Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 746: Phòng Tuyến Vững Chắc: Mắt Thần Biên Cương

Ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên nền trời đêm cuối cùng cũng dần nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của bình minh. Tiếng chó sủa vọng lại từ thôn làng giờ đây đã im bặt, thay vào đó là tiếng gà gáy vang lừng, đánh thức những âm thanh quen thuộc của một ngày mới ở Thôn Làng Sơn Cước. Mùi khói bếp thoang thoảng bay lên, hòa cùng mùi ẩm của đất sau sương đêm và mùi cỏ cây xanh tươi. Giữa sự yên bình mộc mạc ấy, trong căn phòng họp giản dị nhưng đầy đủ bản đồ và ghi chép, Lâm Dịch không hề cảm thấy một chút thanh thản nào. Anh vẫn còn nghe văng vẳng lời nói của Lão Hồ về "chuyện kỳ lạ dân gian đồn thổi" và những "năng lực phi phàm" mà Bạch Vân Nhi đã từng nhắc đến. Những điều đó, cùng với sự hỗn loạn ngày càng trầm trọng của Đại Hạ, như những ngọn núi vô hình đè nặng lên đôi vai gầy của anh.

Anh đứng trước tấm bản đồ lớn được vẽ thủ công nhưng vô cùng chi tiết, trải rộng trên chiếc bàn gỗ sồi đã cũ kỹ. Những đường nét địa hình, sông suối, núi non hiểm trở, cùng với các ký hiệu đánh dấu vị trí các đồn gác, tiền đồn và tuyến phòng thủ, đều là thành quả của hàng tháng trời trinh sát và suy tính tỉ mỉ. Ánh mắt Lâm Dịch sắc bén quét qua từng chi tiết, như muốn khắc sâu chúng vào tâm trí. Khuôn mặt thanh tú của anh hiện rõ vẻ trầm tư, ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên quyết. Anh biết, những kế hoạch này không chỉ là những đường vẽ trên giấy; chúng là hy vọng, là mạng sống của hàng ngàn con người đã đặt niềm tin vào anh.

Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, đang sắp xếp lại những cuộn giấy ghi chép bên cạnh. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Dịch, như thể đọc được những lo toan trong lòng anh. Nàng là người hiểu rõ nhất những gánh nặng mà Lâm Dịch đang phải mang vác, và cũng là người chia sẻ nhiều nhất những toan tính chiến lược của anh.

"Tình hình Đại Hạ càng ngày càng hỗn loạn," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. Anh đưa ngón tay trỏ lướt trên bản đồ, dọc theo những con đường giao thương huyết mạch mà giờ đây đã trở nên nguy hiểm gấp bội. "Những báo cáo mới nhất từ các thương đội cho thấy sự kiểm soát của triều đình đã gần như sụp đổ ở các tỉnh phía Nam. Nạn cướp bóc, bạo loạn diễn ra liên miên. Các thế lực cát cứ, bang phái giang hồ nổi lên như nấm sau mưa. Chúng ta không thể trông chờ vào triều đình để bảo vệ vùng đất này được nữa. Họ còn không thể tự bảo vệ chính mình."

Anh dừng lại, đưa mắt nhìn những người đang ngồi quanh bàn: Vương Đại Trụ vạm vỡ, khuôn mặt chất phác nhưng ánh lên vẻ kiên trung; Lý Hổ với vẻ mặt cứng rắn, vết sẹo trên lông mày càng làm tăng thêm vẻ dữ dằn; Tôn Bá lặng lẽ, tay vẫn còn dính chút bột gỗ từ công việc buổi sáng; và Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, ánh mắt có chút phức tạp khi nhìn Lâm Dịch.

"Việc phòng thủ căn cứ này, phải do chính chúng ta tự lo liệu," Lâm Dịch tiếp tục, giọng anh mang một sự kiên định không lay chuyển. "Chúng ta đã chứng kiến sự thối nát của quan trường, sự yếu kém của quân đội triều đình. Nếu chúng ta không tự đứng lên, chúng ta sẽ bị cuốn vào dòng xoáy của sự sụp đổ đó." Anh nhớ lại những ngày đầu tiên đặt chân đến thế giới này, cái cảm giác bất lực trước sự tàn khốc của sinh tồn. Giờ đây, anh không chỉ sống sót, mà còn phải bảo vệ những người khác. Đó là một trách nhiệm nặng nề mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ gánh vác.

Bạch Vân Nhi gật đầu, đặt tập giấy xuống. "Dựa trên phân tích các cuộc xâm nhập trước đây, và khảo sát địa hình kỹ lưỡng của các trinh sát, tôi đã phác thảo một số điểm yếu tiềm ẩn trong hệ thống phòng thủ hiện tại của chúng ta. Đặc biệt là ở các khe núi hẹp và những con đường mòn ít người qua lại. Kẻ thù có thể lợi dụng những điểm này để tập kích bất ngờ." Nàng chỉ vào một vài vị trí trên bản đồ, những đường gạch đỏ sắc nét, "Nếu chúng ta không củng cố những vị trí này, một cuộc tấn công quy mô lớn có thể dễ dàng phá vỡ tuyến phòng thủ đầu tiên."

Vương Đại Trụ đập mạnh nắm đấm xuống bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc, thu hút sự chú ý. Khuôn mặt anh ta đỏ bừng, toát lên vẻ nhiệt huyết. "Đại ca cứ việc phân phó, huynh đệ chúng tôi nguyện sống chết bảo vệ thôn làng! Chúng tôi đã được huấn luyện, đã đổ mồ hôi và máu để xây dựng nơi này. Không một kẻ nào có thể đặt chân vào mà không phải trả giá đắt!" Giọng nói của anh ta vang dội, đầy khí thế, phản ánh đúng sự trung thành và tinh thần sẵn sàng chiến đấu của một người con của biên cương. Anh ta tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch, vào những kế hoạch mà Lâm Dịch vạch ra.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa hiện lên trên khuôn mặt trầm tư. "Tôi tin tưởng vào các anh, Đại Trụ, Lý Hổ. Nhưng lòng dũng cảm thôi là chưa đủ. Chúng ta cần sự chuẩn bị kỹ lưỡng, cần một hệ thống phòng thủ thông minh, và trên hết, cần sự phối hợp nhịp nhàng." Anh hít một hơi thật sâu, rồi tiếp tục phác thảo kế hoạch. "Tôi muốn Vương Đại Trụ sẽ phụ trách tái cấu trúc toàn bộ l���c lượng dân quân. Không còn là những nhóm nhỏ lẻ, mà là một đội quân thống nhất, có kỷ luật, có khả năng cơ động cao. Hãy tăng cường huấn luyện chiến thuật phòng thủ theo nhóm, cách sử dụng địa hình để tạo lợi thế, và kỹ năng rút lui, phản công bất ngờ. Tôi cũng muốn các anh chú trọng vào việc đào tạo thêm các nhóm trinh sát tinh nhuệ, có khả năng hoạt động độc lập, thu thập thông tin tình báo sâu rộng hơn, không chỉ quanh thôn làng mà còn vươn xa ra các vùng lân cận."

Anh quay sang Lý Hổ. "Lý Hổ, anh sẽ phụ trách công tác tuần tra và củng cố các tiền đồn. Đặc biệt là những tiền đồn xa xôi, nơi dễ bị bỏ qua nhất. Đảm bảo mọi vị trí đều được canh gác chặt chẽ, và có khả năng chống chịu một cuộc tấn công nhỏ trong ít nhất nửa canh giờ để chúng ta có thời gian phản ứng. Và quan trọng nhất, tôi muốn một hệ thống cảnh báo sớm. Một hệ thống mà bất kỳ ai phát hiện mối nguy hiểm đều có thể kích hoạt, và thông tin phải được truyền về căn cứ một cách nhanh nhất, chính xác nhất."

Lý Hổ gật đầu, khuôn mặt vẫn nghiêm nghị nhưng ánh mắt đã ánh lên sự hiểu rõ. "Rõ, Lâm công tử. Tôi sẽ đích thân kiểm tra từng tiền đồn, từng lối mòn. Không một con chuột nào có thể lọt qua mà không bị phát hiện." Giọng anh ta tuy bình thản nhưng chứa đựng một sự kiên quyết đáng sợ.

Lâm Dịch quay sang Tôn Bá, người vẫn đang im lặng lắng nghe, đôi bàn tay chai sạn đặt trên đùi. "Tôn Bá, về hệ thống cảnh báo, tôi cần anh hỗ trợ. Chúng ta cần những còi báo động có âm lượng lớn, có thể truyền đi xa. Cần những tháp canh được trang bị kính viễn vọng đơn giản nhưng hiệu quả, để có thể quan sát được tầm xa. Và quan trọng nhất, chúng ta cần tiêu chuẩn hóa hệ thống tín hiệu khói lửa. Mỗi loại tín hiệu phải có một ý nghĩa rõ ràng, không thể nhầm lẫn. Tôi muốn anh tạo ra một cẩm nang hướng dẫn chi tiết cho việc này."

Tôn Bá ngẩng đầu lên, đôi mắt khắc khổ ánh lên vẻ thông minh. "Tôi sẽ làm ngay, Lâm công tử. Tôi đã có một số ý tưởng về việc cải tiến còi báo động từ sừng trâu và gỗ, có thể khuếch đại âm thanh tốt hơn. Về kính viễn v���ng, tôi sẽ thử nghiệm kết hợp các loại thấu kính từ thủy tinh thô mà chúng ta đã thu thập được. Dù không được sắc nét như kính viễn vọng của người hiện đại mà Lâm công tử đã mô tả, nhưng sẽ tốt hơn việc chỉ nhìn bằng mắt thường rất nhiều." Giọng anh ta trầm ấm, ít nói, nhưng mỗi lời đều thể hiện sự chuyên tâm và khả năng sáng tạo đáng kinh ngạc. Lâm Dịch biết, anh ta là một tài sản vô giá.

Binh trưởng Triệu, người đã lắng nghe từ đầu với vẻ trầm tư, cuối cùng cũng lên tiếng. "Cách bố trí phòng thủ và việc thiết lập hệ thống cảnh báo này khá mới mẻ đối với quân đội Đại Hạ. Thông thường, chúng tôi chỉ dựa vào lính gác và kỵ binh tuần tra. Nhưng quả thực, với tình hình hiện tại, sự linh hoạt và khả năng phát hiện sớm là tối quan trọng." Anh ta dừng lại, nhìn Lâm Dịch với một ánh mắt khác lạ, như thể đang đánh giá lại con người này. "Nếu cần sự hỗ trợ về kinh nghiệm chiến đấu và cách bố trí binh lực theo kiểu truyền thống, tôi sẵn lòng chia sẻ."

Lâm Dịch gật đầu. "Cảm ơn Binh trưởng Triệu. Kinh nghiệm của anh rất quý báu. Chúng ta sẽ kết hợp những gì tinh túy nhất của cả hai. Mục tiêu là tạo ra một phòng tuyến vững chắc, không thể bị xuyên thủng, dù đó là quân triều đình, giặc cướp, hay bất kỳ thế lực nào khác." Anh lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đã tràn ngập sân thôn. *Sự thịnh vượng của chúng ta sẽ là con dao hai lưỡi,* anh thầm nghĩ. *Nó sẽ thu hút những kẻ tham lam. Chúng ta cần phải sẵn sàng cho mọi tình huống, không chỉ phòng thủ từ bên ngoài mà còn phải đề phòng những kẻ nội gián, những kẻ bị mua chuộc.*

Gánh nặng trên vai anh không hề vơi đi, mà thậm chí còn nặng hơn. Anh biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chiến thực sự chưa đến, nhưng nó đang lơ lửng trên đầu họ như một đám mây đen khổng lồ. Anh tự hỏi, liệu những nỗ lực của mình có đủ để chống đỡ "cơn bão" lớn hơn từ bên ngoài không? Liệu anh có thể bảo vệ được những người đã đặt niềm tin vào anh, giữa một thế giới đang sụp đổ và những thế lực siêu nhiên đang trỗi dậy mà Lão Hồ và Bạch Vân Nhi đã gợi mở? *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* anh tự nhắc nhở, *nhưng ngay cả vũ khí mạnh nhất cũng cần có người sử dụng và có nền tảng vững chắc để phát huy sức mạnh.* Anh biết, không phải ai cũng sẽ hiểu được tầm nhìn của anh, nhưng anh phải tiếp tục. Sinh tồn không phải là một lựa chọn, mà là một mệnh lệnh.

***

Buổi chiều hôm ấy, một cơn gió mạnh thổi qua Đồn Gác Biên Giới, mang theo hơi lạnh đặc trưng của vùng đất biên viễn. Bầu trời vẫn trong xanh, nhưng những đám mây trắng xốp trôi nhanh như những đoàn kỵ binh vô hình. Lâm Dịch, trong bộ trang phục thô sơ, vá víu, nhưng gọn gàng, cùng với Tôn Bá, Vương Đại Trụ và Binh trưởng Triệu, đang đi thị sát các đồn gác biên giới mới được gia cố và các tháp quan sát. Công trường xây dựng vẫn còn ngổn ngang nhưng đã định hình rõ ràng các công trình phòng thủ kiên cố. Những bức tường đá cao vút, vững chãi, được dựng lên bằng chính sức lực và sự đồng lòng của dân làng và dân quân, nổi bật giữa khung cảnh hoang dã của biên cương. Mùi bụi đất, mùi mồ hôi của những người lao động, xen lẫn mùi kim loại từ những dụng cụ, tạo nên một bản giao hưởng của sự nỗ lực và kiên cường.

Tôn Bá, với vóc dáng thấp đậm và đôi bàn tay chai sạn, đang cẩn thận hướng dẫn một nhóm dân quân lắp đặt một loại kính viễn vọng thô sơ trên đỉnh tháp canh cao nhất. Vật liệu chủ yếu là gỗ được đẽo gọt tỉ mỉ và những mảnh thủy tinh mài bóng loáng. Tuy không thể sánh bằng độ tinh xảo của kính viễn vọng hiện đại, nhưng qua bàn tay khéo léo của Tôn Bá, nó đã trở thành một công cụ quan sát tầm xa hiệu quả đáng kinh ngạc trong thế gi���i này. Từ trên cao, tầm nhìn bao quát toàn bộ vùng Cánh Đồng Bất Tận rộng lớn, kéo dài đến tận chân trời, nơi những dãy núi hiểm trở ẩn hiện trong màn sương mờ.

"Tôn Bá, hệ thống tín hiệu khói lửa đã được tiêu chuẩn hóa chưa? Phải đảm bảo mọi người đều hiểu rõ ý nghĩa của từng loại tín hiệu," Lâm Dịch hỏi, giọng anh pha chút lo lắng. Anh biết, trong thời chiến, một sai lầm nhỏ trong truyền tin cũng có thể dẫn đến thảm họa. "Tôi muốn chắc chắn rằng, dù là người lính gác mới nhất hay người dân thường ở xa nhất, cũng phải nắm rõ các ký hiệu này. Không được phép có bất kỳ sự nhầm lẫn nào."

Tôn Bá chậm rãi gật đầu, đôi mắt tinh anh tập trung vào chiếc kính viễn vọng mà anh đang cố định. "Đã hoàn tất, Lâm công tử. Tôi đã đích thân đi đến từng đồn gác, từng tiền đồn để hướng dẫn. Mỗi tín hiệu khói màu và số lượng lửa đều có ý nghĩa riêng, được ghi chú rõ ràng trong cẩm nang mà tôi đã soạn thảo. Chúng tôi thậm chí đã thực hành vài lần để đảm bảo mọi người thuần thục." Anh lau tay vào chiếc quần vải thô, rồi chỉ về phía một chiếc còi lớn làm từ sừng trâu được gắn trên một cột gỗ. "Tôi cũng đã cải tiến một chút về độ vang của còi báo động. Bằng cách sử dụng một hệ thống cộng hưởng đơn giản từ gỗ rỗng và màng da thú căng, âm thanh có thể truyền xa hơn ba dặm, thậm chí là năm dặm nếu gió xuôi chiều."

Lâm Dịch tiến đến gần, đưa tay chạm vào chiếc còi sừng. Bề mặt sần sùi, thô ráp, nhưng anh có thể cảm nhận được sự tỉ mỉ trong từng chi tiết. "Rất tốt, Tôn Bá. Đây là những thứ sẽ cứu mạng chúng ta." Anh biết, trong một thế giới thiếu thốn công nghệ, sự sáng tạo của Tôn Bá là một điều kỳ diệu. Anh luôn ngưỡng mộ những con người có thể tạo ra giá trị từ hai bàn tay trắng, từ những vật liệu thô sơ nhất. Anh nhớ lại những giờ phút anh đã dành để trao đổi với Tôn Bá về nguyên lý quang học, âm học, về cách khuếch đại tín hiệu, và Tôn Bá đã lắng nghe một cách chăm chú, biến những khái niệm trừu tượng thành hiện thực hữu ích.

Binh trưởng Triệu, người đã im lặng quan sát, bỗng lên tiếng với một giọng đầy thán phục. "Cách bố trí các trạm gác này khá thông minh, có thể bao quát được hầu hết các lối mòn hiểm yếu. Đặc biệt là việc sử dụng tháp canh cao và kính viễn vọng này. Với tầm nhìn đó, chúng ta có thể phát hiện kẻ địch từ rất xa, tạo ra lợi thế phản ứng đáng kể. Trong quân đội triều đình, chúng tôi chỉ có thể dựa vào khả năng quan sát của lính gác và kỵ binh tuần tra, thường thì phải đến gần mới phát hiện được." Anh ta lắc đầu, vẻ mặt pha lẫn sự tiếc nuối và ngạc nhiên. "Nếu các đồn gác biên giới khác cũng được trang bị như thế này, có lẽ tình hình đã không đến nỗi hỗn loạn như bây giờ."

Lâm Dịch nhìn Binh trưởng Triệu, hiểu được sự hối tiếc trong lời nói của anh ta. Đó là sự khác biệt giữa một hệ thống được xây dựng trên nền tảng tri thức và một hệ thống cũ kỹ, mục ruỗng. "Đó là lý do chúng ta phải tự lo liệu, Binh trưởng Triệu. Không thể trông chờ vào một triều đình đã mục nát từ bên trong." Anh nói, giọng anh trầm xuống. Anh kiểm tra từng chi tiết của hệ thống cảnh báo, từ vị trí đặt trạm, góc quan sát của kính viễn vọng, đến hiệu quả của các còi báo động. Anh cũng đích thân thử nghiệm một vài tín hiệu khói, đảm bảo chúng dễ nhận biết, màu sắc đủ rõ để nhìn thấy từ xa ngay cả trong điều kiện thời tiết không thuận lợi. Khói cuồn cuộn bay lên, màu sắc đặc trưng của nó nổi bật trên nền trời xanh, rồi nhanh chóng tan biến vào không trung.

Vương Đại Trụ đứng bên cạnh, vóc dáng vạm vỡ như một ngọn núi nhỏ. Anh ta quan sát mọi thứ với vẻ nghiêm túc, thỉnh thoảng lại gật gù tán thành. "Đại ca, với những thứ này, kẻ nào dám đến, chúng ta sẽ biết trước cả khi chúng kịp nghĩ đến việc tấn công! Huynh đệ dân quân sẽ không để bất kỳ ai làm hại thôn làng!" Lời nói của anh ta vang dội, đầy tự tin, nhưng cũng rất chân thành.

Lâm Dịch khẽ gật đầu. Anh biết, việc xây dựng niềm tin và sự tự tin này là một phần quan trọng của công cuộc phòng thủ. *Không chỉ là tường thành và vũ khí, mà còn là ý chí của con người,* anh thầm nghĩ. *Một bức tường vững chắc nhất cũng có thể sụp đổ nếu những người đứng sau nó mất đi niềm tin.* Anh đưa mắt nhìn ra xa, về phía Cánh Đồng Bất Tận rộng lớn, nơi những con đường mòn ẩn mình trong lớp cỏ dại cao quá đầu người. Nơi đó, những mối nguy hiểm vẫn đang rình rập, những thế lực mới nổi đang tranh giành quyền lực giữa sự hỗn loạn của Đại Hạ. Anh biết rằng, dù hệ thống này có hoàn hảo đến mấy, nó cũng chỉ là một công cụ. Quan trọng hơn cả là sự cảnh giác không ngừng nghỉ, và khả năng thích ứng với những điều bất ngờ.

Gió vẫn thổi mạnh, mang theo một cảm giác se lạnh. Lâm Dịch hít thở sâu, cảm nhận mùi bụi và mùi cỏ khô. Anh biết rằng, những gì anh đang xây dựng ở đây không chỉ là một hệ thống phòng thủ, mà còn là một pháo đài của hy vọng, một nơi mà những con người bình thường có thể tìm thấy sự an toàn giữa một thế giới đang sụp đổ. Anh không mơ mộng về việc trở thành anh hùng, càng không muốn xưng bá. Anh chỉ muốn bảo vệ những gì anh trân trọng. Và để làm được điều đó, anh phải chuẩn bị cho mọi tình huống, dù là những kẻ cướp đường th��ng thường, hay những "kẻ có năng lực phi phàm" mà Bạch Vân Nhi đã từng nhắc đến. Sự xuất hiện của những thế lực tu hành, những bí ẩn về Cổ Ngọc Phù và "linh khí mỏng manh" vẫn là một nỗi ám ảnh thầm kín trong tâm trí anh, một dấu hỏi lớn mà anh chưa thể giải đáp. Nhưng dù thế nào, một điều anh chắc chắn: *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.*

***

Hoàng hôn buông xuống trên Cánh Đồng Bất Tận, nhuộm cả bầu trời một màu cam tím rực rỡ, rồi dần chuyển sang gam màu tối sẫm của đêm. Gió vẫn thổi lồng lộng, quét qua những thảm cỏ dại cao ngút, tạo nên những làn sóng xanh rì miên man đến vô tận. Tại một tiền đồn nhỏ, được ngụy trang khéo léo bằng những khối đá và cây bụi khô, một đội tuần tra dưới sự chỉ huy của Lý Hổ đang ẩn mình trong bóng tối nhập nhoạng. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở, chỉ có tiếng gió rít qua khe đá và tiếng côn trùng đêm kêu rỉ rả.

Lý Hổ, với vẻ mặt cứng rắn và đôi mắt sắc lạnh, đang chăm chú quan sát về phía khu vực Mộc Lâm qua chiếc kính viễn vọng thô sơ do Tôn Bá chế tạo. Đây là một trong những điểm yếu tiềm ẩn mà Bạch Vân Nhi đã chỉ ra, một khu rừng thưa nằm cách tiền đồn khoảng vài dặm, đủ xa để ẩn nấp nhưng đủ gần để phát động một cuộc tập kích bất ngờ. Đội tuần tra gồm mười người, tất cả đều là những dân quân tinh nhuệ, được Lâm Dịch và Lý Hổ đích thân huấn luyện. Họ mặc những bộ giáp nhẹ làm từ da thú và vải thô, mang theo cung tên và những thanh kiếm ngắn đã được mài sắc bén.

Bỗng nhiên, từ phía khu vực Mộc Lâm, một làn khói mờ ảo màu đỏ tươi bốc lên, mảnh mai như một sợi chỉ, rồi nhanh chóng dày đặc hơn, cuồn cuộn bay lên bầu trời đang dần tối. Ngay sau đó, một tiếng còi báo động trầm đục, vang vọng khắp Cánh Đồng Bất Tận, xuyên qua tiếng gió và sự yên tĩnh của đêm. Âm thanh ấy, dù không quá chói tai, nhưng lại mang một sức nặng đặc biệt, báo hiệu điều chẳng lành.

Lý Hổ hạ chiếc kính viễn vọng xuống, khuôn mặt anh ta lập tức trở nên căng thẳng. Anh ta đã được Lâm Dịch huấn luyện kỹ càng về hệ thống tín hiệu mới này. Khói đỏ, kèm theo tiếng còi dồn dập, có nghĩa là "Di chuyển bất thường, quy mô nhỏ, có khả năng do trinh sát hoặc nhóm tiền phong."

"Tín hiệu số ba!" Lý Hổ thầm thì, giọng anh ta cứng rắn như đá. "Có dấu hiệu di chuyển bất thường ở khu vực Mộc Lâm. Chuẩn bị! Nhị Cẩu, mau truyền tin về căn cứ!" Lời nói của anh ta vừa dứt, cả đội tuần tra lập tức vào tư thế sẵn sàng chiến đấu, không một chút chậm trễ. Họ đã được huấn luyện cho khoảnh khắc này. Tiếng vũ khí được rút ra khỏi vỏ khe khẽ vang lên trong màn đêm.

Trần Nhị Cẩu, người vốn có vẻ mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng và nhanh nhẹn, lập tức hành động. Anh ta là người được Lâm Dịch đặc biệt huấn luyện về kỹ năng truyền tin. Với sự hăng hái thường thấy, anh ta nhanh chóng lấy ra một chiếc đèn lồng nhỏ có nắp che và một bộ cờ hiệu đã được chuẩn bị sẵn. Bằng những động tác dứt khoát, chính xác, anh ta bắt đầu phát đi tín hiệu về phía căn cứ theo đúng cẩm nang hướng dẫn. Ánh sáng đèn lồng lóe lên, tắt đi theo một chuỗi mã Morse đơn giản mà Lâm Dịch đã d���y, rồi chiếc cờ hiệu được vẫy theo những quy tắc đã được tiêu chuẩn hóa. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói quen thuộc của anh ta không thành lời, nhưng ý chí đó hiện rõ trong từng hành động.

Đây là lần đầu tiên hệ thống cảnh báo mới của Lâm Dịch phát huy tác dụng thực tế. Dù chỉ là một dấu hiệu nhỏ, một động thái thăm dò, nhưng nó đã chứng minh được hiệu quả vượt trội. Trong những năm trước đây, một nhóm trinh sát nhỏ như vậy có thể dễ dàng lọt qua tuyến phòng thủ mà không bị phát hiện cho đến khi chúng đã áp sát thôn làng, gây ra sự hoảng loạn và tổn thất. Nhưng giờ đây, nhờ vào hệ thống "Mắt Thần Biên Cương" này, mọi động tĩnh đều được ghi nhận từ rất xa.

Lý Hổ nhìn theo ánh đèn hiệu của Trần Nhị Cẩu, rồi lại đưa mắt về phía Mộc Lâm. *Không biết là loại người nào,* anh ta nghĩ. *Là giặc cỏ? Hay là quân triều đình đang tháo chạy? Hay... là những kẻ khác?* Anh ta nhớ lại những lời đồn đại gần đây về "những người có năng lực phi phàm", về những sự kiện kỳ lạ xảy ra ở các vùng đất xa xôi. Một cảm giác rờn rợn chạy dọc sống lưng, nhưng anh ta nhanh chóng gạt bỏ nó. Dù là ai, nhiệm vụ của anh ta là bảo vệ thôn làng.

Anh ta siết chặt thanh kiếm trong tay, ra hiệu cho đội tuần tra giữ vững vị trí. "Hãy cảnh giác cao độ! Không được hành động thiếu suy nghĩ cho đến khi có lệnh từ căn cứ!" Giọng anh ta trầm ấm nhưng đầy uy quyền. Những người dân quân gật đầu, ánh mắt họ tràn đầy tin tưởng vào vị chỉ huy của mình, và vào hệ thống mà Lâm Dịch đã xây dựng. Họ biết, họ không còn đơn độc, không còn phải đối mặt với nguy hiểm trong sự mù mịt.

Tại căn cứ, Lâm Dịch nhận được tín hiệu từ Trần Nhị Cẩu. Anh nhìn vào bản đồ, ngón tay lướt đến khu vực Mộc Lâm. Một nụ cười nhạt nhòa hiện lên trên khuôn mặt anh. *Hệ thống đã hoạt động,* anh thầm nghĩ. *Một bước tiến nhỏ, nhưng là một bước tiến quan trọng.* Tuy nhiên, niềm vui đó nhanh chóng bị thay thế bằng sự cảnh giác cao độ. *Đây mới chỉ là khởi đầu.* Anh biết rằng, sự kiện "dấu hiệu bất thường" này không chỉ là một bài kiểm tra cho hệ thống, mà còn là một lời nhắc nhở về những mối đe dọa đang đến gần. Liệu đó chỉ là giặc cướp thông thường, hay là những kẻ mang theo sức mạnh "tu hành" mà Bạch Vân Nhi và Lão Hồ đã úp mở?

Anh đưa tay xoa xoa thái dương, cảm nhận sự mệt mỏi nhưng không cho phép mình gục ngã. Cuộc chiến thực sự chưa đến, nhưng những trận chiến nhỏ lẻ, những cuộc thăm dò như thế này sẽ diễn ra liên miên. Vùng đất của anh, với sự thịnh vượng đang lên, sẽ trở thành một "hòn đảo an toàn" đáng khao khát giữa biển loạn, và nó sẽ thu hút không ít sự chú ý. Anh biết rằng, việc duy trì một hệ thống phòng thủ quy mô lớn với nguồn lực hạn chế là một thách thức không ngừng nghỉ.

Nhưng anh đã sẵn sàng. Anh đã chuẩn bị cho điều này từ rất lâu. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn, và những ngôi sao bắt đầu lấp lánh như những con mắt cảnh giác trên bầu trời. *Cơn bão lớn hơn đang đến,* anh tự nhủ, *và Đại Hạ sẽ không thể tránh khỏi sự sụp đổ. Nhưng chúng ta, chúng ta sẽ đứng vững. Không phải để xưng bá, mà để bảo vệ những giá trị và con người mà chúng ta trân trọng. Bằng tri thức, bằng mưu lược, và bằng ý chí kiên cường của một người đã từng đối mặt với cái chết và sống sót, chúng ta sẽ kiến tạo một phần thế giới theo cách riêng của mình.*

Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và anh đã sẵn sàng cho một kỷ nguyên mới, nơi những quy tắc cũ không còn giá trị, nhưng những giá trị của sự sống và hy vọng sẽ được anh bảo vệ đến cùng. Phòng tuyến đã được dựng lên, mắt thần biên cương đã mở. Giờ đây, chỉ còn chờ đợi.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free