Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 743: Hội Nghị Biên Thùy: Tầm Nhìn Liên Minh

Bình yên này chỉ là bình minh giữa bão tố, nhưng anh sẽ biến cơn bão đó thành cơ hội để gieo mầm cho một tương lai khác. Anh tin rằng, với sự kiên cường, tri thức và khả năng thích nghi của con người, anh có thể định hình một phần tương lai, một kỷ nguyên mới cho biên cương này, dù cho Đại Hạ Vương Triều có sụp đổ hoàn toàn đi chăng nữa.

***

Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ cao vút của hội trường lớn, nơi vốn là một nhà kho cũ kỹ nay đã được cải tạo khang trang ở Thôn Làng Sơn Cước. Mùi gỗ mới vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với hương trà thanh đạm và mùi mực thoang thoảng từ những cuốn sổ ghi chép. Bên ngoài, tiếng gà gáy thỉnh thoảng vọng vào, tiếng trẻ con chơi đùa xa xa như một nhắc nhở về cuộc sống bình dị mà Lâm Dịch đang cố gắng b���o vệ. Tuy nhiên, bên trong hội trường, không khí lại đặc quánh sự mong đợi, xen lẫn chút hoài nghi và cả thăm dò.

Lâm Dịch bước vào, ánh mắt anh quét qua từng gương mặt. Có những người anh đã quen thuộc, như Binh trưởng Triệu với vẻ nghiêm nghị thường thấy, hay Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa với dáng vẻ cộc cằn nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự tin tưởng ngầm. Cũng có những gương mặt xa lạ hơn, đại diện cho các làng xã, các bang phái nhỏ và thương hội từ những vùng lân cận, những nơi mà ảnh hưởng của Thẩm Đại Nhân đã từng vươn tới nhưng giờ đây đang tìm kiếm một trật tự mới. Họ ngồi thành từng nhóm nhỏ, không khí ngưng trệ, những tiếng xì xào bàn tán nhanh chóng tắt hẳn khi anh xuất hiện.

Bên cạnh Lâm Dịch là Bạch Vân Nhi. Nàng vận một bộ trang phục thương nhân lịch sự, mái tóc đen mượt được búi cao gọn gàng, toát lên vẻ chuyên nghiệp và điềm tĩnh. Tay nàng ôm một chồng văn kiện dày cộp, gương mặt tập trung cao độ, đôi mắt sắc sảo lướt nhanh qua các hàng ghế, ghi nhớ từng gương mặt. Sự hiện diện của nàng là một minh chứng sống động cho bộ máy hành chính hiệu quả mà Lâm Dịch đã gây dựng.

Lâm Dịch đi thẳng lên bục chính, nơi một chiếc bàn gỗ lớn và hai chiếc ghế đã được đặt sẵn. Anh không vội ngồi xuống, mà đứng đó, trầm mặc nhìn xuống đám đông. Anh biết, đây không chỉ là một cuộc họp, mà là một màn trình diễn, một lời tuyên bố về tương lai. Sau khi loại bỏ Thẩm Đại Nhân, biên cương này cần một định hướng, một tầm nhìn rõ ràng, nếu không nó sẽ lại rơi vào hỗn loạn.

“Mời các vị ngồi,” Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ấm nhưng đầy uy lực, đủ để át đi mọi tiếng động nhỏ nhất trong hội trường. Anh không dùng từ ngữ hoa mỹ, mà đi thẳng vào vấn đề. “Ta biết, nhiều vị ở đây đã phải vượt đường sá xa xôi để đến đây. Ta cảm kích sự hiện diện của các vị.”

Anh dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm vào lòng người. Trong đầu anh, một kịch bản đã được vạch ra rõ ràng. Anh không muốn tạo ra một đế chế, hay một triều đình mới. Anh chỉ muốn một nơi an toàn để sống, một nơi mà những người anh yêu thương có thể an cư lạc nghiệp. Nhưng để có được điều đó, anh phải chấp nhận vai trò lãnh đạo, phải định hình một trật tự đủ mạnh để chống lại sự hỗn loạn đang lan tràn khắp Đại Hạ.

“Biên cương này… đã trải qua quá nhiều biến cố,” anh tiếp tục, ánh mắt dừng lại ở Binh trưởng Triệu, người đang gật đầu đồng tình. “Chiến tranh, đói nghèo, áp bức. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua. Chúng ta đã chứng kiến sự sụp đổ của những kẻ lạm dụng quyền lực, những kẻ chỉ biết bóc lột dân chúng.”

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa khẽ hừ một tiếng trong cổ họng, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt khi Lâm Dịch nhắc đến Thẩm Đại Nhân. Hắn ta đã từng là một biểu tượng của sự mục ruỗng, và việc hắn bị phế truất đã củng cố niềm tin của giới giang hồ vào Lâm Dịch.

“Nhưng sự bình yên hiện tại chỉ là tạm thời,” Lâm Dịch nhấn mạnh, giọng anh hạ thấp xuống, khiến mọi người phải nín thở lắng nghe. “Đại Hạ Vương Triều đang trên đà suy yếu. Khói lửa chiến tranh có thể bùng phát trở lại bất cứ lúc nào, và lần này, nó sẽ không còn chỉ là những cuộc cướp bóc lẻ tẻ của giặc cỏ. Nó sẽ là một cơn bão lớn, đủ sức cuốn trôi tất cả.”

Một tiếng xì xào nho nhỏ bắt đầu lan truyền trong đám đông. Thông tin về sự bất ổn của triều đình đã lan đến các vùng hẻo lánh, nhưng không ai dám nói thẳng ra một cách công khai như Lâm Dịch. Sự dứt khoát của anh khiến họ vừa lo lắng, vừa cảm thấy được trấn an. Lo lắng vì tương lai mịt mờ, trấn an vì ít nhất có một người dám đối diện với sự thật.

“Ta triệu tập các vị đến đây không phải để than vãn về những khó khăn,” Lâm Dịch nói, ánh mắt anh lóe lên sự quyết đoán, “mà là để cùng nhau tìm ra con đường sống. Con đường để bảo vệ cuộc sống của chúng ta, bảo vệ gia đình của chúng ta, và bảo vệ những gì chúng ta đã xây dựng.”

Anh ra hiệu cho Bạch Vân Nhi. Nàng khẽ gật đầu, đặt chồng văn kiện lên bàn. “Bạch Quản Sự sẽ trình bày chi tiết hơn về tình hình hiện tại và những đề xuất của chúng ta.”

Lâm Dịch ngồi xuống, nhưng ánh m���t anh vẫn dõi theo từng cử chỉ của Bạch Vân Nhi, và từng phản ứng của các đại biểu. Anh biết, đây là một cuộc chiến của lý trí và niềm tin. Anh không có thiên phú tu luyện, không có bàn tay vàng siêu nhiên. Vũ khí duy nhất của anh là tri thức, khả năng phân tích và sự kiên cường của một người hiện đại. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và anh sẽ dùng nó để định hình tương lai.

Bạch Vân Nhi đứng lên, phong thái tự tin và chuyên nghiệp. Nàng không nói nhiều, mà trực tiếp trải ra một tấm bản đồ lớn của vùng biên cương lên bàn. “Theo thông tin tình báo của chúng ta,” nàng bắt đầu, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, “tình hình ở các quận lân cận đang trở nên cực kỳ phức tạp. Các thế lực cát cứ nổi lên như nấm, cướp bóc hoành hành. Triều đình đã mất khả năng kiểm soát.”

Nàng chỉ vào một vài điểm trên bản đồ. “Đây là những khu vực đã bị chiếm đóng bởi các băng nhóm giặc cỏ lớn. Đây là những con đường thương mại đã bị cắt đứt. Và đây… là những tin tức về việc các quan lại địa phương bắt đầu tự xưng vư��ng, tự lập thế lực.”

Những lời của Bạch Vân Nhi như một gáo nước lạnh tạt vào đám đông. Họ đã nghe những tin đồn, nhưng việc nhìn thấy bằng chứng rõ ràng trên bản đồ, được trình bày một cách khoa học và chính xác, khiến mức độ nghiêm trọng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Vì vậy,” Bạch Vân Nhi tiếp tục, “biên cương này không thể mãi là một ốc đảo đơn độc. Chúng ta cần một hệ thống phòng thủ vững chắc, một mạng lưới liên kết chặt chẽ để cùng nhau chống lại nguy cơ. Và trên hết, chúng ta cần một nền kinh tế tự chủ, đủ khả năng nuôi sống dân chúng và duy trì lực lượng phòng vệ.”

Một không khí im lặng bao trùm hội trường. Mỗi người đều đang cân nhắc, tính toán. Lợi ích cá nhân, lợi ích cục bộ, và nỗi lo sợ về sự trả đũa từ các thế lực khác nếu họ công khai ủng hộ Lâm Dịch. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và họ biết điều đó. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, không chỉ cho Lâm Dịch mà cho tất cả những người đang ngồi đây.

***

Sau bài phát biểu mở màn đầy tính cảnh báo của Lâm Dịch và những dữ liệu khô khan nhưng đáng sợ của Bạch Vân Nhi, không khí trong hội trường dần chuyển từ hoài nghi sang tập trung, và thậm chí là có phần phấn khích. Những tiếng xì xào bàn tán đã nhỏ dần, thay vào đó là những câu hỏi thẳng thắn và những tiếng gật gù tán thành khi Lâm Dịch bắt đầu trình bày tầm nhìn chi tiết của mình. Ánh nắng buổi trưa đã gay gắt hơn, xuyên qua cửa sổ và chiếu rọi vào trung tâm hội trường, khiến không gian trở nên sáng bừng, nhưng không làm giảm đi sự nhiệt tình của cuộc thảo luận. Mùi trà và gỗ mới vẫn vương vấn, nhưng giờ đây đã hòa cùng mùi hương của hy vọng và sự quyết tâm.

Lâm Dịch đứng lên một lần nữa, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt. Anh không hứa hẹn viển vông về một thế giới thần tiên, mà tập trung vào những lợi ích thiết thực và khả năng thực hiện. Anh biết, những người ở đây cần một kế hoạch cụ thể, không phải những lời lẽ sáo rỗng.

“Để bảo vệ biên cương, chúng ta cần một hệ thống phòng thủ đa tầng,” Lâm D���ch nói, giọng anh chắc chắn. “Không chỉ là binh lính và tường thành. Đó còn là mạng lưới tình báo từ xa, là khả năng tự cung tự cấp lương thực và vũ khí. Ta đã giao cho Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa trách nhiệm xây dựng một lực lượng quân sự tinh nhuệ, được huấn luyện bài bản, không chỉ biết chiến đấu mà còn biết bảo vệ dân chúng.”

Binh trưởng Triệu gật đầu mạnh mẽ, vẻ mặt rắn rỏi. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cũng khẽ gật, dù vẻ mặt vẫn dữ tợn nhưng ánh mắt lại thể hiện sự đồng tình sâu sắc. Sự ủng hộ của hai thế lực quân sự và giang hồ này đã tạo thêm một lớp tin cậy cho lời nói của Lâm Dịch.

“Nhưng phòng thủ chỉ là một phần,” Lâm Dịch tiếp tục. “Chúng ta cần phát triển kinh tế. Ta đề xuất thiết lập một tuyến đường vận chuyển lương thực và hàng hóa an toàn, liên kết các làng xã, các chợ búa. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng các kho dự trữ, các xưởng sản xuất, để không còn phải phụ thuộc vào bên ngoài. Và quan trọng nhất, chúng ta sẽ có một quỹ hỗ trợ khẩn cấp, được đóng góp b���i tất cả, để giúp đỡ những người gặp khó khăn, những gia đình bị ảnh hưởng bởi thiên tai hay chiến loạn.”

Vừa dứt lời, Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội đã là một trong những người đầu tiên lên tiếng ủng hộ. Hắn là một người đàn ông trung niên, ăn mặc gọn gàng, vẻ mặt có chút xảo quyệt nhưng đôi mắt lại biết nhìn xa trông rộng. Hắn đã theo dõi Lâm Dịch từ lâu, và nhìn thấy tiềm năng kinh tế khổng lồ trong các kế hoạch của anh.

“Lâm công tử nói chí phải!” Trương Quản Sự đứng dậy, giọng nói đầy nhiệt huyết. “Thiên Phong Thương Hội chúng tôi đã chịu thiệt hại nặng nề vì chiến loạn và sự tắc nghẽn của các tuyến đường buôn bán. Nếu có một tuyến đường an toàn, có một quỹ hỗ trợ, và đặc biệt là một trật tự ổn định, thì việc buôn bán sẽ phồn thịnh trở lại. Lợi ích chung của biên cương chính là lợi ích của tất cả các thương hội chúng tôi. Chúng tôi sẵn lòng đóng góp và hợp tác!”

Lời ủng hộ từ một thương hội lớn như Thiên Phong Thương Hội đã tạo ra một làn sóng ��ồng tình trong các đại diện thương hội nhỏ hơn. Họ bắt đầu xì xào bàn tán sôi nổi, nhìn thấy cơ hội làm ăn, cơ hội để thoát khỏi cảnh bấp bênh hiện tại.

Tuy nhiên, không phải ai cũng hoàn toàn bị thuyết phục. Một thủ lĩnh địa phương già, tóc bạc phơ, tên là Lão Trương, dè dặt đứng dậy. Ông là đại diện cho một làng nhỏ ở vùng núi hiểm trở, nơi đã nhiều lần bị giặc cướp quấy phá.

“Lâm công tử nói rất hay,” Lão Trương nói, giọng ông chậm rãi, đầy vẻ lo lắng. “Nhưng… binh lực của chúng ta liệu có đủ không? Chúng tôi ở vùng núi, cách xa Thôn Làng Sơn Cước này, khi có biến, liệu có được bảo vệ kịp thời? Những tin đồn về các thế lực lạ lùng, những kẻ có năng lực phi phàm, những dấu hiệu lạ trên trời đất ở các khu vực xa xôi đang lan truyền khắp nơi. Nếu họ kéo đến, chúng ta phải làm sao?”

Lâm Dịch lắng nghe một cách kiên nhẫn. Anh biết, nỗi lo của Lão Trương là chính đáng. Yếu tố tu hành và những điều siêu nhiên đã được nhắc đến ngày càng nhiều, không còn chỉ là lời đồn đại. Đó là một thách thức hoàn toàn mới, vượt ra ngoài tầm hiểu biết của anh về thế giới hiện đại. Nhưng anh không thể để lộ sự bối rối. Anh phải trấn an họ.

“Lão Trương nói đúng,” Lâm Dịch đáp, giọng anh trầm tĩnh. “Binh lực của chúng ta có hạn. Nhưng chúng ta có sự đoàn kết, và chúng ta có tri thức. Hệ thống phòng thủ đa tầng mà ta nói đến không chỉ là binh lính. Đó là hệ thống thông tin liên lạc nhanh chóng, là các điểm phòng thủ được bố trí chiến lược, là khả năng di tản dân chúng khi cần thiết. Ta không hứa sẽ không có chiến tranh, nhưng ta hứa sẽ làm tất cả để giảm thiểu thiệt hại và bảo vệ tính mạng của bà con.”

Anh nhìn Bạch Vân Nhi. Nàng hiểu ý, nhanh chóng trình bày một bản đồ khác, chi tiết hơn, với các chấm đỏ tượng trưng cho các điểm phòng thủ tiềm năng, các đường kẻ màu xanh là tuyến đường liên lạc và vận chuyển. “Chúng ta sẽ thiết lập các đội tuần tra chung, các trạm gác tiền tiêu. Khi có bất kỳ dấu hiệu nào của nguy hiểm, thông tin sẽ được truyền về đây trong thời gian ngắn nhất. Các làng xã sẽ được hỗ trợ huấn luyện tự vệ, và quan trọng hơn, sẽ có sự hỗ trợ lẫn nhau giữa các vùng khi cần.”

“Về những tin đồn về người có phép thuật hay những thế lực phi phàm…” Lâm Dịch nói, ánh mắt anh hơi nheo lại. Đây là một vấn đề nhạy cảm, và anh cần phải nói một cách khéo léo. “Ta biết, những điều đó có thể đáng sợ. Nhưng bất luận là thế lực nào, chúng ta sẽ đối phó với chúng bằng sự đoàn kết và mưu trí. Chúng ta không có phép thuật, nhưng chúng ta có số đông, có ý chí, và có một nền tảng vững chắc. Sức mạnh lớn nhất của con người không nằm ở phép thuật, mà ở khả năng thích nghi và kiên cường.”

Trương Quản Sự gật gù. “Mưu lược của Lâm công tử luôn là thứ mà chúng ta cần. Dù có là kẻ tu hành đi chăng nữa, họ cũng cần ăn, cần mặc, cần giao thương. Miễn là chúng ta có trật tự, có sức mạnh kinh tế, chúng ta sẽ có tiếng nói.”

Một thủ lĩnh khác từ vùng đồng bằng, Mã Đại Ca, người từng cung cấp thông tin và vận chuyển cho Lâm Dịch, lên tiếng. “Ta tin vào Lâm công tử. Hắn không nói suông, hắn làm thật. Từ việc đánh đuổi giặc cỏ, đến việc trừ bỏ Thẩm Đại Nhân, tất cả đều là thực tế. Chúng ta đã thấy.”

Lời nói của Mã Đại Ca đã củng cố thêm niềm tin. Lâm Dịch đã chứng minh khả năng của mình bằng hành động, không phải bằng lời nói. Anh đã từng trải qua cuộc chiến tranh khốc liệt nhất của biên cương này, và anh đã sống sót, không chỉ vậy, anh còn chiến thắng.

Lâm Dịch không tranh luận thêm. Anh kiên nhẫn lắng nghe, thỉnh thoảng đưa ra vài lời giải thích sâu sắc, nhấn mạnh vào sự hợp tác và lợi ích chung. Bạch Vân Nhi tiếp tục trình bày các dữ liệu chi tiết, các bản vẽ về hệ thống thủy lợi, các phương án phát triển nông nghiệp và tiểu thủ công nghiệp. Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa vẫn ngồi đó, ánh mắt nghiêm nghị nhưng đầy vẻ ủng hộ, tạo thêm sự tin cậy cho toàn bộ kế hoạch.

Tuy nhiên, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, khi các đại biểu đang say sưa thảo luận, Bạch Vân Nhi khẽ ghé sát vào tai Lâm Dịch, thì thầm: “Trong lúc hội nghị diễn ra, chúng ta vừa nhận được tin báo về một số di chuyển đáng ngờ của các thế lực khác ở vùng lân cận, đặc biệt là từ phía Đông. Có vẻ họ đang thăm dò phản ứng của chúng ta.”

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Anh gật đầu nhẹ, ra hiệu cho Bạch Vân Nhi tiếp tục giữ bí mật. Anh biết, những cơn sóng ngầm không bao giờ ngừng nghỉ. Cuộc đấu tranh chính trị còn lâu mới kết thúc.

***

Hội nghị kết thúc khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ không gian qua những ô cửa sổ cao vút của hội trường. Tuy không phải tất cả mọi người đều hoàn toàn tin tưởng một cách tuyệt đối, nhưng đã có một nền tảng vững chắc cho sự hợp tác, một sự đồng thuận rõ ràng về hướng đi chung. Tiếng bước chân và tiếng trò chuyện của các đại biểu ra về vang vọng trong hội trường, không còn sự căng thẳng ban đầu mà thay vào đó là sự pha trộn của hy vọng, lo âu, và sự thận trọng. Mùi trà đã nhạt, nhưng một cảm giác mới mẻ, tràn đầy tiềm năng bắt đầu lan tỏa trong không khí.

Lâm Dịch đứng trên bục, dõi theo từng người một rời khỏi hội trường. Anh không cảm thấy vui mừng tột độ, cũng không quá bi quan. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự chấp thuận hôm nay không đảm bảo cho sự ủng hộ lâu dài, mà nó chỉ là một lời hứa, một cam kết ban đầu.

“Hỡi các vị,” Lâm Dịch nói, giọng anh vang vọng lần cuối trước khi đám đông tan rã hẳn. “Biên cương này là nhà của chúng ta. Chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ và xây dựng nó. Những thách thức lớn hơn đang chờ đợi, một kỷ nguyên mới đang đến, nhưng ta tin rằng, với sự đoàn kết và ý chí của chúng ta, chúng ta sẽ vượt qua tất cả.”

Khi những người cuối cùng đã rời đi, chỉ còn lại Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi, Binh trưởng Triệu, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa và Lão Hồ. Lão Hồ, từ một góc khuất, chậm rãi tiến lại gần. Lưng ông còng, mái tóc bạc phơ, nhưng đôi mắt tinh anh vẫn toát lên vẻ thấu hiểu. Ông dừng lại trước Lâm Dịch, khẽ gật đầu.

“Lâm công tử đã làm rất tốt,” Lão Hồ nói, giọng ông trầm tĩnh. “Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Hôm nay, công tử đã cho những người này thấy một phần lòng người của công tử, và hơn hết, một con đường để họ tự mình lựa chọn.”

Ông ngừng lại một chút, rồi khẽ thở dài. “Thời thế tạo anh hùng, nhưng cũng chính thời thế hủy diệt vô số người. Con đường của công tử… sẽ còn nhiều chông gai.”

Lâm Dịch nhìn Lão Hồ, trong ánh mắt ông ẩn chứa sự lo lắng nhưng cũng có niềm tin sâu sắc. Anh biết Lão Hồ không chỉ nhìn thấy bề nổi của vấn đề. Ông đã sống đủ lâu để hiểu rằng quyền lực và sự thay đổi luôn đi kèm với cái giá phải trả.

“Ta hiểu, Lão Hồ,” Lâm Dịch đáp, giọng anh mang chút trầm tư. “Nhưng ta không có lựa chọn nào khác. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận gánh vác những trách nhiệm lớn lao.”

Bạch Vân Nhi nhẹ nhàng gấp gọn những văn kiện cuối cùng. Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và tin tưởng. Nàng biết, đằng sau vẻ điềm tĩnh của anh là một bộ óc luôn tính toán, luôn tìm kiếm giải pháp.

Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa trao đổi ánh mắt với Lâm Dịch. Không cần lời nói, họ đã ngầm hiểu về những bước tiếp theo. Liên minh đã được củng cố, nhưng công việc thực sự chỉ mới bắt đầu. Những đội tuần tra cần được tăng cường, các tuyến đường cần được bảo vệ, và thông tin tình báo về "những di chuyển đáng ngờ" cần được xác minh.

Khi Lão Hồ cũng chậm rãi rời đi, để lại Lâm Dịch đứng một mình trên bục, nhìn ra khung cửa sổ nơi ánh hoàng hôn đỏ rực đang dần chìm xuống sau những ngọn núi. Cảm giác về trọng lượng của quyền lực và trách nhiệm đè nặng lên vai anh. Anh không phải là một vị vua, không phải một lãnh chúa, nhưng anh đang gánh vác số phận của cả một vùng đất.

Trong đầu anh, những suy nghĩ miên man về Đại Hạ Vương Triều đang hấp hối lại hiện về. Những lời đồn về người có phép thuật, về những thế lực tu hành, về Cổ Ngọc Phù và linh khí mỏng manh. Chúng không còn là những câu chuyện xa vời nữa, mà đang dần trở thành một phần của hiện thực. Cuộc chiến không chỉ là giành giật đất đai, mà còn là cuộc chiến của những bí ẩn, của những sức mạnh vượt ngoài tầm hiểu biết của con người.

Lâm Dịch biết, bình yên hôm nay chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Cuộc sống mà anh khao khát – một cuộc sống bình dị, an toàn – vẫn còn rất xa. Nhưng anh không nản lòng. Anh đã từng đối mặt với cái chết, đối mặt với sự tuyệt vọng, và anh đã sống sót. Anh sẽ tiếp tục sống, tiếp tục chiến đấu, để bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng.

*Cơn bão đã đến, và anh sẽ đứng vững, định hình lại một phần thế giới trong dòng chảy hỗn loạn của thời đại.*

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free