Lạc thế chi nhân - Chương 745: Nền Tảng Thịnh Vượng: Canh Tân Giữa Loạn Ly
Cái lạnh se sắt của buổi sớm vùng biên thùy vẫn còn vương vấn trong không khí khi Lâm Dịch rời khỏi thư phòng, theo sau là Bạch Vân Nhi. Đêm qua, sau khi trao đổi với Vương Đại Trụ và Lý Hổ về kế hoạch huấn luyện quân sự tăng cường, những suy nghĩ về "kỷ nguyên mới" và "cơn bão lớn hơn" vẫn luẩn quẩn trong tâm trí anh. Anh biết, chiến tranh không chỉ là những trận đánh trên chiến trường, mà còn là cuộc chiến của lương thực, của sự kiên cường và của khả năng tự chủ. Dù đã thúc đẩy huấn luyện dân quân đến mức tối đa có thể, anh hiểu rõ, nếu không có một nền tảng kinh tế vững chắc, mọi nỗ lực phòng thủ đều sẽ trở thành cát bụi. Tri thức là vũ khí, nhưng lương thực và sự thịnh vượng mới là giáp trụ bảo vệ.
Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng vàng nhạt bắt đầu xuyên qua rặng núi, phủ lên Cánh Đồng Bất Tận một lớp áo lụa mỏng. Mùi đất tươi sau một đêm sương xuống lẫn với hương cỏ dại thanh khiết xộc vào cánh mũi Lâm Dịch, mang theo một sự an yên lạ lùng giữa bối cảnh hỗn loạn của thời cuộc. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh mát tràn vào lồng ngực, xua đi chút mệt mỏi còn sót lại. Cánh Đồng Bất Tận, nơi từng là bãi hoang cằn cỗi, giờ đây đã khoác lên mình màu xanh non mơn mởn của những ruộng mạ. Hàng trăm người dân, từ già đến trẻ, đang cần mẫn làm việc trên những luống cày thẳng tắp, tiếng cười nói rộn ràng hòa cùng tiếng nước chảy rì rầm từ hệ thống mương máng mới được cải tạo. Đó là một bản giao hưởng của sự sống, một minh chứng hùng hồn cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của anh và cộng đồng này.
"Thưa chủ nhân, theo tính toán của ta, nếu thời tiết thuận lợi, vụ này sản lượng có thể tăng gấp đôi so với trước kia," Bạch Vân Nhi nói, giọng nàng hơi khàn vì hơi sương, nhưng ánh mắt tràn đầy sự tự tin. Nàng rút ra một cuộn giấy da, bắt đầu ghi chép tỉ mỉ những gì Lâm Dịch quan sát và chỉ thị. Vóc dáng thon thả của nàng di chuyển thanh thoát giữa những bờ ruộng, nhưng đôi mắt sắc sảo thì không ngừng quét qua từng chi tiết nhỏ nhất.
Lâm Dịch gật đầu, không nói gì. Anh cúi xuống, dùng tay miết nhẹ vào lớp đất ẩm. Đất tơi xốp, màu mỡ hơn hẳn so với những năm đầu anh đến đây. Anh nhớ những ngày đầu tiên, khi anh phải vật lộn để thuyết phục dân làng thay đổi tập quán canh tác lạc hậu, áp dụng những kiến thức nông nghiệp cơ bản từ thế giới cũ của mình: luân canh, bón phân hữu cơ, cải tạo đất. Ban đầu, họ dè dặt, nghi ngờ, bởi những phương pháp đó quá xa lạ với kinh nghiệm bao đời của họ. Nhưng khi những hạt giống đầu tiên nảy mầm tươi tốt, khi sản lượng thực sự tăng lên, sự nghi ngờ dần nhường chỗ cho niềm tin, rồi thành sự hăng hái.
"Lâm công tử! Bạch cô nương!" Giọng Vương Đại Trụ vang lên sang sảng từ xa. Thân hình vạm vỡ của hắn lấp ló sau những hàng cây mạ, mồ hôi ướt đẫm lưng áo dù trời chưa thực sự nắng gắt. Hắn chạy đến, khuôn mặt chất phác tràn đầy vẻ phấn khởi. "Công tử xem, chỗ này là giống lúa mới chúng ta thử nghiệm đấy. Lão Hồ bảo nó chịu hạn tốt hơn, lại cho hạt chắc mẩy hơn giống cũ nhiều!" Hắn chỉ tay về một khu vực ruộng lúa đang lên xanh rì, tươi tốt một cách đáng kinh ngạc.
Lâm Dịch đi đến, kiểm tra kỹ lưỡng. Đúng như Vương Đại Trụ nói, những cây mạ ở đây có vẻ cứng cáp hơn, lá xanh đậm hơn. "Tuyệt vời, Đại Trụ," anh khen ngợi. "Cứ thế này, chúng ta sẽ không còn phải lo lắng về nạn đói nữa. Nhưng đừng chủ quan. Hãy nhớ, luân canh là chìa khóa. Sau vụ này, khu đất này cần được nghỉ ngơi, hoặc trồng một loại cây họ đậu để giữ màu mỡ cho đất. Đất đai cũng như con người, cần được chăm sóc và phục hồi."
Lão Hồ, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, chậm rãi bước đến. Ông nheo đôi mắt tinh anh nhìn Lâm Dịch, trên môi nở một nụ cười hiền hậu. "Lâm công tử nói đúng lắm. Cái triết lý 'đất nuôi người, người dưỡng đất' này, lão đây sống gần sáu mươi năm trên đời, làm ruộng bao vụ, mới thực sự thấm thía từ khi công tử chỉ dạy. Trước kia, chỉ biết cày cấy cho ra nhiều, đất bạc màu thì bỏ, kiếm chỗ khác. Giờ thì hiểu rồi, đất là gốc rễ, là cái nguồn sống của mình." Ông khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ khâm phục. "Mấy cái 'phương pháp lạ' của công tử, ban đầu lão cũng nghĩ là vẽ vời, nhưng bây giờ thì không dám nói vậy nữa. Hiệu quả rõ rệt, dân làng ai nấy đều có cái ăn, có cái để dành. Nhờ phúc của công tử cả."
Lâm Dịch mỉm cười, cái nhìn của anh lướt qua những gương mặt hăng say của dân làng đang làm việc. Từ những ánh mắt dè dặt, hoài nghi ban đầu, giờ đây anh thấy được niềm tin và hy vọng. Đó là thứ quý giá nhất mà anh đã tạo dựng được. "Không phải nhờ phúc của ta, mà là nhờ sự cần cù và tin tưởng của mọi người," anh nói. "Ta chỉ là người đưa ra ý tưởng, còn mọi người là người thực hiện. Đại Trụ, Lý Hổ, Lão Hồ, mọi người đều đã vất vả rất nhiều."
Anh tiếp tục đi dọc theo những bờ ruộng, chỉ ra những khu vực cần cải thiện hệ thống thủy lợi, những chỗ nước đọng có thể gây úng cây. "Mặc dù giống cây mới chịu hạn tốt, nhưng chúng ta vẫn cần đảm bảo hệ thống mương máng hoạt động hiệu quả nhất. Tiết kiệm từng giọt nước, cũng như tiết kiệm từng hạt gạo. Và quan trọng nhất, chúng ta cần nhân rộng những giống cây trồng có khả năng dự trữ lâu dài, không chỉ lúa gạo mà còn khoai, sắn, những loại củ quả có thể bảo quản qua mùa đông lạnh giá, hoặc qua những năm mất mùa." Anh quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, hãy lập danh sách những giống cây đó và lên kế hoạch cho vụ sau. Đồng thời, vẫn tiếp tục theo dõi sát sao tình hình thời tiết, ta không muốn bị bất ngờ."
Bạch Vân Nhi gật đầu, ngón tay thoăn thoắt ghi chép. "Vâng, chủ nhân. Các đội trinh sát thời tiết cũng đang hoạt động tích cực. Chúng tôi sẽ cố gắng dự đoán sớm nhất những thay đổi bất thường." Nàng liếc nhìn Lâm Dịch, thấy vẻ trầm tư trên khuôn mặt anh. Nàng biết, dù tình hình nông nghiệp đang khởi sắc, nhưng gánh nặng trên vai anh vẫn chưa hề vơi đi. Cái "cơn bão lớn" mà anh nh��c đến vẫn đang lơ lửng trên đầu.
"Chúng ta cần phải tự cung tự cấp hoàn toàn, không thể phụ thuộc vào bất kỳ ai trong thời điểm này," Lâm Dịch nói, ánh mắt anh hướng về phía chân trời, nơi những ngọn núi mờ ảo ẩn hiện. "Sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều là không thể cứu vãn. Một khi trật tự cũ sụp đổ, mỗi vùng đất sẽ phải tự lo cho mình. Ai có lương thực, người đó có quyền quyết định." Anh biết, những gì anh đang làm không chỉ là cải thiện đời sống, mà là xây dựng nền móng cho sự sống còn của cả một cộng đồng trong một thế giới đang dần trở nên vô pháp. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* anh thầm nhủ, *và để sinh tồn, chúng ta phải mạnh mẽ từ gốc rễ.* Dân làng, ai nấy đều mỉm cười chào Lâm Dịch khi anh đi qua, ánh mắt họ không chỉ có sự kính trọng mà còn có cả một niềm tin mãnh liệt, thứ niềm tin mà anh hiểu rằng anh có trách nhiệm phải bảo vệ bằng mọi giá.
Sau khi dành trọn buổi sáng trên đồng ruộng, giám sát và chỉ đạo, Lâm Dịch cùng đoàn người trở về thôn làng. Mặt trời đã lên cao, gay g��t hơn, khiến không khí trở nên oi bức. Nhưng khi bước vào nhà kho lớn đã được cải tạo thành xưởng sản xuất, một luồng khí mát mẻ hơn hẳn tràn đến, xua đi cái nóng bên ngoài. Tiếng búa gõ lách cách, tiếng máy dệt lạch cạch, tiếng trò chuyện râm ran hòa cùng mùi gỗ mới và kim loại nung đỏ, tạo nên một bầu không khí lao động hăng say, đầy sức sống.
"Lâm công tử! Bạch cô nương!" Tôn Bá, với dáng người thấp đậm và bàn tay chai sạn, vội vã chạy ra đón. Khuôn mặt khắc khổ của ông giờ đây ánh lên vẻ tự hào. "Mời công tử vào xem, chúng tôi vừa hoàn thành mẻ lưỡi cày mới, sắc bén hơn, bền hơn nhiều so với trước!" Ông giơ cao một lưỡi cày mới rèn, ánh kim loại sáng loáng trong ánh sáng lờ mờ của xưởng.
Lâm Dịch cầm lấy, kiểm tra trọng lượng và độ sắc bén của lưỡi cày. "Tuyệt vời, Tôn Bá. Anh đã làm rất tốt." Anh gật đầu hài lòng. "Với những lưỡi cày này, việc cày xới sẽ nhẹ nhàng hơn, nhanh hơn, giúp dân làng tiết kiệm sức lực và thời gian. Năng suất lao động sẽ tăng lên đáng kể." Anh quay sang Lý Hổ, người đang đứng cạnh mình, vẻ mặt hung dữ thường ngày giờ cũng có chút tò mò. "Thấy không, Lý Hổ? Đây chính là 'công nghệ'. Không cần tu luyện, không cần sức mạnh phi phàm, chỉ cần sự khéo léo của đôi tay và một chút tư duy khác biệt, chúng ta có thể tạo ra những công cụ giúp hàng trăm, hàng ngàn người có cuộc sống tốt đẹp hơn."
Lý Hổ gật gù, dù có lẽ anh ta chưa thực sự hiểu hết ý nghĩa sâu xa mà Lâm Dịch muốn truyền tải. Anh ta vác thử một bao tải ngũ cốc đã qua xử lý từ một góc khác của xưởng, cảm nhận trọng lượng và sự chắc chắn của nó. "Cái máy xay của Tôn Bá đúng là hay thật, Lâm công tử. Xay nhanh gấp mấy lần cối đá, lại còn mịn hơn nữa." Anh ta nói, giọng hơi cục cằn nhưng đầy sự tán thưởng.
Ở một góc khác của xưởng, dưới sự hướng dẫn của Hồ Gia Gia, một nhóm phụ nữ đang cần mẫn dệt những tấm vải thô bền chắc. Tiếng máy dệt lạch cạch đều đặn như nhịp thở của sự sống. "Vải này không chỉ dùng để may quần áo, mà còn có thể dùng làm băng bó vết thương trong lúc chiến sự," Hồ Gia Gia nói, đôi mắt từ bi của bà nheo lại khi nhìn Lâm Dịch. Râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, bà luôn là người đảm nhiệm việc y tế và bảo quản thực phẩm cho cả thôn. "Mà Lâm công tử này, tôi đang thử nghiệm cách phơi khô và bảo quản một số loại rau củ theo lời công tử dặn. Thấy có vẻ khả quan lắm. Nếu thành công, chúng ta sẽ có thức ăn dự trữ cho cả mùa đông, không sợ thiếu rau xanh nữa."
"Rất tốt, Hồ Gia Gia. Chúng ta cần đa dạng hóa nguồn lương thực và tìm mọi cách để bảo quản chúng được lâu nhất có thể," Lâm Dịch đáp. "Trong thời loạn, lương thực và thuốc men còn quý hơn vàng bạc. Cẩm Nang Kế Sách của ta ghi rõ, một đội quân đói sẽ không thể chiến đấu, một cộng đồng bệnh tật sẽ không thể đứng vững." Anh liếc mắt nhìn một cuốn sổ nhỏ bìa da mà anh luôn mang theo bên mình, nơi anh đã ghi chép lại vô số kiến thức từ thế giới hiện đại của mình, điều chỉnh để phù hợp với bối cảnh này. Đó chính là "Cẩm Nang Kế Sách" mà anh thường nhắc đến, một kho tàng tri thức vô giá.
Các thợ thủ công trẻ tuổi, những người được Tôn Bá trực tiếp hướng dẫn, đang hăng say làm việc. Một vài người trong số họ đặt câu hỏi về cách sử dụng những loại máy móc mới, cách bảo trì chúng. Lâm Dịch kiên nhẫn giải thích, đơn giản hóa những khái niệm phức tạp để họ dễ hiểu. Anh biết, việc truyền đạt tri thức và kỹ năng là rất quan trọng để đảm bảo sự phát triển bền vững. Anh muốn họ không chỉ là người làm theo, mà còn là người hiểu rõ và có thể tự mình cải tiến.
Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh, âm thầm ghi chép. Nàng không chỉ ghi lại các chỉ thị của Lâm Dịch, mà còn thu thập thông tin về năng suất, lượng nguyên liệu tiêu thụ, và phản hồi từ những người thợ. "Chủ nhân, nguyên liệu đầu vào đang là một vấn đề lớn," nàng khẽ nói. "Chúng ta cần khai thác thêm quặng sắt, và tìm thêm nguồn sợi dệt. Các vùng lân cận cũng đã bắt đầu gặp khó khăn về nguồn cung do chiến sự."
Lâm Dịch nhíu mày. Đó chính là một trong những xung đột bên ngoài mà anh phải đối mặt. "Hãy cử người đi xa hơn, tìm kiếm những nguồn cung mới, kể cả ph���i trao đổi bằng lương thực. Và Tôn Bá, hãy suy nghĩ cách chế tạo những công cụ khai thác hiệu quả hơn. Chúng ta không thể phụ thuộc vào bên ngoài quá lâu." Anh biết, sự thành công của Thôn Làng Sơn Cước đang dần biến nó thành một "viên ngọc" giữa thời loạn, thu hút sự chú ý. Và sự chú ý đó, không phải lúc nào cũng là thiện chí. Những báo cáo về "những di chuyển đáng ngờ" mà Bạch Vân Nhi nhắc đến đêm qua, có thể là dấu hiệu cho những ánh mắt thèm muốn đang nhòm ngó sự thịnh vượng này.
Khi đêm buông xuống, ánh trăng bạc vằng vặc soi chiếu qua khung cửa sổ thư phòng của Lâm Dịch, hắt bóng những cành cây khẳng khiu lên tường. Không khí se lạnh của núi rừng thổi vào, mang theo sự tĩnh mịch của màn đêm. Trên bàn, một tấm bản đồ thô sơ của vùng biên cương được trải ra, đánh dấu bằng những nét mực đỏ, xanh những tuyến đường thương mại, những khu vực khai thác tài nguyên và những điểm dân cư trọng yếu. Ánh đèn lồng ấm áp hắt lên khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch khi anh dùng ngón tay chỉ vào các điểm trên bản đồ.
Bạch Vân Nhi ngồi đối diện, tập trung cao độ, đôi khi vuốt nhẹ mái tóc rối bời vì mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sắc bén. Nàng cẩn thận ghi chép từng lời của Lâm Dịch, tổng hợp số liệu về sản lượng, nguồn cung, và cả những thông tin tình báo mới nhất. "Thưa chủ nhân, theo báo cáo từ các thương nhân trở về, tình hình ở các thành trì trung tâm Đại Hạ ngày càng tệ. Quan lại tham nhũng, dân chúng đói khổ, giặc cướp nổi lên khắp nơi. Một số vùng đã tự xưng vương, cát cứ một phương. Dường như, Đại Hạ Vương Triều đang thực sự đi đến hồi kết." Giọng nàng trầm xuống, ánh mắt có chút lo lắng. "Và... có những tin đồn mơ hồ từ các vùng xa xôi, về việc một số khu vực lại 'phục hồi nhanh chóng một cách khó hiểu', không theo lẽ thường. Người ta nói, đó là do 'phép thuật' hay 'tiên nhân hạ phàm'."
Lâm Dịch nhíu mày. "Phép thuật, tiên nhân... lại là những thứ đó." Anh biết, đây chính là những yếu tố tu hành và siêu nhiên đang dần lộ diện, những thứ mà anh vẫn luôn cảm thấy bất an. *Thế giới này quả thực không đơn giản chỉ là một thế gi���i cổ đại lạc hậu,* anh thầm nghĩ. *Những bí ẩn về Cổ Ngọc Phù, về 'linh khí mỏng manh'... liệu có phải đang dần hiện rõ trong sự hỗn loạn này?*
Lão Hồ, với tách trà nóng trên tay, chậm rãi nhấp một ngụm. "Nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người, Lâm công tử. Những chuyện kỳ lạ ấy, dân gian vẫn thường đồn thổi. Nhưng giờ đây, khi thiên hạ đại loạn, những chuyện đó lại càng được thêu dệt thêm. Nhưng dù có 'phép thuật' hay 'tiên nhân' thật, thì miếng ăn, manh áo vẫn là cái thiết yếu. Dân chúng chỉ mong được yên ổn làm ăn thôi." Ông nói, gật gù suy nghĩ, ánh mắt tinh anh lướt qua Lâm Dịch.
Hồ Gia Gia, ngồi bên cạnh, cũng góp lời. "Về thuốc men, ta đang cố gắng phát triển thêm các loại thuốc chữa trị thông thường từ thảo dược trong vùng. Nếu có chiến tranh kéo dài, bệnh tật sẽ hoành hành. Chúng ta cần phải tự chủ về dược liệu." Bà lo lắng nói, trên tay vẫn cầm một túi thảo dược khô thơm thoang thoảng. "Nhưng nhân lực thì vẫn còn thiếu thốn quá. Nhiều thanh niên đã phải tham gia dân quân, hoặc đi khai thác gỗ, quặng. Việc đồng áng, việc dệt vải, việc làm thuốc... đều cần người."
Lâm Dịch thở dài. Đó là một gánh nặng khác đè nặng lên vai anh. Sự thiếu hụt nhân lực là một vấn đề nan giải trong thời chiến. "Chúng ta sẽ phải tìm cách tối ưu hóa mọi thứ, Hồ Gia Gia. Phát triển công cụ để giảm bớt sức người, huấn luyện phụ nữ và người già những công việc nhẹ nhàng hơn. Và quan trọng nhất, phải đảm bảo an toàn cho mọi người, tránh thương vong không đáng có." Anh lại nhìn vào bản đồ, ngón tay lướt qua những con đường mòn hiểm trở. "Sự thịnh vượng của chúng ta sẽ là con dao hai lưỡi. Nó sẽ thu hút những kẻ tham lam. Chúng ta cần phải sẵn sàng cho mọi tình huống, không chỉ phòng thủ từ bên ngoài mà còn phải đề phòng những kẻ nội gián, những kẻ bị mua chuộc."
Anh nhắm mắt lại trong giây lát, cảm giác mệt mỏi chợt ập đến. Đôi vai gầy của anh đang gánh vác quá nhiều trách nhiệm. Từ một người đàn ông hiện đại chỉ lo cho bản thân, giờ đây anh phải lo cho hàng trăm, hàng ngàn sinh mạng. Anh tự hỏi, liệu những nỗ lực của mình có đủ để chống đỡ "cơn bão" lớn hơn từ bên ngoài không? Liệu anh có thể bảo vệ được những người đã đặt niềm tin vào anh, giữa một thế giới đang sụp đổ và những thế lực siêu nhiên đang trỗi dậy? *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* anh tự nhắc nhở, *nhưng ngay cả vũ khí mạnh nhất cũng cần có người sử dụng và có nền tảng vững chắc để phát huy sức mạnh.*
"Chủ nhân, ta đã có một số ý tưởng về việc mở rộng mạng lưới giao thương bí mật để đảm bảo nguồn cung cấp nguyên liệu và trao đổi thông tin," Bạch Vân Nhi nói, phá vỡ sự im lặng. "Chúng ta có thể lợi dụng sự hỗn loạn để thiết lập các tuyến đường an toàn của riêng mình, tránh xa những nơi có giao tranh."
Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt lại trở nên sắc bén. "Rất tốt, Vân Nhi. Hãy triển khai ngay. Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi. Chúng ta phải chủ động. Mọi thứ chúng ta làm hôm nay, dù là một hạt gạo, một lưỡi cày, hay một bài tập huấn luyện, đều là nền tảng cho một tương lai mới. Một tương lai mà chúng ta tự định hình, không phải bị cuốn theo dòng ch���y hỗn loạn của Đại Hạ." Anh nói, giọng anh đầy kiên quyết, pha chút hiện thực tàn khốc.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã trở nên tròn vành vạnh. Xa xa, tiếng chó sủa vọng lại từ thôn làng, rồi lại chìm vào sự tĩnh lặng. Thôn Làng Sơn Cước, dưới sự dẫn dắt của anh, đang từng bước vươn mình, trở thành một pháo đài của hy vọng giữa một thế giới đang chìm trong bóng tối của chiến tranh và loạn lạc. Cơn bão lớn đang đến, và anh sẽ đứng vững, không chỉ để chống lại nó, mà còn để kiến tạo một phần thế giới theo cách riêng của mình, bằng tri thức, bằng mưu lược và bằng ý chí kiên cường của một người đã từng đối mặt với cái chết và sống sót. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và anh đã sẵn sàng cho một kỷ nguyên mới, nơi những quy tắc cũ không còn giá trị, nhưng những giá trị của sự sống và hy vọng sẽ được anh bảo vệ đến cùng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.