Lạc thế chi nhân - Chương 738: Bình Yên Tạm Thời: Gieo Mầm Hồi Sinh
Ánh nắng ban mai đã lên cao, nhuộm vàng những mái nhà tranh và cánh đồng xanh mướt, nhưng không thể xua đi cái cảm giác nặng trĩu vẫn còn đọng lại trong tâm trí Lâm Dịch. Anh đứng đó, trên một gò đất nhỏ ở trung tâm Thôn Làng Sơn Cước, đôi mắt sâu thẳm dõi về phía Cánh Đồng Bất Tận, nơi chỉ vài ngày trước còn là bãi chiến trường đẫm máu. Giờ đây, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một thứ tĩnh lặng bị ngắt quãng bởi tiếng gió rít qua những tán cây cổ thụ và đôi ba tiếng gà gáy lạc lõng.
Cái khung cảnh bình yên mong manh ấy giờ đây đã trở thành một biểu tượng của sự sống còn, một bằng chứng cho thấy họ đã vượt qua được cơn bão dữ. Nhưng Lâm Dịch biết, đó chỉ là một sự tạm ngừng, một khoảng lặng trước khi cơn bão lớn hơn ập đến. Tin tức từ kinh thành đã phơi bày một sự thật tàn khốc: Đại Hạ Vương Triều đang trên đà sụp đổ, và cái chết của Hoàng đế chỉ là phát súng hiệu cho một cuộc tranh giành quyền lực quy mô lớn hơn, khốc liệt hơn. Quân địch rút lui không phải vì thua trận, mà vì chúng đã tìm thấy một chiến trường khác, một mục tiêu lớn hơn ngay tại trung tâm quyền lực.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm, mùi khói bếp còn vương vấn và cả mùi máu khô vẫn chưa tan h��t trong không khí. Anh quay lại, đối mặt với hàng trăm khuôn mặt dân làng đang tập trung trước mặt. Họ là những người đã cùng anh trải qua bão táp, những người đã tin tưởng vào anh, và giờ đây, ánh mắt họ chứa đựng sự mệt mỏi, sự lo âu, nhưng trên hết là một tia hy vọng mỏng manh. Họ gầy gò, xanh xao, quần áo vá víu, nhưng ánh mắt kiên nghị không hề suy suyển. Anh biết, trách nhiệm của mình không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ họ khỏi kẻ thù bên ngoài, mà còn là dẫn dắt họ tái thiết cuộc sống, gieo mầm hy vọng trong thời buổi loạn lạc này.
"Quân địch đã rút lui," giọng Lâm Dịch vang lên, không quá lớn nhưng đủ rõ ràng để mọi người đều có thể nghe thấy. Giọng anh trầm ổn, mang theo một sự chắc chắn khiến người nghe cảm thấy an tâm. "Chúng ta đã bảo vệ được nhà cửa, ruộng vườn. Chúng ta đã bảo vệ được sinh mạng của người thân. Đây là chiến thắng của tất cả chúng ta."
Một làn sóng xì xào nhẹ lan khắp đám đông, xen lẫn tiếng thở phào nhẹ nhõm. Một vài người phụ nữ ôm chặt con, nước mắt lăn dài trên má. Đàn ông nắm chặt tay nhau, những vết chai sần trên bàn tay thô ráp là minh chứng cho bao ngày đêm chiến đấu.
"Tuy nhiên," Lâm Dịch tiếp tục, không để cảm xúc lấn át, "chiến tranh để lại vết sẹo. Ruộng đồng hoang hóa, nhà cửa hư hại, kho lương cạn kiệt. Giờ là lúc chúng ta phải xây dựng lại! Không phải vì ai khác, mà vì chính chúng ta, vì những đứa trẻ của chúng ta, vì một tương lai mà chúng ta xứng đáng có được!"
Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và dáng người gầy guộc, bước lên phía trước một bước nhỏ, đôi mắt tinh anh nheo lại nhìn Lâm Dịch. "Đại nhân nói phải. Cây khô cần nước, đất đai cần bàn tay người. Chúng ta không thể cứ mãi ôm vết thương mà sống. Phải đứng dậy thôi!" Ông nói, giọng khàn khàn nhưng đầy kiên quyết, như một lời khẳng định cho ý chí của cả cộng đồng.
Lâm phụ, đứng giữa đám đông, khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt đầy tự hào nhìn con trai. Ông vỗ vai người hàng xóm bên cạnh, gật đầu đồng tình. "Con nói đúng. Chúng ta sẽ cùng nhau làm lại từ đầu. Chừng nào còn đất, còn người, thì còn hy vọng."
Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Chúng ta sẽ làm lại. Nhưng không chỉ là làm lại những gì đã mất, mà còn là xây dựng một nền tảng vững chắc hơn. Vương Đại Trụ, Lý Hổ!"
Hai người đàn ông vạm vỡ, thân hình rắn chắc, bước ra khỏi đám đông. Vương Đại Trụ, với vết sẹo nhỏ trên má, nhìn Lâm Dịch với sự trung thành tuyệt đối. Lý Hổ, vẻ mặt nghiêm nghị, đứng thẳng tắp, sẵn sàng nhận lệnh.
"Vương Đại Trụ, ngươi hãy tổ chức một đội dân công chuyên trách việc sửa chữa nhà cửa, đặc biệt ưu tiên những gia đình có người hy sinh hoặc bị thương nặng. Vật liệu chúng ta sẽ tận dụng từ những căn nhà đổ nát không thể cứu vãn, và gỗ từ rừng. Lưu ý đảm bảo an toàn lao động." Lâm Dịch chỉ tay về phía những khu vực bị ảnh hưởng nặng nề nhất. "Lý Hổ, ngươi phụ trách việc khôi phục canh tác. Tập trung vào những mảnh ruộng gần nguồn nước, dễ dàng gieo trồng nhất. Phân phát hạt giống, công cụ. Chúng ta phải đảm bảo có đủ lương thực cho vụ mùa tới."
"Rõ, công tử Lâm Dịch!" Vương Đại Trụ đáp, giọng nói tuy thô cục nhưng dứt khoát. "Tôi sẽ đích thân giám sát. Đảm bảo từng viên gạch, từng thanh gỗ đều được đặt đúng chỗ."
"Không vấn đề gì, Đại ca!" Lý Hổ cũng khẳng định, ánh mắt anh ta đầy quyết tâm. "Tôi sẽ huy động tất cả dân làng. Không ai phải chịu đói!"
Lâm Dịch gật đầu, biết rằng hai người này sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ. "Trần Nhị Cẩu!"
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, lập tức lao ra, đứng trước mặt Lâm Dịch. "Dạ, Đại ca! Nhị Cẩu có mặt!" Cậu bé đã trưởng thành hơn rất nhiều sau những trận chiến, không còn vẻ non nớt của ngày nào.
"Ngươi hãy đi cùng Vương Đại Trụ và Lý Hổ, ghi chép lại mọi việc, từ số lượng vật liệu, nhân công, đến tiến độ công việc. Ta muốn một báo cáo chi tiết mỗi ngày. Đồng thời, ngươi phải học hỏi cách tổ chức, cách điều hành. Đây là cơ hội để ngươi rèn luyện."
"Dạ, Nhị Cẩu sẽ không làm Đại ca thất vọng!" Trần Nhị Cẩu đáp, giọng nói tuy đơn giản nhưng chứa đựng một sự quyết tâm sắt đá. Cậu biết, đây là một nhiệm vụ quan trọng mà Lâm Dịch giao phó, một bước tiến lớn trong sự nghiệp của mình.
Lâm Dịch quay lại nhìn đám đông một lần nữa. "Còn những người khác, hãy giúp đỡ lẫn nhau. Những người không thể lao động nặng hãy giúp việc nhẹ, chăm sóc người già trẻ nhỏ, nấu cơm, vá áo. Chúng ta là một cộng đồng, và sức mạnh của chúng ta nằm ở sự đoàn kết."
Anh biết, những lời này không chỉ là mệnh lệnh, mà còn là một liều thuốc tinh thần, một sự trấn an cần thiết. Mọi người bắt đầu tản ra, không khí ban nãy còn nặng nề giờ đã bớt đi phần nào, thay vào đó là những tiếng bàn tán xôn xao về công việc sắp tới. Lâm Dịch đứng đó thêm một lúc, quan sát mọi người di chuyển, lắng nghe tiếng cuốc xẻng bắt đầu vang lên từ xa, tiếng búa gõ lốc cốc đâu đó. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi nhưng cũng thỏa mãn len lỏi trong mình. Đây là bước đầu tiên, một bước nhỏ nhưng vô cùng quan trọng để gieo mầm hồi sinh trên mảnh đất đầy vết thương này. Anh không ảo tưởng rằng mọi thứ sẽ dễ dàng, nhưng anh tin vào ý chí sinh tồn của con người, tin vào khả năng họ có thể vượt qua mọi nghịch cảnh. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và giờ đây, nó đang được dùng để xây dựng, không chỉ để chiến đấu.
***
Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, rải những tia nắng vàng ấm áp xuống Cánh Đồng Bất Tận. Không khí trong lành, gió mát rượi thổi qua, mang theo mùi cỏ non và mùi đất mới được cày xới. Cảnh tượng nơi đây đã thay đổi đáng kể so với vài ngày trước. Thay vì những xác chết, vũ khí vương vãi và dấu vết của chiến tranh, giờ đây là những tốp người dân miệt mài làm việc.
Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi đi thị sát khắp nơi, bước chân anh chậm rãi, ánh mắt quan sát tỉ mỉ từng chi tiết. Những người đàn ông vạm vỡ đang hì hục san lấp hố bom, kéo những thân cây lớn để sửa chữa bờ ruộng bị sạt lở. Tiếng cuốc xẻng lạch cạch, tiếng đá va vào nhau, tiếng hô hào của Lý Hổ và Vương Đại Trụ vang vọng khắp cánh đồng, tạo nên một bản giao hưởng của sự hồi sinh. Những người phụ nữ và trẻ em thì cẩn thận nhặt nhạnh những mảnh vụn, gom góp những thứ còn dùng được, hoặc giúp đỡ chuẩn bị bữa trưa đơn giản ngay tại chỗ.
Trên một bờ ruộng, Lâm Dịch dừng lại, nhìn một nhóm dân làng đang chôn cất những người đã ngã xuống trong trận chiến. Anh không nói gì, chỉ cúi đầu mặc niệm. Anh biết, chiến tranh không chỉ để lại những vết sẹo vật chất, mà còn cả những vết thương lòng khó lành.
"Mọi người vất vả rồi," Lâm Dịch nói, khi họ đi ngang qua một tốp người đang múc nước từ con suối nhỏ để tưới cho những luống rau vừa được gieo. "Cố gắng thêm chút nữa, cuộc sống sẽ sớm ổn định trở lại." Giọng anh nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng sự thấu hiểu và động viên chân thành.
Một người nông dân gầy gò, lưng áo ướt đẫm mồ hôi, ngẩng đầu lên, gạt tay áo quệt ngang trán. "Nhờ có Đại nhân chỉ đạo, chúng tôi mới có thể đứng vững được đến bây giờ. Nếu không có ngài, e rằng Thôn Làng Sơn Cước này đã thành bình địa rồi." Ánh mắt ông ta chất phác, đầy sự biết ơn.
Bạch Vân Nhi đứng cạnh Lâm Dịch, vóc dáng thon thả trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, đôi mắt thông minh lướt qua khung cảnh xung quanh. Nàng gật đầu đồng tình với lời của người nông dân. "Dân chúng rất tin tưởng vào ngài, công tử. Họ đang làm việc hết sức. Nhìn thấy cảnh này, ta cũng cảm thấy có hy vọng hơn rất nhiều." Nàng nói, giọng nói ôn hòa nhưng đầy sự tin tưởng. Nàng đã chứng kiến sự thay đổi kỳ diệu mà Lâm Dịch mang lại cho nơi đây, từ một vùng biên thùy nghèo khó, bị bỏ quên, giờ đây lại trở thành một điểm sáng của sự kiên cường.
Họ tiếp tục đi vào trong thôn làng. Cảnh tượng bên trong cũng không kém phần tấp nập. Những căn nhà đổ nát đang được dựng lại, tiếng búa gõ liên hồi, tiếng cưa xẻ gỗ rào rào. Mùi gỗ mới, mùi vôi vữa trộn lẫn với mùi thức ăn nấu từ những bếp lửa mới nhóm.
Hồ Gia Gia, với mái tóc bạc phơ và dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, đang chăm sóc cho một người lính bị thương ở chân. Ông lão tỉ mỉ băng bó vết thương, khuôn mặt đầy vẻ tận tâm. Khi thấy Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi, ông mỉm cười hiền hậu.
"Nhờ có thuốc của đại nhân, những người bị thương cũng đã dần hồi phục," Hồ Gia Gia nói, giọng bình thản nhưng chứa đựng sự lạc quan thận trọng. "Vết thương tuy nặng nhưng không nguy hiểm đến tính mạng. Chăm sóc tốt, vài tuần là có thể đi lại được rồi." Ông còn thêm, "Đúng là có phúc mới gặp được người như Đại nhân, không bỏ rơi bất cứ ai."
Lâm Dịch kiểm tra qua tình hình của người bị thương, hỏi han vài câu về việc điều trị. "Cứ chăm sóc cẩn thận, Hồ Gia Gia. Đừng để vết thương nhiễm trùng. Nếu thiếu thuốc men gì, hãy báo cho Bạch Vân Nhi."
Hồ Gia Gia gật đầu. "Lão già này biết rồi."
Rời khỏi khu vực y tế tạm thời, Lâm Dịch nhìn thấy một khung cảnh khiến lòng anh chợt ấm lại. Dưới gốc cây đa cổ thụ ở giữa làng, Lâm Tiểu Nguyệt đang chơi đùa cùng một nhóm trẻ nhỏ khác. Con bé, với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu nhưng hơi gầy gò, đang cười khúc khích khi đuổi theo một con bướm. Tiếng cười trong trẻo, hồn nhiên của lũ trẻ như xua đi phần nào những ám ảnh của chiến tranh. Chúng là biểu tượng của sự bình yên, của tương lai mà anh đang cố gắng bảo vệ.
Anh lặng lẽ đứng nhìn một lúc, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Sự bình yên này, cái nụ cười thơ ngây của Tiểu Nguyệt, là động lực để anh tiếp tục gánh vác trách nhiệm nặng nề. Nhưng anh cũng hiểu, sự bình yên này chỉ là tạm thời. Nó giống như một tấm màn che mỏng manh, che giấu đi sự hỗn loạn đang cuộn trào bên ngoài.
"Chúng ta cần tăng tốc hơn nữa," Lâm Dịch nói với Bạch Vân Nhi, ánh mắt anh lại trở nên sắc bén. "Dù bề ngoài có vẻ ổn định, nhưng chúng ta không còn nhiều thời gian. Nhu yếu phẩm, vật liệu xây dựng, thuốc men... tất cả đều phải được dự trữ tối đa. Ta muốn mỗi nhà đều có đủ lương thực cho ít nhất ba tháng, và mỗi người dân đều có thể tự bảo vệ mình khi cần thiết."
Bạch Vân Nhi gật đầu, hiểu được ý Lâm Dịch. "Ta sẽ lập tức lên kế hoạch. Mạch Thiên Thương Hội sẽ dốc toàn lực. Nhưng công tử, nguồn tài nguyên của chúng ta cũng có hạn..."
"Ta biết," Lâm Dịch ngắt lời nàng. "Chính vì thế, chúng ta phải tối ưu hóa mọi thứ. Ta sẽ đưa ra một vài lời khuyên về kỹ thuật canh tác và xây dựng hiệu quả hơn. Chúng ta cần tận dụng mọi kiến thức, mọi kinh nghiệm để vượt qua giai đoạn này." Anh đưa ra một vài ý tưởng về việc cải thiện hệ thống thủy lợi, cách sử dụng phân bón tự nhiên, và cả việc thiết kế nhà cửa kiên cố hơn. Những ý tưởng này, đối với người dân cổ đại, có vẻ lạ lẫm nhưng lại vô cùng thiết thực.
Anh đưa tay chạm vào những phiến đá còn vương bụi chiến trường, cảm nhận sự thô ráp, lạnh lẽo. Dù mọi thứ đang dần hồi sinh, nhưng anh biết, dưới cái vẻ bình yên này, một dòng chảy ngầm của lo âu vẫn luôn âm ỉ. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và để sinh tồn, họ phải tự mình giành lấy nó.
***
Đêm khuya, gió biên thùy rít qua khe cửa sổ, mang theo cái lạnh cắt da thịt của những tháng cuối năm. Trong một căn phòng kín đáo, nằm sâu bên trong một ngôi nhà kiên cố nhất Thôn Làng Sơn Cước, ánh đèn dầu leo lét thắp sáng một tấm bản đồ lớn trải trên mặt bàn gỗ sẫm màu. Mùi mực, giấy cũ và mùi khói nhẹ từ ngọn đèn dầu tạo nên một không gian trầm lắng, đầy vẻ suy tư.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, vẻ mặt trầm tĩnh nhưng ánh mắt ẩn chứa sự căng thẳng và sắc bén. Xung quanh bàn, Bạch Vân Nhi, Binh trưởng Triệu, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, Vương Đại Trụ và Lý Hổ đều có mặt. Không khí trong phòng nặng nề, khác hẳn với sự bận rộn và hy vọng ban ngày. Đây là lúc họ đối mặt với những sự thật trần trụi, những mối đe dọa vô hình nhưng chết người.
"Tin tức từ kinh thành cho thấy Đại Hạ đang đứng trên bờ vực sụp đổ," Lâm Dịch mở lời, giọng anh trầm thấp, không một chút dao động. Anh chỉ vào tấm bản đồ, vạch ra những điểm nóng ở trung tâm vương triều. "Hoàng đế băng hà, và cuộc tranh giành quyền lực giữa các thế lực vương gia, thái giám, ngoại thích đang diễn ra khốc liệt. Việc quân địch rút lui khỏi biên giới không phải là hòa bình, mà là sự thay đổi chiến trường. Chúng ta không thể ảo tưởng về sự bình yên tạm thời này."
Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi và khuôn mặt sạm nắng, gật đầu nghiêm túc. "Tình hình trung ương hỗn loạn sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến chúng ta. Các phe phái sẽ cần nguồn lực, từ lương thực, binh lính đến tài nguyên khoáng sản. Và biên giới này, dù nghèo khó, cũng sẽ không tránh khỏi sự dòm ngó. Đặc biệt là những con đường huyết mạch, và cả những vùng đất đã được khai khẩn như của chúng ta." Ánh mắt ông đầy vẻ thực tế, đã trải qua nhiều năm chinh chiến nên hiểu rõ sự tàn khốc của chiến tranh.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, thân hình to lớn vạm vỡ, râu quai nón rậm rạp, khẽ gằn giọng. Hắn ngồi dựa lưng vào ghế, vẻ mặt dữ tợn nhưng ánh mắt vẫn lộ ra sự cảnh giác cao độ. "Giang hồ cũng đã rục rịch, Lâm Dịch. Các bang phái lớn đang ngấm ngầm tập hợp lực lượng. Tin tức về cái chết của Hoàng đế lan ra như cháy rừng, và bọn họ đang nhìn thấy 'cơ hội' trong sự hỗn loạn này. Sẽ có thêm nhiều 'cơ hội' và hiểm nguy. Những kẻ muốn gây dựng thế lực, những kẻ muốn cướp bóc, hoặc đơn giản là những kẻ muốn tìm nơi dung thân... tất cả sẽ đổ về những vùng đất còn yên ổn, hoặc nơi có thể tranh giành được." Hắn nhấp một ngụm trà, ánh mắt sắc lẹm lướt qua mọi người. "Một khi Đại Hạ sụp đổ thật sự, giang hồ sẽ là lực lượng đầu tiên xé nát miếng bánh."
Lâm Dịch biết Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa không nói quá. Giang hồ, với bản chất vô luật pháp và thực dụng, luôn là phong vũ biểu của sự hỗn loạn. Sự xuất hiện của các thế lực tu hành cũng là một dấu hiệu đáng lo ngại.
Bạch Vân Nhi, vẻ mặt căng thẳng, đặt tay lên chồng sổ sách. "Chúng ta cần củng cố thông tin, xây dựng mạng lưới tình báo sâu rộng hơn, và chuẩn bị tài nguyên cho những kịch bản xấu nhất. Mạch Thiên Thương Hội đã bắt đầu các hoạt động của mình, nhưng tình hình phức tạp hơn chúng ta nghĩ. Các thế lực mới nổi lên không chỉ là những gia tộc quyền quý hay quân phiệt, mà còn có cả những môn phái tu hành ẩn mình bấy lâu nay. Sức mạnh của họ rất khó lường, và mục tiêu của họ cũng không hề rõ ràng."
"Đúng vậy," Lâm Dịch gật đầu. "Những thế lực tu hành. Chúng ta đã nghe những lời đồn đại về họ, nhưng giờ đây, họ đang bắt đầu lộ diện. Sự suy yếu của vương triều có lẽ đã phá vỡ những quy tắc ngầm, hay những ràng buộc nào đó khiến họ phải ẩn mình. Chúng ta phải tìm hiểu rõ về bản chất của chúng, khả năng của chúng, và mục tiêu của chúng. Cẩm Nang Kế Sách của ta cần phải được cập nhật với những thông tin này."
Vương Đại Trụ và Lý Hổ, tuy không hiểu rõ về những âm mưu chính trị hay thế lực tu hành phức tạp, nhưng họ tuyệt đối tin tưởng vào Lâm Dịch. Với họ, mệnh lệnh của Lâm Dịch là trên hết.
"Lâm Dịch," Bạch Vân Nhi tiếp tục, "ta đã phái một vài người đáng tin cậy cải trang thành thương nhân để thăm dò tình hình ở các thành lớn lân cận, và cả một vài điểm nút quan trọng trên đường đến kinh thành. Tuy nhiên, việc xâm nhập vào trung tâm quyền lực là rất khó khăn và nguy hiểm."
"Không cần phải xâm nhập quá sâu vào kinh thành ngay lúc này," Lâm Dịch suy nghĩ, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. "Mục tiêu của chúng ta là thu thập thông tin về các dòng chảy quyền lực, các liên minh đang hình thành, và đặc biệt là những động thái của các thế lực tu hành. Ai đang ủng hộ ai? Ai đang lợi dụng ai? Và quan trọng nhất, ai đang nắm giữ những quân bài chủ chốt?" Anh quay sang Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. "Thủ Lĩnh, ta cần sự giúp đỡ của ngươi và mạng lưới của Bang Hắc Sa. Giang hồ có những tai mắt mà quan trường không thể có được. Ta muốn ngươi tập trung vào việc thu thập thông tin về những kẻ ngoại lai, những kẻ không thuộc về các gia tộc hay triều đình cũ, những kẻ đột nhiên xuất hiện với sức mạnh đáng gờm."
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhếch mép. "Chuyện này thì Hắc Sa Bang ta có thể giúp. Bọn ta chuyên sống bằng tai mắt và những mối quan hệ ngầm. Nhưng đổi lại, Lâm Dịch, ngươi cũng phải đảm bảo lợi ích cho Hắc Sa Bang khi thời cuộc thay đổi." Hắn nói thẳng thắn, không che giấu sự thực dụng.
Lâm Dịch gật đầu. "Đó là điều hiển nhiên. Chúng ta là đối tác, không phải chủ tớ. Lợi ích song phương sẽ là nền tảng cho sự hợp tác lâu dài." Anh hiểu rằng, trong thời loạn, liên minh chỉ bền vững khi các bên đều nhìn thấy lợi ích của mình. "Về phần quân sự, Binh trưởng Triệu, Vương Đại Trụ, Lý Hổ, chúng ta phải tăng cường luyện tập. Không chỉ là dân quân, mà cả những người dân thường cũng phải biết cách cầm vũ khí tự vệ. Chúng ta cần xây dựng một lực lượng phòng thủ đủ mạnh để đối phó với bất kỳ cuộc tấn công nào, dù là từ tàn quân địch cũ, hay từ những phe phái mới nổi."
Binh trưởng Triệu đứng thẳng dậy. "Tôi đã bắt đầu các bài tập huấn luyện nghiêm ngặt hơn. Các trạm gác biên giới cũng được củng cố. Tuy nhiên, chúng ta cần thêm vũ khí và giáp trụ. Lương thực dự trữ cũng là một vấn đề."
"Bạch Vân Nhi sẽ lo liệu," Lâm Dịch khẳng định. "Chúng ta sẽ dốc hết khả năng để mua sắm và sản xuất. Ngay cả khi phải dùng đến những khoản dự trữ cuối cùng, chúng ta cũng phải đảm bảo đủ nguồn lực cho lực lượng phòng vệ."
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm bao trùm Cánh Đồng Bất Tận. Cái lạnh của đêm biên thùy dường như thấm sâu hơn vào xương tủy. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, để sinh tồn, anh phải nắm bắt lấy vận mệnh, không chỉ cho riêng mình mà còn cho tất cả những người đã đặt niềm tin vào anh. Cuộc chiến tranh giành quyền lực ở kinh thành, cái chết của Hoàng đế, và sự suy tàn của một vương triều... tất cả đều là những mảnh ghép trong bức tranh hỗn loạn mà anh buộc phải tham gia, không phải với tư cách một người qua đường, mà là một kẻ kiến tạo. Và anh biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đứng vững và chiến đấu.
Lâm Dịch nhắm mắt lại, trong tâm trí anh, một kế hoạch lớn hơn đã bắt đầu hình thành. Một kế hoạch không chỉ phòng thủ, mà còn chủ động nắm bắt cơ hội, định hình lại một trật tự mới từ tro tàn của Đại Hạ Vương Triều. Anh sẽ không trở thành một kẻ xưng bá, nhưng anh sẽ trở thành người bảo vệ, người kiến tạo cho một cuộc sống mà những người dân ở đây xứng đáng có được. Đây không phải là kết thúc, mà là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà anh sẽ phải viết nên bằng chính trí tuệ và ý chí của mình.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.