Lạc thế chi nhân - Chương 740: Tái Thiết Trong Lo Âu: Bước Chân Của Người Lãnh Đạo
Màn đêm buông xuống Thôn Làng Sơn Cước tĩnh mịch như một bức tranh thủy mặc, nhưng bên trong căn phòng đá tại Đồn Gác Biên Giới, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng và những suy tư nặng trĩu. Lâm Dịch ngồi đối diện với Bạch Vân Nhi, Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, ánh nến chập chờn trên bàn soi rõ những đường nét lo âu trên gương mặt mỗi người. Cuộc họp kín này, đã trở thành một nghi thức quen thuộc mỗi khi có tin tức mới hay cần hoạch định những bước đi quan trọng, nhưng đêm nay, nó mang một ý nghĩa khác.
Bạch Vân Nhi, vẫn với vẻ ngoài thanh lịch và điềm tĩnh, trải một tấm bản đồ đã cũ kỹ lên mặt bàn gỗ sần sùi. Ngón tay nàng mảnh mai nhưng đầy dứt khoát, chỉ vào những điểm nóng mới ở sâu trong Đại Hạ. “Tin tức từ kinh thành ngày càng tệ, Lâm Dịch,” nàng bắt đầu, giọng nói trầm ổn nhưng ẩn chứa sự khẩn trương. “Hoàng đế đã qua đời, các phe phái tranh giành quyết liệt đến mức lộ liễu, không còn giữ chút thể diện nào. Hàng ngày đều có tin đồn về những vụ ám sát, thanh trừng lẫn nhau trong triều đình. Các tướng lĩnh quân đội cũng chia bè kết phái, không còn nghe lệnh trung ương nữa. Và đáng báo động hơn cả…” Nàng dừng lại, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Lâm Dịch. “…có tin đồn về các thế lực tu hành bắt đầu can dự vào cuộc tranh giành quyền lực này.”
Lâm Dịch nghe vậy, khẽ nhíu mày. Anh đã lường trước được sự sụp đổ của Đại Hạ, nhưng việc các thế lực tu hành, vốn thường ẩn mình trong bóng tối, lại bắt đầu lộ diện và can dự trực tiếp vào chính sự, quả thực là một biến số lớn. Nó làm phức tạp hóa mọi tính toán của anh. Cái thế giới này, vốn đ�� tàn khốc và khó lường, nay lại càng trở nên nguy hiểm hơn gấp bội. Anh nhớ lại lời Lão Hồ nói về "cái loạn này, e rằng không chỉ là loạn người phàm." Có vẻ như, lời tiên đoán đó đang dần trở thành sự thật.
Binh trưởng Triệu, với vẻ mặt sạm nắng và thân hình rắn rỏi, khẽ hắng giọng, bổ sung: “Biên giới chúng ta tuy tạm yên, nhưng nếu nội loạn kéo dài, sớm muộn gì cũng có kẻ dòm ngó vùng đất này. Sẽ có những kẻ cơ hội muốn bành trướng thế lực, chiếm lấy nguồn tài nguyên và nhân lực của chúng ta. Quân địch tuy đã rút lui, nhưng họ sẽ không bỏ qua miếng mồi ngon này mãi đâu.” Giọng ông ta đầy sự cảnh giác, phản ánh đúng bản chất của một người lính đã trải qua bao trận mạc. Ông đã thấy quá nhiều sự tàn khốc của chiến tranh, và ông biết rằng bình yên chỉ là một khoảnh khắc mong manh.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với vẻ ngoài vạm vỡ và khuôn mặt dữ tợn, gằn giọng thêm vào. Hắn ta chống hai tay lên bàn, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua bản đồ. “Bang phái của ta cũng nhận được tin tức tương tự. Không chỉ ở kinh thành, mà các thế lực ngầm, các bang hội giang hồ ở các vùng lân cận cũng đang rục rịch. Nhiều thế lực mới nổi đang tìm cách bành trướng, không chỉ là quan lại hay quân đội. Bọn chúng không từ thủ đoạn nào, sẵn sàng chém giết để tranh giành địa bàn, tranh giành tài nguyên. Tình hình bên ngoài còn loạn hơn chúng ta nghĩ, Lâm Dịch. Bất kỳ lúc nào, một băng cướp lớn hay một thế lực giang hồ nào đó cũng có thể kéo đến vùng đất này.” Giọng hắn ta thô bạo nhưng chứa đựng những thông tin đáng giá, cho thấy mạng lưới của Bang Hắc Sa cũng không hề thua kém mạng lưới tình báo của Bạch Vân Nhi ở một khía cạnh nào đó.
Lâm Dịch lắng nghe từng lời, đôi mắt anh nheo lại, những suy nghĩ hiện đại xoáy sâu trong đầu. “Vậy là, bình yên này chỉ là sự chuẩn bị cho một cơn bão lớn hơn,” anh chậm rãi nói, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy kiên quyết. Anh nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị đắng chát lan tỏa trong miệng, tựa như vị của thời cuộc. “Chúng ta không thể chỉ phòng thủ mãi được. Cuộc chiến này sẽ không phải là một cuộc chi��n ngắn ngủi, mà là một cuộc tranh giành kéo dài, một cuộc sàng lọc tàn khốc của cả một vương triều. Nếu chúng ta chỉ ngồi yên chờ đợi, chúng ta sẽ bị cuốn trôi.”
Anh nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt đầy tin tưởng. “Vân Nhi, hãy tăng cường mạng lưới tình báo của chúng ta. Không chỉ là tin tức từ kinh thành hay các vùng lân cận, mà đặc biệt chú ý đến các thế lực ngầm, những tổ chức tu hành vừa lộ diện. Ta cần biết rõ ràng về bản chất của bọn họ, mục đích của bọn họ, và sức mạnh thực sự của bọn họ. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và trong tình thế này, thông tin chính là sinh mệnh.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, ghi nhớ từng lời. Nàng hiểu rõ tầm quan trọng của thông tin trong chiến lược của Lâm Dịch. Mạng lưới nàng đã dày công xây dựng sẽ được mở rộng và đào sâu hơn nữa, len lỏi vào từng ngóc ngách của Đại Hạ đang mục ruỗng.
Tiếp đó, Lâm Dịch quay sang Binh trưởng Triệu. “Triệu huynh, hãy tiếp tục huấn luyện binh sĩ và dân quân. Không chỉ về kỹ năng chiến đấu, mà còn về kỷ luật, về tinh thần đồng đội. Chúng ta cần một đội quân tinh nhuệ, sẵn sàng đối phó với bất kỳ kẻ thù nào, dù là quân triều đình, quân phiến loạn, hay thậm chí là những thế lực không thuộc về phàm tục. Gia cố thêm các điểm phòng thủ, dự trữ vũ khí và trang bị. Ta không muốn bất kỳ ai phải chiến đấu với tay không.”
Binh trưởng Triệu đứng thẳng người, gật đầu dứt khoát. “Thuộc hạ tuân lệnh, Lâm Dịch. Đội quân của chúng ta sẽ không để ngài thất vọng.” Ông ta cảm nhận được sự nghiêm trọng trong lời nói của Lâm Dịch, và cũng hiểu rằng gánh nặng trên vai họ đang ngày càng lớn.
Cuối cùng, ánh mắt Lâm Dịch dừng lại trên Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. “Thủ Lĩnh,” anh nói, giọng điệu có chút thận trọng nhưng vẫn đầy uy quyền. “Ta cần sự hợp tác của ngài để ổn định trật tự giang hồ trong vùng ảnh hưởng của chúng ta. Ngăn chặn những hỗn loạn không đáng có, những vụ cướp bóc, giết chóc. Chúng ta không thể để nội bộ tự làm suy yếu mình khi kẻ thù bên ngoài đang rình rập. Hãy cho ta biết những thế lực nào đang nổi lên, những kẻ nào có tiềm năng gây nguy hại, và chúng ta sẽ tìm cách xử lý. Ta không muốn thấy bất kỳ sự hỗn loạn nào ở vùng đất này, ít nhất là trong thời điểm hiện tại.”
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa im lặng một lúc, đôi mắt nheo lại đánh giá Lâm Dịch. Hắn ta từng là một kẻ ngang tàng, chỉ biết đến quyền lực và lợi ích của bang phái. Nhưng sau những lần hợp tác với Lâm Dịch, hắn ta dần nhận ra sự khác biệt của con người này. Lâm Dịch không nói lời hoa mỹ, không hứa hẹn viển vông, nhưng những gì anh làm đều mang lại kết quả cụ thể, mang lại sự an toàn và lợi ích cho cả vùng đất, và gián tiếp là cho Bang Hắc Sa. “Được,” hắn ta cuối cùng cũng đáp, giọng nói khàn khàn. “Ta sẽ sai người của mình theo dõi sát sao, bất kỳ kẻ nào dám gây rối, ta sẽ không để yên. Nhưng Lâm Dịch, ngài cũng phải nhớ rằng, giang hồ có luật của giang hồ. Bọn ta sẽ không để ai lấn át.”
Lâm Dịch khẽ gật đầu. Anh hiểu rõ tính cách của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, và anh cũng không mong đợi một sự phục tùng tuyệt đối. Sự hợp tác này dựa trên lợi ích chung và sự tôn trọng lẫn nhau. “Đó là điều ta mong muốn, Thủ Lĩnh. Chúng ta cần một sự ổn định tạm thời để củng cố sức mạnh, trước khi đối mặt với những thách thức lớn hơn. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và chúng ta phải tự mình giành lấy sự công bằng, giành lấy sự sống còn.”
Anh đưa tay lướt qua bản đồ, ánh mắt sắc bén dừng lại ở những vùng đất xa xôi, nơi các thế lực mới đang dần hình thành. “Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ. Chúng ta sẽ chủ động. Không phải để xưng bá, mà để đảm bảo rằng vùng đất này, những người dân này, sẽ có một tương lai. Ta không biết cuộc chiến này sẽ kéo dài bao lâu, nhưng ta biết rằng chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc chiến trường kỳ, một cuộc chiến mà mỗi người đều phải trở thành một chiến binh, một người kiến tạo.”
Ánh nến chập chờn, đổ bóng dài trên những gương mặt đầy suy tư. Bên ngoài, gió lạnh lùa qua những kẽ hở của Đồn Gác Biên Giới, mang theo hơi thở của màn đêm và những bí ẩn đang chờ đợi. Lâm Dịch biết rằng, con đường phía trước còn r��t dài, rất gian nan. Nhưng nhìn vào những người đồng hành đang ngồi trước mặt, nhìn vào niềm tin mà họ dành cho anh, anh cảm thấy một sức mạnh vô hình trỗi dậy. Đây không phải là kết thúc, mà là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà anh sẽ phải viết nên bằng chính trí tuệ, ý chí, và cả những giá trị mà anh mang theo từ thế giới cũ. Anh sẽ không trở thành một kẻ xưng bá, nhưng anh sẽ trở thành người bảo vệ, người kiến tạo cho một cuộc sống mà những người dân ở đây xứng đáng có được.
***
Bình minh hé rạng, xua đi những bóng đêm nặng nề bao trùm Thôn Làng Sơn Cước. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi xuống con đường đất, đánh thức một ngày mới đầy ắp năng lượng. Khác với sự tĩnh mịch của đêm khuya, toàn bộ thôn làng giờ đây sống dậy với một khí thế hoàn toàn mới, một sự hăng hái mà chỉ những người vừa thoát khỏi hiểm nguy mới có thể có được. Tiếng búa đập côm cốp, tiếng cưa gỗ ken két, tiếng cuốc xẻng va vào đất đá lách cách, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự tái thiết.
Lâm Dịch, sau một đêm họp kín đầy căng thẳng, vẫn giữ vẻ trầm tư nhưng ánh mắt anh lại ánh lên sự quyết tâm. Anh sải bước trên con đường chính của làng, thân hình gầy gò của một thiếu niên 17 tuổi vẫn còn mang dấu vết của những tháng ngày gian khổ, nhưng khí chất toát ra từ anh lại là của một vị lãnh đạo dày dạn kinh nghiệm. Anh quan sát tỉ mỉ từng nhóm người đang làm việc, từ những cụ già khom lưng nhặt nhạnh gạch vỡ, đến những thanh niên trai tráng hì hục khiêng gỗ, dựng nhà. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa mới nhóm, mùi đất mới lật, mùi mồ hôi của sự lao động cần cù, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự hồi sinh.
“Mọi người cố gắng, chúng ta sẽ xây dựng lại nhanh hơn và vững chắc hơn trước!” Lâm Dịch cất ti��ng, giọng nói tuy không quá lớn nhưng đủ để lan tỏa, mang theo một năng lượng khích lệ. Anh biết, việc tái thiết không chỉ là xây dựng lại nhà cửa, mà còn là xây dựng lại niềm tin, xây dựng lại tinh thần. Anh phải là người truyền lửa, người định hướng.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đang chỉ huy một nhóm thanh niên dựng lại một căn nhà bị đổ sập. Nghe thấy tiếng Lâm Dịch, hắn ta quay phắt lại, nụ cười rộng mở trên môi. “Đại ca yên tâm, có bọn đệ ở đây, không ai dám lười biếng đâu! Bọn chúng còn hăng hái hơn cả khi đi đánh trận ấy chứ!” Hắn ta nói to, rõ ràng, rồi lại quay sang thúc giục đám thanh niên. “Này, nhanh tay lên! Cột kèo này phải chắc chắn hơn cái cũ gấp đôi! Đừng để Đại ca phải lo lắng!” Dù lời nói có phần cục cằn, nhưng ánh mắt hắn ta lại ánh lên niềm tự hào không thể che giấu. Dưới sự lãnh đạo của Lâm Dịch, họ không chỉ sống sót mà còn đang kiến tạo một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Lý Hổ, với vẻ mặt nghiêm nghị và vết sẹo nhỏ trên lông mày, đang giám sát việc sửa chữa hàng rào phòng thủ bên ngoài làng. Hắn ta vẫn giữ thái độ kỷ luật của một người lính, đảm bảo mọi công việc đều được thực hiện một cách cẩn thận và vững chắc nhất. Dù không nói nhiều như Vương Đại Trụ, nhưng sự hiện diện của hắn ta, cùng với ánh mắt sắc bén quan sát từng chi tiết, đã đủ để mọi người phải làm việc nghiêm túc.
Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng nhanh nhẹn và gương mặt có chút ngây ngô, lại đang tất bật chạy đi chạy lại, truyền đạt các chỉ thị của Lâm Dịch, phân phát công cụ, hay đơn giản là mang nước uống cho mọi người. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Hắn ta luôn miệng nói, nụ cười tươi roi rói không bao giờ tắt. Sự nhiệt tình của hắn ta như một luồng gió mát, xua tan đi sự mệt mỏi của những người lao động.
Lâm Dịch tiếp tục đi sâu vào trong làng, nơi tiếng cười nói của trẻ con đã bắt đầu vang lên. Lâm Tiểu Nguyệt, với mái tóc tết gọn gàng và bộ quần áo vá víu nhưng sạch sẽ, đang chơi đùa cùng đám trẻ khác. Con bé giờ đây đã không còn vẻ sợ hãi, lo âu như trước. Nụ cười hồn nhiên của con bé, những bước chạy nhảy vô tư lự, là minh chứng rõ ràng nhất cho sự bình yên mà Lâm Dịch đã mang lại. Nhìn con bé, trong lòng anh trào dâng một cảm giác ấm áp, nhưng cũng đi kèm với một gánh nặng trách nhiệm. Anh phải bảo vệ nụ cười đó, bảo vệ tương lai của những đứa trẻ này.
Anh dừng lại trước một căn nhà nhỏ, nơi mùi thảo dược thoang thoảng bay ra. Hồ Gia Gia, với bộ râu tóc bạc phơ và dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, đang cẩn thận nghiền nát các loại thuốc. Lâm mẫu, với khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian nhưng ánh mắt đã bớt đi phần nào lo âu, đang phụ giúp ông.
“Hồ Gia Gia, Lâm mẫu,” Lâm Dịch cất tiếng chào, giọng anh nhẹ nhàng hơn.
Hồ Gia Gia ngẩng đầu lên, đôi mắt từ bi nhìn anh. “Tiểu Dịch đấy ư? Con đến đúng lúc lắm. Dược liệu đã đủ dùng cho tháng này, chúng ta đã thu thập được khá nhiều từ rừng núi theo chỉ dẫn của con. Nhưng cần tính toán lâu dài hơn, đặc biệt là các loại kháng sinh mà cậu nói. Những loại thảo dược đó thật sự có công hiệu kỳ diệu trong việc chữa trị những vết thương nhiễm trùng, hay những bệnh lạ mà trước đây ta chưa từng gặp.” Ông vuốt chòm râu bạc, vẻ mặt đầy suy tư. “Cái Thần Nông Bách Thảo Phổ của con thật sự là một kho báu. Nhiều bài thuốc trong đó, ta tưởng chừng đã thất truyền từ ngàn năm rồi.”
Lâm Dịch chỉ khẽ cười. “Chỉ là chút kiến thức cũ thôi ạ.” Anh không muốn giải thích sâu hơn về nguồn gốc những kiến thức đó. Anh biết, trong thế giới này, những điều kỳ lạ luôn tồn tại, và việc giải thích về những khái niệm y học hiện đại sẽ chỉ gây thêm sự hoài nghi. Điều quan trọng là chúng có ích. “Chúng ta cần tích trữ thêm, Hồ Gia Gia. Không chỉ cho dân làng, mà còn cho cả binh lính. Một cuộc chiến kéo dài sẽ không chỉ mang đến vết thương do vũ khí, mà còn là dịch bệnh, là sự suy yếu của thể trạng. Con đã chuẩn bị danh sách những loại thảo dược cần ưu tiên, mong ông xem qua.” Anh đưa cho Hồ Gia Gia một cuộn giấy nhỏ.
Lâm mẫu đặt bát thuốc xuống, khuôn mặt bà lộ rõ vẻ nhẹ nhõm. “Tiểu Dịch, con xem, nhà mình ��ã sửa lại gần xong rồi. Thật không ngờ có ngày yên bình như vầy.” Bà nhìn ra ngoài cửa, nơi những bức tường nhà đang dần được dựng lên, ruộng đồng đang được khai hoang trở lại. Ánh mắt bà vẫn còn chút lo lắng, nhưng giờ đây đã thêm vào đó một tia hy vọng. Con trai bà, dù vẫn còn gầy gò, đã trở thành trụ cột của cả vùng đất này. Bà tự hào, nhưng cũng thương con vô cùng.
“Mẹ yên tâm,” Lâm Dịch nắm lấy bàn tay chai sạn của mẹ, khẽ siết chặt. “Con sẽ không để bất cứ ai phải sống trong sợ hãi nữa.”
Lâm phụ, với dáng vẻ lão nông chất phác, đang cặm cụi sửa lại hàng rào tre cạnh nhà. Ông ngẩng đầu lên, khuôn mặt rám nắng nở một nụ cười hiền hậu. “Tiểu Dịch đã lớn rồi, đã có thể gánh vác cả một vùng đất. Cha mừng cho con. Cha tin con sẽ làm được.” Lời nói của ông đơn giản, mộc mạc, nhưng lại chứa đựng một niềm tin tuyệt đối, một sự an ủi lớn lao cho Lâm Dịch.
Lâm Dịch cảm nhận được sức nặng của niềm tin đó. Anh biết, anh không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà cho tất cả những con người này, những con người đã đặt trọn niềm tin vào anh. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng giờ đây, đối với Lâm Dịch, sinh tồn không chỉ là cá nhân anh, mà là sinh tồn của cả một cộng đồng.
***
Giữa trưa, khi mặt trời lên cao, chiếu những tia nắng vàng óng xuống vạn vật, Suối Nguồn Tinh Lực vẫn giữ được vẻ thanh tịnh, mát mẻ của mình. Dòng nước trong vắt, lấp lánh như bạc, chảy xiết qua những ghềnh đá, tạo nên bản hòa ca êm dịu của thiên nhiên. Mùi hương của cây cỏ dại, của đất ẩm và của những bông hoa dại ven suối thoang thoảng trong gió, mang lại một cảm giác bình yên đến lạ lùng.
Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, nhưng đôi mắt vẫn tinh anh và sâu thẳm, ngồi thiền bên bờ suối. Ông nhắm hờ mắt, lắng nghe tiếng nước chảy, cảm nhận từng luồng "linh khí" mỏng manh nhưng thuần khiết đang lượn lờ trong không khí. Nơi đây, tuy không phải là nơi linh khí dồi dào như những đỉnh núi tu luyện huyền thoại, nhưng đủ để tâm hồn con người tìm thấy sự tĩnh tại, đủ để nuôi dưỡng những suy tư sâu sắc nhất. Chòm râu bạc của ông khẽ lay động theo làn gió nhẹ.
Trong thâm tâm, Lão Hồ suy ngẫm về sự đổi thay của vùng đất này, và quan trọng hơn, về sự trưởng thành đến kinh ngạc của Lâm Dịch. Ông đã sống đủ lâu để chứng kiến bao cuộc thịnh suy, bao nhiêu anh hùng nổi lên rồi lụi tàn. Nhưng Lâm Dịch thì khác. Thiếu niên này không sở hữu sức mạnh kinh người của tu hành giả, cũng không có dòng dõi quyền quý. Anh đến từ một nơi xa lạ, mang theo những kiến thức và tư duy vượt thời đại. Lão Hồ đã nhiều lần tự hỏi, liệu đây có phải là "thiên ý" để cứu vãn một Đại Hạ đang trên đà sụp đổ?
“Nước chảy không ngừng, thời cuộc cũng thay đổi không ngừng,” Lão Hồ thì thầm, giọng nói trầm bổng như tiếng gió xào xạc qua lá. “Nhưng có những thứ, như ý chí con người, vẫn kiên cường như dòng suối này.” Ông khẽ mở mắt, nhìn vào dòng nước đang không ngừng trôi. Dòng suối này, dù gặp bao ghềnh đá, bao cản trở, vẫn tìm cách vượt qua, vẫn không ngừng chảy về phía trước. Giống như Lâm Dịch, dù đối mặt với bao khó khăn, bao hiểm nguy, vẫn không ngừng tìm cách thích nghi, không ngừng vươn lên.
Lão Hồ đưa tay nhặt một phiến đá nhỏ nằm dưới chân, bề mặt nhẵn nhụi vì đã bị dòng nước mài giũa qua bao năm tháng. Ông nhẹ nhàng ném nó xuống dòng nước. Một tiếng "tõm" nhỏ vang lên, rồi những gợn sóng lan tỏa ra, từ tâm điểm nhỏ bé, dần dần mở rộng ra khắp mặt suối, chạm đến những bờ đá, những cành cây ven bờ. Ông quan sát những gợn sóng đó, trong lòng chợt lóe lên một suy nghĩ. Lâm Dịch, giống như phiến đá nhỏ này, đã tạo ra những gợn sóng đầu tiên, những thay đổi đầu tiên ở vùng biên giới này. Và những gợn sóng đó, giờ đây, đang dần lan tỏa ra, ảnh hưởng đến cả một vương triều đang hỗn loạn.
Ông nhớ lại những lời Lâm Dịch nói đêm qua, về việc các thế lực tu hành bắt đầu can dự vào chính sự. Đó là một dấu hiệu đáng báo động. Thế giới tu hành, vốn là một thế giới khác biệt, với những quy tắc riêng, những sức mạnh vượt xa người phàm. Khi hai thế giới này va chạm, hậu quả sẽ là khôn lường. Những bí ẩn về Cổ Ng��c Phù mà Lâm Dịch đang sở hữu, về "linh khí mỏng manh" mà anh nhắc đến, có lẽ không chỉ là những lời đồn thổi. Có thể, Lâm Dịch đang dần chạm đến một phần bản chất của thế giới này, một phần mà ngay cả những người sống ở đây hàng ngàn năm cũng không thể hiểu hết.
Lão Hồ khẽ thở dài. Ông đã từng chứng kiến sự tàn phá khủng khiếp của chiến tranh, nhưng chưa bao giờ thấy một cuộc chiến mà yếu tố siêu nhiên lại lộ diện rõ ràng đến vậy. Lâm Dịch, với trí tuệ và sự chuẩn bị kỹ lưỡng của mình, liệu có đủ sức đối phó với những thế lực vượt ngoài tầm hiểu biết của người phàm? Ông không biết. Nhưng ông tin, tin vào ý chí kiên cường và khả năng thích nghi phi thường của Lâm Dịch.
Ông lại nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát lạnh lướt qua gò má, mang theo hơi thở của núi rừng. Dù tương lai có ra sao, ông biết rằng Thôn Làng Sơn Cước này, dưới sự lãnh đạo của Lâm Dịch, sẽ là một nơi kiên cường, một nơi mà hy vọng vẫn còn tồn tại. Bởi vì, ở đây, con người không chỉ chiến đấu để sinh tồn, mà còn để kiến tạo.
***
Đêm khuya buông xuống, trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, soi rọi một vùng biên giới rộng lớn. Gió lạnh từ những rặng núi xa xăm lùa về, rít qua những tháp canh, mang theo hơi sương lạnh lẽo và mùi kim loại đặc trưng của Đồn Gác Biên Giới. Bên trong căn phòng chỉ huy, ánh nến chập chờn vẫn là nguồn sáng duy nhất, hắt lên những bóng hình tĩnh lặng của Lâm Dịch và những người đồng hành. Cuộc họp đã kéo dài, và không khí vẫn đặc quánh sự nghiêm trọng.
Bạch Vân Nhi, sau khi báo cáo về tình hình kinh thành và sự xuất hiện của các thế lực tu hành, lại tiếp tục chỉ vào những vùng đất khác trên tấm bản đồ cũ kỹ. “Tin tức từ các thương hội cho thấy, ở phía Tây Nam, một thế lực mới tự xưng là ‘Thiên La Giáo’ đang âm thầm bành trướng. Bọn chúng không chỉ chiêu mộ dân chúng mà còn thu hút cả một số tu hành giả tán tu. Ở phía Đông Bắc, một vị tướng cũ của Đại Hạ, tự xưng là ‘Vương Tự Tại’, đang tập hợp lực lượng, tuyên bố sẽ ‘thanh trừng gian thần, khôi phục giang sơn’. Cả hai thế lực này đều có tiềm lực quân sự đáng kể và đang tìm cách kiểm soát các tuyến đường thương mại, các mỏ khoáng sản quan trọng.” Nàng ngừng lại, ánh mắt sắc sảo lướt qua Lâm Dịch, rồi đến Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. “Chúng ta đang ở giữa một vòng xoáy. Nếu không chủ động, chúng ta sẽ bị nuốt chửng.”
Lâm Dịch gật đầu, những suy nghĩ phức tạp cuộn xoáy trong đầu. Anh đã lường trước điều này. Khi một vương triều sụp đổ, sẽ luôn có những kẻ nổi lên để tranh giành quyền lực, để lấp đầy khoảng trống. Nhưng sự xuất hiện của các "thế lực tu hành" và "Thiên La Giáo" cho thấy cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở quyền lực thế tục. Nó đang dần biến thành một cuộc chiến giành giật tài nguyên, giành giật ảnh hưởng cả ở cấp độ linh khí, một khái niệm mà anh, một người đến từ thế giới hiện đại, vẫn đang cố gắng nắm bắt hoàn toàn.
“Vậy là, những kẻ mà chúng ta gọi là ‘tu hành giả’ đang bắt đầu công khai tham gia vào trò chơi vương quyền,” Lâm Dịch trầm ngâm nói, giọng điệu mang chút hoài nghi và châm biếm nội tâm. “Trong thế giới của ta, những người có khả năng đặc biệt thường được gọi là ‘siêu anh hùng’ hoặc ‘phản diện’, nhưng họ thường ẩn mình hoặc bị kiểm soát. Ở đây, họ là một biến số khó lường, có thể thay đổi cục diện chỉ bằng một cái phẩy tay. Chúng ta không thể bỏ qua yếu tố này. Vân Nhi, hãy đào sâu thông tin về Thiên La Giáo và các tu hành giả tham gia vào cuộc chiến. Ta cần biết rõ về sức mạnh, những khả năng đặc biệt của bọn họ, và cách thức hoạt động của họ. Đặc biệt, ta muốn biết liệu họ có điểm yếu nào không, có bị ràng buộc bởi luật lệ hay sức mạnh nào khác hay không.”
Bạch Vân Nhi ghi chép cẩn thận. Nhiệm vụ này khó khăn hơn nhiều so với việc thu thập tin tức chính trị, bởi vì thế giới tu hành vốn bí ẩn và ít khi lộ diện.
Binh trưởng Triệu, với vẻ mặt nghiêm nghị, đưa ra ý kiến từ góc độ quân sự. “Lâm Dịch, nếu những tin tức này là thật, thì chúng ta cần phải thay đổi chiến lược phòng thủ. Những tu hành giả đó có thể v��ợt qua tường thành, có thể gây ra những thiệt hại lớn mà quân đội bình thường khó có thể chống đỡ. Chúng ta cần một kế hoạch khẩn cấp để đối phó với những kẻ như vậy. Có lẽ, những bẫy rập, những công sự mà chúng ta xây dựng sẽ không có tác dụng với họ.”
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt anh lướt qua những ghi chú về chiến lược phòng thủ trong Cẩm Nang Kế Sách. Anh đã từng nghĩ đến khả năng này, nhưng giờ đây nó đã trở thành hiện thực. “Triệu huynh nói đúng. Chúng ta không thể dùng cách cũ để đối phó với kẻ thù mới. Ta sẽ nghĩ cách. Có thể chúng ta cần phải tìm hiểu về những ‘cấm thuật’ hoặc ‘pháp trận’ cổ xưa, những thứ có thể đối phó với năng lực của tu hành giả. Hoặc ít nhất, là tìm cách tạo ra những vũ khí có thể gây sát thương cho họ, dù chỉ là tạm thời.” Anh nhớ lại những truyền thuyết về các vật phẩm cổ xưa, những linh khí mà Lão Hồ đã từng nhắc đến. Có lẽ, chìa khóa nằm ở đó.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng. “Tu hành giả ư? Bọn ta cũng đã nghe nói về bọn chúng. Có kẻ thì ẩn mình, có kẻ thì tự xưng là ‘chân nhân’ đòi bá chiếm một vùng. Bọn chúng thường có những năng lực kỳ lạ, nhưng không phải là không có cách đối phó. Bọn ta, những kẻ giang hồ, thường có những cách riêng để đối phó với những kẻ dị thường như vậy. Lâm Dịch, nếu ngài cần, ta có thể phái người của ta đi dò la, tìm hiểu về những điểm yếu của bọn chúng. Giang hồ có tin tức của giang hồ.”
Lâm Dịch nhìn Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, trong lòng có chút ngạc nhiên. Anh biết Bang Hắc Sa có mạng lưới rộng khắp, nhưng không ngờ họ lại có thể tiếp cận được thông tin về thế giới tu hành. “Tốt lắm, Thủ Lĩnh. Bất kỳ thông tin nào cũng quý giá. Ta cần biết tất cả những gì có thể về bọn họ. Đồng thời, hãy cảnh báo các bang hội khác trong khu vực của chúng ta. Yêu cầu họ không được gây rối, không được kích động những thế lực này. Nếu có bất kỳ động thái nào đáng ngờ từ phía tu hành giả, phải báo cáo ngay lập tức.”
Anh đưa tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có một con đường nhỏ xuyên qua núi, dẫn đến một vùng ��ất hoang vu. “Ngoài ra, ta muốn mở rộng các tuyến đường thương mại, tìm kiếm những vùng đất mới có thể cung cấp tài nguyên, đặc biệt là dược liệu và khoáng sản. Cuộc chiến này sẽ tiêu hao rất nhiều. Chúng ta cần phải tự chủ, không thể phụ thuộc vào bất kỳ ai.”
Lâm Dịch nhấp một ngụm trà cuối cùng, hơi lạnh lẽo. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ nhỏ, nhìn ra bầu trời đêm thăm thẳm. Màn đêm tĩnh mịch, nhưng trong tâm trí anh lại là một cơn bão đang gầm thét. Đại Hạ Vương Triều đang sụp đổ, và cuộc tranh giành quyền lực toàn diện sẽ sớm bùng nổ. Anh không thể lùi bước. Anh phải đứng vững, không chỉ để sinh tồn, mà còn để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho những người đã đặt niềm tin vào anh.
Một kế hoạch lớn hơn nữa đang dần hình thành trong tâm trí Lâm Dịch. Một kế hoạch không chỉ liên quan đến phòng thủ và tích trữ, mà còn là việc chủ động nắm bắt cơ hội, định hình lại một trật tự mới từ đống tro tàn của vương triều cũ. Anh sẽ không trở thành một kẻ xưng bá, nhưng anh sẽ trở thành người bảo vệ, người kiến tạo cho một cuộc sống mà những người dân ở đây xứng đáng có được. Đây không phải là kết thúc, mà là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà anh sẽ phải viết nên bằng chính trí tuệ, ý chí, và cả những giá trị mà anh mang theo từ thế giới cũ. Bình yên này chỉ là bình minh giữa bão tố, nhưng anh sẽ biến cơn bão đó thành cơ hội để gieo mầm cho một tương lai khác.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.