Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 739: Củng Cố Nội Bộ: Bình Minh Giữa Bão Tố

Cái lạnh của đêm biên thùy dường như thấm sâu hơn vào xương tủy Lâm Dịch khi anh nhắm mắt lại. Trong tâm trí anh, một kế hoạch lớn hơn đã bắt đầu hình thành. Một kế hoạch không chỉ phòng thủ, mà còn chủ động nắm bắt cơ hội, định hình lại một trật tự mới từ tro tàn của Đại Hạ Vương Triều. Anh sẽ không trở thành một kẻ xưng bá, nhưng anh sẽ trở thành người bảo vệ, người kiến tạo cho một cuộc sống mà những người dân ở đây xứng đáng có được. Đây không phải là kết thúc, mà là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà anh sẽ phải viết nên bằng chính trí tuệ và ý chí của mình.

***

Bình minh hé rạng, xua đi màn đêm u ám của biên thùy. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải vàng trên những mái nhà tranh đơn sơ của Thôn Làng Sơn Cước. Lâm Dịch đứng trên một mô đất cao ở rìa làng, nơi tầm mắt anh có thể bao quát toàn bộ khung cảnh quen thuộc. Không khí buổi sáng trong lành, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi khói gỗ thoang thoảng từ những bếp lửa mới nhóm. Tiếng gà gáy râm ran, hòa cùng tiếng trẻ con cười đùa vọng lại từ sân đình, và tiếng lạch cạch của những công cụ lao động bắt đầu một ngày mới.

Khung cảnh trước mắt Lâm Dịch là một bức tranh sống động của sự hồi sinh. Những căn nhà đổ nát sau chiến tranh giờ đã được sửa sang tươm tất, mái tranh được lợp lại cẩn thận, tường đất được trát vữa mới. Trên những cánh đồng lúa, bà con đang hăng hái cày xới, chuẩn bị cho vụ mùa mới. Đâu đó, tiếng bò kêu, tiếng chó sủa, và những câu chuyện phiếm của dân làng tạo nên một bản giao hưởng mộc mạc, gắn bó, đầy sức sống. Sự bình yên này, dù biết là tạm thời, vẫn khiến Lâm Dịch cảm thấy một niềm hy vọng len lỏi trong lòng. Đó là thành quả của bao ngày tháng vật lộn, là minh chứng cho sự kiên cường của con người khi đối mặt với nghịch cảnh.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác quen thuộc, đang hướng dẫn một nhóm dân quân gia cố hàng rào phòng thủ phía tây làng. Hắn mặc chiếc áo vải thô đã sờn cũ, mồ hôi ướt đẫm lưng áo nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ hăng hái. Bên cạnh hắn, Lý Hổ, với vẻ mặt nghiêm túc đặc trưng, đang thị sát việc xây dựng thêm một tháp canh nhỏ. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn như sóc, thoăn thoắt điều phối việc vận chuyển những thân cây gỗ lớn từ bìa rừng về. Ba con người đó, mỗi người một vẻ, nhưng đều chung một lòng tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch, và đều tận tâm với công việc tái thiết.

Lâm Dịch khẽ nhếch môi, một nụ cười hiếm hoi thoáng qua trên gương mặt trầm tư của anh. Anh chậm rãi bước xuống khỏi mô đất, tiến về phía Vương Đại Trụ. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của anh gần như chìm lẫn trong tiếng ồn ào của công việc.

"Đại Trụ," Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đủ vang.

Vương Đại Trụ quay phắt lại, đôi mắt sáng bừng khi nhìn thấy anh. "Đại ca! Đại ca dậy sớm vậy!" Hắn vội vàng lau vội mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay.

"Ta ra xem xét tình hình," Lâm Dịch đáp, ánh mắt sắc bén lướt qua hàng rào phòng thủ. "Tiến độ rất tốt, ta thấy mọi người đều rất nỗ lực." Anh dừng lại bên một đoạn hàng rào vừa được dựng, ngón tay khẽ chạm vào thân gỗ còn mới. "Nhưng đừng lơ là cảnh giác. Bình yên này chỉ là tạm thời. Chúng ta cần phải chuẩn bị cho mọi tình huống, dù là tệ nhất."

Vương Đại Trụ gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy kiên định. "Đại ca yên tâm, huynh đệ đều hiểu rõ. Bình yên này là do Đại ca giành lấy, chúng ta sẽ giữ vững nó! Mỗi người dân ở đây đều xem Đại ca là trụ cột, là người đã mang lại cuộc sống mới cho họ. Không ai dám lơ là đâu!" Hắn nói lớn, giọng đầy tự hào và trung thành. "Hôm qua, ta và Lý Hổ còn bàn bạc, muốn đắp thêm một con đường nhỏ từ làng đến Đồn Gác Biên Giới cho dễ vận chuyển lương thực và vũ khí. Đại ca thấy sao?"

Lâm Dịch trầm ngâm, ánh mắt xa xăm nhìn về phía Đồn Gác. "Ý kiến hay. Việc kết nối giao thông là cực kỳ quan trọng. Hãy lên kế hoạch cụ thể và huy động nhân lực ngay. Nhưng phải đảm bảo an toàn tuyệt đối cho người dân khi làm việc. Biên giới này vẫn còn nhiều mối hiểm nguy tiềm tàng."

Anh dành thời gian kiểm tra kỹ lưỡng các điểm phòng thủ, từ vị trí của các tháp canh tạm bợ đến độ chắc chắn của hàng rào. Anh chỉ ra những chỗ cần gia cố thêm, những góc khuất có thể bị lợi dụng, những vị trí đặt ụ đá phóng có thể tối ưu hơn. Đối với Lâm Dịch, mỗi chi tiết nhỏ đều có thể tạo nên sự khác biệt giữa sống và chết. Anh không bao giờ quên rằng mình không có "bàn tay vàng" hay thiên phú tu luyện, chỉ có trí tuệ và sự cẩn trọng là vũ khí sắc bén nhất của anh.

Sau khi thị sát các công trình quân sự, Lâm Dịch đi qua khu vực dân cư. Anh dừng lại trò chuyện với vài người dân đang sửa chữa nhà cửa. Họ chào đón anh bằng ánh mắt đầy kính trọng và biết ơn. "Cám ơn Lâm đại nhân đã mang lại bình yên cho chúng tôi," một lão nông già nua run rẩy nắm lấy tay anh. "Nếu không có đại nhân, e rằng giờ này chúng tôi đã thành quỷ đói nơi rừng sâu rồi."

Lâm Dịch khẽ mỉm cười. "Đây là công sức của tất cả mọi người. Chúng ta cùng nhau xây dựng, cùng nhau bảo vệ." Anh biết rõ rằng những lời lẽ này có ý nghĩa quan trọng thế nào trong việc củng cố tinh thần và sự đoàn kết của cộng đồng.

Đi sâu hơn vào làng, anh thấy Lâm phụ và Lâm mẫu đang chăm sóc vườn rau nhỏ trước nhà. Dù đã có người giúp việc, hai người vẫn giữ thói quen tự tay vun xới mảnh đất của mình. Lâm phụ lưng còng, đôi bàn tay chai sạn tỉ mẩn nhổ cỏ, Lâm mẫu thì đang tưới nước cho luống cải xanh mướt. Vẻ mặt họ rạng rỡ, bình thản hơn rất nhiều so với những ngày tháng lo lắng, sợ hãi trước đây.

"Cha, mẹ," Lâm Dịch khẽ gọi.

Lâm mẫu ngẩng đầu lên, ánh mắt bà dịu dàng khi nhìn thấy con trai. "Dịch nhi, sao con lại ra đây sớm vậy? Con nên nghỉ ngơi nhiều hơn."

"Con ra xem xét công việc một chút thôi, mẹ," Lâm Dịch đáp, bước lại gần, giúp Lâm phụ nhặt những củ khoai lang vừa đào lên. "Cha mẹ khỏe không?"

Lâm phụ cười hiền từ. "Khỏe lắm con trai. Có con ở đây, cha mẹ không còn lo lắng gì nữa. Nhìn làng xóm hồi sinh thế này, cha cảm thấy mãn nguyện lắm rồi."

Ánh mắt Lâm Dịch lướt qua Lâm Tiểu Nguyệt đang chơi đùa cùng vài đứa trẻ khác ở gần đó. Con bé giờ đã lớn hơn một chút, má phúng phính, tiếng cười giòn tan vang vọng trong không khí. Khoảnh khắc bình dị đó chạm đến đáy lòng Lâm Dịch. Đây chính là lý do anh chiến đấu, là mục tiêu cuối cùng của mọi mưu tính, mọi hy sinh. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng sinh tồn không chỉ là sống sót, mà còn là bảo vệ những giá trị, những con người mình trân trọng.

Anh chợt nhớ lại những lời Lão Hồ đã nói. Bình yên là thứ khó giữ nhất. Anh biết rõ, cái vẻ ngoài thanh bình này chỉ là một lớp vỏ mỏng manh, che đậy những biến động kinh hoàng đang diễn ra ở kinh thành và những mối hiểm nguy đang rình rập từ mọi phía. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, còn chưa bắt đầu. Anh phải giữ vững cảnh giác, không được phép lơ là dù chỉ một giây.

***

Buổi chiều, gió bắt đầu nổi lên mạnh hơn, mang theo hơi lạnh từ những dãy núi xa xăm, báo hiệu một đợt không khí lạnh sắp tràn về. Bầu trời dần âm u, những đám mây xám xịt kéo đến che khuất ánh mặt trời, khiến khung cảnh Đồn Gác Biên Giới càng thêm vẻ u ám và căng thẳng.

Lâm Dịch, Binh trưởng Triệu và Bạch Vân Nhi đang đứng trên tháp canh cao nhất của đồn, quan sát các công trình phòng thủ mới được gia cố. Những bức tường đất đã được đắp cao thêm, vững chãi hơn, và các ụ súng đá được xây dựng kiên cố ở những vị trí chiến lược. Tiếng hò hét của dân quân đang luyện tập vọng lên từ phía dưới, hòa lẫn với tiếng vũ khí va chạm lạch cạch và tiếng gió rít qua khe tường. Không khí �� đây khác hẳn với sự bình dị trong làng. Nó tràn ngập kỷ luật, cảnh giác, và một sự chuẩn bị không ngừng nghỉ cho cuộc chiến có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, chỉ tay về phía những công trình mới. "Tình hình lính tráng đã ổn định, Lâm đại nhân. Các tân binh cũng đã quen với kỷ luật và bài tập. Sức chiến đấu của dân quân đã cải thiện đáng kể so với trước đây." Ông ta quay sang Lâm Dịch, ánh mắt lộ vẻ lo lắng. "Tuy nhiên, lương thảo và vũ khí dự trữ vẫn còn thiếu hụt. Đặc biệt là giáp trụ và cung nỏ. Với số lượng hiện tại, chúng ta chỉ có thể chống đỡ được vài trận đánh quy mô lớn, chứ không thể duy trì lâu dài nếu chiến sự kéo dài."

Lâm Dịch trầm ngâm, ánh mắt anh dõi về phía Cánh Đồng Bất Tận xa xăm, nơi mà những cuộc giao tranh khốc liệt nhất đã từng diễn ra. Anh biết rõ những khó khăn mà Binh trưởng Triệu vừa nêu ra. Nguồn lực luôn là một vấn đề nan giải trong thời loạn, đặc biệt là ở một vùng biên thùy nghèo khó như thế này.

"Ta đã có kế hoạch cho vấn đề này," Lâm Dịch đáp, giọng nói bình tĩnh nhưng đầy kiên quyết. "Vân Nhi sẽ lo liệu việc thu mua và tổ chức sản xuất. Quan trọng hơn lúc này, Binh trưởng, là mạng lưới tình báo của chúng ta phải hoạt động hiệu quả. Chúng ta cần biết rõ đối phương đang làm gì, ở đâu, và có ý định gì. Mù tịt thông tin là tự sát." Anh quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự kỳ vọng. "Vân Nhi, có tin tức gì mới từ kinh thành không?"

Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, khẽ thở dài. Nàng rút ra một cuộn giấy nhỏ từ trong tay áo, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. "Một số nguồn tin mật báo về sự hỗn loạn gia tăng ở kinh thành, Lâm Dịch. Các phe phái tranh giành quyền lực đang diễn ra quyết liệt, không chỉ giữa các vương gia mà còn có cả thái giám, ngoại thích, và những thế lực ngầm khác. Triều đình gần như đã tê liệt. Và... Bệ hạ..." Nàng ngập ngừng, đôi mắt thông minh nhưng giờ đây lại mang vẻ nặng trĩu. "...có lẽ đã không còn."

Dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước, tin tức này vẫn khiến Lâm Dịch cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. "Có lẽ" – cái từ đó nói lên tất cả. Nó không chỉ là cái chết của một vị vua, mà là sự sụp đổ không thể cứu vãn của một vương triều. Đó là dấu chấm hết cho một kỷ nguyên và là khởi đầu của một cuộc đại loạn. "Chi tiết hơn đi, Vân Nhi. Những thế lực ngầm mà nàng nhắc đến là ai? Chúng có đặc điểm gì? Có phải là những thế lực tu hành mà chúng ta từng nghe đồn?"

Bạch Vân Nhi gật đầu. "Các báo cáo đều chỉ ra rằng những kẻ này không thuộc về bất kỳ gia tộc hay quan chức quen thuộc nào. Chúng hành động bí ẩn, có những thủ đoạn quái dị, và dường như sở hữu sức mạnh vượt xa người thường. Một số tin đồn còn nói rằng chúng có thể hô phong hoán vũ, điều khiển linh thú. Chúng đang lợi dụng sự hỗn loạn để gây ảnh hưởng, thậm chí là thao túng một số phe phái trong triều. Rất khó để tiếp cận và tìm hiểu rõ ràng về bản chất của chúng." Nàng nhíu mày, vẻ mặt đầy lo lắng.

Lâm Dịch cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả. Điều anh lo sợ nhất cuối cùng cũng đang dần trở thành hiện thực. Thế lực tu hành, những kẻ mà anh từng cho là chỉ tồn tại trong truyền thuyết hay tiểu thuyết, giờ đây lại đang hiện hữu, trở thành một phần của cuộc tranh giành quyền lực tàn khốc này. "Đây chính là điều chúng ta phải cảnh giác nhất," anh nói, giọng nói trầm xuống. "Binh trưởng Triệu, hãy tăng cường các trạm gác, đặc biệt là những nơi hiểm yếu. Lực lượng dân quân phải luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu. Chúng ta không thể biết khi nào những kẻ đó sẽ chạm đến biên giới này."

Anh quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, ta giao cho nàng một nhiệm vụ quan trọng. Hãy tăng cường liên lạc với Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Mạng lưới giang hồ của hắn có thể tiếp cận những thông tin mà chúng ta không thể. Ta muốn nàng tập trung vào việc khai thác thông tin về những thế lực mới nổi này, đặc biệt là những kẻ có khả năng 'tu hành'. Nguồn gốc của chúng, mục đích của chúng, và liên minh của chúng. Mỗi mẩu tin nhỏ đều có thể là mấu chốt để chúng ta sinh tồn. Đồng thời, hãy bắt đầu lên kế hoạch thu mua và tích trữ lương thực, dược liệu, và nguyên vật liệu để sản xuất vũ khí. Không chỉ cho binh lính, mà còn cho cả người dân trong làng. Chúng ta cần chuẩn bị cho một cuộc chiến kéo dài."

Bạch Vân Nhi gật đầu dứt khoát. "Rõ, Lâm Dịch. Ta sẽ làm hết sức mình."

Gió càng lúc càng mạnh, quật vào mặt Lâm Dịch, mang theo cái lạnh cắt da thịt. Anh nhìn ra ngoài, nơi bầu trời đã chuyển sang một màu xám xịt, nặng nề. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nghĩ. Và giờ đây, khi vương triều đang sụp đổ, khi những thế lực siêu nhiên bắt đầu lộ diện, sự bất công đó càng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy và thách thức. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt, và bằng mọi giá, bảo vệ những gì anh đang có.

***

Đêm khuya, Thôn Làng Sơn Cước chìm vào sự yên tĩnh tuyệt đối, chỉ còn tiếng gió đêm rít qua khe cửa và tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây rậm rạp. Trong căn nhà gỗ nhỏ của Lâm Dịch, ánh sáng leo lắt từ ngọn nến trên bàn hắt bóng anh lên vách tường. Anh ngồi một mình, đọc lại bức mật báo từ kinh thành và những ghi chép chi chít trong Cẩm Nang Kế Sách của mình. Tiếng bút sột soạt trên giấy, ghi lại những phân tích, những dự đoán, và những kế hoạch mới.

Nội tâm Lâm Dịch giằng xé giữa mong muốn có một cuộc sống bình yên giản dị và gánh nặng của một người lãnh đạo trong thời loạn. Anh là một người hiện đại, khao khát sự ổn định và trật tự, nhưng lại bị đẩy vào một thế giới cổ đại đang trên bờ vực sụp đổ, buộc phải trở thành một kẻ kiến tạo trong hỗn loạn. Mỗi quyết định anh đưa ra không chỉ ảnh hưởng đến bản thân mà còn đến vận mệnh của hàng trăm, hàng ngàn người đã đặt niềm tin vào anh. Sự lo lắng tiềm ẩn về tương lai không ngừng gặm nhấm tâm trí anh, nhưng anh buộc phải che giấu nó, để luôn giữ vẻ bình tĩnh và quyết đoán trước mặt mọi người.

Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa nhẹ vang lên. Lâm Dịch ngẩng đầu. "Vào đi."

Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc phơ, bước vào. Đôi mắt tinh anh của ông khẽ nheo lại khi nhìn thấy Lâm Dịch vẫn còn thức. Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ đi đến bên cạnh, đặt một ấm trà nhỏ lên bếp lửa than hồng và bắt đầu pha trà. Tiếng nước trà chảy nhẹ nhàng, ấm áp, phá vỡ sự tĩnh mịch của căn phòng. Mùi trà thảo mộc nhẹ nhàng lan tỏa, mang lại một chút bình yên hiếm hoi.

"Vẫn chưa ngủ sao, Dịch nhi?" Lão Hồ khẽ hỏi, giọng nói trầm tĩnh, chứa đựng sự thâm thúy của người từng trải. Ông đặt chén trà nóng hổi trước mặt Lâm Dịch.

Lâm Dịch thở dài, đặt bút xuống. "Sao có thể ngủ yên được, Lão Hồ? Khi những tin tức từ kinh thành cứ dồn dập đổ về, và những thế lực không rõ nguồn gốc đang trỗi dậy." Anh cầm chén trà lên, hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay anh. "Bình yên là thứ khó giữ nhất, đặc biệt là khi lòng người còn loạn."

Lão Hồ gật đầu, ánh mắt nhìn xa xăm qua khung cửa sổ nhỏ, nơi màn đêm vẫn bao trùm lấy những ngọn núi. "Đúng vậy. Bình yên tựa như một làn sương sớm, dễ đến mà cũng dễ tan. Đặc biệt là khi người ta tranh giành quyền lực, tranh giành sinh tồn. Con người ta, khi đối mặt với cái chết, bản năng sẽ trỗi dậy mạnh mẽ nhất, và cũng tàn khốc nhất."

"Con biết," Lâm Dịch đáp, giọng nói mang theo một chút mệt mỏi nhưng vẫn đầy kiên định. "Nhưng con không thể để những người con yêu thương sống trong lo sợ mãi được. Chúng ta phải chuẩn bị, cho dù là điều tệ nhất. Con phải đảm bảo rằng nơi đây, Thôn Làng Sơn Cước này, sẽ là một nơi an toàn, một nơi mà họ có thể sống sót qua cuộc đại loạn này."

Lão Hồ uống một ngụm trà, đôi mắt tinh anh dừng lại trên gương mặt Lâm Dịch. "Đúng vậy. Biết mình biết ta, trăm trận trăm thắng. Nhưng đôi khi, còn cần cả thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Con đã có trí tuệ, có sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Nhưng cái loạn này, e rằng không chỉ là loạn người phàm." Ánh mắt ông dừng lại trên Cẩm Nang Kế Sách đang mở trên bàn. "Những bí ẩn về thế lực tu hành, về linh khí mỏng manh, về những vật phẩm cổ xưa... chúng ta không thể bỏ qua."

Lâm Dịch hiểu ý Lão Hồ. Anh không bao giờ bỏ qua bất kỳ thông tin nào, dù là nhỏ nhất. Cái thế giới này không hoàn toàn tuân theo những quy luật vật lý mà anh từng biết. Sự tồn tại của "tu hành giả" và những sức mạnh siêu nhiên là một biến số lớn mà anh phải tính đến. Anh đã ra lệnh cho Bạch Vân Nhi đặc biệt chú ý đến những thông tin liên quan đến các thế lực này.

Anh lật giở những trang Cẩm Nang Kế Sách, đôi mắt anh lướt qua những ghi chú về các chiến lược phòng thủ, những kế hoạch tích trữ lương thực, và danh sách các loại dược liệu cần thiết. "Con đã đưa ra một số chỉ thị mới cho Bạch Vân Nhi. Chúng ta cần tích trữ lương thực và dược liệu lớn hơn nữa. Không chỉ để nuôi quân, mà còn để dự phòng cho một cuộc chiến kéo dài, một cuộc chiến có thể khiến mùa màng thất bát, bệnh dịch hoành hành." Anh chỉ vào một trang trong cuốn Cẩm Nang. "Và đặc biệt là những loại thảo dược quý hiếm, có khả năng chữa trị những vết thương khó lành, hoặc những bệnh lạ. Con đã tham khảo Thần Nông Bách Thảo Phổ, hy vọng có thể tìm ra những phương thuốc hữu hiệu."

"Thần Nông Bách Thảo Phổ..." Lão Hồ lẩm bẩm, ánh mắt ông lộ vẻ kinh ngạc. "Đó là một bộ sách quý hiếm, đã thất truyền từ lâu. Con lấy được nó từ đâu?"

Lâm Dịch chỉ khẽ cười, không giải thích. "Có lẽ là do may mắn." Anh không muốn tiết lộ quá nhiều về nguồn gốc những kiến thức của mình. Điều quan trọng là anh có chúng, và anh sẽ sử dụng chúng để bảo vệ những người ở đây.

"Thời thế đổi thay, con người cũng phải thay đổi," Lão Hồ nói, giọng đầy suy tư. "Con không còn là thiếu niên ngày nào nữa, Dịch nhi. Con đã trở thành trụ cột của cả một vùng đất. Đây là trách nhiệm lớn lao, nhưng cũng là cơ hội để con kiến tạo nên một tương lai mới."

Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nơi bầu trời đêm đã trở nên tĩnh mịch hơn, nhưng những đám mây đen vẫn lởn vởn, che khuất ánh trăng. Anh biết, bình yên này chỉ là bình minh giữa bão tố. Đại Hạ Vương Triều đang trên đà sụp đổ, và cuộc tranh giành quyền lực toàn diện sẽ sớm bùng nổ. Anh không thể lùi bước. Anh phải đứng vững, không chỉ để sinh tồn, mà còn để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho những người đã đặt niềm tin vào anh.

Trong bóng đêm, một kế hoạch lớn hơn nữa đang dần hình thành trong tâm trí Lâm Dịch. Một kế hoạch không chỉ liên quan đến phòng thủ và tích trữ, mà còn là việc chủ động nắm bắt cơ hội, định hình lại một trật tự mới từ đống tro tàn của vương triều cũ. Anh sẽ không trở thành một kẻ xưng bá, nhưng anh sẽ trở thành người bảo vệ, người kiến tạo cho một cuộc sống mà những người dân ở đây xứng đáng có được. Đây không phải là kết thúc, mà là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà anh sẽ phải viết nên bằng chính trí tuệ, ý chí, và cả những giá trị mà anh mang theo từ thế giới cũ.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free