liên quan đến những thế lực mà anh hoàn toàn không có kinh nghiệm đối phó.
Anh nhìn xuống Cổ Ngọc Phù nằm lặng lẽ trên bàn. Vật phẩm này, từ ngày anh nhặt được, luôn mang đến một cảm giác kỳ lạ, một sự kết nối vô hình với những điều bí ẩn. Nó như một lời nhắc nhở rằng thế giới này còn nhiều thứ vượt quá khả năng lý giải của anh. Nhưng cho dù thế giới có bí ẩn đến đâu, anh vẫn tin vào tri thức, vào sự chuẩn bị.
“Chúng ta cần một mạng lưới tình báo sâu rộng hơn nữa, Vân Nhi,” Lâm Dịch nói, quyết đoán. “Không chỉ dựa vào thương hội. Thương hội có lợi thế về thông tin kinh tế và thương mại, nhưng họ khó có thể thâm nhập vào các bí mật chính trị cốt lõi, hay những tin tức về các thế lực giang hồ, đặc biệt là những kẻ mang danh ‘tu hành’ đó. Ta cần những đôi tai, đôi mắt ở khắp nơi, từ kinh đô đến những hang cùng ngõ hẻm, từ các phủ nha môn đến những quán trà lề đường.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt nàng ánh lên vẻ ngưỡng mộ. Nàng biết, Lâm Dịch không chỉ là một người đàn ông thông minh, mà còn là một nhà chiến lược có tầm nhìn xa trông rộng. Anh không bao giờ chỉ nhìn vào những gì đang diễn ra trước mắt, mà luôn tính toán đến những bước đi tiếp theo, những biến cố có thể xảy ra trong tương lai. Nàng đã từng chứng kiến anh biến một thôn làng nghèo đói thành một cứ điểm vững chắc, và nàng tin rằng anh sẽ tiếp tục làm được những điều phi thường khác.
“Công tử muốn phái người đi thăm dò?” nàng hỏi, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn. “Đây là một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm. Đặc biệt trong bối cảnh Đại Hạ đang rối ren, các đạo tặc hoành hành, và quan quân cũng không đáng tin cậy.”
Lâm Dịch khẽ nhếch mép. “Đúng vậy. Nguy hiểm là điều tất yếu. Nhưng sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn trong thời loạn, chúng ta không thể bị bịt mắt. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, Vân Nhi. Chúng ta phải có nó.” Anh nhắm mắt lại, trong đầu anh hiện lên một danh sách những gương mặt, những cái tên mà anh đã dày công bồi dưỡng trong suốt thời gian qua. Những người trung thành, tháo vát, và quan trọng nhất, có khả năng thích nghi. Trần Nhị Cẩu, Mã Đại Ca, và một vài người khác nữa. Họ không phải là những cao thủ võ lâm, nhưng họ có sự thông minh, lòng dũng cảm và niềm tin tuyệt đối vào anh.
Anh mở mắt ra, nhìn Bạch Vân Nhi. “Hãy chuẩn bị một cuộc họp vào rạng sáng mai. Ta cần nói chuyện với một số người. Và chuẩn bị Cẩm Nang Kế Sách của ta. Ta sẽ cần nó để vạch ra những tuyến đường và phương án dự phòng.”
Bạch Vân Nhi cúi đầu. “Vâng, công tử.” Nàng đặt bút xuống, ánh mắt vẫn còn một chút lo lắng. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, họ sẽ bước vào một cuộc chiến khác, một cuộc chiến thầm lặng hơn, nhưng không kém phần cam go và nguy hiểm, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau bởi một mẩu tin tức, một lời đồn đại, hay một ánh nhìn sai lầm. Lâm Dịch đứng dậy, tiến đến bên cửa sổ. Gió đêm lùa vào mang theo hơi lạnh. Anh cảm thấy mệt mỏi, nhưng trong sâu thẳm, một ý chí kiên cường bùng cháy. Cơn bão lớn hơn đang đến, và anh sẽ không để nó nhấn chìm tất cả.
***
Sớm tinh mơ hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan màn sương mù giăng mắc trên những ngọn núi, một căn phòng bí mật dưới lòng đất Thôn Làng Sơn Cước đã trở nên nhộn nhịp. Căn phòng này nằm sâu dưới một nhà kho cũ kỹ, được ngụy trang khéo léo, chỉ có một lối vào duy nhất mà ngay cả người dân trong thôn cũng ít ai biết đến. Kiến trúc đơn giản, thô sơ, tường đất lạnh lẽo, trần thấp và không khí ẩm thấp mang theo mùi đất và nấm mốc đặc trưng. Chỉ có vài ngọn nến được thắp lên, ánh sáng le lói, yếu ớt, đủ để soi rõ những gương mặt căng thẳng đang tụ tập.
Lâm Dịch đứng giữa phòng, trong bộ trang phục giản dị nhưng toát lên vẻ uy nghiêm. Anh không cần phải dùng lời lẽ đao to búa lớn, chỉ cần sự trầm tĩnh và cái nhìn sắc bén của anh cũng đủ để khiến mọi người tập trung. Đối diện anh là Trần Nhị Cẩu, Mã Đại Ca, và ba gương mặt khác, những người được Lâm Dịch tin tưởng lựa chọn cho nhiệm vụ tối mật này. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô thường trực, hôm nay lại toát lên vẻ nghiêm túc lạ thường. Đôi mắt anh ta sáng và nhanh nhẹn, đầy vẻ hăm hở xen lẫn chút lo lắng. Mã Đại Ca, với vóc dáng cường tráng, da ngăm đen vì nắng gió, nụ cười sảng khoái thường ngày đã tắt, thay vào đó là vẻ mặt cẩn trọng.
Lâm Dịch trải một tấm bản đồ chi tiết hơn, được vẽ lại dựa trên những thông tin thu thập được từ Bạch Vân Nhi và các thương hội. Anh dùng một cây bút lông chấm mực, khoanh tròn các tuyến đường, đánh dấu những thành trì lớn, những khu vực được cho là có hoạt động của các thế lực mới nổi. Mùi mực mới hòa lẫn với mùi ẩm mốc của căn phòng, tạo nên một cảm giác vừa cũ kỹ vừa tươi mới.
“Nhiệm vụ của các ngươi lần này không phải là giao chiến, cũng không phải là thể hiện võ công,” Lâm Dịch mở lời, giọng trầm ổn nhưng rõ ràng vang vọng trong không gian nhỏ hẹp. “Mà là ‘nghe’, ‘thấy’, và ‘ghi nhớ’. Đại Hạ đang ở trên bờ vực của sự sụp đổ. Triều đình đang hỗn loạn, các vương hầu đang âm thầm tích trữ lực lượng, các thế lực giang hồ thì nổi lên như nấm, và quan trọng nhất, có những kẻ mang danh ‘tu hành’ đang bắt đầu can thiệp vào thế cục trần gian. Ta cần biết ai đang ngóc đầu dậy, ai đang cấu kết với ai, và quan trọng hơn cả, ai đang nắm giữ những bí mật mà chúng ta chưa biết đến.”
Trần Nhị Cẩu siết chặt tay, ánh mắt kiên định. “Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu sẽ hoàn thành nhiệm vụ! Dù phải đi đến đâu, Nhị Cẩu cũng sẽ mang tin tức về cho đại ca!” Lời nói của anh ta tuy tự nhiên, có chút nhiệt tình thái quá, nhưng lại ẩn chứa một lòng trung thành tuyệt đối.
Mã Đại Ca, sau một thoáng trầm ngâm, mới lên tiếng, giọng nói trầm khàn, mang theo sự từng trải của người phong trần. “Lâm huynh, con đường này đầy rẫy hiểm nguy. Giặc cướp, quan quân, và cả những kẻ tu hành mà huynh nhắc đến… liệu có đáng không? Tính mạng anh em chúng ta không phải là cỏ rác.” Anh nói ra điều này không phải vì sợ hãi, mà là vì sự thực tế và trách nhiệm với những người sẽ đi cùng mình.
Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt Mã Đại Ca, rồi lướt qua từng gương mặt khác. Anh biết, đây là một câu hỏi chính đáng, và anh không thể lảng tránh. “Đáng, Mã Đại Ca. Rất đáng. Để vùng đất này tồn tại, để những người dân ở đây có một nơi nương tựa, chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Nếu chúng ta không hiểu rõ tình hình bên ngoài, chúng ta sẽ như những con cá mắc cạn, không biết nước lũ sẽ cuốn trôi chúng ta về đâu.” Anh dừng lại một ch��t, giọng nói trở nên kiên định hơn. “Ta không hứa là sẽ không có hiểm nguy. Nhưng ta hứa, ta sẽ làm mọi thứ để các ngươi trở về an toàn, và những thông tin các ngươi mang về sẽ giúp chúng ta bảo vệ những gì chúng ta đang có.”
Anh nhìn xuống tấm bản đồ, ngón tay chỉ vào các điểm nóng. “Nhiệm vụ của các ngươi là thâm nhập vào các thành trì lớn, các khu chợ đông đúc, các quán trọ và tửu quán nơi tin tức lan truyền nhanh nhất. Hãy chú ý đến những cuộc tụ tập bất thường, những lời đồn đại về các thế lực mới nổi, đặc biệt là những người có ‘sức mạnh phi thường’ hoặc ‘phép thuật’. Bất kỳ thông tin nào dù nhỏ nhất, về giáo phái bí ẩn, về các cao thủ ẩn mình, về những sự kiện kỳ lạ, đều phải được ghi nhớ và báo cáo về.”
Anh đưa tay lấy ra năm chiếc Hắc Mộc Lệnh, được chế tác đơn giản nhưng tinh xảo, có khắc một dấu hiệu bí mật ở mặt sau. “Đây là Hắc Mộc Lệnh. Nó sẽ giúp các ngươi tiếp cận một số điểm liên lạc an toàn của ta và Bạch Vân Nhi, đồng thời cũng là tín vật để nhận diện lẫn nhau trong trường hợp khẩn cấp. Ngoài ra, mỗi người sẽ nhận được một túi bạc và một cuốn Cẩm Nang Kế Sách nhỏ. Trong đó có ghi rõ các tuyến đường an toàn, các điểm hẹn, và đặc biệt là cách thức liên lạc bí mật mà ta đã dạy các ngươi. Tuyệt đối không được lộ ra thân phận thật, không được hành động thiếu suy nghĩ. Hãy nhớ, an toàn của các ngươi là ưu tiên hàng đầu. Nếu gặp nguy hiểm, hãy rút lui ngay lập tức. Thông tin không quan trọng bằng mạng sống.”
Anh trao Hắc Mộc Lệnh và túi bạc cho từng người. Khi đến lượt Trần Nhị Cẩu, anh ta nhận lấy với vẻ trân trọng. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Anh ta thì thầm, lời thề nguyện không đổi.
Lâm Dịch vỗ vai Trần Nhị Cẩu, rồi nhìn sang Mã Đại Ca. “Mã Đại Ca, ta tin tưởng vào kinh nghiệm của huynh. Huynh sẽ là người dẫn dắt đội này. Hãy cẩn trọng.”
Mã Đại Ca gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị. “Lâm huynh đã tin tưởng, Mã Đại Ca này sẽ không phụ lòng.”
Khi bình minh bắt đầu ló dạng, những người gián điệp cúi đầu nhận lệnh và l���ng lẽ rời đi, từng người một, biến mất vào màn sương sớm. Căn phòng lại trở về vẻ tĩnh mịch ban đầu, chỉ còn lại Lâm Dịch đứng đó, một mình. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận cái lạnh buốt của tường đất thấm vào da thịt. *Mình đã đưa họ vào nguy hiểm,* anh nghĩ. *Nhưng không có lựa chọn nào khác.* Đó là gánh nặng của một người lãnh đạo, của một người phải đưa ra những quyết định sinh tử. Anh tin tưởng vào khả năng của họ, tin tưởng vào sự chuẩn bị của mình, nhưng sự bất định của thế giới này vẫn là một nỗi ám ảnh. *Cái giá của sự sinh tồn chưa bao giờ là rẻ.* Anh quay lại bàn, nhìn tấm bản đồ một lần nữa. Những chấm tròn, những đường vẽ dường như đang ẩn chứa những bí mật sâu xa hơn, những thách thức mà anh chỉ mới bắt đầu chạm tới.
***
Vài tuần sau đó, căn cứ chỉ huy của Lâm Dịch, một tòa nhà kiên cố được xây dựng từ đá và gỗ ở trung tâm Thôn Làng Sơn Cước, trở thành một trung tâm tình báo không ngừng nghỉ. Không khí bên trong luôn căng thẳng nhưng có trật tự, với tiếng giấy sột soạt, tiếng bút lông miệt mài trên giấy, và tiếng thì thầm trao đổi thông tin. Mùi mực, gỗ mới và đất ẩm hòa quyện trong không gian, tạo nên một cảm giác vừa bận rộn vừa bí mật.
Trên bàn làm việc của Lâm Dịch, một chồng báo cáo lớn chất đống, cao gần bằng nửa người, được phân loại cẩn thận theo nguồn và mức độ tin cậy. Bạch Vân Nhi, với vẻ mặt tập trung và đôi tay thoăn thoắt, đang sắp xếp và tóm tắt những tin tức quan trọng nhất vào một cuốn sổ cái. Nàng đã quen với việc này, đã trở thành cánh tay phải đắc lực của Lâm Dịch trong việc điều phối dòng chảy thông tin khổng lồ.
Các ‘Người đưa tin’, những sứ giả thầm lặng được phái đi từ các điểm liên lạc của Lâm Dịch, liên tục đến và đi. Họ là những người nhanh nhẹn, trang phục gọn gàng, ít nói, chỉ truyền đạt thông tin một cách chính xác và hiệu quả rồi lại nhanh chóng biến mất vào bóng tối hoặc màn sương sớm. Mỗi người mang theo một mẩu thông tin, một mảnh ghép nhỏ của bức tranh toàn cảnh Đại Hạ đang dần hiện rõ. Những báo cáo từ Trương Quản S�� của Thiên Phong Thương Hội và Cố lão bản, chủ quán trọ ở một thị trấn lân cận, cũng được gửi về đều đặn, bổ sung vào kho dữ liệu ngày càng đồ sộ.
Lâm Dịch ngồi sau bàn, khuôn mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sắc bén và tập trung cao độ. Anh lắng nghe từng báo cáo, đôi khi nhắm mắt suy nghĩ, đôi khi lại chỉ vào bản đồ, yêu cầu Bạch Vân Nhi đánh dấu những khu vực, những cái tên mới xuất hiện. Anh dùng cây bút lông chấm mực, ghi chú nhanh vào lề của các báo cáo, những suy luận, những câu hỏi cần được làm rõ.
“Công tử, đây là báo cáo mới nhất từ Thiên Phong Thương Hội,” Bạch Vân Nhi cất tiếng, giọng nói rõ ràng, dứt khoát. “Tin tức được xác nhận rằng đã có ba vương hầu ở phía Nam, là Tề vương, Sở vương và Ngô vương, công khai từ chối nộp thuế và binh lính cho triều đình trung ương. Họ còn tuyên bố rằng kinh đô đã bị ‘gian thần thao túng’, và kêu gọi các chư hầu khác cùng đứng lên ‘thanh trừng vương triều’.” Nàng ngừng lại một chút, lật sang trang khác. “Ngoài ra, một số vùng xa hơn về phía Đông Nam còn có dấu hiệu của ‘sứ giả’ từ một giáo phái bí ẩn. Họ truyền bá một thứ giáo lý kỳ lạ, hứa hẹn ‘sự bất tử’ và ‘quyền năng vô song’ cho những ai gia nhập.”
Lâm Dịch cau mày, ngón tay anh gõ nhẹ xuống mặt bàn. “Giáo phái? Có chi tiết gì về ‘sức mạnh’ của họ không? Hay chỉ là những kẻ lừa bịp thông thường?” Anh đã từng nghe nhiều về các giáo phái tà đạo ở thế giới cũ, nhưng ở đây, với những lời đồn về tu hành, anh không thể xem nhẹ.
Bạch Vân Nhi lắc đầu. “Thông tin còn mơ hồ. Các báo cáo nói rằng những ‘sứ giả’ này có khả năng chữa bệnh kỳ diệu, và thậm chí là ‘thao túng tâm trí’ của người khác. Tuy nhiên, chưa có bằng chứng cụ thể nào ngoài những lời kể của dân chúng và các thương nhân.”
Lâm Dịch nhắm mắt lại, cố gắng xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc. *Chữa bệnh, thao túng tâm trí… nghe có vẻ giống như những kỹ thuật tu luyện cấp thấp, hoặc ít nhất là những trò ảo thuật cao cấp được ngụy tạo dưới vỏ bọc thần thánh,* anh suy luận. *Nhưng cũng có thể là thật. Trong thế giới này, những điều không tưởng lại có thể trở thành hiện thực.*
Một Người đưa tin khác lặng lẽ đặt một cuộn giấy nhỏ lên bàn rồi nhanh chóng rời đi. Bạch Vân Nhi mở ra, đọc lướt qua rồi nhíu mày. “Đây là tin từ Trương Quản Sự. Ông ấy nói rằng có tin đồn về một ‘Đại Tế Tư’ có thể ‘điều khiển mưa gió’ và ‘phép thuật’ ở vùng Đông Bắc. Người này được cho là đã giúp một tiểu vương thoát khỏi hạn hán kéo dài, và đang dần tập hợp một lượng lớn tín đồ.”
Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt anh lóe lên vẻ suy tư. “Điều khiển mưa gió? Phép thuật?” Anh lại nhẩm lại. Những khái niệm này, đối với một người đến từ thế giới hiện đại như anh, thật sự khó tin. Tuy nhiên, anh đã học được cách không bác bỏ bất cứ điều gì ở thế giới này một cách vội vàng. *Mưa nhân tạo có thể thực hiện được bằng công nghệ, nhưng ở đây? Chắc chắn không phải là khoa học. Liệu có phải là một dạng năng lượng nào đó?* Anh nhìn xuống Cổ Ngọc Phù trên bàn, vật phẩm này dường như đang khẽ tỏa ra một chút ấm áp nhè nhẹ, như thể đang phản ứng với những tin tức về "linh khí" hay "phép thuật".
Rồi Bạch Vân Nhi lại đưa cho anh một mảnh giấy khác, có lẽ là từ Cố lão bản. Nàng đọc với một nụ cười khổ. “Còn đây là tin từ Cố lão bản. Ông ấy nói rằng ‘lão ăn mày mù ở chợ kể rằng có ‘thần tiên’ bay qua núi vào đêm trăng tròn, nhưng hắn say rượu mà thôi’.”
Lâm Dịch bật cười khẽ, một nụ cười hiếm hoi và thoáng qua. “Lão ăn mày mù và say rượu… thông tin đáng tin cậy nhất đây rồi.” Tuy vậy, trong sâu thẳm, anh vẫn ghi nhận. *Ngay cả những lời đồn thổi hoang đường nhất cũng có thể chứa đựng một hạt mầm sự thật. Thần tiên bay qua núi… liệu có phải là những người có khả năng khinh công cực điểm, hay thực sự là bay lượn như chim?* Câu hỏi đó cứ luẩn quẩn trong đầu anh, một lần nữa khẳng định rằng thế giới này còn vô vàn điều anh chưa thể hiểu hết.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng ban ngày đã hoàn toàn xua tan màn sương. Bên ngoài, cuộc sống vẫn tiếp diễn, dân làng vẫn miệt mài làm việc trên cánh đồng, tiếng trẻ con cười đùa vang vọng. Một cảm giác nặng trĩu đè lên vai anh. Anh đang phải đối mặt với một bức tranh hỗn loạn, nơi các thế lực trần tục tranh giành quyền lực, và những thế lực siêu nhiên đang dần lộ diện. Đại Hạ Vương Triều đang mục rữa đến tận cốt tủy, và một kỷ nguyên chiến quốc mới đang hình thành.
Những thông tin này, dù còn mơ hồ và đầy mâu thuẫn, đã khẳng định một điều: sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ là không thể cứu vãn. Các tin tức về 'giáo phái bí ẩn', 'sứ giả' và 'Đại Tế Tư' không còn là lời đồn vu vơ nữa, mà đã trở thành những dấu hiệu cụ thể về sự can thiệp của các thế lực tu hành vào thế tục. Lâm Dịch biết, anh đang dần tiếp cận với khía cạnh siêu nhiên của thế giới, và bí ẩn về 'linh khí mỏng manh' cùng Cổ Ngọc Phù dường như đang chờ đợi anh khám phá.
Anh gõ nhẹ ngón tay xuống bàn. “Vân Nhi, hãy yêu cầu các gián điệp tập trung hơn vào những tin tức về ‘tu hành’ này. Ta cần những mô tả chi tiết hơn về khả năng của họ, về cách họ vận hành, và đặc biệt là về nguồn gốc của sức mạnh đó. Nếu có thể, hãy vẽ phác họa lại những người được cho là ‘sứ giả’ hoặc ‘Đại Tế Tư’. Chúng ta cần hiểu rõ đối thủ của mình, dù đối thủ đó có mang bộ mặt thần thánh đến đâu.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, khuôn mặt nàng nghiêm túc. “Vâng, công tử.”
Lâm Dịch thở dài một hơi. Anh không phải là hoàng đế, cũng không có ý định trở thành tiên nhân. Anh chỉ là một người đàn ông muốn bảo vệ những người xung quanh mình. Và để làm được điều đó, anh phải hiểu thế giới này, mọi ngóc ngách của nó, dù là chính trị, kinh tế, hay những bí ẩn của tu hành. Mạng lưới tình báo mà anh đang xây dựng, dù còn sơ khai, nhưng sẽ là đôi mắt, đôi tai của anh trong kỷ nguyên hỗn loạn sắp tới.
Anh nhìn vào chồng báo cáo, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi ánh mặt trời đang lên cao. *Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu,* anh tự nhủ. *Không phải bằng đao kiếm, mà bằng thông tin và tri thức. Và chúng ta, chúng ta sẽ đứng vững. Bằng tri thức, bằng mưu lược, và bằng ý chí kiên cường của một người đã từng đối mặt với cái chết và sống sót, chúng ta sẽ kiến tạo một phần thế giới theo cách riêng của mình.*
Mạng lưới bóng đêm đã được giăng ra, và Lâm Dịch, trong vai trò trung tâm, đang chuẩn bị cho một cuộc chơi lớn hơn bao giờ hết, nơi những quy tắc cũ không còn giá trị, nhưng những giá trị của sự sống và hy vọng sẽ được anh bảo vệ đến cùng.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.