Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 742: Đoạn Căn Trừ Họa: Trận Chiến Ngầm Với Thẩm Đại Nhân

Gió đêm biên cương vẫn lạnh buốt, nhưng tâm trí Lâm Dịch lại bừng cháy như ngọn lửa giữa một rừng băng. Anh đã chứng kiến sự sụp đổ của một vương triều qua sách vở, và giờ đây, anh đang sống trong những ngày cuối cùng của một Đại Hạ mục ruỗng. Ánh mắt anh không còn chỉ nhìn về biên giới, mà đã xuyên qua màn đêm thăm thẳm, hướng về những cuộc tranh giành quyền lực tàn khốc đang diễn ra ở kinh thành và các vùng đất lân cận. Anh biết, bình yên này chỉ là bình minh giữa bão tố, nhưng anh sẽ biến cơn bão đó thành cơ hội để gieo mầm cho một tương lai khác.

***

Sáng sớm, ánh nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải những vệt sáng vàng óng lên con đường đất quen thuộc của Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng trẻ con cười đùa vọng lại từ phía bờ suối, hòa lẫn tiếng gà gáy eo óc và ti��ng động vật xa xăm từ những chuồng trại. Mùi khói gỗ thoang thoảng từ những căn bếp đã nhóm lửa, quyện với mùi đất ẩm và hương cỏ dại sau sương đêm, tạo nên một bầu không khí bình yên, mộc mạc đến lạ lùng. Nhưng trong căn phòng làm việc giản dị của Lâm Dịch, sự bình yên ấy chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh.

Lâm Dịch ngồi trước bàn gỗ sờn cũ, trên đó chất đầy những tờ giấy viết vội, những tấm bản đồ vẽ tay và những báo cáo thô sơ do Bạch Vân Nhi thu thập. Khuôn mặt anh thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại hằn lên vẻ mệt mỏi sau những đêm dài suy tư, và một nếp nhăn nhẹ thường trực giữa hai hàng lông mày. Anh nhíu mày, đưa tay day nhẹ thái dương khi đọc một dòng chữ nguệch ngoạc trên tấm lụa mỏng: “Lão Thẩm lại lén lút tiếp xúc với các thương nhân Thành Thiên Phong, gieo rắc tin đồn bất lợi về chính sách mới.”

“Hắn vẫn chưa chịu thôi sao?” Lâm Dịch khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm lắng pha chút châm biếm. Anh ngả người ra sau ghế, tiếng gỗ kẽo kẹt vang lên trong căn phòng tĩnh mịch. “Hắn tưởng rằng chỉ cần ẩn mình là có thể tiếp tục thao túng? Ta đã tuyên bố công khai việc tước bỏ quyền lực và tịch thu tài sản của hắn, nhưng rễ cây mục ruỗng vẫn còn bám víu vào lòng đất. Cần phải đoạn tận gốc rễ.”

Bạch Vân Nhi ngồi đối diện, dáng người thon thả, cử chỉ thanh thoát. Đôi mắt thông minh của nàng chăm chú quan sát biểu cảm của Lâm Dịch. Nàng đặt một chồng tài liệu khác xuống bàn, nhẹ nhàng nói: “Thưa công tử, không phải ai cũng có thể dễ dàng từ bỏ những gì mình từng có. Thẩm Đại Nhân đã quen với quyền lực, với sự kính nể giả tạo của dân chúng. Hắn coi biên cương này là lãnh địa riêng của hắn, và việc công tử thiết lập trật tự mới đã trực tiếp đụng chạm đến lợi ích và kiêu hãnh của hắn. Hắn không cam tâm, nên sẽ tìm mọi cách để phá hoại, dù là nhỏ nhặt nhất.”

Nàng dừng lại một chút, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn. “Chúng ta đã có một số manh mối về những kẻ trung thành với hắn đang hoạt động ngầm. Lão Quản Gia của hắn, dù đã bị tước đoạt tài sản, vẫn lén lút đi lại giữa các thôn làng lân cận, gặp gỡ những kẻ từng được hắn ban ân huệ hoặc những kẻ có lòng tham. Hắn còn có một số liên hệ bên ngoài, những thương hội nhỏ lẻ ở Thành Thiên Phong, những kẻ từng cấu kết với hắn trong các hoạt động buôn lậu, đã bị bỏ ngỏ từ thời chiến.”

Lâm Dịch gật đầu, trong đầu anh, bức tranh về mạng lưới của Thẩm Đại Nhân dần hiện rõ. Từ góc nhìn hiện đại, Thẩm Đại Nhân không chỉ là một quan lại tham nhũng, mà là một phần của một hệ thống tham nhũng sâu rộng, một "mầm bệnh" đang đe dọa sự sống còn của toàn bộ cơ thể. Việc chỉ đơn thuần tịch thu tài sản của hắn giống như cắt bỏ một cành cây sâu bệnh mà không xử lý tận gốc rễ. Nó sẽ mọc lại, hoặc lây lan sang những cành khác.

Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh yên bình bên ngoài. Trong đầu anh, những suy nghĩ về sự sinh tồn và kiến tạo lại quay cuồng. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn bền vững, cần phải kiến tạo. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng nó cần được vận dụng để phục vụ con người, để xây dựng một xã hội công bằng hơn.* Anh đã từng nghĩ, chỉ cần loại bỏ kẻ cầm đầu, mọi thứ sẽ ổn. Nhưng thế giới này không vận hành đơn giản như vậy. Sức ỳ của một hệ thống, sự cố chấp của những kẻ đã quen với đặc quyền, và sự dễ bị lung lay của dân chúng sau một thời kỳ dài bị áp bức là những rào cản vô hình nhưng mạnh mẽ.

“Hắn không chỉ đơn thuần gieo rắc tin đồn, Vân Nhi,” Lâm Dịch nói, giọng anh trầm hơn. “Hắn đang cố gắng làm suy yếu niềm tin của dân chúng vào trật tự mới. Hắn muốn chứng minh rằng ta cũng không khác gì hắn, rằng mọi sự thay đổi đều vô ích. Nếu chúng ta không xử lý triệt để, những hạt giống nghi ngờ hắn gieo rắc sẽ nảy mầm, và đến một ngày, chúng sẽ trở thành một khu rừng gai góc, cản trở mọi nỗ lực của chúng ta.”

Anh quay lại, ánh mắt sắc như dao. “Để dân chúng thực sự tin tưởng vào một kỷ nguyên mới, chúng ta cần phải cho họ thấy rõ bộ mặt thật của hắn, phơi bày tất cả tội ác của hắn ra ánh sáng, không chỉ đơn thuần là tịch thu tài sản. Hắn phải trả giá không chỉ bằng của cải, mà bằng cả danh dự và uy tín mà hắn từng có, dù là giả dối.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, nàng hiểu ý Lâm Dịch. Đây không phải là một cuộc đấu tranh cá nhân, mà là một trận chiến về lòng tin và sự hợp pháp hóa quyền lực. “Vậy công tử muốn làm gì?”

“Ta muốn một cuộc điều tra toàn diện,” Lâm Dịch nói, giọng anh dứt khoát. “Không chỉ là những tin đồn vặt vãnh hay những mối liên hệ bề ngoài. Ta muốn đào sâu vào những giao dịch ngầm của hắn, những kẻ đã từng cấu kết với hắn, những tội ác hắn đã gây ra trong suốt thời gian nắm quyền. Cần phải có bằng chứng rõ ràng, không thể chối cãi, đủ để mọi người dân trong vùng này đều thấy được sự thật, và không còn một chút nghi ngờ nào về quyết định của chúng ta.”

Anh bước đến bàn, đặt tay lên chồng báo cáo. “Hãy triệu tập Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đến Đồn Gác Biên Giới vào đêm nay. Chúng ta cần sự phối hợp của cả ba phía: quân đội để duy trì trật tự và thực thi, mạng lưới tình báo của nàng để thu thập thông tin, và giang hồ để đào bới những bí mật mà những kẻ khác không thể chạm tới.”

Bạch Vân Nhi đứng dậy, cúi đầu nhận lệnh. “Vâng, thưa công tử. Ta sẽ chuẩn bị ngay.” Nàng biết, khi Lâm Dịch đã quyết định, không gì có thể lay chuyển được. Cuộc chiến ngầm với Thẩm Đại Nhân, tưởng chừng đã kết thúc, giờ đây mới thực sự bước vào hồi gay cấn.

***

Đêm khuya, trời đầy sao, nhưng cái lạnh cắt da cắt thịt vẫn bao trùm Đồn Gác Biên Giới. Gió rít qua các kẽ hở của tường đá, mang theo hơi lạnh buốt giá của núi rừng. Từ vọng gác cao nhất, ánh đèn lồng leo lét của Thôn Làng Sơn Cước nhấp nháy như những đốm lửa nhỏ nhoi, yếu ớt giữa biển đêm rộng lớn. Trong một căn phòng họp kín tại doanh trại, ánh đèn dầu leo lét từ chiếc đèn treo giữa phòng hắt bóng những người đàn ông lên tường đá xám xịt, tạo thành những hình thù kỳ dị, lay động theo từng nhịp gió lùa qua khe cửa.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, đối diện anh là Bạch Vân Nhi, Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Mùi bụi, mồ hôi, kim loại từ vũ khí và mùi khói dầu từ chiếc đèn pha trộn vào nhau, tạo nên một bầu không khí căng thẳng và u ám. Lâm Dịch nhìn lướt qua ba gương mặt trước mặt: Bạch Vân Nhi với đôi mắt thông minh, sắc sảo; Binh trưởng Triệu với vẻ mặt sạm nắng, rắn rỏi; và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa với thân hình to lớn, vạm vỡ, khuôn mặt dữ tợn nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự cẩn trọng.

“Ta đã mời các vị đến đây không phải để bàn chuyện quân sự,” Lâm Dịch mở lời, giọng anh trầm ổn, dứt khoát. “Mà là để giải quyết một mối họa ngầm, một cái ung nhọt vẫn còn bám víu vào cơ thể biên cương này: Thẩm Đại Nhân.”

Binh trưởng Triệu khẽ nhíu mày, nắm chặt tay vào cán kiếm bên hông. “Hắn vẫn còn quấy phá sao, Lâm công tử? Chẳng phải chúng ta đã tước đoạt của hắn mọi thứ rồi sao?”

Lâm Dịch lắc đầu. “Tịch thu tài sản chỉ là bước đầu. Thẩm Đại Nhân không chỉ là một cá nhân, hắn đại diện cho một hệ thống tham nhũng cũ, một lối tư duy mục ruỗng đã ăn sâu vào xương tủy của vùng ��ất này. Để dân chúng thực sự tin tưởng vào trật tự mới mà chúng ta đang kiến lập, chúng ta cần phải phơi bày tất cả tội ác của hắn, không chỉ những điều đã công bố. Chúng ta cần phải cho họ thấy rõ ràng, Thẩm Đại Nhân đã lợi dụng quyền thế để làm gì, đã bóc lột dân chúng ra sao, và đã cấu kết với những kẻ nào để trục lợi trong thời chiến loạn.”

Trong đầu Lâm Dịch, đây là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng không kém phần cam go. Anh không thể dùng binh đao để diệt trừ một tư tưởng, một hệ thống đã ăn sâu bám rễ. Anh cần bằng chứng, cần sự thật, cần sự phơi bày để thanh tẩy. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* anh thầm nghĩ, *nhưng ta sẽ cố gắng tạo ra một phần công bằng ở đây, dù nó có khó khăn đến mấy.*

“Mạng lưới của ta có thể giám sát các tuyến đường buôn lậu cũ của hắn,” Binh trưởng Triệu nói, giọng anh trầm đục. “Trước đây, hắn thường xuyên cấu kết với một số thương nhân bên ngoài, vận chuyển hàng hóa cấm, thậm chí là lương thực từ kho dự trữ của triều đình ra bán với giá cắt cổ. Ta đã có một số manh mối về những kẻ trung gian đó.”

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng, tiếng nói của hắn như tiếng đá lăn. “Giang hồ có nhiều tai mắt, đặc biệt là những kẻ từng bị hắn chèn ép, những gia đình bị hắn bức hại đến tan cửa nát nhà. Bọn ta sẽ dễ dàng moi móc ra những bí mật mà hắn tưởng chừng đã chôn vùi. Hắn từng có một vài xưởng sản xuất muối lậu ở vùng núi sâu, và cả những sòng bạc, nhà thổ thu lợi bất chính. Mấy thứ dơ bẩn đó, chính là miếng cơm của bọn ta, nhưng hắn lại muốn nuốt trọn.” Hắn khạc một tiếng, đầy vẻ khinh bỉ. “Hắc Mộc Lệnh của ta có thể triệu tập những kẻ am hiểu nhất về ngóc ngách của Thành Thiên Phong và các vùng lân cận.”

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt anh lóe lên vẻ tính toán. “Tốt lắm. Binh trưởng Triệu, ta giao cho ngươi nhiệm vụ điều tra sâu hơn về các tuyến đường buôn lậu, những kẻ buôn bán ma túy, hoặc vũ khí lậu mà Thẩm Đại Nhân đã tiếp tay. Đặc biệt chú ý đến những giao dịch liên quan đến lương thực và vật tư quân sự trong thời chiến. Liệu hắn có từng bán tin tức hoặc tiếp tay cho giặc ngoại xâm để đổi lấy lợi ích cá nhân hay không? Dù chỉ là một chút manh mối nhỏ, cũng phải đào sâu.”

“Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa,” Lâm Dịch tiếp tục, quay sang Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. “Ta cần ngươi huy động toàn bộ mạng lưới của mình. Tìm kiếm những nạn nhân của Thẩm Đại Nhân, những người từng bị hắn bóc lột, bị hắn chèn ép. Lời khai của họ, dù không phải là bằng chứng pháp lý trong mắt triều đình, nhưng lại là bằng chứng sống động nhất trước mặt dân chúng. Đặc biệt, hãy tìm hiểu về bất kỳ hoạt động nào của hắn liên quan đến việc thu mua đất đai của dân nghèo với giá rẻ mạt, hoặc cưỡng đoạt tài sản của những kẻ yếu thế.”

“Và Vân Nhi,” Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi, “nàng sẽ là người tổng hợp tất cả thông tin, sắp xếp các bằng chứng một cách có hệ thống. Ta cần một bản báo cáo chi tiết, rành mạch, không thể chối cãi. Đồng thời, nàng hãy tiếp tục giám sát Lão Quản Gia và những kẻ trung thành còn lại của Thẩm Đại Nhân. Ta muốn biết từng động thái của chúng. Bất kỳ nỗ lực nào nhằm lật ngược tình thế, hay gieo rắc thêm tin đồn, đều phải được báo cáo ngay lập tức.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, vẻ mặt nàng nghiêm túc. “Ta hiểu. Ta sẽ đảm bảo mọi thông tin được thu thập chính xác và kịp thời.”

“Thời hạn là ba ngày,” Lâm Dịch nói, ánh mắt anh quét qua ba người. “Ba ngày để thu thập tất cả những bằng chứng cần thiết. Sau đó, chúng ta sẽ có một buổi công khai, một cuộc ‘xét xử’ trước toàn thể dân chúng biên cương. Ta muốn mọi người dân, từ già đến trẻ, đều phải thấy rõ bộ mặt thật của kẻ đã từng được gọi là ‘quan phụ mẫu’ của họ.”

Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhìn nhau, rồi cùng gật đầu. Dù xuất thân khác nhau, nhưng họ đều nhận ra sự kiên quyết và mưu lược trong con người Lâm D���ch. Sự hợp tác này, dù là bất đắc dĩ với Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, lại đang trở nên hiệu quả một cách đáng ngạc nhiên.

Khi ba người rời đi, chỉ còn Lâm Dịch một mình trong căn phòng lạnh lẽo. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. *Bình yên này chỉ là sự chuẩn bị cho một cơn bão lớn hơn,* anh thầm nhủ. *Để vững vàng giữa bão tố, trước hết phải dọn dẹp sạch sẽ những tàn dư mục nát ngay trong nhà mình. Đây không phải là tàn nhẫn, đây là sự cần thiết trong chính trị thời loạn lạc.*

Anh nhớ lại lời Lão Hồ từng nói về “những bí ẩn của vùng đất này” và những tin tức Bạch Vân Nhi mang về về “các thế lực tu hành bắt đầu can dự”. Anh biết, những cuộc đấu tranh sắp tới sẽ không chỉ dừng lại ở quyền lực trần tục. Nhưng trước khi đối mặt với những sức mạnh siêu nhiên hay những thế lực lớn hơn, anh phải củng cố nền móng của mình, phải chứng minh cho những người dân anh đang bảo vệ thấy rằng, anh có thể mang lại cho họ một cuộc sống tốt đẹp hơn, một xã hội công bằng hơn. Mạng lưới t��nh báo và liên minh của anh, dù mới hình thành, đã chứng minh được hiệu quả. Nó sẽ là công cụ đắc lực khi anh mở rộng tầm ảnh hưởng ra ngoài biên cương, nhưng trước mắt, nó sẽ giúp anh thanh lọc biên cương này.

***

Ba ngày trôi qua nhanh chóng. Cánh đồng lúa mì vừa thu hoạch đã trở nên trống trải, nhưng quảng trường Thôn Làng Sơn Cước lại đông nghịt người từ sáng sớm. Ánh nắng chiều tà bắt đầu ngả vàng, rải những tia nắng cuối ngày lên những khuôn mặt rám nắng, khắc khổ của dân chúng. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa đang nhóm cho bữa tối, mùi đất ẩm và mùi mồ hôi của đám đông hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa căng thẳng vừa đầy mong chờ. Tiếng rì rầm bàn tán không ngớt, xen lẫn tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó, nhưng tất cả đều hướng về một bục gỗ cao đặt giữa quảng trường.

Lâm Dịch đứng trên bục, dáng người gầy gò nhưng toát lên vẻ nghiêm nghị, kiên định. Anh mặc bộ thường phục đơn giản, không áo giáp, không quan phục, nhưng khí chất lãnh đạo của anh lại càng rõ ràng. Trong tay anh là một tập tài liệu dày cộp, những trang giấy trắng tinh được buộc cẩn thận bằng sợi dây gai. Bên cạnh anh là Bạch Vân Nhi, Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, tất cả đều đứng thẳng tắp, gương mặt đầy vẻ nghiêm trọng.

“Mang Thẩm Đại Nhân lên đây!” Lâm Dịch ra lệnh, giọng nói anh vang vọng khắp quảng trường, dập tắt mọi tiếng rì rầm.

Từ phía sau đám đông, Thẩm Đại Nhân bị hai binh lính áp giải đến. Hắn vẫn khoác bộ trường bào cũ kỹ, nhưng khuôn mặt dài với chòm râu bạc phơ giờ đây tái mét, mắt trũng sâu, đôi môi khô khốc. Hắn cố gắng giữ chút kiêu ngạo cuối cùng, ngẩng cao đầu, nhưng ánh mắt lướt qua đám đông lại lộ rõ sự sợ hãi và tuyệt vọng. Bên cạnh hắn là Lão Quản Gia, dáng người hơi còng, liên tục liếc nhìn Lâm Dịch với vẻ lo lắng, rồi lại rụt rè cúi đầu.

“Hỡi bà con chòm xóm, hỡi những người dân biên cương!” Lâm Dịch bắt đầu, giọng anh không quá to, nhưng mỗi từ đều rõ ràng, dứt khoát. “Ba ngày trước, ta đã tuyên bố tước bỏ quyền lực và tịch thu tài sản của Thẩm Đại Nhân, vì những tội ác mà hắn đã gây ra trong thời gian nắm quyền. Nhưng ta biết, vẫn có những kẻ nghi ngờ, vẫn có những kẻ cho rằng ta chỉ đang thanh trừng phe phái, rằng ta cũng không khác gì hắn.”

Anh dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt trong đám đông. Tiếng rì rầm lại nổi lên, nhưng nhanh chóng chìm xuống khi Lâm Dịch tiếp tục.

“Hôm nay, ta đứng đây, không phải để kết tội hắn một lần nữa, mà để phơi bày sự thật. Để cho tất cả các ngươi thấy rõ, Thẩm Đại Nhân – kẻ đã từng được gọi là ‘quan phụ mẫu’ của các ngươi – đã lợi dụng niềm tin, sự khốn khó của các ngươi để làm gì.”

Lâm Dịch mở tập tài liệu, rút ra một tờ giấy cũ kỹ. “Đây là ghi chép về việc Thẩm Đại Nhân đã cấu kết với thương hội Thành Thiên Phong, bán ra chợ đen toàn bộ số lương thực dự trữ của biên cương ngay trước khi quân địch tấn công. Hắn nói rằng kho lương bị cháy, nhưng sự thật là hắn đã biến lương thực thành vàng bạc, trong khi các ngươi phải chịu đói khát, phải ăn vỏ cây, rễ cỏ đ�� chống chọi qua ngày. Bao nhiêu người đã chết vì đói, vì bệnh tật do thiếu ăn trong thời chiến? Lương tâm của hắn ở đâu?”

Cả quảng trường như nín thở. Rồi tiếng xì xào, tiếng phẫn nộ bắt đầu nổi lên. Một bà lão bật khóc nức nở.

Thẩm Đại Nhân run rẩy, cố gắng phản bác. “Vô lý! Ngươi vu khống ta! Đó là những ghi chép giả mạo! Ta là quan triều đình, ta phụng sự vương triều, sao có thể làm ra những chuyện đồi bại đó? Các ngươi đang muốn hãm hại ta!” Giọng hắn cố tỏ ra kiêu ngạo, nhưng lại lạc đi, run rẩy.

Lâm Dịch không thèm để ý đến lời biện bạch yếu ớt của hắn. Anh rút ra một tờ giấy khác. “Đây là lời khai của Lý Cẩu, một người từng làm quản lý kho lương dưới quyền Thẩm Đại Nhân. Hắn đã chứng kiến tận mắt những chuyến hàng lương thực được bí mật vận chuyển ra khỏi kho vào ban đêm. Hắn đã chết trong một trận hỏa hoạn bí ẩn, ngay sau khi Thẩm Đại Nhân biết được hắn có ý định tố cáo. Các ngươi nghĩ là ngẫu nhiên sao?”

Cả đám đông bắt đầu sôi sục. Tiếng chửi rủa, tiếng la ó vang lên. “Đồ chó má!” “Đồ súc sinh!” “Hắn phải đền mạng!”

Lâm Dịch tiếp tục, không ngừng nghỉ. Anh trình bày từng bằng chứng một: những hợp đồng mua bán đất đai của dân nghèo với giá rẻ mạt, rồi bán lại cho các thế gia với giá cắt cổ; những khoản thuế bất công hắn áp đặt lên dân chúng trong khi miễn giảm thuế cho những kẻ cấu kết với hắn; những bằng chứng gián tiếp về việc hắn đã dùng tiền hối lộ để che giấu thông tin quân sự quan trọng, gây thiệt hại cho quân đội biên cương trong các trận chiến nhỏ. Bạch Vân Nhi đã thu thập tất cả một cách tỉ mỉ, Binh trưởng Triệu đã cung cấp những thông tin quan trọng về các giao dịch quân sự, và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đã tìm ra những nạn nhân sống sót, những người sẵn sàng đứng ra làm chứng.

Khi Lâm Dịch kể về việc Thẩm Đại Nhân đã lợi dụng một trận lũ quét để chiếm đoạt ruộng đất của hàng chục hộ dân, ép họ phải bán con cái để trả nợ, sự phẫn nộ của đám đông lên đến đỉnh điểm. Mấy người đàn ông vạm vỡ định xông lên bục, nhưng Binh trưởng Triệu và binh lính đã kịp thời ngăn lại.

“Đây là những chứng cứ không thể chối cãi,” Lâm Dịch nói, giọng anh trầm hùng, dứt khoát. “Các ngươi đã chứng kiến hắn lợi dụng sự khốn khó của dân chúng để làm giàu, bán rẻ lương tri vì lợi ích cá nhân, và thậm chí còn bán rẻ cả sự an nguy của biên cương này. Hắn không xứng đáng là một con người, huống chi là một quan lại của triều đình.”

Thẩm Đại Nhân, giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ. Hắn quỳ sụp xuống đất, khuôn mặt úp vào lòng bàn tay, không còn một chút kiêu ngạo nào. Lão Quản Gia đứng bên cạnh hắn, toàn thân run rẩy, nước mắt giàn giụa.

“Vậy, hình phạt cho Thẩm Đại Nhân là gì?” Một giọng nói vang lên từ đám đông, đó là tiếng của Lão Hồ. Ông đứng đó, lưng còng, đôi mắt tinh anh nheo lại dưới ánh chiều tà, nhìn thẳng vào Lâm Dịch. “Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Nhưng hôm nay, Lâm công tử đã cho chúng ta thấy rõ lòng người của kẻ này.”

Lâm Dịch nhìn Lão Hồ, rồi lại nhìn đám đông. Anh biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Anh không thể giết Thẩm Đại Nhân một cách đơn giản, vì điều đó sẽ biến hắn thành một "liệt sĩ" trong mắt một số kẻ. Anh phải loại bỏ hắn một cách triệt để, không chỉ về thể xác mà còn về danh dự và ảnh hưởng.

“Thẩm Đại Nhân,” Lâm Dịch nói, giọng anh vang vọng. “Ngươi đã lợi dụng quyền thế, bóc lột dân chúng, cấu kết với gian thương, và phản bội lại niềm tin của biên cương này. Ta, Lâm Dịch, thay mặt cho toàn thể dân chúng biên cương, chính thức phế truất ngươi khỏi mọi chức vụ, tước bỏ mọi danh vọng, và tịch thu toàn bộ tài sản còn lại của ngươi. Ngươi sẽ bị đày đến vùng đất hoang vu nhất ở phía Bắc, nơi chỉ có băng tuyết và thú dữ, sống quãng đời còn lại trong sự cô độc và hối hận. Ngươi sẽ không được phép quay lại biên cương này dù chỉ một bước. Và bất kỳ kẻ nào còn dám cấu kết với ngươi, hay tiếp tục quấy phá trật tự mới, đều sẽ phải chịu chung số phận.”

Đám đông im lặng trong giây lát, rồi một tiếng reo hò vang trời bật lên. “Công bằng! Công tử công bằng!” “Thẩm Đại Nhân đáng đời!” Tiếng vỗ tay vang dội như sấm.

Lâm Dịch đưa tay ra hiệu cho binh lính áp giải Thẩm Đại Nhân đi. Hắn được kéo đi như một bao tải, không còn sức phản kháng. Lão Quản Gia cũng bị giải đi theo, với ánh mắt tuyệt vọng.

Khi Thẩm Đại Nhân khuất dạng, Lâm Dịch giơ tay lên, ra hiệu cho đám đông im lặng. “Hỡi bà con,” anh nói, “việc Thẩm Đại Nhân đã kết thúc. Nhưng đây không phải là kết thúc của mọi khó khăn. Biên cương này đã trải qua quá nhiều đau khổ. Ta biết, vẫn còn những cơn sóng ngầm, những kẻ vẫn còn mang tư tưởng cũ, những kẻ đang chờ đợi một cơ hội để khuấy động. Nhưng ta xin hứa với các ngươi, ta sẽ không để bất kỳ ai lợi dụng sự khốn khó của dân chúng để trục lợi nữa. Trật tự mới này sẽ dựa trên sự công bằng, sự minh bạch, và sự đoàn kết của tất cả chúng ta.”

Anh nhìn ra xa, về phía những ngọn núi đen sẫm. Trong đầu anh, những suy nghĩ về một Đại Hạ đang hấp hối lại hiện về. Anh biết, dù đã đoạn tận g��c rễ của Thẩm Đại Nhân, nhưng cuộc chiến chính trị còn lâu mới kết thúc. Những thế lực mới đang nổi lên, những lời đồn về người có phép thuật, về những thế lực tu hành đang xuất hiện ngày càng nhiều ở các vùng đất xa xôi. Đây chỉ là một bước nhỏ trong một hành trình dài và đầy thử thách. Sự tàn nhẫn cần thiết mà anh vừa thể hiện sẽ còn phải được vận dụng nhiều hơn nữa trong tương lai, khi anh đối mặt với những thế lực lớn mạnh hơn, những quyết định khó khăn hơn để bảo vệ những người anh trân trọng.

*Bình yên này chỉ là bình minh giữa bão tố, nhưng anh sẽ biến cơn bão đó thành cơ hội để gieo mầm cho một tương lai khác.* Anh tin rằng, với sự kiên cường, tri thức và khả năng thích nghi của con người, anh có thể định hình một phần tương lai, một kỷ nguyên mới cho biên cương này, dù cho Đại Hạ Vương Triều có sụp đổ hoàn toàn đi chăng nữa.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free