Lạc thế chi nhân - Chương 741: Chấn Hưng Biên Cương: Kiến Thiết Trật Tự Mới
Màn đêm tĩnh mịch dần tan, nhường chỗ cho những tia nắng ban mai yếu ớt xuyên qua kẽ hở của tường đá xám xịt. Tại Đồn Gác Biên Giới, không khí vẫn còn vương vấn sự lạnh lẽo của sương đêm, nhưng đã được sưởi ấm bởi ánh đèn dầu leo lét trên bàn họp và mùi khói gỗ cháy âm ỉ từ lò sưởi góc phòng. Tiếng gió rít khe khẽ bên ngoài cửa sổ không làm lay chuyển sự tập trung của những người đang tề tựu. Tiếng bước chân đều đặn của lính tuần tra vọng lại từ tháp canh, hòa cùng tiếng vũ khí va chạm nhẹ khi họ đổi ca, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự cảnh giác. Mùi bụi, mồ hôi, và kim loại thoang thoảng trong không khí, khắc họa rõ nét hình ảnh một căn cứ quân sự đã trải qua nhiều trận chiến.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình gầy gò của anh ẩn mình trong tấm áo choàng dày, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ sắc bén, kiên định. Anh không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của anh đủ để khiến cả căn phòng chìm vào bầu không khí nghiêm túc, căng thẳng. Đối với anh, bình yên hiện tại chẳng khác nào một khoảng lặng giữa hai cơn bão. Triều đình Đại Hạ đang hấp hối, và những gì anh đã gầy dựng ở biên cương này sẽ không thể mãi là một ốc đảo. Anh cần phải hành động, không chỉ để phòng thủ, mà còn để kiến tạo.
Bạch Vân Nhi ngồi đối diện Lâm Dịch, vóc dáng thon thả trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, bút lông và giấy mực đã sẵn sàng trên bàn. Nàng cẩn thận ghi chép từng lời nói, từng ánh mắt, bởi nàng hiểu rõ, mỗi quyết định của Lâm Dịch lúc này đều sẽ định hình tương lai của vùng đất này. Bên cạnh nàng là Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng với vết sẹo cũ trên má. Anh ta ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên nghị nhìn về phía Lâm Dịch, sẵn sàng tuân lệnh và bảo vệ.
Lão Hồ, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, ngồi ở một góc khuất, đôi mắt tinh anh nheo lại, quan sát mọi người bằng vẻ điềm tĩnh cố hữu. Ông không nói nhiều, nhưng mỗi khi ông cất lời, đó đều là những lời khuyên thâm thúy, chứa đựng sự khôn ngoan của thời gian. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, vạm vỡ như một bức tường thành, với bộ râu quai nón rậm rạp và vết sẹo lớn trên mặt, ngồi im lặng, nhưng đôi mắt nhỏ ti hí của hắn lại lướt nhanh qua từng gương mặt, đánh giá và ghi nhớ. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt nhanh nhẹn, đứng phía sau Lâm Dịch, sẵn sàng nhận bất kỳ mệnh lệnh nào.
Lâm Dịch đặt nhẹ lòng bàn tay lên cuốn Cẩm Nang Kế Sách, cảm nhận sự dày dặn của những trang giấy đã ngả màu. Anh hắng giọng, tiếng nói trầm thấp nhưng rõ ràng vang khắp căn phòng. “Chư vị, bình yên này chỉ là tạm thời, nhưng trật tự mới phải được kiến lập từ bây giờ. Chúng ta cần một hệ thống quản lý rõ ràng, công bằng, và đủ mạnh để đối phó với những biến động sắp tới.” Anh nhìn lướt qua từng gương mặt, dò xét phản ứng của họ. “Chiến tranh đã khiến vùng đất này chìm trong hỗn loạn quá lâu. Đã đến lúc chúng ta phải ổn định nội bộ, không chỉ để tái thiết, mà còn để chuẩn b�� cho những cuộc chiến lớn hơn, có thể còn tàn khốc hơn.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, đặt bút xuống. “Chủ công nói phải. Mạng lưới tình báo của chúng ta đã báo cáo về sự bất ổn ngày càng gia tăng ở các khu vực lân cận. Các thế lực mới nổi đang tranh giành ảnh hưởng, và triều đình dường như đã hoàn toàn mất kiểm soát. Để bảo vệ biên cương này, chúng ta cần một kế hoạch rõ ràng về phân chia lại đất đai, nguồn lực, và đặc biệt là xử lý tài sản của Thẩm Đại Nhân để trấn an lòng dân. Hắn tuy đã chạy trốn, nhưng tàn dư ảnh hưởng của hắn vẫn còn hiện hữu, gieo rắc sự ngờ vực và chia rẽ.” Nàng nói, giọng điệu dứt khoát, đi thẳng vào trọng tâm vấn đề. “Ngoài ra, việc thiết lập một cơ cấu quản lý hành chính minh bạch và hiệu quả là vô cùng cấp thiết, không thể trì hoãn thêm nữa.”
Binh trưởng Triệu lên tiếng, giọng nói trầm hùng. “Quân đội sẵn sàng duy trì an ninh, bất cứ khi nào Chủ công cần. Nhưng đúng như Vân Nhi cô nương nói, cần một cơ cấu dân sự vững chắc để hợp tác. Quân sự không thể điều hành mọi việc. Nếu lòng dân không yên, quân lính chúng ta dù có mạnh đến mấy cũng khó mà giữ vững được. Chúng ta cần một bộ máy có thể ổn định cuộc sống, giải quyết tranh chấp, và đảm bảo nguồn cung cho binh lính khi cần thiết.”
Lâm Dịch lắng nghe, những lời nói của họ càng củng cố thêm những gì anh đã suy tính. Anh nhìn sang Lão Hồ. “Lão Hồ, người có suy nghĩ gì về chuyện này?”
Lão Hồ chậm rãi vuốt chòm râu bạc phơ, đôi mắt nheo lại càng sâu hơn. “Trật tự không chỉ đến từ quyền lực, mà còn từ lòng dân. Dân chúng đã chịu quá nhiều khổ cực, họ đã mất mát quá nhiều. Bây giờ, điều họ cần nhất là sự công bằng và một cuộc sống yên ổn. Nếu chúng ta chỉ dùng sức mạnh để áp đặt, e rằng sự ổn định sẽ chẳng kéo dài được bao lâu. Cần phải nghe tiếng nói của họ, thấu hiểu nguyện vọng của họ. Cũng giống như đất đai cần được canh tác đúng cách, lòng người cũng cần được vun trồng, bồi đắp. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người.”
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa lúc này mới khẽ hắng giọng, âm thanh khàn khàn. “Lão Hồ nói có lý. Bọn giang hồ chúng ta tuy không quản chuyện triều đình, nhưng cũng hiểu rằng, nếu dân chúng sống không yên, thì việc làm ăn cũng khó khăn. Thẩm Đại Nhân đó, hắn bóc lột quá đáng, khiến dân chúng căm ghét. Giờ hắn bỏ của chạy lấy người, đó là cơ hội tốt để ngài Lâm Dịch thu phục lòng dân. Bọn ta cũng sẽ phối hợp, dẹp yên những kẻ còn lẩn trốn, hoặc những kẻ muốn nhân cơ hội này mà gây rối.” Hắn nói, dù giọng điệu có phần thô kệch, nhưng lại thể hiện sự ủng hộ rõ ràng. Lâm Dịch biết, sự hợp tác của Bang Hắc Sa là vô cùng quan trọng để kiểm soát thế giới ngầm, giữ vững an ninh cho vùng đất mới.
Lâm Dịch gật đầu, suy nghĩ nội tâm của anh như một dòng chảy xiết. *Mỗi lời nói đều có giá trị. Trật tự mới phải được xây dựng trên ba trụ cột: quyền lực quân sự để bảo vệ, quản lý hành chính hiệu quả để vận hành, và sự đồng thuận của lòng dân để bền vững. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng lòng dân mới là nền tảng vững chắc nhất.* Anh nhìn Bạch Vân Nhi. “Vân Nhi, nàng hãy lập tức phác thảo một kế hoạch chi tiết về việc thu hồi tài sản của Thẩm Đại Nhân và các quan lại tham nhũng đã bỏ trốn. Ưu tiên hàng đầu là đất đai và lương thực. Chúng ta cần một danh sách cụ thể những gia đình đã chịu thiệt hại nặng nề nhất để có kế hoạch phân phối lại một cách công bằng. Đồng thời, nàng hãy phác thảo cơ cấu hành chính mới, từ cấp thôn xã đến cấp huyện, với những tiêu chí rõ ràng về năng lực và đạo đức cho các quan chức.”
Anh chuyển ánh mắt sang Binh trưởng Triệu. “Triệu huynh, huynh hãy lập tức điều động binh lính đến Thành Thiên Phong và các vùng lân cận để duy trì trật tự. Ngăn chặn bất kỳ hành vi cướp bóc, phá hoại nào. Đồng thời, chuẩn bị cho việc thu hồi các kho tàng, công sản. Chúng ta sẽ cần một lực lượng mạnh để trấn áp những kẻ còn ngoan cố hoặc những kẻ muốn lợi dụng tình hình mà gây rối. Đặc biệt là những kẻ từng là tay chân của Thẩm Đại Nhân, phải giám sát chặt chẽ.”
“Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa,” Lâm Dịch nói, ánh mắt dừng lại ở người đàn ông vạm vỡ. “Xin nhờ Thủ Lĩnh phái người của mình đi dò la, giám sát các thế lực ngầm. Đảm bảo rằng không có bang hội nào dám nhân cơ hội này mà làm càn. Nếu có bất kỳ động thái khả nghi nào từ các thế lực tu hành giả hay những kẻ khác, phải báo cáo ngay lập tức. Giang hồ có luật của giang hồ, nhưng ở vùng đất này, luật của chúng ta phải được tuân thủ.”
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gật đầu mạnh mẽ. “Ngài Lâm Dịch cứ yên tâm. Bang Hắc Sa sẽ làm theo lời ngài.”
Lâm Dịch quay lại nhìn Lão Hồ. “Lão Hồ, kinh nghiệm và trí tuệ của người là vô giá. Chúng ta cần người giúp đỡ trong việc thu phục lòng dân, trấn an họ, và truyền đạt những chính sách mới một cách dễ hiểu nhất. Người hiểu rõ dân chúng nhất.”
Lão Hồ mỉm cười hiền hậu. “Được thôi. Lão già này sẽ làm hết sức mình.”
Lâm Dịch khẽ thở phào. Anh biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Một sự thay đổi lớn đang đến, và anh phải là người định hình nó.
***
Buổi trưa, nắng ấm trải vàng trên những con đường đất của Thôn Làng Sơn Cước. Mùi khói gỗ, mùi thức ăn nấu chín, và mùi đất ẩm sau mưa sớm hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí quen thuộc, bình dị. Tiếng trẻ con chơi đùa rộn ràng, tiếng gà gáy từ xa, và tiếng chó sủa lanh lảnh làm dịu đi phần nào sự căng thẳng còn sót lại từ cuộc họp sáng sớm. Dù vậy, bầu không khí tại quảng trường thôn lại pha trộn giữa sự mong chờ, sự nghi ngờ, và một chút lo lắng. Hàng trăm người dân tề tựu đông đủ, đứng chật kín, ánh mắt đổ dồn về phía bục gỗ tạm được dựng lên.
Lâm Dịch đứng trên bục, dáng vẻ bình thản nhưng đầy uy nghiêm. Bên cạnh anh, Vương Đại Trụ với thân hình vạm vỡ, chất phác, Lý Hổ nghiêm túc, và Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn đứng hộ vệ. Họ là những gương mặt quen thuộc, đã cùng dân làng trải qua bao thăng trầm.
Lâm Dịch nhìn xuống đám đông, ánh mắt anh lướt qua từng khuôn mặt khắc khổ, từng đôi mắt chất chứa niềm hy vọng và cả nỗi sợ hãi. Anh hiểu rõ gánh nặng trên vai mình. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và đặc bi��t là những người dân vô tội này.* Anh hắng giọng, tiếng nói vang vọng, đủ lớn để mọi người đều có thể nghe rõ.
“Dân chúng của ta,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sức thuyết phục. “Chiến tranh đã qua, nhưng những vết thương vẫn còn hằn sâu trong mỗi người chúng ta, trong mỗi tấc đất này. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua những ngày tháng khốn khó nhất, đã cùng nhau chiến đấu để bảo vệ mái nhà, bảo vệ những người thân yêu. Và hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại.”
Một sự im lặng bao trùm quảng trường. Dân làng nín thở lắng nghe.
“Ta tuyên bố,” Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói mạnh mẽ, dứt khoát. “Đất đai và tài sản mà Thẩm Đại Nhân cùng bè lũ của hắn đã chiếm đoạt từ các ngươi, sẽ được thu hồi hoàn toàn và phân phát lại cho những người đã mất mát, những người đã chịu thiệt thòi. Chúng ta sẽ không để bất kỳ kẻ nào lợi dụng quyền thế để bóc lột dân lành nữa!”
Một làn sóng xì xào nổi lên. Có người vui mừng reo hò, có người lại tỏ vẻ hoài nghi. M���t người dân lớn tuổi, với mái tóc bạc phơ và khuôn mặt nhăn nheo, cất tiếng hỏi, giọng run run: “Lâm đại nhân, liệu chúng ta có thể tin tưởng được không? Trước đây, quan lại cũng hứa hẹn đủ điều, nhưng rồi đâu lại vào đấy.”
Lâm Dịch nhìn thẳng vào người đàn ông. “Ta không hứa hẹn một cuộc sống không khó khăn, không thử thách. Ta không hứa rằng sẽ không còn những kẻ tham lam, độc ác. Nhưng ta hứa sẽ có một cuộc sống công bằng hơn, một cuộc sống mà các ngươi được quyền sở hữu mồ hôi công sức của mình, được quyền sống yên ổn trên mảnh đất của mình. Ta sẽ thiết lập một bộ máy quản lý mới, nơi mỗi người dân đều có tiếng nói, nơi những kẻ có tài năng và đức độ sẽ được trọng dụng, chứ không phải những kẻ chỉ biết bóc lột.”
Anh dừng lại, để lời nói của mình thấm vào lòng dân. “Chúng ta sẽ cùng nhau lập danh sách những người cần được hỗ trợ, những gia đình đã mất mát nhiều nhất. Đất đai sẽ được phân chia lại dựa trên công bằng và nhu cầu thực tế. Ai không có đất, sẽ có đất. Ai mất nhà, sẽ được giúp đỡ xây dựng lại. Ai có sức lao động, sẽ có việc làm. Ta sẽ cử người xuống từng thôn, từng xóm để lắng nghe nguyện vọng của các ngươi. Sẽ có những người đại diện do chính các ngươi bầu ra, để đảm bảo tiếng nói của dân chúng được lắng nghe và tôn trọng.”
Lần này, tiếng reo hò đã vang dội hơn, mạnh mẽ hơn. Những khuôn mặt hoài nghi dần giãn ra, thay vào đó là niềm hy vọng le lói.
Vương Đại Trụ, với vẻ mặt hân hoan, bước lên trước một bước. “Các vị, Lâm đại nhân nói là làm! Ta, Vương Đại Trụ, sẽ cùng Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu và những người khác, trực tiếp đi xuống từng nhà, lập danh sách. Chúng ta sẽ đảm bảo công bằng cho tất cả mọi người!”
Lý Hổ gật đầu kiên quyết. “Đúng vậy! Bất cứ kẻ nào dám cản trở, dám gây rối, chúng ta sẽ không dung thứ!”
Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn chạy tới, cầm theo một cuộn giấy lớn. “Đây là bản phác thảo về các chính sách mới của Lâm đại nhân! Mọi người có thể đến xem, có thắc mắc gì cứ hỏi chúng ta!”
Lâm Dịch nhìn những người dân, cảm nhận được sự chuyển biến trong lòng họ. Từ sự tuyệt vọng, họ đang dần tìm thấy một tia hy vọng mới. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng chỉ sinh tồn không thì chưa đủ. Con người cần niềm tin, cần công bằng để sống. Đây là một cuộc chiến khác, một cuộc chiến giành lấy trái tim và khối óc của dân chúng.* Anh biết, đây không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Sẽ có những kẻ tìm cách phá hoại, sẽ có những khó khăn không lường trước được. Nhưng anh tin, với sự đồng lòng của dân chúng, anh có thể vượt qua tất cả. Anh nhìn về phía chân trời, nơi Thành Thiên Phong ẩn hiện sau những rặng núi. Đó là điểm đến tiếp theo của anh.
***
Chiều tà, những đám mây kéo đến, phủ một màn xám xịt lên Thành Thiên Phong, như một điềm báo cho sự kết thúc của một kỷ nguyên và sự khởi đầu của một kỷ nguyên khác. Dinh thự của Thẩm Đại Nhân, một tòa nhà gỗ hai tầng tráng lệ từng là biểu tượng của quyền lực và sự xa hoa, giờ đây đứng trơ trọi trong sự tiêu điều, hoang vắng. Cửa chính bị phá nát, những chiếc đèn lồng treo trước cửa đã mục ruỗng, đổ nát. Âm thanh duy nhất vang vọng là tiếng gió lùa qua những căn phòng trống trải, mang theo mùi ẩm mốc và bụi bặm.
Lâm Dịch, dẫn theo Binh trưởng Triệu và một đội quân nhỏ, tiến vào dinh thự. Tiếng bước chân nặng nề của binh lính vang vọng trên nền gạch lạnh lẽo, phá vỡ sự im lặng chết chóc. Khuôn mặt Lâm Dịch vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt anh lướt qua từng ngóc ngách, đánh giá và ghi nhớ. Anh nhìn thấy những dấu vết của một cuộc di tản vội vã: những bức tranh bị xé toạc, những đồ đạc bị quăng vãi, những chiếc rương trống rỗng. Thẩm Đại Nhân đã bỏ trốn, mang theo những gì hắn có thể, để lại một đống đổ nát phía sau.
Binh trưởng Triệu lên tiếng, giọng đầy vẻ khinh miệt. “Thẩm Đại Nhân đã bỏ trốn, mang theo một ít tài vật, nhưng phần lớn đều đã bị chúng ta phong tỏa kịp thời. Hắn cũng không ngờ chúng ta hành động nhanh đến vậy. Đây là một đòn giáng mạnh vào các thế lực còn lại đang nuôi dã tâm.” Anh chỉ vào một chồng sổ sách và giấy tờ được niêm phong cẩn thận trên bàn. “Đây là sổ sách thu chi, danh bạ các thuộc hạ, và những chứng từ về đất đai mà hắn đã chiếm đoạt. Bạch Vân Nhi đã phái người đến thu thập ngay sau khi hắn bỏ trốn. Chúng ta đã kiểm kê sơ bộ, chủ công.”
Lâm Dịch tiến lại gần, cầm lấy một cuộn giấy đã ngả màu. Đó là một bản khế ước đất đai, với con dấu của Thẩm Đại Nhân và chữ ký của một người dân nghèo. Nội tâm anh trào dâng một cảm giác khó chịu. *Thẩm Đại Nhân chỉ là một con rối trong hệ thống mục ruỗng của Đại Hạ, nhưng việc dọn dẹp tàn dư của hắn là cần thiết để thiết lập niềm tin cho dân chúng. Quyền lực thực sự đến từ sự quản lý hiệu quả và lòng dân, không phải sự bóc lột hay uy hiếp.* Anh biết, Thẩm Đại Nhân không phải là kẻ thù cuối cùng, chỉ là một chướng ngại vật cần phải dọn dẹp trên con đường xây dựng trật tự mới.
Anh lật qua các trang sổ sách, đôi mắt sắc bén nhanh chóng nắm bắt những con số, những cái tên. “Cho dù hắn đã chạy trốn, nhưng những ghi chép này sẽ là bằng chứng không thể chối cãi. Binh trưởng Triệu, hãy đảm bảo tất cả những tài liệu này được bảo quản cẩn thận. Chúng ta sẽ cần chúng để xác định những người đã bị hắn bóc lột và để phân chia lại tài sản một cách công bằng.”
Anh đưa tay chỉ vào những căn phòng trống trải. “Ngoài ra, hãy kiểm kê tất cả tài sản còn sót lại trong dinh thự này. Mọi thứ, từ đồ đạc đến lương thực, đều phải được ghi chép tỉ mỉ và đưa vào kho công. Không được để bất kỳ kẻ nào lợi dụng cơ hội mà tư lợi.”
Binh trưởng Triệu gật đầu. “Rõ, chủ công. Chúng tôi đã bố trí binh lính canh gác khắp dinh thự và các kho tàng quan trọng trong thành. Không một con kiến nào có thể lọt qua.”
Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây đen kịt đang kéo đến, báo hiệu một cơn mưa sắp sửa trút xuống. *Biên cương này không thể mãi là một ốc đảo.* Anh biết rằng, việc giải quyết tàn dư của Thẩm Đại Nhân chỉ là một phần nhỏ trong kế hoạch lớn hơn. Thành Thiên Phong, nơi từng là trung tâm hành chính của vùng, giờ đây cần được tái thiết và sáp nhập vào hệ thống quản lý mới của anh. Anh cần một bộ máy hoạt động trơn tru, không chỉ để ổn định dân sinh, mà còn để chuẩn bị cho những biến động lớn hơn khi Đại Hạ Vương Triều sụp đổ hoàn toàn.
“Binh trưởng Triệu,” Lâm Dịch nói, giọng điệu kiên quyết. “Hãy tổ chức lực lượng để giữ gìn an ninh tại Thành Thiên Phong. Ngăn chặn cướp bóc và lộn xộn. Chúng ta cần phải chứng minh cho dân chúng thấy rằng, trật tự mới mà chúng ta thiết lập sẽ mang lại sự bình yên và công bằng thực sự. Đồng thời, hãy cử người đi tìm kiếm những người có tài năng, có tâm huyết để tham gia vào bộ máy quản lý mới. Chúng ta cần những người thực sự muốn cống hiến, chứ không phải những kẻ chỉ biết tư lợi.”
Anh biết, đây là một thách thức lớn. Việc tìm kiếm những người đáng tin cậy trong một xã hội đã mục ruỗng là vô cùng khó khăn. Nhưng anh tin vào khả năng của mình, khả năng nhìn người và khả năng xây dựng một hệ thống dựa trên những giá trị cốt lõi.
***
Đêm khuya, trời đầy sao, nhưng cái lạnh cắt da cắt thịt vẫn bao trùm Đồn Gác Biên Giới. Gió rít qua các kẽ hở của tường đá, mang theo hơi lạnh buốt giá của núi rừng. Trên vọng gác cao nhất, Lâm Dịch đứng một mình, thân hình gầy gò của anh như hòa vào màn đêm thăm thẳm. Anh nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi đen sẫm vươn mình lên trời, như những bức tường thành vĩ đại. Xa xa, những ánh đèn lồng leo lét của Thôn Làng Sơn Cước nhấp nháy như những đốm lửa nhỏ nhoi, yếu ớt giữa biển đêm rộng lớn.
Ánh mắt anh không còn chỉ nhìn về biên giới, về những mối đe dọa quân sự đã quen thuộc. Tầm nhìn của anh đã mở rộng hơn, hướng về một Đại Hạ đang tan rã, về những cuộc tranh giành quyền lực tàn khốc đang diễn ra ở kinh thành và các vùng đất lân cận. Anh cảm thấy cái gió lạnh lùa vào tận xương tủy, nhưng tâm trí anh lại bừng cháy với những suy nghĩ và kế hoạch.
Anh biết, trật tự mà anh vừa kiến lập chỉ là một hạt mầm bé nhỏ, mong manh như một ngọn nến trước gió bão. Những gì anh đã làm hôm nay – thu hồi tài sản Thẩm Đại Nhân, trấn an lòng dân, thiết lập bộ máy quản lý mới – chỉ là những bước khởi đầu. Đại Hạ đang hấp hối, và biên cương này sẽ không thể mãi là một ốc đảo bình yên. Sẽ có những thế lực mới nổi lên, những tu hành giả với sức mạnh siêu phàm, những cuộc chiến tranh giành quyền lực sẽ nhấn chìm cả vương triều.
Lâm Dịch chậm rãi đưa tay nắm chặt cuốn Cẩm Nang Kế Sách, cảm nhận từng đường gân nổi lên trên mu bàn tay mình. Nó không chỉ là một cuốn sách chứa đựng những kiến thức của thế giới cũ, mà còn là một lời nhắc nhở về gánh nặng và trách nhiệm anh đang mang. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn bền vững, cần phải kiến tạo. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng nó cần được vận dụng để phục vụ con người, để xây dựng một xã hội công bằng hơn.*
Anh nhớ lại lời Lão Hồ nói về "những bí ẩn của vùng đất này", những tin tức Bạch Vân Nhi mang về về "các thế lực tu hành bắt đầu can dự". Anh biết, thế giới mà anh đang sống không chỉ có những cuộc chiến của binh đao, của quyền lực trần tục. Sẽ có những yếu tố siêu nhiên, những sức mạnh mà anh chưa từng biết đến, những thách thức vượt ra ngoài khuôn khổ của tri thức hiện đại. Nhưng anh không sợ hãi. Sự kiên cường và khả năng thích nghi của con người trong nghịch cảnh đã được chứng minh qua bao cuộc chiến.
Ánh mắt anh kiên định, nhìn thẳng vào khoảng không vô định. Anh không muốn trở thành một kẻ xưng bá, nhưng anh sẽ trở thành người bảo vệ, người kiến tạo cho một cuộc sống mà những người dân ở đây xứng đáng có được. Anh sẽ phải chuẩn bị cho những cuộc chiến lớn hơn, không chỉ để bảo vệ những người anh trân trọng, mà còn để định hình một phần tương lai, một kỷ nguyên mới. Đây không phải là kết thúc, mà là khởi đầu của một hành trình dài và đầy thử thách, một hành trình mà anh sẽ phải viết nên bằng chính trí tuệ, ý chí, và cả những giá trị mà anh mang theo từ thế giới cũ. Bình yên này chỉ là bình minh giữa bão tố, nhưng anh sẽ biến cơn bão đó thành cơ hội để gieo mầm cho một tương lai khác.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.